Translate

Friday, November 26, 2010

Chính phủ một chiều

Theo Dân Làm Báo

Vũ Nhật Khuê (danlambao) – Theo dõi các buổi họp quốc hội nhất là các cuộc chất vấn và trả lời của Thủ tướng và các thành viên của Chính phủ chúng ta thấy gần như họ muốn cái gì là được cái nấy. Đem ra quốc hội cũng là chuyện đã rồi. Nói vòng nói vo gì cũng về cái đích: ”quyết tâm thực hiện đúng chủ trương chính sách của đảng đề ra”. Còn chuyện trả lời chất vấn của các đại biểu quốc hội à? Như là tuồng hát chèo, hát cải lương cho có vẻ mang màu sắc dân chủ vậy thôi. Bộ chính trị bảo như vậy thì quốc hội có cản cũng không được.

Đầu tiên là vụ mở rộng Thủ Đô. Mặc cho các đại biểu quốc hội, mặc cho hội kiến trúc phản đối nhất là dân Hà Thành không chịu chung số phận ”nhà quê” gào thét. Nhưng Bộ Chính Trị đã duyệt như vậy là phải làm. Ngày nay cái vẻ đẹp 36 phố phường nó tèm lem ra và những hệ lụy của thủ đô sau khi được ”nông thôn hóa” đã làm bẽ mặt nhiều người. Khi quỹ đất ”đô thị đặc biệt” hết thì phải mở rộng ra mới có phần chia cho anh 3, anh 7, chị 8. Dẹp qua bên các vấn đề an sinh xã hội. Cứ dàn hàng ngang mà tiến thì thế nào cũng huề cả làng.

Đến vụ con tàu rách nát Vinashin. Nó phá sản thì dẹp tiệm cho rồi. Nhưng theo ông Nguyễn Sinh Hùng thì ”Bộ chính Trị ủng hộ kinh tế biển” nên nhất đinh phải thành lập: ”Ban chỉ đạo tái cơ cấu theo đúng tinh thần của Bộ Chính Trị”. Ơ hay cái Bộ Chính Trị này tài tình ghê! Biển đảo có còn đâu mà ủng hộ hay tái cơ cấu kinh tế biển? Không thấy cáo đường lưỡi bò của Trung Quốc sao mà ra khơi? Tàu nào ra khơi chưa kịp đánh cá đã bị bắt đòi tiền chuộc rồi không thấy sao mà kinh tế biển, kinh tế đảo?

Nổi bậc nhất là đường sắt cao tốc. Mặc cho quốc hội phủ quyết, chính phủ vẫn cứ mài đi mài lại cái dự án viễn vông này. Hễ chính phủ muốn là đòi cho bằng được. Thua keo này bày keo khác. Không ôm trọn dự án lớn thì chia nhỏ nó ra cho dễ qua mắt Quốc hội. Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng thì khăng khăng là: ”Đúng quy định của pháp luật, đúng chủ trương của đảng”. Vẫn cứ vay tiền của Nhật để nghiên cứu đường sắt cao tốc. Đi tham dự hội nghị G8 ở Canada thì các thành viên của chính phủ luôn tìm hiểu ghi chép về tàu cao tốc ở đây để về nhà bắt buộc Quốc hội và nhân dân phải thực hiện dự án xa với này của Chính Phủ đề ra.

Chính phủ ép quốc hội phải đồng thuận với mình rõ nhất là vụ Bô Xít. Khi đâu vào đó rồi mới đưa ra Quốc hội duyệt. Chưa họp Quốc hội đã nghe Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng nói là sẽ đồng thuận. Người Trung Quốc hiện diện đầy trên Tây Nguyên đang làm đảo lộn mọi sinh họat của Tây Nguyên mà Quốc hội chưa hay biết gì. Các đại biểu Quốc hội là thành viên của chính phủ thì cứ khăng khăng đòi làm cho bằng được. Mấy ông chủ tịch tỉnh của Lâm Đồng hay Daknông cũng hòa vào dàn hợp xướng của chính phủ là chuyện đương nhiên. Họ không là đại biểu của nhân dân địa phương họ mà là thành viên của chính phủ.

Vụ cho thuê rừng đầu nguồn ở các tỉnh là chính phủ mượn tay cấp dưới để dễ bề chối tội cho đó là chuyện của địa phương. Địa phương có ký hợp đồng với các đối tác cũng phải xin ý kiến chỉ đạo của các ban đảng, của văn phòng chính phủ chứ đâu có tự tung tự túc ký được. Vậy nhưng chính phủ trả lời chất vấn rất ”trơn tru” chuyện cho thuê rừng. Bây giờ thì cò hủy hợp đồng đền tiền cũng không được vì quá muộn rồi.

Các dự án luật do các bộ của chính phủ chủ trì đem ra Quốc hội bao giờ cũng mang tính hình thức là thông qua. Để rồi không bao lâu sau đó là có sự sửa đổi bổ sung. Nhiều dự án luật sửa tới sửa lui đến 4-5 lần. Các nghị định, thông tư của chính phủ thì được tôn trọng hơn là hiến pháp và các bộ luật. Dù các thông tư, chỉ thị có trái với luật thì nó vẫn được coi trọng và áp dụng. Ví dụ rõ nhất là công an muốn kết hôn với ai thì cũng phải do ngành này quy định riêng mặc cho Hiến pháp và Luật về hôn nhân gia đình nói là ”hôn nhân tự nguyện” hay ”tự do hôn nhân”.

Chính phủ tự cầm lái tự thổi còi mặc cho nhân dân khắp nơi góp ý này nọ. Góp ý chỉ tốn thời gian chứ ý dân sao bằng ý của đảng. Chính phủ do bộ chính trị cơ cấu trước các kỳ đại hội đảng và chỉ làm nhiệm vụ của bộ chính trị mà thôi. Ngay cả quốc hội cũng là của bộ chính trị lập ra để cho có vẻ có nhiều thành phần tham gia nhưng luôn là trên 90% các đại biểu là đảng viên. Chú ý các ”dằn co trên diễn đàn quốc hội” lúc cao điểm nhất lại nghe nhắc đến ”đồng chí” hay cụm từ nghe quen quen thời cải cách ruộng đất và đánh tư sản là ”thực hiện nghiêm túc phê và tự phê”.

Chính phủ là cơ quan hành pháp nhưng các thành viên của chính phủ cũng có mặt trong quốc hội là cơ quan lập pháp. Nên các dự án luật của họ luôn tính toán sao có lợi nhất cho họ khi thi hành. Luật về công an nhân dân nhưng do Bộ Công An chủ trì thực hiện dự án thì đem ra Quốc hội họ cũng là đại biểu nên cố gắng bảo vệ tới cùng những quyền lợi của họ. Nên ngày nay ngành công an có làm mưa làm gió, có giết người, tra tấn dã man, có làm lệch vụ án này nọ thì Quốc hội cũng im lặng. Ngay cả tư pháp là Tòa án và Viện kiểm sát cũng thua công an. Nhất là trong các vụ án hình sự thì công an điều tra gần như nắm tòan quyền quyết định vụ án từ khâu cấp giấy chứng nhận cho luật sư tham gia vụ án cho đến việc ép cung, nhục hình. Các kết luận điều tra bao giờ cũng đầy sai sót nhưng luôn được lấp liếm cho qua.

Chính phủ – Quốc Hội gần như là hai cơ quan độc lập nhưng như cách nói dân dã: ”hai nếp cũng thành một xôi” đứng đàng sau luôn luôn là bộ chính trị sắp đã sắp sẵn mọi thứ. Nên gần đây luôn nghe thủ tướng, các thành viên của chính phủ, ngay cả chủ tịch quốc hội hay nhắc đến: ”làm đúng chủ trương của đảng” rồi sau đó mới nghe họ nhắc đến ” đúng pháp luật”. Chủ trương và đường lối của đảng thì quan trọng hơn pháp luật.

Theo dõi chất vấn của đại biểu Nguyễn Minh Thuyết với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về wesbite của chính phủ đăng bài chụp mũ đại biểu. Cách trả lới của thủ tướng cũng là cách nói vo, chối tội đỗ lỗi cho cấp dưới là bộ trưởng văn phòng chính phủ Nguyễn Xuân Phúc. Thủ tướng quên rằng quốc hội cũng là của đảng. Trước đây bộ trưởng giáo dục Nguyễn Minh Hiển trả lời chất vấn các đại biểu y như là bố mẹ mắng chửi con cái vậy. Sau đó thì ông này mất chức bộ trưởng và xin đi du học Hoa Kỳ.

Vì là con đẻ của Bộ Chính trị nên quốc hội cũng như chính phủ chẳng có thực quyền hạn đúng nghĩa của mình. Nên các quy phạm pháp luật không bằng văn bản chỉ đạo của Bộ Chính Trị . Thực tế thì LUẬT PHÁP không bằng LỆNH MIỆNG.

Vũ Nhật Khuê (danlambao)

Danlambao.com


Thursday, November 25, 2010

Mỹ vẫn mạnh hơn Bắc Kinh

Theo Tuanvietnam.net

Điều gì đang xảy ra với chính sách ngoại giao “quyền lực mềm” và “láng giềng tốt” của Trung Quốc, mà chúng ta được nghe đến rất nhiều trong những năm gần đây?

Cái được cho là "quyền lực mềm" của Trung Quốc, thường được phóng đại quá, đã biến mất trong nháy mắt. Những tháng vừa qua, Trung Quốc đã thẳng thừng từ chối mời Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates sang thăm Bắc Kinh; gọi biển Đông là "lợi ích cốt lõi" cứ như thể vùng biển này lãnh hải của Trung Quốc; đe dọa trả đũa nếu Mỹ xúc tiến bán máy bay chiến đấu F-16 cho Đài Loan; và từ chối lên án Triều Tiên trong vụ chìm tàu chiến Cheonan của Hàn Quốc.

Tại sao Trung Quốc thay đổi như vậy? Có hai lý do. Một là cảm giác về sự yếu đi của Mỹ, mà Tổng thống Barack Obama dường như đang cố chỉnh đốn. Thứ hai là mọi chuyện không suôn sẻ ở bên trong Trung Quốc.

Về lý do thứ nhất: Đảng Cộng sản Trung Quốc hiểu rõ và tôn trọng quyền lực. Đương nhiên quan hệ Mỹ - Trung vẫn ổn định, thậm chí đôi khi còn mang tính xây dựng, dù cựu Tổng thống George Bush giữ cân bằng quyền lực của Trung Quốc bằng việc nâng cấp quan hệ với Nhật Bản, bán vũ khí cho Đài Loan và phát triển quan hệ đối tác chiến lược với Ấn Độ.

