Translate

Tuesday, June 15, 2010

Dự án xe điện cao tốc nên dừng lại

an TimberlakeDCVOnline lược dịch


Những người chỉ trích kêu gọi dự án xe điện cao tốc nên dừng lại


Hà Nội – Tàu lửa Thống nhất đang nằm trong ga Hà Nội với hành khách ngồi trên những băng ghế gỗ gắn cạnh cửa sổ mở toang hoác.

Mất gần hai ngày để những hành khách này có thể đến thành phố Hồ Chí Minh, nhưng một dự án của chính phủ hiện nay đang gây nhiều tranh cãi hứa hẹn sẽ giảm thời gian đi lại giữa hai thành phố xuống còn sáu giờ.

Nhà nước Việt Nam đang chờ sự chấp thuận của ngành lập pháp để xây hệ thống xe điện cao tốc dài 1.570 cây số với vận tốc 300 cây số/giờ.

Hệ thống này sẽ được hoàn tất trong năm 2035 với gía 56 tỉ đô-la, gần như chiếm 60 phần trăm tổng sản lượng nội địa (GDP) năm rồi. Cái gía đắt đỏ đó làm cả nước đặt vấn đề với những điều mà nhà nước xem là ưu tiên.

“Nước ta vẫn còn nghèo,” đại biểu Trần Hùng Việt lên tiếng chỉ trích dự án xe điện cao tốc này trong một buổi tranh luận của quốc hội, theo VNExpress đưa tin.

Những cuộc tranh luận của quốc hội không cho phép báo chí ngoại quốc tham dự, nhưng được đăng tải rộng rải trong báo chí quốc nội của nhà nước trước ngày bỏ phiếu vào ngày thứ Bảy 19 tháng Sáu tới đây.

Trong lúc nhà nước nói đến những siêu dự án, thì một số trẻ con ở vùng Cao nguyên Trung phần chỉ có thể đi đến trường bằng cách đu dây để qua sông vì không có cầu, đại biểu Nguyễn Minh Thuyết nói với hãng thông tấn AFP.

Việt Nam đang phát triển nhanh, nhưng khoảng nữa dân số vẫn sống bằng nghề trồng trọt, nông nghiệp và lợi tức mỗi đầu người chỉ khoảng 1.000 đô-la, và lương tối thiểu của nhà nước là 38 đô-la một tháng (730.000 đồng).

Hình: bà con Noong Hẻo đu dây đi chợ, và học sinh còn đu dây qua sông đi học vì không có cầu... trong lúc đảng quyết ra biển lớn với dự án xe điện cao tốc! Nguồn: xaluan.com
Những trung tâm mua sắm tân thời, hiện đại và những tiệm ăn nhanh ở thành phố Hồ Chí Minh, được xem như là trung tâm thương mãi của toàn quốc, là cả một thế giới xa vời, khác biệt với những ngôi làng nhỏ bé của người thiểu số nằm ở tỉnh Quảng Trị, nơi trẻ con trông dơ dáy, nhớp nhúa chơi bên ngoài nhưng căn nhà được cất sơ sài bằng gỗ và tôn dợn sóng.

Nguyễn Hoài Thu, 22 tuổi, một sinh viên đại học ở Hà Nội cho rằng tàu lửa Thống nhất có lẽ không là tuyệt vời cho lắm nhưng con tàu này vẫn đưa cô về nhà ở Hà Tĩnh – cách Hà Nội 350 cây số về phía Nam - một cách kinh tế, vừa túi tiền.


“Chỉ mất tám giờ và tốn chỉ 86.000 đồng,” cô nói.


Nếu xe điện cao tốc được xây, thời gian đi Hà Tĩnh chỉ mất một giờ nhưng Trần Thị Cà, 65 tuổi, một hành khách đi Hà Tĩnh nói số tiền (56 tỉ đô-la cho dự án) có thể được sử dụng tốt hơn cho những chuyện khác.


“Mình nên dùng số tiền đó để nâng cấp đường sá, để cho người nghèo,” bà nói.


Đây là một nhận xét chung của mọi người, người dân thường muốn nhà nước tập trung hơn cho những quan tâm gần gũi ngay trước mắt như y tế và điện, ông Lê Đăng Doanh, một giảng viên thỉnh giảng của trường Đại học Kinh tế Hà Nội bày tỏ.


Ông Doanh đang “khẩn thiết” kêu gọi bác bỏ dự án này, ông nói rằng dự án này làm lợi chỉ cho một số ít người giàu có.


Ông lý luận rằng một hệ thống xe điện cao tốc đường dài như thế không thể cạnh tranh với các hãng hàng không. Vé cho một chuyến xe điện cao tốc này có thể bằng 70 phần trăm gía vé máy bay từ Hà Nội đi thành phố Hồ Chí Minh, và chỉ bay trong hai giờ đồng hồ.


Hiện đại hóa hệ thống xe lửa hiện thời và phát triển thêm hệ thống chuyển vận hàng hải cũng như nâng cấp hệ thống đường sá sẽ hiệu qủa hơn, theo ông Lê Đăng Doanh.


Ông cho rằng đầu tư vào hệ thống xe điện cao tốc mang tính “rủi ro rất cao” trong bối cảnh mất cân bằng trong nền kinh tế của Việt Nam.


Đại biểu Quốc hội CHXHCNVN Trần Tiến Cảnh: "Tôi thấy những nơi có chỉ số IQ cao thì họ có đường sắt cao tốc, Việt Nam ta cũng có chỉ số IQ cao." Nguồn: TTXVN
Theo Ngân hàng Thế giới, ngân sách thâm thủng đạt đến mức “rất cao” ở 8.4 phần trăm của GDP năm rồi. Nợ Việt Nam phải trả chiếm khoảng 47 phần trăm của GDP, là mức mà Ngân hàng Thế giới cho là cao nhưng nhưng có thể chịu được nếu nhà nước thận trọng.

Ngân hàng Thế giới không phản đối dự án xe điện cao tốc này nhưng sẽ không dính dáng vào.


Viên chức Nhật Bản lại nói rằng nhà nước Việt Nam đã đồng ý dùng kỹ thuật Shinkansen của Nhật để xây hệ thống xe điện cao tốc này, nhưng cần sự chấp thuận chính thức của Quốc hội.


Mặc dù hết 90 phần trăm đại biểu Quốc hội là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, nhưng quốc hội Việt Nam trong những năm gần đây trở nên có tiếng nói nhiều hơn về những vấn nạn lớn của đất nước.


Bộ trưởng Bộ Giao thông Nhật Bản ông Seiji Maehara nói chính phủ ông sẽ xem xét chuyện tài trợ dự án này, mà ông đề nghị tiến hành từng phần, theo báo Jiji Press của Nhật Bản.


Như được tường thuật, một phát ngôn viên của nhà nước Việt Nam đã bảo đảm là xe điện cao tốc sẽ không làm cho Việt Nam vỡ nợ.


Không có thời gian để phí phạm, ông Nguyễn Hữu Bằng, tổng giám đốc Đường sắt Việt Nam do nhà nước làm chủ nói.


“Đây là một dự án của tương lai nhưng chúng ta phải bắt đầu ngay bây giờ, để khỏi phải bị trễ tràng,” ông nói, theo VietnamNet.


“Hệ thống xe điện cao tốc sẽ đưa Việt Nam vào loại du hành bằng xe điện hạng nhất.”


Nhà kinh tế gia Lê Đăng Doanh, cho rằng dự án này tuồng như phản ảnh cái ý muốn rất mạnh mẽ của nhà nước, muốn phát triển đất nước nhưng “hệ thống xe điện cao tốc này sẽ hoài công tốn của mà ích lợi được mang đến chẳng là bao.”



© DCVOn
line

Monday, June 14, 2010

Đừng đổ thêm gánh nặng lên đầu con cháu chúng ta!

Trích Bauxit Vietnam

Phan Ngọc Uy

image”gia tài của mẹ để lại cho con” là một đất nước cạn kiệt tài nguyên, sông ngòi bị bức tử vì ô nhiễm và nhà máy thủy điện, nợ nần chồng chất…

Phan Ngọc Uy

Mùa hè năm nay ở nước ta có lẽ nắng và nóng hơn rất nhiều so với những năm trước. Cái nắng gay gắt một phần vì nước ta là một trong 5 nước chịu tác động nghiêm trọng nhất của hiện tượng ấm lên toàn cầu, thêm vào đó là tình trạng cúp điện liên miên. Nếu EVN không đảm bảo cung ứng điện cho sinh hoạt và sản xuất của nước ta thì đây chính là lực cản của sự phát triển kinh tế đất nước ta.

Từ chính trị, an ninh-quốc phòng

Bên cạnh cái nắng-nóng với đúng nghĩa đen của nó thì một loạt các dự án, đề án được Đảng và Chính phủ “xuất” ra cũng “đốt nóng” dư luận hừng hực không kém gì cái anh thiên nhiên, nào là dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, dự án cho nước ngoài thuê đất rừng đầu nguồn; việc ngư dân nước ta bị “tàu lạ” bắt, giam, đánh đập, đòi tiền chuộc và cấm đánh bắt các ngư trường thuộc lãnh hải ta; đồ án quy hoạch lại Thủ đô Hà Nội với trung tâm hành chính nhà nước lên Ba Vì, dự án trục Thăng Long và mới đây nhất là dự án đường sắt cao tốc Bắc-Nam.

Điều đáng nói ở các dự án, đề án này là thứ nhất, các dự án, đề án này dù đang còn nằm trên giấy tờ hay đang thực thi đều gây ra những tác động tiêu cực nghiêm trọng đến chủ quyền, tình hình an ninh-quốc phòng, chính trị, kinh tế, văn hóa-xã hội, môi trường… đối với nước ta; thứ hai, nhiều dự án có mức kinh phí vô cùng lớn so với GDP của nước ta như dự án quy hoach Thủ đô Hà Nội ước tính 90 tỷ USD (bằng GDP của nước ta), dự án đường sắt cao tốc Bắc-Nam với 55.8 tỷ USD (bằng 2/3 GDP, chưa tính mức tăng kinh phí khi thực hiện); thứ ba, hệ quả từ hai nhân tố trên: nhân dân hết sức bức xúc và phản đối gay gắt.

Không hiểu sự biến đổi khí hậu, thời tiết biến đổi thất thường có tác động tiêu cực đến đội ngũ “tinh hoa” (elite) của dân tộc ta trong thời gian qua hay không mà làm cái gì cũng đều bị công luận phản đối gay gắt?

Chuyện 10 tỉnh nước ta cho nước ngoài thuê đất rừng ở nhiều vùng trọng yếu, vùng phên giậu của nước ta với giá thuê đất ở nhiều vùng gọi là tượng trưng mà Chính phủ chẳng hề hay biết. Không biết trách nhiệm “lo trước cái lo của thiên hạ” của giới lãnh đạo trung ương và địa phương ở đâu? Quyền hành địa phương dám lấn lướt, qua mặt và che mắt cả chính quyền trung ương? Chuyện dự án khai thác bauxite Tây Nguyên cũng là một “dự án tương tự, nó nghiêm trọng đến mức vị Đại tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp sống gần trọn “ba vạn sáu ngàn ngày”, và hàng ngàn con dân đất Việt sống khắp nơi trên địa cầu viết những lá thư tâm huyết, lập bản kiến nghị gửi Quốc hội, Chính phủ để can ngăn nhưng cuối cùng dự án cũng cứ “phải” thông qua.

Ngư dân ta khai thác trên ngư trường của ta lại bị “tàu lạ” hành hạ đủ kiểu mà không thấy vị quan chức nào đứng ra lên tiếng bênh vực, có chăng thì cũng gọi là chỉ thấy cô phát ngôn Bộ Ngoại giao phát lui phát tới một điều, kiểu đại ý: Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trưởng Sa và kêu gọi “nước lạ” không làm căng thẳng thêm tình hình biển Đông. Ngư dân nước ta nhìn chung đánh bắt nhỏ lẻ, phương tiện đánh bắt còn nghèo nàn nhưng đó là phương tiện mưu sinh duy nhất của họ. Ngư dân là những người thường xuyên phải hứng chịu nhiều cơn bão lớn từ biển khơi, nay lại phải gánh chịu những cơn bão táp với “sức tàn phá” không kém thiên nhiên từ những chiếc “tàu lạ” mà cũng chẳng thấy Chính phủ lập quỹ hỗ trợ, bảo vệ ngư dân từ các vị khách không mời đó. Sáng kiến lập quỹ hỗ trợ cho ngư dân bị xâm hại được đưa ra tuy còn mang tính địa phương, nhỏ lẻ, manh mún nhưng rất cấp thiết và đã có những đóng góp tích cực cho ngư dân một số vùng.

