Translate

Sunday, May 23, 2010

Vi Nhân – Tôi là người Việt Nam

Vi Nhân – Tôi là người Việt Nam

Posted using ShareThis

Ðổ máu cho tự do dân chủ

Trích NguoiViet Online

Ngô Nhân Dụng


Nhiều người Thái Lan lại chết vì khát vọng dân chủ. Lần sau cùng dân Thái Lan đổ máu là trong những cuộc biểu tình năm 1992. Những người đã chết vì tự do dân chủ đó không chết uổng. Sau đó, đời sống chính trị đã thay đổi và đạt được nhiều tiến bộ. Một bản Hiến Pháp mới được ban hành. Nhiều định chế được thiết lập để kiểm soát chính quyền, ngăn chặn tham nhũng, không cho quân đội can thiệp vào việc chính trị như trước đó nữa. Từ 1992 đến năm 2006, Thái Lan là một quốc gia tự do dân chủ nhất Á Châu.

Năm 2006, quân đội lại đảo chính để lật đổ ông Thủ Tướng Thaksin Sinawatra, nhưng các tướng lãnh đã trao trả quyền hành cho các chính phủ dân sự. Những người ủng hộ ông Thaksin tiếp tục chống chính phủ, mặc dù chính ông ta đã lưu vong, và bị kết án về tội tham nhũng, lạm quyền. Hai phe chống và thân Thaksin thay phiên nhau biểu tình. Có lúc phe chống Thaksin mặc Áo Vàng chiếm phi trường, cho đến khi một thủ tướng thân Thaksin phải từ chức. Quốc gia từ từ rơi vào tình trạng hỗn loạn, cho tới những cuộc biểu tình Áo Ðỏ kéo dài trong 2 tháng qua, kết thúc vào sáng Thứ Năm, 20 Tháng Năm, 2010, khi quân đội bắn chết nhiều người và các lãnh tụ biểu tình chịu đầu hàng để tránh đổ máu thêm.

Những cuộc biểu tình năm 1992 quy tụ dân trung lưu thành phố, rất nhiều sinh viên, học sinh, đông đảo hơn năm nay và ôn hòa hơn. Có lúc 200 ngàn người đi biểu tình tiến tới trụ sở Quốc Hội. Khi bị quân đội ngăn không cho qua cầu, các thanh niên biểu tình chống lại bằng cách nổ xe gắn máy, quay ống phun khói về phía những người lính cầm súng đứng dàn hàng. Năm nay, số người biểu tình chỉ dưới 10 ngàn, đa số từ nông thôn miền Bắc và Ðông nước Thái Lan cùng với một số dân nghèo ở Bangkok; nhiều người có võ trang súng, lựu đạn, có lúc họ đã bắn cả vào những người lính cứu hỏa. Trong đám biểu tình cũng len lỏi nhiều phần tử bất hảo, lợi dụng để trộm cướp.

Tuy những cuộc biểu tình năm nay khác lần trước, nhưng ý nghĩa và hậu quả sẽ không kém quan trọng. Nhiều người dân Áo Ðỏ biểu tình vì bất mãn với chính quyền và họ có những quyền lợi chính đáng phải đòi hỏi, không khác gì năm 1992. Những người Thái đã chết trong những ngày qua sẽ được hậu thế ghi nhận là họ đã chết vì khát vọng tự do dân chủ. Các cuộc biểu tình còn tiếp tục ở các tỉnh, miền Ðông và Bắc Thái Lan cho thấy các khát vọng tự do dân chủ có thật. Nước Thái Lan sẽ phải thay đổi. Ðời sống chính trị sẽ phải cởi mở hơn, chế độ dân chủ cần tạo ra những thành quả cụ thể hơn đối với nhiều nông dân, những người đã bị bỏ quên trong những thập niên qua. Nhờ những người bị đổ máu mấy hôm nay, đa số nông dân sẽ được hưởng những quyền lợi mới về kinh tế, chính trị, xã hội, giáo dục, y tế, mà trước đây dân thành thị đã phải tranh đấu cho họ.

Nhưng nói như vậy không phải để đổ hết tội lỗi cho chính phủ Thái Lan hiện nay. Họ chỉ làm những việc không thể tránh được; sử dụng quân đội khi không thể thỏa hiệp với những người biểu tình bạo động. Trong quá trình xây dựng Dân Chủ ở một quốc gia, tại những khúc quanh thường gây ra đổ máu, lịch sử các quốc gia tự do dân chủ phần lớn đều cho thấy như thế. Trên thế giới chỉ có nước Mỹ là sau khi chế độ dân chủ được thiết lập, không có một cuộc đảo chính nào xóa bỏ Hiến Pháp, thay bằng Hiến Pháp mới. Có lẽ vì dân Mỹ trong 200 năm qua được thừa hưởng một lục địa giàu tài nguyên. Các vụ tranh chấp quyền lợi ở Mỹ không gay go, nặng nề, như ở các nước mà dân số đông, phải sống chen chúc hàng ngàn năm, chia nhau những tài nguyên có giới hạn. Tuy vậy, ở nước Mỹ vẫn xảy ra một cuộc nội chiến đẫm máu vì những xung đột quyền lợi kinh tế.

Vậy nguyên nhân nào gây ra những biến cố gần đẫm máu ở Thái Lan trong thời gian qua?

Cựu Thủ Tướng Thaksin Sinawatra chịu trách nhiệm lớn nhất. Có thể tin lời tố cáo của chính phủ Thái rằng chính ông Thaksin đã thúc đẩy những người ủng hộ ông tổ chức biểu tình, chính một lãnh tụ biểu tình cho biết họ được ông ta tài trợ. Ông Thaksin lại ngăn cản không cho các người điều khiển cuộc biểu tình Áo Ðỏ thỏa hiệp sau khi Thủ Tướng Abhisit Vejjajiva đã đồng ý sẽ giải tán Quốc Hội và bầu cử lại vào Tháng Mười Một năm nay.

Nhưng ông Thaksin không phải là nguyên nhân duy nhất khiến cho nhiều người dân Thái đi xa hàng ngàn cây số về thủ đô biểu tình đòi chính phủ từ chức. Người dân vùng Ðông Bắc có nhiều lý do đích thực khi ủng hộ ông Thaksin. Bởi vì từ nhiều thập niên qua, nông dân đã bị giới lãnh đạo chính trị trong nước bỏ quên. Nhiều người Áo Ðỏ biểu tình cũng công nhận ông Thaksin có tham nhũng, lạm quyền, khi làm thủ tướng. Nhưng chính ông ta, một chính trị gia xuất thân từ miền Bắc Thái Lan, đã là vị thủ tướng đầu tiên đem lại những lợi ích thiết thực cho nông dân. Ông đã mở rộng hệ thống bảo hiểm y tế cho toàn thể dân chúng, lần đầu tiên các nông dân chỉ phải trả mấy đô la Mỹ cũng được khám bệnh. Ông cũng tổ chức mạng lưới tín dụng nhỏ, cho nông dân được vay vốn ngân hàng, do chính phủ cung cấp. Ðó là những thứ “xa xỉ” mà trước đó chỉ dân thành phố được hưởng.

Có thể nói ông Thaksin đã “đánh thức” nông dân Thái Lan dậy, để họ thấy có quyền được hưởng những thành quả của chế độ dân chủ và sự phát triển kinh tế của nước Thái Lan. Nếu không có ông, chắc nông dân Thái Lan phải chờ nhiều năm để nuôi ý thức về các quyền lợi của họ. Sau khi ông ta bị lật đổ, các chính phủ sau đều tiếp tục các chính sách đó, nhưng người dân nông thôn đã coi Thaksin là người hùng của họ, và họ thấy những lợi ích ông ta mang lại quan trọng hơn là những mánh khoé làm giầu mang lại cho gia đình ông hàng tỷ Mỹ kim trong thời gian ông nắm quyền. Các chính trị gia khác có thể trong sạch hơn, nhưng không làm được như ông Thaksin.

Ông Thaksin là người được hưởng những thành quả của các cuộc tranh đấu đòi dân chủ trước kia, đặc biệt là những cuộc biểu tình năm 1992 và năm 1997, đưa tới các bản Hiến Pháp mới. Chính nhờ xã hội trở thành dân chủ hơn mà ông Thaksin leo lên được ghế thủ tướng. Nhưng các cuộc tranh đấu trước, nhiều lần cũng đổ máu, chỉ mang lại lợi ích cho dân thành phố, nơi người ta có trình độ học vấn cao và được thông tin đầy đủ hơn vùng thôn quê. Một lớp trung lưu thành hình ở thủ đô và các tỉnh, họ tranh đấu thiết lập và bảo vệ các định chế dân chủ nhưng họ không quan tâm đến việc chia sẻ các thành quả của quá trình dân chủ hóa đó cũng như sự tiến bộ về kinh tế với các đồng bào của họ ở các vùng thôn quê xa xôi. Thaksin đã sử dụng các định chế chính trị và kinh tế mà chế độ dân chủ thiết lập để mang lại những ích lợi mới cho nông dân; đó là điều mà các chính phủ Thái Lan trước kia không làm.

Cho nên, không thể nói các cuộc biểu tình Áo Ðỏ gần đây chỉ do một cá nhân ông Thaksin Sinawatra gây ra. Vì vậy, muốn tránh những cuộc biểu tình khác diễn ra tại các thành phố lớn ở Thái Lan, nhất là vùng phía Bắc và phía Ðông, để tránh không rơi vào một cuộc nội chiến, thì chính phủ Thái Lan phải tìm các giải đáp chính trị để yên lòng những người đang bất mãn

Từ trước đến nay, mỗi khi nước Thái Lan có biến loạn thì người ta lại trông vào Vua Bhumibol Adulyadej ra tay can thiệp. Năm 1992, sau khi người biểu tình bị bắn chết, Vua Thái Lan đã lên tiếng chỉ trích cả các lãnh tụ biểu tình và chính phủ quân nhân. Họ đều nhận lỗi, và các tướng lãnh từ chức, một chính phủ dân sự ra đời, tổ chức bầu cử và soạn một bản Hiến Pháp mới. Vua Thái Lan được mọi người kính trọng, cho nên dù theo Hiến Pháp ông đứng ngoài chính trị nhưng vẫn có một địa vị rất quan trọng.

Nhưng năm nay, Ðức Vua Bhumibol đã 82 tuổi và nằm bệnh viện từ nhiều tháng qua. Ðiều khó khăn nhất cho ông năm nay là chính những người thân cận của ông lại ra mặt chống Cựu Thủ Tướng Thaksin từ lâu. Những cuộc biểu tình chống Thaksin trước đây đều mặc Áo Vàng, mầu của hoàng gia, và được mặc nhiên công nhận.

Chính vai trò của vị vua quá mạnh, trong một chế độ quân chủ lập hiến, là một nhược điểm của hệ thống chính trị tại Thái Lan. Người ta không thể đổ lỗi ở nhà vua, ngược lại, chính ông đã sử dụng vai trò đó để giúp nước nhiều lần khi cần giải quyết các xung đột chính trị phe đảng. Nhưng một quốc gia dân chủ không thể để cho một cá nhân (ông vua) hay một định chế (hoàng gia) đóng vai trò quan trọng vượt lên trên các định chế khác như vậy. Ðó không phải là một hiện tượng lành mạnh. Nhất là trong thời gian này, khi hoàng gia còn đang lo vấn đề kế vị nhà vua. Con đường thoát của Thái Lan hiện nay nằm trong tay các nhà chính trị. Nếu họ biết bày tỏ thái độ hòa giải đối với những người chống đối, và tìm được các biện pháp cụ thể, thì nước Thái Lan sẽ thoát nạn.

Thái Lan phải có một bản Hiến Pháp mới, Hiến Pháp thứ 18 kể từ năm 1932 khi thành lập chế độ quân chủ lập hiến. Trong Hiến Pháp đó phải củng cố vai trò của các định chế do pháp luật quy định, và hợp lý hóa vai trò của nhà vua trong đời sống chính trị.

Nhưng dù Hiến Pháp được soạn thảo ra sao, chế độ dân chủ ở Thái Lan sắp bước qua một quãng đường mới. Chế độ dân chủ không thể chỉ quan tâm đến hình thức mà phải thể hiện qua các chương trình cụ thể của người cầm quyền, để mọi người dân được tham dự. Chính sách quốc gia phải tạo bình đẳng về cơ hội cho toàn dân và mang lại những lợi ích tốt nhất cho những người yếu kém nhất trong xã hội.

Ðược như vậy, thì những người dân đã chết trong những cuộc biểu tình vừa qua không chết uổng. Người ta không thể chờ sống tự do dân chủ như nằm chờ sung rụng. Muốn hưởng các thành quả chế độ dân chủ mọi người phải tranh đấu.

