Bến sông Hàn gió chiều
lồng lộng
Nhớ cầu tàu vọng ngóng Hà Thân
Chiếc phà đưa như nối đôi bờ
Dòng sông lặng lẽ trôi nhè nhẹ
Nhớ lắm những hàng cây tỏa bóng
Chiếc ghế nào ngồi ngóng xa xa
Người năm cũ với bao kỷ niệm
Đôi mắt nhìn hút cả hồn ta
Đã lâu rồi đường xa dong ruổi
Nửa bán cầu nhung nhớ triền miên
Người xưa có bao giờ thao thức
Để nhớ về bến cũ năm nao...
Phi Vũ
09/05/12
Nhớ cầu tàu vọng ngóng Hà Thân
Chiếc phà đưa như nối đôi bờ
Dòng sông lặng lẽ trôi nhè nhẹ
Nhớ lắm những hàng cây tỏa bóng
Chiếc ghế nào ngồi ngóng xa xa
Người năm cũ với bao kỷ niệm
Đôi mắt nhìn hút cả hồn ta
Đã lâu rồi đường xa dong ruổi
Nửa bán cầu nhung nhớ triền miên
Người xưa có bao giờ thao thức
Để nhớ về bến cũ năm nao...
Phi Vũ
09/05/12








trước đây đã khổ vì súng đạn, nay lại thêm cùng cực bởi nó cùng những người như ông đã mang dép râu vào đạp đất Sài Gòn mỗ tôi. Sau đó mỗi khi nghe ai nói tới chuyện cách mạng vô sản là mỗ tôi lại nhớ tới ông cùng câu pha trò (hay nói thật?) của ông, “chẳng có gì để mất ngoài dôi dép râu, còn được thì được tất cả”.