Việc “tàu lạ” xâm nhập trái phép và bắt bớ, hành hạ, đòi tiền chuộc ngư dân ta trên vùng lãnh hải của ta là hành động vi phạm công ước quốc tế trắng trợn, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến chủ quyền lãnh hải, uy tín, danh dự, nhân phẩm của đất nước ta, nhân dân ta. Do đó, một vấn đề tối quan trọng trong vấn đề này là phải hoàn chỉnh pháp lệnh về biển đảo Việt Nam.

Đến hiệu quả kinh tế

Người đời thường hay bảo rằng “thùng rỗng kêu to”, không biết nó có đúng đến đâu nhưng cứ nhìn vào những siêu dự án mà Đảng và Chính phủ đưa ra thì có lẽ điều đó không sai một tẹo nào. Một đất nước nhỏ có 330 nghìn km2 với hơn 86 triệu dân ( chưa kể dân sống chui, đẻ chui), GDP có 90 tỷ USD mà cả gan dám đưa ra các dự án, đề án xấp xỉ trăm tỷ USD (dường sắt cao tốc dự kiến là 55.8 tỷ nhưng nếu khi làm xong thì kinh phí đội lên chí ít cũng 30% mức chi ban đầu vì đây là truyền thống trong ngành xây dựng của Việt Nam, ít có khả năng ngược lại vì tiền đây là tiền của “cha chung không ai khóc”, nhưng đúng ra là tiền thuế của dân).

Cái bệnh nhà nghèo mà đòi chơi sang, không có tiền cũng ưa chạy theo, học đòi mốt của thời đại không biết có phải do chịu tác động của nền kinh tế thị trường không mà vị đại biểu Quốc hội đáng kính ở Hà Nam bảo “các nước có IQ cao đều làm đường sắt cao tốc” (Vietnamnet, 08/06/2010) ? Cơ quan công quyền nhà cao cửa rộng rồi còn muốn quy hoạch lại, xây dựng lại cho to lớn, hoành tráng để xứng tầm với cái chỉ số IQ của dân tộc, hay để thỏa mãn cơ hội làm giàu cho một số cá nhân? Đọc bài viết Ước gì lãnh đạo nước mình nhìn ảnh chụp Nhà Trắng trên BVN của Thầy giáo Hà Văn Thịnh (là giáo viên Chủ nhiệm tôi năm cuối) tôi nghĩ mãi mà không lý giải nổi tại sao nước mình nghèo khó đến thế mà giới lãnh đạo mình ích kỷ quá thế.

Phải nhìn thẳng vào sự thật và chấp nhận sự thật này: Việt Nam ta là một nước còn nghèo, đời sống của người dân còn gặp nhiều khó khăn, cơ sở y tế còn thiếu thốn, nghèo nàn; chất lượng môi trường giáo dục vẫn còn thấp và xuống cấp nghiêm trọng; cơ sở hạ tầng chưa đáp ứng nhu cầu sinh hoạt, đi lại của người dân, thêm vào đó là nạn kẹt xe, ùn tắc giao thông, triều cường dâng cao do phòng tuyến đê bao yếu kém, thiếu điện cho sản xuất và sinh hoạt… Thiết nghĩ, Nhà nước của ta là nhà nước “của dân, do dân vì dân” thì nhà nước nên chú trọng đến các nhân tố cơ bản của con người như ăn, ở, đi lại, sinh hoạt, học hành, sức khỏe của người dân trước đã rồi mới tính đến các vấn đề khác.

Chúng ta có quyền tự hào cha ông ta đã đổ bao xương máu để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam, chúng ta không bao giờ quên những Bạch Đằng, Chi Lăng, Xương Giang, Rạch Gầm-Xoài Mút, Ngọc Hồi-Đống Đa, Cách mạng tháng Tám, Điện Biên Phủ, Đồng Khởi, Mùa Xuân 1975 nhưng chúng ta cũng không quên phê phán những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống đã bán nước hại dân. Nhưng với những dự án, đề án trên đây thì con cháu chúng ta sẽ phán xét chúng ta ra sao, khi những người sống bây giờ sau dăm bảy chục năm nữa sẽ thành người thiên cổ và “gia tài của mẹ để lại cho con” là một đất nước cạn kiệt tài nguyên, sông ngòi bị bức tử vì ô nhiễm và nhà máy thủy điện, nợ nần chồng chất… Thật xấu hổ và đau buồn cho con cháu chúng ta vì chúng đã có không ít người cha, người ông lãnh đạo thiếu tâm, thiếu tầm và ích kỷ!

Xin đừng đổ thêm gánh nặng lên đầu con cháu chúng ta!!!

Thừa Thiên Huế, 13/06/2010

PNU

HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

Sunday, June 13, 2010

Quan hệ quân sự Việt – Mỹ đã tiến một bước dài’

Trích VOA News

Thưa quý vị, cuộc đối thoại lần thứ ba về chính trị, an ninh và quốc phòng giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã diễn ra ở Hà Nội đầu tuần qua với sự tham dự của các giới chức cấp cao hai nước. Về phía Việt Nam có ông Phạm Bình Minh, Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngoại giao, trong khi đại diện Hoa Kỳ là ông Andrew Shapiro, Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách về chính trị và quân sự. Mời quý vị nghe Nguyễn Trung tường thuật về cuộc đối thoại được cho là nhằm ‘củng cố hợp tác song phương’ Hà Nội - Washington trong chuyên mục ‘Câu chuyện Việt Nam’ tuần này.

Andrew J. Shapiro, Assistant Secretary
Hình: state.gov/

Ông Andrew Shapiro nói rằng mối bang giao Việt Nam - Hoa Kỳ sẽ phát triển sâu rộng hơn.

Chia sẻ

Tin liên hệ

Ðường dẫn liên hệ

‘Chúng tôi phản đối bất cứ bên nào đòi quyền sở hữu toàn bộ khu vực này thông qua các biện pháp không hòa bình và không tuân theo các công ước quốc tế’, Đô đốc Robert Willard nói.

Thứ Trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh cho biết, lần đối thoại thứ ba được tiến hành để ‘thực thi thỏa thuận cấp cao giữa hai nước’.

Ông Minh cho hay rằng, hai bên đã thảo luận một loạt các vấn đề liên quan tới chính trị, quân sự và quốc phòng. Theo giới chức ngoại giao này, lãnh đạo cấp cao của hai nước đã thống nhất về việc ‘xây dựng, thiết lập quan hệ trên nhiều mặt và trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, bình đẳng, cùng có lợi’.

Giới chức ngoại giao này nói: ‘Chúng tôi trao đổi vấn đề chống phổ biến vũ khí giết người hàng loạt, chống khủng bố, phòng chống ma túy và tội phạm xuyên quốc gia. Ngoài ra, chúng tôi cũng thảo luận vấn đề cứu trợ thiên tai, an ninh trên biển, tìm kiếm cứu nạn, các chuyến thăm của tàu hải quân cũng như các kinh nghiệm trong việc gìn giữ hòa bình. Chúng tôi cũng thảo luận về hậu quả chiến tranh như vấn đề chất da cam cũng như vấn đề tìm kiếm quân nhân Hoa Kỳ mất tích trong chiến tranh Việt Nam’.

Trong khi đó, Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ Andrew Shapiro nhận xét rằng cuộc đối thoại là ‘một cơ hội tốt để củng cố mối quan hệ sâu rộng giữa Việt Nam và Hoa Kỳ’.

Ông nói: ‘Cuộc đối thoại rất hiệu quả, và tập trung vào một loạt các vấn đề an ninh và chính trị mà cả hai bên cùng quan tâm. Chúng tôi bàn về các vấn đề cụ thể như an ninh quốc tế và khu vực, trong đó cam kết chung về việc đảm bảo một khu vực châu Á – Thái Bình Dương hòa bình, ổn định và an toàn cũng như tầm quan trọng của việc hợp tác kinh tế giữa hai quốc gia'.

Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ nói thêm: 'Tôi hài lòng vì hai bên đã hợp tác và đạt được tiến bộ trong nhiều lĩnh vực và mối quan hệ chính trị - quân sự tiếp tục phát triển’.

Ông Shapiro còn cho rằng lần thảo luận thứ ba này càng có ý nghĩa hơn nữa trong bối cảnh Hoa Kỳ và Việt Nam sắp chính thức kỷ niệm 15 năm bình thường hóa quan hệ giữa hai quốc gia.

Nhà ngoại giao này nói: ‘Lễ kỷ niệm này là một cơ hội hiếm có để hai bên ngồi lại thảo luận mối quan hệ hợp tác trên mọi cấp độ giữa chính phủ hai nước nhằm tìm ra các tiến bộ đã đạt được trong 15 năm qua và các vấn đề trọng tâm cho các hợp tác trong tương lai. Cuộc đối thoại chính trị và quân sự chỉ là một trong nhiều lĩnh vực hợp tác giữa Hoa Kỳ và Việt Nam’.

Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ cũng bày tỏ lạc quan rằng mối bang giao giữa hai quốc gia sẽ ‘phát triển sâu rộng hơn’. Theo ông Shapiro, ‘điều tốt đẹp nhất vẫn còn đang ở phía trước’.

Trong khi đó, giáo sư Vũ Hồng Lâm (Alexander Vuving) từ Trung tâm Nghiên cứu An ninh châu Á – Thái Bình Dương ở Hawaii, nhận định rằng ‘so với 5 năm trước, quan hệ quân sự Việt – Mỹ, nhất là sự tin cậy lẫn nhau, đã tiến một bước rất dài trong thời gian qua’.

Chuyên gia này đánh giá: ‘Cuộc đối thoại chiến lược thường niên này rất bổ ích cho cả hai bên. Tôi nghĩ cả hai nước đều hài lòng với việc có được cuộc đối thoại đó, cũng như các tiến triển, và kết quả của các cuộc đối thoại trước đây. Đối thoại giúp cho hai bên hiểu biết nhau hơn, và giúp hai bên tạo lòng tin lẫn nhau. Qua mỗi một lần làm việc như vậy thì niềm tin được củng cố hơn và hai bên đi đến các thỏa thuận hợp tác mới, tăng cường hạng mục hợp tác giữa hai nước’.

Trước khi cuộc đối thoại diễn ra, ông Shapiro cho báo giới biết rằng tranh chấp ở biển Đông là một trong các chủ đề thảo luận. Ông được trích lời nói rằng Hoa Kỳ ‘muốn nghe đánh giá của Việt Nam về vấn đề này’.

Một số chuyên gia nhận xét rằng mối quan hệ quân sự Việt – Mỹ được tăng cường thời gian qua là kết quả nỗ lực của cả hai nước nhằm cân bằng sức mạnh đang lên cũng như ảnh hưởng của Trung Quốc ở khu vực.

Đồng quan điểm đó, giáo sư Lâm cho rằng cuộc đối thoại không ‘trực tiếp nhắm vào vấn đề biển Đông, vào Trung Quốc’, nhưng các cuộc đối thoại như vậy ‘cũng tạo ra kênh chính thức để hai phía trao đổi về các vấn đề cùng quan tâm, trong đó có biển Đông, nhất là khi Trung Quốc đang ngày càng hiện diện và hoạt động mạnh mẽ hơn ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương’.

Tin cho hay, Đô đốc Robert Willard, Tư lệnh Bộ chỉ huy Quân đội Mỹ ở Thái Bình Dương, cũng tới Việt Nam tham gia cuộc đối thoại lần này.

Tại Việt Nam, ông Willard nhấn mạnh lại tuyên bố trước đó của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates tại diễn đàn an ninh khu vực ở Singapore.

Ông được báo chí trong nước trích lời nói: ‘Chúng tôi phản đối bất cứ bên nào đòi quyền sở hữu toàn bộ khu vực này thông qua các biện pháp không hòa bình và không tuân theo các công ước quốc tế’.

Vị Đô đốc tuyên bố hải quân Hoa Kỳ sẽ tiếp tục đóng vai trò trong việc duy trì ‘an ninh khu vực’.

