Translate

Thursday, January 6, 2011

“Dân biết, dân bàn và dân kiểm tra”

Theo Việt Thức
TS. Nguyen Hung Quoc
January 6, 2011
0
“Dân biết, dân bàn và dân kiểm tra”
Đó là một trong những khẩu hiệu mà chính phủ và đảng Cộng sản Việt Nam thường lặp đi lặp lại trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Một khẩu hiệu hay. Nó chứa đựng ba yếu tố căn bản để hình thành và duy trì một chế độ dân chủ, hơn nữa, nó còn làm cho dân chủ thực sự là dân chủ. Ít nhất nó cũng cụ thể hơn cái khẩu hiệu “một chế độ của dân, do dân và vì dân” vốn đã cũ và chỉ dựa trên những nguyên tắc khá chung chung, những nguyên tắc cần thiết trong thời kỳ sơ khai của nền dân chủ trên thế giới, lúc quyền tự do bầu cử và ứng cử mới được xác lập và được xem là hai tiền đề chính của một chế độ “vì dân”.

Có điều, ở Việt Nam, tiếc, cái khẩu hiệu rất hay đó chỉ thuần là một khẩu hiệu.

Quyền được biết, được bàn và kiểm tra của dân chúng là điều mà mọi người mong ước và là những điều kiện thiết yếu của một nền dân chủ thực sự vốn bao gồm ba đặc điểm chính: sự rộng mở (openness), sự minh bạch (transparency) và tính khả kiểm (accountability). Với sự rộng mở, dân chúng được biết, nếu không phải tất cả thì cũng là phần lớn, các chính sách của chính phủ, ít nhất các chính sách không thuộc phạm vi an ninh và quốc phòng. Với sự minh bạch, dân chúng được biết lý do và chi phí cho các chính sách ấy. Cuối cùng, với tính chất khả kiểm, dân chúng có thể theo dõi quá trình thực thi cũng như hiệu quả của từng chính sách để qua đó, có thể đánh giá được chính xác các thành quả, và nhất là, các lời hứa hẹn của chính phủ.

Có thể nói không thể có một chế độ nào có thể gọi là dân chủ nếu thiếu ba đặc điểm vừa nêu. Ngay cả một chính phủ do dân chúng bầu lên, một cách đàng hoàng nghiêm túc chứ không phải là giả hiệu hay do gian lận, cũng không thể được coi là dân chủ nếu không rộng mở, không minh bạch và không thể kiểm tra. Chính phủ Iran hiện nay là ví dụ.

Nhưng chuyện dân biết, dân bàn và dân kiểm tra không phải là những lý tưởng hay những ước mơ. Chúng phải là quyền của dân chúng: dân được quyền biết, dân được quyền bàn và dân được quyền kiểm tra. Quyền, thực sự là quyền, phải được pháp chế hoá, nghĩa là được biến thành luật. Là luật, chúng mang tên khác: quyền tự do thông tin (freedom of information), quyền tự do ngôn luận (freedom of speech) và quyền tự do chính trị (freedom of politics).

Không có tự do thông tin, người ta không thể biết chính phủ đang làm gì, tại sao họ quyết định làm như thế và cách thức tiến hành cũng như kết quả công việc của họ như thế nào. Không có tự do ngôn luận, dân chúng không thể bàn bạc được chuyện gì cả. Và không có tự do chính trị, một mặt, không thể bảo đảm hai quyền tự do thông tin và tự do ngôn luận vừa nêu; mặt khác, dân chúng không thể kiểm tra các việc làm của chính phủ được.

Tất cả những điều vừa trình bày đều sơ đẳng và quá hiển nhiên đến độ gần như không cần phải phân tích thêm. Chắc chắn giới lãnh đạo Việt Nam biết rất rõ tất cả những điều đó. Biết, nhưng họ làm ngơ. Điều họ muốn không phải là việc thực thi mà đơn giản chỉ là những sự mị dân.

Trên thực tế, tất cả những điều họ làm đều ngược lại.

Dân biết ư? Ở Việt Nam, tất cả những gì người dân được biết chỉ là những khẩu hiệu hay những bài diễn văn dài dòng, lê thê, ồn ào và rỗng tuếch. Mọi chính sách, kể cả các chính sách xã hội, đều được quyết định một cách âm thầm, thậm chí, lén lút, đâu đó. Có vô số sự kiện lớn trong xã hội, rõ nhất là các vụ tham nhũng, dân chúng biết chủ yếu qua các phương tiện truyền thông đại chúng ở phương Tây.

Chuyện dân bàn mới hài hước. Thỉnh thoảng chính phủ và đảng Cộng sản nêu lên một số vấn đề cho dân chúng góp ý, nhưng hầu như họ chỉ đón nhận những sự “nhất trí”, hầu hết đều là những sự nịnh bợ giả dối. Bất cứ lời bàn luận nào đi ngược lại chủ trương chung của họ đều bị xem là tiêu cực, chủ quan, bi quan, võ đoán, xuất phát từ những động cơ xấu, nếu không muốn nói là “phản động” hoặc “phá hoại”. Và dĩ nhiên, tất cả đều bị vất vào sọt rác. Ngay cả những sự phản biện công khai, một cách quang minh chính đại, trên các diễn đàn Quốc Hội, cũng bị sổ toẹt.


Còn dân kiểm tra?

Ối giời! Ở Việt Nam, có lẽ dân chúng chỉ được quyền “kiểm tra” một nơi duy nhất: Khoảng cách giữa các bức tường kín mít trong các nhà tù!

Thì cứ hỏi những người như Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, v.v.. thì biết!


TS. Nguyễn Hưng Quốc

Wednesday, January 5, 2011

Các tập đoàn Việt Nam gặp khó khăn hơn khi vay nợ nước ngoài do vụ Vinashin

Theo RFI

Ngân hàng Crédit Suisse, chủ nợ của tập đoàn Vinashin  (DR)
Ngân hàng Crédit Suisse, chủ nợ của tập đoàn Vinashin (DR)
Thụy My

Nhật báo tài chính Anh Financial Times hôm nay cho biết, sau vụ tập đoàn Vinashin hoãn chi trả đợt đầu món nợ đáo hạn, nhiều công ty khác của Việt Nam đang gặp khó khăn khi đi vay nợ trên thị trường quốc tế. Trả lời phỏng vấn RFI, chủ tịch tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai cho biết là theo ngân hàng Crédit Suisse, việc huy động vốn sẽ khó khăn hơn.

Tờ báo trích lời ông Đoàn Nguyên Đức, chủ tịch tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai, một trong những tập đoàn tư nhân lớn nhất Việt Nam, nói rằng công ty của ông đang chuẩn bị phát hành cổ phiếu để huy động 200 triệu đô la trên thị trường Singapore, nhưng có lẽ phải trả lãi đắt hơn so với các công ty của những nước đang phát triển khác tại châu Á.

Cũng theo Financial Times, ông Đoàn Nguyên Đức cho biết Hoàng Anh Gia Lai đang đợi cổ phiếu công ty mình được đánh giá, nhưng nhìn chung các công ty Việt Nam dự định bán cổ phiếu ra thị trường quốc tế có lẽ phải chấp nhận trả cổ tức khoảng 9% hoặc hơn nữa, so với trước đây chỉ là 7%.