Tổng thống Obama đã tiếp cận với Trung Quốc theo cách khác. Ông tránh kiểu chính trị vũ lực và tránh làm Trung Quốc rối tung lên. Ví dụ, quan hệ Mỹ với Ấn Độ đã không được coi là một phần quan trọng trong cán cân quyền lực châu Á, chính quyền Obama cũng hoãn bán vũ khí cho Đài Loan và hoãn cuộc gặp với Đạt Lai Lạt Ma, coi đây là những động thái nhằm củng cố quan hệ đối tác với Bắc Kinh. Ngay cả quan hệ Mỹ - Nhật cũng bị xáo trộn, dù không phải do lỗi của ông Obama nhưng chính vì thế mà Nhật Bản cũng không thể giúp Mỹ duy trì thế cân bằng quyền lực trong khu vực nữa.

Tuy nhiên, Bắc Kinh muốn nhiều hơn thế. Giờ họ đang tấn công vào nhược điểm của đối thủ, ngang nhiên tuyên bố Biển Đông là một cái hồ của Trung Quốc.


Một nguyên nhân khác dẫn tới sự hiếu chiến và ngạo mạn của Trung Quốc là vô số các vấn đề trong nước của họ. Với một lớp kế cận chính trị vào năm 2012, trong đó các cán bộ đảng viên không sống trong thời cách mạng cộng sản sẽ lên nắm vai trò lãnh đạo, Bộ Chính trị Trung Quốc cũng có nhiều lý do để lo lắng. Rối loạn trong dân chúng cũng ngày càng mang sắc thái chính trị, có tổ chức và tinh vi hơn, khi mà nhiều công dân nhập cư, làm việc trong nhiều vị trí khác nhau, chứng kiến những bất công và mất cân bằng đầy rẫy.

Có thể Quân giải phóng nhân dân Trung Hoa và những người theo chủ nghĩa dân tộc chống Mỹ ở Trung Quốc sẽ thấy đây là một cơ hội để gây sức ép lên hệ thống chính trị, đòi thực thi các biện pháp quyết liệt hơn. Điều mà người ta nghe thấy hiện nay từ Trung Quốc là: "Chúng ta đang hùng mạnh và không cho phép họ làm điều đó nữa". Từ "điều đó" ở đây ám chỉ cả việc Mỹ bán vũ khí cho Đài Loan và các hoạt động quân sự của Mỹ ở ngoại vi Trung Quốc.

Chính quyền của Tổng thống Obama dường như đã nghe thấy thông điệp này. Họ đã bán cho Đài Loan thứ vũ khí mà hòn đảo này rất mong muốn. Bộ trưởng Gates đã rất rõ ràng và thẳng thắn khi nói về các lợi ích của Mỹ và đồng minh ở Biển Đông và chính quyền Mỹ cũng xúc tiến cuộc tập trận chung với Hàn Quốc trên Hoàng Hải bất chấp sự phản đối của Trung Quốc.

Washington vẫn có những quân cờ "nặng ký" để tung ra. Trung Quốc đang mạnh hơn, nhưng họ vẫn không thể sánh được với sức mạnh của Mỹ và các đồng minh ở châu Á. Không nước nào trong bốn nước đồng minh của Mỹ trong khu vực này muốn một Trung Quốc bá chủ. Vì vậy, một trong những câu chuyện không được nói ra là cuộc đua hiện đại hóa quân sự trong khu vực. Hầu như tất cả các đồng minh của Mỹ ở đây đều đang xúc tiến mua máy bay chiến thuật tân tiến (F-35), các thiết bị theo dõi trên biển, và tàu ngầm chạy bằng diesel, để đối phó với một Trung Quốc đang nổi lên.

Vẫn còn một cơ hội để Trung Quốc lựa chọn: hành xử như một nước lớn có trách nhiệm, hoặc phải đối mặt với một sự kháng cự lớn./.

  • Quốc Thái dịch theo FP

Wednesday, November 24, 2010

Vụ Cù Huy Hà Vũ: Hà Nội vi phạm điều 19 Công ước Quốc tế về quyền Dân sự và Chính trị

Theo RFI

Ông Cù Huy Hà Vũ bị bắt từ đêm 04/11/ 2010 tại Sài Gòn
Ông Cù Huy Hà Vũ bị bắt từ đêm 04/11/ 2010 tại Sài Gòn
Tú Anh

Các Tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế chỉ trích chính quyền Việt Nam vi phạm điều Công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị. RFI đặt câu hỏi với ông Vũ Quốc Dụng, Tổng thư ký hiệp Hội Quốc Tế Nhân quyền.

Trong một lá đơn đề ngày 21/11/2010 gởi bộ trưởng Lê Hồng Anh, luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, vợ Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ tố cáo "Thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra bộ Công An" vi phạm luật hình sự. Trong khi đó, các Tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế chỉ trích chính quyền Việt Nam vi phạm điều Công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị.

Từ Frankfurt, trụ sở của Hiệp Hội Quốc Tế Nhân Quyền, Tổng thư ký Vũ Quốc Dụng phân tích thêm qua bài phỏng vấn sau đây.

Trước hết, ông nhận định về việc bắt giam và cáo buộc luật gia Hà Vũ những tội danh thay đổi từ « quan hệ với gái mãi dâm trở thành chống nhà nước và bôi nhọ lãnh đạo ».

Ông Vũ Quốc Dụng-Frankfurt
22/11/2010

Tuesday, November 23, 2010

Còn bao nhiêu những vụ án oan sai đau lòng

2010-11-23

Cán cân công lý là một thước đo của sự thật do đó ở chốn công đường, cả người cầm cân nảy mực lẫn người bị xử án đều mong muốn cán cân ấy giữ được thăng bằng.

Nguồn VietGiaiTri.com

Ba thanh niên được VKSNDTC xác định bị án tù oan


Thế nhưng trong thực tế, cán cân ấy không hẳn lúc nào cũng được điều khiển đúng mức. Chính điều này đã tạo ra các vụ án oan sai. Hậu quả của những bản án sai lầm cũng rất khó lường, có khi nó cướp đi những năm thanh xuân của nạn nhân khi họ phải bị ngồi tù cho những việc mình không hề làm.

Chiếc áo oan nghiệt

Khoảng 20 giờ 30 đêm 24/10/2000, trạm bơm Yên Nghĩa, Hà Đông không còn yên tĩnh vì một cô gái bị ba thanh niên hãm hiếp khi đang tâm sự với người yêu. Sau khi thực hiện hành vi đồi bại, hung thủ bỏ chạy, để lại chiếc áo của mình. Chính chiếc áo này là đầu mối của những bi kịch.
Tại tòa, cả ba người đều kêu oan và khai rằng họ bị ép cung trong quá trình điều tra nhưng những chi tiết này đã không được xét tới.
Người trưởng thôn đã xác định chiếc áo ấy của Nguyễn Đình Kiên hay còn gọi là Lợi vì có lần ông đã nhìn thấy Lợi mặc một cái như vậy. Tháng 12/2000, ba anh em Lợi, Kiên, Tình lần lượt bị bắt vì Lợi khai rằng hôm xảy ra vụ án, Lợi đã cùng 2 anh em đi dự sinh nhật bạn. Cô gái bị hãm hiếp cũng nhận dạng qua ảnh và cho rằng Lợi chính là một trong ba hung thủ.
Tại tòa, cả ba người đều kêu oan và khai rằng họ bị ép cung trong quá trình điều tra nhưng những chi tiết này đã không được xét tới. Anh Lợi tâm sự với chúng tôi:
Anh Nguyễn Đình Lợi. Nguồn VTC.VN
Anh Nguyễn Đình Lợi. Nguồn VTC.VN
“Họ bảo là có người nọ người kia nhìn thấy em gây án. Em bảo bây giờ cho tôi đối chất với người ta thì “người ta” (những người bắt Lợi) không làm. Thế rồi người ta đưa em đi người ta ép cung em ở khắp nơi rồi ép em phải ký vào hồ sơ vụ án”
Họ bảo là có người nọ người kia nhìn thấy em gây án. Em bảo bây giờ cho tôi đối chất với người ta thì “người ta” (những người bắt Lợi) không làm. Thế rồi người ta đưa em đi người ta ép cung em ở khắp nơi rồi ép em phải ký vào hồ sơ vụ án”
Anh Nguyễn Đình Kiên
Cho là đã đủ chứng cứ buộc tội, ngày 21/1/2002, ba anh em Lợi, Kiên và Tình đã bị kêu án lần lượt 16 năm, 11 năm và 14 năm tù giam. Cả ba anh em đều kháng cáo nhưng phiên tòa phúc thẩm 3 tháng sau đó vẫn giữ nguyên bản án vì theo bản án phúc thẩm “vụ án theo đúng trình tự thủ thục tố tụng”.