Saturday, May 22, 2010

Một Nữ Bác sĩ Mỹ gốc Việt được vinh thăng Đại Tá Không Quân

Trích NguoiViet Boston

Hạnh Liên

Bác sĩ Mylene Trần Huỳnh đã được vinh thăng Đại Tá Không Quân vào lúc 3 giờ chiều ngày 14 Tháng 5, 2010 tại một phòng hội của Women’s Memorial, ở thành phố Arlington, tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ.

th3 th1

Chuẩn tướng (Brigadier General) Byron C. Hepburn và Đại Tá Mylene Trần Huỳnh

Buổi lễ thăng cấp được chủ tọa bởi Thiếu Tướng Byron C. Hepburn. Hiện diện có khoảng một trăm người tham dự, phần đông là gia đình của Bác sĩ Mylene Trần Huỳnh, cùng nhiều thân hữu của gia đình và các cựu quân nhân trong Quân Lực VNCH, trong đó có Cựu Trung Tướng Lữ Lan.

th4 th8

Hình trái: Chồng (Kỷ sư Cơ Khí) Huỳnh Quốc Thành & con trai lớn gắn cấp bực mới, áo ngoài. Hình phải: Cha (BS Trần Đoàn, Đại Uý Quân Y Sư Đoàn Dù/QLVNCH) và Mẹ (Dược Sĩ Phan Thị Nhơn) gắn cấp bậc cầu vai áo trong.

Trước khi thăng cấp Đại Tá, ở cấp bậc Trung Tá, Bác sĩ Mylene Trần Huỳnh là Giám Đốc của Air Force Medical Service (AFMS) International Health Specialist (IHS) program, Office of the Air Force Surgeon General.
Đại Tá Bác sĩ Mylene Trần Huỳnh tốt nghiệp ở University of Virginia, được chứng nhận bởi cả The American College of Preventive Medicine và The American Academy of Family Practice. Trung Tá Bác sĩ Mylene Trần Huỳnh đã phục vụ trong United State Air Force hơn 18 năm.

Được biết, sau 30 Tháng Tư, 1975 cả gia đình của Bác sĩ Mylene Trần Huỳnh còn kẹt ở VN, lúc đó Bác sĩ Mylene Trần Huỳnh mới 9 tuổi. Cha của Bs Mylene Huỳnh là Bác sĩ Quân Y Trần Đoàn, thuộc Sư đoàn Nhảy Dù. Sau đó gia đình đã vượt biên và đến được Manila, Phi luật Tân.

th9 th10

Hình trái: Đ/T Mylene Trần Huỳnh, chồng và ba con trai. Hình phải: Đại gia đình & Chuẩn tướng Byron C. Hepburn

Vì lý do nghề nghiệp, Bác sĩ Mylene không thể dành cho phóng viên một cuộc phỏng vấn, tuy nhiên chúng ta có thể hiểu được, cha của Bác sĩ Mylene là một Bác sĩ quân y, từ nhỏ Bác sĩ Mylene thường theo cha, chơi quanh quẩn trong sân bệnh viện, nên đã quen thấy cha chăm sóc cho những thương binh. Điều này đã ảnh hưởng không ít lên tâm trí cô bé, vì vậy khi lớn lên trên một đất nước tự do, có đầy đủ phương tiện để học hỏi, chọn lựa, Bác sĩ Mylene đã chọn cho mình một hướng đi cao đẹp, theo ngành y khoa và phục vụ trong quân đội.

Với cấp bậc Đại Tá Không Quân trong Quân Lực Hoa Kỳ, giữ những chức vụ quan trọng, Bác sĩ Mylene Trần Huỳnh sẽ có nhiều cơ hội, phương tiện để phục vụ, giúp đỡ những người nghèo khó trên nhiều quốc gia trên thế giới.

th11 th13

Hình trái: Ô. Bà Trần Đoàn – Đ/T Mylene Huỳnh – Ô. Bà Trung Tướng Lữ Lan. Hình phải: Bà Trần Đoàn & Đại Tá Trịnh Hưng (US Public Health Service) bạn học.

Sự thành công, được thăng chức Đại Tá Không Quân của Bác sĩ Mylene Trần Huỳnh không phải chỉ là một niềm hãnh diện riêng cho gia đình của Bác sĩ Mylene mà là niềm hãnh diện chung của cả cộng đồng người Việt ở hải ngoại, về sự thành công của thế hệ thứ hai.

Friday, May 21, 2010

Vũ Đông Hà: Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xí

Trích NguoiViet Boston

xiHồi nhỏ, nhà có 7 anh em. Đông con nít ít đồ chơi nên có trò chơi xí. Anh xí cái này, chị xí cái kia, em xí cái nọ. Xí chơi riêng, một lúc chán, gom lại chơi chung. Xí theo năng lực chơi theo nhu cầu. Mùa hè, em theo chị nuôi về Đà Lạt chơi. Một buổi sáng chị rủ ra cánh rừng gần nhà ở cây số 4. Chị thơ thẩn tìm một ‘cây thông đứng giữa trời mà reo’. Nhờ em khắc dùm hàng chữ V yêu N. Chị xí một gốc cây để in dấu tình yêu đầu đời của chị.

Năm tháng trôi qua, chuyện xí tưởng đã đi vào dĩ vãng. Cho đến khi:

Hàng trăm cây cổ thụ, lộc vừng lớn nhỏ giữa rừng tự nhiên bị đội quân săn cây cảnh ngang nhiên đánh dấu xí phần. Họ còn ghi địa chỉ, số điện thoại lên đó. Người mua cây cảnh được cho xem những tấm ảnh chụp ngay tại rừng để tha hồ chọn lựa…(*)

Chuyện “xí” đã không còn là chuyện linh tinh con nít hay vớ vẩn tình yêu mới lớn. “Xí” lan tràn khắp chốn, từ trên xuống dưới, từ mấy chục năm nay. Xí đã và đang làm đất nước này nghiêng ngả.
*
11 giờ 45 phút, ngày 15 tháng 4 năm 1992, một nhóm vài trăm người theo chỉ thị của vài chục người, đóng cửa phòng cùng nhau gật đầu, giơ tay xí phần quan trọng nhất của đất nước Việt Nam:

Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. (**)

Ngày hôm nay, đội ngũ công nhân lương không đủ sống, trong nước đình công, ngoài nước làm nô lệ. Cũng không còn cái gọi là giai cấp công nhân trong bối cảnh xã hội đa thành phần của Việt Nam vào thế kỷ 21 này. Thành phần lãnh đạo trong đội “tiên phong” của “giai cấp công nhân” bây giờ cũng không mấy ai là thợ máy, thợ thuyền như bác Tôn ngày xưa.

Nhưng ghế lãnh đạo đã được xí. Quyền cai trị, dẫn dắt gần 90 triệu người đã được đóng dấu và hợp pháp hóa, không cần phải trả tiền phạt như thành phần lâm tặc: Vì cây cảnh có giá trị cao nên cả chi phí khai thác, vận chuyển và nộp phạt cộng lại cũng chẳng thấm gì so với lợi nhuận mà lâm tặc kiếm được, lại an toàn và hợp pháp… (*).

Khởi đi từ đó, trò chơi xí đã được hệ thống hóa một cách chi li và chiến lược. 19 ghế cực lớn, 160 ghế lớn là chuyện nội bộ chia nhau sau khi xí. Ghế trung, ghế vừa, ghế nhỏ được định vị bởi bộ phận chuyên trị xí phần tầm dưới là Mặt trận Tổ quốc. Cái áo dân chủ được chắp vá kỹ lưỡng bằng 99.99% lá phiếu gạch chéo tên ai cũng được. Không gạch là có vấn đề. Nghĩa vụ làm chính danh hành động xí chỗ của thiểu số lãnh đạo là của đại số nhân dân. Nghĩa vụ này không cần xí. Cũng không được từ chối.

Hành động xí phần từ không gian chính trị đã tràn lan rắn rết ra mọi ngõ ngách của xã hội. Những chiếc chiếu trên được dành riêng cho những người có thẻ đỏ ngồi vào bàn tiệc. Tiệc công ty quốc doanh, tiệc đề án phát triển, tiệc hệ thống công an, ngân hàng, giáo dục, đầu tư, tiệc truyền thông báo chí, tiệc môi giới xuất khẩu người… Dân thường chớ hòng bén mảng vào trừ khi thẻ đỏ được thay thế bằng những bao bì để ngay ngắn trên bàn.

Từ đó, đất nước Việt Nam trong hòa bình, thống nhất và đổi mới đã vô cùng ổn định. Ổn định vì mọi việc, mọi thứ đã được xí và chia. Ổn định vì không có nhu cầu tranh cãi, giành giật. Một xã hội 90 triệu người đông như kiến ấy đã sống trật tự trong không gian chật hẹp, từ vị trí, vai trò đến tư tưởng, đã được định sẵn. Không phải có áo đỏ, áo vàng như dân Thái xuống đường đòi hỏi công bình trong việc chia phần làm chủ vận mạng của đất nước.

Việt Nam ta, mỗi người bôn ba, bươn chải, con mắt trái mở, con mắt phải nhắm, tranh nhau xí phần thừa xót lại để sống.

Ngay cả một gốc cây trên rừng.

*
Tình trạng những người mang dòng máu Việt xí phần với nhau tưởng chỉ dừng lại ở đó.

Cho đến một hôm thức dậy, mở con mắt phải mới biết một phần lãnh hải, lãnh thổ đã bị ngoại bang nhảy vào xí phần. Lá cờ một sao đã được thay thế bằng lá cờ máu năm sao trên những vùng đất, biển của tổ tiên.

Cho đến lúc tiếng gọi của lòng ái quốc làm bừng tỉnh con tim của nhiều người, để bước ra khỏi cuộc sống bôn ba và cùng nhau lên tiếng nói: Trả ta sông núi từng trang sử; dân tộc còn nghe vọng thiết tha; ngược vết thời gian, cùng nhắn nhủ: không đòi ai trả núi sông ta… (***).

Và lúc đó, mới biết: quyền yêu nước cũng đã bị xí phần.

Lâm tặc có thể lo toàn bộ thủ tục từ “A tới Z”, người mua chỉ việc chồng tiền đủ theo thỏa thuận là xong…(*)

Lãnh đạo đã lo toàn bộ việc trị nước từ “A tới Z”, người dân chỉ việc gạch chéo phiếu bầu và sống yên phận là xong…

Ngày 25 tháng 4 năm 2010

Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
Cộng hòa Xã hội Xí chỗ Việt Nam
Cộng hòa Xã hội Xí chỗ
Cộng hòa Xã Xí
Cộng Xí

