Translate
Saturday, December 18, 2010
Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ bị truy tố về tội "chống phá Nhà nước Việt Nam"

Theo tin từ báo chí trong nước, hôm qua (17/12), Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố Hà Nội vừa quyết định truy tố ông Cù Huy Hà Vũ với tội danh "chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam". Đối với cơ quan tố tụng, hành vi của ông Cù Huy Hà Vũ là "nghiêm trọng, cần phải xử lý nghiêm minh trước pháp luật".
Theo tờ Lao Động, ngoài việc đòi xóa bỏ điều 4 của Hiến pháp, ông Cù Huy Hà Vũ còn « xuyên tạc cuộc kháng chiến cứu nước của dân tộc Việt Nam, xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước ». Đối với cơ quan tố tụng, hành vi của ông Cù Huy Hà Vũ là « nghiêm trọng, cần phải xử lý nghiêm minh trước pháp luật ».
Tờ Lao Động cho biết là sẽ có ba luật sư tham gia bào chữa cho ông Cù Huy Hà Vũ, nhưng không nói rõ đó là những luật sư nào. Luật sư Lê Thị Dương Hà, vợ của ông Cù Huy Hà Vũ, cùng với luật sư Trần Đình Triển đã làm đơn xin bào chữa cho ông Hà Vũ. Là con trai của nhà thơ Cù Huy Cận, được đào tạo tại Pháp, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã bị bắt ngày 4/11 vừa qua tại Sài Gòn.
Vào năm ngoái, ông đã đệ đơn kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về quyết định cho tiến hành dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, bất chấp những lời cảnh báo của giới khoa học, chuyên gia và các nhà cách mạng lão thành. Ông Cù Huy Hà Vũ cũng là tác giả nhiều bài viết và bài phỏng vấn được phổ biến trên mạng, kêu gọi hòa giải dân tộc, dân chủ đa đảng.
Vụ bắt giam tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã gây phản ứng rất mạnh từ gia đình nhà thơ Cù Huy Cận, không chỉ bởi vì họ cho là ông hoàn toàn vô tội, mà còn vì họ bị báo chí Việt Nam xúc phạm danh dự khi đăng tải các thông tin lên quan đến vụ bắt giữ này. Ngày 17/11 vừa qua, bà Cù Thị Xuân Bích, em gái của ông Cù Huy Hà Vũ, đã viết đơn gởi Tổng biên tập tờ An Ninh Thế giới yêu cầu phải xin lỗi công khai ông Cù Huy Hà Vũ và gia đình, bởi vì tờ báo này đã đăng « những tin riêng tư, bóp méo, xâm phạm đến danh dự, nhân phẩm, tình cảm » của ông Cù Huy Hà Vũ và của gia đình nhà thơ Cù Huy Cận.
Trong bài báo đăng ngày 13/11, tờ An ninh Thế giới khẳng định là « không ít lần, ông Vũ đã thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với những người anh em cùng cha khác mẹ vì tranh chấp biệt thự số 24 Điện Biện Phủ, gây mất trật tự an ninh khu phố. . . ». Gia đình nhà thơ Cù Huy Cận xem đấy là một thông tin « cố tình bịa đặt, vu khống ».
Bà Cù Thị Xuân Bích doạ là nếu đến hôm nay, đúng ngày giỗ của nhà thơ Xuân Diệu, bác ruột và cha nuôi của ông Cù Huy Hà Vũ, mà tờ An Ninh Thế giới không xin lỗi, bà sẽ kiện Tổng biên tập tờ báo này vì đã vi phạm nghiêm trọng pháp luật.
Về phần luật sư Lê Thị Dương Hà cũng đã gởi đơn đề ngày 5/12, gởi Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Chủ tịch Uỷ ban thường vụ Quốc hội yêu cầu đình chỉ điều tra, hũy bỏ quyết định khởi tố và trà tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ.
Hãng tin AFP nhắc lại rằng nhiều nhà quan sát nhận định là càng đến gần Đại hội Đảng vào tháng Giêng năm tới, chính quyền càng gia tăng đàn áp các blogger và các nhà đối lập ở Việt Nam. Nhiều tổ chức nhân quyền cũng thường tố cáo Hà Nội bắt giam và kết án tù những người chỉ bày tỏ ý kiến một cách ôn hòa.
Friday, December 17, 2010
Nhận xét về ‘Nguyễn Phú Trọng sẽ là Tổng bí thư?’
LTS: Tờ báo Asahi Shinbum của Nhật hôm 16 tháng 12 tiết lộ họ có trong tay bản dự thảo nhân sự của Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng CSVN tại hội nghị trung ương lần thứ 14. Theo đó, ông Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch Quốc hội Việt Nam hiện nay nhiều phần sẽ là tổng bí thư đảng CSVN thay ông Nông Đức Mạnh và ông Nguyễn Tấn Dũng, đương kim thủ tướng vẫn tại vị thêm một nhiệm kỳ nữa sau đại hội đảng lần thứ 11. Hai gương mặt mới, ông Trương Tấn Sang (hiện là Thường trực Ban Bí Thư) sẽ là chủ tịch nước thay ông Nguyễn Minh Triết và ông Phạm Quang Nghị (bí thư thành ủy Hà Nội) sẽ là chủ tịch quốc hội.
Dưới đây là nhận xét của các chuyên gia am hiểu tình hình chính trị tại Việt Nam gồm GS. Carl Thayer thuộc khoa Nhân Văn và Xã Hội Học, Ðại Học New South Wales, Úc; GS. Nguyễn Mạnh Hùng, giảng dậy môn Chính trị học và Bang giáo Quốc tế tại Ðại học George Mason, Hoa Kỳ và Nhà báo Bùi Tín, nguyên Chủ biên tờ Nhân Dân ấn bản Chủ nhật, hiện tỵ nạn tại Paris, Pháp.
Cuộc phỏng vấn do hai nhà báo Đinh Quát và Hà Giang thực hiện.

Ông Nguyễn Phú Trọng (phải) sẽ là tổng bí thư còn ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ vẫn tại vị thủ tướng? (Hình: HoangDinhNam/AFP/Getty Images)
***
Giáo sư Carl Thayer
‘Ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn là Thủ Tướng và ông Nguyễn Phú Trọng sẽ là Tổng Bí Thư đảng CSVN, đó là những điều mà tôi đã từng nói. Còn ông Trương Tấn Sang thì sẽ được ‘giải an ủi’ là Chủ Tịch nước. Nhưng điều quan trọng đáng nói là ông Trương Tấn Sang đã tạo ra một cuộc chạy đua vào chức Tổng Bí Thư rất căng thẳng.
Tôi hơi lo lắng là cuộc hội nghị sẽ tiếp tục cho đến ngày 21 tháng 12, và đây cũng giống như là tiên đoán về giá cả của chứng khóan vậy. Mặc dù ai cũng cho là tin được tung ra từ nguồn đáng tin cậy, nhưng thật ra cho đến khi thị trường đóng cửa thì mới chắc 100%.
Theo nhận định tổng quát của tôi, thì kể từ khi Lê Duẩn chết, Việt Nam không thể có một Tổng Bí Thư có thế lực mạnh, và văn phòng Thủ Tướng thật ra mới chính là nơi có uy quyền nhất nước. Vì thế chọn ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí Thư là giải quyết tất cả mọi vấn đề liên quan đến những người có nhiều tư tưởng, vì Nguyễn Phú Trọng từng giám đốc của Học Viện Chính Trị Quốc Gia.
Theo tôi biết, Trung Quốc đã biểu lộ là họ không phản đối việc này, mặc dù họ đã không chọn ông ta, nhưng cho rằng Nguyễn Phú Trọng là một ứng cử viên có thể chấp nhận được, vì họ cảm thấy thỏai mái với ông ấy.
Điều mà tôi không chắc chắn là không hiểu ông Nguyễn Phú Trọng sẽ ở vị trí này hết nhiệm kỳ 5 năm hay không, hay sẽ bị kéo ra sau 2 năm giống như Đỗ Mười trước đây. Vì có nhiều nguồn tin nói rằng trong khi trò chơi “musical chair” đang xẩy ra, thì cứ cho ông ta làm Tổng Bí Thư đi, rồi sau 2 năm sẽ tính sau. Nhiều giới phân tích cũng cho rằng trong trò chơi chiếc ghế quyền lực này, thì Bộ Trưởng bộ Quốc Phòng không muốn rời chiếc ghế của mình.
Có người nói ông Trương Tấn Sang là người chủ chiến, còn ông Nguyễn Phú Trọng thì chủ hòa. Tôi diễn giải việc này là ông Nguyễn Phú Trọng sẽ là người chọn thái độ hòa giải với Trung Quốc, trong khi ông Trương Tấn Sang sẽ muốn khẳng định quyền lợi quốc gia hơn.
Tóm lại, tôi cho rằng chúng ta có lẽ chưa thể xem đây là kết quả cuối cùng, vì sẽ còn nhiều đàm phán, đổi chác bên trong nữa.’

Ông Trương Tấn Sang sẽ là chủ tịch nước? (Hình: TTXVN)
***
Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng:
* Người Việt (NV): Giáo sư nghĩ sao về bản tin của tờ Asahi Simbum?
- GS. Nguyễn Mạnh Hùng (NMH): Bản tin đó là một bản tin không chính thức nhưng ông ký giả đó nói là đã có bản dự thảo rồi thì bây giờ mình coi như đó là tin đồn thôi.
Trong các kỳ họp, người ta đã bàn để sắp xếp nhân sự. Bây giờ đã quyết định là đến ngày 12 tháng Giêng là đại hội thì Trung Ương đảng kỳ 14 này chắc chắn phải giải quyết cho xong vấn đề nhân sự.
Nếu mà thực sự như vậy thì tin tức có thể khả tín, nếu thực sự ông Nguyễn Phú Trọng là tổng bí thư thì không có gì là ngạc nhiên cả. Bởi vì bốn người đề cập trong bản tin, đều là những người có khả năng làm ứng cử viên (ƯCV) của Tổng Bí Thư (TBT) Đảng cả.
* NV: Thưa GS. về tin cho rằng giới lãnh đạo Việt Nam sau cái đại hội này, là những người thân Trung Quốc thì xin được nghe quan điểm của GS.?
- GS. NMH: Trước hết là về ông Trọng. Nếu ông Trọng được làm TBT, thì là giải pháp ƯCV có giải pháp dung hòa giữa các phe phái với nhau. Bởi vì ông Trọng không làm cho những người cải cách lo sợ mà cũng không làm cho những người bảo thủ lo sợ. Đó là điểm thứ nhất.