Trước khi xảy ra vụ Vinashin, trái phiếu thời hạn 10 năm của Việt Nam trước đây lãi cao nhất chỉ có 6,9%. Giá cả tiêu dùng hiện tăng 11,75% so với cùng kỳ năm ngoái, và lãi suất trong những tháng gần đây đã tăng ở mức kỷ lục, khiến nhiều công ty trong nước phải trả lãi suất vay bằng tiền đồng đến 20% một năm.

Theo Financial Times, đó là lý do khiến các công ty lớn như Hoàng Anh Gia Lai muốn vay nợ nước ngoài. Tuy vậy, một số tập đoàn quốc doanh đã phải hoãn lại kế hoạch bán cổ phiếu ra nước ngoài. Chẳng hạn như PetroVietnam, vốn dự định huy động 1 tỉ đô la, và Tập đoàn Than Khoáng sản Việt Nam, đã đình chỉ kế hoạch bán ra 500 triệu đô la cổ phiếu.





Trả lời RFI Việt ngữ qua điện thoại viễn liên, ông Đoàn Nguyên Đức cho biết đang tổ chức giới thiệu cổ phiếu Hoàng Anh Gia Lai trên ba thị trường tài chính nước ngoài, vì cần ngoại tệ để đầu tư vào Lào và Cam Bốt, tuy nhiên ngân hàng tư vấn của Hoàng Anh Gia Lai là Crédit Suisse, cũng đồng thời là chủ nợ của Vinashin đã báo trước là việc huy động vốn có phần khó khăn hơn trước.

Tuesday, January 4, 2011

Mỹ - Trung cạnh tranh quyền lực

2011-01-03

Hiện đang có sự nghi kỵ, bất tín đáng kể giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc khi hai cường quốc này ra sức gây ảnh hưởng trên thế giới, nhất là tại khu vực Biển Đông.

AFP photo

Binh lính Quân đội Giải phóng Nhân dân TQ (PLA) đang được đào tạo tại một cơ sở ở Trùng Khánh hôm 17/8/2010

Bất tín nhiệm nhau

Lịch sử chứng minh rằng những siêu cường có thể sống chung hoà bình với nhau khi cường quốc đang lên - như Trung Quốc hiện nay - nghĩ là không bị cản trở trong khí thế trỗi dậy của mình trong khi cường quốc tiếp tục vị thế số 1 toàn cầu - như Hoa Kỳ - tin rằng bước đường hùng cứ thế giới của họ không bị đe dọa.

Do đó, vấn đề tăng cường quân sự cần phải đi đôi với việc củng cố sự tín nhiệm hỗ tương. Đó là nhận định của tạp chí The Economist mới đây qua bài tựa đề “Sự Nguy Hiểm Của Một Nước Trung Quốc Trỗi Dậy”.

Nhưng theo giới quan sát thì rắc rối đang xảy ra là 2 siêu cường Mỹ-Trung đang lâm vào tình trạng ngày càng bất tín nhiệm nhau. Khi đề cập tới vị thế của TQ trên bình diện quốc tế, chuyên gia Bonnie Glaser thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế trụ sở tại thủ đô Washington nhận xét rằng sự bất tín nhiệm chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc tiếp tục nghiêm trọng thêm.

Thậm chí cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger cũng bày tỏ quan ngại về nguy cơ giới lãnh đạo Mỹ-Trung trong vòng một thập niên sắp tới đang gieo nền móng thù nghịch đáng ngại, mặc dù trước kia ông Kissinger tin chắc rằng Hoa Kỳ và TQ cùng có lợi qua sự hợp tác, chứ không phải kình chống nhau.

Và tờ The Economist cũng cảnh báo thêm rằng hiện không có nơi nào diễn ra sự kình chống manh nha nhưng gay gắt như giữa quân lực Mỹ và quân đội Giải phóng Nhân dân đang được hiện đại hoá của Bắc Kinh.

Một cách cụ thể hơn, một trong những mối quan ngại của Hoa Kỳ, và nhiều nước khác, là Bắc Kinh xem chừng như ngày càng ráo riết hiện đại hoá quân đội, đặc biệt tăng cường lực lượng hải quân ở Biển Đông và có hành động ngày càng gây hấn, cao ngạo hơn.

Bài tựa đề “TQ Tập Trung vào Sức Mạnh Quân Sự” được tờ Washington Post phổ biến hồi tháng 8 vừa rồi trích dẫn 1 bản phúc trình của Bộ Quốc Phòng Mỹ lưu ý rằng Bắc Kinh hiện đã thay đổi cách suy nghĩ về quân sự: Trước đây họ chú trọng tới chủ quyền Hoa Lục hàm ý rằng binh sĩ TQ chỉ bám theo vùng biên giới, nhưng giờ tư duy của Trung Nam Hải chú trọng tới sách lược nhằm bảo vệ điều mà Bắc Kinh tự cho là quyền lợi TQ – ở khắp hoàn cầu.

Một mặt Mỹ cần có sự hợp tác của TQ để giải quyết một số vấn đề lớn trên thế giới. Nhưng ngược lại TQ là nước có thể thách thức vị thế lãnh đạo của Hoa Kỳ.

GS Nguyễn Mạnh Hùng

Cựu Phó Đô Đốc Mỹ Eric McVadon, chuyên gia cao cấp nghiên cứu vùng Á châu-TBD mới đây lưu ý rằng quy mô và mức độ đe doạ nghiêm trọng của Quân đội Nhân dân TQ hiện đã quá rõ rệt. Về vấn đề này, GS Nguyễn Mạnh Hùng, dạy môn Bang giao Quốc tế thuộc Đại học George Mason, tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ nhận xét:

"Về mặt an ninh quốc phòng, thì không những Mỹ mà nhiều nước khác cũng quan tâm đến chương trình hiện đại hoá quân đội của TQ. Hoa Kỳ muốn Trung quốc phải minh bạch hơn trong vấn đề này. Hoa Kỳ đặt nghi vấn là TQ có bị ai đe doạ đâu mà phải cần tới quân đội lớn mạnh như vậy.
Vì thế, một mặt Mỹ cần có sự hợp tác của TQ để giải quyết một số vấn đề lớn trên thế giới. Nhưng ngược lại TQ là nước có thể thách thức vị thế lãnh đạo của Hoa Kỳ."

Biển Đông - vấn đề nóng

Trong bối cảnh như vậy, hiện giới ngoại giao, các nhà hoạch định chính sách cùng học giả ngày càng giảm bớt sự tin tưởng rằng Hoa Lục có thể là một siêu cường hòa bình trong tương lai.

Gần đây, nhiều hành động gây hấn ngày càng đáng ngại của Bắc Kinh khiến người ta lại càng giảm đi sự tin tưởng như vậy, từ vụ tàu TQ đâm tàu tuần duyên Nhật Bản ở khu vực quần đảo mà Tokyo gọi là Senkaku, TQ gọi Điếu Ngư, qua đó phía Bắc Kinh đòi Tokyo xin lỗi, cho tới chuyện Hoa Lục bày tỏ thái độ bao che Bắc Hàn sau khi có bằng chứng rằng Bình Nhưỡng là thủ phạm bắn chìm chiến hạm Cheonan của Nam Hàn khiến 46 thuỷ thủ tử vong, và bao che cả chuyện Miền Bắc CS pháo kích Miền Nam.

000_Was3182055-250.jpg
Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Robert M. Gates (P) trò chuyện với Ðô đốc Mike Mullen, tham mưu trưởng liên quân trong một phiên diều trần về dự toán ngân sách cho Bộ Quốc Phòng, tại Washington, DC hôm 16/6/2010. AFP
Đó là chưa kể tàu TQ nhiều lần sách nhiễu táo bạo tàu hải quân Mỹ, kể cả Khu trục hạm USS John S. McCain và tàu thăm dò đại dương USNS Impeccable.

