Chuyện ông Điếu Cầy & ông Thái Bát
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (RFA Blog)
- Tôi có chút giao tình với nhà văn Vũ Thư Hiên. Mối giao tình này, nói
nào ngay, không đậm đà (hay mặn mà) gì cho lắm. Chúng tôi chả có điểm
nào tâm đầu ý hiệp, ngoài việc đều có thời gian sống ở “chiến khu” – hay
nói theo ngôn ngữ đời thường là cùng ... bị ở tù!
Bởi thế, mỗi khi có dịp gặp nhau (sau khi đã cạn mấy ly đầy, rồi đầy vài
ly cạn) thế nào cả hai cũng huyên thuyên về những chuyện “ở chiến khu.”
Có lần, tôi nghe ông nói nói đến một người tù có tên Thái Bát. Nhân vật
này là một tù nhân số lẻ – nghĩa là tù chính trị, thuộc diện tập trung
cải tạo – loại tù không án, cứ cải tạo tốt là (automatic) được cho về
nhà (đuổi gà) giúp vợ thôi.
Thử nghe nguyên chơi (nguyên văn) một mẩu chuyện trao đổi giữa hai ông, Vũ Thư Hiên và Nguyễn Thái Bát, ở trại tù Tân Lập:
“- Bác làm sao bị bắt ?
Ông già nấc lên từng chặp.
- Tôi theo cách mạng cướp chính quyền, cũng đã làm thôn đội rồi xã
đội một hồi kháng chiến chống Pháp... Tôi theo cụ Hồ, sao, ông không tin
hở ?
- Tôi tin chứ.
- Sau, hòa bình lập lại rồi, tôi nghỉ. Mọi sự khốn khó bắt đầu từ đấy.
- Người ta bảo bác bất mãn ?
- Không. Nhưng ở chế độ ta không làm cán bộ nữa là hết, thì người ta
không tin mình nữa, không còn coi trọng mình nữa. Mà làm dân thì, ối
giời ơi, khổ lắm, khổ đủ đường, ông chắc cũng biết, có cần kể cho ông
nghe không ?
- Không cần.
- Cho nên các cháu nhà tôi đều nhao đi làm cán bộ. Thằng cả chưa đủ
tuổi xung phong đi bộ đội. Con bé sau nó xin làm chân văn thư cho ủy ban
xã không được, xin làm công an xã. Rồi nó được cảm tình Ðảng...
- Tiến bộ quá !
- Tiến bộ gì. Con bé nhà tôi năm nay hăm nhăm rồi. Vẫn chưa chồng.
Khốn nạn, nó xinh, ông ạ. Mắt đen lay láy, mà nhanh lắm. Má lúm đồng
tiền. Da cứ trắng hồng. Nó trông mẹ nó, như lột. Ông nấc lên, kéo vạt áo
lau mắt.
- Cô ấy làm sao ?
- Chẳng làm sao cả - ông mếu máo - thằng công an xã, chi ủy viên, cứ
gọi nó đi hội ý hội báo, bồi dưỡng... Rồi con bé nhà tôi phễnh bụng ra.
- ...
- Tôi phẫn chí. Chưa ai biết cả, nhưng bà nhà tôi biết, tôi biết. Tôi
uống rượu, say rồi, tôi chửi cha chúng nó, chửi cả lò nhà chúng nó ...
- Chết thật !
- Ðến khi làng phong phanh biết con tôi chửa hoang, thì tôi chửi cả cái Ðảng của chúng nó...
- Chậc chậc, khiếp quá ! Sao bác dại thế ?
- Không chửi để cho chúng nó muốn làm gì thì làm à ? Ðảng gì mà họp
thì thọt, bồi dưỡng đảng viên mới gì mà cứ tối đến mới í ới gọi nhau đi
bồi dưỡng, bồi dưỡng cái mả cha chúng bay à ?!
Rác tai quá, bí thư xã, chủ tịch xã cho con gái ông đi dự lớp huấn
luyện, kỳ thực là đi phá thai. Ông biết, ông cấm con gái ông phá. Cái
thai nó tội tình gì ? Nó cũng là một con người chứ. Nó chưa ra đời. Nó
chưa làm hại ai. Nó không như cái quân chó dái chạy nhông, quân ăn cứt
uống đái làm hại đồng bào. Không được phá thai, cứ đẻ ra tao nuôi, giết
cái thai là bất nhân, là vô đạo, ông trói con và chân giường mà dạy.
Nhưng con ông xấu hổ, không nghe ông, cứ đi phá thai. Ông uống rượu
nhiều hơn nữa, chửi dữ hơn nữa.
Tóm lại, ông Bát chửi sướng miệng thì thôi. Còn những đứa bị ông chửi
thì thù ông mục mả. Trưởng công an xã báo cáo công an huyện. Công an
huyện lập hồ sơ. Cứ mỗi lần ông Bát chửi là một lần công an xã báo cáo,
mỗi lần báo cáo được gửi lên là hồ sơ tên phản động Nguyễn Thái Bát lại
dày thêm một chút. Cho tới ngày người ta bắt ông đi cải tạo về tội
‘tuyên truyền phản động, chốngÐảng, chống chế độ.” (Vũ Thư Hiên, Đêm Giữa Ban Ngày. California:Văn Nghệ, 1997).