Điểm thứ hai là chúng ta thấy là ông Trọng đã 66 tuổi, triển vọng ông ấy làm TBT một nhiệm kỳ. Điều đó cho chúng ta thấy là đây là một giải pháp có tính cách dung hòa và tạm thời. Thế còn nói về thân Trung Quốc, thì đó là quan điểm của tờ báo ấy. Còn thật ra trong tình trạng Việt Nam bây giờ đó, nếu lãnh đạo nào bị gán là thân Trung Quốc thì khó mà có thể đứng vững được.
* NV: Riêng trường hợp của ông Nguyễn Phú Trọng nếu như bị dư luận gán cho là thân Trung Quốc thì có đứng vững được không?
- GS. NMH: Nếu mà họ chịu tin thì cũng khó đứng vững được. Còn nếu như trường hợp mà ông Trọng không thân Trung Quốc mà bị mang tiếng là thân Trung Quốc, thì ông ấy có thể làm những việc không thân Trung Quốc. Thí dụ như trường hợp tổng thống Mỹ Nixon, ông ấy là người bảo thủ, nhưng mà chống cộng. Thế nhưng ông ấy lại tạo cơ hội thân thiện lại với Tàu. Còn bảo chuyện ông Trọng có thân Trung Quốc hay không thì tôi cũng chưa có bằng chứng gì rõ rệt gọi là ông ấy thân Trung Quốc cả.
NV: Một lãnh đạo Việt Nam mà bị gán cho là thân Trung Quốc thì không đứng vững được bởi sự phẫn uất của quần chúng hay là chính trong nội bộ của Đảng?
GS NMH: Tôi nghĩ không chỉ quần chúng mà ngay trong Đảng nữa, các đảng viên họ cũng không muốn như thế.
* NV: Theo tờ báo Asahi Shinbum, ông Nguyễn Minh Triết sẽ về hưu, ông Trương Tấn Sang sẽ lên chủ tịch nước, ông Nguyễn Tấn Dũng thì giữ nguyên thủ tướng. Nếu xảy ra đúng như vậy thì liệu có thể nghĩ rằng Việt Nam đang sắp xếp để cho những khuôn mặt có tiếng là cởi mở hơn lên nắm chính quyền không?
GS. NMH: Thật sự thì chúng ta thấy là ông Sang, rồi ông Nghị sẽ lên làm chủ tịch quốc hội. Bốn ông này đều là những ƯCV. Thật sự là ba ông Sang, Dũng, Nghị đều là những ƯCV từ năm 2006. Từ 2006 trở đi, họ là những ƯCV sáng giá cho vai trò TBT, cuối cùng thì ông Trọng lên. Ông Trọng nếu lên thì như tôi nói đó là giải pháp dung hòa cho các ông kia. Thế nhưng lại không giải quyết được vấn đề mà ông Nguyễn Văn An, cựu Chủ Tịch Quốc Hội nói là phải có, phải tạo ra một sự chỉ huy tương đối có tính thống nhất. Tức là có ông TBT cũng sẽ làm Chủ Tịch Nước, cũng sẽ sự thống nhất chỉ huy giữa Đảng và Nhà nước. Nhưng bây giờ vẫn không giải quyết được thành ra tôi thấy đây chỉ là giải pháp tạm thời thôi.
* NV: Có chỉ dấu nào cho thấy Việt Nam sẽ đi theo một khuynh hướng cởi mở hơn hoặc là bảo thủ hơn không, thưa GS?
- GS NMH: Tôi nghĩ là áp lực cởi mở hơn là nó luôn luôn có.
* NV: Với thành phần lãnh đạo mới, mối quan hệ với Mỹ liệu sẽ giữ nguyên trạng hay có thể rẽ theo một hướng nào khác không?
- GS. NMH: Tôi nghĩ là nó sẽ tiếp tục thăng tiến.
***
* Nhà báo Bùi Tín
* NV: Nhận định của ông ra sao về tin cho rằng bốn nhân vật sẽ lên lãnh đạo nhà nước và Đảng CSVN?
- Nhà báo Bùi Tín: Tôi cũng nhận được tin từ Hà Nội đưa sang cũng trùng hợp với ý kiến của tờ báo Nhật mà tôi vừa đọc được. Tôi nghĩ rằng tin ấy đã rõ rỉ ra ngoài và có thể gần đúng như là sự thật. Bởi vì hiện nay đó là Trung Ương đang họp cái kỳ họp lần thứ 14.
- Trong kỳ họp rất quan trong này, họ sẽ điều chỉnh một lần nữa những dự thảo quan trọng nhất là nhân sự để lập báo cáo chính trị của trung ương. Cái cương lĩnh tiến lên chủ nghĩa xã hội quá độ và cái chiến lược 10 năm phát triển kinh tế xã hội. Đấy là ba văn kiện quan trọng nhất, sau khi mà cả toàn đảng rồi quốc hội, rồi nhân dân đã góp ý.
Về mặt nhân sự, thì cuộc họp lần thứ 13 cũng chưa ngã ngũ cho lắm. Cho đến bây giờ thì kỳ họp lần thứ 14 này nó đã quyết định một lần cuối cùng. Cái mà người ta gọi là vấn đề nhân sự chưa bao giờ mà gặp khó khăn như hiện nay. Bởi vì tìm ra cho được những người có trình độ được cả giới trí thức trong nước và đảng viên chấp nhận, là một cái điều rất là khó. Bởi vì người ta cho rằng các vị tài đức trong Bộ Chính Trị (BCT) hiện nay so với các khóa của BCT trước đều là những người lùn, những người kém, so với trước. Nói chung là họ cùng là cá mè một lứa cả thôi, bởi vì không có ai như trước kia là có bị tù từ thời thực dân, cũng không có ai lập được chiến công gì ghê gớm, cũng không ai có thành tích, hay học lực, trình độ gì cao siêu. Do đó tìm ra những người ở chức trách lớn nhất là rất khó. Nhất là vị trí tổng bí thư (TBT).
Người ta nói rằng ông Trọng đã cao tuổi rồi, tức là 66, mà BCT trước nay họp thì nói rằng phải nghiêm giữ mức tuổi là dưới 65. Thế nhưng ông Trọng một tháng nữa là 67 tuổi, là quá hai tuổi, mà vẫn cố gắng gượng vì một là không tìm ra ai khác, hai nữa là mặc dù giới trí thức cũng cho là ông Trọng này là một người là trình độ rất là yếu.
Ông Trọng là chủ tịch quốc hội, nhưng so với những khóa chủ tịch quốc hội trước đây như ông Nguyễn Văn An, thì rõ ràng rất là kém. Người ta gọi ổng là ông Trọng lú từ khi chúng tôi ở Hà Nội. Ông không có cái nét gì là đặc biệt trong việc điều khiển quốc hội năm vừa rồi. Tất nhiên là ổng có một nét nổi là được Trung Quốc đồng ý.
Ông ấy là người mà Trung Quốc rất là tán thành. Ngay khi trúng chức chủ tịch quốc hội là ổng sang ngay Trung Quốc, đến đâu cũng nói là học tập kinh nghiêm của Trung Quốc, ăn nói rất là khéo, đặc biệt là thái độ mà giới trí thức gọi là hơi có vẻ e dè và quỵ lụy với Trung Quốc.
Khi mà nhân dân và giới trí thức ta đang còn rất cảnh giác với chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc thì chọn một vị TBT ra mặt thân Trung Quốc như ông Trọng thì tôi nghĩ không được lòng dân đâu, thậm chí là xúc phạm cái ý thức độc lập, ý thức tự chủ của đất nước ta, nhất là sau kỷ niệm 1000 năm Thăng Long.
* NV: Thế còn những nhân vật như ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Trương Tấn Sang, ông Phạm Quang Nghị thì sao?
- - Nhà báo Bùi Tín: Ông Dũng vừa rồi bị người ta chê trách rất nhiều về vụ vinashin, in tiền polymer, những vụ tham nhũng như vụ PMU 18 dây dưa đến 6 năm nay vẫn chưa xét xử xong… Nhưng ông ấy cũng tiêu biểu cho cả gia đình làm ăn, làm giàu phất lên rất đặc biệt. Do đó tôi nghĩ là ông Dũng có cái là ăn nói hoạt bát, rồi cũng muốn có cái quan hệ cân bằng giữa phương Đông với phương Tây, giữa Mỹ với Trung Quốc.
Nhưng mà đứng về mặt gọi là một người tín nhiệm, kiên quyết chống tham nhũng thì tôi nghĩ là con người này cũng không làm đủ trách nhiệm của chức Thủ Tướng hiện nay. Còn ông Trương Tấn Sang thay cho ông Triết thì vị trí này cũng chỉ là hiếu hỉ thôi. Ông Trương Tấn Sang cũng mờ nhạt từ khi làm Trưởng Ban Kinh Tế của Trung ương Đảng, không có trình độ lý luận gì nổi.
Còn ông Phạm Quang Nghị hiện nay là Bí Thư Thành ủy Hà Nội lên làm chủ tịch quốc hội, tôi nghĩ là cái này cũng hơi trớ trêu tức là Đảng có quyền gì mà chọn chủ tịch quốc hội, mà quốc hội mới cũng chưa bầu cơ mà. Chức này lẽ ra là đề cho quốc hội bầu. Như thế là vi phạm rất nghiêm trọng hiến pháp mất rồi. Hiến pháp đã nõi rõ quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, thì phải để cho đại biểu quốc hội bầu chứ tại sao lại trong BCT lại chia nhau.
Ngay cả BCT làm gì có quyền được cử Thủ Tướng. Chức này là phải do quốc hội bầu ra, rồi mới lập chính phủ, rồi mới có Thủ Tướng và các phó thủ tướng chứ. Cho nên ngay trong hội nghị Trung ương 14 trước và sau cái đại hội 11 sắp đến, chỉ chính những điều mà nhiều chỉ trích góp ý là phải cải tổ ngay cả cái hệ thống cầm quyền và cái hệ thống cầm quyền.
* NV: Ông nghĩ sao về tin nói rằng Việt Nam sẽ được lãnh đạo bởi những người thân Trung Quốc. Như vậy là cả bốn khuôn mặt Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Phạm Quang Nghị đều thân Trung Quốc?