Hồ sơ được lật lại

Tháng 12/2006, Lợi nhập viện với chiếc còng phạm nhân vì bị liệt nửa người, do suy nghĩ nhiều gây ra u uất. Tại đây, bác sĩ Phạm Thị Hồng phát hiện Lợi chưa từng có quan hệ nam nữ. Đến năm 2008, Lợi phải tiếp tục điều trị tại bệnh viện và sự chân thành của anh đã làm bác sĩ Hồng quyết định kêu oan cho ba thanh niên này. Họ đã gởi hàng trăm lá đơn đến 36 cơ quan chức năng.
Đến năm 2010, vụ án mới được xét lại. Cuối tháng 1/2010, VKSND Tối cao có bản kháng nghị chỉ ra 9 điểm sai phạm trong qua trình điều tra tố tụng qua 2 phiên tòa. Theo bản kháng nghị, chi tiết lời khai của Lợi, Kiên và Tình không trùng khớp, hiện trường gây án bị xác định sai, vật chứng cũng khác với lời khai bị hại.
Đến năm 2010, vụ án mới được xét lại. Cuối tháng 1/2010, VKSND Tối cao có bản kháng nghị chỉ ra 9 điểm sai phạm trong qua trình điều tra tố tụng qua 2 phiên tòa. Theo bản kháng nghị, chi tiết lời khai của Lợi, Kiên và Tình không trùng khớp, hiện trường gây án bị xác định sai, vật chứng cũng khác với lời khai bị hại.
Anh Nguyễn Đình Kiên. Nguồn VTC.VN
Anh Nguyễn Đình Kiên. Nguồn VTC.VN
Cụ thể, bị hại khai rằng hung thủ đeo dây chuyền to, có hình con đại bàng nhưng Lợi chỉ đeo một sợi dây chuyền rất nhỏ mà Lợi muốn tặng bạn gái. Thêm vào đó, cô gái bị hại khai rằng mình mặc áo ngủ vải hoa trắng, quần đùi khi bị hại nhưng Kiên và Tình lại khai rằng cô gái mặc quần Tây đen, áo trắng dài tay. Điều này khiến các luật sư bào chữa tin rằng, ba anh em chưa hề gặp người bị hại.
Anh Lợi tiếp tục phân trần:
“Em chẳng biết chị ấy là ai cả. Kể cả lúc bắt rồi đến lúc ra tòa xét xử, đứng trước vành móng ngựa em cũng luôn luôn xin đối chất hiện diện và xét nghiệm DNA”.
Em chẳng biết chị ấy là ai cả. Kể cả lúc bắt rồi đến lúc ra tòa xét xử, đứng trước vành móng ngựa em cũng luôn luôn xin đối chất hiện diện và xét nghiệm DNA
Mặt khác, cô gái bị hại xác định trong ba người hiếp dâm cô, có hai người trẻ nói giọng La Cả, và một người già. Nhưng cả ba anh em đều không nói giọng La Cả, và lúc đó họ chỉ mới 20 tuổi. Đặc biệt hơn hết, khoảng 7 người tại buổi sinh nhật (kết thúc lúc 23 giờ đêm) đã làm nhân chứng ngoại phạm cho 3 anh em. Đây là những chi tiết quan trọng nhưng đã không được tòa xét tới vào 10 năm trước.
Đến tháng 2/2010 ba chàng thanh thiếu niên ngày nào, giờ đây đã trở thành đàn ông với độ tuổi 30, được trả tự do, kết thúc 10 năm làm bạn với những trang nhật ký trong ngục tù.
Bản kiến nghị này như là một lời giải oan cho ba anh em Lợi, Kiên, và Tình. Đến tháng 2/2010 ba chàng thanh thiếu niên ngày nào, giờ đây đã trở thành đàn ông với độ tuổi 30, được trả tự
Anh Nguyễn Đình Tình. Nguồn VTC.VN
Anh Nguyễn Đình Tình. Nguồn VTC.VN
do, kết thúc những ngày làm bạn với những trang nhật ký trong ngục tù.
Trở về với cuộc sống tự do, những tưởng đây là một kết thúc có hậu và niềm vui lớn lao cho ba anh em sẽ tồn tại mãi. Thế nhưng, hạnh phúc của họ giờ đây bỗng vụt tắt khi phát hiện một sự thật kinh hoàng. Sự thật đó như thế nào? Xin mời quý thính giả đón nghe phần sau của câu chuyện về ba anh em Nguyễn Đình Kiên (hay Lợi), Nguyễn Đình Kiên và Nguyễn Đình Tình với những chi tiết mới nhất về cuộc sống hiện tại của họ.

Monday, November 22, 2010

biết bao giờ

có một lũ lưu manh
đang điều hành đất nước
có những người yêu nuớc
đang phải chịu ngồi tù

có những cảnh đau lòng
vẫn thường cứ xảy ra
biết bao giờ đất nước
thoát khỏi những tai ương?

Phi Vũ
11/22/10

Luật Sư Trần Lãm nói về việc kết tội luật sư Cù Huy Hà Vũ

MỘT CHUYỆN KHỐN NẠN Ở BÁO "NGƯỜI HÀ NỘI"

Theo blog Nguyễn Xuân Diện

“NGƯỜI HÀ NỘI” MÀ KHÔNG THANH LỊCH!

Trần Minh Bạch

Đã lâu nay trong giới các nhà văn, nhà báo và dư luận thường đồn đại về việc có chuyện chạy các giải thưởng văn học, báo chí…của giới mà người đời coi trọng là thanh bạch và trọng danh tiết nhất. Vậy thì có chuyện “chạy” hay không? Chắc cũng có. Song những người cầm bút chân chính không ai lại làm như vậy. Và không phải thành viên nào trong ban giám khảo nào cũng thiếu tư cách. Vậy thì hẳn phải có người cầm trịch thiếu lương tâm trong giới để “con sâu làm rầu nồi canh”. Vậy mà chuyện chạy giải thưởng cuộc thi bút ký, phóng sự “Hà Nội trên đường đổi mới và phát triển” của báo “Người Hà Nội”(Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội) hai năm 2009-2010 lại làm dư luận quan tâm hết sức bức xúc.

Cuộc thi kéo dài 2 năm qua thu hút nhiều tác giả tham gia với gần 200 tác phẩm được in trên báo. Như nhà văn Nguyễn Khắc Phục thành viên của Ban chung khảo tuyên bố “Các tác phẩm bút ký, phóng sự dự thi của báo NGƯỜI HÀ NỘI lần này là mảng tranh nhiều màu sắc đặt cho người đọc nhiều suy nghĩ những vấn đề cần làm của Hà Nội từ thành thị tới nông thôn. Nếu như Đài Phát thanh truyền hình Hà Nội dựa trên các tác phảm ấy sẽ có những kịch bản phóng sự truyền hình sâu sắc chứ không phải kịch bản gạch đầu dòng hời hợt…” có những tác giả đạt 5 tác phẩm dự thi là cao nhất như nhà văn Nguyễn Bá Cự (Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội). Ban chung khảo đã làm việc xét giải 01 giải nhất, 01 giải Nhì, 04 giải 3 cùng 8 giải khuyến khích. Các tác giả xét trúng giải hẳn phải được “niêm phong” cả từ chữ ký. Sau đó báo “Người Hà Nội” công bố kết quả, tên tác giả đoạt giải đựơc đăng trên báo số 47 ra ngày 19/11/2010. Cùng với giấy mời tác giả được nhận giải ghi rõ giải được nhận. Ấy vậy mà nói một đằng chằng một nẻo. Nhà văn Nguyễn Bá Cự mừng cho giải 3 của mình được công bố trên báo, trên giấy mời chẳng thể trật đi đâu.

Ngày 20/11/2010 Nguyễn Bá Cự đi nhận giải, đồng nghiệp nhiều người bắt tay chúc mừng. Tôi nhìn Nguyễn Bá Cự mang gương mặt ủ dột bảo đồng nghiệp “nói thế nhưng không phải thế”. Nhiều người bảo nói thế nào, còn chìa tờ báo “Người Hà Nội” tươi mới màu giấy bảo “Gì đây?”. Nguyễn Bá Cự bảo “lúc Ban chung khảo làm việc xong thì vậy, sau nghe nói có người mua mất giải 3 rồi họ đưa xuống khuyến khích để an ủi”. Có người trong toà soạn còn cho bạn bè biết sau khi chấm xong thì có hai giải bị đẩy xuống ??? Tôi hỏi Nguyễn Bá Cự thì Bá Cự lắc đầu bảo “Không biết, chỉ biết sau khi đọc báo, nhận giấy mời nói là giải 3 sau đó Tổng Biên tập báo Người Hà Nội Bùi Việt Mỹ điện cho bảo “Anh thông cảm ghi nhầm giải”. Tôi cảm thấy có điều gì đó khuất tất sao lại ghi nhầm giải từ khi báo lên khuân, sửa makét đến giấy mời tác giả đi nhận giải? Và nhiều đồng nghiệp phản ứng, thậm chí Bá Cự bị mời lên nhận giải “an ủi” lại không có chứng nhận an ủi, Bá Cự trả lại chứng nhận cho người khác trước các ống kính không hiểu các nhà ghi hình có hiểu chuyện đó không? Cũng hình hay đấy chứ! Sau đó Bá Cự đành lòng phải hỏi Tổng Biên tập Bùi Việt Mỹ về cái giải nhập nhằng này khi ông Tổng Biên tập đang ngồi cạnh nhà thơ Lại Hồng Khánh nguyên Trưởng ban Tuyên giáo thành uỷ Hà Nội và nhà thơ Bằng Việt, Chủ tịch Liên hiêp Văn học Nghệ thuật Hà Nội thì Bùi Việt Mỹ cáu (?). Bá Cự hỏi nhà thơ Bằng Việt, nhà thơ bảo không rõ?

Ngẫm lời các cụ xưa dạy “mua danh ba vạn bán danh ba đồng”; kẻ cầm bút bất tài lại mua danh khi lắm tiền không biết sử dụng vào việc gì(!). Bá Cự thì không bán danh mà vừa bị đánh cắp mất danh. Cự thập thững bước trong ánh mắt ái ngại của bạn bè lên xe mà nhà thơ Quốc Toản bỏ tiền túi ra thuê khao Bá Cự vừa bị “mất cắp” để về lại xứ Đoài!

T.M.B

*Bài do tác giả Trần Minh Bạch gửi trực tiếp cho Nguyễn Xuân Diện-Blog.

Xin chân thành cảm ơn tác giả.

Nguyễn Xuân Diện:

Nếu câu chuyện đúng như trên thì thật đáng xấu hổ cho giới văn nghệ sĩ Hà Nội! Nhất là nó lại diễn ra ngay trước thềm Đại hội XI...của Hội Nhà văn Hà Nội, xem video của Nhà văn Trần Nhương, tại đây.

Tôi cũng không hiểu tại sao, người ta đã kêu đến tận lỗ tai rồi mà các ông Bằng Việt, Lại Hồng Khánh đều là nhà thơ, lại là hàng quan chức văn nghệ và tuyên giáo mà lại “ngậm miệng” không lên tiếng về trường hợp đáng xấu hổ này của TBT Báo Người Hà Nội, Ban tổ chức cuộc thi và Hội đồng giám khảo cuộc thi: “Hà Nội trên đường đổi mới và phát triển”.

Xin đừng để lụi đi "bếp lửa" “ấp iu nồng đượm” đã từng sưởi ấm bao thế hệ bạn đọc! Xin đừng để mất trắng câu gọi đò!