© 2010 Vũ Đông Hà
Nguồn: Vũ Đông Hà blog

Thursday, May 20, 2010

Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu

Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu

Trích Việt Báo

Vi Anh
Mười bốn năm ở Little Saigon chưa bao giờ người viết bài này thấy một cuộc ra mắt sách nào số người tham dư đông đảo, nghiêm trang như cuộc ra mắt sách “Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu” vào ngày Chủ Nhựt 16-5-2010, tại Rose Theater, Thành phố Wesminster. Tác giả là Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng từng là bộ trưởng kế hoạch, cố vấn ngoại giao cho cố TT Nguyển văn Thiệu là người làm việc gần gũi TT khi ở trong nước và khi ra hải ngoại tới lui rất thường với TT sau 75, là một nhân chứng sống ắt hiểu biết tâm tư TT Thiệu đối với đồng minh Mỹ.
Nên khoảng 650 ghế trong hội trường ngồi đầy cả, mà nhiểu người còn đứng lắng nghe phía sau. Trong bài nói chuyện có vẻ hàn huyên tâm sư, tâm tình với nhau hơn là diễn thuyết, hay diễn giảng, tác giả tâm tình tâm sự cứu cánh của Ông khi viết quyển “Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu”, Ông muốn cho lớp trẻ người Mỹ gốc Việt ở quê hương thứ hai là nước Mỹ này rút kinh nghiệm. Tại sao một chánh quyền qui mô như Mỹ lại có một lổ hỏng trong thòi kỳ chiến tranh như Chiến tranh VN. Cái lổ hỏng đó Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng gọi là hiện tượng Kissinger (phenomenon Kissinger – chữ phenomenon (Anh), phénomène (Pháp) hiểu theo nghĩa một thứ kỳ quặc. Kỳ quặc nhưng đóng một vai trò quan trọng cho sư sụp dổ VNCH. Phần dẫn nhập của Ts Hưng làm cho người nghe liên tưởng đến những câu hết sức quen thuộc trong tập thề người Mỹ gốc Việt lâu nay, làm kẻ thù Mỹ thì dễ làm bạn với Mỹ thì khó.
Tiến sỉ Nguyễn tiến Hưng đưa ra một vài thí dụ và dẫn chứng của sư kiện lịch sử tiêu biểu nhưng vô cùng đau đớn cho chánh quyến VNCH khi lệ thuộc Mỹ. Về kinh tế nội việc xin Mỹ viện trợ gạo là cả một vấn đế phức tạp, phiền toái mà trăm dâu đổ đầu tằm VNCH phải chịu. Cứ mỗi năm vào 16-5 mùa giáp hạt, thì kho gạo VN hết, từ tổng thống đến chánh phủ phải chạy đôn chạy đáo để cầu viện. Câu viện phải qua 6 bước. Xin Hành Pháp cấp, Quốc Hội chuẩn chi, giải quyết vận chuyễn,. Vận chuyễn theo luật viện trợ Mỹ phải đấu thầu chuyên chở. Ông Chủ tịch Ủy Ban chuẫn chì có công ty hàng hải “ bồ bịch” muốn công ty của mình được thầu. Làm không khéo, đổ bể các nhà thấu khác la lên thì VNCH mang tiếng xấu, mà không làm cho công ty bồ bịch của Ông thì chuẩn chi khó khăn hay bị cắt giảm. Chở gạo từ Louisiana lên San Fran, từ San Fran về VN. Nghiệp đoàn công nhân bốc dở biết Quân Đội ở Miển Trung đang cần gạo, họ hay đình công để làm tiền. Chánh quyền VNCH không thể trả tiền vòi vĩnh mà cũng không thể ngăn cản quyền đình công của nghiệp đoàn, trong khi Quân Đoàn I xếp hàng xe chờ gạo, lính gần hết quân lương. Chánh quyền phải nhờ các thương gia gạo dàn xếp. Đó là chưa nói gạo viện trợ về bán rẻ thiệt hại cho nông dân VN.
Về quân sự, Mỹ viện trợ mỗi năm giảm dần còn 1 tỷ rưởi, rồi 1 tỷ, rồi 700 triệu, rồi cắt luôn. Trong khi ở Afghanistan bây giờ mỗi tháng viện trợ 6 tỷ mà số quân ít hơn VN nhiều.. Nhiều khi chánh phủ phải chịu nhục, Như Ts Hưng phải xin xỏ TNS Keenedy, bạn học cũ, hồi học chung chỉ là một sinh viên tầm thường, khi làm thương nghị sĩ xin năm lần bảy lượt mới cho gặp 30 phút. Nhưng nói chuyện vớ Ông 15 phút, Ông đã vội bỏ đi viện cớ bận. Ts Hưng phải xách cập chạy theo tò tò trong hành lang Thương Viện. Có lúc TT Thiệu phải gởi thơ cho TT Ford với lời lẽ cứng rắng nhưng đau thương, nói trong khi VC được Nga Tàu Viện trợ hào phóng vũ khí đạn được tối tân, dư dả, còn quân nhân VNCH đồng minh của Mỹ phải đếm từng viên đạn. Ôi nỗi đau này là nỗi đau chung từ tồng thống tư lịnh tối cao dến người quân nhân tướng lãnh, sĩ quan, hạ sĩ quan với súng dạn thiếu thốn, quân trang quân dụng thiếu thốn đang xả thân ở chiến trường chống quân CS Bắc Việt xâm lược,
TT Nguyễn văn Thiêu đã hơn một lẩn bày tỏ tâm tư, nói với những người làm chánh sách của Mỹ, quân dân cán chính VNCH đặt tương lai mình và tương lai con cháu vào Thế giới Tự do, qua lời kêu gọi của ba bốn đời tổng thống Mỹ, mà rơi vào hoàn cảnh đau đớn như vậy. Việc phản bội đồng minh của Mỹ, Ts Hưng nói trên đài RFA, “Chúng tôi có viết chương 18, về cái bài phỏng vấn rất dài, của ông [TT Thiệu] với một tờ báo Đức, tên là “Der Spiegel”, trong cái bài đó, tổng thống Thiệu đã nói rất nhiều về cái mà ông gọi là “sự phản bội”, ông ấy bảo là 4 đời tổng thống Hoa Kỳ đã khuyến dụ nhân dân miền Nam đi vào cái khối của thế giới tự do, rồi cuối cùng tháo lui bỏ chạy.” Và đặc biệt là có những cái cam kết rất là vững chắc, thân tín rồi cuối cùng cũng lờ đi. “Người Mỹ đã phản bội chúng tôi”, chúng tôi có in lại tòan bộ bài đó từ tiếng Đức được dịch ra tiếng Anh, rồi có bút phê của ông (Thiệu) rất là cẩn thận. TT Thiệu chọn tờ báo Đức này vì biết Ts Kissinger là người Do Thái ở Đức nên thế nào cũng đọc, và đúng như vậy vài ngày sau Ts kissinger gởi thơ phân bua hết parce que này đến parce ue khác, theo lời Ts kèm một nụ cười mai mỉa.
Và đau đớn hơn cho tổng thống VNCH. Ts Hưng nói trong cuộc ra mắt sách, chỉ một câu trả lời chung chung của TT Kennedy với người dẫn chương trình Cronkite – là người đăt ra danh từ anchor để chỉ người dần chương trình truyền hình -, rằng TT Kennedy sẽ xét lại vấn đề viện trợ và nhân sự ở Miển Nam, thế là nhìều người lợi dụng câu nói đó, dàn dựng ra cuộc đảo chánh TT Ngô đình Diệm. TT Nixon còn cạn táu ráo mán hơn với TT Thiệu khi ép buộc ký Hiệp định Paris, nếu TT Thiệu chần chờ, là cắt viện trợ, cắt quan hệ. Và bằng cách này hay cách khác biến TT Thiệu thành diểu hâu làm con mổi cho Phong Tráo Phản Chiến Mỹ. Từ vấn dề tái phối trí, rút quân ở Ban mê thuột, Pleiku, từ chức của TT Thiệu, TT Thiệu đi ra khỏi nước tất tất đều có áp lực của Mỹ.
Và trong cuộc ra mắt sách, Ts Hưng nói TT Thiệu có dự trù kế hoạch rút quân về Miền Tây, Hải quân VNCH mạnh hơn Bắc Việt. Có nhờ các nước như Pháp giúp nhưng đều bị kỳ đà Mỹ cản mũi.
Ts Hưng nói trên RFA và nhấn mạnh lại ý này khi ra mắt sách, “đặc biệt có một tâm tư mà chúng tôi nghĩ rằng nó phản ảnh phần nào cho tâm tư của chính cá nhân chúng tôi, và nhiều người trong chúng ta, đó là về phía ông ấy cũng như về phía nhân dân miền Nam thì dù rằng có nhiều khuyết điểm, dù rằng yếu kém, dù rằng có lỗi lầm, tham nhũng này kia v.v…, nhưng mà cuối cùng thì cũng đã cố gắng hết sức. Trong chưa đầy 20 năm, bị áp lực bất khả cưỡng của Mỹ, VNCH đã cố gắng hết sức mình để bảo vệ và xây dựng đất nước. Ở tiền tuyến một triệu quân không bao giờ 1 quân nào CS tấn công mà không tái chiếm được. Ở hậu phương 1 triệu công cán chính xây dựng mọi mặt văn hoá, giáo dục, kinh tế, xã hội trên điêu tàn đổ nát do các cuộc tấn công của CS. Kể cả khi CS bao vây thủ đô hàng ngày pháo kích bộ mặt quốc gia và cung cách làm việc của một nước dân chủ vẫn còn, đúng nghi thức kể cà trong biến cố chuyển quyền từ TT Thiệu qua TT Hương và Tướng Dương văn Minh đều làm tại Phủ Tổng Thống có Quốc Hội tham dự.
Mỹ muốn lãnh đạo quốc gia VN là những kẻ sai bảo của Mỹ, từ tổng thống, đến quốc hội, đến nhân dân bắng cách này hay cách khác không để ai sai bảo mình. TT Ngô đình Diệm thà chịu chết, TT Thiệu thà chịu tiêu sinh mạng chánh trị, chớ không đánh đổi chủ quyền quốc gia và độc lập dân tộc cho Mỹ. Gần mấy chục năm sau, TT Karzai của Afghanistan dùng những ý của TT Thiệu nói trên tờ báo “Der Spiegel”, để trả lời cho TT Obama khi hoạnh hoẹ, đổ tội tham nhưng và bầu cử gian lận cho chánh quyền Karzai.
Bài nói chuyện của Ts Hưng, cuốn sách ra mắt của TS, là một đóng góp rất lớn trong mùa 30-4 thứ 35. Một mùa trả lại chơn lý cho lịch sử VNCH , cho quân dân, cán chính VNCH. Sau bài nói chuyện của TS Hưng, và nhứt là sau khi đọc tác phẩn Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu, người viết bài này tự nhũ. Coi vậy chớ TT Nguyễn văn Thiệu có phước hơn Ông Nguyễn Du tác giả truyện Kiểu bất hủ của văn học VN. Nếu Nguyễn Du xưa kia nghĩ “Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như”, thì TT Nguyễn văn Thiệu chỉ cần 1 phần 10 thời gian đó đã được người đương thời và người sau hiểu biết kính trọng như là một vị tổng thống hết lòng bảo vệ chủ quyền đất nước, độc lập dân tộc nhưng bất phùng thời nên “thề chiên quốc, thế xuân thu gặp thời thế thế thời phải thế”.
Và quyển “Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu” lại còn có giá trị hơn nều lớp trẻ nghĩ, “Kẻ chết đã yên rồi một kiếp, người sống còn tái tiếp noi gương” (lời Đức Huỳnh Giáo Chủ PGHH). TT Nguyễn văn Thiệu đã trải qua biết bao nhiêu là nỗi buổn nhược tiểu nỗi nhục da vàng khi lệ thuộc kinh tế chánh trị với một siêu cường Mỹ.. Bài học lịch sử này nhắc lại không phải để giận hờn, trách cứ tổng thống Mỹ này hay tổng thống Mỹ kia hay để than thân trách phận nhược tiểu. Mà để người Mỹ gốc Việt trẻ cùng với nhân dân Mỹ tìm cách ngăn cản chánh quyền Mỹ không để một lổ hổng Kissinger nữa. Và những nhân vật đang cầm quyền trong nước nếu còn một chút điểm lương tâm VN, sẽ rút được kinh nghiện ích nước lợi dân trong quyển “Tâm Tư Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu” này trong vấn đề bang giao và giao thương với Mỹ./.

VI ANH

Wednesday, May 19, 2010

Nón cối khắp trời

Trích DCV Online
Trần Khải


Cứ bước ra giữa phố Little Saigon, thế nào bạn cũng có lúc sẽ bị chụp cho một cái nón cối. Hình như đa số dân mình thế nào có lúc cũng từng bị như thế. Chụp mũ thấy rõ là một độc chiêu, không chỉ làm tê liệt đối thủ (như kỳ vọng, nhưng chưa chắc), mà thực ra đã làm ô nhiễm cả một môi trường hoạt động.

Hung hiểm, và ưa sử dụng... tới nỗi nhiều hòa thượng, thượng tọa, nhiều giám mục, linh mục, nhiều mục sư... cũng từng bị chụp cho vài cái nón cối. Và bây giờ, tới cả ứng cử viên gốc Mễ cũng bị chụp mũ là Việt Cộng. Chuyện nghe rất lạ, mà lại xảy ra ở San Jose, nghĩa là một trung tâm đông dân gốc Việt và còn có tên gọi thơ mộng khác là “Thung Lũng Hoa Vàng.” Thực ra, hoa vàng thì khó thấy, vì phải có mùa, còn thì hoa nón cối là phóng bay khắp trời.


Mãn Thiên Hoa Vũ
Nguồn: imageshack.us
Ngày xưa, trong truyện kiếm hiệp của nhà văn Kim Dung, có cô Chu Chỉ Nhược, chưởng môn võ phái Nga Mi, khi sử dụng thanh Ỷ Thiên Kiếm để song đấu với chàng Trương Vô Kỵ. Lúc đó nhà văn Kim Dung mô tả về chiêu kiếm có tên là Mãn Thiên Hoa Vũ của cô ‒ chiêu thức có nghĩa là, Mưa Hoa Khắp Trời, thì chàng Trương Vô Kỵ có cảm giác như muốn bó tay vì nhìn đâu cũng thấy hung hiểm, nhìn đâu cũng thấy mũi kiếm loang loáng bay tới, dường như không thoát nổi. Nghĩa là, chàng họ Trương trong trận đấu với cô họ Chu, khi nhìn qua trái, khi ngó qua phải, khi bước tới, khi bước lui.... đều thấy mũi kiếm hiện ra khắp trời.

Hung hiểm là thế. Đụng môn võ này, đi đâu cũng thấy chết. Bây giờ võ nón cối cũng thế. Đi đâu, làm gì, hô khẩu hiệu ngàn lời, viết cả trăm bài kêu gọi dân chủ... nhưng khi bước ra khỏi nhà, ngẩng đầu ngó lên thì thấy nón cối chụp vào đầu mình rồi. Đúng là, có lẽ nên gọi là “Mãn Thiên Cối Vũ.” Nghĩa là mưa nón cối khắp trời.