Cuộc đối thoại thường niên về các vấn đề an ninh, quốc phòng và chính trị Việt Nam – Hoa Kỳ nhằm củng cố mối bang giao song phương diễn ra lần đầu tiên năm 2008.

Đến đây cũng đã kết thúc chuyên mục ‘Câu chuyện Việt Nam’, phát sóng vào lúc 10 giờ tối thứ Bảy hàng tuần. Nếu quý vị muốn chia sẻ với các quý độc giả khác các tin tức hữu ích từ nơi mình sinh sống, xin gửi email về cho chúng tôi tại địa chỉ: vietnamese@voanews.com. Xin ghi trên tiêu đề là gửi chuyên mục 'Câu chuyện Việt Nam'. Xin quý vị gửi kèm các thông tin liên hệ cụ thể. Nguyễn Trung sẽ liên lạc với quý vị. Xin chân thành cám ơn và hẹn gặp lại trong chương trình tuần sau.

Saturday, June 12, 2010

World Cup


Cứ mỗi bốn năm lại một lần
World Cup ngày hội của hành tinh
Đội thua ủ rủ buồn thiểu nảo
Đội thắng tươi vui hớn hở cười
Người xem nô nức lòng hồi hộp
Sân cỏ rộn ràng đến...thót tim
Đá banh ai lại không ham thích
Sân cỏ banh lăn đẹp lạ thường!

Phi Vũ
06/12/10

Thursday, June 10, 2010

Cộng sản lấy độc tài làm chính sách.

Trích Đàn Chim Việt

Đại Nghĩa sưu tầm

Khắp thế giới và dân tộc Việt nam ai cũng biết ngay sau khi giành được thắng lợi thì đảng CSVN lập tức tạo ra cái trò “hiệp thương”, “thống nhất đất nước về mặt nhà nước” để có điều kiện giải tán ngay cái chánh phủ Lâm thời CHMNVN (phải viết ra lần đầu) mà họ đã dựng lên làm công cụ và đồng thời ép buộc“ tự giải thể” hai đảng Dân chủ và đảng Xã hội đã cùng sát cánh với họ trong suốt cuộc chiến. Họ đã ngang nhiên tuyên bố đặt tên nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa (CNXH) Việt nam bất chấp ý kiến của toàn dân lại còn cao giọng bảo là làm theo nguyện vọng của toàn dân. Nhân dân nào biết CNXH là gì, cộng sản Việt nam đã mạo danh, một mạo danh khôi hài. Cộng sản Việt nam sở dỉ cương quyết “ tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN” là để thực thi cho kỳ được chủ nghĩa độc tài toàn trị, nhưng mà theo tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ thì cái XHCN ấy chỉ là con ngáo ộp lừa dối mà thôi, trả lời Phóng viên Huy Phương đài VOA nhân ngày 30-4-2010, ông nói:

“ Chủ nghĩa xã hội chưa bao giờ là một hiện thực ở Việt nam bởi cho đến ngày hôm nay hệ tư tưởng ấy vẫn chỉ là “định hướng” như chính ban lãnh đạo cộng sản Việt nam thừa nhận.” (VOA online ngày 29-4-2010)

Chính Hồ chí Minh cũng không có ý đưa nước Việt nam thành XHCN, nhà sử học Hà văn Thịnh đã dẫn chứng qua di chúc của HCM như sau:

“Cuối của bản di chúc viết rằng: “xây dựng một nước VN hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh,” có nói gì tới XHCN đâu? Cũng như trong chính cương viết tắt, bác nói, trước cách mạng quốc gia sau làm cách mạng xã hội. Bác có nói gì tới cách mạng XHCN đâu? Nên người ta cố tình hiểu sai bác.”.

(Đàn chim Việt online ngày 19-5-2010)

Cựu trung tướng Quân Đội Nhân Dân Trần quốc Bảo, người em chú bác với cố chủ tịch nước Trường Chinh trong một lần trò chuyện với hai vị đại tá Tạ cao Sơn và đại tá Quách hải Lượng, ông có nói như sau:

“ Ta độc tài cộng sản. Sai lầm lớn nhất là ta dùng chuyên chính vô sản (thu cái độc tài cho một đảng, một nhóm người trong đảng nhân danh là cộng sản rồi cuối cùng là độc tài của một cá nhân)…

Độc tài của cộng sản ghê lắm, thâu tóm quyền lực, lừa bịp nhân dân, biến người dân thành nô lệ. Vấn đề này ta cứ nhìn toàn cục và có cái nhìn xuyên thế kỉ rất rõ. Khi đã có quyền lực trong tay ắt dẫn đến độc tài.” (Đàn chim Việt online ngày 3-9-2009)

Luật sư Trần Lâm ở Hải phòng, nguyên chánh án tòa án tối cao xác nhận bản chất của chế độ độc tài này trong một cuộc hội luận với luật sư Trần Thanh Hiệp ở Paris, ông nói như sau:

“Người dân chưa hề một ngày được hưởng dân chủ. Mà bây giờ thì lại bị một điều là hiện nay một đảng cầm quyền, một đảng quyết định, thì tức là độc tài. Thế thì bây giờ ta mang dân chủ của Âu châu, của châu Mỹ vào cái dân chủ lạc hậu của Việt nam kèm theo cái đảng trị như thế thì thật là một trời một vực. Hiện nay ở Việt nam quyền hành pháp, tư pháp, lập pháp thì bị tập trung trong tay một đảng thôi…(RFA online 3 ngày 5-6-7/10/2007)

1- Hành pháp:

Chánh phủ CHXHCNVN đã hành xử quyền cai trị đất nước một cách độc đoán, độc tài, bất kể luật pháp, hiến pháp là gì cả, muốn mời muốn bắt giam ai tùy tiện, thậm chí còn sử dụng bọn côn đồ như một lực lượng để đàn áp, để khống chế những người bất đồng chính kiến. Nhà văn Hoàng Tiến, một nhà cách mạng lão thành trong bài “Tôi bị đàn áp”, ông viết:

“Tôi gọi là bị bắt, điều đó đúng bản chất của sự việc. Phía công an gọi là mời, là triệu tập. Triệu tập với lực lượng công an đông đảo và khoẻ mạnh, có tính bắt buộc cưởng bức, chỉ là một dạng hình thứ cấp của bắt, không có gì khác nhau cả. Chỉ thiếu cái còng khóa số 8 mà thôi.” (Đàn chim Việt online ngày 28-8-2006)

Và bức xúc hơn, nhà văn Trần mạnh Hảo trong thư ngỏ gởi cơ quan an ninh với những lời văn phẫn nộ, ông viết:

“Mới thấy anh em giày xéo lên bản hiến pháp nước CHXHCNVN hơn cả voi giày mả tổ. Anh em tự nhiên như ruồi xông vào nhà người ta, khám xét, lục lọi, lấy đồ đạc y hệt như cướp ngày mà không có mảnh giấy của tòa án hay viện kiểm sát nào cho phép! Anh em an ninh ta hóa cướp hồi nào vậy?” (Đàn chim Việt online ngày 31-8-2006)

Căm phẫn chế độ CHXHCNVN, linh mục Phan văn Lợi, một vị linh mục khả kính thường lên tiếng đấu tranh đòi dân chủ trong lúc “làm việc” với công an thành phố Huế ngày 26-3-2001, Ngài đối đáp như sau:

“Chế độ này có 5 thứ độc quyền mà chúng tôi không thể chấp nhận:

- Đó là độc quyền về tư tưởng( chủ nghĩa Mác-Lênin là hệ tư tưởng chính thống)

- Độc quyền về chính trị( đảng CS là tổ chức lãnh đạo duy nhất)

- Độc quyền về thông tin( mọi phương tiện truyền thông đều là công cụ của nhà nước )

- Độc quyền về giáo dục( các tôn giáo với tính cách tôn giáo không được góp phần vào việc đào tạo các thế hệ trẻ từ cấp 1 đến đại học )

- Và cuối cùng độc quyền về pháp luật (không có tam quyền phân lập như tại các nước dân chủ văn minh: tư pháp, lập pháp, hành pháp đều nằm trong tay đảng cộng sản) (Người Việt 4-2001)

Kỹ sư Đỗ nam Hải, một nhà trí thức trẻ từng tốt nghiệp đại học trong nước và tu nghiệp ở Úc 8 năm trong một bức thư ngày 10-12-2004, ông viết với một giọng văn đanh thép:

“ Hễ chừng nào còn chế độ độc đảng trên đất nước thì chừng đó sự bất công, đói nghèo và tụt hậu càng trở nên sâu sắc và trầm trọng.” (Người Việt ngày 12-12-2004)

Cựu đại tá QĐND Phạm quế Dương, nhà đấu tranh cho dân chủ từng trả lại thẻ đảng sau khi tướng Trần Độ bị khai trừ đã lên tiếng mạnh mẽ chống lại chế độ mà ông đã từng phục vụ vì thấy họ đã đi ngược lại đường lối tuyên truyền trước đây và ông đã trả lời phỏng vấn của tuần báo Viet tide như sau:

“Chứ bây giờ anh độc đảng, nắm quyền ăn cắp, ăn cướp như điên, không có lực lượng nào nói cả. Anh là người cầm quyền, anh là người ăn cắp và cuối cùng anh là người tự xử anh, thì làm sao khắc phục được.” (Viet tide số 44 ngày 17-5-2002)

2- Tư pháp:

Luật sư Trần Lâm, trong cuộc hội luận ngày 27-1-2009 về nền luật pháp Việt nam năm 2008, ông phát biểu một cách thẳng thắn rằng:

“Là một người đã bao nhiêu năm trong ngành này, tôi thấy không thể cải tiến được. Vì cái gốc của nó là toàn trị, bây giờ nếu cải tiến, đi theo dân chủ làm sao còn toàn trị được nữa? Chính ông Phạm văn Đồng khi bàn về việc làm luật đã nói một câu rằng:“Nếu làm luật thì còn quản lý sao được, còn lãnh đạo làm sao được?”Cả ông Đỗ Mười cũng nói thế:“Muốn làm luật thì làm sao cai trị được?” Hai cụ gọi là “ghê gớm” mà đã nói hai câu như thế, thì rõ ràng nếu làm luật pháp công minh thì làm sao còn toàn trị được…Bà Ngô bá Thành một luật gia có tên tuổi của Việt nam, nhận xét rằng:

Ở Việt nam có một rừng luật, nhưng khi thực hiện lại áp dụng luật rừng”.

( RFA online ngày 28-1-2009 )

Cũng luật sư Trần Lâm trong cuộc hội luận do Phóng viên Trà Mi đài RFA tổ chức sau khi ông bào chửa cho vụ án của hai luật sư Nguyễn văn Đài và luật sư Lê thị Công Nhân ông nói như sau:

“Chỉ mấy người như Công Nhân và Đài thôi. Mà thực ra mấy cái vụ án sơ thẩm đó người ta chả cho Đài cũng như chả cho Công Nhân biện hộ tranh luận mà chỉ xử ào ào cho xong thôi. Ngay đấy là hai luật sư ra tòa và vừa rồi 6-7 luật sư ra tòa, nhưng tóm lại người ta cũng chỉ xử ào ào cho xong thôi

“Nhưng mà tình trạng dân chủ của luật sư thì còn có điều này Bác chưa biết. Đó là ông thẩm phán cũng không được độc lập cơ mà. Ông thẩm phán cũng không có dân chủ cơ mà…Thẩm phán nói với ông thầy:

“Luật sư các ông còn được nói lung tung chớ tôi không có được tự do,” bởi vì ở VN có cái gọi là “án bỏ túi cơ mà. Tức là người ta quyết định là vụ này xử là nên xử như thế nào. Còn phiên tòa chỉ là để diễn cơ mà…

“ Ngay ở địa phương một cấp ủy đảng còn can thiệp vào các vụ án. Không phải can thiệp vào việc xây dựng pháp luật mà họ can thiệp vào“thằng này xử nặng hay xử nhẹ(RFA online 3 ngày 5-6-7/10-2007)

Gần đây nhất, sau vụ án xử bốn nhà trí thức tranh đấu trẻ Lê công Định, Lê thăng Long, Trần huỳnh Duy Thức, Nguyễn tiến Trung ngày 20-1-2010, luật sư kỳ cựu trong nước Trần đình Triễn nhận xét như sau:

“Thành ra việc tổ chức phiên tòa mang tính chất hình thức. Chứ thực ra bản án người ta đã có trong túi rồi. Chính tình trạng nầy dẫn đến trường hợp oan sai. Mà oan sai rồi thì không ai chịu xử. Vì từ thẩm phán sai đến chánh án, phó tòa, chánh, phó án sai, thậm chí họ đã hỏi ý kiến cấp trên trước khi xử một vụ nào đó rồi, thì ai lại xem xét lại vụ án đó?” (RFA online ngày 5-6-2010)

Lê chí Quang, một luật sư trẻ bị đưa ra tòa và kết án tù chỉ vì viết một bài “hãy cảnh giác với Bắc triều” thế mà cũng bị kết án 4 năm tù và ba năm quản chế, phiên tòa được mô tả như sau:

“Trong phiên tòa chỉ có cha mẹ luật sư Quang còn ngoài ra toàn là công an chìm, nổi chứ thân nhân, phóng viên báo chí cũng không được vào. Không có luật sư độc lập để biện hộ, chỉ có hai tên“luật sư quốc doanh” ấm ớ cho qua rồi tuyên đọc bản án do Viện kiểm sát nhân dân định sẵn. Bà mẹ của luật sư Quang quá phẫn nộ, bà thét lên:“Tần Thuỷ hoàng và Hitler cũng không tráo trở như các người, đồ chó má!” (Người Việt ngày 11-11-2002)

Trong vụ án của bác sĩ Phạm hồng Sơn cũng không khác gì, bà Vũ Thú Hà vợ bác sĩ Sơn cũng đã quá phẫn uất mà phát biểu như sau:

“Tôi rất phẫn nộ về cái phiên tòa ngày hôm nay. Tôi phải dùng chữ phẫn nộ vì tôi không dùng được từ nào khác hơn.” (Việt tide ngày 20-6-2003)

Vụ án điển hình thứ ba là vụ án của linh mục Nguyễn văn Lý nhà đấu tranh kiên cường bất khuất, trong phiên tòa:

“Ông hô to hai lần“Đả đảo đảng cộng sản trước khi bị một công an dùng tay bịt miệng lại.” (RFA online ngày 15-4-2007)

3- Lập pháp:

Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của chế độ, ấy thế mà còn phải dưới cơ quan quyền lực khác cao hơn: là Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt nam. Thật vậy vì quốc hội chỉ gồm toàn là đảng viên đảng cộng sản nên có người mỉa mai hỏi là quốc hội hay là đảng hội? Kết quả cuộc bầu cử quốc hội ngày 29-5-2007 được đài BBC đánh gía:

“Như vậy, hơn 90% đại biểu trúng cử là người của đảng cộng sản cầm quyền là điều mọi người đã biết từ trước…Vào cuối ngày bầu cử 20-5, báo chí trong nước cho hay có hơn 56 triệu cử tri đi bầu, đạt tỷ lệ trên 99,6%.”

(BBC online ngày 29-5-2007)

Các cuộc bầu cử dưới chế độ cộng sản trị ở Việt nam theo sự nhận định của cố trung tướng QĐND Trần Độ thì:

Đảng cử-Dân bầu, dân chỉ đi bầu theo danh sách đã chỉ định…đảng bắt mọi người phải công nhận, thế là có tự do bầu cử, tự do ứng cử!” (Tuần báo VNTD ngày 6-12-2001)

Theo Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc hội Trần quốc Thuận trả lời phỏng vấn của báo Thanh niên phổ biến ngày 20-5-2006 thì:

“Ở các nước Bắc Âu, thủ tướng và bộ trưởng không có trong Quốc hội. Ở

(nước) mình những người đó (từ TBT đảng, thủ tướng, phó thủ tướng, các bộ trưởng, chủ tịch tỉnh, TGĐ quốc doanh,v.v…đều là đại biểu quốc hội và cũng là các đảng viên cao cấp nhất của đảng CSVN) thì giám sát ai, chất vấn ai? Không khéo là vừa đá bóng vừa thổi còi…

“Phải mở rộng quyền tự do ứng cử, bầu cử, tranh cử. Phải để cho Quốc hội có thực quyền mới quyết định được các vấn đề.” (BBC online ngày 22-5-2006)

Do Quốc hội toàn là đảng viên nên các đại biểu thi hành lệnh của đảng CSVN làm ra hiến pháp chỉ lo bảo vệ đảng và đi ngược lại quyền lợi của nhân dân rõ nét nhất là trong hiến pháp năm 1992 Quốc hội đã nặn ra điều 4 nhằm bảo vệ quyền độc đảng cai trị đất nước, đưa đến chế độ độc tài toàn trị. Quốc hội chỉ là một cơ quan làm công cụ hợp thức hóa mọi điều lệnh hoặc nghị quyết của BCT đảng CSVN mà thôi. Chính BCT đảng CSVN mới là siêu cơ quan quyền lực cao nhất.

Cựu bộ trưởng bộ Tư pháp Nguyễn đình Lộc trả lời phỏng vấn của Phóng viên Khiết Hưng báo Tuổi Trẻ cuối tuần ngày 8-10-2007 về vấn đề hiến pháp ông nói :

“Cá nhân tôi cho rằng đã đến lúc chúng ta phải xây dựng hiến pháp mới thay hiến pháp 1992 để thể chế hóa đường lối đổi mới của đảng…Nói đến điều 4 HP 1992 chúng ta phải thấy có hai vế:Đảng lãnh đạo nhưng đảng phải hoạt động theo khuôn khổ của hiến pháp và pháp luật…Hiến pháp đã qui định thì phải làm cho đúng. Chúng ta phát triển qua nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn có tính chất khác nhau nhưng hiến pháp thường bị “quên”. Khi thông qua luật không đúng với tinh thần hiến pháp thì không ai “nhớ” đến hiến pháp. Như thế mới thấy tinh thần bảo hiến tôn trọng hiến pháp của Việt nam chưa có truyền thống.” (Tuổi Trẻ online ngày 10-10-2007 )

- Ý kiến của linh mục Chân Tín:“Phải hủy bỏ hiến pháp 1992 vì nó vô giá trị, không phản ảnh ý muốn của toàn dân. Nó chỉ do sự độc quyền của đảng CSVN nặn ra và được các dân biểu được đảng chỉ định chấp thuận làm theo chỉ thị của đảng.” (Người Việt ngày 11-9-2001)

- Bác sĩ Phạm hồng Sơn: “Xét trong bản hiến pháp hiện nay tại Việt nam, điều 4 HP chính là cản trở cơ bản để thiết chế một chính thể dân chủ có thể được tạo lập. Đề nghị (đòi hỏi) bở điều 4 HP hoặc luật hóa (một bước tới bỏ), điều 4 HP đã được nhiều người đề cập từ nhiều năm qua, trong đó có nhiều đảng viên cao cấp.” (Đối thoại online ngày 15-10-2007)

Một tập thể công dân gồm 560 người trong quốc nội gồm có Giáo sư Hoàng Minh chính, Kỹ sư Đỗ nam Hải, cựu trung tá Trần Anh Kim, Linh mục Nguyễn văn Lý… vừa phổ biến trên internet phát động:

Cao trào tẩy chay bầu cử Quốc hội độc đảng 2007” và đồng thời “kêu gọi tham gia bẩu cử Quốc hội đa đảng chân thực.” Khối công dân nói trên còn đòi chế độ Hà nội phải hủy bỏ điều 4 Hiến Pháp vì sự bầu cử và ứng cử Quốc hội cũng như Hội đồng nhân dân các cấp hoàn toàn do đảng CSVN đạo diễn, gạt ra ngoài tất cả những ứng cử viên nào không do đảng đưa ra.” (Người Việt ngày 24-5-2006)

Nhà văn Nguyễn xuân Nghĩa trước khi vào tù có viết bài “Ông Triết nói đúng quá” từ Hải phòng ngày 2-9-2007, ông viết ông Triết có nói một câu rất đáng nhớ. Nguyên văn như sau:

“Dù ai có nói ngã nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ điều 4 HP gì đó thì không có chuyện đó. Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố: tự sát.

“Điều 4 này do quốc hội (mà nhiều người gọi rất chính xác là đảng hội) đưa vào hiến pháp như chấp nhận một sự tham nhũng quyền lực của đảng CSVN khi đảng tự nhận đại diện cho nhân dân Việt nam, tự giành quyền lãnh đạo đất nước vĩnh viễn, độc đảng, độc tài.” (Thời luận ngày 6-9-2007)

4- Báo chí:

Trong một chế độ độc tài đảng trị thì quyền tự do báo chí sau quyền hành pháp, tư pháp, lập pháp cũng không được tôn trọng, cũng không được tự do mà phải đặt dưới quyền kiểm soát và chỉ đạo của đảng.

Lệnh kiểm soát báo chí của thủ tướng Nguyễn tấn Dũng đưa ra trong chỉ thị 37 ngày 29-11-2006 nhấn mạnh kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức:

“ Bộ Văn hóa – Thông tin và các cơ quan phải kiểm tra,“ kiên quyết đình chỉ các cơ quan báo chí không chấp hành đúng luật, không thực hiện đúng tôn chỉ, mục đích..” (BBC online ngày 1-12-2006)

Tất cả trên 700 tờ báo giấy, báo điện tử cũng như đài phát thanh, phát hình đều phải đi lề bên phải. Trong bài “Báo chí có đường đi thông thoáng hơn” của bộ trưởng Thông tin Lê doãn Hợp viết:

“Thời gian tới, sẽ hình thành các tập đoàn báo chí mạnh, không rải ra nhiều loại hình báo chímà không có đầu mối, một Vụ mạnh để quản lý…Lâu nay chúng ta quản lý theo mệnh lệnh. Báo chí bị điều hành làm cho mất tự do. Chúng ta có hoàn toàn tự do nếu đi đúng lề đường bên phải. Tôi cố gắng để cho báo chí một lề đường đó, để các nhà báo đi vào đường nhưng rộng rãi hơn, thông thoáng

hơn ” (VNExpress online ngày 15-8-2007)

Nhà thơ Bùi chí Vịnh, một trong những thành viên sáng lập tờ báo Tuổi Trẻ trả lời phỏng vấn của Phóng viên Mặc Lâm về câu nói của ông Lê doãn Hợp, ông Vịnh nói:

“Bởi vì chế độ này là chế độ đc đảng chính quyền cai trị cho nên báo chí chỉ là một công cụ tuyên truyền của chế độ mà thôi…

“Cái phát biểu vừa rồi của ổng chẵng khác gì một ông chủ nói chuyện với đày tớ, tức là cầm tay chỉ việc phải làm như thế nào?” (RFA online ngày 26-9-2007)

Ông Jeff Julliard, người đứng đầu Phòng nghiên cứu thuộc tổ chức Phóng viên không biên giới RSF sau khi khảo sát công bố về chỉ số tự do báo chí trên thế giới, Việt nam đứng hạng 162/169 quốc gia, trả lời phỏng vấn của Phóng viên Trà Mi, của đài RFA, ông nói:

“ Chúng tôi thật sự hết sức quan tâm về tình trạng tự do báo chí của Việt nam trong năm vì có nhiều nhà báo, những ngòi bút bất đồng chính kiến lần lượt bị đàn áp, bị bắt giam, hoặc bị lảnh án tù rất nặng chỉ vì họ phát hành các tờ báo độc lập với nhà nước, cổ võ cho quyền tự do báo chí, hay đòi hỏi dân chủ.”

