Translate

Saturday, July 17, 2010

Thư của luật sư Trần Đình Triển gửi ông Tô Huy Rứa về vụ việc ở Hà Giang

Trích Đàn Chim Việt

LS Trần Đình Triển

.. Kính mong ông Tô Huy Rứa bớt chút thời gian, quan tâm, “ưu ái” trả lời Văn phòng Luật sư Vì Dân một số vấn đề sau đây:

Một là, có hay không việc Ông chỉ đạo bằng miệng ngăn cấm báo chí đưa thông tin về vụ việc ông Nguyễn Trường Tô? Động cơ mục đích? Tại sao không chỉ đạo bằng Nghị Quyết, chỉ thị của Đảng hoặc các văn bản qui phạm hành chính của Nhà Nước? Mà lại vội vàng chỉ đạo bằng lời nói?

Hai là, về nguyên tắc “Đảng lãnh đạo, Đảng không bao biện làm thay”, nếu cần thiết phải ngăn cấm đưa thông tin thì Ban Tuyên Giáo có ý kiến chỉ đạo Bộ Thông Tin – Truyền Thông (Cơ quan quản lý Nhà nước về báo chí) ra văn bản; lý do gì mà trưởng ban Tuyên Giáo lại trực tiếp ra mệnh lệnh “hành chính” bằng miệng? Tự cho mình như là “Đại tổng biên tập các cơ quan ngôn luận”; Quy định nào của Đảng và Pháp luật cho phép ông Trưởng ban có quyền uy đó?

Ba là, đường lối chính sách của Đảng, sách giáo khoa giảng dạy trong Học viện chính trị Quốc gia đều khẳng định nguyên tắc: “Nhà nước của ta là nhà nước của dân, do dân và vì dân”, “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, “phát triển nền kinh tế tri thức, nâng cao dân trí, lắng nghe và tiếp thu ý kiến của nhân dân”, “lấy dân làm gốc”. Vậy thì sao Ông lại cấm báo chí đưa thông tin đến nhân dân về vụ việc này; nhân dân biết để nâng cao ý thức “phòng ngừa và đấu tranh chống tội phạm”, góp ý với Đảng và Nhà nước có giải pháp tốt để Quốc gia vững bền, đất nước phồn vinh, nhân dân vui – thanh bình? Hay là vì lý do Ông không muốn sự việc được giải quyết tận gốc rễ, sợ lan truyền đưa ra ánh sáng sự vi phạm của “người khác”? Sự bưng bít vụ việc này, hậu quả sẽ là: đưa vi trùng bao bọc ung nhọt mà nó sẽ vỡ ra bất cứ lúc nào, Ông có chịu trách nhiệm trước Đảng, Nhà nước, Tổ quốc và Nhân dân không?

Bốn là, Đảng và Nhà nước đang phát động phong trào “Học tập tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh” mà Ban Tuyên Giáo Trung ương là cơ quan thường trực. Chúng tôi thấy rằng để học tập tấm gương đạo đức của Bác, ngoài việc dẫn chiếu các tấm gương người tốt việc tốt; đồng thời cũng phải nêu những kẻ đồi bại như Nguyễn Trường Tô để mọi người cùng suy ngẫm và rút kinh nghiệm; hay là chỉ được thông tin một chiều? chỉ thích ca ngợi, phô trương; còn khuyết điểm – nhược điểm thì tìm mọi cách bưng bít?

Năm là, những vụ án khác, những công dân bình thường phạm tội mua dâm, cưỡng hiếp, hiếp dâm; hoặc cố ý gây thương tích với trẻ em (như vụ cháu bé 4 tuổi ở Quận Hoàng Mai – Hà Nội hay như vụ ở Cà Mau), thì báo chí tha hồ đưa tin (thậm chí còn được khen thưởng); Tại sao vụ việc này liên quan đến người có chức có quyền như ông Nguyễn Trường Tô lại bị cấm đoán không được đưa tin? Nguyên tắc pháp chế được nêu trong Hiến Pháp: “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật” là ở đâu?

Có những vụ án, mà cá nhân nào đó ngăn cản người khác đưa tin, bưng bít không khai báo về tình tiết vụ án mà mình biết được thì có thể bị xử lý về tội “che dấu tội phạm”. Trong vụ việc này rất nhiều nhà báo vượt mọi gian nguy để điều tra làm rõ (đi bộ trèo đèo lội suối hàng ngày, nhịn ăn, tắm suối, ngủ rừng để tìm kiếm thông tin). Họ đang thực hiện đúng luật báo chí, “nhà báo cách mạng” và thực hiện lời của Tổng bí thư Nông Đức Mạnh: Nhà báo phải góp phần tích cực đấu tranh phòng chống tham nhũng, phòng chống tội phạm. Thông tin về vụ việc ông Nguyễn Trường Tô không thuộc bí mật quốc gia, do đó không được cấm báo chí đưa tin. Vậy thì tại sao không khen thưởng nhà báo mà lại ngăn cấm?…

Nguồn Blog Anh Ba Sàm

Friday, July 16, 2010

Việt Nam xuất bản tạp chí nhân quyền

DCVOnlineTin AP


Hà Nội - Việt Nam, thường bị chính phủ các nước phương Tây và các tổ chức nhân quyền trên thế giới chỉ trích vì vi phạm nhân quyền, đã cho phát hành ấn bản đầu tiên, một tạp chí nhân quyền để chống lại cái nhà nước Việt Nam gọi là "những luận điệu thù nghịch và sai lạc," theo báo chí nhà nước cho hay hôm thứ Năm ngày 15 tháng Bảy.

Thông tấn xã Việt Nam đăng lại lời Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm ca ngọi những thành tựu lớn lao nhất của đất nước trong 25 năm qua sau những cải cách làm Việt Nam thực hiện và tôn trọng nhân quyền tốt hơn.

"Tuy nhiên những lực lượng thù địch đã không ngừng nghỉ lạm dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền, tôn giáo và người thiểu số để vu khống, xuyên tạc và can thiệp vào sự phát triển của chúng ta," theo ông Khiêm.

Ông Bộ trưởng Ngoại giao CHXHCN Việt Nam cũng cho hay là tạp chí được xuất bản hằng tháng này sẽ là một trong những nguồn tin tức để phổ biến chính sách nhân quyền của đảng và nhà nước Cộng sản đương quyền Việt Nam và giúp cho cả trong lẫn ngoài nước hiểu được "bảo vệ nhân quyền là bản chất của chế độ ta."

Theo ông Khiêm, tạp chí nhân quyền này cũng sẽ giúp Việt Nam "chống lại những những luận điệu thù nghịch và sai lạc."

Việt Nam xưa nay xem bất cứ sự bất đồng chính kiến nào - bất luận dưới hình thức nào - đều là một sự hăm dọa có khả năng lật đổ nhà nước Cộng sản. Hà Nội nhắm vào những người bất đồng chính kiến trong nước, cũng như với người Việt sống ở nước ngoài, đặc biệt là những người hoạt động ở Hoa Kỳ, quy kết cho một số tổ chức ở Hoa Kỳ là những tổ chức khủng bố.

Tự do, Dân chủ, Nhân quyền kiểu chuyên chính vô sản của CHXHCN Việt Nam! Nguồn: Babui, DCVOnline
Hoa Kỳ, Liên hiệp châu Âu và những tổ chức nhân quyền trên thế giới đã thường xuyên chỉ trích Việt Nam, vì nhà nước cộng sản Việt Nam thường bỏ tù những người hoạt động kêu gọi dân chủ và lên tiếng bày tỏ quan điểm của mình một cách ôn hòa. Mới tháng rồi, hãng Google chỉ trích Hà Nội vì đã thông qua một số luật lệ mới bắt buộc các tiệm cung cấp internet ở nơi công cộng gắn những nhu liệu; mà qua đó, có khả năng ngăn chận người sử dụng không vào được một số trang mạng cũng như cho phép nhà nước theo dõi sinh hoạt của người sử dụng máy điện toán.

Hệ thống chính trị độc đảng của Việt Nam hiện nay không chấp nhận bất kỳ sự bất đồng chính kiến nào, và nhà nước cộng sản này thường dùng luật an ninh quốc gia với lời lẽ mơ hồ để bỏ tù bất cứ ai thách đố sự cai trị của họ - một cách công khai hoặc trên mạng internet.

Hoa Kỳ liệt Việt Nam vào một trong những nước vi phạm tự do tôn giáo trầm trọng nhất trên thế giới và liên tục kêu gọi nhà nước Việt Nam cho phép người dân được bày tỏ chính kiến của họ mà không phải sợ bị trả thù. Chỉ nội trong năm qua, đã có gần 20 nhà hoạt động kêu gọi và đấu tranh cho dân chủ đã bị nhà nước cộng sản Việt Nam bỏ tù.


© DCVOnline

Wednesday, July 14, 2010

Những nguyên nhân làm tàn lụi sức mạnh dân tộc Việt & Vận hội mới

Trích Bauxite Viet Nam

Hà Trí Anh

image Kính gửi: GS Nguyễn Huệ Chi và các cộng sự

Ông cha chúng ta đã đúc kết về tầm quan trọng của sức mạnh tinh thần, sức mạnh tư tưởng trong cuộc sống của mỗi con người chúng ta nói riêng, và của cả dân tộc Việt chúng ta nói chung: “Thuận vợ thuận chồng, tát bể đông cũng cạn”, “Tư tưởng không thông, vác bình tông cũng nặng”,…

Những ai quan tâm đến sức mạnh tinh thần, sức mạnh tư tưởng của con người nói riêng và của một dân tộc nói chung đã biết vượt qua thất bại, sai lầm, đớn đau, mất mát, bi kịch… để vươn lên phía trước, để thành công, và dành được vị trí xứng đáng trong xã hội, hay trong cộng đồng thế giới, đều không thể không biết đến, không thể không khâm phục sức mạnh tinh thần dân tộc của người Đức, người Mỹ, người Nhật, người Hàn Quốc, người Đài Loan, người Singapore,…

Những yếu tố nào tạo nên sức mạnh tinh thần dân tộc của người Đức, người Mỹ, người Nhật, người Hàn Quốc, người Đài Loan, người Singapore,…? Chúng ta hầu như ai cũng biết, cũng dễ dàng nêu ra được tương đối chính xác và đầy đủ.

Hiện tại, chúng ta có sức mạnh tinh thần dân tộc không?

Không có!

(Trong quá khứ, cha ông chúng ta đã nhiều lần có được, tạo ra được một sức mạnh tinh thần dân tộc lớn lao. Đó là vào những lúc chúng ta chiến thắng quân xâm lược phương Bắc, giành độc lập dân tộc năm 1945, làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, thống nhất đất nước năm 1975).

Chúng ta đã nhiều lần từng hội tụ được một sức mạnh tinh thần dân tộc khiến đại bộ phận dân chúng vững tin vào bản lĩnh và lẽ sống “vì dân” của người cầm quyền. Vậy, tại sao bây giờ chúng ta lại không có nó nữa? Sức mạnh tinh thần của dân tộc vì sao lại biến mất, vì sao lại tiêu tán, lụi tàn?

Tôi xin nêu ra một số nguyên nhân chính làm tiêu tán sức mạnh tinh thần dân tộc:

1- Các nhà lãnh đạo đất nước đã phạm sai lầm lớn khi tước mất quyền làm chủ đất nước của nhân dân qua việc tước bỏ quyền lập hiến và quyền phúc quyết Hiến pháp của nhân dân trong lần sửa đổi Hiến pháp năm1992;

Nhân dân đang từ vị thế người làm chủ đất nước bỗng trở thành người mất “quyền làm chủ” và dẫn đến mất các quyền khác;

2- Các nhà lãnh đạo đất nước đã phạm sai lầm lớn khi áp đặt cho toàn dân tộc một ý thức hệ lỗi thời, xơ cứng, giáo điều, duy ý chí: ý thức hệ “cộng sản mác-xít”, ý thức hệ “xã hội chủ nghĩa” mà không hề hỏi nhân dân xem họ có muốn như vậy hay không. Nhân dân thấy mình bị áp đặt, bị xem thường, bị rẻ rúng;

3- Một bộ phận không nhỏ các quan chức Nhà nước đã và đang lạm dụng quyền lực, chức vụ của mình để mưu lợi riêng, mưu lợi cho phe nhóm của mình; có thái độ cửa quyền, gây khó dễ, nhũng nhiễu nhân dân. Bộ phận này đã trở nên giàu có một cách nhanh chóng và bất chính, trong khi đại bộ phân nhân dân đang phải sống thiếu thốn, nghèo khổ. Các nhà lãnh đạo quốc gia không còn là tấm gương cho nhân dân noi theo nữa, các quan chức nhà nước không còn là “rường cột quốc gia” trong con mắt nhân dân nữa. Khoảng cách giữa giới quan chức Nhà nước và nhân dân ngày càng lớn rộng ra; và mâu thuẫn giữa “quan giới” và nhân dân nảy sinh là một tất yếu;

4- Nhà nước duy trì một chính sách thiên vị, ưu ái dành cho các doanh nghiệp nhà nước tuy lớn về quy mô mà lại rất kém cỏi về hiệu quả kinh doanh; trong khi lại bỏ bê, coi nhẹ, xem thường vai trò của sự nghiệp dân doanh, khu vực kinh tế dân doanh. Nhân dân thấy mình bị phân biệt đối xử, bị hắt hủi;

5- Đảng, Nhà nước vừa đá bóng vừa thổi còi; không có một cơ chế giám sát hữu hiệu trong các hoạt động của mình, nên không thể, hoặc không kịp thời phát hiện ra các bất cập, sai lầm của hệ thống Nhà nước (Chúng ta chưa nói đến việc một hệ thống tự giám sát chính mình là rất khó, có thể nói là không thể);

6- Khi quan chức Nhà nước sai phạm, vi phạm luật pháp, Nhà nước đã dùng biện pháp “phê bình nội bộ”, “rút kinh nghiệm sâu sắc”… nên vô hình trung Nhà nước đã không tôn trọng luật pháp do chính mình đặt ra. Nhân dân thấy Nhà nước không nghiêm, pháp luật nhờn. Nhân dân hoang mang, mất lòng tin vào Nhà nước, vào pháp luật, và không biết đặt lòng tin vào ai, vào cái gì nữa;

7- Chúng ta đã và đang thể hiện một thái độ kỳ thị, nghi kỵ các bà con Việt kiều của chúng ta đang sinh sống ở nước ngoài. Một bộ phận dân tộc đã và đang bị dứt bỏ ra khỏi "cơ thể" của dân tộc ta;

8- Rồi, hầu như tất cả chúng ta (quan, dân, tôi, anh, chị…) tự khi nào đã biến thành và đang là những hòn đá khô cứng, vô cảm, lạnh lùng, ích kỷ, tham lam, bảo thủ, nghi kỵ, riêng rẽ phe nhóm, hèn nhát và a dua;

9- V.v… và v.v...