Thậm chí tới như nhà văn Vũ Thư Hiên, người duy nhất trên thế giới nói rằng bố tôi nuôi con rơi của ông Hồ Chí Minh; tới như nhà báo Bùi Tín, người duy nhất kể rằng đã có 6 lần trong 6 năm ra tận xem một số mốc biên giới, bên trong đó ải Nam Quan và Thác Bản Giốc ‒ những nơi sau này đã bị mất về phương Bắc ‒ cũng từng bị chụp nón cối là dân chủ dỏm, dân chủ ma... Hai người cầm bút này thực ra là hết đường về rồi, ai cũng thấy thế. Nhưng cuộc đời là thế, khắp trời là mưa thì phải chịu.

Nhưng tới chuyện cô Magdelena Carrasco mới là hy hữu: nón cối cũng chụp mũ cho ứng cử viên gốc Mễ này.

Tóm lược bản tin trên báo SJ Mercury News và đài KTVU, chúng ta có bản tin sau:


Magdalena Carrasco
Nguồn: facebook.com

SAN JOSE ‒ Một màn chính trị dơ bẩn vừa trung ra nhắm làm hại ứng cử viên chức nghị viên thành phố Magdalena Carrasco, 43 tuổi, đối với cử tri gốc Việt: nối kết ứng cử viên này với chế độ CSVN, một lá cờ đỏ in trên truyền đơn gửi tới các hộp thư trong Khu vực 5 của Thành Phố San Jose hồi cuối tuần.

Thị Trưởng Chuck Reed hôm chủ nhật đã kêu gọi điều tra màn ám hại nghiêm trọng này.

Truyền đơn này in hình bà Carrasco kế bên tấm hình lá cờ đỏ CSVN, lá cờ mà cử tri gốc Việt lúc nào cũng dị ứng. Điều tức cười là ứng cử viên gốc Mễ này lại bị chụp nón cối CSVN.

Có khoảng 10% cử tri ở Điạ Hạt 5 là người gốc Việt.”

Tại sao lại phải chụp mũ bà Magdalena Carrasco? Tất nhiên dễ hiểu: để cử tri gốc Việt tẩy chay bà, để giựt phiếu từ nữ ứng cử viên này.

Thị Trưởng Chuck Reeds của San Jose đã chính thức ủng hộ bà Carrasco. Được nhật báo lớn nhất vùng là tờ San Jose Mercury News trong bài quan điểm của ban biên tập với nhan đề “Magdalena Carrasco the best Choice for San jose’s District 5” đã dồn mọi nỗ lực để ủng hộ bà.

Bà là hiện thân những gì hấp dẫn của Khu Vực 5 của San Jose: nói lưu loát tiếng Anh và tiếng Spanish.

Con gái của ba mẹ là công nhân ở xưởng Del Monte, bà lớn lên ở khu East Side, học trường trung học Independence High School, và tự mô tả là “có toàn bộ kinh nghiệm đạị gia đình” trong nhà thờ Đức Mẹ Our Lady of Guadalupe Church.

Có nghĩa là, cả giáo hội Công Giáo Mễ sẽ bênh vực cho bà, hiểu ngầm là thế. Sau trung học, bà vào học ở UC–Santa Barbara, tốt nghiệp ngành công tác xã hội, dạy tiếng Spanish cho các công nhân nhập cư, làm việc hướng dẫn cựu thành viên băng đảng.

Nơi đó, bà gặp và kết hôn với Kevin DeLeon, người sau này tranh cử và thắng ghế Dân biểu tiểu bang California. Rồi bà ly dị, và rồi tái kết hôn, nhưng bà và DeLeon vẫn là bạn thân. Bà Carrasco về lại San Jose từ 19 năm trước và từ đó làm cho ty xã hội quận, sau đó là cho First 5, một hội bất vụ lợi chuyên giúp trẻ em và gia đình. Bà có 4 con.

Thế đấy, bà có cả một đời gắn bó với San Jose. Bà giỏi cả tiếng Mỹ lẫn tiếng Spanish. Bà đã dạy cho cựu thành viên băng đảng Mễ. Bà vào nhà thờ và thấy cả đạị gia đình của mình ở đó.

Thế nên, nhiều đối thủ của bà mới tuyệt vọng. Đành phải ném phi tiêu. Tiện nhất, là đánh võ Ta, thay vì võ Tây, thay vì võ Mễ. Tây với Mễ mà giận nhau là ném đá, hay tiện tay vác ghế mà phang... Còn ta, phi tiêu tuyệt nhất là nón cối.

Thế đấy, thế là mưa nón cối bay ra theo truyền đơn.

Thế đấy, ai bảo nón cối là đặc sản của người Việt mình.

Thế đấy, ai bảo bước ra giữa phố San Jose làm gì.

Tuesday, May 18, 2010

Việt Nam cấm các khách sạn sử dụng tên ‘China Beach’

Trích VOA
Giới hữu trách Đà Nẵng nói rằng từ nhiều năm nay, cụm từ ‘China  Beach’ đã bị ‘loại khỏi các hoạt động quảng bá du lịch’ của thành phố

Giới hữu trách Đà Nẵng nói rằng từ nhiều năm nay, cụm từ ‘China Beach’ đã bị ‘loại khỏi các hoạt động quảng bá du lịch’ của thành phố

Chia sẻ

Tin liên hệ

Giới hữu trách ở Đà Nẵng đã yêu cầu các cơ sở kinh doanh dịch vụ du lịch ở địa phương rà soát và loại bỏ tất cả các ấn phẩm sử dụng cụm từ ‘China Beach’ bị coi là ‘trái quy định pháp luật’ đối với bờ biển cát trắng ở phía nam thành phố này.

Chính quyền thành phố ở miền Trung của Việt Nam hành động sau khi truyền thông trong nước đưa tin về trường hợp khách sạn Sandy Beach dùng tên ‘China Beach’ để quảng bá du lịch.

Sở Văn hóa – Du lịch – Thể thao Đà Nẵng nói rằng thành phố này đã yêu cầu các công ty chỉ sử dụng tên Mỹ Khê, thay vì ‘China Beach’.

Giới hữu trách Đà Nẵng cũng được trích lời nói rằng từ nhiều năm nay, cụm từ ‘China Beach’ đã bị ‘loại khỏi các hoạt động quảng bá du lịch’ của thành phố.

Được biết, một số khách sạn và quán bar đã sử dụng tên ‘China Beach’, và cụm từ này cũng được dùng khá thường xuyên trong các quyển sách hướng dẫn du lịch quốc tế.

Báo chí trong nước cho hay, giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, khi quân Mỹ đổ bộ vào vùng biển Mỹ Khê, Đà Nẵng, người ta mới nghe thấy cái tên ‘China Beach’ từ một số lính viễn chinh đổ bộ xuống nơi này.

Hãng tin DPA nhận định, trong vòng hai năm qua, tinh thần chống Trung Quốc gia tăng ở Việt Nam, trong khi tranh chấp lãnh thổ ở khu vực biển Đông giữa Hà Nội và nước láng giềng khổng lồ leo thang.

Nguồn: AP, DPA

Monday, May 17, 2010

Hoàng Sa - 36 năm vẫn cách một nhịp chèo

,

- Lần đầu tiên, độc giả VietNamNet có cơ hội giao lưu, trò chuyện trực tuyến với những con dân Việt sống ở Quảng Ngãi, những người đang kế tục bước chân tiền nhân hàng trăm năm qua khẳng định chủ quyền của Việt Nam tại vùng biển đảo Hoàng Sa bằng cách cắm các cột mốc chủ quyền "sống" tại vùng biển này.

>> Kỳ 1: 10 ngày nghẹt thở trên vùng biển Hoàng Sa
>> Kỳ 2: Nín thở đi qua vùng biển "tử thần"
>> Kỳ 3: Hiểm nguy giữa biển Hoàng Sa
>> Kỳ 4: Bỏ vùng biển Hoàng Sa là có tội với cha ông
>> Kỳ 5: Đêm dưới lòng biển Hoàng Sa
>> Kỳ 6: Hoàng Sa, nơi cuộc sống không có chỗ cho sự yếu hèn
>> Kỳ 7: Tựa vào nhau để sống với Hoàng Sa
>> Kỳ 8: Hoàng Sa, 36 năm vẫn cách một nhịp chèo.
>> Kỳ 9: Hoàng Sa, khắc khoải mảnh đất thiêng liêng giữa trùng khơi
>> Những thước phim hiếm hoi ghi trực tiếp từ Hoàng Sa
>> Những hình ảnh phóng viên VietNamNet ghi trực tiếp từ Hoàng Sa
>> Chung tay hỗ trợ những con tàu 3 không ở Hoàng Sa
>> Độc giả cả nước hướng về Hoàng Sa máu thịt thiêng liêng

3 nhân vật sẽ trả lời trực tuyến (từ trái qua): Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn, thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng, nhà báo Nguyễn Hoàng (bút danh Vũ Trung).

36 năm kể từ khi đất nước thống nhất, giang sơn thu về một mối, vẫn còn một vùng biển đảo Hoàng Sa đang nằm trong tay ngoại bang. Ở những làng chài khuất nẻo thuộc đất Quảng trung kiên, những ngư dân vẫn miệt mài lên tàu ra vùng biển Hoàng Sa hằng tháng, hằng năm, mặc cho sóng to gió dữ, mặc cho hiểm nguy rình rập. Mặc cho có thể bị "tàu lạ" đâm bất ngờ, hay bị tàu tuần tra Trung Quốc bắt giữ đòi tiền chuộc đáng giá bằng cả gia sản.

Họ đi, vì cuộc sống bám biển mưu sinh. Nhưng nhiều hơn, họ ra khơi để nối gót tiền nhân suốt mấy trăm năm qua vẫn làm vậy. Những chuyến ra khơi với Hoàng Sa để khẳng định một điều rằng: Sự có mặt của mỗi con thuyền, mỗi thuyền viên tại vùng biển đảo Hoàng Sa là minh chứng sự có mặt của con dân Việt thường xuyên ở vùng biển đảo này; là thay nhau đóng những cột mốc chủ quyền "sống" trên vùng biển đảo máu thịt của Tổ quốc giữa trùng dương xa xôi nhưng luôn gần trong trái tim, khối óc của mỗi người Việt Nam.

Tháng 3/2010, phóng viên Vũ Trung của báo VietNamNet đã để lại phía sau phố phường, gia đình, người thân... để xuống chiếc tàu nhỏ của thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn, xin làm một ngư dân không số và trở về trên tàu của thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng để có loạt bài "Tường trình từ Hoàng Sa" gửi tới độc giả, khán thính giả báo VietNamNet trong thời gian vừa qua.

Toàn cảnh cuộc trực tuyến với những người vừa về từ vùng biển đảo Hoàng Sa. Ảnh: Lê Anh Dũng.

Anh Tuấn, anh Hồng đã phải trăn trở ra sao khi quyết định đón một thành viên lạ xuống tàu của mình ra vùng biển mà sự may mắn luôn thay thế cho mọi tính toán? Quãng thời gian bám biển hàng chục năm qua của những ngư dân Quảng Ngãi ra sao? Những giọt nước ngọt giữa biển khơi có giá như thế nào? Mỗi nguy hiểm thường trực khi phải đối mặt với tàu tuần tra Trung Quốc?....

Độc giả đã trò chuyện trực tuyến với những "chiến binh" của vùng biển Hoàng Sa gồm các thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng, Nguyễn Thanh Tuấn; và nghe phóng viên Vũ Trung kể lại những gì anh chứng kiến trong quãng thời gian 10 ngày đêm anh ngang dọc trên vùng biển Hoàng Sa cùng với các ngư dân.

Toàn cảnh cuộc giao lưu trực tuyến với các ngư dân và phóng viên Vũ Trung tại toà soạn VietNamNet sáng 21/4/2010. Ảnh: Lê Anh Dũng.

Nội dung cuộc trực tuyến:

Chiều 21/4/2010, Báo VietNamNet đã tổ chức Lễ tôn vinh, khen thưởng phóng viên Vũ Trung và các ngư dân đã giúp đỡ phóng viên trở về từ Hoàng Sa.

Tổng biên tập Nguyễn Anh Tuấn thay mặt báo VietNamNet tặng cho thuyền trưởng của 2 con tàu đã đưa phóng viên VietNamNet ra Hoàng Sa, ông Nguyễn Thanh Tuấn và ông Tiêu Viết Hồng mỗi thuyền một bộ dàn máy bộ đàm ICOM trị giá 20 triệu đồng. Đây là phần quà có giá trị thiết thực đối với những người ngư dân đi biển. Bộ máy Icom là phương tiện duy nhất có thể giữ liên lạc giữa tàu và đất liền.