(RFA online ngày 18-10-2007)

Đài BBC đưa tin “Cơn sóng gió với báo VietnamNet” và:

“Dư luận những ngày vừa qua lưu truyền thông tin rằng Tổng biên tập báo điện tử VietnamNet, ông Nguyễn anh Tuấn bị mất chức. Có nguồn tin, cho rằng báo này đã đăng bài nói về chủ đề Hoàng sa-Trường sa ngay trong thời gian xảy ra các cuộc biểu tình chống Trung quốc. Bài báo“Sức mạnh đồng thuận Việt nam: Nhìn từ Hoàng sa- Trường sa” được đăng lên hôm 10-12-2007, một ngày sau cuộc biểu tình ở Hà nội và TP Hồ chí Minh nhưng bị rút xuống vài tiếng sau đó.” (BBC online ngày 23-12-2007)

Cũng đài BBC đưa tin trong bài “Bảy nhà báo Việt nam bị thu hồi thẻ”:

“Bộ Thông tin và Truyền thông đã quyết định tước thẻ nhà báo đối với bảy người đang làm việc tại bốn nhà báo khác nhau. Quyết định do bộ trưởng Đỗ quý Doãn ký ngày 1-8-2008. Gây chú ý nhất là các trường hợp liên quan tới Ban biên tập của hai tờ báo Thanh niên và Tuổi Trẻ.” (BBC online ngày 2-8-2008)

Hai tờ báo lớn có số độc giả nhiều nhất ở VN là tờ Thanh Niên và tờ Tuổi Trẻ thì mới đây đã phải thay đổi nhân sự vì có hai phóng viên đã từng đưa tin về vụ tham nhũng PMU 18 là phóng viên Nguyễn văn Hải của báo Tưởi Trẻ và phóng viên Nguyễn việt Chiến của báo Thanh Niên cho nên hai vị Tổng biên tập là Lê Hoàng và Nguyễn công Khế “đã rời cương vị.” (BBC online ngày 6-1-2009)

Ngoài ra BBC còn đưa tin “ Kỷ luật lãnh đạo báo Đoàn kết”:

“Nói với BBC chiều nay, ông Đinh đức Lập, Ủy viên trung ương MTTQVN, xác nhận ông Lý tiến Dũng, Tổng biên tập và Đăng Ngọc, Phó Tổng biên tập đã nhận quyết định kỷ luật chính thức. Hai anh sẽ chuyễn sang làm nhiệm vụ khác. Trong quyết định nói rõ hai anh ấy vi phạm luật báo chí.” (Chỉ vì cho công bố bức thư của tướng Võ nguyên Giáp chống lại việc dỡ bỏ Hội trường Ba đình, xây tòa quốc hội mới trên khu di tích lịch sử hoàng thành Thăng long) (BBC ongline ngày 27-10-2008)

Trừng phạt ký gỉa Việt nam chưa đủ, công an Việt nam còn hành hung ký giả ngoại quốc cho có vẻ anh hùng. Đài VOA đưa tin “ Công an VN tạm giam, ngược đãi đại diện của hảng AP ở Hà nội”:

“Công an tại VN đã tạm giam đại diện của hảng tin AP ở Hà nội trong lúc ông này chụp ảnh cuộc biểu tình của người Công giáo tại Thái Hà… Phóng viên Ben Stocking của hảng AP đã bị đưa ra khỏi hiện trường và bị tịch thu máy ảnh. Ông cho biết công an đã đấm ông, bóp cổ ông và dùng máy ảnh của ông để đánh vào đầu ông, trong lúc đó ông bị tạm giam hơn hai tiếng. Hãng tin AP cho biết sau đó ông đã được chữa trị ở một trạm xá, và phải khâu bốn mũi trên đầu.” (VOA online ngày 20-9-2008)

Trong bản báo cáo thường niên về tình hình nhân quyền thế giới trong năm 2009 công bố hôm nay, tổ chức Ân xá Quốc tế nhấn mạnh rằng:

“Tại VN quyền tự do ngôn luận tiếp tục bị kiểm soát chặt chẽ, cả trong báo in, phát thanh, truyền hình, lẫn internet. Bản báo cáo nhắc lại là từ tháng 5-2009, đã bắt đầu một đợt bắt bớ mới nhắm vào các luật sư độc lập, các blogger và các nhà hoạt động dân chủ chỉ trích chánh phủ.” (RFI online ngày 27-5-2010)

Trong khi các trang mạng đi lề trái bị đánh sập, những hộp thư cá nhân bị đánh cắp password…Google tố cáo tin tặc có nguồn gốc từ Việt nam thì bà Nguyễn phương Nga phát ngôn viên bộ Ngoại giao lên tiếng chối bai bãi, nhưng lạy ông con ở bụi này. Ông trung tướng QĐND Vũ hải Triều, tổng cục phó Tổng cục An ninh, bộ Công an trong Hội nghị Báo chí toàn quốc “khoe đã đánh sập 300 trang mạng và blog.”.

Trong một quốc gia mà tất cả quyền hành đều năm trong tay một đảng duy nhất thì không độc tài cũng là một chuyện lạ. Ông chủ tịch nước, ông thủ tướng chánh phủ, ông chủ tịch quốc hội cả ba vừa là đại biểu quốc hội vừa là đảng viên, vị thế của họ vững như kiềng ba chân, vì thế nên khi họ có lỗi gì muốn trừng phạt họ cũng rất khó, phải có cả ba cơ quan đồng thuận mới rớt được.

Ngày nay đảng CSVN phải bám víu cái thể chế độc tài để sống, còn sống đến bao giờ thì chưa biết!

© Đại Nghĩa

© Đàn Chim Việt

Wednesday, June 9, 2010

Hoa Kỳ, Việt Nam thảo luận về hợp tác an ninh

Trích VOA News

Trợ lý ngoại trưởng Mỹ Andrew Shapiro
Hình: state.gov/

Trợ lý ngoại trưởng Mỹ Andrew Shapiro

Tin liên hệ

Hoa Kỳ và Việt Nam kết thúc cuộc đối thoại chiến lược với thông báo về tiến bộ trong công cuộc hợp tác quốc phòng và nỗ lực giải quyết những di chứng của chiến tranh Việt Nam.

Bản tin của hãng thông tấn Đức đánh đi từ Hà Nội hôm thứ ba cho biết Trợ lý ngoại trưởng Mỹ Andrew Shapiro và Tư lệnh lực lượng Mỹ ở Thái bình dương, Đô đốc Robert Willard đã đến Việt Nam để tham dự hội nghị Đối thoại chiến lược chính trị-an ninh-quốc phòng Việt-Mỹ lần thứ 3.

Ông Shapiro cho hay đôi bên đã thảo luận về những nỗ lực dọn sạch bom mìn sót lại từ thời chiến tranh và giải quyết hậu quả của hóa chất da cam mà quân đội Mỹ sử dụng trong thời chiến.

Ông Shapiro nói rằng “đã có tiến bộ trong một số vấn đề”, nhưng ông không loan báo một chương trình cụ thể nào, ngoài khoản tiền 9 triệu đô la mà Hoa Kỳ đã chuẩn chi cho vấn đề hóa chất da cam.

Theo tin của hãng thông tấn Pháp, ông Shapiro cho hay ông rất xúc động khi trông thấy những thảm họa do bom mìn sót lại gây ra cho người dân Việt Nam và khi về nước ông sẽ ra sức tìm kiếm thêm nguồn lực để trợ giúp cho Việt Nam.

Ông Shapiro cũng cho biết đôi bên đã thảo luận về sự tham gia của Việt Nam trong công tác gìn giữ hòa bình của Liên hiệp quốc. Từ năm 2007 Việt Nam đã gợi ý là sẽ tham gia nhưng chưa cam kết cho một sứ mạng nào mà chỉ nói rằng sẽ làm như thế vào những thời điểm thích hợp.

Ông Shapiro và Đô đốc Willard đã đến Việt Nam sau khi tham gia phái đoàn Hoa Kỳ dự hội nghị Đối thoại Shangri-La ở Singapore.

Hôm thứ hai, Đô đốc Willard đã lập lại tuyên bố của của Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ Robert Gates tại cuộc Đối thoại Shangri-La rằng Washington không ngã về bên nào trong vụ tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông nhưng mong muốn các bên liên hệ thông qua đối thoại để giải quyết trong một cách hòa bình.

Ông Willard nói thêm rằng hải quân Mỹ sẽ tiếp tục đóng một vai trò trong việc bảo vệ an ninh cho khu vực này.

Nguồn: DPA, AFP, Xinhua

Tuesday, June 8, 2010

Giáo dục đại học ở Việt Nam vẫn yếu kém

Trích VOA News
Thứ Ba, 08 tháng 6 2010
Hình: ASSOCIATED PRESS
Tin liên hệ

Các nhà lập pháp Việt Nam đã nghiêm khắc chỉ trích hiện trạng của hệ thống giáo dục đại học ở Việt Nam và cho rằng bộ trưởng giáo dục nên chịu trách nhiệm về tình trạng này.

Theo hãng thông tấn Đức thì hệ thống giáo dục đại học ở Việt Nam bị nhiều người coi là thất bại bởi không một trường đại học nào trong số gần 400 trường đại học của Việt Nam nằm trong số 500 trường đại học hàng đầu thế giới, trong khi các nước trong khu vực như Trung Quốc, Thái Lan, Malaysia và Singapore đều có các trường nằm trong số 200 trường đại học hàng đầu thế giới.

Báo Hà Nội trích lời ông Huỳnh Nghĩa phàn nàn về tình trạng nhiều trường được mở chỉ hướng tới mục tiêu lợi nhuận chứ không đặt mục tiêu giáo dục lên hàng đầu.

Trong khi một số đại biểu khác thì cho rằng nhiều trường đại học mới được nâng cấp hoặc mới thành lập chưa đáp ứng được yêu cầu về cơ sở vật chất, chất lượng và số lượng giáo viên.

Thực trạng này dẫn đến hậu quả là chất lượng giáo dục thấp, sinh viên không được nghiên cứu khoa học đúng mức, khơng tiếp cận được kỹ năng cần thiết và khi ra trường gặp khó khăn trong tìm việc làm.

Trong khi đại biểu Nguyễn Minh Thuyết thì cho rằng lý do chính là do mức độ đầu tư vào giáo dục đại học còn quá thấp.

Giáo sự Đào Trọng Thi, Chủ nhiệm Ủy ban văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng Quốc hội cũng chỉ trích những tiêu chuẩn dễ dãi trong việc cấp giấy phép cho các trường tư nhân.

Theo số liệu thống kê mà DPA có được thì số lượng trường đại học và cao đẳng đã tăng từ con số 69 vào năm 1997 lên 376 trường vào năm 2009 và tỷ lệ tuyển sinh đã tăng 13 lần trong khi số lượng giảng viên chỉ tăng 3 lần trong giai đoạn này.

Còn đại biểu Nguyễn Ngọc Minh cho hay thực trạng khác về trình độ của giảng viên cũng là một vấn đề đáng quan tâm vì chỉ có 10% trong số các giảng viên đại học của Việt Nam có bằng tiến sĩ.

Bà Phạm Bạch Tuyết, giám đốc một công ty giáo dục tư nhân nhận định rằng nhiều gia đình khá giả thường gửi con cái ra nước ngoài học đại học bởi nhiều sinh viên học đại học ở Việt Nam ra trường không thể tìm được việc bởi họ chỉ học toàn lý thuyết trong trường, trong khi nhiều sinh viên cũng chỉ đi học đại học để kiếm tấm bằng.

Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân nói rằng đảng, chính phủ và các bộ trưởng giáo dục trước phải chịu trách nhiệm về những thất bại này.

Báo chí Việt Nam cũng trích lời ông Nhân khẳng định bên lề phiên thảo luận về kết quả giám sát của Ủy Ban thường vụ Quốc hội về thực hiện chính sách pháp luật về thành lập trường, đầu tư và đảm bảo chất lượng đào tạo đối với giáo dục đại học rằng “không nên bi quan về giáo dục đại học ở Việt Nam”.

Ông Nhân cũng tự tin cho rằng Việt Nam sẽ cải tạo bậc giáo dục này trong vòng 3 năm, từ 2010 đến 2012.

Nguồn: DPA, Laodong

Monday, June 7, 2010

Tháng Tư Tưởng Niệm - Gởi Súng Cho Tao

Nguyễn Thanh Ty: Ngư dân Lý Sơn… Sướng nhé!