Nhưng có lẽ hành động đáng ngại hàng đầu từ Hoa Lục là Bắc Kinh tự khẳng định có chủ quyền gần trọn Biển Đông, cho đây là “quyền lợi cốt lõi” của họ khiến Hoa Kỳ, qua Ngoại trưởng Hillary Clinton, tuyên bố khu vực Biển Đông cũng là quyền lợi quốc gia của Hoa Kỳ, như GS Nguyễn Mạnh Hùng nhận xét:

"Vấn đề Biển Đông thì Hoa Kỳ và TQ có lập trường khác biệt, nếu không muốn nói là đối chọi với nhau. Trong khi Bắc Kinh coi toàn vùng này là lợi ích cốt lõi của họ, thì Hoa Kỳ cũng xác nhận rằng đó là vùng thuộc lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ. Còn Tư lệnh lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương thì nói rằng đây là quyền lợi sống còn của Mỹ."

TQ xem Hoa Kỳ như một siêu cường đang xuống dốc và đang ra sức ngăn chận sự trỗi dậy của Bắc Kinh, trong khi Mỹ lo ngại về tinh thần dân tộc quá khích ở TQ, nhất là sau khi Hoa Lục đạt được thế mạnh đáng kể về kinh tế, quân sự.

Theo các quan sát viên thì 1 nước Mỹ suy yếu sẽ dẫn tới tình trạng bất ổn định dài lâu ở vùng Đông Á, và đồng thời đe doạ tới hoạt động thương mại ôn hoà tốt đẹp lâu nay mà cả sự hưng thịnh cùng nhiều quyền lợi khác của Mỹ cũng trông cậy vào. Do đó, Hoa Kỳ cần duy trì thế mạnh để bảo đảm thuỷ lộ sầm uất và chiến lược ở Biển Đông.

Câu hỏi được nêu lên là sự mâu thuẫn xem chừng như ngày càng sâu sắc giữa “quyền lợi cốt lõi" của TQ và “quyền lợi quốc gia” của Hoa Kỳ tại Biển Đông có thể ảnh hưởng ra sao tới khu vực này, GS Nguyễn Mạnh Hùng nhận xét:

"Sự mâu thuẫn Mỹ-Trung như vậy có ảnh hưởng đến khu vực Biển Đông. Ảnh hưởng đầu tiên thể hiện qua cuộc đối thoại Shangri-La ở Singapore hồi tháng Sáu năm vừa qua khi có lời qua tiếng lại giữa Tổng trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates và Trưởng phái đoàn quân sự TQ, tướng Mã Hiểu Thiên.
Vụ này làm nóng lại tình hình khu vực .

Ảnh hưởng thứ 2 là sự xuất hiện và can dự tích cực của Hoa Kỳ vào vùng này khiến những quốc gia nhỏ ở Á Châu, nhất là ở Đông Nam Á, đã dám đề ra những chính sách bảo vệ quyền lợi của mình mạnh dạn hơn đối với TQ.

Vấn đề Biển Đông thì Hoa Kỳ và TQ có lập trường khác biệt, nếu không muốn nói là đối chọi với nhau. Tư lệnh lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương thì nói rằng đây là quyền lợi sống còn của Mỹ.

GS Nguyễn Mạnh Hùng

Ảnh hưởng thứ 3 là TQ tạm thời có thái độ đấu dịu – chỉ tạm thời thôi. Ảnh hưởng thứ tư là có sự hợp tác chặt chẽ hơn giữa Hoa Kỳ và các quốc gia khác ở Đông Nam Á và cả toàn vùng Á Châu, nhất là những nước mà trước kia thích đi nước đôi như Ấn Độ, Nhật Bản, chẳng hạn."

Nếu xét bao quát hơn, tức vượt khỏi vùng Biển Đông để tới Đông Bắc Á và rồi thế giới, thì Hoa Kỳ và Trung Quốc ra sức gây ảnh hưởng ra sao, Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng cho biết:

"Bây giờ trên thế giới, Hoa Kỳ muốn TQ cộng tác để giải quyết một số hồ sơ lớn. Sự cộng tác của TQ vẫn chưa đủ để giải quyết 2 vấn đề quan tâm nhất của Mỹ, đó là vấn đề chương trình nguyên tử của Iran và Bắc Hàn, nhất là trước nguy cơ loại khí giới này bị lọt vào tay quân khủng bố.

Ngoài vấn đề ấy, Hoa Kỳ và TQ là những quốc gia đang rất cần nhiên liệu, nên TQ hiện đang cạnh tranh với Mỹ để tìm kiếm, khai thác, thu mua nhiên liệu vốn ngày càng hiếm trên thế giới - ở cả Á Châu, Phi Châu và Châu Mỹ La Tinh.

Trong tình trạng đó thì Trung Quốc đã có liên hệ tốt trở lại với những nước mà Mỹ không ưa, hay có thể nói là thù nghịch với Mỹ, như Venezuela, Cuba, Miến Điện, Iran rồi Bắc Hàn nữa."

An ninh quốc phòng

Giữa lúc Hoa Kỳ bán võ khí cho Đài Loan, củng cố liên minh Mỹ-Nhật, xúc tiến thao dợt quân sự với Nam Hàn, tuyên bố Biển Đông là “quyền lợi quốc gia” của Mỹ…, thì hẳn Bắc Kinh lại càng nghi kỵ Washington về mặt an ninh cho dù hai nước ra sức gia tăng về mặt kinh tế, tài chính.

000_Del424801-250.jpg
Quân đội Giải phóng nhân dân Trung Quốc bước lên Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh hôm 9/11/2010, chào mừng Thủ tướng Anh David Cameron. AFP photo
Cũng chính vì lý do an ninh mà Hoa Kỳ có thể ra sức ngăn chận TQ trước khi Bắc Kinh thật sự trở thành siêu cường mang dòng máu bành trướng Hán Tộc.

Theo các chuyên gia thì Hoa Kỳ và Trung Quốc hiện vẫn còn những tương đồng, cùng hưởng lợi từ công cuộc toàn cầu hoá, từ thị trường tự do nơi hai cường quốc này mua nguyên liệu và xuất cảng thành phẩm. Cả hai đều cần một thế giới ổn định để ngăn chận hiểm hoạ hạt nhân.

Nhưng nói theo tờ The Economist, người ta sợ rằng tình trạng tranh chấp, xung khắc, bất tín nhiệm Mỹ-Trung, nếu dài lâu tới mức trầm trọng, có thể lâm vào tình trạng hữu nghị như Anh và Đức Quốc trước khi Thế Chiến Thứ Nhất xảy ra.

Bài tựa đề “Sự Trỗi Dậy Của Trung Quốc và Con Đường Dẫn Tới Chiến Tranh” được tờ Asia Wall Street Journal đăng tải hồi tháng 8 vừa rồi có cảnh báo rằng sự đi lên của TQ có thể gây ra tình trạng cạnh tranh an ninh căng thẳng với Hoa Kỳ, dẫn tới nguy cơ rất lớn là chiến tranh giữa 2 cường quốc kinh tế nhất nhì thế giới này.

Nhưng GS Nguyễn Mạnh Hùng khẳng định rằng chiến cuộc Mỹ-Trung, ít ra cũng trong giai đoạn này, sẽ không xảy ra, vì "TQ biết mình không phải là đối thủ của Hoa Kỳ".