Ông Nguyễn Anh Tuấn khẳng định, việc các ngư dân Quảng Ngãi giúp đỡ PV VietNamNet là một nghĩa cử tốt đẹp và dũng cảm. Món quà là lòng tri ân của báo, cũng là một kỉ niệm để những thuyền trưởng này nhớ về chuyến đi vừa qua với PV báo VietNamNet. Món quà này không chỉ dành cho 2 thuyền trưởng mà là dành cho tất cả những thuyền viên trên con tàu “ba không” đã bao bọc phóng viên Vũ Trung trong những ngày lênh đênh trên biển.

Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn xúc động “Máy Icom là niềm mơ ước của những ngư dân. Có bộ máy này, chúng tôi không còn lo không liên lạc được với đất liền. Chắc chắn, những thuyền viên còn lại trên tàu sẽ rất mừng với món quà này.”

Trong buổi lễ, phóng viên Vũ Trung, người trực tiếp cùng các ngư dân ra Hoàng Sa đã được Tổng biên tập Nguyễn Anh Tuấn tôn vinh và khen thưởng. Phóng viên Vũ Trung đã đựơc nhận kỉ niệm chương của báo VietNamNet cho sự cống hiến, hi sinh vì nghề nghiệp. Ông Nguyễn Anh Tuấn cho rằng, việc tôn vinh và khen thưởng phóng viên Vũ Trung sẽ là một tiền đề tốt đẹp để các Phóng viên báo VietNamNet phấn đấu.

Độc giả Nguyễn Kim Hoà (Nam, 21 tuổi) hỏi: Tình yêu đối với Trường Sa và Hoàng Sa thì mỗi người Việt nam đều biết. Vậy các chú cho biết từ đâu mà các chú có thể dũng cảm tới với Hoàng Sa trước nguy cơ bị bắt bởi lực lượng ngoại bang. Khi các chú ra khơi, các chú có thể đặt chân lên Hoàng Sa bao giờ chưa?

Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Vì cuộc sống trên biển thì phải làm nghề biển, cuộc sống để nuôi sống gia đình. Những năm trước kia thì chúng tôi có đặt chân đến đảo Cây Bòn hoặc các đảo đá ngầm: Đá Lồi, đảo Bạch Quy, Chim Yến, Cây Bàng, đảo Bom Bay... Hiện nay chúng tôi không dám đặt chân đến những hòn đảo này nữa. Nếu có đánh bắt thì chỉ đánh bắt vào ban đêm và tránh bão.

Độc giả Nguyễn Văn Tùng (Nam. 20 tuổi) hỏi: Các bác các chú cho cháu hỏi: Qua nhiều bài báo đề cập về vấn đề Hoàng Sa cháu được biết đây là vùng biển rất nguy hiểm. Biết thế nhưng các chú các bác, những con người có tấm lòng tự tôn dân tộc, những con người dũng cảm có tin rằng sẽ có 1 ngày nước ta dành lại chủ quyền,độc lập và có thể tự do đi lại cũng như bảo vệ không ạ? Và các bác các chú muốn nói gì cho thế hệ thanh niên như chúng cháu?
Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Rất mong muốn thế hệ mai sau sẽ lấy lại chủ quyền Hoàng Sa của cha ông mình. Lịch sử Hoàng Sa của chúng ta trước kia là làm tự do. Từ năm 2001 thì không thể tự do đánh bắt ở đó nữa. Rất mong thế hệ mai sau giành lại chủ quyền để những người ngư dân chúng tôi tự do đánh bắt trên quần đảo của cha ông, không còn bị lo sợ như hiện nay nữa. Đó là vùng biển rất giàu tài nguyên và hải sản.
Độc giả Nguyễn Văn Thạch (Nam, 28 tuổi): Tôi rất cảm phục các anh nói riêng và những ngư dân đánh bắt ở Hoàng Sa nói chung. Các anh đã lần nào bị hải quân nước ngoài bắt giữ và đòi tiền chuộc chưa?
Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Tôi đã có gặp nhưng chưa bị bắt bao giờ. Năm 2000 ,tôi có neo tàu ở đảo Đá Lồi, có gặp tàu tuần tra Trung Quốc, bị khám tàu và vứt một số dụng cụ xuống biển.
Độc giả Hùng (Nam, 28 tuổi) hỏi: Tôi luôn luôn theo dõi tất cả các tin tức về biển đảo của Tổ quốc. Cảm giác của anh Tuấn, anh Hồng như thế nào khi quyết định cho phóng viên của VietNamNet cùng đi? Các anh có biết trước mục đích chuyến đi của phóng viên không? Tôi rất muốn được một lần đi ra Trường Sa, Hoàng Sa, xin cho hỏi tôi cần phải chuẩn bị và làm những thủ tục gì để được ra đảo?
Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Cảm giác rất là sung sướng. Tôi không biết anh Hoàng đi vì mục đích gì, chỉ biết anh ấy là một phóng viên. Tôi vẫn đồng ý cho anh đi và hỏi lại là: "Anh có chịu nổi sóng gió không?" Thời gian tôi đi là trung bình 30 ngày mới về đất liền. Anh phóng viên nói là anh ấy chịu đựng được, anh đừng có lo. Và tôi quyết định cho phóng viên của VietNamNet đi cùng.

TBT báo VietNamNet trao tặng món quà là dàn máy ICOM trị giá 20 triệu đồng trích từ quỹ Công tác xã hội cho thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn ngày 21/4/2010. Ảnh: Lê Anh Dũng.

Độc giả Nguyễn Xuân Tú (Nam, 40 tuổi) hỏi: Xin các anh cho biết những suy nghĩ của minh khi đặt chân lên vùng lãnh thổ của Tổ quốc đang bị ngoại bang chiếm đóng?
Nhà báo Vũ Trung: Chào anh! Tôi đã khóc, nhưng nước mắt không chảy. Lòng đau quặn thắt khi đứng nhìn vùng đất của Tổ quốc 36 năm vẫn còn nằm trong tay ngoại bang.
Độc giả Trần Văn Thọ (Nam, 55 tuổi) hỏi: Tôi rất xúc động khi xem video hình ảnh đoàn tàu của ngư dân ở Hoàng Sa. Các anh thật dũng cảm. Tôi xin hỏi: Các anh đã có cơ hội đặt chân theo một hòn đảo nào của ta ở Hoàng Sa chưa? Sao trong Video Clip không thấy quay cảnh đảo? Tôi ao ước được nhìn thấy một hòn đảo trong quần đảo Hoàng Sa của Tổ quốc. Xin kính chúc các anh mạnh khỏe và may mắn.
Nhà báo Vũ Trung: Xin chào quý độc giả! Nếu được đặt chân lên đảo Hoàng Sa, thì có lẽ hôm nay tôi không còn may mắn ngồi trực tuyến với bạn tại toà soạn VietNamNet giữa Hà Nội.
Tôi cũng như bạn và triệu triệu con dân đất Việt vẫn mơ một ngày không xa sẽ đặt chân lên đảo Hoàng Sa trong tâm thế của người Việt.

Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn sáng 21/4/2010 tại trụ sở báo VietNamNet (141 Bà Triệu, Hà Nội). Ảnh: Lê Anh Dũng.

Độc giả Võ Văn Thành Đạo (Nam, 24 tuổi) hỏi: Chào các anh! Là nguời miền Trung nên em thật sự hiểu được sự khó khăn và vất vả của cuộc sống khi mà điều kiện tự nhiên không ưu đãi. Hướng ra biển là quyết định đúng đắn nhằm hướng đến 1 cuộc sống tốt đẹp hơn. Em thật sự khâm phục ý chí và sự quyết tâm của các anh trên con đường mưu sinh và khẳng định chủ quyền Tổ quốc dưới sự áp bức và tàn bạo của tàu tuần tra nước ngoài. Em có một vài điều xin được chia sẻ cùng các anh:
- Lúc đối mặt với tàu Trung Quốc trên vùng biển Việt Nam, cảm xúc các anh như thể nào?
- Các anh có mong muốn gì hơn đối với sự hỗ trợ của Nhà nước đối với mình? Và suy nghĩ của các anh về sự hỗ trợ trước đây như thế nào?
Em xin cảm ơn và mong các anh có sức khỏe tốt hơn nữa, niềm tin mạnh hơn nữa, ý chí sắt đá hơn nữa, khát khao chinh phục biển mạnh hơn nữa... để có thể làm chủ trên vùng biển của Việt Nam.

Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Thú thật, khi gặp tàu tuần tra Trung Quốc thì rất sợ và run. Tuy nhiên, mình là người dân của đất Việt, có truyền thống chống ngoại xâm bất khuất, nên phải ra khơi trên vùng biển của cha ông mình để lại. Vì vậy, nhiều khi gặp tàu Trung Quốc trên vùng biển của mình mà không được tự do đánh bắt nên cũng tức ứa nước mắt.
Về sự hỗ trợ của Nhà nước: Chúng tôi mong muốn Nhà nước can thiệp, có những biện pháp ngoại giao để những ngư dân như chúng tôi tự do đánh bắt vì đó là miền biển đảo thiêng liêng mà cha ông ta để lại.
Những hỗ trợ của Nhà nước trước đây: có hỗ trợ dầu cho ngư dân, và chúng tôi rất cám ơn Nhà nước. Chúng tôi đánh bắt ngoài đó, rất mong sóng truyền đi từ ngoài đảo về đất liền nó được rõ hơn. Ngoài ra, ngư dân như chúng tôi rất cần được hỗ trợ thêm về vốn và trang thiết bị đánh bắt.

Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng sáng 21/4/2010 tại trụ sở báo VietNamNet (141 Bà Triệu, Hà Nội). Ảnh: Lê Anh Dũng.

Độc giả Trần Công Trục (Nam, 67 tuổi): Xin chào nhà báo Nguyễn Hoàng, thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn, Tiêu Viết Hồng! Tôi là Trần Công Trục, nguyên là Trưởng ban Ban Biên giới của Chính phủ.
Trước hết, tôi xin được nói lời cảm ơn chân thành và sự khâm phục, kính trọng của tôi về tất cả những gì mà các anh và những người "lính Hoàng Sa" thời nay của Đất nước đã cống hiến trong thời gian qua!Tôi đã luôn theo dõi mọi hoạt động và sự cống hiến của các anh khi hoạt động trong vùng biển Hoàng Sa rất đỗi thiêng liêng và đầy gian nan thử thách! Tôi đặc biệt cảm ơn nhà báo Vũ Trung đã cung cấp cho chúng tôi nhiều thông tin quý giá thông qua nhưng điều tai nghe mắt thấy và đã ghi lại trong loạt bài phóng sự hấp dẫn đăng trên VietNamNet.
Bây giờ tôi xin các anh cho biết: Các anh và bà con ngư dân Lý Sơn đang cần sự giúp đỡ, ủng hộ của cả nước cụ thể là gì để mình tiếp tục sự hiện diện trên vùng biển đầy nguy nan này? Khó khăn nào được coi là lớn nhất cần phải có giải pháp trong tình hình hiện nay khi các Anh phải đối mặt tại Hoàng Sa?
Nhà báo Vũ Trung: Mọi khó khăn nơi Hoàng Sa thì rất khó kể hết. Bởi ở đó còn nhiều khó khăn mà bà con ngư dân phải đối mặt hàng ngày, hàng giờ như bão tố, sự vây bắt của tàu tuần tra Trung Quốc luôn đe doạ tính mạng của bà con ngư dân...
Ngư dân cần lắm sự bảo vệ, giúp đỡ của Nhà nước như sự hiện diện của các cơ quan chức năng: Hải quân, Cảnh sát biển, kiểm ngư... để bảo vệ ngư dân khi bị tàu tuần tra của Trung Quốc đe doạ khi họ đánh bắt trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Sự chia sẻ của đồng bào cả nước là vô cùng cần thiết để ngư dân yên tâm bám biển không phải lo lắng.

Những gì tôi chứng kiến trong những ngày cùng ngư dân trên vùng biển Hoàng Sa cho thấy: Theo tôi, Nhà nước cần có những quyết sách như hỗ trợ cho ngư dân vay nguồn vốn ưu đãi để đóng những con tàu to, trang thiết bị hiện đại, thành lập những đội tàu đánh bắt hùng mạnh. Có như vậy, mới bảo đảm cho ngư dân an tâm bám biển để bảo vệ chủ quyền của đất nước.
Ngoài ra, hệ thống thông tin liên lạc cũng là một vấn đề lớn. Chẳng hạn như hiện nay báo VietNamNet đang có vận động các nguồn quỹ từ bạn đọc để có thể hỗ trợ các tàu ngư dân đánh bắt xa bờ trang bị máy ICOM hiện đại, tầm liên lạc chừng 1.500km, hoặc máy định vị... nhưng rõ ràng còn nhiều khó khăn.
Cha ông ta từng nói: "Một bàn tay không thể vỗ thành tiếng". Vì vậy, sự giúp đỡ cho những ngư dân đánh bắt ở Hoàng Sa và Trường Sa cần sự chung tay của Nhà nước, toàn dân, từ mỗi bạn đọc báo VietNamNet hôm nay.