Tặng Hoa Cho Người Yêu Nước

Việt Báo Thứ Hai, 11/22/2010, 12:00:00 AM


Tặng Hoa Cho Người Yêu Nước
Bản tin nhan đề “Tấm lòng đối với anh chị Cù Huy Hà Vũ và Nguyễn Thị Dương Hà” trên trang blog Danlambao, ghi như sau:
“Sáng sớm 20.11 nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam, không biết ai đã đến đặt hai lẵng hoa Phong lan cao hơn 2 mét trước cổng nhà 24 ĐBP Hà-Nội, nơi ở và làm việc của văn phòng LS Cù Huy Hà Vũ. Động thái nầy cho thấy người dân hết lòng ủng hộ, trân quý những việc làm quên thân mình hy sinh cho dân tộc, cho nước nhà của anh chị Hà Vũ.
Xin gửi đến các bạn thư của chị Dương Hà:
Tôi rất cảm kích những gì các anh chị đã ủng hộ tôi trong lúc hoạn nạn này. Tôi vẫn khỏe mạnh và làm việc bình thường. Sáng hôm nay 20-11-2010, tôi đã nhận được hai lẵng hoa phong lan cao hơn 2m của ai đó mang đến để trước cửa nhà tôi tại 24 Điện Biên Phủ (kèm ảnh), tôi muốn nhờ anh chuyển lời cảm ơn chân thành của tôi và gia đình tới người đã gửi hoa cho tôi và tất cả những ai quan tâm đến tôi và gia đình.
Trân trọng,
Nguyễn Thị Dương Hà” (Nguồn: danlambao.wordpress.com)

Sunday, November 21, 2010

Hồng Lạc - Ai mới là kẻ sẽ bị giai cấp (1) công nhân đánh đổ?

Theo Dân Luận

Hồng Lạc
Người ta thường nói: “sai một ly, đi một dặm”. Cái sai về cơ bản của CNCS là cái sai về quan điểm tư tưởng trong nhận định về mâu thuẫn và giải quyết mâu thuẫn xã hội thông qua con đường bạo lực cách mạng. Xã hội loài người tuân theo quy luật tiến hoá chung tương tự quy luật tiến hoá của mọi sinh vật, quy luật tiến hoá của vạn vật trong vũ trụ và quy luật tiến hoá của tâm thức từ dạng thô đến vi tế của con người.

Từ cái sai cơ bản đó nên CNCS không thể tiệm cận được cái đúng mặc dù có lúc nó nhận thức được cái sai. Từ cái sai nhỏ sẽ tạo nên cái sai lớn hơn và tuần tự như vậy, CNCS sẽ tự nó phản lại nó và tự nó sụp đổ như đã từng xảy ra ở Đông Âu và LX. Khi đó vai trò của các tổ chức xã hội và phong trào công nhân (công đoàn Đoàn kết ở Ba Lan) có ý nghĩa hỗ trợ, giống như cái cây mục phải nhờ một trận gió để nó gãy đổ.

Ở Việt Nam hiện nay, đời sống của đại đa số tầng lớp công nhân rất cực khổ. Những đồng lương chết đói của họ không đủ nuôi mỗi mình họ chứ chưa nói đến gia đình, con cái, họ hàng. Vấn đề đặt ra là ai sẽ bảo vệ quyền lợi cho họ nếu đó không phải là các tổ chức công đoàn (2).

Trong chế độ CS, công đoàn thường là người được giới chủ trả lương (các công ty nhà nước thì giám đốc trả lương cho công đoàn và chủ tịch công đoàn thường nằm trong BCH đảng uỷ công ty). Vì vậy tiếng nói của công đoàn với giới chủ (hoặc lãnh đạo công ty nhà nước) là tiếng nói không thể hiện hết hoặc chỉ thể hiện một phần ý nguyện của công nhân vì một lẽ là người làm công đoàn được trả lương cao và khá an nhàn. Nếu họ nói trái ý của giới chủ (hoặc lãnh đạo công ty nhà nước) thì họ sẽ bị mất hết các quyền lợi hậu hĩnh mà họ đang có (tại công ty tôi đang làm việc, lương của chủ tịch công đoàn ngang bằng với lương phó tổng giám đốc).

Vì vậy, điều hiển nhiên là cái công đoàn đó thực chất là tay chân của giới chủ, của lãnh đạo các công ty mà các vị lãnh đạo công ty nhà nước đó không ai khác, đại đa số là những đảng viên cộng sản. Tổ chức công đoàn trong các công ty nói chung, chính là cái cớ để Đảng CSVN nói rằng, quyền lợi của người lao động đã được bảo đảm thông qua các tổ chức công đoàn. Đây chỉ một hình thức ngụỵ trang, là hình thức trá hình nhằm kiểm soát mọi hoạt động của công dân nhằm loại bỏ sự manh nha hình thành và phát triển của các tổ chức dân sự chính hiệu, điều mà các nhà nghiên cứu chính trị, xã hội đã từng cho rằng, công đoàn chính là một tổ chức dân sự giả hiệu (3), là cánh tay nối dài của Đảng (4).

Vụ bắt và kết án ba nhà hoạt động công đoàn vừa qua gồm Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh với những mức án rất nặng là bằng chứng cho thấy, Đảng CSVN không muốn có tiếng nói của các công đoàn độc lập, tổ chức mà hoạt động của nó gắn liền với quyền lợi của công nhân. Một điều dễ hiểu là Đảng CSVN lo sợ sự ra đời các tổ chức công đoàn giống như công đoàn Đoàn kết ở Ba Lan, nên họ đã dùng những biện pháp rất cứng rắn nhằm răn đe những ai có ý định ủng hộ cuộc đấu tranh cầu sinh của công nhân thông qua việc thành lập các tổ chức công đoàn độc lập.

Vì vậy, những người công nhân không được bảo vệ bởi các tổ chức công đoàn chính hiệu, sẽ bị bóc lột thậm tệ trong điều kiện bị khống chế bởi mức lương tối thiểu của nhà nước ở mức rất thấp (nhằm tạo môi trường thu hút các nguồn đầu tư từ bên ngoài của chính phủ). Đây chính là mâu thuẫn cơ bản được phát triển một cách từ từ. Khi lực lượng công nhân đã nhận thức được bản chất của vấn đề thì họ sẽ tham gia các tổ chức để bảo vệ cho họ (nếu có) như trường hợp Hiệp hội đoàn kết công nông của Đoàn Huy Chương ở Trà Vinh.

Với việc Đảng CSVN ra tay đàn áp các tổ chức công đoàn chính hiệu, thực chất chính là sự tước đoạt đi cái quyền được đòi hỏi giữa những người làm thuê (công nhân) và người đi thuê lao động (giới chủ và lãnh đạo các công ty nhà nước) thông qua một tổ chức mà họ làm việc hoàn toàn không vụ lợi và được nuôi bởi tiền đóng góp của công nhân, đó là các công đoàn độc lập, một tổ chức dân sự chính hiệu. Và điều gì đến sẽ phải đến, dù sớm hay muộn, những người công nhân vốn ít được tiếp cận các nguồn thông tin giúp họ nhận diện được ai là kẻ đã bóc lột họ thậm tệ và ai chính là kẻ đang dung dưỡng cho kẻ đã bóc lột mà không cho họ được đòi hỏi quyền được thương thuyết với giới chủ (hoặc lãnh đạo công ty nhà nước) một cách chính đáng và sòng phẳng sẽ dần nhận ra chân tướng những ai đang cướp đi miếng cơm manh áo của bản thân họ. Điều này làm cho mâu thuẫn giữa tầng lớp công nhân và Đảng CSVN ngày càng lên cao và cũng chính là động lực cho một cuộc hạ bệ CNCS trong tương lai như đã từng xảy ra ở một số nước Đông Âu những năm 89-90 của thế kỷ trước.

Ở đây, bạn sẽ thấy một điều trái ngược hoàn toàn với ý kiến của Marx là tầng lớp công nhân (tôi không dùng từ giai cấp vì thực tế như vậy) là một trong những động lực làm sụp đổ CNCS chứ không phải làm sụp đổ CNTB vì CNTB thực chất không phải là một thứ chủ nghĩa, nó ra đời một cách tự nhiên đi cùng với cuộc cách mạng trong công nghệ và quản lý kinh doanh. Ngay trong chế độ phong kiến đã có những người sáng tạo ra các sản phẩm công nghệ và sử dụng công nhân trong các công xưởng. Sự phát triển của tư bản thị trường cạnh tranh phát triển mạnh từ khi James Watt sáng tạo ra máy hơi nước. Như vậy, CNTB không như Marx nói, nó không là một thứ chủ nghĩa (theo giáo điều, theo hệ tư tưởng, theo hệ thống quan điểm…), mà nó chính là một giai đoạn có tính phức hợp trong quá trình tiến hoá của xã hội loài người đi từ sơ khai đến hiện đại và đi đôi với nó, xã hội được điều chỉnh từ đời sống thấp kém, lên bình diện cao và dàn đều hơn trong vai trò quản lý và điều tiết của nhà nước dân chủ xã hội.

Và đây chính là một minh chứng thuyết phục những sai lầm cơ bản của Marx và hệ luỵ sai lầm của phe XHCN trong nửa cuối thế kỷ XX và đầu thế kỷ XXI khi lấy chủ nghĩa Marx làm nền tảng tư tưởng, làm kim chỉ nam cho hành động thống trị độc quyền, xa rời dân chủ của các đảng cộng sản trên thế giới.

Những người sẽ xô đổ miếng domino cuối cùng còn lại trong dịp kỷ niệm 20 năm ngày Bức tường Berlin sụp đổ có lẽ không phải ai khác mà chính là tầng lớp công nhân và những người ủng hộ và giác ngộ họ.

Nếu Marx sống lại thì có lẽ ông cũng sẽ không ngạc nhiên vì thực tế những người đang có vẻ đi theo cái chủ nghĩa của ông đã hoá thân thành giai cấp tư sản đỏ hết thảy. Điều này Marx có tiên liệu trước nhưng đã không chép ra cho hậu thế hay không? Nếu ông tiên liệu và chép ra thì hẳn hàng chục triệu người trên thế giới đã không bị chết một cách oan uổng và nền văn minh của một nửa nhân loại đã không bị chậm lại, bao nhiêu con người không còn chìm trong đau khổ, nước mắt và sự hận thù.

Sài Gòn 20-11-2010

Người từng đi theo Marx một quảng đường dài

___________________

Chú thích

(1) Mọi thành phần trong xã hội thực tế không được phân chia giai cấp một cách rõ ràng vì sự thay đổi, sự phân hoá và sự kết hợp xảy ra thường xuyên. Chữ giai cấp ở đây nói theo những tài liệu và giáo trình ở Việt Nam.

(2) Các tổ chức công đoàn đầu tiên ra đời trong các phong trào công nhân ở các nước tư bản Tây Âu trong cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ nhất. Từ chỗ đấu tranh tự phát, điển hình là “phong trào phá máy” (1811-1812) ở Anh. Đến giữa thế kỷ 19 vào khoảng thập niên 30-40, một phong trào rộng lớn ra đời, phong trào “hiến chương” ở Anh. Công nhân tổ chức mít tinh kêu gọi “phổ thông đầu phiếu”, “tăng lương, giảm giờ làm”… đây chính là tiền đề hình thành các tổ chức công đoàn về sau.