Trước tình trạng giằng co như vậy của hai siêu cường Mỹ-Trung, những quốc gia nằm trong vùng tranh giành ảnh hưởng như Việt Nam hẳn cần cảnh giác và khôn khéo để không bị rơi vào thế lệ thuộc bất lợi cho đất nước.

Monday, January 3, 2011

THỜI KỲ QUÁ ĐỘ CỘNG SẢN LÊN THỜI ĐẠI NHÂN CHỦ NHÂN VĂN TOÀN CẦU

Theo NguoiViet Boston

LÝ ĐẠI NGUYÊN

Nhóm cầm đầu cộng sản Việt nam đang tự lừa mình dối người, bịp bợm toàn đảng, toàn quân, toàn dân bằng khẩu hiệu: “Việt nam đang trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội”. Đích ra lịch sử hiện đại đã nhãn tiền lên tiếng khẳng định: “Chủ Nghĩa Xã Hội đã chết tiệt”. Chết mất xác, mất luôn cả hồn tại quê hương gọi là ‘cách mạng cộng sản Liên xô’ và ở các nước chư hầu Đông Âu của nó, kể từ năm 1991. Rồi ngày nay, đã bị cả Loài Người kết án là một chủ nghĩa bạo tàn, phi nhân tính, phi văn hóa, vô đạo đức, nó đã 74 năm, hèn hóa, khủng bố, đầy đọa Con Người ở những Dân Tộc do nó thống trị, và giết hại tới một trăm triệu người vô tội trên toàn thế giới. Thứ chủ nghĩa quái ác ấy giờ đây vẫn còn hiện diện ở vài ba nước nghèo khó. Điển hình là tại Bắc Triều Tiên, với một hệ thống cầm quyền của lãnh tụ độc tài, chuyên chính, điên loạn, cha truyền con nối. Đẩy toàn dân vào cảnh đói khổ thường xuyên. Luôn luôn tạo ra mối đe dọa về chiến tranh nguyên tử đối với thế giới. Khiến cho quốc tế coi như ‘đồ hủi’, ngay cả nước đàn anh của họ là Trung cộng cũng đang muốn ruồng bỏ.

Thế còn ở Trung hoa, tuy trên danh nghĩa họ vẫn tự nhận mình là nước cộng sản, nhưng liệu họ còn có trung thành với thứ chủ nghĩa xã hội hoang tưởng đó nữa hay không? Xin thưa rằng: Không! Ngay từ thời Mao Trạch Đông và các người tiên khởi của Phong Trào Cộng Sản Trung Hoa, họ đã có chủ trương chỉ dùng chế độ độc đảng, độc tài toàn trị, cùng một nội dung như chế độ Quân Chủ độc tôn, để thay thế cho chế độ phong kiến cổ hủ, kiên cố của truyền thống Trung hoa, đã làm cho quốc dân và xã hội Trung hoa trở thành bệnh hoạn trước mắt người Tây Phương và Nhật bản. Nhằm phục hồi vị thế Đế Quốc Đại Hán xưa kia. Đến thời Đặng Tiểu Bình thì điều đó càng được rõ nét thêm với khẩu hiệu “Xây dựng Xã Hội Chủ Nghĩa mang sắc thái đặc thù Trung quốc”. Tức là sắc thái Đại Đế Quốc Bành Trướng. Từ đấy mở đường cho đảng viên Trung cộng hăm hở tham nhũng và làm giầu bất chính. Nhưng vẫn góp sức cho đảng cộng sản độc quyền chính trị, độc quyền cai trị, độc quyền kinh tế, toàn quyền ‘phong hầu, kiến nghiệp’ thay ‘phong hầu, kiến điạ’ cho con cháu, giòng tộc của các lãnh tụ đảng. Bọn đó nghiễm nhiên trở thành các nhà tài phiệt khổng lồ. Nhà nước trở thành nhà thầu cung cấp công nhân rẻ mạt cho các hãng tư bản ngoại quốc. Nước Trung hoa thoáng nhìn bề ngoài thì đúng là có mức kinh tế phát triển đáng nể. Nhưng đi sâu vào cuộc sống quốc dân thì sẽ nhận thấy cái hố giầu nghèo quá cách biệt, rất dễ sụp đổ.

Riêng Việt cộng, trước sau vẫn trung thành với chủ nghĩa Mác-Lênin, rồi sau khi họ Hồ chết thì đảng gắn thêm vào đó cái đuôi tư tưởng Hồ Chí Minh nữa. Vì ngay khi Hồ Chí Minh còn sống, ông ta đã cố tình lợi dụng tinh thần Dân Tộc, lôi kéo toàn dân vào các cuộc chiến. Tiếng là chống Thực Dân, Đế Quốc, nhưng khi thành công được tới đâu thì lập tức thực hiện Chủ Nghĩa Xã Hội sắt máu tới đó. Dùng chế độ ‘tem phiếu’ để kiểm soát bao tử toàn dân, đẩy dân vào cảnh cùng quẫn, đói khổ ngang nhau, mà suốt ngày cứ phải cảm ơn “Đảng và Bác” đã bố thí cho miếng cơm, manh áo. Qua cuộc ‘Cải Cách Ruộng Đất’ tại Miền Bắc. Hồ Chí Minh và Việt cộng theo sự chỉ đạo của Mao Trạch Đông và Trung cộng, phóng tay phát động cuộc đấu tố tận diệt “Trí, Phú, Địa Hào”. Phá tan hệ thống “Làng Xã Tự Quản” của truyền thống Giữ Nước Độc Lập, Giữ Dân Tự Chủ của Nòi Giống Việt. Thay vào đó bằng hệ thống “Chi Bộ Đảng” toàn trị, tuyệt đối trung thành với chủ nghĩa Mác- Lênin và tuân lệnh của Quốc Tế Cộng sản do Liên xô lãnh đạo. Ngược lại Trung cộng, họ chỉ lợi dụng chủ nghĩa xã hội để phục vụ nước Tàu. Còn Hồ Chí Minh và Việt cộng thì hy sinh Dân Tộc Việt để phụng sự Cộng sản Quốc tế. Đến khi Cộng Sản Quốc Tế tan vỡ. Liên xô sụp đổ, Việt cộng quay sang thần phục Trung cộng. Trong khi đó Cộng Đảng Trung hoa đang hình thành khối “Tư Bản Cực Quyền” và không quên nuôi mộng ‘bành trướng’. Nên họ chỉ coi Việt cộng là bọn đàn em tay sai ngoan ngoãn để từ đó từng bước nuốt trửng Việt nam, lấy đà bành trướng khắp Đông Nam Á, rồi làm chủ Á châu, đương đầu với Siêu Cường Mỹ.