Trong trạng huống, thực tại nêu trên này, chắc chắn chúng ta không thể nào có được một sức mạnh tinh thần dân tộc như chúng ta đã từng có!

Chúng ta có khao khát, có mong muốn dân tộc Việt chúng ta lại có được một sức mạnh tinh thần dân tộc như các dân tộc nêu trên không? Chắc chắn là chúng ta rất khao khát, rất mong muốn.

Việc sửa đổi Hiến pháp trên nền tảng “dân là gốc của nước”, và Đại hội Đảng CSVN vào tháng Giêng sắp tới là cơ hội lịch sử để dân tộc Việt chúng ta xóa bỏ những nguyên nhân làm tàn lụi sức mạnh tinh thần dân tộc, tạo một hào khí mới, một sức mạnh tinh thần mới, một vận hội mới cho toàn dân tộc... nếu như. Vâng, phải thêm hai chữ “nếu như” bởi rất có thể cơ hội sẽ trôi qua một cách cay đắng vì tầm vóc nhiều mặt của người cầm chịch hôm nay, rốt vẫn không thể vượt lên khỏi cái bóng của chính mình, và lúc bấy giờ thì lịch sử chắc chắn là một sa mạc khô cằn mà có lẽ vào lúc này chưa ai tưởng tượng nổi.

Kính chào Giáo sư và các cộng sự.

Hà Nội, ngày 12/7/2010

HTA


Tuesday, July 13, 2010

Một nhóm Thượng nghị sĩ Mỹ kêu gọi Việt Nam cho phép lập các công đoàn độc lập

Trích RFI

Thượng nghị sĩ Mỹ Tom Harkin.
Thượng nghị sĩ Mỹ Tom Harkin.
Nguồn: wikipedia.org
Đức Tâm

Một phái đoàn bao gồm ba Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đang công du Việt Nam. Hôm nay, tại Hà Nội, ông Tom Harkin, Thượng nghị sĩ đảng Dân chủ, tiểu bang Iowa, chủ tịch Tiểu ban Lao Động của Thượng viện, nói với giới báo chí là trong các cuộc gặp với các quan chức Việt Nam, phía Hoa Kỳ đã nhấn mạnh rằng quyền lao động, các quyền của người lao động, quyền tự do tổ chức nghiệp đoàn là một phần cơ bản trong việc phát triển các quan hệ thương mại với Mỹ.

Cho đến nay, Việt Nam vẫn cấm các công đoàn độc lập, không nằm dưới sự kiểm soát của đảng Cộng sản.

Còn Thượng nghị sĩ Bernie Sander, một thành viên của phái đoàn Mỹ nhấn mạnh, trước khi thiết lập bất kỳ một thỏa thuận tự do mậu dịch nào, thì nhất thiết là những người lao động tại Việt Nam phải có quyền tổ chức, lập công đoàn, thương lượng các hợp đồng lao động, đó là những tổ chức công đoàn độc lập do người lao động bầu ra.

Các Thượng nghị sĩ Mỹ đưa ra những phát biểu trên đây vào lúc Việt Nam, Mỹ và sáu quốc gia khác vừa kết thúc vòng hai cuộc đàm phán về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương, TPP.

Các vấn đề liên quan đến quyền của người lao động là một trong những nội dung của Hiệp định TPP.

Hôm qua, nhóm Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đã làm việc với bộ trưởng Lao động Việt Nam và hôm nay, gặp thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Vẫn liên quan đến quan hệ song phuơng, cuối tuần trước, chính quyền Obama đã thông qua một thỏa thuận được ký kết giữa Cơ quan An toàn Hạt nhân Quốc Gia Mỹ và Việt Nam, theo đó, phía Hoa Kỳ sẽ giúp đỡ Việt Nam lắp đặt các thiết bị radar, soi kiểm soát các tàu chở hàng, các thiết bị thông tin tại cảng Cái Mép, Bà Rịa Vũng Tầu, nhằm ngăn chặn việc vận chuyển trái phép các công nghệ, nguyên liệu hạt nhân, chống khủng bố và phát triển vũ khí nguyên tử

Monday, July 12, 2010

Hẹn gặp nhau năm 2014

Cánh cửa World Cup 2010 đã khép
Spain, Netherlands. Germany
Nước mắt trào dâng Spain sau khi chiến thắng
Lệ tràn tuôn chảy Netherlands

Chú bạch tuộc nhà tiên tri thời đại
Sẽ được lộng kiếng để tôn thờ [như thằng MInh Râu ở Ba Đình]]
Hẹn gặp nhau năm 2014
World Cup tại Brazil...

Phi Vũ
07/11/10

Ngao ngán cổng chào 1000 năm Thăng Long

Trích DCV Online
Phan Bạch Quán - Tổng hợp

“Dư luận đang bàn tán ầm ĩ lên về vụ Hà Nội dự kiến huy động 50 tỷ do các doanh nghiệp đóng góp để xây dựng 5 cái cổng chào thật hoành tráng để đón chào đại lễ 1000 năm Thăng Long.

Tại sao lại ẫm ĩ chuyện này: người ta tự nguyện bỏ tiền ra để làm đẹp cho thủ đô, góp tiền của để làm cho đại lễ thêm hoành tráng sao lại không ủng hộ, lại bàn ra tán vào? Vậy đằng sau có gì khuất tất không?

Có đấy! Đây về thực chất lại là một vụ đổi đất lấy…cổng chào; là vụ các chú Bờm làm nghề quảng cáo đất Hà Thành dùng cổng chào, một dạng “quạt mo” để lừa lấy của phú ông Hà Thành không chỉ ba bò chín trâu, ao sâu cá mè, ba bè gỗ lim mà nhiều hơn thế: Đó là lô đất ở các vị trí đắc địa vào loại bậc nhất của Hà Nội, ở những nút giao thông cửa ngõ của thủ đô để làm quảng cáo…”

Trên đây là nhận xét của tác giả Phạm Viết Đào về dự án 5 cổng chào xắp được xây dựng nay mai tại thủ đô Hà Nội. Để biết thế nào là “Bờm”, “quạt mo”, và “phú ông”, trước tiên cần tìm hiểu đồ án 5 cổng chào đại lễ 1000 năm Thăng Long.


50 tỷ đồng xây 5 cổng chào

Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội dự tính sẽ thu lại 14.000 mét vuông đất để xây dựng 5 cổng chào với tốn phí xây dựng dự tính khoảng 50 tỷ đồng.

Phó chủ tịch UBND thành phố Phí Thái Bình đã ra lệnh cho các huyện nơi đặt cổng chào tiến hành thu đất lại để bàn giao cho các chủ đầu tư trước 1 tháng 7 để có thể tổ chức thực hiện đúng dự tính. Các ngành liên quan phải hoàn chỉnh thiết kế về kiến trúc, kết cấu, điện, nước, dự toán để bàn giao cho đơn vị thực hiện.

Liên quan đến công tác san bằng đất, ông Phí Thái Bình yêu cầu các huyện Sóc Sơn, Phú Xuyên, Gia Lâm, Hoài Đức hoàn thành công tác này trước ngày 30/6.

Thông qua 4, loại bỏ 1

Ngày 23/6, Sở Quy hoạch - Kiến trúc Hà Nội cho biết, các phương án đã được Thành ủy, UBND TP thống nhất và đã cơ bản xác định phương án 4 cổng chào Riêng cổng chào thứ 5 bị bác với thông báo “đơn vị tư vấn cần tiếp tục hoàn chỉnh, báo cáo liên ngành và UBND TP phê duyệt sau.”

Tại sao 4 cổng được chấp thuận, 1 lại không; cổng này mắc kẹt ở “cổng” nào?

Nếu nhìn qua hình vẽ và ý nghĩa đặt vào các hình tượng dùng người ta sẽ thấy ngay lý do tại sao cổng thứ 5 bị loại.

Cổng chào 1 đặt tại đầu Quốc lộ 1 (khu vực Cầu Giẽ giáp tỉnh Hà Nam), đây là hướng Nam tiến để đấu tranh mở mang bờ cõi và bảo vệ non sông, thống nhất đất nước. Ý tưởng thiết kế dùng hình tượng những cánh chim Lạc Việt biểu trưng cho con Lạc cháu Hồng như những cánh chim không mỏi đi khắp chiều dài đất nước để bảo vệ, vun đắp và xây dựng Tổ quốc, một lòng hướng về thủ đô nghìn năm văn hiến.

Cổng chào quốc lộ 1 - Dùng hình cánh chim Lạc Việt biểu trưng cho con Lạc cháu Hồng.
Nguồn: Ảnh: Sở Quy hoạch Kiến trúc
Cổng chào 2 nằm trên trục đường vào sân bay Nội Bài, cửa ngõ Hà Nội giao lưu quốc tế, ý tưởng thiết kế sử dụng hình Trống đồng được cách điệu thành hình dáng cổng chào, khách quốc tế qua đây sẽ cảm nhận được hình ảnh Nhà nước Âu Lạc xưa, nguồn gốc khởi thủy để xây dựng nên Thủ đô 1000 năm tuổi.


Cổng chào Nội Bài sử dụng hình tượng tang Trống đồng cách điệu.
Nguồn: Ảnh: Sở Quy hoạch Kiến trúc
Cổng chào 3 nằm ở phía tây, đường Láng - Hòa Lạc, ý tưởng thiết kế sử dụng hình tượng Trống đồng vươn lên từ đất và nước, hình ảnh khởi thủy của Nhà nước Âu Lạc.


Cổng chào Láng - Hòa Lạc sử dụng hình tượng Trống đồng vươn lên từ đất và nước.
Nguồn: Ảnh: Sở Quy hoạch Kiến trúc
Cổng chào 4 nằm trên trục đường Hà Nội - Lạng Sơn (khu vực tiếp giáp huyện Tiên Sơn Bắc Ninh), nơi phát tích nhà Lý với Lý Thái Tổ khai sáng kinh đô Thăng Long, ý tưởng thiết kế sử dụng hình tượng 8 con rồng chầu xung quanh một cung tròn hướng vào trung tâm là logo biểu trưng Hà Nội.


Cổng chào Hà Nội - Lạng Sơn sử dụng hình tượng 8 con rồng chầu trong một cung tròn .
Nguồn: Ảnh: Sở Quy hoạch Kiến trúc
Cổng chào 5 nằm trên Quốc lộ 5, đi Hải Phòng, trục tuyến hướng ra biển Đông với những chiến công giữ nước lẫy lừng. Ý tưởng thiết kế xử dụng hình tượng hàng cột gỗ cổ truyền mô phỏng sự vững chắc, khỏe khoắn như những cột buồm, mạnh mẽ, uy nghiêm như cọc Bạch Đằng, hướng về Thủ đô 1.000 năm tuổi.

Cổng chào HN- HP với ý tưởng cột gỗ cổ truyền khỏe khoắn như những cột buồm, uy nghiêm như cọc Bạch Đằng.
Nguồn: Ảnh: Sở Quy hoạch Kiến trúc
Hóa ra cổng chào 5 bị loại vì dựng cột buồm!

Không thể lẫn lộn cọc (trong trận) Bạch Đằng với cột buồm. Cọc đóng trong lòng sông phải nửa chìm nửa nổi; trong khi hàng trụ thẳng đứng, sừng sững trên đất trông giống cột buồm hơn là cọc. Nhưng nếu là cột buồm thì không được, đó là biểu tượng gợi nhắc thuyền nhân vượt biên (boat people). Nhưng thời nay dương buồm ra biển chỉ có thể là xuất khẩu lao động. Ngụ ý “không trong sáng” thế thì cổng chào thứ 5 bị loại là đúng.

Một trong những nguyên tắc thiết kế biểu tượng, logo là cần tránh bị hiểu lầm, người sáng tác nghĩ một đàng, người coi suy một nẻo. Chiếu theo đó mới thấy 4 cổng chào kia cũng có vấn đề.

Cổng chào Hà Nội dễ bị “xuyên tạc” ý nghĩa?

Trong cuộc trò chuyện với Tuần Việt Nam kiến trúc sư Nguyễn Trực Luyện nhận định:

Tập tục của người Việt hay dựng cổng chào trong những dịp lễ lạc, nên nếu Hà Nội muốn làm cổng chào cho dịp đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội thì chúng tôi ủng hộ. Nhưng đó chỉ là công trình có thời hạn, cho riêng dịp lễ.