Hai thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn, Tiêu Viết Hồng đang trực tuyến với độc giả tại toà soạn VietNamNet sáng 21/4/2010. Ảnh: Lê Anh Dũng.

Độc giả Nguyễn Hoàng (Nam, 42 tuổi): Xin chào anh Tuấn, anh Hồng và nhà báo Vũ Trung . Xin hỏi hai anh có cảm thấy đơn độc không khi mà chỉ có hai anh những người thực tế bảo vệ những tọa độ mốc thuộc chủ quyền VN ta ?
Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Hai chúng tôi chỉ là đại diện cho những ngư dân ở Bình Sơn (Quảng Ngãi). Còn những người bảo vệ cho những tọa độ mốc thuộc chủ quyền của nước ta rất đông, không chỉ có 2 chúng tôi nên chúng tôi không hề cảm thấy đơn độc.
Độc giả Nguyễn Hạnh (Nữ, 33 tuổi, Hà Nội): Xin được hỏi các anh, những người con dân của biển đảo Hoàng Sa: Các anh có tin rằng Hoàng Sa trong tương lai sẽ hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam? Nếu được là những người đại diện đòi lại những vùng đảo bị chiếm giữ, các anh sẽ làm gì, nói gì? Các anh có mong muốn gì cho ngư dân vùng biển đảo trong những năm tới?

- Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng: Trong quá khứ, đến hiện tại và mãi mãi về sau, Hoàng Sa luôn hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Nếu được là những người đại diện đòi lại những vùng biển đảo bị chiếm giữ, chúng tôi sẽ cố gắng làm hết mình để bảo vệ vùng biển đảo đó. Chẳng hạn như chúng tôi có thể bị bắt bớ bất cứ lúc nào nhưng chúng tôi - những ngư dân làm nghề lặn ở Quảng Ngãi – luôn cố gắng hết sức để bám biển.

Trong những năm tới, tôi mong muốn Nhà nước Việt Nam tạo điều kiện giúp đỡ cho ngư dân chúng tôi khi bị tàu lạ đuổi bắt, cần có biện pháp can thiệp kịp thời để ngư dân chúng tôi khỏi bị thiệt hại.

Ngoài ra, chúng tôi cũng mong muốn có nhiều chính sách hỗ trợ đối với ngư dân hoạt động trên vùng biển Hoàng Sa. Chẳng hạn như: Ngư dân có thể được vay vốn với chính sách ưu đãi để trang bị thêm các phương tiện phục vụ hoạt động đánh bắt trên vùng biển Hoàng Sa. Hoặc trong trường hợp ngư dân bị thiệt hại (vì nhiều lý do khác nhau như bị tàu lạ bắt, thiệt hại do thiên tai bão lũ, …) thì chúng tôi cũng rất mong nhận được sự hỗ trợ kịp thời từ phía các cấp lãnh đạo.

Độc giả Nguyễn Hoàng Tâm (Nam, 22 tuổi): Xin hỏi nhà báo Nguyễn Hoàng về những cảm nhận riêng của anh khi đi qua đảo Phú Lâm, nơi có sân bay của ngoại bang? Và anh đã chuẩn bị những gì khi mà quyết định ra khơi cùng bà con, nơi mà đầy bất trắc và hiểm nguy? Chân thành cảm ơn anh!
Nhà báo Vũ Trung: Chào bạn! Tôi đã khóc khi đi qua vùng biển đảo Hoàng Sa.
Mỗi một chuyến đi, chúng tôi không còn thời gian để suy nghĩ cho riêng mình mà chỉ nghĩ một điều duy nhất là làm sao đưa được những thông tin trung thực nhất từ vùng biển đảo Hoàng Sa và đời sống ngư dân ở đây tới được bạn đọc.

TBT báo VietNamNet trao tặng món quà là dàn máy ICOM trị giá 20 triệu đồng trích từ quỹ Công tác xã hội cho thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng ngày 21/4/2010. Ảnh: Lê Anh Dũng.


Độc giả Trần Từ Thiện (Nam, 30 tuổi): Xin hỏi các anh, những người chiến sỹ thầm lặng những người con yêu quí miền Trung. Các anh đã quyết tâm giữ vị trí để khẳng định chủ quyền của cha ông từ bao lâu? Các anh đã ý thức như thế tự bao giờ? Từ xưa hay chỉ từ khi nhà nước chúg ta tuyên truyền chủ quyền của Hoàng Sa trên báo đài?
Thêm một câu hỏi nữa: Các anh đối diện với hiểm nguy về tính mạng, các anh mong Nhà nước chúng ta hỗ trợ gì trong việc bảo vệ các anh,những cột mốc chủ quyền của Việt Nam? Trong các hiểm nguy các anh dối diện thì hiểm nguy nào mà các anh đặt quan tâm hàng đầu?
Chúc các anh khoẻ và vẫn tiếp tục công việc của mình để góp phần bảo vệ chủ quyền đất nước. Mong nhà nước hỗ trợ để bảo vệ những cột mốc chủ quyền của chúng ta tại Hoàng Sa. Gửi đến các anh lời tri ân vì chính các anh là những người mang về cá cho đất liền, mang về niềm tự hào cho tổ quốc, các anh là bài học để tất cả mọi người noi theo.

Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Trung Quốc bắt đầu đưa tàu tuần tra ở vùng biển Hoàng Sa từ năm 2001, nhưng ngư dân vẫn kiên cường bám biển. Chúng tôi luôn có ý thức đó là vùng biển của Việt Nam ta từ ngàn đời, nên tôi cứ ra đó làm nghề để mưu sinh.

Mong muốn Nhà nước hỗ trợ rất là nhiều vì ra đi thường hay gặp bão gió, tàu của chúng tôi thì nhỏ, chỉ có 160CV và hay gặp tàu tuần tra của nước ngoài. Chúng tôi mong muốn Nhà nước có nhiều biện pháp hơn để bảo vệ cho ngư dân.
Trong các nguy hiểm chúng tôi phải đối diện thì bão tố là mối quan tâm hàng đầu vì nếu gặp bão lốc thì rất dễ mất mạng.
Độc giả Hồ Vĩnh Phú (Nữ, 30 tuổi): Là một phóng viên tôi cũng mơ ước là một lần được đặt chân đến Trường Sa và Hoàng Sa, nơi cột mốc biên giới trên biển của Tổ quốc. Cám ơn anh Nguyễn Hoàng đã cho tôi và độc giả những xúc động khi đọc loạt bài của anh. Tôi muốn biết điều anh "được nhất" được sau chuyến đi của anh là gi?
Nhà báo Nguyễn Hoàng: Chào bạn! Điều "được nhất" trong chuyến ra Hoàng Sa là sự trải nghiệm và thấu hiểu nỗi khổ của đồng bào mình khi đối mặt với bao hiểm nguy nơi vùng biển Hoàng Sa.

Độc giả Nguyễn Trọng Tú (Nam, 24 tuổi): Nếu nói một câu ngắn về tình hình Hoàng Sa, anh Hoàng sẽ nói gì?
Nhà báo Nguyễn Hoàng: Nơi ấy là mảnh đất không giành cho sự yếu hèn

Độc giả Vũ Thế Bình (Nam, 30 tuổi, Hà Nội): Trân trọng cám ơn các anh, không chỉ là việc kiếm tiền nuôi sống gia đình, các anh còn là những người góp phần bảo vệ chủ quyền đất nước ở Hoàng Sa. Xin hỏi các anh cảm nhận thế nào trước các mối đe dọa, thủ đoạn xấu đối với bà con ngư dân ta? Các anh có tiếp tục bám ngư trường và có cách gì hỗ trợ lẫn nhau trong tình hình ấy?

Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng: Khi thấy bà con ngư dân bị đe doạ, đứng trước các hiểm nguy, các thủ đoạn xấu thì tôi rất bức xúc.

Chúng tôi sẽ vẫn tiếp tục bám biển. Trong hoàn cảnh khó khăn (như bị tàu lạ đuổi bắt, bị đánh đập, bị đòi tiền chuộc) thì chúng tôi luôn động viên nhau vượt qua khó khăn. Ngoài ra, chúng tôi cũng thường xuyên bàn bạc và chia sẻ kinh nghiệm để hạn chế thấp nhất khả năng bị tàu lạ đuổi bắt.
Nhưng việc này thực sự rất khó thực hiện, vì chúng tôi không thể biết tàu lạ đuổi bắt lúc nào. Chỉ còn cách nếu một tàu phát hiện được thì ngay lập tức liên lạc bằng bộ đàm, báo cho các tàu khác đang hoạt động trên vùng biển Hoàng Sa để tránh xa khu vực có tàu lạ.
Độc giả Nguyễn Chi Mai (Nữ, 24 Tuổi): Xin được hỏi anh Hồng, anh Tuấn: Trong những lần đi biển Hoàng Sa, đối mặt với những hiểm nguy từ tàu tuần tra Trung Quốc, vợ con các anh có lo lắng cho các anh không?
Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Ông bà ta đã nói: Người đi không lo bằng người ở nhà. Vợ con ở nhà phấp phỏng lo lắm. Lo về gió bão, lo bị tàu mình có hoạt động tốt hay không, lo anh em trên tàu có khỏe hay không, lo có bị tàu Trung Quốc bắt hay không... Đến khi tàu quay về đến đất liền mới hết lo. Vợ con ở nhà lo lằng giống như có chiến binh ra chiến trường.

Độc giả Thu (Nam, 40 tuổi): Xin được hỏi PV Vũ Trung: Động cơ nào thôi thúc anh đến với Hoàng Sa (Đà Nẵng- Việt Nam)khi anh biết rằng TQ gần gần đây tăng cường tuần tra, bắt bớ ngư dân Quảng Ngãi? Anh phải làm gì nếu tàu của anh đi qua Hoàng Sa bị lính TQ bắt...Tâm trạng của anh khi đã được về đất liền sau 10 ngày lênh đênh trên vùng biển chủ quyền VN, bị TQ chiếm đóng và giao lưu cùng bạn đọc VietNamNet?
Nhà báo Nguyễn Hoàng: Chào bạn! Động cơ ra Hoàng Sa với tôi là niềm tự hào dân tộc. Tôi cũng như bạn là con dân đất Việt.
Nếu không may bị Trung Quốc bắt giữ thì việc đầu tiên là vứt bỏ toàn bộ phương tiện tác nghiệp xuống biển để bảo vệ bà con ngư dân, và chấp nhận những điều xấu nhất đến với mình. Chỉ cầu mong bà con ngư dân được an toàn.
Nói tâm trạng thì nhiều lắm. Bởi được cùng giao lưu với bạn đọc VietNamNet là hạnh phúc lớn đối với những người làm báo VietNamNet hôm nay.

Bạn đọc Trần Thanh Thuỷ (Nam, 30 tuổi): Ra biển là gặp hiểm nguy, ra Hoàng Sa thì còn nguy hiểm gấp bội. Các anh có bao giờ nghĩ rằng đi những chuyến đi như vậy thì cơ hội được trở về với vợ con rất thấp, nếu chẳng may bị tàu Trung Quốc bắt?
- Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng: Thì khả năng trở về/không trở về sẽ luôn là 50-50. Nhưng vì cuộc sống nên phải chấp nhận.
Độc giả Trần Trung Đức (Nam, 28 tuổi): Tôi đuợc biết thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn từng cứu được 17 ngư dân Việt Nam bị tàu lạ đâm. Anh có thể kể sự việc đó được không a? Cảm giác của anh thế nào khi mình làm được một việc như thế?
Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Bữa hôm tàu của anh Dương Thành Phú chạy ở khu vực tọa độ 15.53.000N, 113.58.000E vào khoảng 2h sáng ngày 9/3, tôi đánh bắt ở khu vực đó, cách khoảng 300m, tôi có thấy một ánh đèn pin nhấp nhóa, tôi chạy lại gần thì nghe thấy tiếng kêu cứu, khóc la.
Vào lúc đó tàu của anh Phú có 1 thúng chai, tôi ghé lại tàu đó và bỏ thúng chai xuống, cứu những ngư dân bị tàu lạ đâm chìm tàu của anh Phú. Những ngư dân trên tàu bị đâm chìm rất run sợ, hoang mang.
Trên tàu đó có tất cả 17 ngư dân. Tàu tôi có lương thực chỉ chuẩn bị đủ cho 10 người, không đủ nuôi sống thêm 17 người nữa, nên tàu chúng tôi đã đưa 17 ngư dân đó vào bờ ngay và chịu bị lỗ chuyến đi biển đó. Lúc đó tôi chỉ biết cứu người bị nạn, không suy nghĩ gì đến việc khác và những thuyền viên trên tàu rất vui vẻ giống như tôi.
Cảm giác lúc đó rất sung sướng vì đã cứu được tính mạng những người đó an toàn.