- Nhà báo Bùi Tín: Đúng như thế. Có thể nói là cả BCT hiện nay đều là thân Trung Quốc. Từ đại hội 7 cho đến nay, tức là 20 năm rồi, khi họ gạt ông Bộ Trưởng Ngoại Giao nhận định đây là thời kỳ Bắc thuộc mới. Từ đó đến nay là cả BCT đều nhất trí theo cái hướng Trung Quốc. Không phải chỉ ông Nông Đức Mạnh, mà cả ông Nguyễn Phú Trọng, và cả ông Phạm Quang Nghị, rồi ông Tô Huy Rứa, ông Nguyễn Tấn Dũng đều theo hướng như thế.
Hiện nay người ta đã chia thành phe phái lợi ích riêng rồi, như những chuyên gia của đại học Harvard của Mỹ nói. Đặc điểm lớn nhất của chế độ là không còn lãnh đạo của Đảng CS như trước nữa, mà bây giờ là người ta chia thành ra các phe, các phe chia thành ra các phái, các địa phương, chỉ vì lợi ích riêng của từng nhóm một. Người ta chỉ ăn nhậu với nhau để chia chác những quyền lợi thôi và những quyền lợi này thì phải dựa vào Trung Quốc chứ không thể khác được.
Thursday, December 16, 2010
Nhà văn Võ Thị Hảo: “Chúng ta hãy lên tiếng”!
Nhà văn Võ Thị Hảo không chỉ nổi tiếng về văn tài mà còn rất được dư luận chú ý về những phát biểu thẳng thắn trước nhiều vấn đề chính trị xã hội của đất nước. Trong các cuộc trả lần phỏng vấn báo chí hải ngoại, bà không ngần ngại đụng chạm tới những chủ đề nhạy cảm như dân chủ, nhân quyền. Nữ nhà văn cũng khảng khái từ chối nhiều ân huệ, từ chối việc gia nhập Đảng Cộng Sản Việt Nam dù biết đó là cánh cửa để đến với danh vọng.
Nhà văn Võ Thị Hảo sinh năm 1956. Một số tác phẩm đã xuất bản, bao gồm cả truyện ngắn và tiểu thuyết: Biển cứu rỗi (1992), Chuông vọng cuối chiều (1994), Một trăm cái dại của đàn ông (1993), Người sót lại của rừng cười, Truyện ngắn chọn lọc Võ Thị Hảo, Giàn Thiêu (2003)… Bên cạnh đó, có những tác phẩm không/ chưa được cấp phép xuất bản như Dạ Tiệc Quỷ mà sắp tới có thể bà sẽ công bố trên Internet.
Là một trong 3 người được mời tham dự cuộc Hội thảo về văn học do viện Goethe tổ chức, nhà văn đã có chuyến thăm châu Âu 15 ngày qua Đức, Pháp và dừng chân ở Ba Lan nửa ngày trong khi chờ chuyến bay kế tiếp về Việt Nam. Trái ngược với bút pháp sắc sảo trong các tác phẩm văn học và lập trường kiên định trong các cuộc phỏng vấn, ở nhà văn Võ Thị Hảo toát lên vẻ đẹp đầy nữ tính với giọng nói trong trẻo, tiếng cười hồn nhiên có phần ngây thơ. Bản thân nhà văn cũng cho biết, bạn bè thường trêu Võ Thị Hảo “ngây thơ như gái 13″ và hay có những quyết định “chết người” mang đến sự thiệt thòi cho bản thân.
Có thể, rồi đây, quyết định trả lời phỏng vấn báo chí hải ngoại cũng sẽ đem đến cho nhà văn những rắc rối nhất định nhưng bà không ngần ngại nói thật và nói thẳng. Hãy lên tiếng, đừng im lặng đồng lõa với cái xấu, cái ác cũng là thông điệp mà nhà văn Võ Thị Hảo muốn nhắn gửi tới bạn đọc bốn phương.
Chúng tôi xin giới thiệu một số hình ảnh của nhà văn tại Warsaw và trăn trở của bà trước tình trạng nhân quyền và tự do sáng tác hiện nay ở Việt Nam
Mạc Việt Hồng (MVH): Ngày 10/12 này, thế giới kỉ niệm lần thứ 62 ngày Quốc tế Nhân quyền, ở Việt Nam, người ta có biết nhiều về ngày này không, thưa bà?
Nhà văn Võ Thị Hảo (VTH): Tôi nghĩ là cũng có nhiều người biết về ngày này. Nhân quyền thực ra gồm những vấn đề rất cụ thể. Nó bao gồm những quyền đương nhiên của con người mà tạo hóa đã ban cho họ. Đáng ra, đây phải là một ngày lễ được tổ chức long trọng nhất để tôn vinh nhân quyền.
Ở Việt Nam, nhắc tới nhân quyền, nhiều người vẫn còn sợ hãi nên nhân quyền vẫn là vấn đề nhạy cảm. Báo chí, nhiều khi người ta cũng biên tập và cắt bỏ từ này đi.
Năm nay, Việt Nam đã ra Tạp chí Nhân quyền nhưng ngay trong số đầu tiên lại có một bài viết hết sức phản nhân quyền.
MVH: Bản tuyên ngôn Nhân quyền bao gồm 30 điểm, trong đó, họ quy định rất cụ thể về quyền con người. Đa số những quyền này, nhà nước Việt Nam cũng ghi rõ trong Hiến pháp nhưng sự thực hiện còn rất khiêm tốn. Một trong những quyền đó là quyền tự do ngôn luận, tự do sáng tác. Với tư cách là nhà văn, bà đánh giá sao về việc thực thi quyền này ở Việt Nam?

Nhà văn VTH, blogger Người Buôn Gió cùng anh em ĐCV tại TT thương mại của người Việt. © Đàn Chim Việt
VTH: Có lẽ trên thế giới này, không có quốc gia nào dám trắng trợn đề là “không tôn trọng quyền tự do ngôn luận”, nên Việt Nam họ cũng phải ghi trong Hiến Pháp quyền này. Nhưng tôi thấy quyền tự do ngôn luận, trong đó có quyền tự do sáng tác, ở VN có được mở ra một chút vào thời kỳ đổi mới, cởi trói cho văn nghệ sỹ. Nhưng chỉ được vài năm thôi, sau đó lại khép lại và những năm gần đây quyền này bị thu hẹp hơn. Chẳng hạn như, chỉ riêng quyền phát biểu thôi người ta cũng phải rất thận trọng và né tránh những vấn đề nhạy cảm.
Quyền tự do ngôn luận còn bị hạn chế ngay cả trong lĩnh vực chống tham nhũng, có những sự thật nhưng nếu công bố thì người viết hay Tổng biên tập của tờ báo sẽ bị trừng phạt. Điều này đã xảy ra với vài người bạn của tôi hoạt động trong lĩnh vực báo chí.
Ngay bản thân tôi và một số bạn bè cũng có những tác phẩm không được cấp phép xuất bản, nếu cứ cố in ra, thì cả tác giả và người xuất bản sẽ bị trừng phạt.
Theo tôi, quyền tự do ngôn luận, tự do sáng tác bị hạn chế rất nhiều ở Việt Nam hiện nay.
MVH: Những nhà văn có tác phẩm không được xuất bản như bà vừa nói tới, họ có bị kỳ thị gì trong xã hội hay bị phân biệt đối xử gì trong việc viết lách không?
VTH: Khi tác phẩm mình viết ra mà không được xuất bản thì rõ ràng là gặp kỳ thị, gặp khó khăn rồi. Điều này không những hại cho các nhà văn mà còn hại cho nền văn hóa của đất nước. Chính thể nào làm nhưng vậy là tự làm hại mình. Khi từ chối phản biện, từ chối tự do tư tưởng, bóp nghẹt những ý kiến khác biệt là từ chối kháng sinh. Và chính thể như vậy tự làm suy yếu chính mình và làm tổn hại tới dân tộc. Tất nhiên, có một số người vẫn viết để lưu lại cho hậu thế dưới dạng bản thảo. Một số khác xuất bản tác phẩm trên Internet qua các trang mạng nhưng việc môi trường Internet cũng khó kiểm soát và dễ bị ăn cắp bản quyền.
MVH: Một trong những lý do mà nhà nước đưa ra để hạn chế quyền tự do là “dân trí Việt Nam còn thấp”, vậy bà đánh giá trình độ dân trí ở Việt Nam hiện nay như thế nào?
VTH: Không ai có quyền vin vào chuyện dân trí thấp để hạn chế tự do ngôn luận được! Vì đây là những quyền đương nhiên của con người và chính phủ được trả lương để bảo vệ thực thi những quyền này. Lấy lý do dân trí thấp là bao biện! Tôi hoàn toàn không đồng ý với điều này.
MVH: Còn một lý do nữa mà Việt Nam thường đưa ra để trì hoãn việc thực thi nhân quyền hay dân chủ là sự khác biệt những khái niện này giữa các phương Tây và Việt Nam, liệu đó có phải là lý do chính đáng không?
VTH: (Cười) Điều này thì tôi nghe mãi rồi. Đã là con người, sinh ra trên trái đất này thì ai cũng đương nhiên được hưởng những quyền đó mà không một thế lực nào có quyền tước đoạt của họ, ở châu Âu, châu Á hay châu Phi thì cũng thế thôi. Con người đều giống nhau cả, cũng có trái tim, khối óc, nhu cầu và ước muốn như nhau.
Nhà cầm quyền không thể coi nhân quyền như một ân huệ để ban phát, xin cho, mà họ có trách nhiệm thực thi nhân quyền. Lấy lý do này hay lý do kia để hạn chế các quyền con người đều không chấp nhận được và phải bị lên án.
MVH: Nói về quyền tự do sáng tác của các nhà văn, nhà thơ, Hội Nhà Văn Việt Nam với tư cách là một hội nghề nghiệp, họ có làm gì để thúc đẩy hay bảo vệ các quyền này không?
VTH: Nếu họ giúp các nhà văn trong việc thúc đẩy hay bảo vệ quyền tự do sáng tác thì có lẽ đó là Hội Nhà Văn ở trong mơ! Còn hiện nay, thì hoàn toàn KHÔNG. Nếu gửi bài cho báo Văn nghệ hay cho nhà xuất bản của Hội Nhà văn, những gì có vẻ nhạy cảm chính họ sẽ gạt đi trước tiên.
Ở Việt Nam Hội Nhà Văn chỉ làm công việc quản lý hành chính. Thay vì bảo vệ hay giúp đỡ các nhà văn, họ đã rất mẫn cán giúp nhà nước quản lý các nhà văn để đi đúng lề đường bên phải.
Nhà văn cũng có nhiều loại, có người có vài bài thơ xuất bản để được ghi danh là nhà thơ, nhà văn.v.v. nhưng có những nhà văn thực sự đau nỗi đau của dân tộc, trăn trở với vận mệnh của đất nước. Tôi tin rằng công chúng họ có đủ tri thức để đánh giá đúng đắn.