Thế nhưng, xem những tài liệu chuẩn bị, lại thấy Hà Nội muốn làm cổng chào mang tính biểu tượng, với quy mô lớn, kiểu cổng chào đi về phương Nam là hình tượng cánh chim Lạc, cổng chào lên hướng Lạng Sơn (giáp Bắc Ninh) là rồng thời Lý. Nếu thế lại đòi hỏi phải hết sức cẩn thận, không thể tạm bợ, vội vàng như cách làm hiện nay. Xem mấy bản vẽ thấy gượng ép, chưa có gì chín cả.

Về mặt kiến trúc, có thể nói không hình tượng nào “ổn” cả, vì nhàm chán và sáo rỗng. Trống đồng, chim lạc, rồng hay bãi cọc Bạch Đằng đều là những sự gắn kết khiên cưỡng với lịch sử và những giá trị của Thăng Long. Rồi việc đưa trống đồng, một linh vật của dân tộc, ra trải dưới đường cho phương tiện đi lại (cổng chào trên tuyến QL 1 Hà Nội - Lạng Sơn) là không thể chấp nhận về phương diện văn hóa.
Đó là chưa kể, dân mình rất phong phú trong suy nghĩ, sẽ “xuyên tạc” những hình tượng mà ta chọn không cẩn thận.

Như cổng chào tuyến Bắc Thăng Long - Nội Bài, sao trống đồng lại bị xẻ đôi như vậy, khéo người dân bảo trống đồng bị vỡ toác! Hình tượng trống đồng trên đường Láng - Hòa Lạc còn nguy hiểm hơn, vừa đổ, vừa bị chìm một nửa xuống đất, nằm bên vệ đường. Hình tượng trống đồng không thể tùy tiện biến tướng thế được.

Những ví dụ này thể hiện cách suy nghĩ còn sống sượng, thiếu chiều sâu tư duy để tìm ra những hình tượng giá trị, có sức hấp dẫn và truyền cảm mạnh. Những đề xuất như hiện nay vẫn chỉ là lối suy nghĩ cũ mòn, viện dẫn truyền thống một cách đơn điệu, gượng ép.

Chưa kể, về kích thước, các cổng chào đều lớn quá. Nếu theo hình vẽ, so sánh với độ lớn của tuyến quốc lộ, chúng tôi tính ra chim lạc phải dài tới 40, 50 thước, lơ lửng ở độ cao 10 - 15 thước. Cứ tưởng tượng chùa Một cột hay Khuê Văn Các giờ to độ 200 thước xem? Phóng to đến thế sẽ chẳng còn ý nghĩa của chim lạc nữa. Thổi phồng quá thì con người sẽ không thể nhận thức được ý nghĩa của nó.

Đấy là ý kiến của giới chuyên môn trong ngành kiến trúc xây dựng, còn về phía người dân, những người không mấy bận tâm tới đường nét mỹ thuật hay ý nghĩa cao siêu thì họ nhìn 5 cổng chào dưới những khía cạnh khác.

Cổng chào: người dân lắc đầu, chào thua!

Người dân không biết kế hoạch dựng cổng trào đại lễ 1000 năm có từ bao giờ mà chỉ biết bỗng một ngày nghe thông báo chuẩn bị dựng 5 cổng chào cho 5 cửa ô trong khi thời gian tiến đến đại lễ chỉ còn đôi ba tháng nữa. Trong lúc đó, Hà Nội đang như một công trường xây dựng với đào bới, vôi cát, gạch đá mù mịt… không biết đường nào mà đi.

Blogger Dr. Nikonian dạo một vòng Hà thành, nghe đầy lỗ tai chuyện “Cổng ơi, ta chào (thua) mi!”

Ra Hà Nội kỳ này, tôi nghe chửi hơi bị nhiều! Từ anh xe ôm, tài xế taxi, chị nhân viên văn phòng, bà cụ bán chè nước vỉa hè, cho đến bác hưu trí… tất tật đều đồng thanh chửi. Không phải chửi tôi, mà là chửi gay gắt, chửi chát chúa về các dự án bạc tỉ nhân dịp 1000 năm Thăng Long. Chị nhân viên văn phòng xinh đẹp chửi đông đổng về dự án 5 cổng chào mất 50 tỷ.

Chị ấy nói rất chát thế này, “Làm cổng chào cho hoành tráng làm gì, để đi vào trung tâm chỉ thấy kẹt xe, bụi, khói, ô nhiễm… không khác gì một cô gái mặc đồ rất đẹp, nhưng khi tiếp cận “nội thất” thì mới thấy hết sự xấu xí não nề.”

Ông Nguyễn Minh Tuấn, người dân ở tổ dân phố số 4 (phường Khương Thượng, quận Đống Đa), cho biết, “Việc chi tới 50 tỷ đồng để xây dựng không kiên cố các cổng chào thì thật lãng phí. Nguồn kinh phí đó, dù là tài trợ, sẽ ý nghĩa hơn nếu Thành phố sử dụng cho các công trình dân sinh, trường học, bệnh viện hay nhà ở cho người nghèo.”

Vừa lãng phí, vừa xấu xí, vậy sao thành phố vẫn quyết? Hay đằng sau còn có những bí ẩn gì nữa? Theo tác giả Phạm Viết Đào, đây chẳng qua là những toan tính bất chính của những tay đầu nậu mà ông gọi là Các chú Bờm và phú ông đất Hà thành ngày nay

Các chú Bờm và phú ông đất Hà thành ngày nay

“Còn những chú Bờm và các phú ông đất Hà Thành ngày nay thì sao?

Đây cũng là một dạng ngụ ngôn thời hiện đại: sử dụng các giá trị ảo để lừa đổi những giá trị thật. Cái giá trị ảo đó là ý nghĩa chính trị, văn hóa của Đại lễ 1000 năm Thăng Long; Cái giá trị ảo đó là cái cổng chào đắt đỏ lắm hoành tráng lắm thì cũng làm hết dăm ba tỷ bạc là cùng; nếu cộng cả phần phong bì lót tay đây đó có thể lên tới chục tỷ.

Cả 5 cổng chào lên tới 50 tỷ chắc đã được các chú Bờm làm nghề quảng cáo kê tính? Chả nhẽ các chú Bờm bỏ ra từng ấy tiền để mua vui, để trang điểm cho các giá trị ảo? Không đâu, cái giá trị thật mà các chú Bờm hướng tời, tính ra được đó là: Với những vị trí đắc địa của nơi đặt các cổng chào, mỗi cái cổng chào sẽ có 6 tấm quảng cáo lớn của 2 mặt…Với diện tích đó, sau đại lễ, chắc chắn các chú Bờm sẽ không dại gì mà không cho thuê quảng cáo. Bỏ rẻ 6 mặt quảng cáo đó mỗi năm cũng phải thu về dăm, sáu tỷ bạc; trong khi cái vốn ban đầu bỏ ra chỉ có 10 tỷ? Trong vòng 2 năm đảm bảo các chú Bờm sẽ thu đủ vốn? Đến năm thứ 3 đảm bảo các chú sẽ vung vinh và chiếc cổng chào này chắc chắn sẽ tồn tại lâu lâu chứ không thể xong đại lễ thì dỡ xuồng ngay?

Chỉ qua một vụ này thôi đã thấy người ta lợi dụng lễ lạc để moi tiền, để làm tiền tài giỏi như thế nào? Trong một năm Việt Nam tổ chức tới trên 8000 lễ hội thì chắc cũng có ngần ấy cơ hội moi tiền, móc tiền từ túi này chuyển qua túi kia...Đáng lẽ phải giành thời gian, sức lực nghĩ ra cách để làm ra của cải làm giàu cho bản thân và để làm ra của cải cho xã hội thì lại chỉ tìm cách sáng chế ra nhiều lễ hội để móc tiền của nhau? Nhà nhà lễ hội, ngành ngành làm lễ hội; địa phương thi nhau làm lễ hội. Phú quý sinh lễ nghĩa, than ôi, một nước còn nghèo như Việt Nam lại đang hình thành cho mình một nền kinh tế độc đáo: Nền kinh tế lễ hội!”

1000 Năm Thăng Long - Vẫn còn đó tấm lòng người dân Hà Nội

Đại lễ Ngàn năm chưa tới nhưng đã xảy ra quá nhiều bất cập: đào đường đi bộ lót gạch mới ven hồ Hoàn Kiếm, phim 60 tỷ Lý Công Uẩn lại do Trung Quốc đạo diễn và sản xuất, chặt bỏ cây xanh 2 bên đường để “chỉnh trang” đô thị… Không lẽ chẳng có điểm son nào cho ngày hội lớn ngàn năm một thuở?

Giữa những tiếng than, tiếng chửi, người Hà Nội và du khách vẫn còn có những khoảnh khắc vui vẻ hài lòng khi đứng trước công trình mỹ thuật cũng được làm nhân kỷ niệm thủ đô ngàn năm, đó là “Con đường gốm sứ”.

Với mục đích làm đẹp Hà Nội, trang trí lại dải đê sông Hồng xám xịt, chứ không nhằm tạo ra một tác phẩm nghệ thuật cao siêu, bức tường bằng gốm và sứ (kéo dài từ cửa khẩu An Dương đến cửa khẩu Vạn Kiếp, dài khoảng 6 km) đã trở thành một tác phẩm đẹp mang phong thái Việt.


Con đường gốm sứ
Nguồn: OntheNet trúc
“Con đường gốm sứ” đã gặp nhiều chống đối, bài bác; nhưng nó cũng được sự góp công, góp của, góp sức của rất nhiều người, từ tác giả ý tưởng - nhà báo / họa sĩ Nguyễn Thu Thủy - đến các họa sĩ, nghệ nhân Việt nam và ngoại quốc, đến các công ty doanh nghiệp tài trợ… Thậm chí những lời phê bình, chỉ trích cũng góp phần giúp tác phẩm này được hoàn thiện hơn.

Đây lại là một bằng chứng cho thấy nếu người dân được trực tiếp tham gia vào các dự án công cộng thì kết quả thường tốt đẹp, hợp tình, hợp lý. Đó cũng là lời giải đáp cho câu hỏi của blogger Nikonian,“Nông nỗi nào mà bày ra trò gì cũng bị dân chửi om sòm? Khoảng cách giữa quan trí và nguyện vọng của bá tánh xem ra ngày càng xa xôi.”

Kỷ niệm 1000 Năm Thăng Long, dù sao đi nữa, vẫn là dịp tưởng nhớ công ơn tiền nhân đã dày công xây dựng, bảo vệ đất nước nên vẫn xứng đáng được người Việt chúng ta nghĩ tới với tấm lòng kính trọng và ngưỡng mộ với tâm tình thương yêu.



Nguồn trích dẫn:

1. Đã duyệt 4 phương án cổng chào mới của Hà Nội, Lam Linh, 24/06/2010, vtc.vn
2. Cổng chào Hà Nội dễ bị “xuyên tạc” ý nghĩa?, Khánh Linh, 01/07/2010, tuanvietnam.net
3. Cổng chào Hà Nội chưa được lòng dân, Trọng Đảng, 30/06/2010, baodatviet.vn
4. Bá ngọ, blogger Dr. Nikonian, 25/06/2010
5. Những chiếc “quạt mo” của các “chú Bờm” quảng cáo đất Hà thành thời nay?! Phạm Viết Đào, 01/07/2010
6. Hà Nội chặt 1000 cây xanh … đón 1000 năm Thăng Long!, 01/04/2010, tinmoi.vn
7. Con đường Gốm sứ bị cảnh báo thành “rác văn hóa”Hà Linh, 09/09/2009, vnexpress.net
8. Con đường gốm sứ ven sông Hồng, Mặc Lâm, 06/07/2010, rfa.org


Saturday, July 10, 2010

Dân biểu Sanchez và cộng đồng gốc Việt tại quận Cam

Ira Mellman (VOA)

Tính cho đến tháng này, Hoa Kỳ và Việt Nam đã chính thức bình thường hóa bang giao được 15 năm. Cuộc chiến Việt Nam kết thúc đã tạo nên một làn sóng người Việt tỵ nạn đến nước Mỹ. Theo cuộc kiểm tra dân số năm 2000, con số người Việt tại Hoa Kỳ đã lên đến trên 1 triệu, và nó vẫn tiếp tục gia tăng.

image001Dân biểu Sanchez nói các điều kiện chính trị và nhân quyền tại Việt Nam cần phải được cải thiện. (Hình trái: lorettasanchez.house.gov)

Thông tín viên Ira Mellman của đài VOA đã nói chuyện với Dân biểu Loretta Sanchez, đại diện tiểu bang California, ở một đơn vị bầu cử có đông người Việt nhập cư nhất tại Hoa Kỳ. Dân biểu Sanchez nói:

“Tôi đại diện cho một cộng đồng người Việt hải ngoại đông nhất thế giới, gần 500.000 người tại quận Cam.”

Dân biểu Loretta Sanchez cho biết đơn vị bầu cử của bà tại phía nam thành phố Los Angeles này qui tụ nhiều thành phần người Việt:

“Có nhhững người đến đây vì cuộc chiến kết thúc nên đã lớn tuổi. Đó là cộng đồng người Việt cao niên. Rất nhiều người trong số này không thông thạo tiếng Anh, họ gặp trở ngại ngôn ngữ. Nhiều người thì có những vấn đề về sức khỏe, hệ quả từ những năm chinh chiến tại Việt nam. Nhiều người trong số này có những lo nghĩ về tài chính, hoặc là họ không đủ khả năng để làm việc, đã mất tất cả ở việt Nam v…v… Thế rồi quí vị lại thấy một thế hệ người Việt trẻ tuổi hơn, những người đã đến nước Mỹ vào lúc mới có 5, 6 tuổi, do cha mẹ, ông bà đem theo, có khi họ được cha mẹ gửi đi một mình, mong cho con có được một tương lai tươi sáng hơn, và sau nữa, dĩ nhiên, là những người gốc Việt đã ra chào đời ở nước Mỹ. Đây thường là những người có học vấn cao hơn, họ theo học ở bậc cao học, họ chú ý nhiều hơn đến cộng đồng ở đây, chú ý về những vấn đề chính trị của nước Mỹ nhiều hơn, thay vì như nhóm lớn tuổi được kể đến đầu tiên ở đây, thường quan tâm nhiều đến Việt Nam, quê hương gốc của họ, cũng như quan tâm về chuyện thân nhân của họ đang được chính phủ Việt Nam đối xử ra sao vào thời điểm này.”