Tại Việt Nam, phong trào công đoàn ra đời gắn liền với phong trào công nhân trong các đồn điền và các nhà máy, hầm mỏ của Pháp trong chính sách khai thác thuộc địa. Ban đầu phong trào mang tính tự phát sau dần chuyển sang tự giác có tổ chức. So với công đoàn từ thời Pháp thuộc thì hiện nay thực tế là phong trào công đoàn tại VN đang đi xuống.

(3) Từ giả hiệu để chỉ sự sao chép của các chính thể cộng hoà đi theo con đường phát triển cộng sản chủ nghĩa từ thể chế dân chủ. Các tổ chức dân sự có ở các thể chế dân chủ đều có ở các quốc gia theo thể chế cộng sản. Đây chính là một bước tiến dài trên con đường độc tài hơn các thể chế độc tài khác vì các thể chế độc tài thường nằm dưới quyền một kẻ độc tài. Kẻ độc tài này thường xoá bỏ các tổ chức dân sự tồn tại trước đó. Khi kẻ độc tài chết hoặc bị thay thế thì thể chế độc tài đó chuyển sang thể chế dân chủ hoặc bán dân chủ. Trong thể chế cộng sản, các tổ chức dân sự không bị xoá bỏ mà bị kiểm soát, bị biến dị trở thành những công cụ của đảng cộng sản. Đây chính là các tổ chức nguỵ trang cho sự độc tài của các đảng cộng sản vì người dân thực chất đã bị đánh lừa, họ đã tưởng rằng họ có đại diện của mình thông qua các tổ chức dân sự như Mặt trận tổ quốc, Đoàn thanh niên, Hội phụ nữ, Các tổ chức công đoàn… nhưng thực chất họ nằm dưới quyền kiểm soát và điều khiển của Đảng. Điều này làm cho sự nhận diện đối tượng đang đi ngược lại quyền lợi của chính mình từ những người dân thiếu hiểu biết trở nên khó khăn và làm cho nền độc tài toàn trị ở các nước theo thể chế cộng sản tồn tại dai dẳng trong điều kiện dân trí chưa cao (trích và bổ sung từ “Chủ nghĩa toàn trị giữa ngã ba đường”).

(4) Từ Đảng được viết hoa để chỉ ĐCSVN.

Saturday, November 20, 2010

Ký tên ủng hộ Blogger VN trên trang của hãng Thông Tấn AP

Theo danchimviet.info

Hãng Thông tấn AP đã đăng thỉnh nguyện thư của giới Blogger Việt Nam kêu gọi cộng đồng quốc tế dùng áp lực ngoại giao để yêu cầu chính quyền Việt Nam tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí và cũng như là chấm dứt ngay những hành động phá hoại các trang blog Việt, các trang báo lề trái.

Bức thư cũng đề cập tới một số trường hợp cụ thể như Blogger Điếu Cày; Anh Ba SG tức luật gia, nhà báo Phan Thanh Hải, người đang bị bắt giữ và điều tra; giảng viên Phạm Minh Hoàng, thành viên Việt Tân; luật gia Lê Trần Luật, người liên tục bị sách nhiễu, đe dọa.

Thỉnh nguyện thư cũng không quên nhắc tới những biến cố mới nhất xảy ra với luật sư Cù Huy Hà Vũ và Blogger Hương Trà.

Bạn đọc Đàn Chim Việt có thể tham gia ký tên vào lời kêu gọi này trực tiếp trên trang web của Hãng Thông Tấn AP: Xin Click vào đây để KÝ TÊN.

Khi ký tên, cần điền các thông tin: Họ tên, địa chỉ E-mail, thành phố và đất nước bạn đang sinh sống (chọn tên nước có sẵn trong danh sách do AP cung cấp). Những thông tin như: State, Zip code chỉ thích hợp với bạn đọc tại Mỹ.

Blogger Thằng Nông Dân là người khởi xướng lấy ngày 19/10, ngày Blogger nổi tiếng, Điếu Cày (tức Nguyễn Văn Hải) mãn hạn 2,5 năm tù vì tội danh “trốn thuế” làm ngày Blogger Việt Nam. Tuy nhiên, Điếu Cày đã không được ra tù đúng hạn mà lại bị giam giữ tiếp tục để điều tra về việc “tuyên truyền chống phá nhá nước.” theo điều 88 bộ luật Hình Sự.

Sau khi thu thập được 50.000 chữ ký, bản danh sách sẽ được gửi tới Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc.

© Đàn Chim Việt

Friday, November 19, 2010

Nguyễn Xuân Diện: NHÂN KỶ NIỆM 90 NĂM SINH CHẾ LAN VIÊN

Nguyễn Xuân Diện: NHÂN KỶ NIỆM 90 NĂM SINH CHẾ LAN VIÊN: "VỀ TẬP THƠ ĐIÊU TÀN CỦA CHẾ LAN VIÊN: VÀI NGUỒN TƯ LIỆU VỀ DƯ LUẬN KHI TÁC PHẨM MỚI RA MẮTLại Nguyên Ân Cách nay 73 năm, vào mùa t..."

Văn Hóa Con Nhái…

Theo Tâm Thức Việt Nam
Trần Văn Giang
November 15, 2010

Nghe
Tải xuống để lưu giữ

Con nhái nom thấy con bò,

Hình dung đẹp đẽ, mình to béo tròn.

Nhái bằng quả trứng tí hon.

Lại toan cố sức bằng con bò vàng….

(“Con nhái muốn to bằng con bò”- Thơ ngụ ngôn của Jean de La Fontaine, người dịch Nguyễn Văn Vĩnh)

*

Từ khi còn bé nứt mắt, lớp vỡ lòng, chúng ta đã được dạy dỗ là cứ liệu sức mình mà làm đừng có mơ tưởng viễn vông làm chuyện “trời ơi đất hỡi” chỉ làm trò cười cho thiên hạ qua bài học ngụ ngôn “Con nhái muốn to bằng con bò…” của La Fontaine.

Cứ tính theo kích thước thì con nhái (cho dù sử dụng bất kỳ cách gì!) hiển nhiên không thể to bằng con bò… Có giỏi nín hơi, phùng mang trợn mắt hết cỡ thợ mộc thì con nhái cũng vẫn là một con nhái, có thể to hơn lúc chưa nín hơi một chút thôi, chứ không thể nào thay đổi thể dạng con nhái.

Nhưng cái “văn hóa muốn to bằng con bò…” này được đảng csvn triệt đề sử dụng như một “quốc sách” mới “choáng!” Ngay sau khi thắng được “Mĩ Ngụy,” con nhái csvn nghĩ là có thể thừa thắng nhẩy lên và chỉ cần ngậm hơi lâu lâu một chút là có thể to thành con bò (!)…. Một “lô gíc” thật kỳ lạ chỉ thua có “lo gíc” vô địch Mác – Lê; hay đây là một trò hề lố bịch nhằm mục đích sỉ nhục sự thông minh của cả thế giới?… Từ sau khi hết bị Mỹ cấm vận (từ năm 1976 cho đến khi bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ vào tháng 7/1995), truyền thông nước ta có cơ hội hòa nhập với truyền thông thế giới và được biết là thế giới tư bản tây phương cơm no áo ấm, rửng mỡ ăn không ngồi rồi có một cái “cơ sở” gọi là “Guiness Kỷ lục Thế giới” (Guiness World Records) ghi lại các kỷ lục thế giới; thì “Voila!” một văn hóa mới toanh rất thích hợp với “văn hóa thích to,” đồng loại với các bệnh cố hữu như “bệnh thành tích,” “bệnh phô trương,” “bệnh anh hùng…” của đảng csvn đó là “văn hóa kỷ lục” (còn gọi là “văn hóa hoành tráng!”) phát triển như nấm dại sau cơn mưa… Báo chí lề phải được chỉ thị thi nhau viết bài, các đề tài với “tư duy tiểu nông” “giựt gân” về những cái nhất: to nhất, nhiều nhất, rộng nhất, cao nhất, nặng nhất, đắt tiền nhất… các cái nhất được “đẻ” ra liên tiếp, nối theo nhau “một cách có hệ thống” đến độ gần hết thuốc chữa!… Các “tư duy” loại ấu trĩ “nhất… và nhất” này thường dẫn dư luận đại chúng hiện đang ở tình trạng ưu tư “ăn không đủ no, áo mặc không đủ ấm” đến chỗ “hoang tưởng” xa vời những giá trị thật, những chân lý, những cần thiết và “sự cố” của đời sống; làm các nỗ lực sản xuất, kinh doanh, phấn đấu và giáo dục đang được xem là đứng đắn… đi chệch hướng!

Bây giờ hãy cùng nhau nhìn lại những cái “to…”

Lọ độc bình Bát Tràng cao bằng ngọn tre (3.2 mét) năm 2004.

Anh Lê Minh Ngọc, Sinh năm 1972 tại làng gốm Bát Tràng, được thừa hưởng “gen” gia truyền về tài làm gốm của dòng họ, nặn cặp độc bình sừng sững đứng cao 3,2m; có đường kính 0,94m; nặng đến 600 - 700kg. Cặp độc bình đã theo Lê Minh Ngọc đi tham dự triển lãm của làng gốm Bát Tràng chào SEA Games 24 và được ghi vào sách "Những kỷ lục Việt Nam" tháng 9/2004.

Lá cờ lớn nhất thế giới mừng Hội nghị APEC 2006.

Hơn 13.000 m2 vải được sử dụng. Lá cờ nặng gần 1 tấn với tổng chi phí khoảng 300 triệu đồng. Phải huy động 50 nhân công làm liên tục trong vòng 15 ngày để thiết kế, cắt, may. Lá cờ phải “nhờ” đến 5 khinh khí cầu để nâng lên độ cao 100 mét.

Lá cờ “siêu” khổng lồ tung bay trên bầu trời ngày 20/10/2006 nhằm chào mừng thành công của Hội nghị APEC Việt Nam 2006.

Lá cờ do công ty Chiến Thắng cũng là công ty có ý tưởng và thực hiện nhiều vật phẩm giữ những “kỷ lục” của Việt Nam và thế giới như: Chiếc băng rôn dài nhất thế giới (dài 300 m, cao 2 m, làm bằng nhựa “hiflex”), được sản xuất để quảng bá cho chương trình ca nhạc đặc biệt “Sự trở lại của mùa Xuân” ngày 16/12/2005 tại Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình; Chiếc Nón Mẹ Âu Cơ cực lớn có thể che cho hơn 100 người; ông già Noel khổng lồ cao 15 m (dịp “Festival” ở Đà Lạt năm 2004); Lá cờ Tổ quốc (?) lớn nhất Việt Nam (dịp 30/4/2005); Lá cờ ngũ hành lớn nhất Việt Nam (dịp lễ giỗ Tổ Hùng Vương năm 2005)… Được biết, Công ty Chiến Thắng cũng đã “liên hệ” để lá cờ khổng lồ tại APEC 2006 này được ghi vào sách kỷ lục thế giới Guinness.

