'Trường Sa Hành' của Tô Thùy Yên
Nguyễn Hưng Quốc (VOA Blog) - Trong bài “Biển Đông: Quyền lợi quốc gia và tinh thần dân tộc”, tôi có in lại trong phần chú thích, bài thơ “Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn” của Trần Đăng Khoa. Bài thơ ấy được nhắc nhở nhiều và thường xuất hiện trong các tuyển tập thơ ở Việt Nam. Nhưng thành thực mà nói, nó không hay, hoặc nếu hay, chỉ hay ở mức vừa phải. Không có gì đặc sắc. Thơ viết về biển đảo của Việt Nam, cho đến nay, hay nhất có lẽ là bài “Trường Sa hành” của Tô Thùy Yên. Nhân lúc mọi ánh mắt đều hướng về Biển Đông, đặc biệt Hoàng Sa và Trường Sa, chúng ta cũng nên đọc lại bài thơ này.








trước đây đã khổ vì súng đạn, nay lại thêm cùng cực bởi nó cùng những người như ông đã mang dép râu vào đạp đất Sài Gòn mỗ tôi. Sau đó mỗi khi nghe ai nói tới chuyện cách mạng vô sản là mỗ tôi lại nhớ tới ông cùng câu pha trò (hay nói thật?) của ông, “chẳng có gì để mất ngoài dôi dép râu, còn được thì được tất cả”.