Độc giả Nguyễn Bảo Việt (Nam, 29 tuổi): Hiện nay chúng ta còn giữ được một đảo nào tại Hoàng Sa không? Chúng ta có cách nào hữu hiệu hơn để bảo vệ những "cột mốc sống"? Không thể cứ yêu cầu thả người rồi tuỳ TQ hành xử được.

Nhà báo Nguyễn Hoàng: Biện pháp hữu hiệu để bảo vệ ngư dân hiện nay là Nhà nước cần có những quyết sách như hỗ trợ ngư dân vay nguồn vốn ưu đãi để sắm những trang thiết bị hiện đại và đóng những con tàu to, thành lập những đội tàu đánh bắt hùng mạnh hỗ trợ giúp đỡ lẫn nhau khi gặp hiểm nguy. Bên cạnh đó, lực lượng chức năng Việt Nam cần có mặt kịp thời để bảo vệ ngư dân.

Độc giả Lý Sơn (Nam, 25 tuổi): Thưa các thuyền trưởng, cháu muốn hỏi các chú rằng nếu tàu Trung Quốc vẫn liên tục bắt giữ tàu ngư dân và đánh đập cướp bóc tài sản như vậy thì sẽ trắng tay liên tục, không còn vay mượn được ở đâu thì ngư dân của ta sẽ làm thế nào? Và ngư dân của Việt Nam trong tình hình cực kỳ khó khăn nguy hiểm hiện nay có thông điệp gì để gửi đến Chính phủ và toàn thể đồng bào cả nước không?
- Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng: Nếu bị bắt liên tục và trắng tay hoàn toàn, và tôi không thể vay mượn được thì tôi không làm thuyền trưởng được nữa mà phải trở thành một thuyền viên, đi làm cho tàu của người khác. Nếu tàu của người khác đó lại bị bắt, họ lại trắng tay thì tôi lại đi làm cho người khác tiếp và mãi mãi như thế để bám biển.

Trong tình hình cực kỳ khó khăn và nguy hiểm như hiện nay, chúng tôi luôn mong muốn Chính phủ và đồng bào cả nước luôn sẻ chia và sát cánh cùng ngư dân chúng tôi, để chúng tôi được yên tâm bám biển.
Bạn đọc Đỗ Chí Kiên (Nam, 23 tuổi, Lai Châu): Qua những bài báo và những thước phim về Hoàng Sa tôi thật sự xúc động và tự hào về vùng biển đảo xinh đẹp của nước nhà. Là một con dân nước Việt tôi thấy thật thấm thía về sự gian khổ của bà con ngư dân ngày đêm bám biển, bám đảo vì cuộc sống và hơn hết là vì Tổ quốc. Tôi có câu hỏi này muốn gửi đến thuyên trưởng của con tàu: Là người thủ lĩnh của con tàu, là nền móng của cột mốc "sống", có khi nào anh thấy run sợ khi qua vùng biển đảo vốn của nước nhà mà nay bị Trung Quốc chiếm đóng bất hợp pháp không? Chúc anh cùng các thuyền viên mạnh khoẻ, kiên trì bám biển, bám đảo để khẳng định một điều rằng: " Hoàng Sa mãi mãi và muôn đời là của Việt Nam".

Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng: Hoàng Sa là thuộc chủ quyền Việt Nam, nhưng khi đánh bắt trên vùng biển này, tôi vẫn biết sẽ có thể bị tàu Trung Quốc bắt bớ, đòi tiền chuộc bất cứ lúc nào. Nhưng là một con dân của Việt Nam, tôi chưa bao giờ run sợ và có ý định sẽ bỏ vùng biển Hoàng Sa. Vì Hoàng Sa là một phần của lãnh thổ Việt Nam, không thể tách rời. Hơn nữa, vùng biển này cũng trở thành một phần máu thịt và cuộc sống của ngư dân chúng tôi.
Bạn đọc Trần Khoa (Nam, 48 tuổi): Trước hết tôi xin chia sẻ và tự hào vì có những người như các anh. Nghề đi biển thật vất vả và nguy hiểm nhất là đến với Hoàng Sa. Như anh Tuấn thì còn đi ra biển Hoàng Sa được bao năm nữa và mỗi năm thường đi được bao nhiêu chuyến?
Thuyền trưởng Nguyễn Thanh Tuấn: Bao nhiêu năm nữa thì thật khó trả lời vì còn lí do sức khỏe, mình không biết trước được. Có lẽ khoảng 5-7 năm nữa. Mỗi năm đi được trung bình từ 4-5- chuyến. Mỗi chuyến đi khoảng 30 ngày. Vào vụ đánh bắt nhiều nhất là tháng Giêng âm lịch đến tháng 4. Tháng 5, tháng 6 do có gió mùa Tây Nam và bão tố nhiều nên khó làm.

Bạn đọc Nguyễn Hậu (Nam, 22 tuổi, Bắc Giang): Em chào các anh ạ! Mỗi khi đọc được tin gì liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa thì tim em cứ thổn thức và đập rất nhanh. Em luôn chăm chú xem các ngư dân Việt Nam nói chung và ngư dân Quảng Ngãi (đặc biệt là ngư dân đảo Lý Sơn) có bị tầu lạ, tầu Trung Quốc bắt không? Em rất sợ các ngư dân bị bắt nhiều thì sẽ bỏ biển đảo của cha ông để lại.

Em biết việc lấy lại Hoàng Sa là cả một quãng thời gian dài, vậy các anh có thể cho em biết các anh sẽ làm gì để Việt Nam nói chung và Quảng Ngãi nói riêng (đặc biệt là Đảo Lý Sơn) luôn luôn có những thế hệ nối bước cha ông, cho dù nhiều hiểm nguy rình rập thì chúng ta vẫn hướng tới biển đảo của cha ông ta để lại?
Và em muốn hỏi một câu nữa là: Nếu một ngày nào đó em có điều kiện và muốn cùng các anh ra biển đảo thì các anh có sẵn sàng cho em đi cùng không? Vì em không biết gì về việc đánh bắt cá, em chỉ muốn ra là để thông báo với thế giới rằng Hoàng Sa luôn là của Việt Nam, và nhân dân cả nước luôn đứng bên cạnh các anh. Cuối cùng, chúc các anh luôn gặp may mắn, chúc các anh sẽ hoàn thành nhiệm vụ là cột mốc chủ quyền sống ở Hoàng Sa của đất nước Việt Nam.

- Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng: Anh trả lời câu hỏi thứ 2 của em trước. Nếu một ngày nào đó em có điều kiện và em muốn cùng các anh ra biển đảo thì anh rất sẵn sàng, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho em để được ra biển đảo và khám phá phần lãnh thổ thiêng liêng này của đất nước ta.

Anh vẫn biết quá trình đòi lại Hoàng Sa sẽ mất rất nhiều thời gian, công sức nhưng anh sẽ động viên lớp con cháu sau này vẫn nối bước cha ông hướng ra biển để khẳng định và bảo vệ chủ quyền đất nước, cho dù mọi hiểm nguy sẽ xảy ra bất cứ lúc nào.
Hơn nữa, hướng ra biển còn là cách để tất cả các ngư dân duy trì cuộc sống của mình. Biển Hoàng Sa đã nuôi sống ngư dân Quảng Ngãi, và tất cả ngư dân Quảng Ngãi đều biết ơn, có tinh thần và trách nhiệm gìn giữ và bảo vệ vùng biển thiêng liêng này.

Độc giả Nguyễn Thanh Sang (Nam, 30 tuổi, Cao Bằng): Xin được hỏi những người thuyền trưởng anh hùng, trong những lúc lặn xuống biển để tìm hải sản, các anh có phải canh chừng lực lượng tuần tra Trung Quốc không? Lỡ chẳng may lúc đó có tàu lạ đến mà thợ lặn vẫn ở dưới biển thì làm sao?

- Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng: Lúc anh em lặn xuống biển để tìm hải sản, tôi là thuyền trưởng lúc nào cũng phải canh chừng tàu tuần tra Trung Quốc. Nếu có tàu lạ mà anh em vẫn ở dưới biển, nếu mực nước độ sâu khoảng 20m trở lại thì tôi cúp điện, tắt đèn cả trên tàu lẫn dưới nước, rồi kéo anh em lên trên tàu cùng bỏ chạy.

Nếu mực nước độ sâu trên 20m thì tôi vẫn cúp điện và để anh em giảm áp rồi mới kéo lên tàu được, bởi vì mực nước này nếu kéo lên liền thì sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của anh em thợ lặn. Cho dù tàu Trung Quốc có tới bắt chúng tôi cũng phải làm như vậy. Sau khi kéo lên thì tất cả cùng bỏ chạy. Nếu không chạy kịp thì chấp nhận bị bắt.

Độc giả Đặng Quốc Toản (Nam, 37 tuổi): Chúng tôi vẫn ngày đêm theo dõi các thông tin về các anh trên VietNamNet, và tổng hợp các thông tin về Biển Đông của chúng ta. Tôi đã viết và gửi VietNamNet ngay từ những bài đầu tiên. Các anh đúng là những chiến binh dũng cảm của biển cả, cùng với các chiến sỹ nơi biên giới, hải đảo đang thức để cho Tổ quốc ngủ. Chúng tôi là các doanh nhân trẻ và cũng là hàng triệu chiến sỹ đang bảo vệ đất nước trên mặt trận kinh tế sẽ luôn là hậu phương lớn vững chắc sẵn sàng chi viện và luôn ở bên các anh.

Tôi muốn hỏi những khó khăn gì các anh gặp phải và những thiếu thốn gì các anh cần? Ví dụ như chúng tôi có thể đóng góp tặng cho các anh bếp đun nấu và cất nước biển thành nước ngọt bằng năng lượng mặt trời, điện mặt trời..để đề phòng khi cần thiết có thể sử dụng.

Hàng triệu doanh nhân sẽ cùng các anh như những người anh em con cháu của Yết Kiêu sẵn sàng bảo vệ và đòi lại vùng biển đảo của Tổ quốc. Dân tộc ta sẽ đoàn kết như một đàn Ong khổng lồ, dũng cảm không sợ bất cứ con Voi, con Hổ nào.

- Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng: Trước hết, ngư dân chúng tôi rất cảm ơn các anh đã có tấm lòng muốn giúp đỡ. Nếu được như vậy thì ngư dân chúng tôi luôn sẵn sàng đón nhận các phần hỗ trợ, giúp đỡ, có thể gửi trực tiếp đến chúng tôi (Tiêu Viết Hồng, thôn Phú Quí, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi) hoặc có thể thông qua báo VietNamNet.

- Độc giả Trung Kiên (Nam, 43 tuổi) hỏi: Tôi được biết anh Hồng muốn vay vốn ngân hàng để đóng tàu đi biển để có thể tiếp tục cuộc hành trình bám biển, khẳng định chủ quyền. Vậy anh đã vay được chưa? Các anh có cần hỗ trợ gì từ xã hội để tiếp tục đi biển không? Những hỗ trợ thiết thực nhất đối với các anh bay giờ là gì?

- Thuyền trưởng Tiêu Viết Hồng: Những hỗ trợ thiết thực đối với tôi bây giờ là vốn để đóng tàu lớn hơn để đi biển. Tôi rất muốn vay nhưng hiện tôi chưa vay được, vì ngân hàng không chấp nhận cho vay vì nghề đi biển có rủi ro nhiều quá.

Tôi rất mong muốn xã hội cùng chia sẻ và giúp đỡ. Có thể bằng cách lập quỹ cho ngư dân hoặc có một tổ chức nào đó có thể thu gom tiền cho chúng tôi vay với nhiều ưu đãi (thời hạn vay lâu, lãi suất thấp, …).

Ngoài ra, thôn Phú Quí của tôi là thôn duy nhất ở xã Bình Châu chưa có máy ICOM cộng đồng (máy dùng để liên lạc từ đất liền ra biển và ngược lại để thông báo tình hình cho gia đình biết). Nên tôi mong nếu ai có lòng hảo tâm thì có thể giúp đỡ chúng tôi một chiếc máy ICOM như trên.

Độc giả Khải Hoàng (Nam, 25 tuổi) hỏi: Là người Việt Nam sống ở nước ngoài, xin hỏi các anh rằng làm thế nào để những người như chúng tôi có thể tiếp nối hoặc đóng góp cho những cột mốc chủ quyền "sống" ở Hoàng Sa của chúng ta ngày càng nhiều hơn và phát triển mạnh?