MVH: Theo bà, giới trí thức nói chung và giới cầm bút nói riêng phải làm gì để cổ xúy và quảng bá cho nhân quyền ở Việt Nam?
VTH: Tầng lớp trí thức, văn nghệ sỹ phải làm đúng vai trò của mình là những người khai sáng. Trước hết phải tìm hiểu, học hỏi xem thế giới người ta làm thế nào để mình cải thiện và thúc đẩy nhân quyền ở VN chứ không thể cứ luẩn quẩn mãi trong cái vòng nhận thức tăm tối.
Điều quan trọng là mọi người phải mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình, mong muốn của mình đừng có làm ngơ trước những điều xấu xa, bất công trong xã hội. Cần mạnh dạn thể hiện thái độ của mình trước cuộc sống đó là bước để đòi hỏi và thực thi nhân quyền.
Hiện nay có tình trạng, nếu ngồi quán nước hay hè phố thì rất nhiều người nói nhưng khi cần công khai bày tỏ chính kiến của mình thì lại không dám nói. Tôi nghĩ, quan trọng là tất cả hãy lên tiếng, bằng cách này hay cách khác để thể hiện điều mình mong muốn, đừng sợ gì cả. Đừng để nhà cầm quyền nghĩ, họ muốn làm gì thì làm. Khi chúng ta lên tiếng, chúng ta có thể thay đổi hoặc thức tỉnh một số người trong giới cầm quyền. Trong số họ cũng có những người tốt, có thể đứng ra bảo vệ lẽ phải.
MVH: Xin cám ơn những chia sẻ của nhà văn Võ Thị Hảo.
© Đàn Chim Việt
Wednesday, December 15, 2010
Hoa Kỳ cho rằng nhân quyền là thiết yếu trong quan hệ Mỹ - Việt

Tuyên bố với các phóng viên sau cuộc đối thoại thường niên về nhân quyền Mỹ - Việt tại Hà Nội, hôm qua, trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Michael Posner cho biết ông đã nói với phái đoàn Việt Nam rằng vấn đề nhân quyền là một thành tố chủ chốt trong quan hệ giữa Washington với Hà Nội, và để có thể thúc đẩy toàn bộ các lĩnh vực khác, rất cần có những tiến bộ về mặt nhân quyền ở Việt Nam.
Sau 15 năm bình thường hóa bang giao, quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã phát triển về nhiều mặt, trong đó có thương mại, với trao đổi mậu dịch, theo Hoa Kỳ, đã đạt hơn 15 tỷ đôla vào năm ngoái. Cả hai nước đều quan ngại trước thái độ ngày càng võ đoán của Trung Quốc trong khu vực châu Á. Hoa Kỳ và Việt Nam năm nay đã gia tăng hợp tác qua việc mở đối thoại cấp cao đầu tiên về quốc phòng.
Nhưng theo trợ lý Ngoại trưởng Posner, vẫn còn « một số bất đồng thật sự » trên vấn đề tự do ngôn luận và Internet. Ngày 9/12 vừa qua, phát biểu tại một diễn đàn được tổ chức tại Hà Nội trước Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12, đại sứ mãn nhiệm của Mỹ tại Hà Nội Michael Michalak cho rằng, năm 2010 đã là năm mà không gian dành cho tranh luận công khai đã bị thu hẹp toàn diện ở Việt Nam. Theo đại sứ Mỹ, từ việc ngăn chận truy cập mạng xã hội Facebook, các vụ tấn công những trang mạng chỉ trích chính quyền, cho đến những quy định kiểm soát chặt chẽ hơn các quán cà phê Internet và các trang blog, năm nay, quyền tự do trên Internet đã có một bước thụt lùi đáng kể ở Việt Nam. Ông Michalak tố cáo là đã có hơn 24 người bị bắt giữ và hơn 14 ngưòi khác bị xem là vi phạm pháp luật, chỉ vì đã bày tỏ một cách ôn hòa chính kiến của họ.
Về phía chính quyền Hà Nội thì cho tới nay vẫn cho là những lời cáo buộc về đàn áp tự do ngôn luận Việt Nam là không có cơ sở.
Monday, December 13, 2010
Việt Nam, Hoa Kỳ đối thoại nhân quyền
Hình: ASSOCIATED PRESS
Ðại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak
Việt Nam và Hoa Kỳ đã mở cuộc đối thoại thường niên về nhân quyền hôm thứ Hai, vài ngày sau khi Đại sứ Mỹ tại Hà Nội chỉ trích thành tích nhân quyền của Việt Nam.
Hãng thông tấn Đức nhận định, Hoa Kỳ và Việt Nam đã có những động thái thắt chặt hơn nữa mối quan hệ quân sự và ngoại giao trong năm nay.
Cụ thể là mùa hè vừa qua, Hoa Kỳ đã ủng hộ phương pháp tiếp cận của Việt Nam trong việc giải quyết các tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Đông trong khi các giới chức Việt Nam cũng đã lên thăm một hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ và loan báo các hoạt động huấn luyện với quân đội Hoa Kỳ.
Mặc dù vậy, trong thời gian gần đây, Hoa Kỳ và Việt Nam vẫn còn nhiều bất đồng trong vấn đề nhân quyền.
Tại một cuộc họp báo nhân ngày Nhân quyền Quốc tế hôm thứ Năm tuần trước, Đại sứ Hoa Kỳ Michael Michalak nói rằng Việt Nam “tiếp tục hình sự hóa vấn đề tự do ngôn luận và bất đồng chính kiến, và ngoài Đảng Cộng sản ra thì các tổ chức chính trị khác đều gắn mác ‘khủng bố’.”
Tuy khen ngợi những tiến bộ của Việt Nam trong lĩnh vực xóa đói giảm nghèo và cải thiện tự do tôn giáo, Đại sứ Michael Michalak cũng nhắc đến vụ bắt giữ và kết án các nhà bất đồng chính kiến và các nhà hoạt động trong năm nay.
Ông nói trong năm nay, 24 người đã bị bắt giữ, và 14 người khác bị kết tội tại Việt Nam, chỉ vì “đã bày tỏ quan điểm của mình một cách ôn hòa.”
Ðại sứ Michalak nói thêm rằng tính minh bạch trên Internet đã bị “tấn công” liên tiếp tại Việt Nam, với những giới hạn mới được áp đặt đối với các blogger và cà phê internet, cũng như các hành động xâm nhập các trang mạng chỉ trích nhà nước.
Trợ lý Ngoại trưởng Đặc trách Nhân quyền và Lao động Michael Posner đại diện phía Hoa Kỳ trong buổi đối thoại về nhân quyền lần này và Thứ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đại diện cho phía Việt Nam.
Nguồn: DPA, Nguoi Lao dong
Sunday, December 12, 2010
Chế độ cộng sản y hệt Đức Quốc Xã của Hitler
Lê Diễn Đức - RFA
2010-12-13
NHƯ ĐỨC QUỐC XÃ
Báo chí Mỹ đã mạnh mẽ chỉ trích chiến dịch của chính phủ Trung Quốc chống lại giải Nobel Hòa bình cho nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba.
Xã luận của “Washington Post”, nhật báo uy tín hàng đầu của Hoa Kỳ trong ngày 10/12 đã so sánh chế độ Trung Quốc với Đức Quốc Xã của Hitler.
Nhắc lại trường hợp nhà báo Đức Carl von Osietzky, tờ báo nói trong lịch sử của giải Nobel Hòa bình chỉ mới xảy ra một lần vào năm 1936, khi Hitler ngăn cản không chỉ người chiến thắng và mà cả gia đình tới Oslo nhận giải thưởng.
“Kể từ thời Đức Quốc xã, không một chế độ nào phản ứng (trước giải Nobel) theo cách hung hăng như vậy” – “Washington Post” viết.
Trong số 65 quốc gia được mời, “Washington Post” nhận thấy hơn một chục nước phải chịu áp lực từ Trung Quốc là gồm những quốc gia có chế độ độc tài, chuyên chế và vài nước đang được Bắc Kinh đầu tư kinh tế và viện trợ quân sự.
“Washington Post” chỉ trích Cao ủy Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, bà Navi Pillay rằng, "không đến Oslo, bà ta đã đánh tất cả mọi uy tín về các vấn đề thuộc thẩm quyền của mình".
Theo “Washington Post”, đại đa số các quốc gia được mời đã cử đại diện tham dự, trong đó có đủ 27 nước thành viên của Liên minh châu Âu. Điều này cho thấy "nếu Bắc Kinh muốn kiểm tra sức mạnh ngoại giao, thì đã chịu một thất bại nhục nhã".
Tương tự, mặc dù với âm điệu nhẹ hơn, cũng trong ngày 10/12, xã luận của tờ “Wall Street Journal” viết:
"Vận động một chiến dịch tàn bạo, hung hăng chống lại giải thưởng dành cho Lưu Hiểu Ba, nhà cầm quyền Trung Quốc cho chúng ta thấy rõ hơn cuộc đấu tranh cho tự do ở Trung Quốc tới điểm kết vẫn còn xa vời".
DỐI TRÁ LÀ BẢN CHẤT CỦA HỆ THỐNG
Tôi nhớ sau năm 1975, ở Sài Gòn có những câu đàm tiếu dân dã rất thâm thúy về xã hội chủ nghĩa (XHCN).
Trong giai đoạn thực hiện chính sách ngăn sông, cấm chợ, cải tạo công thương, xua nông dân vào tập đoàn, lương thực, thực phẩm, chất đốt, điện, nước ở thành phố thiếu thốn trăm bề, thì XHCN tương đương với “Xếp Hàng Cả Ngày”.
Đồng lương không đủ nuôi bản thân và gia đình, công nhân viên chức có mặt ở công sở lấy lệ rồi kiếm cớ “phắn” để chạy vòng ngoài, hoặc ngồi ngáp ruồi, làm việc mà cũng như chơi, nên có câu “Xả Hơi Cả Ngày”.
Tới thập niên 80 trước thời kỳ “đổi mới” (1986), khi cả nước nằm trên bờ tử huyệt, toàn dân gần chết đói, xuất hiện câu “Xuống Hố Cả Nút”.
Nhưng tôi thích nhất định nghĩa qua mọi thời gian: XHCN = Xạo Hết Chỗ Nói!
Gần 60 năm cai trị trên miền Bắc và hơn 35 năm trên cả nước Đảng cộng sản Việt Nam đã thành công “rực rỡ” trong việc cấy truyền dịch bệnh lưu manh và dối trá vào toàn cơ thể xã hội.