Dân số tại miền nam bang California rất đa dạng với nhiều người đến từ nhiều quốc gia, nhiều bối cảnh khác nhau. Dân biểu Loretta Sanchez nói rằng cộng đồng người Việt tại đây đã và vẫn sẽ phải đối phó với những khó khăn giống như những nhóm di dân khác phải đối phó. Bà nói :

“Chắc chắn là thế hệ lớn tuổi hơn theo một cách thế nào đó, gặp phải những trở ngại mà nhiều di dân trong cộng đồng chúng tôi gặp phải. Cá nhân tôi cũng đến từ một gia đình di dân. Cha mẹ tôi từ Mexico di dân đến đây. Họ gặp phải trở ngại ngôn ngữ, không thể tiếp tục theo đuổi ngành nghề cũ của họ, cũng như những người từng có nghề nghiệp chuyên môn ở Việt Nam. Có thể họ từng là giáo sư giảng dậy môn văn chương Trung Quốc ở đại học chẳng hạn. Giờ đây đến nước Mỹ, họ phải làm bất cứ việc gì mà ai đó cần thuê mướn họ làm. Đôi khi họ gặp phải những trở ngại ngôn ngữ, đôi khi tại nơi làm việc lại bị đôi chút kỳ thị. Họ có thể phải làm công việc lau chùi, quét dọn để kiếm sống, đó là một thí dụ. Và đó là những vấn đề điển hình của các cộng đồng di dân. Và trên hết, dĩ nhiên, có những người đến đây từ những trại tù cải tạo, từ thời kỳ tài chính khó khăn vào lúc chiến tranh, mang theo những thương tích chiến tranh, thương tích do tra tấn. Vì thế những vấn đề y tế của thế hệ này rất lớn.”

Vì những khó khăn đó cùng với những vấn đề khác mà những người Việt tới đây phải đối phó, dân biểu Sanchez nói rằng có một số những chương trình đã được thiết lập riêng cho họ. Bà nói:

“Quận Cam có nhiều nhà thờ và nhiều tổ chức khác hỗ trợ các nhóm tỵ nạn đông đảo đến định cư. Những nhóm này đã giúp rất nhiều để người tỵ nạn bắt đầu cuộc sống mới. Người tỵ nạn tại Quận Cam cũng được giúp đỡ nhờ có nhiều, rất nhiều chương trình kéo dài nhiều năm, gần 25 năm, đã tạo điều kiện cho các gia đình đoàn tụ, vì thế, một khi đã ổn định hoặc tìm được người bảo trợ, họ có thể bảo lãnh cho thân nhân sang Mỹ. Không phải người di dân nào đến Hoa Kỳ cũng được hưởng những chương trình như thế. Họ có những trở ngại cần phải vượt qua, nhưng chúng tôi cũng đề ra một số luật lệ đặc biệt để hỗ trợ cho họ.”

Theo bà Sanchez thì những sự trợ giúp đó, và thành phần những người Việt đã đến được Hoa Kỳ, đã giúp cho cộng đồng Việt Nam trở thành một lực lượng chính trị hùng mạnh. Bà nhận định:

“Điều đầu tiên là người Việt trở thành công dân Mỹ sớm hơn hầu hết nhóm di dân nào khác, nhờ những luật đặc biệt đã được thiết lập, nhờ đó họ có quyền đi bầu. Thêm vào đó, rất nhiều người trong thành phần tỵ nạn Việt Nam đã có ý thức chính trị từ hồi còn ở bên nhà, nên nhớ người Việt không đến Hoa kỳ vì những lý do kinh tế, hoặc vì họ không có học vấn cao. Họ sang Mỹ tỵ nạn vì đã thất trận trong một cuộc chiến tranh ý thức hệ, và họ không muốn sống dưới chủ nghĩa Cộng sản.”

Chính vì lý do đó mà bà Loretta Sanchez đã biểu quyết chống một hiệp định thương mại với chính quyền Cộng sản Việt Nam. Bà nói các điều kiện chính trị và nhân quyền tại Việt Nam cần phải được cải thiện.
Bà đã tìm cách đến thăm Việt Nam 5 lần, và lần nào cũng bị chính phủ Việt Nam từ chối cấp visa. Bà cho biết sẽ tiếp tục đấu tranh cho cộng đồng người Việt, một cộng đồng mà bà đã gầy dựng được một quan hệ vô cùng đặc biệt. Dân biểu Sanchez giải thích:

“Tôi rất thích được đại diện cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt Nam ở Quận Cam. Đây là một cộng đồng hết sức năng động, có tinh thần doanh nghiệp, và rất thông minh. Tôi đã học hỏi được ở họ rất nhiều và họ cũng học hỏi được ở nơi tôi như vậy. Họ giảng giải cho tôi về những tiến trình của họ, về tiến trình nhân quyền, về quê hương cũ của họ, về các nhu cầu của họ tại đây. Đổi lại, tôi tin rằng tôi đã hướng dẫn họ làm cách nào ngồi lại với nhau và cùng làm việc về một số vấn đề để đạt được hiệu quả cao hơn. Thế nên tôi tin rằng đây thực sự là một quan hệ rất tốt đẹp.”

Con tàu xôi thịt của Việt Nam bị trật đường ray

Trích Lê Diễn Đức webblog

Bị áp lực giữa những phản đối ngày càng tăng của công chúng và việc các nhà trí thức có uy tín kêu gọi chính quyền phải có trách nhiệm hơn, và các thế lực chống đối nhau trong nội bộ đảng đang lợi dụng con bài tham nhũng để hưởng lợi chính trị, phe phái của vị thủ tướng bỗng thấy tương lai của mình đang có vấn đề.

Quốc hội do đảng cộng sản kiểm soát đã bác bỏ dự án xây dựng đường sắt cao tốc bắc nam trị giá 56 tỉ Mỹ kim của chính phủ, bộc lộ sự rạn nứt ngày càng tăng trong bên trong chính quyền độc đảng. Dự án này được cho là sẽ tiêu tốn 60% tổng sản lượng nội địa và dựa trên kỹ thuật tối tân của Shinkansen, Nhật Bản, sẽ làm giảm thời gian vận chuyển trên bộ giữa Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh (1.760 km) từ hai ngày xuống còn sáu giờ.

Gần đây chính phủ từng đã đề xuất một số siêu dự án, nhưng lần này đã bất ngờ bị biểu quyết từ chối bởi quốc hội với số phiếu 178- 157 vào ngày 19 tháng Sáu. Kết quả bất ngờ này không có nghĩa là ngành lập pháp của Việt Nam, theo truyền thống là một con dấu cho các quyết định của Đảng Cộng sản, đang chuyển mình thành một cơ quan độc lập của chính phủ.

Quốc hội bao gồm hầu như toàn bộ đảng viên Đảng Cộng sản với chỉ vài thành viên độc lập. Nhóm họp hai lần trong thời gian vài tuần lễ mỗi năm, các đại biểu thường thiếu kinh nghiệm và mối quan tâm để đóng một vai trò chính trị tích cực. Căn cứ theo một nguồn tin cao cấp, bộ chính trị gồm 14 thành viên của đảng, cơ quan không chính thức có quyền lực cao nhất, đã quyết định hé lộ quan điểm của mình về dự án tàu cao tốc và truyền đạt vấn đề này xuống cho quốc hội.

Bị chỉ trích bởi hàng loạt các quyết định gây tranh cãi trong những năm qua, bao gồm việc mở rộng phạm vi thành phố Hà Nội và dự án khai thác mỏ bauxite với sự hậu thuẫn của Trung Quốc tại Tây Nguyên, các thành viên bộ chính trị đã không thể đạt được quyết định chung. Do đó Quốc hội trở thành một mặt trận trong đó các nhóm lợi ích đang tranh giành ảnh hưởng bên trong đảng đã đối chọi nhau trong một cuộc tranh luận nảy lửa và bất thường.

Trong thời gian bỏ phiếu, một liên minh gồm nhiều phái đã đứng lên phản đối lại thành phần tập hợp của chính phủ đứng đầu bởi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, vốn là nhóm đề xuất và ủng hộ mạnh mẽ dự án đường sắt hàng chục tỉ này. Trong khi những lá phiếu của mỗi cá nhân không được công khai, các đại biểu có quan hệ gần gũi với giới quân đội được cho là đã phản đối dự án. Giới quân đội được cho là đang lo lắng rằng các siêu dự án sẽ ngốn hết ngân sách dành cho các chương trình hiện đại hoá quân đội.

Một số những trí thức có uy tín trong thành phần đại biểu Quốc hội cũng đã chất vấn mối tương quan giữa chi phí và lợi nhuận của con tàu cao tốc, chỉ ra rằng Việt Nam vẫn còn nằm trong vị trí thấp của quá trình phát triển kinh tế với món nợ quốc gia nặng nề cũng như nạn thâm thủng ngân sách, được dự tính là chiếm khoảng 10% tổng sản lượng nội địa. Trong khi đó, áp lực của lạm phát đang tăng cao đã bắt buộc chính quyền phải giảm giá đồng tiền hai lần trong năm qua.

Tuy nhiên, một số khác cho rằng mối quan tâm chủ yếu về dự án đường sắt là tiềm năng tham nhũng liên quan đến các hợp đồng và tiền viện trợ của Nhật. Đây không phải là lần đầu tiên. Trong vụ án PCI năm 2008, bốn công ty tư vấn của Nhật ở Tokyo đã nhận tội đưa hối lộ cho các quan chức Thành phố Hồ Chí Minh để thắng được các hợp đồng tư vấn trong một dự án đường bộ trị giá 400 triệu Mỹ kim.

Tiềm năng về nạn hối lội trong dự án đường sắt cao tốc – từ việc bán đất với giá thổi phồng cho đến tiền lại quả trong mua bán dụng cụ – có thể tăng cao chưa từng thấy. Theo lời một nhà ngoại giao Nhật, Nguyễn Tấn Dũng, Bộ trưởng bộ Kế hoạch và Đầu tư Võ Hồng Phúc và Bộ trưởng bộ Giao thông Hồ Nghĩa Dũng đều nằm trong các vị trí tốt để có khả năng kiếm lợi cá nhân từ dự án đường sắt này.

Không có bằng chứng về việc các bộ trưởng nói trên liên quan đến trò mờ ám trong dự án được đề xuất. Nhưng chương trình này đã bị làm lệch hướng trong thời điểm giới lãnh đạo Đảng Cộng sản đang phải đối diện với sự chỉ trích ngày càng nhiều của công chúng về nạn tham nhũng. Mặc dù đảng không chấp nhận việc kiểm soát và cân bằng dân chủ, họ cũng rất nhạy cảm đối với quan điểm và áp lực của dân chúng.

Ví dụ vào năm 2008, khi chính quyền trung ương quyết định tăng phạm vi của Hà Nội lên gấp bốn lần bằng cách sát nhập các tỉnh lân cận, các quan chức viện lý do rằng một Việt Nam hiện đại cần một thủ đô có tầm cỡ lớn hơn. Nhưng, một số nhà quan sát lại cho rằng các quan chức trong Đảng Cộng sản đã đầu tư vào các khu đất chiến lược sẽ được hưởng lợi cá nhân bằng dự án của chính phủ.

Năm ngoái, Hà Nội đã thông qua một dự án gây tranh cãi lớn trị giá 15,6 tỉ Mỹ kim để khai thác và xử lý quặng bauxite tại khu vực nhạy cảm về môi sinh tại khu vực cao nguyên miền trung cùng với một công ty do nhà nước Trung Quốc sở hữu. Các nhà chỉ trích đã gióng chuông cảnh báo trên Internet về tiềm năng gây hiểm hoạ đối với môi trường và an ninh, nhưng các quan chức cao cấp vẫn thúc đẩy việc tiếp tục dự án. Một trang mạng chuyên chỉ trích dự án sau này đã bị những kẻ tin tặc bí mật tấn công và đánh sập.

Một số người cho rằng dự án đường sắt cao tốc đã là giọt nước cuối cùng làm tràn ly. Việc Quốc hội không thông qua dự án thật sự là một chống đối về sự ham thích ngày càng tăng của Nguyễn Tấn Dũng đối với những siêu dự án. Bị áp lực giữa những phản đối ngày càng tăng của công chúng và việc các nhà trí thức có uy tín kêu gọi chính quyền phải có trách nhiệm hơn, và các thế lực chống đối nhau trong nội bộ đảng đang lợi dụng con bài tham nhũng để hưởng lợi chính trị, phe phái của vị thủ tướng bỗng thấy tương lai của mình đang có vấn đề.

Một số người cho rằng Dũng và những người ủng hộ chính trong những dự án mà ông ưa chuộng có thể sẽ bị mất ghế trong kỳ đại hội đảng vào năm tới, dự định là sẽ tiến hành vào tháng Giêng 2011. Dù cố ý hay không, Quốc Hội của một nước Việt Nam độc đảng đã bỏ lá phiếu không tín nhiệm đầu tiên đối với chính quyền hiện tại hoặc bất cứ chính quyền nào khác trong tương lai.■

Friday, July 9, 2010

Chủ tịch tỉnh Hà Giang và danh sách mua dâm

Đàn Chim Việt: Vụ việc ông chủ tịch tỉnh Hà Giang bị lộ “ảnh nóng”, mà nói đúng ra là ảnh cởi truồng trong một vụ mây mưa với gái mại dâm đang là đề tài được báo chí khai thác.