Trích NguoiViet Boston

tau-4-to Cuối cùng thì, sau nhiều năm, hàng trăm tàu đánh cá, hàng ngàn ngư dân Lý Sơn đã bị “tàu nước lạ” đâm chìm ghe, bắt cóc, đánh đập dã man, cướp tàu, cướp ngư cụ, đòi tiền chuộc, thậm chí bị bắn giết… Quốc Hội Việt Nam cũng phải “bắt buộc” giơ tay thông qua Luật về dân quân, tự vệ để cho ngư dân… tự cứu lấy mình!!!
Thật đúng với 5 phương châm của dân gian đang “phát tán” khắp nước để ngợi ca phương cách vì dân, do dân, phục vụ dân của Đảng và Nhà nước ta:
Đảng chỉ tay! Nhà nước ra tay! Quốc hội giơ tay! Mặt trận vỗ tay! Thằng dân trắng tay!
Hôm 23/11/2009, dự thảo Luật dân quân tự vệ được thông qua với tỷ lệ hơn 89% số đại biểu tán thành và sẽ có hiệu lực kể từ ngày 1/7/2010. Theo Luật này thì ngư dân phải tham gia dân quân, tự vệ. Các địa phương phải tổ chức lực lượng dân quân, các cơ quan phải tổ chức tự vệ để đóng góp cho nền quốc phòng toàn dân.
Mỗi đội tàu cá sẽ có một tổ vừa đánh cá vừa thi hành nhiệm vụ của dân quân, tư vệ. Nhà nước sẽ trang bị súng và sẽ phối hợp với biên phòng, cảnh sát biển và hải quân để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và bảo vệ ngư dân.
Thế là ngư dân Lý Sơn sướng nhé! Từ nay ngư dân Lý Sơn ra khơi đánh bắt cá sẽ không còn phải sợ “tàu lạ” hiếp đáp nữa nhé! Sướng thì thôi!
Đảng và Nhà nước ta phen này nhất định sẽ xắn tay áo, bậm môi, trợn mắt, giơ nắm đấm lên cao quyết bảo vệ lãnh hải và ngư dân khốn khổ của mình, quyết ăn thua đủ với “tàu lạ’ chứ không còn sợ mà run rẫy như thằn lằn đứt đuôi, rụt rè như gà phải cáo trước đây!
Người viết định hô khẩu hiệu một phát để tung hê Đảng ta nhưng e rằng còn quá sớm sợ bị hố nên lại thôi! Đành: Hãy đợi đấy!
Nhớ lại ngày nào, mấy năm trước, hàng đoàn ghe, thuyền đánh cá của ngư dân Lý Sơn đang hành nghề quanh vùng biển quần đảo Hoàng Sa như từ bao đời nay bỗng dưng bị mấy “tàu lạ” của “nước lạ”, treo cờ đỏ với 5 sao vàng, xông tới như hổ đói trên bờ, như cá mập dưới nước, lớp đâm chìm, lớp đánh cướp, thu giữ ngư cụ, lớp bắt người giam giữ trên đảo để đòi tiền chuộc. Không kịp trao tiền chuộc liền bị đánh đập dã man. Gia đình nạn nhân hoang mang khiếp đảm, sợ hãi cùng cực, vội vàng kêu cứu với Đảng, với Nhà nước Xã nghĩa xin ra tay cứu giúp.
Nhà nước thay vì, điều động cảnh sát biển, hải quân “vào cuộc” nhanh chóng xông ra biển, nổ súng đì đùng, đánh đuổi lũ cướp cho dân nhờ thì Đảng ta lại đẩy bà Nguyễn Phương Nga ra đứng trước biển, giơ tay chỉ chỏ, miệng nói làm xàm như con mẹ điên, chẳng nhập nhĩ gì với chuyện “dầu sôi lửa bỏng” của gia đình nạn nhân đang kêu khóc ai oán vì chồng, con đang bị bọn “nước lạ” giam giữ hành hạ ngày đêm.
Tưởng tượng cảnh mụ Nguyễn Phương Nga đang đứng trên bờ huyện đảo Lý Sơn, đầu vấn khăn, xỏa tóc đuôi gà, xắn váy lên tận bẹn, một tay vỗ háng bồm bộp, một tay chỉ ra biển, miệng ca bài ca “Như có Bác Hồ trong ngày ô hô ai tai!…” một cách thảm thiết:
-Việt Nam có chủ quyền không thể tranh cãi với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và các quyền chủ quyền và quyền tài phán đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của mình theo Công ước của Liên Hiệp quốc về Luật biển năm 1982…
nó vừa buồn cười, vừa mĩa mai làm sao. Bởi cái bài ca con cá này nó đã cũ mèm nhiều năm quá rồi. Từ cái thời bà Phan Thúy Thanh còn ăn trầu ngoáy đến lúc ông Lê Dũng nhai kẹo “xuy uynh gum”, giờ đế lươt mụ, nó cũng chỉ có bấy nhiêu đó cứ lặp đi, lặp lại. Người ta chỉ nhìn mụ nhếch mép một cái là đã biết mụ sắp nói cái gì rồi.
Vã lại, bọn “tàu lạ” mỗi khi nghe người phát ngôn của Đảng ta,“vừa là tồng chí vừa là anh em” mới hả miệng ra chưa kịp nói gì thì lập tức đã bị bọn chúng dí vào mõm cái “bùa á khẩu” tức cái công hàm của “Bác” Hồ với anh Thủ tướng Đồng Vẫu lén ký năm 1958, công nhận hai quần đảo này thuộc chủ quyền của chúng rồi thì chúng đâu cần tranh cãi làm chi nữa.
Chỉ trong vòng một năm, từ đầu năm 2009 đến đầu năm nay, tàu “nước lạ” đã bắt giữ 36 tàu đánh cá và 473 ngư dân Việt Nam, tịch thu hết tàu thuyền, ngư cụ, hải sản của ngư dân. Riêng ngư dân thì bị giữ lại để đòi tiền chuộc từ thân nhân của họ. Tiền chuộc cho mỗi người gần 200 triệu đồng. Đến nay vẫn còn 12 người bị Trung Quốc bắt giữ vì không có đủ tiền để chuộc.
Ngày 1/4/10, Nguyễn Minh Triết khi đến thăm hòn đảo tranh chấp Bạch Long Vĩ nằm giữa khoảng Hải Phòng và Hải Nam của Trung Quốc, đã nổ sảng rằng: “Việt Nam sẽ không cho phép bất cứ ai xâm phạm lãnh thổ của chúng ta, biển đảo của chúng ta”.Chúng ta không tham của ai nhưng một tấc đất của quê hương chúng ta cũng không nhân nhượng”.
Lập tức, ngày 30/4/10, một bài báo xuất hiện trên trang mạng Trung Quốc nhan đề: “Trung Quốc phải dùng vũ lực để tấn công bọn Việt Nam lòng lang dạ sói” với giọng điệu hết sức hiếu chiến, hậm hực, hung hăng đòi giết dân Việt Nam để lấy máu tế cờ khi khởi quân đánh chiếm Hoàng Sa (Sát Việt khấu vi Nam Sa chi chiến tế kỳ) và gọi Việt Nam là một bọn “oắt tì, nước lõi con, một nước vô liêm sĩ, tiểu nhân bỉ ổi không biết xấu hổ…” (bản dịch của GS Vũ Cao Đàm)
Ngài Chủ tịch Triết nghe thấy, hãi quá, bèn đẩy Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Quốc phòng CSVN ra nói lại với báo chí hôm 11/5/2010, sau cuộc họp các Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN ở Hà Nội, để vuốt lưng, vuốt ngực cho Trung Quốc bớt giận: “Quan hệ với Trung Quốc hiện nay có thể nói là rất tốt trên tinh thần đối tác, hợp tác chiến lược toàn diện, trên tinh thần 16 chữ vàng và 4 tốt. Chúng ta là láng giềng hữu nghị, là đồng chí, anh em. Vấn đề biển Đông cũng cần đàm phán hòa bình để từng bước giải quyết, và phải hết sức kềm chế, không để các thế lực thù địch bên ngoài lợi dụng, kích động để chia rẽ quan hệ hai nước Việt Trung, không để chia rẽ giữa Đảng, Nhà nước ta với quần chúng nhân dân”.
Phùng Quang Thanh có lẽ cũng vì rét quá nên cương ẩu, nói quá trớn rằng : “… phải hết sức kềm chế, đừng để những thế lực thù địch bên ngoài lợi dụng…” P.Q.Thanh định nói ai? Rõ ràng Ngài Triết vừa mới nói xong! Quả là kịch bản của Bắc Bộ phủ không “ăn dơ” với nhau rùi!
Nhưng cho dù Triết và Thanh xúm nhau ve vuốt, mơn trớn, bợ đỡ cách mấy đi nữa, thằng Tàu phù một khi đã ngậm món ngon trong miệng rồi thì dễ gì nhả ra. Ngày 29/4/10, trước một ngày có bài báo sặc mùi máu tanh ấy, bọn Tàu đã ra lệnh cấm bắt đánh cá, áp dụng cho hải phận từ vĩ tuyến 12 phía bắc quần đảo Trường Sa cho tới vùng biển quanh đảo Hoàng Sa, bắt đầu từ ngày 16/5/10 và sẽ có hiệu lực tới ngày 01/8/10.
Đây là lần thứ hai trong hai năm qua, Trung Quốc đã ra lệnh cấm đánh bắt cá trên lãnh hải Việt Nam.
Theo ước tính của giới chức địa phương, hàng nghìn ngư dân Quảng Ngãi sẽ bị ảnh hưởng và kéo theo hàng nghìn người làm dịch vụ nghề cá.
Tuy nhiên theo người dân thì sự thiệt hại còn nhiều hơn thế nữa. Ông Võ Thu, chủ đội tàu đánh bắt xa bờ ở xã Phố Thạnh, huyện Đức Phổ, cho rằng: “Chỉ có vươn ra khơi xa đánh bắt thì mới mong làm giàu từ nghề biển. Trung Quốc đưa ra lệnh cấm đánh bắt suốt ba tháng liền trên biển Đông ảnh hưởng lớn đến đời sống của hàng chục ngàn ngư dân miền Trung”.
Còn ông Trung tính toán, nếu tàu cá của ngư dân không ra khơi đánh bắt được thủy sản thì cũng đồng nghĩa hàng loạt dịch vụ hậu cần nghề cá phải đóng cửa. Người lao động tại các cảng cá, làng chài cũng có nguy cơ rơi vào tình cảnh thất nghiệp, cuộc sống gặp nhiều khó khăn.
Một số chủ tàu đánh bắt xa bờ khác hoang mang, lo lắng đã đưa tàu về neo tại bến cảng, phủ bạt nằm chờ.
Trong khi trên thực tế người dân Lý Sơn hàng ngày dong thuyền ra khơi hành nghề phải đối mặt với sự sống chết của bọn Tầu ô ăn cướp trên biển thì ở trên bờ, bọn quan chức cộng sản an tọa trong những công thự sang trọng, an toàn cứ tuyên bố lếu láo, vung xích chó, kiểu xúi trẻ ăn kít gà.
Ông Trương Ngọc Nhi, Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi tuyên bố: “Việc Trung Quốc đưa ra lệnh cấm ngư dân đánh bắt cá trên biển Đông bao hàm cả quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là hành động vi phạm nghiêm trọng đến chủ quyền lãnh hải của Việt Nam. Do vậy lệnh cấm của Trung Quốc không có hiệu lực đối với vùng lãnh hải Việt Nam. Tỉnh Quảng Ngãi kêu gọi ngư dân đoàn kết, thành lập tổ, đội tự quản tàu thuyền hỗ trợ lẫn nhau tiếp tục vươn ra khơi đánh bắt thủy sản bình thường”.
Ông Trần cao Mưu, Tổng thư ký Hội Nghề cá Việt Nam cũng nói: “Chúng tôi vẫn khuyến khích bà con đánh bắt trên những vùng biển thuộc lãnh hải Việt Nam, kể cả quanh hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa”.
Ông Nhi và ông Mưu đứng trong bờ lớn tiếng hô khẩu hiệu, xúi ngư dân Quảng Ngãi cứ việc ra khơi đánh cá bình thường vì lãnh hải là của mình mà, nhưng lại lờ đi cái chuyện nếu như bị bọn Tàu phù tái diễn cái cảnh húc bể tàu, đánh cướp, bắt người đòi tiền chuộc “u như kỹ”, “vũ như cẩn” thì ngư dân sẽ phải làm sao đối phó để giữ tính mạng và tài sản?