Căn bệnh này tại Việt Nam hôm nay đã ngấm vào xương tủy, máu và trí não của mọi giới. Quan chức và những kẻ bất lương thì dối trá để thăng quan, tiến chức, tham nhũng, ăn cắp, chiếm đoạt, lừa gạt trục lợi... Người dân thấp cổ bé miệng lấy dối trá làm vũ khí đối phó, tồn tại. Nền tảng lòng tin bị mục rữa. Cái ác lên ngôi. Chùa chiền là nơi có thể gửi gắm chút tâm linh thì sư sãi cũng bị quốc doanh hóa, còn thần thánh trở thành hàng hóa bán buôn. [1]
Mà không chỉ riêng ở Việt Nam. Ở tất cả các nước cộng sản đều đã và đang như thế.
Nếu chế độ cộng sản không sụp đổ ở Ba Lan, vụ Stalin ra lệnh thảm sát gần 22 ngàn sĩ quan Ba Lan tại rừng Katyn năm 1940 đã không bao giờ được đưa ra anh sáng. Chính quyền Xô Viết và cộng sản Ba Lan thô bỉ đến mức còn gắn hàng chữ “Những nạn nhân của phát xít Hitler” trên nghĩa trang Katyn.
Chính vì thế, sau khi xóa bỏ chế độ cộng sản vào năm 1989, ghê tởm quá khứ đến mức Hiến pháp mới của Ba Lan năm 1997 có điều 13 (Chương I) như sau:
“Nghiêm cấm tồn tại các chính đảng và các tổ chức khác mà chương trình dựa trên phương pháp độc tài toàn trị và các cách thức hoạt động của chủ nghĩa quốc xã (nazism), chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản, hoặc sử dụng dụng bạo lực để giành quyền lực hoặc gây ảnh hưởng lên nhà nước, hoặc che giấu cơ cấu các tổ chức đó và các thành viên”.
Cho nên tờ “Washington Post” so sánh chế độ cộng sản Bắc Kinh với Đức Quốc Xã của Hitler (1935-1945) hoàn toàn chính xác.
Các chế độ độc tài tồn tại được trước hết dựa trên dối trá vào bạo lực.
Nếu như Joseph Goebbels, Bộ trưởng Tuyên truyền của Hitler thực hiện chính sách một điều dối trá nói một trăm lần sẽ trở thành sự thật, thì người cộng sản còn là bậc thầy. Họ không chỉ nói dối 100 lần mà ngàn lần, suốt hàng chục năm.
Trong ngày diễn ra lễ trao Giải thưởng Nobel Hòa bình, bà Khương Du, phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Trung Quốc nói “quyết định này không phản ánh quan điểm đa số trên thế giới” và “sự dối trá không có nơi nương dựa”!
Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng!
Hàng ngàn sinh viên đã chết trên Quảng trường Thiên An Môn trong đêm ngày 3 rạng sáng ngày 4 tháng 6/1989, cả dân tộc Tây Tạng bị chiếm đóng và nô dịch, sắc dân Duy Ngô Nhĩ bị phân biệt đối xử, đa số dân chúng của khu tự trị Nội Mông, Hongkong, ông Lưu Hiểu Ba và hơn 10 ngàn Trung Quốc người khác ký vào Hiến chương 08... - không nằm trong cái “đa số” của bà Khương Du. Cao lắm cũng chỉ một phần trong 1,3 tỷ người và 21 triệu đảng viên Đảng CS Trung Quốc.
Nhưng theo phương châm lấy thịt đè người của Trung Nam Hải, khoan tính theo số lượng các quốc gia, cứ giả thiết lấy hết thảy 1,3 tỷ dân Trung Quốc, cộng thêm dân của 18 nước theo đuôi và các nước độc tài còn lại, vẫn không ra được cái “đa số” của bà ta!
Theo “The Economist”, trong 167 quốc gia được nghiên cứu năm 2010, có 80 quốc gia dân chủ hoàn chỉnh (Full democracy) và dân chủ chưa hoàn chỉnh (Flawed democracy), 26 quốc gia lai tạp, đang trên đường xây dựng dân chủ (Hybrid regime) và 51 quốc gia có chế độ chuyên chế, độc tài (Authoritarian regime). [2]
Chỉ cần làm phép cộng đơn giản của học sinh tiểu học: Dân số của 27 thành viên Liên hiệp châu Âu (chưa phải cả châu Âu) 500 triệu + Hoa Kỳ: 300 triệu + Ấn Độ: 1 tỷ + Brazil: 200 triệu + Indonesia 237 triệu…
Với bấy nhiêu thôi, cái “đa số” của bà Khương Du đã bị quật ngược và bị đè bẹp, đừng nói cộng hết 80 quốc gia.
Khoác lác của bà Khương Du đã từng đạt mức siêu bỉ báng trong tuyên bố của bà ta hôm 7 tháng 12: “100 nước ủng hộ chúng tôi”, tức là 100 = 18!
(Ban đầu tưởng 19, nhưng cuối cùng mặc dù Trung Quốc là “đối tác quan trọng nhất”, theo lời Ngoại trưởng Vuk Jeremic, Serbia vẫn tham dự, còn 18 nước là: Afghanistan, Algeria, Colombia, Cuba, Egypt, Iraq, Iran, Kazakhstan, Morocco, Pakistan, Philippines, Russia, Saudi Arabia, Sri Lanka, Sudan, Tunisia, Venezuela và Việt Nam).
KẾT LUẬN
Như đã phân tích, dối trá là bản chất, là nền móng sống còn của hệ thống cộng sản.
Vì thế, sự trơ trẽn và trâng tráo của hệ thống này không chỉ nằm ở vài lời nói lấy được nhảm nhí của những con vẹt mái Khương Du hay Nguyễn Phương Nga.
Điều 35 của hiến pháp Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (CHND) ghi rõ: “Công dân của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa có quyền tự do ngôn luận và tự do hội họp, tự do biểu tình”, và điều 41: “Công dân của CHND Trung Hoa có quyền chỉ trích và nêu quan điểm của họ trên bất kỳ cơ quan nhà nước và bất kỳ người đại diện chính phủ nào” .
Bắt giam xử tù bất công nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba, rõ ràng nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc không những dối trá mà còn nhổ toẹt vào chính mặt mình.
Lãnh đạo cộng sản Việt Nam cũng cùng một giuộc!
Gần đây với trường hợp nhà cầm quyền Việt Nam bắt giam Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ.
Ông Cù Huy Hà Vũ đã làm gì ngoài việc công bố công khai, thậm chí gửi trực tiếp tới các nhà chức trách, những kiến nghị, khiếu nại và các bài viết với trách nhiệm của một công dân, được thể hiện ôn hòa, đứng đắn, chỉ vì sự tiến bộ của xã hội và dân chủ cho đất nước?
Cũng đằng sau Hiến pháp CHXHCN Việt Nam với đủ mỹ từ, sau những khẩu hiệu, bích chương “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” sáo rỗng, đỏ rợp phố phường và hệ thống loa chạy hết công suất tuyên truyền học tập đạo đức ông nọ bà kia, là cả một thực tiễn hoàn toàn trái ngược.
Bởi vì chúng được tạo ra từ mười mấy cái đầu trong cái gọi là Bộ Chính trị, đỉnh cao của hủ hậu, độc ác, tham lam, vong bản, lưu manh và dối trá! ■
---------------------------------------
* [1]: Khi nói ra sự thật hiện nay của xã hội Việt Nam, chúng ta gặp khá nhiều những kẻ vì vẫn phải ôm chân chủ để kiếm cơm, “theo đóm ăn tàn”, kiếm cơ hội “đục nước béo cò”, nên thường lu loa về một “thế lực thù địch" nào đó nói xấu chế độ. Do đó, về những nhận định của tôi, để khách quan xin tham khảo một số (trong vô vàn) link dưới đây của báo chí Việt trong nước, như một bằng chứng:
1. Chạy bằng cấp:
http://tuoitre.vn/Giao-duc/333982/Van-nan-chay-theo-bang-cap.html
2. Tiến sĩ rởm và cuộc “chạy đua vũ trang” bằng cấp:
http://vovnews.vn/Home/Tien-si-rom-va-cuoc-chay-dua-vu-trang-bang-cap/20...
3. Bệnh thành tích hay bệnh nói dối: http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=30119&cn_id...
4. Suy thoái về đạo đức, lối sống trong cán bộ, Đảng viên có xu hướng tăng:
http://vietbao.vn/Xa-hoi/5-suy-thoai-ve-dao-duc-loi-song-cua-Dang-vien/1...
5. Căn bệnh xã hội về "chuộng cái giả mà sợ cái thật":
http://www.chungta.com/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Hanh-Dong/Mot_can_be...