N.T.Tô. Nguồn chinhphu.vn

Chắc chắn ông Nguyễn Trường Tô chỉ là một “đồng chí bị lộ” trong vô vàn các đồng chì chưa bị lộ khác. Điều đáng nói, sự việc diễn ra lâu rồi, công an biết, đảng ủy biết nhưng chỉ nhắc nhở nội bộ.

Đây không phải là lần đầu, tên của ông chủ tịch được gắn với gái mại dâm. Vụ án “môi giới mại dâm” ở trường phổ thông thuộc huyện Vị Xuyên hồi năm ngoái đang phải điều tra lại qua 2 lần xét xử.

Nạn nhân của tay chủ tịch này là Nguyễn Thúy Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy đã bị đẩy thành bị cáo trong một vụ án nhiều uẩn khúc mà dư luận xã hội hết sức bức xúc mấy tháng trước. Báo chí lên tiếng dè dặt vì cho rằng các em không có bằng chứng, dù 2 em đã khai rõ nhiều tình tiết, mô tả rõ xe ô tô, cung cấp số điện thoai cho cơ quan điều tra.

Khi bán dâm cho tay chủ tịch này, 2 em còn đang trong độ tuổi vị thành niên, vậy có thể nói, đây không phải là chuyện mua- bán mà có dấu hiệu cưỡng dâm đủ cơ sở để khởi tố hình sự.

Một trong số những bài báo nói rõ về việc mua dâm của các quan chức tỉnh Hà Giang, trong đó có chủ tịch Nguyễn Trường Tô đăng trên Vietnamnet đã bị gỡ bỏ, nay chúng tôi xin giới thiệu bản còn lưu lại ở một trang Blog để bạn đọc nắm thêm thông tin liên quan tới ông “vua” tỉnh này.

Có nhiều người bình luận, đây chỉ là màn đấu đá nhau trước Đại hội Đảng. Có thể là như vậy, nhưng dù sao cũng là dịp để loại bớt đi một con sâu trong nồi canh nhiều sâu hơn rau của Đảng.

————————————————————-

Vụ “Hiệu trưởng mua dâm” ở Hà Giang có thêm những tình tiết mới mà cơ quan điều tra cần thẩm định lại. Sau đây là bài báo đang gây chấn động với bạn đọc trên báo Người cao tuổi.

Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang bị tố cáo quan hệ tình dục với cả hai “bị can”?

Những ngày qua, dư luận xã hội nóng lên bởi vụ án “Hiệu trưởng mua dâm học trò” ở Hà Giang. Những người có lương tri thật sự sững sờ khi hai “bị cáo” Nguyễn Thúy Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy khai trước Tòa: Ngoài bị cáo Sầm Đức Xương, một số vị trong bộ máy chính quyền tỉnh Hà Giang, huyện Vị Xuyên, một số doanh nhân còn sinh hoạt tình dục với các cháu nhiều lần… Tiến sĩ – Luật sư Trần Đình Triển, Trưởng văn phòng luật sư Vì Dân thuộc Đoàn luật sư Hà Nội cam đoan những điều Hằng và Thúy khai trước tòa hoàn toàn đúng sự thật. Ông Triển cũng đã có văn bản kiến nghị khẩn cấp gửi tới các cơ quan Trung ương và các cơ quan báo chí xung quanh vụ việc này.

Luật sư Trần Đình Triển cho biết, rất nhiều lời khai của các cháu vị thành niên trong vụ án không có người giám hộ. Theo trình bày của cháu Hằng và cháu Thúy thì cán bộ điều tra bắt các cháu kí khống vào các bản khai, bản cung rồi điều tra viên tự viết lại nội dung; các cháu này bị ép buộc viết văn bản từ chối luật sư bào chữa. Có dấu hiệu giả mạo chữ kí và chữ viết của người giám hộ trong một số văn bản…

Liên quan trong vụ việc này, Viện Kiểm sát nhân dân huyện Vị Xuyên cũng mắc một số sai phạm: Việc lấy lời khai của các bị can về hình thức, thủ tục không đúng pháp luật. Kiểm sát viên kí văn bản khi chưa có quyết định phân công của Viện trưởng VKSND huyện Vị Xuyên.

Theo trình bày của bị cáo và người giám hộ, Biên bản phiên tòa sơ thẩm (của TAND huyện Vị Xuyên) là tạo dựng, không đúng với nội dung, diễn biến phiên tòa. Xét xử sơ thẩm, các bị cáo vị thành niên không có luật sư và người bào chữa; không giải quyết yêu cầu chính đáng mời luật sư của bị cáo Sầm Đức Xương. Tại phiên tòa phúc thẩm (TAND tỉnh Hà Giang ngày 20/1/2020): Thẩm phán chủ tọa phiên tòa không tuyên bố lí do, không công bố Hội đồng xét xử, không cần hội ý hoặc nghị án đã đơn phương tuyên bố hoãn phiên tòa. Cả hai cấp toà đều xử kín, các nhà báo không được tham dự trực tiếp mặc dù vụ án cần phải được xét xử công khai, thể hiện có sự khuất tất trong hoạt động tư pháp ở Hà Giang trong vụ án này.

Tiến sĩ – Luật sư Trần Đình Triển cho rằng, vụ án có dấu hiệu oan sai và bỏ lọt tội phạm: 15 cháu gái từ 13 – 17 tuổi bị gạ gẫm, ép buộc tình dục trong vụ án này đều là nạn nhân, tính chất gần tương đồng nhau, đều bị cưỡng ép, dụ dỗ, khống chế, đe dọa… buộc phải quan hệ tình dục hoặc lôi kéo người khác phục vụ cho nhóm người của Sầm Đức Xương. Nếu gọi cho đúng tội danh thì phải là “cưỡng dâm” hoặc “hiếp dâm trẻ vị thành niên”. Luật sư Trần Đình Triển gửi kèm theo văn bản kiến nghị khẩn cấp đơn kêu cứu của hai bị cáo Hằng và Thúy, trong đó ghi rõ tên, số điện thoại và chức vụ của một số cán bộ cấp tỉnh, huyện, doanh nhân tại Hà Giang đã từng quan hệ tình dục với các cháu.

Danh sách khách mua dâm của Thúy:

1. Ông Hùng – Giám đốc Ngân hàng Chính sách Tỉnh – ĐT: 0913271307

2. Ông Tô – Chủ tịch UBND Tỉnh – ĐT: 0913271133

3. Ông Tấn – Công an Tỉnh (em của 1 Giám đốc CA Tỉnh) – ĐT: 0912061622

4. Ông Định – Phó Chủ tịch Huyện Vị Xuyên

5. Ông Thành – Giám đốc Doanh nghiệp – ĐT: 0912144888

6. Ông Dũng – Lái xe Bưu điện Tỉnh

Danh sách khách mua dâm của Hằng:

1. Ông Sầm Đức Xương – Hiệu trưởng trường Việt Lâm.

2. Ông Nguyễn Trường Tô – Chủ tịch Tỉnh Hà Giang

3. Ông Đinh Xuân Hùng – Giám đốc Ngân hàng Chính sách Tỉnh Hà Giang

4. Ông Bích – Trưởng Ban tổ chức Công an Tỉnh

5. Ông Tiến – Công an Tỉnh Hà Giang

6. Ông Hướng – Cán bộ Hải quan của khẩu Thanh Thủy

7. Ông Minh – Cán bộ Công an Tỉnh Hà Giang

Mặc dù chủ tọa phiên tòa và một số cán bộ lãnh đạo tỉnh Hà Giang cho rằng đây mới chỉ là thông tin một chiều, song dư luận thật sự ngỡ ngàng, căm phẫn trước những lời khai của bị cáo trước Tòa. Những người theo dõi phiên tòa đều cho rằng, những lời kêu cứu và tố cáo của các cháu là có cơ sở, bởi các cháu khai rất chi tiết về hình dáng, biển số xe, số điện thoại, chức danh, cơ quan, phòng làm việc của các đối tượng, trong đó bất ngờ nhất là lại rơi vào vị đứng đầu UBND tỉnh Hà Giang?! Nếu đây là sự thật thì xã hội đã bị “giáng một đòn chí mạng” bằng sự tha hóa về nhân cách của những chức sắc, doanh nhân ở Hà Giang trong vụ án này. Dư luận căm phẫn, đòi hỏi các cơ quan tư pháp phải ra tay trừng trị, cho dù những kẻ phạm tội là ai, ở bất cứ cương vị nào. Những cơ quan, cá nhân vi phạm nghiêm trọng pháp luật tố tụng nói trên cũng cần phải bị xử lí nghiêm khắc theo pháp luật.

Luật sư Trần Đình Triển kiến nghị, cho hai cháu Hằng và Thúy tại ngoại, tuyên bố các cháu là người bị hại chứ không phạm tội “môi giới mại dâm” và có biện pháp bảo vệ tính mạng các cháu… Đề nghị cơ quan điều tra Bộ Công an hoặc Viện Kiểm sát nhân dân tối cao rút vụ án này lên để trực tiếp điều tra, với sự giám sát của các cơ quan chức năng và các tổ chức có liên quan.

Nguồn: Blog Phan Thế Hải (Cựu nhà báo của Vietnamnet)

Đọc thêm: Những vụ án không thể nằm im để bị dập tắt

Nền Tư pháp biến nạn nhân thành tội phạm

Thursday, July 8, 2010

Điệp Viên Cia Đã Vào Trung Ương Csvn Từ Năm 1972

Việt Báo Thứ Năm, 7/8/2010, 12:00:00 AM

Điệp viên CIA Đã Vào Trung Ương CSVN Từ Năm 1972, Nhưng Hoạt Động Bị Trở Ngại

WASHINGTON (VB) -- Tình báo Hoa Kỳ đã gài được một điệp viên vào Ủy Ban Trung Ương Đảng CSVN trong thời kỳ Nixon nắm quyền Tổng Thống Hoa Kỳ.
Tiết lộ này chỉ mới được phổ biến qua bản tin trên báo Washington Post hôm Thứ Tư 7-7-2010, nhan đề “Nixon-CIA spy ploy in Vietnam backfired, new records show” (Thủ thuật gián điệp CIA thời Nixon phản ứng nghịch, theo hồ sơ mới phổ biến cho thấy.)
Bản tin kể về một số hồ sơ mới giảỉ mật về tình báo thời Tổng Thống Richard M. Nixon.
Trong đó có thông tin về một điệp vụ của CIA, gài được và sử dụng được một gián điệp đôi (double agent, còn gọi là nhị trùng, hay hai mang) trong giới cầm quyền Miền Bắc VN để gài các thông tin dỏm về thành phần phản chiến không hiện hữu trong bộ chính trị của chính phủ Hà Nội, theo bản tin viết,
Sử gia Gareth Porter -- tác giả cuốn “Peace Denied: United States, Vietnam and the Paris Agreement” (Hòa Bình Bị Bác Bỏ: Mỹ, Việt và Hiệp Định Paris) -- nói với phóng viên báo Washington Post rằng ông đặc biệt quan tâm về chuyện [CIA] tìm cách thuyết phục Bắc Việt rằng Mỹ có liên hệ với một phe bất đồng chính kiến [ở Bắc Việt]. Ông nói, “Tôi không biết chắc rằng điệp viên [CIA] đó có hoạt động được giỏi không, đơn giản về tính đồng thuận của Đảng CSVN về thực hiện chiến lược chiến tranh, ít nhất là về đaị cương. Họ sẽ không thể tin được là có nhân vật nào trong Ủy Ban Trung ương CSVN sẵn sàng bắt tay hoạt động với Mỹ.”
Báo Washington Post còn viết, thực sự, một bản thư nôäi bộ từ George A. Carver, lúc đó là phụ tá đặc việt về Việt Nam cho Giám Đốc CIA Helm, viết rằng điệp vụ [trong trung ương Đảng CSVN] khôngs uông sẻ.
Carver viết cho Richard T. White, viên chức Hội Đồng An Ninh quốc Gia Hoa Kỳ lúc đó, “Một dự án điệp vụ này của chúng ta là thuyết phục lãnh đaọ Hà Nội rằng chính phủ Mỹ có truyền thông bí mật với một phe bất đồng chính kiến cao cấp trong Bắc Việt đã bị trở ngại khi gián điệp nhị trùng của chúng ta... đã làm hỏng những câu nói trong một khóa họp ngày 22 tháng 5 với một sĩ quan tình báo Bắc Việt mà điệp viên nhị trùng này có liên lạc. Xui xẻo thay, vào một lúc trong khi nói chuyện, khi điệp viên chúng ta sắp gợi ý thông tin về liên hệ phía Mỹ với những người bất đồng chính kiến [trong CSVN] được cung cấp bởi phía người bạn Hoa Kỳ (nguồn cho tin trước kia về việc gài mìn Hải phòng), thì điệp viên nhị trùng của chúng ta lạc ra khỏi các ý định nói, và rồi sĩ quan tình báo bắc Việt kia không hiểu ý.”
Phóng viên báo Washington Post có liên lạc với cả Henry Kissinger và cả Richard White nhưng không được trả lời.
Thực tế, theo lời một quan sát viên từ Quận Cam, nếu Mỹ có gài được điệp viên nhị trùng vào Ủy Ban Trung Ương Đảng CSVN thời năm 1972, thì người này bây giờ có lẽ đã chết già từ lâu. Điều để quan tâm: thế hệ điệp viên mới mà Mỹ gài vào CSVN đang giữ chức cao tới đâu, nếu có?