Nhà báo Nguyễn Hoàng: Chào bạn! Theo tôi, để giúp "cột mốc sống" bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa của Tổ quốc rất cần sự chia sẻ của đồng bào sinh sống trong và ngoài nước.

Hiện báo VietNamNet đang mở cuộc vận động để quyên góp, ủng hộ giúp đỡ bà con ngư dân các tỉnh ven biển miền Trung được trang bị máy móc, tàu thuyền, ngư cụ... tốt hơn để tiếp tục bám biển Hoàng Sa, khẳng định sự có mặt thường xuyên của ngư dân Việt Nam thường xuyên ở vùng biển này.

Cuộc trực tuyến đã kết thúc lúc 11h55’ ngày 21/4/2010. Sau gần 2h đồng hồ, hàng ngàn câu hỏi đã được gửi về VietNamNet gửi gắm niềm tin yêu đến những "công dân" Hoàng Sa: Nguyễn Thanh Tuấn, Tiêu Viết Hồng, nhà báo Vũ Trung.
Mọi sự đóng góp xin gửi về:
1 - Chuyển khoản trong nước:
Đơn vị thụ hưởng: Báo VIETNAMNET
Số tài khoản: 0011002643148
Sở giao dịch Ngân hàng Ngoại Thương Việt Nam
198 Trần Quang Khải, Hà Nội

2 - Chuyển khoản từ nước ngoài:

Beneficiary Name: VIETNAMNET NEWSPAPER
Account number: 0011002643148
Swift code: BFTVVNVX
Beneficiary Bank : JOINT STOCK COMMERCIAL BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIET NAM
Address: 198 Tran Quang Khai,Ha Noi,Viet Nam

3 - Bạn đọc giúp đỡ theo địa chỉ trực tiếp toà soạn xin liên hệ:

Phía Bắc: Báo VietNamNet, số 141 Bà Triệu, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. ĐT: (04)3 7722729
Phía Nam: Văn phòng đại diện tại TP.HCM: 51 Trương Định - Quận 3, Điện thoại: 08.39309882.

(Thư chuyển tiền ủng hộ, vui lòng ghi "Gửi ủng hộ đồng bào ngư dân Quảng Ngãi ở Hoàng Sa")
  • Báo VietNamNet

Sunday, May 16, 2010

Chuyện tình Hồ Chí Minh

Hôm nay đi vòng vòng, đọc bài Chuyện tình Hồ Chí Minh gởi mọi người xem cho vui.

Saturday, May 15, 2010

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 13.5.2010 Thông điệp Phật Đản 2554 của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ

Xử lý Thường vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo,

Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất

PARIS, ngày 13.5.2010 (PTTPGQT) - Viện Hóa Đạo trong nước vừa chuyển đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để phổ biến Thông điệp Phật Đản Phật lịch 2554, Tây lịch 2010, của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Xử lý Thường vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

Nội dung bức Thông Điệp nhắc nhở tới thời đại đạo Phật mang lại sự an lạc, bao dung, hòa bình cho tất cả những giống dân tại Ấn Độ được thống nhất lần đầu dưới triểu đại A Dục vương, lan truyền đến các nước Đông Á, Trung Á, cũng như trên nghỉn đảo Nam Dương mà ngày nay dấu vết còn lưu nhiều Phật tích huy hoàng tại Ấn Độ, cùng khắp các nước Á châu, như Borobudur (Phật Trên Núi) ở đảo Java hay nền thành Phật thệ trên đảo Sumatra, v.v…

Đặc biệt bước chân Alexandre Đại đế sang đến Ấn Độ hà (sông Indus) vào năm 325 trước Tây lịch gặp gỡ nền Đông phương Phật giáo làm phát sinh nền văn minh tổng hợp của sự bao dung và hòa bình Gandhara. Thời ấy, những nhà điêu khắc Hy lạp đến từ phương Tây chan hòa dưới Ánh Đạo Vàng Phật giáo do A Dục vương Đại đế khai thị, họ trở thành những người nắn Tượng Phật đầu tiên hay đúc hình Phật trên tiền bằng vàng, bạc, đồng của Hy Lạp.

Sự khắc họa vào tim người niềm hoan lạc vô biên với đời sống hòa bình, huynh đệ trải dài tám thế kỷ đầu Tây lịch tại Trung Đông và Á châu. Cho đến khi, theo lời Thông điệp của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ : “Ngày một tôn giáo dùng bạo lực truyền đạo từ thế kỷ thứ 9 trở đi hoành hành dưới vó ngựa cuồng chinh, đạo bao dung, hòa bình của Phật giáo mới tiêu điều, mà tiếng mìn nổ cuối cùng còn nhắc nhở người Phật tử năm 2001 khi những người Talibans phá hủy hai tượng Phật kỳ vĩ ở Bamiyan, A Phú Hãn”.

Vì vậy Hòa thượng kêu gọi : “Từ hình ảnh điêu linh trải dài mười một thế kỷ qua, tôi kêu gọi người Phật tử hải ngoại hãy cùng với các nhân sĩ thế giới tái lập đạo bao dung, an lạc của Phật giáo giữa thời đại bạo động và khủng bố ngày nay. Điều mà ba mươi lăm năm qua người Phật tử trong nước không được quyền thực hiện”.

Ba mươi lăm năm qua người Phật tử trong nước không thể tự do sống đạo và hành đạo, nhưng bức Thông điệp cho biết, 35 năm qua ấy : “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã đứng lên thể hiện nguyện vọng chính đáng, thiết tha của người dân Việt. Không phải là nguyện vọng chính trị đơn thuần, mà là những nguyện vọng sống còn và thiết yếu của quần chúng Việt Nam trong việc cải thiện cơ bản trên các lĩnh vực văn hóa, đạo đức, kinh tế, xã hội, chính trị. Ngày nay còn thêm nạn ngoại xâm uy hiếp lấn biển, lấn đảo, lấn đất, lấn rừng. Phật giáo không chủ trương chống đối cá nhân, tập đoàn, mà chỉ đối kháng sự độc đoán, bất lực, hủ hóa, phi đạo lý, cùng những chính sách sai lầm đang đẩy dân tộc vào con đường nô lệ, diệt vong”.

Xin quý độc giả đọc toàn văn bức Thông điệp Phật Đản Phật lịch 2554 sau đây :

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT

VIỆN TĂNG THỐNG

Thanh Minh Thiền viện, 90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, TP. Sài gòn
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Phật lịch 2554 TĐPĐ/VTT

THÔNG ĐIỆP PHẬT ĐẢN PHẬT LỊCH 2554

của Đại lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ,

Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống

kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN

Kính gửi:
- Chư tôn Trưởng Lão Hội Đồng Lưỡng Viện, chư Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức Tăng ni.
- Cùng toàn thể Phật tử các giới trong và ngoài nước.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Kính bạch chư Tôn Đại đức,
Thưa toàn thể Đồng bào Phật tử,

Phật Đản, ngày trần gian chào đón Đức Thế Tôn đem An lạc, Giải thoát xuống trần gian khổ lụy. Thay mặt chư Tôn đức Trưởng lão Hội Đồng Lưỡng Viện, tôi trân trọng kính gửi đến chư tôn Hoà Thượng, chư Thượng Toạ, Đại Đức, Tăng Ni cùng đồng bào Phật tử trong và ngoài nước lời chúc mừng nồng nhiệt và bày tỏ niềm tin bất thoái vào Chánh pháp, nỗ lực phát huy sự nghiệp hoằng pháp lợi sinh, vượt thoát ma chướng, hoàn mãn sứ mệnh Như Lai sứ giả.

Nhìn vào tấm gương lịch sử xưa nay, những cuộc va chạm văn hóa bằng bạo lực chỉ đưa tới sự phá sản tan tành các dân tộc bị trị, từ các cuộc cướp phá thành La Mã, thập tự chinh, khám phá Châu Mỹ cho đến những cuộc xâm thực Châu Phi. Thế nhưng khi gót giày Alexandre Đại đế tiến công đến bờ Ấn độ hà (Indus) năm 325 trước Tây lịch, thì sự tiếp cận với phương Đông Phật giáo thông qua A Dục vương Đại đế đã làm nên một nền văn hóa tổng hợp Gandhara của bao dung và hòa bình. Những nghệ sĩ và điêu khắc gia Hy lạp đến từ phương Tây thời ấy đã tìm ra chân dung hoan lạc của Đấng Từ Bi thay thế cho vô số thần linh phức tạp trong thần thoại của họ, khi từ dải đất Đông phương này, A Dục vương giới thiệu với họ chân lý đạo Phật. Tượng Phật ra đời từ đây, trên mặt tiền bằng vàng, bạc hay đồng cho đến tượng đá, lan truyền khắp vùng Đông Á, Trung quốc, Triều Tiên, Nhật bản, Việt Nam… Tượng chỉ là kỳ công của người điêu khắc đá, nhưng dưới đôi mắt đắc pháp, tượng trở thành Người Giác ngộ soi sáng cõi vô minh.

Suốt tám thế kỷ, lý tưởng chung sống an lạc giữa các giống dân dọc biên địa A Phú Hãn và Pakistan ngày nay, kéo dài từ Kaboul đến Peshawar, Islamabad, bao trùm Trung Á và hàng nghìn quần đảo Nam Dương, đạo Phật đã theo tám đoàn truyền giáo của A Dục vương đem an lạc, hạnh phúc cho toàn cõi Ấn Độ thống nhất lần đầu, và vượt biên cương qua đến Tích Lan, Miến Điện, Mã Lai, Cam Bốt, Việt Nam, Hy Lạp. Cho đến ngày một tôn giáo dùng bạo lực truyền đạo từ thế kỷ thứ 9 trở đi hoành hành dưới vó ngựa cuồng chinh, đạo bao dung, hòa bình của Phật giáo mới tiêu điều, mà tiếng mìn nổ cuối cùng còn nhắc nhở người Phật tử năm 2001 khi những người Talibans phá hủy hai tượng Phật kỳ vĩ ở Bamiyan, A Phú Hãn.

Bạo lực bắt nguồn từ mìn nổ, chiến tranh, nhưng bạo lực còn là những chế độ hung tàn không nhân tính, hủy triệt con người tự do và đạo lý.

Từ hình ảnh điêu linh trải dài mười một thế kỷ qua, tôi kêu gọi người Phật tử hải ngoại hãy cùng với các nhân sĩ thế giới tái lập đạo bao dung, an lạc của Phật giáo giữa thời đại bạo động và khủng bố ngày nay. Điều mà ba mươi lăm năm qua người Phật tử trong nước không được quyền thực hiện.

Dù vậy, ba mươi lăm Mùa Phật Đản đã qua, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã đứng lên thể hiện nguyện vọng chính đáng, thiết tha của người dân Việt. Không phải là nguyện vọng chính trị đơn thuần, mà là những nguyện vọng sống còn và thiết yếu của quần chúng Việt Nam trong việc cải thiện cơ bản trên các lĩnh vực văn hóa, đạo đức, kinh tế, xã hội, chính trị. Ngày nay còn thêm nạn ngoại xâm uy hiếp lấn biển, lấn đảo, lấn đất, lấn rừng. Phật giáo không chủ trương chống đối cá nhân, tập đoàn, mà chỉ đối kháng sự độc đoán, bất lực, hủ hóa, phi đạo lý, cùng những chính sách sai lầm đang đẩy dân tộc vào con đường nô lệ, diệt vong.

Đạo giác ngộ khó phát triển trong một thân thể bệnh hoạn, ung thư. Giáo lý từ bi không thể nẩy nở trong một đất nước bạo tàn, chuyên chế. Cho nên thân thể phải cường tráng mới dễ chở đạo qua bến bờ giải thoát ; đất nước tự do, dân chủ mới thuận duyên cho công cuộc hoằng pháp lợi sinh.

Ngôi nhà Việt Nam sau một trăm năm bị ngoại xâm chiếm đóng, sáu mươi lăm năm huynh đệ tương tàn, rồi độc tài toàn trị. Đã đến lúc người Phật tử không thể khoanh tay đứng ngó hay than thân trách phận, chờ đợi kiếp sau, mà phải đứng lên noi gương Ngài A Dục trải xuống cõi Diêm Phù Đề con đường siêu bạo lực, mở rộng từ bi, khai thông trí tuệ, nối tiếp Con Đường Phật 2554 năm trước.

Có như thế, chúng ta mới thành kính Nhớ Phật, trả ơn Phật trong Mùa Phật đản năm nay.

Nam mô Bổn sư Thích ca Mâu ni Phật.

Thanh Minh Thiền Viện, ngày Phật Đản 2554, Tây lịch 2010
Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống
kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo
(ấn ký)
Sa Môn Thích Quảng Độ