6. Đua nhau bán thánh buôn thần:
http://nld.com.vn/20100604120040405p0c1002/dua-nhau-ban-thanh-buon-than.htm
* [2]: Democracy Index 2010 của The Economist:
http://en.wikipedia.org/wiki/Democracy_Index
© 2010 Radio Free Asia
Saturday, December 11, 2010
Vợ Cũ Của Nhà Báo Điếu Cày Dương Thị Tân Gửi Thư: Tố Cáo Csvn Đối Xử Bất Công
| Việt Báo Thứ Bảy, 12/11/2010, 12:00:00 AM |
Vợ Cũ Của Nhà Báo Điếu Cày Dương Thị Tân Gửi Thư: Tố Cáo CSVN Đối Xử Bất Công, Thô Bạo, Vi Phạm Luật Pháp Sau đây là Thư Tố Cáo của bà Dương Thị Tân, vợ cũ của nhà báo và blogger Điếu Cày. |
Friday, December 10, 2010
Từ chuyện đảo chánh tới đá cá lăn dưa
| Trà Mi Trong mục đích giới thiệu đến bạn đọc những thông tin từ nhiều phía về cuộc đảo chánh 1/11/1963, DCVOnline.net đã đăng một bài của người viết lược dịch bài phỏng vấn tướng Tôn Thất Đính, có tựa đề “The Assassination Of Ngo Dinh Diem & Ngo Dinh Nhu ‒ A Case Study”của tác giả Pho H. Huynh thực hiện năm 2000 khi theo học tại tại Trường Bang giao Quốc tế, Đại học Southern California. (http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=7988)
Bài có “© DCVOnline”, người viết hiểu, là chỉ dấu tài sản trí tuệ nhưng không có nghĩa không được phổ biến nơi khác. DCVOnline là một trang báo có một số bạn đọc không nhỏ; bài viết đăng trên DCVOnline được chép và dán lại ở nhiều trang blog cá nhân hay báo mạng tổ chức hoặc trên các diễn đàn hội luận khác nhau là chuyện hàng ngày. Tuy nhiên bài chép từ trang DCVOnline và dán vào những trang khác mang nhiều hình thức khác nhau. Đầu tiên, bạn đọc ở đây có thể chép và dán vào trong các forum thảo luận cho bạn đọc và thành viên ở đó đọc và bình luận. Thí dụ bài viết nêu trên đã được đưa vào “Pleiku Phố Núi Forums > Văn Học Nghệ Thuật > Chuyện Đời Lính - Anh Hùng Việt Nam Cộng Hòa” (http://kekhopk.com/forums/index.php?showtopic=25336). Thành viên “Tống Trung” của forum Pleiku Phố Núi cắt dán đầy đủ nội dung và ảnh minh hoạ nhưng không ghi nguồn, không ghi copyright, và cũng không ghi cả tên tác giả bài lược dịch. Cách chép và dán như vậy không chỉnh nhưng là chuyện nhỏ. Tương tự như trên “My Loan” ở forum Yahoo (Hoatudo • Trao Doi Tu Tuong http://groups.yahoo.com/group/HOATUDO/message/36201?var=0) và “Hue Pham” ở forum Yahoo (THDHCTCTDALAT • Tong Hoi DH Chien Tranh Chinh Tri Dalat - http://dir.groups.yahoo.com/group/THDHCTCTDALAT/message/6598) cũng chép bài “Phỏng vấn Tôn Thất Đính”, ghi tên tác giả và người dịch nhưng không ghi nguồn và copyright. Vẫn là chuyện nhỏ. Ngay cả những forum có tên dường như không mảy may quan hệ tới nội dung bài vở ở DCVOnline cũng chép & dán bài “Phỏng vấn Tôn Thất Đính”; thí dụ diễn đàn YouNhac (http://youphim.com/forum/showthread.php?t=156620) hay trang VietBF (http://snipurl.com/1m8si6). Cũng là việc chép & dán của cá nhân nhưng một số blogger khác đã làm việc chuẩn hơn những diễn đàn vừa kể. Thí dụ như ở “ttngbt blog” (http://ttngbt.blogspot.com/2010/11/phong-van-ton-that-inh.html) hay blog “Cộng Sản Việt Nam” (http://vietnamaaa.typepad.fr/congsan/2010/11/17/page/2/) đều ghi đầy đủ nguồn, tên tác giả, Copyright và có khi còn ghi cả đường dẫn (link). Ngoài cá nhân còn có các cơ sở tổ chức cũng lấy bài từ DCVOnline về dán lại trên trang nhà. Vài thí dụ: • Báo Việt nam mới [Nhật báo Tin tức hàng ngày, Báo Tuần Việt nam mới Radio internet Việt nam mới và TV internet Việt nam mới] (http://snipurl.com/1l8qos_) • Diễn đàn Hạt Nắng (chép lại từ Nguyen Thai Hoc Organization - http://www.hatnang.net/showthread.php?p=474946) • Viet Youth Overseas – Tuổi trẻ Việt Hải ngoại (http://www.tuoitrevhn.com/index.php?act=news&cat=0⊂=111&id=59941) • FORUM BÁO TỔ QUỐC diễn đàn tự do ngôn luận (http://baotoquoc.maxforum.org/2010/11/16/phong-van-ton-that-inh/) … Những trang báo vừa kể đều ghi rõ nguồn gốc, tên tác giả và © DCVOnline. Dù vẫn còn một số ít cá nhân (dân cư mạng) chưa quen thuộc với cung cách (Fair Use Practice) chép & dán hay vì một số lý do không rõ vẫn còn dị ứng với việc ghi nguồn và copyright, nhưng nhìn chung, việc ghi rõ nguồn gốc bài đăng lại của “giới truyền thông mạng” là môt sự tiến bộ cần được ghi nhận. Tất cả những forum, trang blog các nhân, báo của tổ chức nêu trên đều là những phương tiện truyền thông không vụ lợi. Nhịp sống và sinh hoạt truyền thông hải ngoại cứ đà này thì chẳng mấy chốc người Việt sẽ đoạt giải Pulitzer Prize. Nhưng, chuyện nào phải như vậy. Đùng một cái, tuần rồi, người viết nhận được một bao thư lớn quẳng ở chân căn gác trọ. Bên trong là một tờ báo… chợ. Ngay trang đầu dĩ nhiên là tên tờ báo nằm ở góc cao và dễ nhìn nhất. Phần còn lại của trang nhất đặc nghẹt quảng cáo với quảng cáo. Từ garage thay bánh xe, đến tiệm phở, tiệm bánh mì, tiệm gởi tiền, tiệm bánh, tiệm đá mài, tiệm Chưởng khế, đến cả tiệm bán cá lia thia. Vào trang 2, trang 3 vẫn đây quảng cáo. Sang tới trang 4 thì người đi chợ mới thấy sự lớn và mạnh của cơ sở truyền thông này. Một phần ba trang báo là danh mục liên lạc của công ty có mặt gần như khắp Hoa Kỳ và chạy sang cả hai thành phố lớn ở Canada. Nói chung tờ báo chợ này là một thành công về mặt (kinh doanh) quảng cáo. Đủ loại, đấm bóp, nâng cấp bộ ngực (“giúp bạn tự tin hơn”), thuốc tây, thuốc ta trị yếu sinh lý, tiệm hoa quả, và còn có cả quảng cáo thầy “trị bịnh tà ma, mở ngải, mở thư, mở ếm.” Bị vợ chồng bỏ thầy làm trở về xum họp (luôn), vân vân và vân vân. Lọt trong rừng quảng cáo đó, ngay phần đầu của tờ báo hơn 70 trang này có 4 bài mang tính lịch sử cận đại – cuộc đảo chánh 1/11/1963 và những vụ ám sát trong chính biến đó. Bài thứ hai, “Cái chết của Đại tá Hồ Tấn Quyền – Tư lệnh Hải quân” không thấy ghi tên tác giả; theo đối chiếu thông tin thì đây là một đoạn trích từ “Hải sử Tuyển tập” phát hành năm 2004, Trưởng Ban Biên tập là ông Phan Lạc Tiếp. Bài thứ ba là bản tóm dịch thông tin từ Bách khoa toàn thư của tờ báo, “Cái chết của Đại tá Lê Quang Tung”. Bài thứ tư, “Cuối cùng, Dương Văn Hiếu lên tiếng” của Lâm Lễ Trinh. Và bài thứ nhất, “Phỏng vấn Tôn Thất Đính”, Trà Mi lược dịch.
Thật là hết biết luôn. Chẳng hiểu các ông Lâm Lễ Trinh, Phan Lạc Tiếp có phải là văn hữu, hay cộng tác viên hoặc có liên hệ xa gần gì với bà Chủ nhiệm & Chủ bút của cơ sở thương mại Saigon Nhỏ này không? Riêng người viết, từ ngày biết gõ bàn phím đến nay chưa khi nào được diện kiến hay hầu chuyện với bà chủ Saigon Nhỏ nói gì tới cộng tác, gởi bài. Và như đã nói ở trên, người viết không gởi bài đăng bất kỳ tờ báo nào khác, dù trên trời hay dưới đất, trừ diễn đàn DCVOnline.net. Ngoài việc bị chép và đăng lại không có phép trên SAIGON NHO Phần A, ngày 26 tháng 11, 2010 từ trang 1 đến 3, những điểm đáng lưu ý khác về bài “Phỏng vấn Tôn Thất Đính” là ban biên tập tờ báo chợ này đã hành xử ngang hàng với giới anh chị, đá cá lăn dưa ngoài chợ. Trước nhất, phần giới thiệu đầu bài “Về tác giả và phỏng vấn” của người viết được tờ Saigon Nhỏ đổi thành “LTS” (Lời toà soạn Saigon Nhỏ?) Thứ đến, tờ báo chợ này đã không để nguồn và cũng không ghi © DCVOnline. Đây không thể là những ứng xử đúng đắn của một cơ sở truyền thông tầm cỡ trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Và, chắc chắn, đây cũng không thể là cách làm báo lương thiện của người đã “sang Hoa Kỳ sớm lại hành nghề viết báo 30 năm qua”? (Trích Ai bất trung, ai bất nhân…, Đào Nương, Saigon Nhỏ, trang 4). Không phải là người viết báo để sinh sống hay đi buôn và người viết lại càng không có nhu cầu quan hệ, cộng tác bài vở với tờ báo (tầm) cỡ này. Vì thế, yêu cầu bà Chủ nhiệm & Chủ bút tờ Saigon Nhỏ chấm dứt ngay việc ngang ngược chép (sửa vài chữ) và dán bài vào tờ báo chợ của bà. © DCVOnline |
Thursday, December 9, 2010
Nghĩ về VN Nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2010-12-09
Một trong những khuôn mặt nổi bật tranh đấu cho nhân quyền tại Việt Nam là Luật sư Lê Thị Công Nhân.
RFA file
Luật sư Lê Thị Công Nhân, ảnh chụp trước đây.
Mặc Lâm có cuộc trò chuyện để tìm hiểu mối quan tâm của chị về Ngày Quốc Tế Nhân Quyền được thế giới tổ chức vào ngày 10 tháng 12 hàng năm.
Cách hành xử của chính quyền
Mặc Lâm: Thưa LS Lê Thị Công Nhân, ngày 10 tháng 12 là ngày Quốc Tế Nhân Quyền, LS là một người tranh đấu cho nhân quyền một cách bền bỉ và bị giam giữ, sách nhiễu nhiều năm vì lý tưởng này, xin LS cho biết cảm tưởng của mình về ngày kỷ niệm hết sức quan trọng này.
LS Lê Thị Công Nhân: Xin cám ơn câu hỏi của anh về cái ngày đặc biệt này. Cảm nhận của tôi là một người trong nước thì thú thực tôi thấy một sự giả dối ngày càng được nâng cao và rất tinh vi trong cách hành xử của chính quyền Việt Nam đối với vấn đề nhân quyền. Tôi nói tinh vi bởi vì nó có vẻ như là được đem ra để sử dụng vào việc trao đổi và mị dân, không những ở trong nước mà cả đối với quốc tế ngày càng điêu luyện và thuần thục.
Mặc Lâm: Dựa vào yếu tố nào mà LS nói như vậy? Liệu những việc làm nào của nhà nuớc phù hợp với suy nghĩ này của LS?