Wednesday, July 7, 2010

Chủ tịch tỉnh cởi truồng

Trích Người Việt Online

LTS: Tin từ các báo trong nước cho hay, 'Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Ðảng CSVN' trong kỳ họp lần thứ 32 đề nghị cách hết các chức vụ trong đảng, bãi nhiệm đại biểu Hội Ðồng Nhân Dân và cách chức Chủ Tịch UBND tỉnh Hà Giang đối với ông Nguyễn Trường Tô. Thông báo của Ủy Ban Kiểm Tra lý giải: “ông Tô có lối sống buông thả, quan hệ không lành mạnh, ảnh hưởng nghiêm trọng tư cách cán bộ lãnh đạo.”

Ông Nguyễn Trường Tô, chủ tịch tỉnh Hà Giang, người từng bị báo chí tại Việt Nam vào năm 2009 phanh phui mua dâm hai trẻ vị thành niên trong vụ án hiệu trưởng Sầm Ðức Xương cầm đầu đường dân mua dâm và bán dâm gây xôn xao dư luận tại Việt Nam.

Quyết định kỷ luật ông Nguyễn Trường Tô được Ðảng CSVN gọi văn vẻ là “có lối sống buông thả, quan hệ không lành mạnh,” tuy nhiên Blogger và cũng là nhà báo Trương Duy Nhất, đã gọi đúng tên của sự việc là “Chủ tịch tỉnh cởi truồng!” Dưới đây là bài viết trên Blog Trương Duy Nhất:

***

Nguyễn Trường Tô, chủ tịch tỉnh Hà Giang. (blog Phạm Viết Ðào)
Ðó là những bức ảnh khỏa thân. Ừ mà khỏa thân e chưa trúng, phải nói là cởi truồng lõa lồ. Hình ảnh một ông chủ tịch tỉnh nằm trần truồng trên giường trong nhiều tư thế rất tục tĩu sau khi hành sự xong. Ðó là hình ảnh ông Nguyễn Trường Tô, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang.

Những bức ảnh trần truồng của ông Chủ Tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô trông phản cảm và tục tĩu đến độ tôi không thể và không dám đưa lên trang blog này.

Vụ án mua bán dâm trẻ vị thành niên là học sinh của ông hiệu trưởng Sầm Ðức Xương đang gây ầm ĩ dư luận. Cơ quan điều tra, và cả cơ quan Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Ðảng cũng đang tiến hành thẩm tra xác minh xem ông Chủ Tịch tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô có đúng là người mua dâm như lời khai của các bị can trong vụ án?

Trong khi đang là nghi can trong vụ án mua dâm trẻ vị thành niên, ông Tô lại bị phát hiện có dấu hiệu liên quan đến một vụ mua dâm khác.

Ngày 22 tháng 11, 2006, khi công an thị xã Hà Giang bắt quả tang Nguyễn Thị Dung (Nguyễn Thị Trang) đang bán dâm cho một vị khách tên là Phạm Văn Bằng tại khách sạn Thủy Tiên (tổ 10, phường Minh Khai, thị xã Hà Giang), có lập biên bản thu giữ của Dung một máy điện thoại di động Nokia N73 số thuê bao 0986.623.994. Vụ mua bán dâm này được xử lý hành chính theo qui định.

Tuy nhiên, qua kiểm tra chiếc điện thoại di động, công an thị xã Hà Giang phát hiện có nhiều cuộc gọi, tin nhắn và lưu một số hình ảnh của một người đàn ông nằm trần truồng trên giường. Sau khi in phóng 4 kiểu thành 13 ảnh để đối chiếu mới tá hỏa nhận ra người đàn ông trần truồng nằm trên giường kia chính là ông Nguyễn Trường Tô, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang.

Tại biên bản làm việc với công an, Dung khai nhận vào tháng 11, 2005 có ngủ qua đêm với ông Tô Chủ Tịch tại một khách sạn ở Hà Nội. Sau khi quan hệ xong, ông Tô cứ... để nguyên thế nằm ngủ mà không hề mặc áo quần. Thấy tư thế lõa lồ của ông Tô kỳ kỳ, “hâm mộ và tò mò,” Dung đã lấy máy điện thoại di động Nokia N7260 (máy điện thoại khi đó Dung sử dụng) chụp theo nhiều tư thế khác nhau. Một thời gian sau, khi đổi máy di động, Dung đã cop chuyển toàn bộ số ảnh trên sang máy di động Nokia N73 bằng cổng hồng ngoại (Bluetooth).

Kết quả giám định từ Viện Khoa Học Hình Sự (Tổng Cục Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm, Bộ Công An) trên cơ sở trưng cầu giám định 13 tấm ảnh nói trên và 2 tấm ảnh của ông Tô làm mẫu, kết luận: Không phát hiện thấy dấu vết cắt ghép thể hiện trên 13 ảnh gửi giám định, 13 ảnh cần giám định so với 2 tấm ảnh mẫu của ông Tô có những đặc điểm giống nhau.

Ðặc biệt, trong máy di động của Nguyễn Thị Dung còn có những tin nhắn được gửi đến từ máy di động số 091.327.1133 của Chủ Tịch Tô với ký hiệu “TYCT”- Dung lý giải đó là “tình yêu chủ tịch.”

Theo báo cáo giải trình của ông Nguyễn Bình Vận, giám đốc Công An Hà Giang về vụ việc này: “Khi thấy (ảnh) tôi cũng bàng hoàng không tin vào mắt mình, người đàn ông đó là anh Nguyễn Trường Tô, chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang.” Và sau đó ông Vận đã báo cáo sự việc này cho bí thư tỉnh ủy. Ông Hoàng Minh Nhất, bí thư Tỉnh Ủy Hà Giang xác nhận trong một báo cáo của mình: “Nghe được tin công an thị xã Hà Giang bắt quả tang một vụ mua bán dâm tại khách sạn, có ảnh đồng chí Nguyễn Trường Tô, chủ tịch UBND tỉnh ở trong điện thoại của cô gái bán dâm.

Nghe được vậy, tôi yêu cầu giám đốc công an tỉnh báo cáo vụ việc. Sau khi giám đốc công an tỉnh báo cáo xong, tôi có giao nhiệm vụ cho giám đốc công an tỉnh gặp đồng chí Nguyễn Trường Tô chủ tịch UBND tỉnh thông báo, nói rõ vụ việc trên, Ðồng thời, tôi cũng giao cho đồng chí Nguyễn Huy Nạp, trưởng ban Tổ Chức Tỉnh Ủy (nay đã nghỉ chế độ) gặp đồng chí Nguyễn Trường Tô nói rõ và yêu cầu rút kinh nghiệm. Trong một cuộc hội ý về công việc giữa tôi và đồng chí Nguyễn Trường Tô, tôi có nêu ra vấn đề trên và nhắc nhở đồng chí Nguyễn Trường Tô cần rút kinh nghiệm trong sinh hoạt. Do đồng chí Nguyễn Trường Tô mới bầu giữ chức vụ Chủ Tịch UBND tỉnh được ít tháng, nên tôi dùng hình thức nhắc nhở, không tiến hành kiểm tra kiểm điểm.”

Tuesday, July 6, 2010

Tàu ngầm hải quân Hoa Kỳ biểu dương sức mạnh quân sự

Trích ĐCV Online
Greg TorodeNguyên Hân lược dịch


Tàu ngầm hải quân Hoa Kỳ biểu dương sức mạnh quân sự


Trong một cuộc triển khai được ghi nhận là hiếm thấy hôm thứ Hai tuần rồi, ba tàu ngầm lớn nhất của Hoa Kỳ cập bến ở ba hải cảng trong vùng Á châu Thái Bình Dương như một cuộc biểu dương sức mạnh của Đệ thất Hạm đội, hải quân Hoa Kỳ kể từ khi cuộc chiến tranh lạnh chấm dứt.

Sự hiện diện của USS Michigan ở thành phố cảng Pusan, Nam Hàn, chiếc USS Ohio vào vịnh Subic, Phi Luật Tân, và chiếc USS Florida vào đảo Diego Garcia, một tiền đồn mang tính chiến lược ở biển Ấn độ dương không những cho thấy khuynh hướng gia tăng hoạt động tàu ngầm trong vùng Đông Á châu, nhưng còn mang theo một sự răn đe khác.

Cả ba chiếc tàu ngầm loại Ohio này vừa được cải tiến để từ chuyên mang hỏa tiển đạn đạo nguyên tử thời chiến tranh lạnh, nay còn được trang bị thêm những vũ khí khác – máy dò được nâng cấp, lực lượng đặc biệt và quan trọng hơn, là số lượng lớn đầu đạn tầm xa Tomahawk, là loại hỏa tiển có thể được điều khiển để có tầm bay thấp, được chế tạo nhằm tấn công các mục tiêu trên đất liền.

Tổng cộng hỏa lực của cả ba chiếc này, là 462 hỏa tiển Tomahawks, trên 60 phần trăm tổng số tiềm năng hỏa tiển Tomahawks của toàn bộ Đệ thất Hạm đội hải quân Hoa Kỳ nằm ở Nhật Bản -- vốn là cốt lõi của sức mạnh quân sự Hoa Kỳ ở vùng Đông Á châu này.

Một Hải đoàn Tấn công Hàng không mẫu hạm của hải quân Hoa Kỳ. Nguồn: Freerepublic.com
Cho dù sự hiện hiện của ba chiếc tàu ngầm trong vùng Đông Á châu xảy ra thầm lặng, không khua chiên đánh trống, nhưng điều này bắt đầu dao động toàn vùng. Viên chức Hoa Kỳ trước sau như một cho rằng đây là kế hoạch triển khai dài hạn và không nhắm vào một nước hay một biến cố mang tính khủng hoảng nào -- chẳng hạn như sự căng thẳng cao độ sau việc Bắc Hàn đánh chìm một chiến hạm của Nam Hàn – nhưng rõ ràng, cái thông điệp Hoa Kỳ gởi ra chắc chắn Bắc Kinh không thể làm ngơ được.

Một tùy viên quân sự Á châu thâm niên, người có mối quan hệ gần gũi với giới quân sự cả Hoa Kỳ và Trung Quốc nhận xét rằng “nói gì thì nói, hơn 460 hỏa tiển Tomahawks là một lượng hỏa lực hùng hậu”.

“Đây là một dấu hiệu khác cho thấy Hoa Kỳ quyết tâm không những duy trì tính ưu thế quân sự của mình trong vùng Á châu, nhưng cũng muốn cho thấy họ đang làm vậy, đó là một thông điệp gởi đến Bắc Kinh và cho tất cả mọi người, không cần biết anh là đồng minh của Hoa Kỳ hay là một nước đang còn lững lơ đứng giữa.”

Những nhà ngoại giao Á châu khác nói rằng sự biểu dương sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ có thể phản ảnh mối quan tâm chung, ngày càng gia tăng trong những tháng gần đây từ các nước láng giềng của Trung Quốc, là những nước âm thầm thúc đẩy, kêu gọi Hoa Kỳ phải làm nhiều hơn nữa để đối đầu với quyết tâm xây dựng lực lượng hải quân của Trung Quốc trong vùng Đông Á. Những cuộc tập trận của Trung Quốc càng lúc càng được gia tăng cả số lượng lẫn phạm vi hoạt động trong những tháng gần đây, với chiến hạm Trung Quốc hiện diện đằng sau những quần đảo nằm ngoài khơi Nhật Bản và sâu trong vùng biển Nam Hải đang còn tranh chấp giữa các nước trong vùng.

“Nhật Bản, Nam Hàn, Nam Dương, Việt Nam, Mã Lai Á, Singapore và Úc Đại Lợi -- tất cả những nước này đều tích cực bày tỏ mối quan tâm của họ âm thầm, đằng sau lưng,” một nhà ngoại giao Á châu khác nói. “Không có chuyện gì nóng sốt hơn ở lúc này ngoài vấn đề tham vọng khống chế mặt biển của hải quân Trung Quốc.”

Trong lúc ở Hoa Thạnh Đốn, mối quan tâm hiện nay là sự triển khai hỏa tiển ở vùng Đông Á. Những con số do Ngũ Giác Đài (Pentagon) ước tính gợi ý Trung Quốc đang gia tăng số lượng hỏa tiển đạn đạo tầm ngắn cũng như hỏa tiển chính xác tầm xa, và gia tăng khả năng của các loại hỏa tiển này.

USS Florida SSGN 728. Nguồn: Freerepuble.com
Bản báo cáo mới đây nhất về sự hiện đại hóa quân sự Trung Quốc ước tính số lượng hỏa tiển trong kho dự trữ vào tháng Chín năm 2008 là khoảng 1.050 cho đến 1.150 hỏa tiển đạn đạo tầm ngắn đã và đang được gia tăng thêm 100 hỏa tiển hằng năm, phần lớn tập trung ở biên giới nhắm vào Đài Loan. Con số ước tính của Nam Hàn cho hay Bắc Hàn đã dàn khoảng 650 hỏa tiển đạn đạo tầm ngắn. Bản báo cáo gần đây từ viện nghiên cứu Dự án 2049 có trụ sở ở Hoa Thạnh Đốn ghi nhận hỏa tiển quy ước và hỏa tiển tầm dài phóng từ mặt đất được triển khai quy mô hơn giờ đây là “trọng tâm của chiến lược quân sự và chính trị của Trung Quốc”. Cùng lúc với khả năng không gian được cải thiện, chẳng hạn như máy dò điện tử, chừng hơn 15 năm nữa Trung Quốc có lẽ “sẽ nâng sự tự tin về khả năng thống trị không gian trong vùng ngoại biên của mình”, theo bản báo cáo này. Bản báo cáo cũng ghi nhận là Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) có thể thách đố hệ thống phòng thủ của Đài Loan, Nhật Bản và Ấn Độ, cũng như lực lượng quân sự của Hoa Kỳ trong vùng tây Thái Bình Dương.