Thật là cả một bọn vô trách nhiệm, nói bừa, nói lấy được mà không một chút đỏ mặt xấu hổ với người dân của mình.
Chỉ đươc có mỗi đại tá Bùi Phụ Phú, phó chỉ huy trưởng Bộ đội biên phòng Quảng Ngãi thì khuyến cáo ngư dân nếu gặp trở ngại “hãy liên lạc sớm với cơ quan chức năng để có giải pháp can thiệp, bảo vệ kịp thời” Đây cũng là một kiểu nói huề vốn. Liệu Bộ đội biên phòng khi nghe ngư dân kêu cứu có dám chạy tàu ra cứu không? Hay là lại vãi cứt, vãi đái trong quần như trong thời gian qua, chẳng có một mống nào của cái gọi là “lực lượng quân sự anh hùng ta” ló mặt, thò đầu ra biển cứu dân!
Suốt mấy năm liền, biết bao nhiêu là lời kêu cứu của ngư dân Lý Sơn, những gia đình có thân nhân bị giết, có người bị bắt đòi tiền chuộc phải cầm cố nhà cửa, bán vợ đợ con, để có đủ tiền mang ra đảo chuộc người thân về mà nào thấy một ai của cái “chính quyền nhân dân” từ Bộ Chính trị đến Nhà nước, từ Trung ương đến địa phương, ra tay hay có một lời giúp đỡ, hỗ trợ, ủy lạo tinh thần hoặc vật chất cho các nạn nhân.
Từ đầu chí cuối, người dân đều phải tư lo lấy sự an nguy của mình.
Vậy chứ bộ đội anh hùng, hải quân anh hùng, công an, cảnh sát anh hùng của Đảng ta đang làm gì, ở đâu mà không ra tay bảo vệ dân?
Xin thưa! Lực lượng chuyên chính của ta giờ đang phải dàn rộng, trãi mỏng ra khắp nước dồn hết mọi nổ lực để đối phó, trấn áp, tiêu diệt bọn “phản động” lợi dụng tôn giáo, lợi dụng tự do ngôn luận, cấu kết với các thế lực thù địch để âm mưu lật đổ Nhà nước ta. Bọn “phản động” hiện nay nổi lên rất nhiều, ẩn núp khắp nơi. Từ Nhà thờ đến Nhà chùa, Tin Lành, Phật giáo Hòa Hảo… trên trang mạng, máy vi tính, báo chui…Thậm chí chỉ có “Bốn con c…ặc (cũng có thể) lật đổ được Đảng và Nhà nước ta”*. Và “Đ…ụ (cũng) làm ảnh hưởng đến an ninh quốc gia” **
Cho nên, lực lượng bộ đội, cảnh sát, công an dù đã có cả triệu vẫn thiếu hụt, phải thuê mướn thêm bọn đầu gấu, côn đồ, du đảng và “nhân dân tự phát” mới đủ nhân số cho việc truy lùng, bao vây, trấn áp, tiêu diệt bọn “phản động” để giữ vững chế độ ta.
Vì vậy, ngư dân Lý Sơn dù có bị “tàu lạ” bắn chết một số, bắt giữ một số… cũng là một hành động dũng cảm, hy sinh cho Đảng thôi. Đó là “dân quyết tử cho Đảng quyết sinh” ấy mà.
Trong lúc một số ngư dân neo thuyền tại bờ, cam tâm nhịn đói để cho… “tình hữu nghị Việt Trung không bị sứt mẻ”, còn lại đa số vì đói quá, vì vay tiền nộp chuộc trở thành nợ nần chồng chất đành phải bò ra “bám biển” để kiếm ăn và trả nợ, dẫu biết chắc rằng sẽ bị “tàu lạ” mang cờ đỏ sao vàng anh em xua đuổi, bắt giữ, đòi tiền chuộc… chứ không phải vì nghe lời xúi dại của các ông lãnh đạo.
Ông Trần Hoàng Lan, một ngư dân Lý Sơn, khi hay tin Quốc Hội vừa thông qua “Luật về dân quân, tự vệ…” mừng quá, sướng rên lên, bèn vội vàng viết thư chúc mừng và cám ơn “Kính gửi các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước Việt Nam” có nhiều đoạn rất cảm động, xin lượt trích ra đây một vài hàng để độc giả tường lãm:
“Từ trung tuần tháng 5 đến tháng 8 hàng năm, Trung Quốc lại ra lệnh cấm đánh cá trên biển Đông. Ngư dân chúng tôi lại bước vào kỳ “ngư nhàn”vì vậy có dư rất nhiều thời gian để viết thư gửi đến quí Ngài, chúc quí Ngài sức khỏe để có thể đủ sức nói to thêm lên, đanh thép hơn, trước công luận quốc tế về chủ quyền biển đảo Việt Nam. Dù những lời này chẳng bớt đi được những vụ đâm chìm tàu, bắt bớ, đòi tiền chuộc của Trung Quốc, nhưng nó cũng làm được một việc là làm “khoái cái lỗ tai” của chúng tôi… Vừa rồi Quốc Hội đã thông qua Luật thành lập dân quân, tự vệ biển, sẽ trang bị vũ khí cho ngư dân để ngư dân vừa đánh cá vừa tự bảo vệ mình, bảo vệ vùng biển nước nhà… Cứ nghĩ đến cái ngày được phát súng, bộ đồng phục tự vệ, mũ có sao, miệng hát vang bài ca truyền thống tự vệ biển là cảm giác lâng lâng, sung sướng lại dâng trào trong lòng chúng tôi…”
Thư vừa mới viết đến đây thì ông Trần Hoàng Lan hay tin thuyền trưởng Tiêu Viết Là vừa mới được thả về sau khi đã nộp tiền chuộc cho bọn “tàu lạ” ở đảo Hoàng Sa. Ông Là cùng hai con trai bị bọn cờ đỏ sao vàng “nước lạ” bắt giam gần một tháng biệt vô âm tín. Đây là lần bị bắt thứ tư. Gia đình ông đã tán gia bại sản trong ba lần trước. Lần này vợ ông dù đã mượn tới 4 sổ đỏ cũng chỉ vay được có 40 triệu đồng. Nhiều báo tường thuật chuyện của ông đều thòng câu chót: Ông Tiêu Viết Là biểu tượng của lòng dũng cảm yêu nước “Quyết không bỏ biển”. Nhưng ông Là vì ít học, không hiểu những gì báo chí nói, ông phân bua rằng: “Vì miếng cơm manh áo, nơ nần mà phải nhắm mắt đưa chân, liều mạng ra khơi kiếm tiền trả nợ. Giờ bỗng thành người dũng cảm yêu nước, thấy lạ, nghe nổi da gà quá”.
Lần này được thả về ông Là kể chuyện: “Khi bị bắt và đưa về nhốt ở đảo Phú Lâm, mấy ngày đầu tui được gọi lên làm việc. Họ nhận ra tui bị bắt mấy lần trước đó nên cười rồi hỏi: “Có phải chính phủ Việt Nam cấp dầu cho các anh ra đây hay không?Mỗi tàu các anh ra đây được cấp 2 khẩu AK có đúng không? Hỏi xong, cả bọn chúng cùng phá lên cười lên hố hố, chứng tỏ chúng rất coi thường luật tự vệ biển của ta lắm”!
Ông Trần Hoàng Lan nghe xong, sợ toát mồ hôi, vội viết thêm những dòng sau đây:
“Nhưng mừng thì mừng vẫn không khỏi lo. Mấy khẩu súng bộ binh trên tàu đánh cá làm sao chống chọi được với tàu ngư chính. Rồi lỡ bị bắt, trên mình có súng, bị đánh đập buộc phải nhận là nổ súng trước, thậm chí có thể phải nhận là hải tặc là cái chắc. Đến cớ sự này thì vấn đề không dừng ở chổ “bị đòi tiền chuộc” nữa. Chẳng thà không mang súng, lỡ bị bắt, nộp tiền chuộc còn có cơ may sống sót. Như vậy việc mang theo súng, không có tác dụng lại vô cùng nguy hiểm. Vì vậy chúng tôi đề xuất thay việc trang bị súng ống cho ngư dân bằng việc trang bị cho mỗi tầu đánh cá một khẩu hiệu ghi rõ “16 chữ vàng”. Chúng tôi hy vọng với loại vũ khí này sẽ hữu hiệu hơn, nó sẽ vừa cảnh báo vừa nhắc nhở “bạn lạ” nhớ tới tình hữu nghị Việt Trung mà tôn trọng chủ quyền của ta. Nó kết hơp cả “cương” lẫn “nhu”, ngư dân chúng tôi lỡ có bị bắt lại nộp tiền chuộc, thế là xong”. Còn tốt hơn nữa thì hỗ trợ cho chúng tôi tiền chuộc để lỡ bị bắt thì mau chóng được thả. Chúng tôi nhẫm tính nếu Nhà nước không mua tàu ngầm và máy bay thì số tiền đó dùng để chuộc chúng tôi được vài chục năm cũng chưa hết”.
Lá thư đại diện ngư dân Lý Sơn gửi đi hơn một tuần thì nghe tin Quốc Hội đã triệu tập một phiên họp khẩn cấp để xem xét nội dung bức thư và tìm ra phương pháp hữu hiệu hơn để giúp ngư dân có thể tự bảo vệ cho mình an toàn hơn, chắc chắn hơn.
Tổng Bí thư Mạnh đã vội vã triệu Chủ nhiệm Ủy Ban An ninh Quốc phòng của Quốc Hội là Lê Quang Bình lên mắng nhiếc tối tăm mặt mũi và chỉ thị phải cấp tốc tìm ra giải pháp tối ưu để bổ sung khỏi mất mặt với dân Lý Sơn.
Sau ba ngày, đêm không ăn, ngày không ngủ, Ủy ban An Ninh Quốc phòng của Quốc Hội đã nhận ra những bất cập trong Luật thành lập dân quân tự vệ – biển đảo, vì lúc giơ tay biểu quyết có nhiều đại biểu ngủ gục không nghe nội dung Luật nói cái gì, cả bọn cứ giơ tay “nhất trí” theo phản xạ Páp Lốp của tiếng búa gõ. Giờ thấy bọn dân ngu khu đen vạch ra cái ấu trĩ của Luật có lý quá không cãi vào đâu được. Nhưng vẫn chưa có sáng kiến nào được đề xuất mặc dù “ánh sáng nghị quyết” của Đảng cao tới mấy ngàn “watt” vẫn chiếu sáng quắc ở trên trần nhà Quốc Hội.
Ông Lê Quang Bình, Chủ nhiệm UB, lẩm bẩm:
-Ừ nhĩ! Hai khẩu A.K làm sao mà chống được tàu Ngư Chính với súng đại bác, tên lửa? Khéo làm trò hề trước mắt bọn “nước lạ”! Còn thành lập tổ, đội kéo đàn, kéo đống tụ lại một chỗ, đã không thể giăng lưới đánh bắt cá đươc, (Thứ ngu! Đánh cá mà làm như đi rừng hay đi núi, đi đông để tránh nạn cọp vồ) càng dễ cho chúng nắm óc, kéo đầu cả lũ, khó lòng mà chạy thoát được một tàu! Sao lúc đó mình u mê ám chướng vậy cà! Ngu ơi là ngu!
Than khổ trong lòng một hồi lại ngẫm nghĩ một lúc, Lê Quang Bình chợt la to lên một tiếng như “cô đồng, bà cốt” thình lình có được “tư tưởng Hồ Chí Minh” nhập vào:
-Tìm ra giải pháp rồi! Giải pháp tuyệt vời!
Đám đại biểu nhân dân đang ngủ gà, ngủ gật nghe tiếng la, giật mình cứ tưởng công an của Tổng cục 2 đến mời làm việc, hốt hoảng mở mắt ra, vẫn thấy mình đang ngồi họp, mừng quá, nhốn nháo lên:
-Có giải pháp hay rồi à! Thật không? Xin đồng chí Chủ nhiệm báo cáo nghe thử!
-Chuyện bí mật phát súng cho ngư dân đã bị “nước lạ” biết rồi, chúng sẽ có chứng cớ rành rành để thịt ngư dân dễ hơn. Nay ta sẽ không phát súng mà chỉ dạy võ cho ngư dân để chiến đấu với chúng. Đó là thứ vũ khí không tiếng nổ mà lại hữu hiệu nhất.
-Dạy võ? Võ gì? Võ Tàu, Ta, Thái, Nhật hay Đại Hàn? Mà chừng nào thì bắt đầu? Nếu bây giờ bắt đầu thì biết đến đời cha nào ngư dân Lý Sơn mới có thể xử dụng võ nhuần nhuyễn?