Thấy rõ, cái gọi là Chủ Nghĩa Xã Hội, người Việt nam đã nếm thử rồi, chỉ nghĩ tới đã buốt lạnh xương sống, đừng nói gì phải thực hiện nó một lần nữa. Vậy phải hiểu rằng: Các nước đã kinh qua chủ nghĩa xã hội thì đó phải được gọi là “Thời Kỳ Quá Độ Cộng sản lên Chế Độ Dân Chủ Trọng Pháp”. Chứ không thể là “từ một chế độ nào khác quá độ lên chủ nghĩa xã hội” được nữa. Chính vì vậy mà trong Dự Thảo Báo Cáo Chính Trị ở đại hội XI, Việt cộng phải thừa nhận họ đang lúng túng. Theo đó, Phần B, Số 6 của văn kiện này, được mở đầu bằng lời tự thú: “Công tác nghiên cứu lý luận, tổng kết thực tiễn chưa làm sáng tỏ được một số vấn đề về Đảng cầm quyền, về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta”. Thời của chủ nghiã xã hội hoang tưởng Mác-Lê-Hồ đã qua đi, không thể quay ngược lại được. Nên nhóm công tác nghiên cứu lý luận của Việt cộng dù có cố gắng tới mấy cũng không thể làm sáng tỏ về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội như mơ tưởng của Mác-Lê-Hồ được. Vì trong thực tế của lịch sử loài người không hề có thứ chủ nghĩa xã hội quỷ quái đó, mà hễ nơi nào vô phúc, phải thực hiện nó, thì ở đấy, lập tức trở thành ‘địa ngục trần gian’ ngay.

Nếu Việt cộng biết khôn, để không bị trả giá ‘mất hết, mất sạch, mất luôn sinh mạng chính trị, kể cả mạng sống thì nhóm Việt cộng cầm quyền hiện nay ở Hà nội phải ‘tự diễn biến hòa bình’. Phải ra nghị quyết tự biến Cộng Đảng Lãnh Đạo thành Chính Đảng Cầm Quyền. Phi chính trị hóa quân đội. Tổ chức một chính phủ chuyển tiếp, nhằm thực thi công cuộc: – Dân Chủ Hóa Chế Độ – Công Chính Hóa Luật Pháp – Tự Do Hóa Xã Hội – Tự Do Hóa Tôn Giáo – Tự Do Hóa Ngôn Luận – Tự Do Hóa Nghiệp Đoàn – Tư Nhân Hóa Kinh Doanh – Tư Hữu Hóa Ruộng Đất – Thị Trường Hóa Kinh Tế – Đa Đảng Hóa Chính Trị – Đa Nguyên Hóa Nhân Văn – Toàn Cầu Hóa Quan Hệ – thực hiện Nền Nhân Chủ Nhân Văn Toàn Cầu. Chỉ có như vậy, mới huy động được tinh thần dân tộc tự chủ nơi toàn dân, mới quy tụ được nội lực dân tộc để phát triển đất nước và cùng toàn thế giới xây dựng thế phòng thủ chung, ngăn cuộc bành trướng của Trung cộng. Đồng thời tạo niềm hứng khởi cho người dân Trung hoa thực hiện công cuộc Dân Chủ Hóa nước Tầu. Để nước Tầu sắm đúng vai trò một Quốc Gia Dân Chủ Liên Bang có trách nhiệm về hòa bình, an ninh, phát triển trong khu vực và toàn thế giới. Trả lại quyền tự trị rộng rãi cho các Dân Tộc Tây Tạng và Duy Ngô Nhĩ.

Nhưng xem ra Việt cộng khó nuốt nổi những đóng góp hợp tình, hợp lý, hợp cảnh của những người suy tư độc lập, không bị ràng buộc bởi tham vọng quyền lực chính trị. Ở Việt nam hiện nay, do chế độ độc tài, độc đảng, toàn trị, thì quyền lực chính trị đẻ ra tất cả. Chính vì vậy, nội bộ Việt cộng đang ra sức tranh giành đấu đá lẫn nhau trước khi đại hội XI khai diễn, chẳng kẻ nào biết tự dừng lại để lo cho dân cho nước.
Đây là việc Việt cộng không ‘tự diễn biến hoà bình’, mà lâm vào cảnh ‘tự diễn biến tan rã’ vậy.

Little Saigon 28/12/2010.