“Điều này sẽ tạo điều kiện cho Bắc Kinh trở nên cứng rắn hơn trong mối quan hệ của mình đối với các nước láng giềng,” theo bản báo cáo được soạn bởi nhà phân tích Mark Stokes và Ian Easton.

“Sự chuyển hướng mang tính chiến lược trong sự cân bằng không gian (ở vùng Đông Á này) cũng có thể làm sáng tỏ mối liên kết của những đồng minh của Hoa Kỳ và làm cho những nước đồng minh hay và nước bạn nghĩ đến khả năng sắm vũ khí có sức hủy diệt cao, như một sự bảo đảm chống lại sự mất cân bằng không mấy thuận lợi,” theo bản báo cáo cho hay.

Chính sách được hoạch định từ thời tổng thống George W. Bush, một đảng viên đảng Cộng hoà, đang được tiếp tục bởi người kế nhiệm ông, Tổng thống thuộc đảng Dân chủ ông Barack Obama, đó là kế hoạch Ngũ Giác Đài chuyển 60 phần trăm của tổng số 53 chiếc tàu ngầm loại tấn công nhanh qua vùng Thái Bình Dương -- một kế hoạch triển khai có thể nói giờ như đã hoàn tất. Nhưng, sự hiện diện của các chiếc tàu ngầm lớn hơn với khả năng phóng hỏa tiển tầm dài - như ba chiếc USS Florida, USS Michigan và USS Ohio - cho thấy, tư thế lực lượng tiền phương của Hoa Kỳ sẽ to lớn, mạnh mẽ hơn một cách đáng kể.

Sơ đồ bên trong USS Florida, tàu ngầm loại Ohio. Nguồn: freerepublic.com
Trong thời gian nằm ở vùng biển phía tây của Hoa Kỳ, chiếc tàu ngầm USS Ohio chẳng hạn, đã hoạt động ngoài khơi đảo Guam trong gần suốt cả năm qua, khai thác lợi thế vị trí của quần đảo này để triển khai hoạt động trong vùng tây Thái Bình Dương.

Chiếc USS Ohio sẽ trở về lại trong thời gian gần đây, nhưng hai chiếc USS Florida và USS Michigan có lẽ sẽ ở lại và hoạt động trong vùng này trong nhiều tháng tới, dùng đảo Guam và có thể cả đảo Diego Garcia nữa cho những sửa chữa cần thiết và thay đổi thủy thủ đoàn.

Sự hiện diện của chiếc USS Florida, có căn cứ nằm ở phía đông Hoa Kỳ, tuồng như xác nhận Hoa Kỳ vẫn thường đưa tàu ngầm chạy dưới băng bắc cực để vào vùng Đông Á. Một số hải cảng nằm ở phía đông Hoa Kỳ, nếu đi ngang qua tuyến này, lại gần vùng Đông Á hơn một số căn cứ của hải quân Hoa Kỳ nằm ở phía tây, chẳng hạn như San Diego.

Mới có thêm một chiếc tàu ngầm được biến cải để mang được đầu đạn hỏa tiển tầm dài và đây là lần đầu tiên hết thảy cả bốn chiếc này hiện đang được triển khai hoạt động cùng lúc. Thông báo việc triển khai này hôm đầu tháng, chỉ huy trưởng Hải đội Tàu ngầm 19, đại tá John Tammen nhấn mạnh đến “những khả năng chuyển đổi” của tàu ngầm được trang bị với hỏa tiển tầm xa. “Những chiếc tàu ngầm này sẽ tạo điều kiện cho người chỉ huy trên chiến trận cái khả năng tác chiến được gia tăng đáng kể, và cho họ nhiều sự chọn lựa để giải quyết và ngăn chận sự xung đột,” ông Tammen nói.


© DCVOnline

Monday, July 5, 2010

Ứng xử của Việt Nam khi Mỹ quan tâm đến vấn đề Biển Đông

Trích RFI
Việt Nam khi Mỹ quan tâm đến vấn đề Biển Đông
Ảnh: c7f.navy.mil
Đức Tâm

Theo Chiến lược An ninh Quốc gia Mỹ được công bố hồi tháng năm vừa qua, liên quan đến châu Á-Thái Bình Dương, Hoa Kỳ chủ trương thúc đẩy các lợi ích chung thông qua các quan hệ liên minh, củng cố vai trò của các tổ chức đa phương, đặc biệt là Hiệp hội Đông Nam Á, ASEAN, Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á-Thái Bình Dương, Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á.

Trong tinh thần này, ngoại trưởng Mỹ bà Hillary Clinton sẽ sang Việt Nam tham dự Diễn đàn Khu vực châu Á, ARF, được tổ chức từ 19 đến 23/07/2010. ARF là diễn đàn an ninh quan trọng nhất trong khu vực.

Sự kiện chính quyền Mỹ quan tâm trở lại đến vấn đề an ninh khu vực châu Á vào lúc vấn đề tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông giữa Trung Quốc và nhiều quốc gia Đông Nam Á đang có xu hướng căng thẳng lên. Cụ thể giữa Việt Nam và Trung Quốc trong hồ sơ Hoàng Sa, giữa Trung Quốc với Bruneil, Đài Loan, Malaysia, Philippines và Việt Nam trong hồ sơ Trường Sa. Bên cạnh đó, Bắc Kinh còn đưa ra yêu sách “đường lưỡi bò” với tham vọng kiểm soát tới 80% diện tích Biển Đông.

Về phần mình, Hoa Kỳ công khai tuyên bố không đứng về bên nào trong tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông nhưng nhấn mạnh rằng quyền tự do thông thương hàng hải phải được tôn trọng.

Trong bối cảnh, đó, nên hiểu thái độ của Mỹ như thế nào và ứng xử của Việt Nam ra sao trước sự lấn lướt của Trung Quốc tại Biển Đông ? Sau đây là phân tích của giáo sư Vũ Hồng Lâm – Alexandre Vuving, thuộc Trung tâm Nghiên cứu An ninh châu Á-Thái Bình Dương – Hawaii.

*


Giáo sư Alexandre Vuving (Vũ Hồng Lâm)
Ảnh: Tác giả cung cấp
I- Diễn đàn Khu vực châu Á ARF và thông điệp của Mỹ

Sự hiện diện của ngoại trưởng Mỹ tại ARF đưa ra hai thông điệp. Thứ nhất là Mỹ coi trọng khu vực Đông Nam Á. Thứ hai, Mỹ coi ARF là một diễn đàn đa phương quan trọng về an ninh khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Cả hai điều này đều được thể hiện trong bản Chiến lược An ninh Quốc gia mới công bố của Mỹ.

II- Về lập trường của Mỹ trong tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông

Đứng ngoài các tranh chấp chủ quyền lãnh thổ giữa các bên thứ ba là lập trường nguyên tắc của Mỹ. Tuy nhiên, gần đây, trước sự gia tăng áp lực của Trung Quốc ở khu vực Biển Đông, lập trường của chính phủ Mỹ đã có sự cụ thể hóa.

Cụ thể là Mỹ phân biệt hai loại tranh chấp ở Biển Đông : Tranh chấp lãnh thổ và tranh chấp về vùng nước trên biển.

Nếu là tranh chấp lãnh thổ, liên quan đến đất đai, đảo, Mỹ đứng trung lập. Nhưng liên quan đến vùng nước, như quan chức bộ Ngoại giao Mỹ đã tuyên bố trong hai cuộc điều trần trước Thượng viện và Quốc hội hồi tháng 7 năm 2009 và tháng 2 năm 2010, Mỹ bác bỏ mọi yêu sách về các vùng nước trên biển mà không phát sinh từ đất liền hay hải đảo. Nói cách khác, Mỹ bác bỏ thẳng thừng yêu sách đường lưỡi bò của Trung Quốc.

Mỹ cũng tuyên bố không chấp nhận dùng vũ lực hay áp lực trong tranh chấp chủ quyền, tranh chấp lãnh thổ trên Biển Đông. Do đó, Mỹ đã phản đối Trung Quốc gây áp lực hay dọa nạt các công ty Mỹ làm ăn với Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Mặc dù Mỹ tuyên bố đứng ngoài các tranh chấp lãnh thổ trên Biển Đông, nhưng Mỹ cũng tuyên bố quan ngại về tình hình căng thẳng trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc và Hoa Kỳ cũng tuyên bố quan ngại về yêu sách quá đáng trên Biển Đông của Trung Quốc cũng như về những hoạt động gây nguy hiểm của Trung Quốc trên Biển Đông. Để đối phó với tình trạng đó, bộ Quốc phòng Mỹ đã có một chiến lược bao gồm các hướng chính là :

1- Khẳng định sự hiện diện quân sự của Mỹ trong vùng Biển Đông, khẳng định vị thế của Mỹ là lực lượng quân sự mạnh nhất trong vùng.
2- Tăng cường thực thi quyền đi lại tự do của hải quân Mỹ trong vùng.
3- Tăng cường quan hệ hợp tác quân sự với các nước đối tác trong khu vực ở mọi cấp độ. Các nước đối tác bao gồm hai đồng minh Philippines và Thái Lan, các đối tác khác như Indonesia, Singapore, Việt Nam và Malaysia.
4- Tham gia tích cực vào các diễn đàn an ninh đa phương ví dụ như ARF.

Thái độ trên đây của Mỹ có tác dộng là tái lập phần nào thế quân bình quyền lực ở Biển Đông. Việc Mỹ khẳng định bằng sự hiện diện quân sự của mình và bằng các tuyên bố khá mạnh mẽ không để cho nước nào bá chủ trên vùng biển quốc tế ở Biển Đông có thể đã tạo một sự yên tâm nhất định ở các nước nhỏ Đông Nam Á. Tuy nhiên, nguy cơ xung đột liên quan đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vẫn còn đó.

III- Việt Nam đón tiếp tàu chiến, đối thoại với Mỹ, nhưng giới lãnh đạo liên tục sang Trung Quốc

Ở một mặt nào đó, các động thái này thể hiện chính sách của Việt Nam muốn giữ thế quân bình trong quan hệ với Trung Quốc và Mỹ. Do đòi hỏi khách quan, Việt Nam phải dựa vào Mỹ để chống đỡ trước áp lực của Trung Quốc, đặc biệt là ở Biển Đông. Mặt khác, Mỹ cũng muốn tăng cường quan hệ hợp tác an ninh quốc phòng với Việt Nam. Do đó mà có các động thái giữa Việt Nam với Mỹ.

Nhưng thế của Việt Nam vẫn còn rất chơi vơi, sức thì yếu, cho nên có một tư tưởng khá mạnh trong cả giới lãnh đạo lẫn giới chuyên viên của Việt Nam là muốn yên thân thì phải vuốt ve Trung Quốc. Cũng có một tư tưởng nữa muốn dựa vào Trung Quốc để giữ chế độ XHCN. Do đó mà có các động thái giữa Việt Nam và Trung Quốc.

IV-Về khả năng Việt Nam để Mỹ sử dụng quân cảng

Thực ra thì cả Mỹ và Việt Nam đều chưa có một hình dung cụ thể về chuyện Việt Nam để cho Mỹ sử dụng quân cảng ở miền trung, cụ thể là Cam Ranh. Lợi hại của việc này cho phía Việt Nam có thể như sau : Thứ nhất là sự hiện diện quân sự của Mỹ sẽ đem lại thế mạnh cho Việt Nam trong so sánh lực lượng với Trung Quốc ở Biển Đông. Nó sẽ có tác dụng răn đe nhất định đối với nguy cơ Việt Nam bị bất biển, mất đảo. Thứ hai là các dịch vụ cho Mỹ sẽ đem lại lợi ích kinh tế cho Việt Nam.

Phía Việt Nam cũng có người muốn những lợi ích này, cho nên người ta muốn cho Mỹ tiếp cận mạnh hơn. Thế nhưng cũng có nhiều người nghĩ đến những lợi ích khác. Thứ nhất là họ lo ngại sự chống đối của Trung Quốc. Thứ hai là có người cũng lo ngại ảnh hưởng của Mỹ. Họ coi lợi ích của họ đối lập với lợi ích của Mỹ nên họ chống.

Về phía Mỹ thì cả về chiến lược và chiến thuật, họ đều có nhu cầu tiếp cận các quân cảng của Việt Nam. Nhưng một căn cứu quân sự thường xuyên của Mỹ ở Việt Nam chắc chắn sẽ không xẩy ra trong tương lai gần. Bởi vì việc này sẽ làm thay đổi đáng kể cán cân lực lượng trong vùng.

Về phía Mỹ thì chưa có nhu cầu cấp bách. Việt Nam cũng vậy. Về lâu dài, tôi cho rằng chuyện đó có thể xẩy ra khi mà cán cân lực lượng trong vùng quá lệnh về phía Trung Quốc. Và vì Mỹ có lợi ích chiến lược về tự do lưu thông trên Biển Đông, Việt Nam có lợi ích chiến lược về giữ đảo, giữ biển, cho nên lúc đó có thể Việt Nam sẽ mở cửa quân cảng mạnh hơn cho Mỹ. Tất nhiên, thời điểm lúc nào xẩy ra cũng còn phụ thuộc vào đánh giá riêng của Việt Nam và Mỹ về cán cân lực lượng trong vùng.

Do cán cân lực lượng trong vùng đang thay đổi một cách dần dần, từ từ, cho nên chuyện Việt Nam mở cửa cho tàu chiến Mỹ tiếp cận các cảng biển của mình cũng diễn ra dần dần, từ từ.