Hai chiếc bánh lớn nhất thế giới 2008.

14 tháng 4 năm 2008, vào dịp lễ Quốc Tổ Hùng Vương dân chúng tại “Công viên ‘Văn Hóa’ Đầm sen” đã ngỡ ngàng nhìn thấy một cái bánh chưng và một bánh dầy khỗng lồ đã được công ty “Văn Hóa” Đầm sen thực hiện, để dành kỷ lục thế giới là “hai chiếc bánh lớn nhất thế giới.” Hai chiếc bánh khổng lồ này đã được vận chuyển bằng xe lạnh từ Sài gòn ra đền Hùng ở Phú Thọ (ngoài Bắc) để dâng cúng trong dịp giỗ Tổ… Sáng ngày 18 tháng 4, 2008 ban tổ chức lễ giỗ Tổ Hùng Vương cắt bánh đã làm hàng triệu con dân nuớc Việt đang háo hức theo dõi phải phẫn uất, thất vọng vì bánh chưng nặng 2 tấn bị vữa thối và lên men không ngửi được; Chiếc bánh dầy nặng 1 tấn chỉ có một lớp bột dầy mốc xanh bên ngoài; còn bên trong toàn”mút xốp” không ăn được… Ngay cả Tổ Hùng Vương mà cũng bị gạt nói gì đến dân đen! Đây là sự dối trá, một hành vi “thiếu văn hóa” tận mạng mà công ty Văn Hóa Đầm sen là tác giả…. Ban tổ chức lễ giỗ Tổ, gồm tòan cán bộ cao cấp csvn giải thích là:

“Bánh chưng làm ra phải ăn ngay chứ không thể chờ 3 ngày sau thì ‘chất lượng’ không còn ‘đảm bảo;’ Riêng phần bánh dầy cần phải có mút xốp để tạo dáng bánh dầy; và chỉ để xem thôi không nên cắt ra ăn!”

Nghe tới đây tôi đành phải xin sửa lại câu nói của TT Nguyễn Văn Thiệu cho hợp tình hợp cảnh hơn là:

“Đừng nghe những gì cs nói; mà cũng đừng nên nhìn những gì cs làm.”

Nói tóm lại tốt nhất là khi phải đứng gần cán bộ cs thì chỉ nên “che mắt; bịt tai” để khỏi phải bị chết oan lảng xẹc vì phải cười đến đứt ruột…

3 Kỷ lục của Festival Biển Nha Trang 2009.

Ngày 8/9/2009, 3 kỷ lục khác của Việt Nam được chính thức công bố trong khuôn khổ “Festival Biển Nha Trang 2009.”

Đó là:

1- “Bức tranh dài nhất, được nhiều người vẽ nhất” bằng chất liệu sơn dầu với chủ đề "Bảo vệ môi trường" do tập thể các em thiếu nhi, các du khách và người dân thành phố biển cùng vẽ. Tác phẩm hoàn chỉnh da?i 100m x 1,4m. Tác phẩm gồm 3 chương:

a- Thảm hoạ môi trường.

b- Giải pháp giữ gìn môi trường.

c- Thế giới xanh, sạch, đẹp.

Tác phẩm cũng gửi đến “thông điệp:” Vì một thế giới tốt đẹp, mỗi người hãy cùng nhau chung tay, góp sức bảo vệ môi trường.

2 - “Dàn nhạc dân tộc có số lượng nhạc công đông nhất” đã hoà tấu tác phẩm "Quê hương ngày hội" gồm bốn phần:

- Nhịp sống

- Sắc hoa

- Đêm hội

- Âm vang núi rừng.

Đây là sự cộng hưởng văn hóa các dân tộc anh em trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam, như: âm thanh của biển cả, dạt dào như lời ru của mẹ đã mang âm hưởng văn hóa Chàm; thúc giục như tiếng trống xung trận của nghĩa quân Tây Sơn; rộn rã không khí lễ hội và âm vang tiếng đàn đá Khánh Sơn, cồng chiêng Tây Nguyên.

Tác giả của "Quê hương ngày hội": nhạc sỹ - NSƯT (Nghệ Sỹ Ưu Tú!) Ngô Hữu Lai, nhạc sỹ Lê Nam Hải; chỉ huy dàn nhạc nhạc sỹ Lê Nam Hải.

Tác phẩm được biểu diễn với 189 nhạc công là giảng viên, học sinh, sinh viên khoa Âm nhạc, Trường “Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật và Du lịch Nha Trang” (chỉ riêng cái tên trường dài lòng thòng này tự nó đã làm một kỷ lục rồi còn gì!) cùng với 30 loại nhạc khí dân tộc.

3 - “Nồi phở to nhất Việt Nam” được làm từ chất liệu nhôm tổng hợp, chế tạo thủ công, có thể tích 8.831 mét khối, chu vi 9.5 m; nặng 173,6 kg; cao 1,25 m; đường kính đáy 3 mét; có khả năng phục vụ 17.660 người.

Trong ngày công bố kỷ lục, nồi dùng nấu món phở bò được nấu từ 450 kg xương, 125 kg thịt, 100 kg bánh phở, 158,5 kg rau, giá, chanh ớt và một số nguyên liệu khác, phục vụ 600 thực khách. Nồi phở do chủ tiệm phở Hồng tại thành phố Nha Trang chế biến và 30 nhân viên kỹ thuật thực hiêän.

Người bàng quang hiếu kỳ đến ăn / nếm thử tô phở từ “nồi phở to nhất Việt Nam” đều lắc đầu ngao ngán và cho là hương vị bát phở “kỷ lục” y như hương vị nước rửa bát… Nên biết thêm, năm ngoái Nha trang, thành phố đặc biệt yêu “thích kỷ lục,” này cũng đã làm một cái nem chua dài 11 thước, nặng 450 kí lô… Không hiểu việc làm và nấu mấy món to kềnh cho vài trăm người ăn để phá kỷ lục thì có lợi gì cho bác và đảng? cho nhà nước? (chưa nói đến nhân dân - trên giấy tờ và qua hệ thống loa phường là ông chủ của bác và đảng). Có lẽ trước khi cho vài trăm người ăn, Ủy ban nhân dân thành phố Nha trang nên xây sẵn một cái “nhà ỉa” to nhất kỷ lục thế giới (không cần phải xếp hàng) ngay sát cạnh đấy để mấy trăm thực khách nhẹ dạ cùng chạy vào một lúc cho kịp chuyến….

Áo dài 100 m.

Ngày 4/10/2010, tại TP HCM, em Mai Phương Thúy, Hoa hậu VN 2006, để trình diễn trong Đêm "Hội trùng dương" diễn ra tại Trung tâm hội nghị White Palace, Sàigòn, sẽ mặc bộ áo dài kỷ lục, làm từ hơn 1.000 m vải. Chiếc khăn đóng đi kèm được “chế tác” từ hơn 0,5 kg vàng, đính 2.000 viên kim cương.

Trong nhiều năm, nhà thiết kế Võ Việt Chung “nung nấu” ý tưởng thực hiện chiếc áo dài truyền thống xác lập kỷ lục Guinness. Từ năm 2007, anh bắt tay thiết kế và thực hiện bộ áo này.

Sử dụng hơn 1.000 m vải, bao gồm chất liệu lụa truyền thống 3 miền Bắc, Trung, Nam (Vạn Phúc, Hà Đông, Tân Châu, Lãnh Mỹ A, Phong Phú, Đà Nẵng, Lâm Đồng...), Võ Việt Chung đã hoàn tất bộ áo với nhiều “họa tiết” rồng phượng đậm đà nét Việt Nam.

Bộ áo có 9 tà, mỗi tà dài hơn 100 m, là biểu tượng của 9 nhánh sông Cửu Long. Thân áo được trang trí bằng vàng thật làm tăng nét sang trọng, quý phái cho tà áo Việt.

Đi kèm với trang phục này là chiếc khăn đóng do nghệ nhân của công ty Zela “chế tác,” dát hơn 0,5 kg vàng và đính hơn 2.000 viên kim cương (?) với kích cỡ mỗi viên từ 1,2 đến 1,5 ly. Điểm “nhấn” của chiếc khăn đóng là “họa tiết” 9 rồng uốn lượn tượng trưng cho 9 nhánh Cửu Long. Điểm “xuyết” trên khăn là mắt rồng và những quả cầu lửa được làm bằng loại kim cương đẹp nhất được công ty này nhập từ nước ngoài.

Với những kỷ lục nặng nề, thối inh và dễ gây tiêu chẩy đầy quần vừa kể (vì “nhà ỉa” kỷ lục chưa xây kịp) hình như chưa đủ. Nhà nước ta theo chỉ thị của Bộ chính trị trung ương phải tìm ra các cơ hội khác để còn tiềp tục cái “văn hóa con nhái” đã mà trung ương đảng vẽ hoạch ra. May quá, đã có cái vỏ bọc “kỷ niệm 1000 năm Thăng Long” đây rồi… Một dịp thật tốt để rầm rộ phô trương cái bệnh “thích to.” Trong khi dân còn đang đói rách và rét, làm gần hộc máu mồm mới kiếm được dưới 1 đô la mỗi ngày, nhà nước đã tốn phí gần 5 tỉ đô la để vừa ca bài “thề phanh thây uống máu quân thù” vừa làm các chuyện “kỷ lục” ruồi bu sau đây:

Bức tranh thêu khổng lồ “Cội xưa.”

Bức tranh thêu “Cội xưa” nặng khoảng 1 tấn, kích thước 5,5m x 31m và dùng tới 500kg chỉ thêu - một công trình nghệ thuật tâm huyết và tốn kém (khoảng 2 tỷ đồng) của họa sỹ trẻ Phạm Thị Hoài và cộng sự - được trưng bày từ tối 25/8/2010 tại Cung văn hóa Hữu nghị Hà Nội đến hết ngày 29/8/2010.

Cùng với việc triển lãm bức tranh thêu kỷ lục, hình ảnh làng nghề thêu truyền thống 700 năm tuổi Văn Lâm (Ninh Bình) và các công đoạn tạo ra bức tranh “Cội xưa” cũng được trưng bày, giới thiệu tại triển lãm.