Trung Cộng: Một tương phản kỳ dị

VI ANH . Việt Báo Thứ Bảy, 1/1/2011, 12:00:00 AM

TC: Một Tương Phản Kỳ Dị

Vi Anh
Hai mươi năm trước đây, trong thời Chiến tranh Lạnh, giữa khi phong trào dân chủ phát triễn làm sụp đổ tất cả các chế độ CS ở Đông Âu và Liên xô, thì TC dùng quân đội tàn sát phong trào này ở Thiên An môn. TC thoát khỏi cuộc khủng hoảng tử vong của CS, rồi sau đó mở cửa kinh tế và khoá chặt chánh trị theo mô thức kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Hai mươi năm sau, trong thời đại kinh tế tư do toàn cầu, TC trở thành siêu cường kinh tế hạng nhì trên thế giới, vượt qua Nhựt trong lúc Tây Phương nghiêng ngửa với cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu. TC không những là một tương phản kỳ dị trong Thế Giới Tự do và Cộng sản mà còn kỳ dị trong xã hội Trung Quốc nữa.
Một, Đảng Nhà Nước CS giàu mạnh, người dân thì nghèo khổ. Hàng hoá của TC xuất cảng tràn ngập thị trường Tây Âu, Bắc Mỹ, giả rất rẻ, bán như cho như hàng hoá Nhựt trước Thế Chiến 2. Ngoại tệ sỡ hữu của TC tích lũy nhiều nhứt thế giới. Nhiều siêu cường thiếu nợ TC, trong đó có Mỹ đệ nhứt siêu cường thế giới, nợ TC như Chúa Chổm.
Chế độ quá tương phản với người dân. 700 triệu người dân, gần phân nửa dân số, làm việc cật lực mà nghèo rớt mồng tơi, bữa cơm bữa cháo, ở nhà ổ chuột. Nhứt là đối với số nông dân từ nông thôn ra thành thị kiếm ăn vì TC phát triễn kỹ nghệ chánh yếu ở thành phố.
Công nhân TC chỉ $117 USD/tháng, chỉ hơn VN gần $49 USD/tháng, và Miên $47.36 USD/tháng. Nhưng thua các nước nhỏ xung quanh, Thái Lan 156 USD/tháng, Philippines 167, Malaysia 336, Đài Loan 540 USD/tháng, Hàn Quốc 830, Singapore 1,146 và Nhật 1.810.
Lúc nào cũng có hàng triệu dân oan bị Đảng Nhà Nước cướp nhà, cướp đất dưới chiêu bài qui hoạch, bồi thường rẻ mạt (thường thường chỉ bằng 1/10 thực giá). Những dân oan này vác đơn đi thưa kiện từ làng, huyện, tỉnh, lên trung ương, năm này qua tháng nọ mà chẳng được gì; chỉ có 0,2% đạt kết quả.
Hố sâu ngăn cách nghèo giàu và thành thị nông thôn ở TC, ngày càng sâu rộng vì TC chủ trương kỹ nghệ hoá ở thành thị và sản xuất để xuất cảng.
Báo chí Tây Phương có khi gọi TC là một người khổng lồ với đôi chân làm bằng đất sét hay là một mô hình đang kiệt sức.
Cuộc cách mạng xã hội lúc nào cũng có thế bùng nổ. CS Bắc Kinh phải dùng một kinh phí 55 tỷ euro, tương đương ngân sách quốc phòng, để ổn định xã hội bằng nhiều hình thức trấn áp. Trấn áp ngoài Đảng lẫn trong Đảng vì tự do, dân chủ, nhân quyền, dân quyền là quyền lực mềm nhưng hai mặt giáp công. Giá trị nhân bản và đạo lý này tác động tuy êm nhưng rất thấm, rất đau đối với độc tài chánh trị. Từ ngoại quốc vào TC. Từ người dân vào Đảng CS, một đảng phái chánh trị và một chủ nghĩa bị cả thế giới coi là thất bại. Điều mà nhà cầm quyền CS sợ nhứt là tự do, dân chủ, quyền lực mềm đó tác động vào nội bộ đảng.
Vì hiện tình cho thấy vũ khí tuyên truyền dối gạt và dùng khủng bố để củng cố tuyên truyền của CS đã vô hiệu rồi. Qui luật cách mạng cho thấy cách mạng thường xảy ra khi người dân cảm thấy khấm khá hơn muốn cái gì tốt dẹp hơn, chớ không phải lúc người dân cùng khổ. Người dân đã hết sợ, cái gì cũng biểu tình, nông dân, công nhân, dân oan, dân bị đảng viên CS cường hào ác bá lâu nay áp bức bóc lột đều biểu tình. Tiến bộ khoa học kỹ thuật thời đại Tin học giải thoát Con Người, đứng về phía nhân dân, giúp người dân kết nối lại chống sự kềm kẹp của CS độc tài đảng trị toàn diện.
Hai, TC mạnh ngoài yếu trong trên phương diện tương quan quân sự. Nhiều người nói thế kỷ 21 là thế kỷ của Á châu, nổi bật là Trung Quốc. Nhưng hiện tại thí khác với tiên đoán. Hầu hết các chiến lược gia đánh giá phải nhiểu năm nữa TC mới có thể so nổi với Mỹ. Về không quân, báo Washington Post nhận định TC chưa có thể chế tạo được động cơ máy bay quân sự. Kỹ nghệ quốc phòng của TC chưa có thể “tự lực” được trong nhiều năm nữa, còn phải phụ thuộc rất nhiều vào Nga. Ông Ruslan Pukhov, giám đốc Trung tâm Phân tích Công nghệ Chiến lược, đồng thời là cố vấn của bộ Quốc phòng Nga nói, «Trung Quốc vẫn còn phụ thuộc vào chúng tôi và sẽ tiếp tục phụ thuộc như vậy trong thời gian tới ».
Về Hải Quân, vì bị Nga từ chối, Bắc Kinh phải tự chế tạo tàu ngầm, đã có một tàu ngầm, lớp Tấn, chạy bằng nguyên tử, có hoả tiễn và trong tương lai sẽ thêm năm chiếc loại này nữa. Nhưng theo cơ quan Tình báo Hải quân Mỹ - ONI - nhận định, tàu ngầm lớp Tấn cho phép Trung Quốc có đủ khả năng đánh trả một cuộc tấn công hạt nhân với tên lửa đạn đạo tầm xa 4000 dặm. Thế nhưng nó gây tiếng ồn còn hơn cả tàu ngầm do Liên Xô chế tạo cách nay 30 năm. Do vậy, nó có thể bị phát hiện sớm, ngay sau khi rời cảng.
Ba và sau cùng, hình ảnh tương phản kỳ dị của TC không khác gì của VNCS. Trong xứ VNCS, 0,4% dân số là đảng viên, cán bộ và những người ăn theo CS thời mở cửa chiếm 70% tài lợi quốc gia, trong khi 99.6% chỉ có 30% còn lại. Nông dân có làm mà vẫn không có ăn. Công nhân lương chết đói. Biểu tình, lãng công không có kết quả vì “công đoàn” là cánh tay của CS kềm kẹp công nhân. Dân oan đi khiếu kiện nhà cầm quyền triền miên, nhưng “con ong cái kiến kêu gì được oan”.
Nhiều nhà nghiên cứu khuyên VNCS không theo mô hình TC quá nhiều tương phản kỳ dị. Ông Michael Porter, giáo sư Đại Học Harvard, trong cuộc hội thảo “Cạnh tranh và Chiến lược công ty ngày nay” ngày 29 tháng 11, 2010 khuyến cáo VNCS: “Bắt chước Trung Quốc trong lĩnh vực sản xuất hàng hóa giá rẻ là điều Việt Nam hoàn toàn không nên làm”.
Thêm vào đó Anh Cả Đỏ Ba Tàu xâm thực giang sơn gấm vóc VN mà CS Hà nội ở thế kẹt không có hành động thiết thực bảo vệ, chống quân xâm lăng, nhưng lại đi hành hạ những người dân Việt yêu nước thương nòi đi biểu tình, lên tiếng chống lại quân Tàu.
Cũng như TC, nhà cầm quyền CS Hà nội thẳng tay, mạnh tay trấn áp, tù đày những người đòi tự do tôn giáo, tự do, dân chủ, nhân quyên cho VN.
Những nghịch lý này CS dùng võ lực khủng bố, trấn áp, bắt bớ, tù đày để bắt người dân phải chấp nhận. Sức ép càng nhiều sức bật càng cao. Liệu người dân Trung Hoa đông nhứt hoàn cầu, người dân Việt từng đánh bại quân Nguyên Mông khét tiếng hoàn cầu còn cam tâm chịu khổ nhục vì CS bao lâu nữa./.(Vi Anh)

VI ANH

Sunday, January 2, 2011

Tham nhũng trong mắt người dân đô thị VN

Theo BBC News

Lần đầu tiên Minh bạch Quốc tế (Transparency International - TI), tổ chức đi đầu trong phong trào phòng, chống tham nhũng toàn cầu, thực hiện một khảo sát đầy đủ ở Việt Nam với 1000 người dân ở năm thành phố: Hà Nội, TP. HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng và Cần Thơ.

Cảnh sát được người dân đô thị đánh giá tham nhũng nhất

Cảnh sát được người dân đô thị đánh giá tham nhũng nhất.Lần đầu tiên Minh bạch Quốc tế (Transparency International - TI), tổ chức đi đầu trong phong trào phòng, chống tham nhũng toàn cầu, thực hiện một khảo sát đầy đủ ở Việt Nam với 1000 người dân ở năm thành phố: Hà Nội, TP. HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng và Cần Thơ.

Đây là một phần trong những công cụ đánh giá tham nhũng của TI gọi là Phong Vũ Biểu Tham nhũng Toàn cầu, phỏng vấn hơn 91.000 người ở 86 quốc gia

62 % trong số người được hỏi cho rằng tham nhũng gia tăng tại Việt Nam trong ba năm qua.

Trong các lĩnh vực “cảm nhận’’ có tham nhũng, cảnh sát được cho là ngành đứng đầu tham nhũng ở Việt Nam - với 82% số người được hỏi đồng ý.

Theo sau là giáo dục (67%), cán bộ nhà nước, nhân viên hành chính công (61%), và tư pháp (52%).

Liên quan đến trải nghiệm về tham nhũng (tỷ lệ người dân có liên hệ với ngành/dịch vụ trả lời có đưa hối lộ), cảnh sát vẫn dẫn đầu các ngành mà người dân phải trả hối lộ nhiều nhất (49%). Tiếp theo là giáo dục (36%), y tế (29%) và hải quan (29%).

Ai phê phán nhiều hơn?

Đa số nói họ hối lộ để 'đẩy nhanh công việc'

Khảo sát tại Việt Nam do công ty tư vấn Indonchina Research, đại diện cho hãng nghiên cứu Gallup International tại Việt Nam thực hiện theo yêu cầu của Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI).

Nó đưa ra một số kết quả thú vị. Ví dụ, phụ nữ tỏ ra bi quan hơn về tham nhũng so với nam giới.