Do lợi ích chiến lược có điểm đồng, cho nên cả Mỹ và Việt Nam đều có nhu cầu cho tàu chiến Mỹ tiếp cận cảng biển ở Việt Nam. Nhưng tiếp cận như thế nào thì có rất nhiều kiểu. Hiện nay, vẫn có các cuộc viếng thăm giao lưu hàng năm của tàu hải quân Mỹ. Từ một năm nay thì có thêm một số tàu hải quân Mỹ được đưa vào sửa chữa ở Việt Nam.

Trong tương lai, có thể sẽ mở ra hướng hai bên ký một hiệp định để máy bay và tàu chiến Mỹ được hưởng dịch vụ tiếp liệu trên đất liền của Việt Nam cũng như tàu chiến Việt Nam có thể được tàu chiến Mỹ tiếp liệu trên Biển Đông.

V-Lãnh đạo Việt Nam trước sự chia rẽ của công luận về thân/chống Mỹ - Trung

Bản thân lãnh đạo Việt Nam cũng không thống nhất trong quan điểm đối với Mỹ và Trung Quốc. Tư tưởng của họ cũng phần nào phản ánh các luồng tư tưởng trong công chúng. Có người nghi ngờ Mỹ, có người tương đối tin Mỹ. Có người nghi ngờ Trung Quốc, có người tương đối tin Trung Quốc. Có người ưa Mỹ hơn, có người lại ưa Trung Quốc hơn, có người chẳng ưa ai hết.

Theo truyền thống và cũng như theo bản năng, lãnh đạo Việt Nam muốn thuyết phục công luận không nên tham gia vào việc lớn, việc chiến lược rất phức tạp, tế nhị, theo ngôn ngữ của họ là “nhậy cảm”, nhiều chuyện không nên và không thể bàn công khai, cho nên tốt nhất là hãy vững tin vào lãnh đạo, để cho lãnh đạo dễ bề chèo lái.

Tuy nhiên, công chúng vẫn cứ tham gia vào việc lớn và sức mạnh của công chúng hiện nay đã lớn đến mức lãnh đạo không thể cản trở quá đáng được nữa. Do đó, lãnh đạo cũng chịu sức ép ngày càng tăng của công luận. Để đối phó, lãnh đạo dùng cả hai phương thức : đàn áp và thuyết phục. Theo tôi, gần đây, việc đàn áp có phần dịu đi và việc thuyết phục có phần tăng lên. Tuy nhiên, hướng thuyết phục thì vẫn chưa rõ ràng lắm.

Nói chung, có vẻ như lãnh đạo Việt Nam muốn thuyết phục rằng Việt Nam cần giữ cần bằng trong quan hệ với các nước lớn. Cần cố gắng làm sao để giữ hòa hiếu với Trung Quốc và Mỹ, nhất là với Trung Quốc, đồng thời làm sao để giữ độc lập, tự chủ, không để cho nước lớn, nhất là Mỹ can thiệp vào công việc nội bộ.

Lại cũng có xu hướng muốn thuyết phục rằng Việt Nam và Trung Quốc là hai nước XHCN, cùng chung lý tưởng, cùng chống kẻ thù chung, cho nên những bất đồng như trong chuyện tranh chấp biển đảo chỉ là những tiểu tiết không nên để ảnh hưởng xấu đến đại cục, không nên để Mỹ và các “thế lực thù địch” lợi dụng chuyện tranh chấp với Trung Quốc, chuyện bảo vệ biển đảo, để kích động gây “diễn biến hòa bình”, lật đổ Đảng, thay đổi chế độ.

Tuy nhiên, công luận có chịu thuyết phục hay không thì chỉ phụ thuộc một phần vào lý lẽ, một phần lớn là phụ thuộc vao lợi ích. Theo tôi, muốn thực sự thuyết phục công chúng thì phải tiếp cận được nhu cầu của công chúng. Hiện nay, đang có một ngọn lửa đang lên trong công chúng là tinh thần yêu nước, tinh thần dân tộc. Nó day dứt về chỗ đứng của Việt Nam trên thế giới. Nó lo lắng về biển đảo và ngư dân đang bị đe dọa, đất đai và tài nguyên đang bị bán rẻ, môi trường và sức khỏe đang bị xói mòn. Nó rất tự hào về đất nước nhưng cũng rất bức xúc về hiện trạng. Nếu căn cứ vào kinh nghiệm lịch sử, thì lực lượng chính trị nào sử dụng được ngọn lửa này thì lực lượng đó sẽ thành công.

Có người ở Việt Nam không muốn sử dụng ngọn lửa này, vì họ cho là nguy hiểm. Nhưng kinh nghiệm chính trị cũng khiến họ không muốn ai khác sử dụng được ngọn lửa này vì như thế còn nguy hiểm hơn cho họ. Do vậy, họ tìm cách vô hiệu hóa ngọn lửa này.

Nhưng cũng có người trong giới lãnh đạo Việt Nam muốn dùng ngọn lửa này. Chỉ có điều họ đang loay hoay chưa biết dùng thế nào. Vì thế, nhìn chung, sự thuyết phục công luận của lãnh đạo Việt Nam chưa được rõ ràng lắm.

Sunday, July 4, 2010

Người không cha mẹ, tên thật, ngày sanh: Tìm cha mẹ lạc trên đường di tản

Trích NguoiViet Online

Hà Giang/Người Việt

“Trước khi qua đời, ông bà nuôi cho tôi biết là đã nhặt được tôi lúc 2, 3 tuổi tại sân bay Ðà Nẵng vào những ngày chạy loạn trước ngày 31 Tháng Ba 1975 khi thành phố Ðà Nẵng thất thủ.

Trước đây ông bà nuôi tôi nói với mọi người rằng tôi là cháu ruột, cha mẹ đã chết hết. Tôi cũng tin như vậy. Nhưng từ ngày biết được thân phận mình, tôi rất mặc cảm và đau khổ trong lòng.

Nay đã gần 40 tuổi, đã có gia đình vợ con, nhưng lòng tôi vẫn luôn hướng về nơi xa xăm nào đó cha mẹ hoặc người thân yêu cùng máu mủ với tôi cũng có lẽ đang đau khổ như tôi trong mấy chục năm ròng cố tìm kiếm nhau nhưng thấy đều vô vọng.”

Ðó là những dòng chữ trong bức thư viết tay, mà anh Nguyễn Ðức Chính, hiện đang sống ở Ðắc Lắc, Ban Mê Thuột, Việt Nam, gửi cho nhật báo Người Việt, kèm theo tấm hình của anh, để nhờ tòa báo giúp anh thực hiện ước mơ “được một lần gọi được hai tiếng Cha Mẹ”, hay tìm tông tích của mình.

Thư viết tiếp:

Hiện tại tôi đã có gia đình, có vợ con, công ăn việc làm, không trông mong tìm kiếm vật chất mà chỉ khao khát tình thương ruột thịt mà tôi đã mất. Thưa nhà báo, tôi kính xin nhà báo giúp đỡ đăng cho tôi nhiều kỳ, nhiều ngày, cho trường hợp của tôi được thông tin rộng rãi, để gia đình cha mẹ đẻ tôi biết được tôi đang còn sống và đang tìm kiếm họ qua gần 40 năm xa cách.

Ở một đoạn, không dằn được cảm xúc, anh viết:

“Hỡi cha mẹ thân yêu! Người ở đâu? Chân trời góc bể nào, có nghe được tiếng lòng của con không? Con đang thèm khát được gọi hai tiếng cha mẹ. Cầu xin ơn trên cho con tìm lại được một gia đình hạnh phúc thực sự mà cha mẹ con vô tình hay cố ý bỏ rơi con...”

Khi chúng tôi gọi phôn về Việt Nam để hỏi chuyện, thì được anh Chính cho biết đã nhờ chương trình “Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly” tại Việt Nam giúp hơn một năm nay rồi, nhưng “chưa có kết quả gì.”

Trả lời câu hỏi tại sao anh lại đặt hy vọng vào nhật báo Người Việt, anh Chính bảo là một người bà con với gia đình ông bà nuôi của anh mới từ California về chơi, và kể là báo Người Việt vừa “có vẻ quan tâm đến những đứa trẻ mồ côi”, vừa có phương tiện quảng bá tin tức rộng rãi đến khắp nơi qua trang báo mạng.

“Chị có nghĩ là báo Người Việt có thể giúp em tìm được cha mẹ không?”

Anh Chính hỏi, như bám lấy niềm hy vọng.

“Em mới gửi thư đi mà chị đã gọi liền, đó làm điềm tốt, chị biết không?”

“Ngoài địa danh Ðà Nẵng, anh có biết gì về thân thế của mình không?”

“Không, chỉ biết ông bà nuôi nhặt em về từ sân bay Ðà Nẵng vào cuối Tháng Ba, năm 75, như em viết trong thư thôi chị.”

Thư viết tay của anh Nguyễn Ðức Chính gửi cho nhật báo Người Việt.

Ðà Nẵng - Cuối Tháng Ba?

Theo lời một bài hát, nhiều bài văn viết về Ðà Nẵng, và lời kể của những ai từng lớn lên ở Ðà Nẵng, thì cuối Tháng Ba là thời gian đẹp nhất của thành phố này. Ðó là lúc những cơn mưa “dầm dề” làm sũng ướt thành phố đã tạm ngớt, nhường chỗ cho những tia nắng ấm áp làm hồng đôi má cô thiếu nữ chân mau bước trên đường...

Nhưng vào những ngày cuối Tháng Ba năm 1975, thì Ðà Nẵng là một nơi thật hỗn độn, thật rối loạn. Ðường phố chật ních từng đoàn người lôi thôi lếch thếch kéo nhau từ các tỉnh Quảng Trị, Thừa Thiên, Huế túa về. Trong hoàn cảnh đó, có lẽ nhiều người bất đắc dĩ đã phải bỏ lại con nhỏ.



Nguyễn Ðức Chính, một đứa trẻ được cặp vợ chồng lớn tuổi nhặt về nuôi ở sân bây Ðà Nẵng, cuối Tháng Ba, 1975, hiện đang sống ở Việt Nam.



“Chị nghĩ em có hy vọng không?”

Câu hỏi của Chính kéo tôi trở về thực tại.

“Anh có biết cha mẹ mình tên là gì không?”

“Không, em được ông bà nhặt về nuôi, tên thật mình còn không biết, thì làm sao biết tên cha mẹ mình được chị?”

“Nhưng em biết chắc em là người Ðà Nẵng hay Quảng Trị hay là gần Huế gì đó thôi, chị nghe giọng nói em chị cũng biết.”

Chính khẳng định.

“Anh biết mình không phải cháu ruột của ông bà lâu chưa?”

“Lâu lắm rồi chị, từ năm tám mươi mấy rồi.”

“Lúc mới biết mình không phải là cháu ruột, chắc anh buồn lắm?”

“Buồn, hụt hẫng, như trời sập. Bỏ ăn mấy ngày đó chị. Không ngủ được luôn.”

“Cứ nhắm mắt lại, em lại tự hỏi không hiểu sao cha mẹ mình sao lại bỏ mình ở sân bay? Không biết là họ tính bỏ em ở đó đi đâu rồi quay lại, hay muốn bỏ em luôn.”

“Buồn nhiều, nhưng em cứ giữ kín trong lòng, không tâm sự với ai.”

Giọng Chính trĩu nặng.

“Mang tiếng mình là con nuôi, hay đứa con bị bỏ rơi cũng làm mình tủi thân hay tự ái trong người, nên thoạt đầu em cố dấu.”

“Khi lớn lên có hiểu biết một chút, thì em thỉnh thoảng có tỉm về Quảng Trị, và những người xung quanh cũng xác định em có lẽ là người Quảng Trị, vì giọng nói em, nhưng rốt cuộc cũng không tìm được manh mối gì.”

“Giờ đây, đăng hình lên báo, anh hết sợ người ta cười rồi sao?”

“Vẫn sợ chứ, lấy vợ mười mấy năm rồi mà em còn chưa dám nói, sợ nói ra không biết vợ mình có buồn không.”

“Nhưng nếu em không tìm, thì nó thôi thúc trong lòng mình, em không chịu nổi.”

“Hôm bữa đứa con trai em, 15 tuổi, nó muốn em kể về ông bà nội. Nó làm em muốn khóc luôn. Em không biết nói gì. Không lẽ em nói là ba bị bỏ rơi từ nhỏ, không cha không mẹ?”

Nguyễn Ðức Chính nói một hơi, rồi im lặng hồi lâu.

“Không hiểu tại sao em cứ nghĩ cha mẹ em còn sống, mà còn ở nước ngoài nữa.”

“Em biết, em không có hy vọng nhiều, nhưng chị và tòa báo cố giúp em, em nhớ ơn suốt đời.”

“Vâng, chúng tôi sẽ cố gắng.”

Chính cám ơn tôi, gửi lời cám ơn tòa báo, chào tôi tôi rồi cúp phôn.

***

Ðà Nẵng - cuối Tháng Ba, 1975 chắc hẳn phải là một khoảng thời gian hỗn loạn

Trong khung cảnh hỗn loạn đó, một cặp vợ chồng lớn tuổi, không hiểu sao đã lui cui ở sân bay, và nhặt được chú bé Nguyễn Ðức Chính, lúc đó 2, 3 tuổi mang về nuôi?

Và chú bé Chính đó, giờ đã trưởng thành, đã thành công nhưng khắc sâu trong tâm anh là một niềm riêng thật ngậm ngùi.

Tôi tự hỏi ngoài Nguyễn Ðức Chính ra, không biết còn bao nhiêu thanh niên thiếu nữ khác cùng hoàn cảnh, giờ đang khắc khoải tìm, và ôm chặt mối hy vọng sẽ tìm được ra tăm hơi của cha mẹ ruột?

Và với những người như Chính, câu chuyện xảy ra cách đây hơn 35 năm, chỉ có thể chấm dứt khi nghe ngóng được một chút tăm hơi của người thân...