Bức tranh “Cội xưa” được khảo sát thực địa lấy cảm hứng sáng tác và lựa chọn các hình ảnh trong 3 tháng từ cuối năm 2008 đến cuối tháng 2/2009, và được bắt đầu thực hiện từ tháng 3/2009 bởi hơn 100 “nghệ nhân” của làng Văn Lâm - Ninh Bình. Bức tranh được trình bày dưới dạng “đơn tuyến huỳnh đồ” với ba phần chứa đựng những nội dung ý nghĩa sâu sắc về lịch sử miền đất cố đô Hoa Lư trong sự liên hệ mật thiết với Thăng Long.

Lễ diễu binh, diễu hành lớn nhất lịch sử.

Có hơn 4 vạn cán bộ, chiến sĩ và các khối đại diện cho các tầng lớp nhân dân trong cả nước tham dự. (không hề thấy đề cập việc “dàn dựng” nhà xí công cộng cho 4 vạn con người tham dự để họ có chỗ đái và ỉa trong lúc xem “diễu binh!” Nên biết có rất nhiều “nhân dân” đã cắm trại bên lề đường từ đêm hôm trước…. làm sao mà đám nhân dân cắm trại này nín được cho đến khi “diễu” xong hở giời!!!) Lực lượng diễu binh gồm 15 khối với sự tham gia của 12.000 người, đại diện các lực lượng quân đội gồm hải quân, lục quân, không quân, lực lượng đặc công... Đại diện lực lượng công an là cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động... và các khối dân quân tự vệ nam, nữ.

Phần diễu hành có 17 khối tham gia, bắt đầu bằng khối Hà Nội với xe rước rồng thời Lý, xe rước biểu trưng Hà Nội, xe rước bằng UNESCO công nhận Hoàng thành Thăng Long là Di sản văn hóa thế giới…

Đốt pháo đồng loạt ở 28 điểm (chuyện đốt pháo chỉ thực hiện được một phần và phải hủy bỏ vì vụ nổ kho pháo ở sân Mỹ đình và nạn bão lụt ở miền Trung).

Còn có một số dự án “thích to” đã và đang được bàn cãi; và nhà nước sẽ tìm cách thực hiện mai đây để lấy tiếng (ngu):

1- Đào tạo 20.000 tiến sĩ trong 10 năm.

Vừa được Thủ tướng phê duyệt, trong giai đoạn 2010-2020, CSViệt Nam sẽ đào tạo bổ sung ít nhất 20.000 tiến sĩ (20 vạn). Đây cũng là một kỷ lục thế giới rồi còn gì! Bởi vì các tiến sĩ Việt Nam chỉ học kỷ lục trong một vài tháng là có bằng rồi; chưa nói chuyện học ở đâu! Nhìn vào Bộ Chính trị trung ương; chỉ có vỏn vẹn 15 ủy viên mà đã có 6 đồng chí lấy xong bằng tiến sĩ (mà không thấy các đồng chí học hành cái gì? Học lúc nào?) 9 đ/c ủy viên còn lại đều có bằng cử nhân!!!

Học vấn của đ/c Nguyễn Minh Triết lùn có ghi trong tư liệu của đảng là “tốt nghiệp đai học toán?” Ai cũng biết đ/c Triết lùn có bằng tú tài II của “Mĩ Ngụy” cấp, sau đó theo học chứng chỉ toán ở đại học khoa học Sài gòn trước năm 1975. Đại học Khoa học Sài gòn trước năm 1975 chỉ có cử nhân toán (và chứng chì toán MPC của năm thứ nhất) chứ không hề có cái bằng tốt nghiệp quái nào gọi là “tốt nghiệp đại học toán” cả. Sau đo đ/c nộp đơn xin gia nhập khóa Biên tập viên (sĩ quan) cảnh sát quốc gia VNCH thì bị Tổng nha cảnh sát VNCH điều tra lý lịch, lòi ra đ/c là cán bộ vi-xi. Thế rồi, đ/c Triết lùn vội nhanh chân trốn tuốt vào bưng biệt tích luôn từ đó; lấy thời giờ ở đâu mà học “tốt nghiệp đại học toán!” Đảng csvn tưởng dân ta đều ngu muội cho nên muốn nói gì cũng xong.

Đ/c thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước năm 1975 là du kích xã (ban đêm); và kiêm luôn nghề y tá chích dạo (ban ngày). Không hiểu thủ tướng học hành trong bưng ra làm sao lại ghi là có bằng cử nhân luật (rừng)?

Hiện nay, CS Việt Nam có số lượng tiến sĩ tương đương với nước Pháp mà hoàn toàn chẳng thấy có một sáng chế nào để đóng góp cho sự tiến bộ của quốc gia. Trong năm qua (2009-2010) chỉ ghi vỏn vẹn được có 5 bài khảo cứu khoa học; trong đó có 1 bài đã bị giới chức khoa học quốc tế “bác bỏ” vì “cốp pi” “đạo văn” nặng nề từ các bài báo khác khác??? Chi tiết như sau:

Đầu năm 2010, một nhóm các tiến sĩ, tác giả danh tiếng thuộc hai viện Vật Lý Saigon & Hà Nội gồm có Lê Đức Thông, Nguyễn Mộng Giao (Viện Vật lý TP.HCM), N.T.Hưng (Viện Vật lý Hà Nội) và Trần Văn Hùng (Trung tâm Nghiên cứu và triển khai công nghệ bức xạ ) đã gửi một bài báo với tựa đề “Constraining the cosmological time variation of the fine-structure constant” (Tạm dịch: “Buộc các biến thời gian vũ trụ của hằng số đẹp”) cho tạp chí “Monthly Notices of the Royal Astronomical Society.” Chỉ số Impact Factor (IF) của tạp chí này năm 2009 là 5,103, xếp hạng 8/52 tạp chí quốc tế về thiên văn học và vật lý thiên văn. Bài báo này đã được đăng vì có các kết quả khoa học hoàn toàn mới và rất tốt. Tuy nhiên, sau khi đăng một thời gian, một số người đọc thấy có một số chỗ dùng lời văn từ những bài báo khác mà không trích dẫn. Tổng biên tập của tạp chí này đã có thư gửi tác giả thứ nhất khẳng định bác bỏ bài báo đã nộp do sao chép nhiều từ các bài báo khác. Cuối thư, còn có đoạn: “...chúng tôi bác bỏ bài này và, hơn nữa, sẽ không xem xét bất cứ bài nào mà ông gửi đến cho tạp chí.”

Thật vẻ vang cho các tiến sĩ cách mạng nước ta… kết quả vinh quang hiển hách của “Chính sách trồng người” mà bác đề xướng.

2- Dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam.

Dự án làm đường sắt “cao tốc” bắc - nam (còn gọi là dự án “Kim tự tháp” Việt Nam) hiện đang là chủ đề "gây sốt" tại diễn đàn Quốc hội csvn. Dự án này dự tính phí tổn khoảng 56 tỷ đô la. (50% tổng sản lượng quốc gia - GNP- Việt Nam). Lý do cần phải thực hiện dự án tốn kém này vì, theo các lãnh đạo csvn, các dân tộc có IQ – chỉ số thông minh – cao đều có đường cao tốc! Quốc hội nước CHXHCNVN thật tình có máu hài huớc “siêu” cao, cho là dân tộc Viêt đã có sẵn IQ cao rồi? Việt Nam vì cũng thông minh không kém thì phải có đường sắt cao tốc… Chuyện khôi hài XHCN loại tương tự như vậy không bao giờ thiếu…

3- Chương trình đưa ngườ

i vào vũ trụ…

… và bây giờ, lãnh “đạn” csvn dở hơi đang dự định lập chương trình “vươn lên chinh phục… vũ trụ (?).” Nhân dân ta thấy chương trình này coi vậy mà thực tế…. và chưa thấy thành phần “phản động” nào phản đối phản điếc cà? Bởi vì qua chương trình “hoành tráng” này, nhân dân ta sẽ có cơ hội đóng thùng gởi vài ủy viên (hay toàn bộ 15 “nhân sự” cho tiện sổ sách) Bộ chính “chị” trung ương vào vũ trụ (one-way trip) thì hạnh phúc ấm no cho tổ quốc dân tộc biết bao… Nhân tiện đây, tôi xin liệt kê sẵn sau đây toàn bộ danh sách 15 Ủy viên Bộ Chính trị để nhân dân ta nhớ mà cho vào “khâu” đầu tiên của “tên lửa” một lượt:

Nông Đức Mạnh

Trương Tấn Sang

Nguyễn Văn Chi

Nguyễn Minh Triết

Nguyễn Tấn Dũng

Nguyễn Phú Trọng

Phùng Quang Thanh

Lê Hồng Anh

Phạm Quang Nghị

Lê Thanh Hải

Tô Huy Rứa

Hồ Đức Việt

Nguyễn Sinh Hùng

Phạm Gia Khiêm

Trương Vĩnh Trọng

Lời cuối:

Có lẽ vì 1000 năm đô hộ của tầu và 100 đô hộ Tây làm tinh thần (và thể dạng) cho dân tộc ta nhỏ bé đi. Bây giờ là lúc cảm thấy cần phải “làm cho mình to” lên thì bên ngòai mới thấy mình “to” mà sợ (!) Đâu biết là càng to thì càng rỗng, càng mất đi cái tỉ mỉ, cái trau chuốt, cái gọi là “chất lượng”…. Óai oăm ở chỗ là cái to nhất thời, giai đoạn, rẻ tiền đã không làm cho mình trưởng thành, đáng phục mà chỉ là những trận cười, những cái nhìn khinh bỉ bên ngoài (tưởng người Việt đều phát khùng, mất trí!) Cứ thực tế, lấy xôi đậu lèn chặt dạ. Việt Nam chúng ta không cần phải làm những cái “hoành tráng;” “phô trương,” “rỗng tuếch…” không ích quốc lợi dân…” mà ngay bây giờ cần phải xây dựng những cái nhỏ vừa sức lực, vừa khả năng, vừa tầm tay; và cứ thong thả thực hiện từng bước một cho vững cho chắc trước cho dân đen được nhờ; chẳng hạn như vấn đề cơm no áo ấm, nước sạch để uống, giải quyết nạn nhà ở ổ chuột, tiện nghi và vệ sinh công cộng, vấn đề giáo dục công dân, vấn đề nâng cao dân trí... Có hàng trăm hàng ngàn vấn đề cần thiết, cấp bách cần phải làm ngay bây giờ… Các vấn đề thực tế này đòi hỏi sự kiên nhẫn và cố gắng. Còn cái bánh dầy cúng Tổ to kỷ lục với một lớp bột mỏng bao phủ bên ngoài một đống “mút xốp” ăn không được mà cũng không sử dụng được; thì cũng chẳng cần phải phí nhân lực và vật liệu làm gì… “Big shot is only a little shot that keeps shooting.”