LS Lê Thị Công Nhân: Tôi nói như vậy là vì nhiều người khi nhìn vào vấn đề nhân quyền của Việt Nam thì họ đôi khi có cảm nhận là hình như có sự tiến bộ. Tôi cho rằng ở đây có sự mạnh dạn, rõ rệt từ phía người dân khi mà sự phát triển không thể cưỡng lại được của Internet, của giao lưu thông tin quốc tế cũng như một phần về vấn đề kinh tế đã nâng cao ý thức người dân lên một chút, chứ hoàn toàn không phải từ phía chính quyền Việt Nam có một ý muốn thành tâm, hoặc là có hành động cụ thể để thúc đẩy nhân quyền trong nước.
Tôi thấy một sự giả dối ngày càng được nâng cao và rất tinh vi trong cách hành xử của chính quyền Việt Nam đối với vấn đề nhân quyền.
LS Lê Thị Công Nhân
Là một người đang sống tại quốc nội thì đó là cảm nhận rõ rệt của tôi. Thậm chí tôi còn cảm thấy chính quyền ngày càng cố nghĩ ra và áp dụng những thủ đoạn thực sự tiêu cực và tinh vi đối với một số vùng. Một số đối tượng nhất định thì họ chả cần tinh vi mà đi theo cái hướng thô thiển để mà chà đạp nhân quyền.
Cho dù ý kiến của tôi chỉ là thiểu số hoặc là nhiều người không tán đồng nhưng tôi cũng xin phép nói thẳng thắng suy nghĩ của mình. Tôi không cảm thấy có những biến chuyển tích cực từ phía chính quyền Việt Nam trong vấn đề nhân quyền.
Mặc Lâm: Đối với tình hình mà LS cho là không có chút tiến bộ thì việc đấu tranh cho nhân quyền cần phải tiếp tục theo đuổi hướng nào?
LS Lê Thị Công Nhân: Khi chế độ của họ ngày càng đi đến chỗ có thể nói là đỉnh cao của sự sai lầm khi họ nắm quyền lực như vậy thì tôi lại càng cảm thấy giai đoạn đấu tranh cho nhân quyền càng thêm thú vị. Thú vị vì cần thêm nhiều sự hy sinh một cách cụ thể cũng như thú vị từ phía nhà cầm quyền họ có những sự đàn áp, những ngòn đòn rất tinh vi xảo quyệt và rõ ràng cuộc tranh đấu đang đi đến cái hồi có thể tạm gọi là hồi kết, nhưng có thể cũng chỉ là bước đầu của hồi kết thôi.
Hiện trạng nhân quyền VN
Mặc Lâm: Sau khi được trả tự do việc sinh hoạt hàng ngày của LS có bị nhà nước khống chế cách này hay cách khác hay không, và nếu có cụ thể là gì?
Từ phía tôi tôi nghĩ là sẽ dùng cái từ mà đôi khi tôi nghĩ là “đê tiện”, mặc dù tôi không muốn dùng cái từ mang tính chất quá nặng nề như vậy. Thực sự đó là những điều mà bản thân tôi đã và đang trải qua và không có một dấu hiệu gì cho thấy họ sẽ từ bỏ những điều như vậy.
Như quý vị cũng biết gia đình tôi cách đây nửa tháng, tất cả đều bị cắt điện thoại cùng một lúc. Những việc như vậy thì tôi nghĩ rằng một người hay chính quyền có một suy nghĩ bình thường trong hành xử văn minh tử tế ở mức bình thường thôi thì người ta cũng sẽ khó tin rằng có một quốc gia trên thế giới này lại có thể cư xử với công dân của mình theo cái cách như vậy, theo tôi rất mờ ám và tiểu nhân.
Từ đó chúng ta cũng có thể nhìn thấy nền kinh tế Việt Nam là một nền kinh tế quái gỡ. Không thể gọi là kinh tế chỉ huy được mà phải gọi nó là quái gỡ, siêu chỉ huy.
Chỉ cần một cái lệnh của bộ công an, và có thể là lệnh mồm thì ngay lập tức các hãng truyền thông làm ăn kinh doanh thu lợi nhuận, người ta sẵn sàng cắt số điện thoại của khách hàng mà không thèm thông báo lấy một câu nào, cho dù phép đối xử với nhau tối thiểu nhất cũng không hề có. Tôi thấy rằng các lĩnh vực khác cũng tương tự như vậy chứ đừng nói đến chuyện liên quan đến vấn đề nhân quyền.
Những sự đàn áp đó như tôi vừa nói với anh giống như chúng tôi phải xác định trước và phải chịu đựng khi mà chúng tôi đã dấn thân vào con đường này.
Về phía nhà cầm quyền Việt Nam tôi không thấy một sự lạc quan nào cho thấy là họ sẽ từ bỏ hay giảm bớt thủ đoạn đàn áp của họ.
Có thực sự tự do?
Mặc Lâm: Từ ngày LS đựơc tự do đến nay có các tổ chức phi chính phủ hay các tòa đại sứ như Đan Mạch, Thụy Điển, hay Hoa Kỳ có cử người tới thăm LS hay không?
Mặc Lâm: Trước những sự thăm viếng này thì thái độ của nhà cầm quyền đối với LS như thế nào? Cảnh báo không đuợc gặp hay là không cho phép người tới nhà LS thăm viếng hay cách nào khác?
LS Lê Thị Công Nhân: Cái này thực ra thì đã quá nhiều, không những cảnh báo mà họ còn ngăn chặn một cách thô thiển. Ví dụ như là tham tán chính trị của Hoa Kỳ thì người ta đến nhà tôi để thăm. Hay tham tán chính trị của đại sứ quán Thụy Điển người ta cũng đến nhà. Tôi thì ít đi ra ngoài đường nói chung. Ngay cả những người hẹn gặp thì họ cũng gợi ý họ cũng muốn gặp tại nhà vì hầu như không còn sự lựa chọn nào khác.
Về phía nhà cầm quyền Việt Nam tôi không thấy một sự lạc quan nào cho thấy là họ sẽ từ bỏ hay giảm bớt thủ đoạn đàn áp của họ.
LS Lê Thị Công Nhân
Mặc Lâm: LS là đồng chí với LS Nguyễn Văn Đài trong các hoạt động đấu tranh cho nhân quyền, xin cho biết tình trạng của LS Đài hiện nay ra sao?
LS Lê Thị Công Nhân: Vâng, anh Đài là một người bạn và là trưởng văn phòng LS Thiên Ân, nơi tôi là Luật sư công tác ở đó. Chúng tôi bị bắt cùng giờ cùng ngày cùng một vụ án. Tôi cũng được biết qua người vợ anh Đài là chị Khánh thì tình hình sức khỏe của anh ấy cũng bình thường. Tinh thần anh ấy rất là tốt và anh ấy coi việc đi tù cũng như cái nơi để rèn luyện ý chí và cuộc sống của mình. Đấy là điều mà vợ anh Đài đã nói với tôi và tôi thực sự vui mừng khi nghe những điều như vậy.
Wednesday, December 8, 2010
Lý Đại Nguyên: Quân Đội Vì Nước Không Vì Đảng, Giải Pháp Tối Ưu Đối Với Việt Nam
Hiện nay Việtcộng gồm 3 triệu đảng viên vẫn nằm trong danh sách sinh hoạt với đảng, thì đã có 2 triệu đảng viên hưu trí, chỉ còn 1 triệu là đương chức, đương quyền, đang nắm toàn bộ vận mệnh đất nước và được độc quyền tham nhũng. Thế ra 2/3 số đảng viên không chức, không quyền thuộc diện chính sách của nhà nước. Họ tuy có danh nghĩa là đảng viên, nhưng chỉ để cho một thiểu số lãnh đạo nhân danh toàn đảng tước đoạt chủ quyền đất nước, quyền công dân và đàn áp khống chế toàn dân. Như vậy có thể gọi cuộc hội họp, ngày 07-10-2010 tại Hànội của trên 20 đảng viên kỳ cựu, từng là ủy viên Trung Ương Đảng, thuộc hàng Phó Thủ Tướng, cho tới các Viện Trưởng, các Giáo Sư đã làm cố vấn chính phủ là tiếng nói tiêu biểu cho 2 triệu đảng viên hưu trí. Họ đều cho rằng: “Đường lối kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin là sai lầm, giả dối, nguy hiểm, vì Mác đã mắc nhiều sai lầm cơ bản, do đó đã phá sản hoàn toàn tại Đông Âu, Liên Xô và tàn phá nền kinh tế các nước Xã Hội Chủ Nghiã, trong đó có Việtnam. “Kiên định chủ nghĩa xã hội cũng là sai lầm, giả dối…đã thất bại phá sản hiển nhiên. Còn chủ nghĩa xã hội trước mắt và tương lai, gắn liền với kinh tế thị trường, thì chưa ai hình dung ra sao, làm sao thực hiện được. Đây là một quan niệm ảo tưởng viển vông, lừa dối, không khoa học”. “Còn mục tiêu xây dựng xã hội dân chủ, bình đẳng, hiện đại văn minh chỉ là nói suông, là bánh vẽ, nhằm lừa dối nhân dân và tự lừa dối mình”. Từ đó họ dứt khoát và thẳng từng ‘xổ toẹt’ vào các văn kiện sắp được trình cho Đại Hội XI này.