Với tội danh này, chả trách, ông Thái Bát đã chết rục trong tù – vẫn theo như lời kể của nhà văn Vũ Thư Hiên:
“Ông chết vào ngày Quốc Khánh, cái ngày mà ông Bát đã đi cướp chính
quyền năm bốn lăm...Xác ông được đưa xuống trạm xá chờ cán bộ trại mang
hồ sơ xuống xác nhận chính là tên phản động Nguyễn Thái Bát đã chết chứ
không phải tên nào khác.
Khi cửa các phòng giam đã khóa lại rồi, tôi cứ ngồi bên cửa sổ mà
nhìn về phía trạm xá. Trời tối hẳn mới thấy nghe tiếng búa nện chan chát
trên ván thiên - dấu chấm hết cho một kiếp người...”
Ông Thái Bát đã chết rồi nhưng dòng đời , tất nhiên, vẫn lạnh lùng trôi. Và những kẻ “tuyên truyền phản động, nói xấu Ðảng và chế độ” (đương nhiên) vẫn phải tiếp tục vào tù.
Mới đây – theo RFA,
nghe được vào hôm 4 tháng 5 năm 2012 – mới có thêm ba công dân Việt
Nam nữa (ông Nguyễn văn Hải, ông Phan Văn Hải và bà Tạ Phong Tần ) vừa “bị
khởi tố với tội danh xuyên tạc sự thật, nói xấu Đảng và Nhà nước... Cả
ba người bị xét xử theo điều 88 Bộ Luật hình sự Việt Nam, mà mức án cao
nhất lên đến 20 năm tù giam...”
Tôi không rõ là bà Tạ Phong Tần và ông Phan Thanh Hải
đã nói năng linh tinh ra sao khiến Đảng và Nhà Nước phải phiền lòng đến
thế? Riêng ông Nguyễn Văn Hải, theo như tôi biết, không phải là người
hay nói. Ông ấy không được đào tạo để trở thành luật gia hay luật sư
như hai người bạn chung vụ. Vốn xuất thân là một người lính, ông Hải có
khuynh hướng hành động hơn là luận thuyết.
Bản tin thượng dẫn còn có thêm chi tiết là: “Trước khi bị bắt hồi năm
2008, blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải từng tham gia những cuộc biểu
tình chống Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Hoàng Sa và Trường Sa của Việt
Nam.”
Thì ra thế!
![]() |
Từ trái qua phải: Song Chi, Phương Thi, Trăng Đêm, Điếu Cày, Huỳnh Công Thuận, Bùi Chát và Đông A SG. Ảnh: Blog cũ Nguyễn Tiến Trung. Chú thích: SC. |
Và nếu đúng thế thì vụ này (e) sẽ lôi thôi lắm, lôi thôi lâu, và chắc
chắn là sẽ lôi thôi lớn. Tuy ông Điếu Cầy không uống rượu say rồi chửi
“mục mả” chúng nó ra, hay rủa xả chúng là “quân ăn cứt uống đái làm hại đồng bào”
(như ông Thái Bát) nhưng việc ông tham gia những cuộc biểu tình chống
Trung Quốc cũng gây phương hại không kém cho sĩ diện của qúi vị lãnh tụ
Đảng và Nhà Nước.
Theo quan niệm chính thống của Nhà Nước thì “Bác Hồ ta đó chính là bác
Mao.” Do đó, chống Trung Quốc (chống lãnh tụ vĩ đại của nhân dân nước
bạn) là bêu xấu chính bác Hồ kính yêu của chúng ta – chớ còn chối cãi gì
nữa?
Hơn thế nữa, theo tường thuật của nhà báo Thế Vinh (Báo Năng lượng Mới số 117 ra ngày 4/5/201) thì “Chính
Nguyễn Văn Hải cùng các thành viên trong đó có Phan Thanh Hải và Tạ
Phong Tần đã lợi dụng các sự kiện chính trị, tổ chức và tham gia các
cuộc biểu tình gọi là chống Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa – Trường Sa và
tẩy chay Olympic Bắc Kinh rước đuốc qua TP HCM vào các ngày 9/122007,
16/12/2007 và 19/1/2008 tại TP HCM.”
Thiệt là hết thuốc!
Ta vốn coi “bên kia biên giới là nhà bên này bên kia biên giới cũng là
quê hương” mà Điếu Cầy hành sử như vậy thì coi sao được chớ. Với Chủ
Trương Bốn Tốt và Phương Châm Mười Sáu Chữ Vàng thì Tầu với Ta – tính ra
– như một mà. Chả trách, ngoài tội “xuyên tạc sự thật, nói xấu Đảng và
Nhà nước” – nhà báo Thế Vinh còn thay mặt ngành tư pháp Việt Nam kết án
công dân bất hảo Nguyễn Văn hải thêm hai tội danh nữa: xúi dục biểu tình
và phá rối trị an.
Điếu Cầy phen này chắc chết (chết chắc) trong tù, y như cái ông Thái Bát
năm xưa thôi. Ở tuổi 60 làm sao người tù Điếu cầy có thể sống sót được
(thêm mươi hay hai mươi năm nữa) trong trại giam của những người cộng
sản?
Đây, rõ ràng, là một câu hỏi khó. Tuy nhiên, nó chưa khó bằng câu hỏi
tiếp theo: Làm thế nào để chế độ hiện hành có thể kéo dài thêm mười hay
hai mươi năm nữa mà lo (chi) cho sinh mạng của Điếu Cầy?
No comments:
Post a Comment