Những người về hưu và thất nghiệp phê phán vấn nạn nhiều hơn, trong khi xét về tôn giáo, người theo đạo Phật và Thiên Chúa giáo ít nhìn tiêu cực hơn.

Tham nhũng gia tăng được cảm nhận nhiều hơn ở phía Bắc, đặc biệt là Hà Nội (58% so với 37% ở TP. HCM). 86% người trả lời ở Hà Nội cảm nhận giáo dục có tham nhũng.

Lớp tuổi từ 31-40 trải nghiệm tham nhũng nhiều hơn so với các độ tuổi khác.

Lý do hối lộ

Cũng theo khảo sát, 84% người được hỏi nói họ hối lộ để "đẩy nhanh công việc", 9% nói để "tránh phiền hà với chính quyền".

Khi được hỏi về mức độ tin tưởng đối với thể chế chính trị, nhóm người dưới 40 tuổi ít tin tưởng vào chính phủ hơn nhóm người từ 41-50 (40-42% so với 54%).

Những người được xem là có thu nhập thấp lại tin tưởng chính phủ nhiều hơn, so với những người thu nhập cao tin vào giới truyền thông nhiều hơn.

Ở Hà Nội, người dân ít tin vào chính phủ hơn - 38% so với 49% ở TP. HCM, hay 61% ở Cần Thơ.

Người dân thủ đô cũng xếp cao hơn khi nói "không tin ai" (17%) so với 9% ở TP. HCM.

Khi được hỏi người dân có thể tạo sự khác biệt hay không, những người thu nhập cao (73%) tin vào điều này hơn là nhóm thu nhập thấp (chỉ có 49%).

Người Hà Nội có vẻ thuộc nhóm hồ nghi nhất khi cũng ở câu hỏi này, chỉ có 61% đồng ý, thấp nhất so với tỷ lệ chung 67%.

Chỉ có 48% người ở Hà Nội nói họ sẵn sàng tố cáo hành vi tham nhũng, cũng thấp nhất trong khảo sát, so với 94% người ở Cần Thơ.

So sánh với các nước

Theo khảo sát, người dân Việt Nam phải đưa hối lộ nhiều hơn so với người dân ở các nước láng giềng - cao hơn cả Trung Quốc, Indonesia, Thái Lan và chỉ kém Campuchia.

Tuy vậy, người Việt lại nhận định tích cực hơn về nỗ lực của chính phủ so với các nước láng giềng.

Mặc dù phải đưa hối lộ nhiều hơn các nước láng giềng, nhưng người Việt lại cảm nhận tham nhũng trong các ngành ít hơn so với các nước trong vùng.

Theo khảo sát, số người báo cáo đưa hối lộ nhiều nhất năm 2010 là Afghanistan, Cambodia, Cameroon, Ấn Độ, Iraq, Liberia, Nigeria, Palestine, Senegal, Sierra Leone và Uganda với tỉ lệ hơn 50% người trả lời có đưa hối lộ trong vòng 12 tháng qua.

Ở cấp quốc gia, Phong Vũ Biểu năm 2010 chứa đựng những thông tin hữu ích cho cải tổ chính sách và thiết kế những nghiên cứu sâu hơn nữa trong những lĩnh vực được công chúng đánh giá là tham nhũng nhất.

Hướng tới Minh Bạch

Hướng tới Minh Bạch, một tổ chức tư vấn độc lập và là cơ quan đầu mối quốc gia của Transparency International tại Việt Nam, cho BBC biết:

"Bảng hỏi của Phong Vũ Biểu được thông qua Ban Tư vấn Chỉ số của TI gồm những chuyên gia quốc tế hàng đầu trong lĩnh vực phòng, chống tham nhũng, phương pháp nghiên cứu, toán kinh tế và thống kê. Phong Vũ Biểu là nguồn dữ liệu thực chứng phong phú về quan điểm của công chúng và trải nghiệm của họ với tham nhũng."

"Các nhà hoạch định chính sách có thể sử dụng Phong Vũ Biểu để hiểu rõ hơn về các cơ quan công quyền và dịch vụ công được đánh giá mức độ tham nhũng thế nào, hiểu rõ hơn về hình thức và tần suất của những hối lộ nhỏ, và thấy được sự phân bổ nhân khẩu học của cả hai yếu tố này."

"Ở cấp quốc gia, Phong Vũ Biểu năm 2010 chứa đựng những thông tin hữu ích cho cải tổ chính sách và thiết kế những nghiên cứu sâu hơn nữa trong những lĩnh vực được công chúng đánh giá là tham nhũng nhất. “

Phong Vũ Biểu 2010 là khảo sát lần thứ bảy thu nhận được phản hồi của 91.781 người dân ở 86 quốc gia và là lần khảo sát nhiều quốc gia nhất cho tới nay.

Được biết Transparency International đã có chương trình “Phòng, chống tham nhũng cho khu vực nhà nước, tư nhân và xã hội" tại Việt Nam từ 2009 và sẽ kéo dài đến 2012.

Chương trình này được thực hiện thông qua Tổ chức Hướng tới Minh bạch, và nhận được sự hỗ trợ tài chính từ cộng đồng các nhà tài trợ Quốc tế ở Việt Nam: Bộ Phát triển Quốc tế Anh (DFID), Cơ quan Viện trợ Ireland (IrishAid), Đại sứ quán Phần Lan và Đại sứ quán Thụy Điển.

Saturday, January 1, 2011

Báo chí Nhật Bản: Trung Quốc đã chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm Biển Đông

Theo RFI (Từ Bauxite Việt Nam)

Trọng Nghĩa

Quân đội Trung Quốc. REUTERS

Quân đội Trung Quốc. REUTERS

Ngay từ năm 2009, quân đội Trung Quốc đã hoàn tất chiến thuật đánh chiếm các hòn đảo do nước khác nắm giữ tại vùng Biển Đông và đã huấn luyện lực lượng theo phương án đó. Cho dù trước mắt ít có khả năng chiến lược thôn tính Biển Đông được thực hiện, nhưng chủ trương này cho phép Bắc Kinh giành ưu thế trong các cuộc đàm phán.

Trên đây là tiết lộ của tờ báo Nhật Bản Asahi Shinbum trong số ra ngày hôm nay 31/12/2010.

Một nguồn tin từ quân khu Quảng Châu của Trung Quốc, đặc trách vùng Biển Đông đã cho tờ báo Nhật Bản biết là kế hoạch đánh chiếm đã được soạn thảo từ đầu năm 2009. Chiến thuật này dựa trên hai trụ cột chính : Sử dụng oanh tạc cơ dội bom ồ ạt để làm suy yếu hệ thống phòng thủ của hòn đảo được chọn làm mục tiêu tấn công, và tiếp theo đó dùng tàu đổ bộ tung quân lên đánh chiếm.

Một cách cụ thể, theo chiến thuật tạm gọi là tiền pháo hậu xung này, không quân Trung Quốc, phối hợp với các đơn vị không chiến của hải quân, sẽ bất ngờ mở những đợt không kích vào các cảng quân sự và tàu thuyền đặt căn cứ tại đảo được chọn làm mục tiêu.

Theo chiến thuật này, khả năng chiến đấu của đối phương phải bị loại trừ sau vỏn vẹn một tiếng đồng hồ, để mở đường cho quân đổ bộ lên đảo, sử dụng các loại tầu đổ bộ như chiếc Côn Luân Sơn, thuộc loại lớn nhất của hải quân Trung Quốc hiện nay. Tàu này có trọng tải 18.000 tấn và có sân đáp cho bốn máy bay trực thăng cùng một lúc. Để ngăn không cho đối phương tiếp ứng, đồng thời với chiến dịch tấn công đánh chiếm mục tiêu, các đơn vị chính thuộc hai hạm đội Bắc Hải và Đông Hải của Trung Quốc sẽ có mặt tại những vị trí ngoài khơi để chặn không cho tàu sân bay Mỹ đến gần chiến trường.