Trong số 1 triệu đảng viên tại chức, tại quyền, thì quyền lực chỉ tập trung vào một thiểu số lãnh đạo thuộc Bộ Chính Trị và một số Ủy Viên Trung Ương năng nổ, hiện nay đã chia làm 3 phe rõ rệt. Phe kiên định chủ nghĩa xã hội, thân Tầu. Phe quốc tế đa phương, thân Mỹ. Phe lửng lơ ‘con cá vàng’, ai mạnh thì theo. Thế nên cuộc họp Trung Ương Khóa 14 vào ngày 12 tháng 12 /2010 này, nhằm chọn ra các Ủy Viên Trung Ương khóa mới, kể cả ban lãnh đạo cao nhất sẽ khó có thể thống nhất về phương án nhân sự lãnh đạo để trình Đại Hội XI vào giữa tháng 01/2011. Trong trường hợp đó phía Công An đã được lệnh truy quét tất cả những thành phần đối kháng nguy hiểm có khả năng phát động đấu tranh đường phố. Nhưng một khi dân chúng đã nhất tề vùng lên như trường hợp ở Thái Bình và Cao Nguyên thì Công An cũng phải ù té chạy. Bởi thế đảng phải nhờ tới Quân Đội. Quân đội, thì đại đa số cùng chung kiếp nghèo như toàn dân, chỉ có số ít đưọc hưởng bổng lộc của đảng và các tổ hợp quân đội trong nganh thầu xây dựng. Hầu như tất cả quân nhân các cấp đều muốn được trở thành “Quân Đội Nhà Nghề Phi Chính Trị” như họ đã được học hỏi, hay nhận biết ở quân đội các nước Dân Chủ tiên tiến, chỉ làm nhiệm vụ Bảo Vệ Tổ Quốc, Bảo Vệ Tự Do Công Dân theo luật pháp Quốc Gia, không thuộc quyền lãnh đạo của Đảng. Bảo vệ Đảng nhằm trấn áp Dân Chúng để cho giới lãnh đạo đảng lén lút dâng đất, hiến biển, nộp tài nguyên quốc gia, và nhường luôn chủ quyền dân tộc cho kẻ thù truyền kiếp của Việtnam là Tầucộng. Chính vì vậy mà cơ quan tuyên truyền của đảng đã lớn tiếng chống lại khuynh hướng quân đội đòi “phi chính trị”. Đã tới lúc quân đội Việtnam phải tự khẳng định vị thế cứu nguy dân tộc và bảo vệ toàn dân của mình. Buộc Đại Hội XI phải từ bỏ ảo tưởng kiên định chủ nghĩa xã hội của phe thân Tầu. Bầu ra ban lãnh đạo mới để Dân Chủ Hóa chế độ, đáp ứng với nhu cầu toàn dân, phản ảnh khuynh hướng của toàn đảng, toàn quân đang ‘tự diễn biến hoà bình’.
Nếu kỳ này, Đảng Cộng Sản Việtnam không thoát ra khỏi bàn tay của Bắc Kinh, cứ bám lấy thứ chủ nghĩa xã hội chết tiệt, bầu ra một ban lãnh đạo đầy tớ của Tầucộng, thì quân đội phải có trách nhiệm lịch sử của mình là ra tay ‘cứu nước, yên dân’. Như Tổng Thống Yeltsin của nước Nga năm 1991 đã giải tán đảng cộng sản Liênxô. Tổ chức ra một Chính Quyền Dân Sự Chuyển Tiếp để điều hành việc nước. Tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để đưa ra cho Dân Phúc Quyết- trưng cần dân ý- Nhưng điều quan trọng là phát động Phòng Trào Văn Hóa Xây Dựng Dân Chủ. Lấy thành phần chủ chốt là Sinh Viên của các trường Đại Học Việtnam. Họ được học Luật Bầu Cử trong ngắn hạn. Nắm vững phương pháp tổ chức và vận động tranh cử, bầu cử. Tổ chúc thành từng đoàn, mỗi đoàn do một Giáo Sư hướng dẫn đi về từng Làng Xã nông thôn, Thị Xã thành phố, nơi đó là đơn vị Hành Chánh gốc của Quốc Gia. Nơi trực tiếp quản lý tài sản nhà nước, bảo vệ người dân, điều hành chính quyền, tạo ra trật tự xã hội và phát triển kinh tế, xây dựng cuộc sống Dân Chủ Trọng Pháp và là môi trường phát huy Truyền Thống Dân Tộc. Việc giữ an ninh cho các đoàn Sinh Viên này do Quân Đội chiụ trách nhiệm.
Chính vì vậy, mà phải cần tới tinh thầu vô tư trong sáng của lớp trẻ có học, không vướng vào tranh chấp quyền hành bè phái, như Phù Đổng Thiên Vương việc xong về trường, nhằm gieo vào ý thức người dân về giá trị dân chủ, tự do, tôn trọng nhân quyền và dân quyền của mỗi công dân, trên tinh thần trọng pháp. Chính người dân phải có trách nhiệm công dân của mình là bầu ra những người trực tiếp “cai trị’ mình, điều hành chính quyền địa phương và quản lý xã hội theo luật pháp quốc gia. Mình thực sự là chủ nhân ông xã hội, chủ nhân ông chế độ, chủ nhân Làng Xã nơi mình sinh sống. Mình có quyền tuyệt đối tự lựa chọn và trực tiếp bầu ra những người điều hành Làng Xã, Thị Xã và có quyền kiểm soát họ. Đối với Dân Làng họ là vị Tổng Thống và chính quyền dân cử trực tiếp của nền Cộng Hoà Địa Phương. Dân có quyền truất nhiệm họ theo luật định. Có quyền khóa sau không bầu cho họ nữa. Từ đó người dân mau chóng cảm nhận một cách trực tiếp về quyền công dân, trách nhiệm công dân và giá trị chủ nhân của công dân một nước dân chủ. Cũng từ đó những lá phiếu của công dân bầu ra cấp tỉnh và cấp quốc gia mới là những lá phiếu có ý thức trách nhiệm của người dân. Và cũng từ đó cơ quan Tự Quản Làng Xã, Thị Xã ý thức được Chủ Nhân Ông đích thực của mình là Dân Làng. Không do ơn huệ của thượng cấp ban xuống. Thượng cấp cũng chỉ được phân công theo luật pháp, và thi hành luật pháp để bảo vệ người dân và an toàn xã hội, phát triển kinh tế…Tất cả những ý niệm trên đây được khởi đi từ nền tảng Văn Hiến Nhân Chủ của Truyền Thống Dân Tộc Việtnam, lấy Con Người Làm Chủ. Lấy Làng Xã Làm Gốc, tạo thành môi trường cho tinh thần Độc Lập Tự Chủ của Nòi Giống phát triển, nhằm chống lại với cuộc đồng hóa khắc nghiệt của Đế Quốc Đại Hán và ứng xử với cuộc trường kỳ bang giao giữa một nước nhỏ với nước lớn, luôn luôn ngoài vẫn phải ‘xưng Thần với Tầu, nhưng trong nước vẫn là Đế. Dân giữ được Văn Hoá Dân Tộc và tinh thần Độc Lập Quốc Gia trong Làng Xã. Mãi tới cuộc Cải Cách Ruộng Đất do Hồ Chí Minh và cộng đảng, nhận lệnh của Mao Trạch Đông tiêu diệt tinh thần Làng Xã Tự Quản đi, để thiết lập chế độ độc tài toàn trị, nên khi đảng theo Nga thì toàn dân lệ thuộc Nga, theo Tầu thì cả nước phải nô lệ Tầu. Đến lúc Quân Đội phải hành động cứu nước, yên dân trước khi trở thành Quân Đội Nhà Nghề Phi Chính Trị.
Little Saigon 07/12/2010.
Tuesday, December 7, 2010
Nợ xấu các ngân hàng Việt Nam có nguy cơ gia tăng vì Vinashin

Trong báo cáo công bố ngày 07/12/2010 tại Hà Nội, Ngân hàng Thế giới cảnh báo là tình trạng gần như phá sản của Vinashin có thể làm tăng tỷ lệ nợ xấu trong một số ngân hàng Việt Nam. Theo báo cáo, chính phủ Việt Nam cần cập nhật thông tin về tình trạng của các công ty Nhà nước để thẩm định những rủi ro tài chính.
Công ty thẩm định tài chính Standard and Poors ngày 29/11 vừa qua đã cho biết là nợ của tập đoàn Vinashin có thể lên tới 3 % tổng dư nợ cho vay của các ngân hàng Việt Nam. Công ty này còn dự đoán là trong vòng 30 ngày nữa, Vinashin sẽ không còn khả năng thanh toán nợ nước ngoài.
Trong một báo cáo được công bố hôm nay tại hội nghị Nhóm tư vấn các nhà tài trợ cho Việt Nam tại Hà Nội, Ngân hàng Thế giới cảnh báo là tình trạng gần như phá sản của Vinashin có thể làm tăng tỷ lệ nợ xấu trong một số ngân hàng Việt Nam. Báo cáo cho rằng chính phủ Việt Nam cần thu thập những thông tin cập nhật về tình trạng của các công ty Nhà nước và thẩm định những rủi ro tài chính của các công ty này.
Theo báo cáo của Ngân hàng Thế giới, hệ thống ngân hàng của Việt Nam sẽ chịu nhiều áp lực trong năm nay, do các ngân hàng ngày càng khó mà duy trì mức tăng tiền ký gởi, do tiền đồng ngày càng mất giá, do các khoản ký gởi bằng tiền đồng được chuyển thành vàng hoặc đôla...
Theo cùng chiều hướng đó, hôm nay, Quỹ Tiền tệ Quốc tế đưa ra nhận định rằng, mặc dù các ngân hàng Việt Nam không bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng tài chính ở các nước phát triển, nhưng các ngân hàng này gặp nhiều vấn đề từ chính trong nước. Mức tăng tín dụng trong những năm gần đây có thể làm suy thoái chất lượng tài sản của các ngân hàng Việt Nam, trong đó có các khoản vay của Vinashin và các công ty lớn của Nhà nước cũng như không phảì Nhà nước.
Crédit Suisse có thể sẽ bác yêu cầu hoãn trả món nợ đáo hạn của Vinashin
Lời cảnh báo của Ngân hàng Thế giới được đưa ra đúng vào lúc mà theo hãng tin DPA của Đức, các chủ nợ quốc tế, mà đại diện là ngân hàng Thụy Sĩ Crédit Suisse, có thể sẽ bác bỏ yêu cầu của chính phủ muốn hoãn việc trả món nợ đáo hạn 60 triệu đôla của Vinashin ngày 20/12 tới. 60 triệu đôla này nằm trong số 600 triệu đôla trái phiếu mà Vinashin phát hành năm 2007 thông qua ngân hàng Crédit Suìse.
Theo nhận định của hãng tin DPA, nếu yêu cầu hoãn trả nợ của Vinashin bị bác bỏ, điều này sẽ làm tổn hại đến uy tín của chính phủ Việt Nam và sẽ làm tăng thêm cấp độ rủi ro về đầu tư cho cả nước. Một nguồn tin từ ngân hàng Crédit Suisse cũng cho rằng sự kiện nói trên sẽ có ảnh hưởng rất xấu đến khả năng của Việt Nam huy động nguồn tín dụng ngoại quốc trong nhiều năm. Đặc biệt, nó sẽ gây khó khăn cho chính phủ Việt Nam khi họ muốn vay nợ cho các dự án cơ sở hạ tầng.
Cho dù, các chủ nợ quyết định ra sao thì vụ Vinashin đã đã gây tổn hại cho sự tín nhiệm của các nhà đầu tư vào Việt Nam, nhất là như lời đại sứ Anh tại Việt Nam, Antony Stokes, « chắc chắn sẽ có những Vinashin khác ».