Đám ruồi bu đại biểu nhân dân nghe Lê Quang Bình đưa ra đề nghị “dạy võ” có hơi hướng “tiểu thuyết võ hiệp kỳ tình” nên tên nào cũng nhao nhao đặt vấn đề coi bộ rôm rả lắm.
Đợi cho đám ăn hại đái nát im dần, Lê Quang Bình mới thong thả nói rõ cái sáng kiến của mình:
-Giải pháp của chúng ta sẽ rất đơn giản mà hữu hiệu “chăm phần chăm em ơi”. Ta chỉ cần dạy cho ngư dân hai thế võ cổ truyền của dân tộc là “chiến thắng ắt về ta”. Bác Hồ nếu sống dậy chắc cũng phải làm thơ, hô khẩu hiệu: “Vần thắng vút lên cao” ngay!
-Nói vào vấn đề đi! À ơi ví dầu mãi! Buồn ngủ bỏ mẹ đây! Ở đó mà Hồ với Ao!
Có mấy anh đại biểu bụng phệ có lẽ là đang đói phờ râu nên lầu bầu trong miệng, cứ đè Bác ra mà chì chiết, rất tội nghiệp. Lê Quang Bình muốn câu giờ cốt để cho mọi người sốt ruột, như thế cái sáng kiến của mình tăng thêm phần giá trị và quan trọng, nên liếc mắt thấy nhiều cái ngáp dài, sái quai hàm của đám ruồi bu ngồi ngã nghiêng, ngã ngữa ở dưới, thấy đã đúng lúc, mới bắt đầu giảng rõ:
-Ta sẽ dạy cho ngư dân hai thế võ độc chiêu gồm: Cẩu xực xíu quách và Hải để tầm châu. Hai độc chiêu đó diễn nôm ra là “Chó gặm xương” và “Cua biển mò ngọc”. Nói một cách nôm na bình dân dễ hiểu là ngón võ “chó cắn trộm” và “bóp dế”. Này nhé! Khi bọn lính “tàu lạ’ nhảy sang tàu của ta thì ngư dân xúm lại đè chúng ra, tay thì bóp dế, miệng thì cắn, cạp. Diễn biến sẽ rất nhanh, êm thấm, gọn gàng. Bọn lính trên tàu Ngư Chính sẽ bất ngờ trở tay không kịp. Chết là cái chắc.
Đến lúc này thì cả đám đại biểu của nước Đại ngu Xã nghĩa mới hiểu ra và phá lên cười ha há, hô hố, lấy làm thú vị hơn câu chuyện diễu hề của Ngài Nguyễn Minh Triết kể về hai nước Việt và Cu thay phiên nhau gác cho nền hòa bình ngủ rất ngu và vô duyên. Lại đợi cho cái đám ruồi nhặng cười xong và ngưng tiếng vỗ tay, Lê Quang Bình mới nêu câu hỏi gợi ý:
-Vấn đề hiện giờ là phải tìm gấp thầy giỏi võ của hai bộ môn này để mở khóa học cấp tốc cho ngư dân, càng sớm càng tốt, tránh cho dân đỡ phải nộp tiền chuộc thêm cho bọn “tàu lạ”.
Một đại biểu ở tỉnh Gia Lai xin tiến cử bà Vũ thị Hiền, Thiếu Tá Công An thành phố Pleiku. Bà này có thành tích về môn tra tấn phạm nhân bằng ngón “bóp dế” rất nghề. Mục sư Tin Lành là MS Chính, gan lì là thế mà ngày 16/9/06 bị bà bóp dế đành phải “bó tay chấm com” là một thành tích đáng nể. Thành tích này hiện còn lưu lại trong tập kỷ yếu của Công an tỉnh Gia Lai để làm tài liệu cho công an viên học tập. (Báo VietnamNet.)
Một đại biểu khác ở Sài Gòn tiến cử cô giáo Khổng Như Mai, giáo viên thể dục, thể thao trường Marie Curie, quận 3 thành phố HCM, chuyên nghề “véo chim” các em nam sinh. Kinh nghiệm 10 năm. (Báo Tuổi Trẻ)
Toàn thể đai biểu đều giơ tay nhất trí chọn ngay hai bà này làm huấn luyện viên vì thành tích của họ cả nước đã biết tiếng. Không cần mất thì giờ để sưu tra lý lịch và thử tay nghề.
Nhưng đến môn “Cẩu quyền” thì thực là gay. Biết ai giỏi ngón này mà giới thiệu?
Cuối cùng có một cánh tay rụt rè đưa lên, giới thiệu Mike Tyson, võ sĩ Mỹ da đen, người đã đạt thành tích cắn đứt lỗ tai đối thủ của mình là Holyfield trong trận đấu thua ngày 28/6/1997.
Cả phòng hội ồ lên một tiếng rồi bàn tán nhỏ to râm ran. Nhiều ý kiến cho rằng nếu mướn người của đế quốc Mỹ sẽ mất mặt lắm. Như cái vụ bên Tổng cục Thể thao bóng đá mướn huấn luyện viên người Ý đã mắc tiền mà không ra gì để cuối cùng bị nó kiện ra tòa án Quốc tế phải bồi thường một khoản tiền lớn mà còn làm Nhà nước ta mang nhục. Hơn nữa, cái thằng “Mai Tai Sần” đó là loại “nhân dân tự phát” rất đá cá lăn dưa, lưu manh, côn đồ, du thủ du thực, nếu mướn nó thì dư luận sẽ cho chúng ta là “ngưu tầm ngưu mã tầm mã”, “trò nào thầy nấy”.
Một đại biểu phía Bắc mạnh mẽ đề nghị:
-Xét về cắn trộm, mà cắn có bài bản và thành công “chăm phần chăm” thì theo tôi, không ai qua mặt được ngài Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị. Thành tích của ngài qua các vụ Thái Hà và Tòa Khâm sứ Hà Nội. Chỉ trong một thời gian kỷ lục có mấy ngày mà ngài “cắn” được hai mãnh đất của giáo dân nơi này, xây dựng nên hai vườn hoa là đủ thấy cái tài của ngài. Thành tích “hoành tráng” mới đây nhất là vào lúc 2 giờ sáng ngày 6/1/2010, tại giáo xứ Đồng Chiêm, xã An Phú, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, ngài Nghị đã lén cho hàng ngàn công an, cảnh sát đến bao vây và đích thân dùng răng cắn nát cây thánh giá đúc bằng xi măng, cốt sắt của giáo dân dựng trên đỉnh Núi Chẽ, để triệt phá biểu tượng đức tin của người theo đạo.
Cả phòng hội lại ồ lên tán thưởng và nhất trí đồng tình với sự tiến cử vô cùng sáng suốt này. Thừa thắng xông lên, vị đại biểu phía Bắc còn đề nghị thêm là hãy trích bớt ngân quĩ dành mua vũ khí hàng năm để hỗ trợ “đạo cụ” cho ngư dân Lý Sơn học võ thêm phần dũng mãnh.
-Hỗ trợ về chuyện gì? Đã nói là không phát súng nữa cơ mà?
-Hỗ trợ tài chánh cho ngư dân đi bịt răng vàng để khi cắn sẽ có “chất lượng cao” hơn. Thằng Mai Tai Xần cắn đứt tai Hô li Phiêu chẳng phải là nhờ có hàm răng vàng đó ư?
-Đề nghị cho bịt răng sắt thôi. Bịt răng vàng chỉ tổ gợi lòng tham của chúng. Ta chưa cắn được miếng nào thì đã bị chúng đè ra nhổ răng để lấy vàng rồi. Lợi bất cập hại!
Ủy ban Quốc phòng An ninh của Quốc hội lại ồ lên một lần nữa với lời đề nghị đầy thuyết phục này với sự nhất trí hào phóng 100%.
Lại một lần nữa, ngư dân Lý Sơn sướng nhé! Một triệu bộ đội, công an, cảnh sát anh hùng của Đảng ta đều co đầu, rút cổ như con rùa đen, không một ai dám xông ra biển Đông đối mặt với quân cướp biển, giờ đây “danh dự – tổ quốc – trách nhiệm” đều dồn hết lên hai tay và răng của ngư dân Lý Sơn để bảo vệ biển đảo của ta. Còn vinh dự nào lớn lao hơn nữa?
Phen này ngư dân Lý Sơn hãy cười lên đi cho răng vàng sáng chói nhé!
Chờ xem dũng khí của ngư dân Lý Sơn, chỉ bằng hai tay không mà “bắt cọp” dữ! (Đừng nói lái)
Đang trong lúc “tự sướng” với thành quả đạt được suốt ba ngày họp rất “căng”, mọi người còn đang lâng lâng với cảnh “mãnh hổ nan địch quần cầy”, mấy tên “tàu lạ” đang rên rỉ, đau đớn vì bị trúng chiêu trong mơ thì bỗng có một ông Đại biểu nêu thắc mắc rất ư ngớ ngẩn:
-Xin hỏi hội nghị, sau khi ngư dân được huấn luyện xong hai ngón võ “Cẩu quyền” và “Bóp dế” tuy lợi hại như vậy nhưng làm sao tiếp cận được với quân “tàu lạ” để xuất chiêu “cắn và bóp” trong lúc bọn chúng có súng và đứng cách xa ngư dân mấy thước để ra lệnh nằm xuống hoặc giơ tay đầu hàng?
Câu hỏi rất đơn giản vậy mà khiến cho ai nấy đều trơ mắt ếch ra nhìn nhau hồi lâu, không một ai có ý kiến, ý cò gì để giải đáp.
Thế là kết quả sau ba ngày họp thành ra công cốc. Cuối cùng, ngài Chủ nhiệm Lê Quang Bình quyết định hoãn phiên họp lại tuần sau sẽ tái nhóm và đề nghị mọi người nên cố công tìm cho ra bí kíp của “Hội đồng chuột” đã thất truyền, xem thử chuột đã dùng chiêu thức lại có thể đem chuông treo được vào cổ mèo, để truyền thụ cho ngư dân Lý Sơn có thể áp sát bọn “tàu lạ” để thi triễn công phu “cắn và bóp”.
Vào phút chót sắp tan hàng, quí đại biểu định thở phào để ai về dinh nấy nghỉ ngơi chờ tuần tới trở lại hội trường để… ngủ gục và nói nhảm tiếp, lại bỗng có thắc mắc nhắc nhở:
-Thưa đồng chí Chủ nhiệm! Chẳng phải chúng ta đã có ký hợp đồng với ông anh Liên xô để đặt mua 6 tàu ngầm Kilo với 12 máy bay tiêm kích SU-30MK2 tiêu tốn hơn 2 tỷ đô xanh…
Chủ nhiệm Lê quang Bình vội giơ ngón tay trỏ đè lên môi như ra dấu hãy giữ bí mật rồi xuống giọng nho nhỏ sợ có người nghe lén:
-Động tác giả thôi! Đảng ta đang làm động tác giả để trấn an dư luận trong nước đang chê bai Đảng và Nhà nước ta hèn nhát, quị lụy trước ngoại bang, trong khi lại hung hăng con bọ xít với dân trong nước. Mấy cái thứ tàu lặn và máy bay đó đánh đấm được ai? “Nước lạ” nó đã có rất nhiều từ khuya rồi. Đồng chí không thấy ngày 8/5/10 vừa rồi hai tàu của ta, HQ 261 và HQ 262 đã tham gia diễn tập chung với hai tàu 754 và 756 thuộc Hạm đội Nam Hải của Hải quân “nước lạ” đó à? Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Quốc phòng của ta còn bợ một câu rất thối: “Các chuyến tuần tra liên hợp của hải quân hai nước đã thể hiện tinh thần láng giềng hữu nghị, góp phần tăng cường hiểu biết và tin cậy lẫn nhau”.
-Thế… thế… còn hai nhà máy điện nguyên tử đang xây dựng ở Ninh Thuận thì sao?
-Ấy! Chúng chính là hai quả bom nguyên tử mà Đảng ta chuẩn bị sẵn để đến thời điểm Đảng dâng nước cho Đại Hán Thiên triều mà toàn dân phản đối, nổi lên chống lại thì nhờ “nước lạ” tới bấm nút đó!
-À! Ra thế! Thảo nào Đảng và Nhà nước ta úy kỵ hai tiếng Trung Quốc, phải gọi né ra là “nước lạ” một cách nhục nhã. Chỉ có người dân mới dám chỉ mặt, day trán kêu thẳng nó là thằng Tàu ô, Tàu khựa, quân xâm lược cướp nước mà thôi!

Nguyễn Thanh Ty Boston 27/5/10

* “Bốn con c… lật đổ đảng CSVN?” Tác giả Thiên Đức. Nguồn: Báo Tổ quốc ngày 18/01/10
** “Đ… làm ảnh hưởng đến an ninh quốc gia.” Tác giả Lê diễn Đức.word press.com ngày 01/5/10