Theo kết quả của “Sách lược trăm năm trồng người,” nhìn qua nhìn lại chỉ thấy toàn công an… Mà kể ra cũng không uổng công bác đã đề hoạch… Bộ công an là một “cơ quan” duy nhất trong nước có rất nhiều sáng kiến tuyệt vời (được cả thế giới nể phục!) về việc dàn dựng, bày bắt, sửa chữa hình ảnh tang chứng bằng kỹ thuật cao, đánh xập, rọ mõm rất hiệu quả các thành phần, các tiếng nói mà nhà nước csvn gọi là “phản động” vì dám cả gan “bài bác bác và đảng;” “chống lại chế độ cộng sản vinh quang văn minh đạo đức…” qua các hình thức “kêu oan vớ vỉnh,” “diễn biến hòa bình cuội,” “đòi đa đảng đa nguyên linh tinh,’’ “HS-TS của Việt Nam hồi nào?” “chống khai thác bô sịt bô siếc…”

Sau những cố gắng làm cho thật “to,” số phận của con nhái trong câu chuyện ngụ ngôn La Fontaine như thế nào chúng ta đã đều biết rõ. Bây giớ, số phận của những con nhái csvn coi bộ cũng không có gì sáng sủa hơn con nhái của La Fontaine… chỉ vì con nhái csvn (vì hơi đần) cho nên không biết đến thôi. Cscn cần một làm thêm vài hơi “phô trương” nữa là xong phim… có hàng triệu triệu người dân khố rách áo ôm muốn nhìn thấy con nhái csvn này banh càng, càng sớm càng tốt, không để cho các lãnh đạo cscvn có cơ hội tìm xong “bãi đáp an tòan,” hay xuống khỏi “lưng cọp” một cách yên ổn.

“Thấy quan tài (Nicolae Ceaus, escu Chủ tịch nhà nước Romania) rồi mà vẫn chưa đổ lệ!”

Thiệt tình!!!

Trần Văn Giang

11/09/2010

Thursday, November 18, 2010

Đại sứ Thụy Điển tại VN: ‘Minh bạch thông tin giúp chống tham nhũng’

Theo VOA News

Thưa quý vị, Việt Nam mới ra mắt một Trung tâm bồi dưỡng kỹ năng nghiệp vụ báo chí với sự tài trợ của Thụy Điển. Đây là một phần của dự án về truyền thông trị giá khoảng 1,2 triệu đôla. Trong cuộc trao đổi với Nguyễn Trung của VOA Việt Ngữ, Tân Đại sứ Thụy Điển ở Việt Nam Staffan Herrström cho biết chính quyền Stockholm cam kết sẽ tiếp tục hỗ trợ Hà Nội thúc đẩy dân chủ và chống tham nhũng thông qua một nền báo chí chuyên nghiệp, cởi mở và minh bạch. Mời quý vị theo dõi cuộc phỏng vấn trong chuyên mục ‘Câu chuyện Việt Nam’ tuần này.

Ambassador to Vietnam Staffan Herrström
Hình: Staffan Herrström

Ông Herrström nhận định rằng một nền báo chí chuyên nghiệp giúp phát triển 'tính dân chủ của xã hội'.

Ông Staffan Herrström nói: 'Hiện Thụy Điển có luật về quyền được tiếp cận thông tin, và điều này giúp hiện thực hóa sự minh bạch trong xã hội. Tôi hy vọng điều đó sẽ truyền cảm hứng cho các quốc gia khác, không riêng gì Việt Nam'.

VOA: Đào tạo báo chí là một trong các lĩnh vực hợp tác chính giữa hai quốc gia. Vì sao Thụy Điển lại chú trọng tới vấn đề này, thưa ông?

Đại sứ Staffan Herrström:
Chúng tôi tin rằng một nền báo chí chuyên nghiệp và có chất lượng là một cách thức quan trọng nhằm phát triển tính dân chủ của một xã hội, cũng như giúp thúc đẩy kinh tế.

Sự cởi mở và minh bạch thông tin là những thành tố chính giúp chống tham nhũng cũng như chống việc quản lý tồi. Chính bởi lẽ đó, nhiều năm qua, chúng tôi đã hỗ trợ Việt Nam đào tạo các nhà báo. Chúng tôi tin rằng điều đó giúp cải thiện chất lượng báo chí cũng như giúp nới rộng tự do ngôn luận.

VOA: Thưa Đại sứ, từ nay tới năm 2013, Thụy Điển sẽ hỗ trợ Việt Nam 1,2 triệu đôla để đào tạo báo chí. Ông hy vọng sẽ đạt được những gì từ các dự án như thế này?

Đại sứ Staffan Herrström: Chúng tôi đang chuyển đổi từ việc tiến hành các khóa đào tạo về kỹ năng, ví dụ như báo chí điều tra, mà một số lượng lớn các phóng viên đã tham gia, tới việc hỗ trợ thiết lập một trung tâm đào tạo truyền thông. Chúng tôi tin rằng thông qua việc này, Việt Nam sẽ có một cơ sở vững chắc với chất lượng cao để đào tạo báo chí ngay ở trong nước.

Ngoài ra, chúng tôi cũng hỗ trợ nỗ lực cải thiện vấn đề quản lý báo chí với Việt Nam. Hôm thứ Hai, tôi tham dự lễ khai mạc dự án này ở TP HCM. Bài học từ nhiều nước cho thấy, nếu một cơ sở báo chí không được điều hành tốt theo phong cách hiện đại, thì cơ sở đó sẽ thất bại và nỗ lực cải thiện môi trường báo chí cuối cùng sẽ là điều vô vọng mà thôi.

VOA: Từng làm báo ở Thụy Điển hồi những năm 80, ông đánh giá như thế nào về tầm quan trọng của tự do thông tin và truyền thông?

Đại sứ Staffan Herrström: Đây là yếu tố quan trọng với tất cả mọi quốc gia, không riêng gì nước nào. Đặc biệt là hiện giờ, Internet cùng với các mạng xã hội như Facebook hay blog đã thay đổi cách thức truyền đạt thông tin một cách năng động và tích cực hơn.

Với tư cách là một cựu ký giả và một chính trị gia cũng như một công chức, tôi hoàn toàn tin tưởng rằng quyền tự do thông tin cộng với một nền báo chí chuyên nghiệp, chất lượng cao là thành tố chính giúp phanh phui các vụ tham nhũng và quản lý yếu kém. Sự phối hợp này, theo tôi, là một công cụ hiệu quả nhất.

VOA: Thụy Điển sẽ tham dự cuộc đối thoại chống tham nhũng thường niên, với trọng tâm là về vấn đề sử dụng và quản lý đất đai, vào cuối tháng 11. Vì sao các bên lại bàn về vấn đề này, thưa ông?

Đại sứ Staffan Herrström: Cuộc đối thoại này đã diễn ra nhiều năm và đây là lần thứ tám chúng tôi ngồi lại để thảo luận. Chủ đề lần trước là về giáo dục, sức khỏe và giờ là về đất đai.

Sở dĩ chúng tôi lại đưa vấn đề này ra trao đổi là bởi vì đây là một lĩnh vực mà nguy cơ xảy ra các vụ tham nhũng rất lớn. Chúng tôi đã nhận thấy có bằng chứng về các sai phạm, và điều này cần phải giải quyết, xử lý.

VOA: Theo tổ chức Minh bạch Quốc tế, Thụy Điển nằm trong số năm nước trên thế giới ít xảy ra tham nhũng nhất. Thưa ông, bài học nào từ Thụy Điển có thể áp dụng tại Việt Nam?

Đại sứ Staffan Herrström: Bài học đầu tiên mà tất cả các nước nhận ra, đó là, cuộc chiến chống tham nhũng không bao giờ ngưng nghỉ. Không ai có thể tin rằng họ đã giành chiến thắng hoàn toàn. Chúng tôi cũng phải chống tham nhũng mỗi ngày. Gần đây, có một số vụ tham nhũng đã bị báo chí Thụy Điển phanh phui. Bản thân chúng tôi cũng không hoàn toàn miễn trừ khỏi căn bệnh này.

Thứ hai, đó là tầm quan trọng của sự cởi mở và minh bạch thông tin. Hiện Thụy Điển có luật về quyền được tiếp cận thông tin, và điều này giúp hiện thực hóa sự minh bạch trong xã hội. Tôi hy vọng điều đó sẽ truyền cảm hứng cho các quốc gia khác, không riêng gì Việt Nam.

VOA: Tháng trước, khi trình Quốc thư lên Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, ông được trích lời nói rằng một trong những nhiệm vụ chính của ông ở Việt Nam sẽ là hỗ trợ nỗ lực cải cách của Việt Nam trong các lĩnh vực dân chủ và nhân quyền. Thụy Điển sẽ làm gì để giúp Việt Nam, thưa ông?

Đại sứ Staffan Herrström: Có một số việc chúng tôi đã thực hiện trong vấn đề dân chủ và nhân quyền như giúp Việt Nam chống tham nhũng, bao gồm hỗ trợ hoạt động thanh tra, giám sát. Một lĩnh vực khác chúng tôi đã thực hiện, là giúp huấn luyện, đào tạo phóng viên.

Thêm nữa, Thụy Điển cũng giúp Việt Nam chống lại nạn bạo hành đối với phụ nữ, bạo hành gia đình cũng như giúp nâng cao nhận thức cũng như tăng cường quyền lợi của những người đồng tính.

Ngoài ra, một trong các ví dụ tiêu biểu nhất của việc Thụy Điển hỗ trợ phát triển dân chủ là về vấn đề trao quyền cho các dân làng thông qua cách tiếp cận mang tinh chia sẻ, theo đó người dân sẽ quyết định các ưu tiên phát triển tại cộng đồng của mình.

Đến đây cũng đã kết thúc chuyên mục ‘Câu chuyện Việt Nam’, phát sóng vào lúc 10 giờ tối thứ Bảy hàng tuần. Quý vị có thể bình luận về bài tường thuật này cũng như đọc các tin tức mới nhất, xem các phóng sự video, bình luận, trao đổi với các độc giả khác trên trang web của chúng tôi ở địa chỉ www.voatiengviet.com cũng như trên các trang web xã hội Facebook, Twitter và Yahoo 360 plus. Nguyễn Trung xin chân thành cám ơn và hẹn gặp lại quý vị trong chương trình tuần sau.