Vấn đề, theo ghi nhận của Asahi Shinbum, là sau khi kế hoạch được soạn thảo xong, Trung Quốc đã cho quân đội rèn luyện ngay hai chiến thuật này trong các cuộc tập trận của họ trên quy mô rộng lớn tại vùng Biển Đông.

Vào tháng 5 năm 2009, Không quân và các đơn vị không chiến của Hải quân Trung Quốc đã bắt đầu rèn luyện kỹ thuật ném bom một cách nghiêm túc. Qua tháng 7 năm 2010, ba hạm đội Bắc Hải, Đông Hải và Nam Hải của Trung Quốc đã tiến hành một cuộc tập trận chung. Đây là cuộc thao diễn hải quân lớn nhất của Trung Quốc từ trước đến nay, huy động tới một nửa số chiến hạm chủ chốt của hải quân nước này. Máy bay ném bom và tên lửa chống tàu cũng được sử dụng trong cuộc tập trận. Một nguồn tin quân sự từ quân khu Quảng Châu từng tham gia cuộc tập trận đó khẩng định : « Chúng tôi đã chứng minh được năng lực phá hủy một hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ ».

Đến đầu tháng 10, một cuộc tập trận bắn đạn thật huy động 1.800 lính thủy quân lục chiến Trung Quốc lại được tiến hành trên một khu vực trải dài từ Trạm Giang thuộc tỉnh Quảng Đông cho đến tận đảo Hải Nam gần đấy.

Các bài tập huấn bao gồm việc đánh chiếm một hòn đảo ở Biển Đông đang nằm dưới quyền kiểm soát của một nước khác. Tàu đổ bộ và xe tăng đã được dùng để tung quân lên bờ, trong khi lực lượng tấn công nỗ lực phá nhiễu điện từ và tên lửa do các đơn vị đóng vai quân địch bắn ra.

Đối với tờ báo Nhật Bản, trái với thông lệ là giữ kín bí mật các cuộc tập trận, quân đội Trung Quốc lần này đã mời 273 tùy viên quân sự từ 75 nước đến quan sát cuộc diễn tập. Mục tiêu của Bắc Kinh rõ ràng là muốn gởi thông điệp đến các nước đang tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc tại vùng Biển Đông, trong số này có Việt Nam, hiện đang kiểm soát 28 hòn đảo ở vùng Trường Sa.

Một nguồn tin từ chính quyền Trung Quốc đã xác định với phóng viên báo Asahi tại Bắc Kinh rằng : « Mục đích của chúng tôi là giành ưu thế trong đàm phán lãnh thổ bằng cách gây sức ép thông qua việc chứng tỏ cho các nước khác nhau thấy rằng chúng tôi có khả năng lấy lại các hòn đảo bất kỳ lúc nào ».

Theo Asahi, hồi đầu tháng này, Bắc Kinh đã chứng minh rằng họ không quan tâm đến các cuộc đàm phán ngoại giao với các quốc gia thành viên ASEAN.

Một cuộc họp cấp tổng vụ trưởng bộ Ngoại giao đã mở ra ngày 23/12 tại Côn Minh, giữa Trung Quốc và ASEAN. Trong khi các đại diện ASEAN muốn thảo luận về các hướng dẫn áp dụng cụ thể, thì Trung Quốc chỉ nhắc lại nội dung bản Tuyên bố về cách ứng xử tại Biển Đông ký kết năm 2002, kêu gọi giải quyết hòa bình cuộc xung đột nhưng không trực tiếp giải quyết các tranh chấp lãnh thổ đang tồn tại.

Khi nêu bật mưu đồ của Trung Quốc tại vùng Biển Đông, nhật báo Asahi đã nhắc lại mối quan ngại mà Bắc Kinh gây ra nơi các thành viên ASEAN cũng như Hoa Kỳ, với tuyên bố của họ hồi đầu năm nay cho rằng Biển Đông thuộc diện “lợi ích cốt lõi”, kèm theo là những động thái khác nhau để đảm bảo rằng tất cả các nước trong vùng hiểu rõ những gì Trung Quốc đòi hỏi.

Đối với tờ báo, Nhật Bản cũng có thể bị ảnh hưởng do tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc trên quần đảo Senkaku ở biển Hoa Đông.

T. N.

Chúc mừng năm mới

Ngày hôm nay ngày một tháng giêng năm 2011, ngày bắt đầu của một năm mới. Trong không khí se lạnh của mùa đông, trong không gian êm ả của buổi sớm mai khi mọi người vẫn còn ngủ yên, bên cạnh ly cà phê vừa mới pha, tôi bắt đầu một năm mới. Hồi xưa, khi phương tìện kỹ thuật điện toán chưa có, đầu năm, khi viết một cái gì đó, người ta thường gọi là “phóng bút”. Thế nhưng hiện nay, với chiếc máy computer đa năng, đa dụng, chỉ cần ngồi gõ vừa nhanh vừa bắt kịp những suy tưởng vừa nảy sinh ra trong đầu, không biết rằng chúng ta phải thay từ “phóng bút” bằng từ gì đây nữa. Thôi thì, như ông bà ta thường nói :”xưa sao nay vậy” thì chúng ta cũng tạm dùng từ “phóng bút đầu năm” mặc dầu trong tay chẳng có cây bút nào cả!

Ở những nơi khác, vào ngày đầu năm dường như bắt đầu vào xuân, khí hậu cũng dễ chịu, thế nhưng ở những vùng Bắc bán cầu vẫn còn đang ở giữa đông cho nên vẫn còn rất lạnh. Khí hậu California dù lạnh nhưng tương đối dễ chịu, còn ở những vùng đông bắc, tây bắc và trung tây Hoa Kỳ vẫn còn những cơn bão tuyết làm tê liệt mọi sinh hoạt hàng ngày. Ở những nơi này phải “đón xuân” trong tuyết trắng ngập cả phố phường. Khí hậu lạnh lẽo ở đây làm chúng ta hồi tưởng lại những ngày còn ở quê nhà, mùa xuân đến khí hậu ấm áp, vạn vật vui tươi chào đón xuân. Thế nhưng trong hiện tại, điều kiện khí hậu ở quê nhà đã có nhiều thay đổi. Thiên tai lụt lội xảy ra triền miên hàng năm do tình trạng khai thác rừng bừa bãi. Những khu rừng già đầu nguồn vừa để giữ nước, vừa để điều hòa khí hậu đã bị khai thác không thương tiếc. Cộng vào đó, tình trạng “đô thị hóa” không có kế hoạch, nhà cửa , đường sá xây dựng không theo một quy hoạch nào cả, do đó có nơi ở Sài Gòn và Hà Nội, chỉ cần có một cơn mưa nhỏ là nước đã ngập lụt. Người dân đi lại khó khăn, vất vả. Có cả cảnh người ta lưới cá giữa phố phường! Bên cạnh đó, tình trạng ô nhiễm môi trường cũng là điều đáng nói. Khói xe cộ, nhà máy, bụi bặm làm cho không khí ở các thành phố lớn cũng làm cho người dân cảm thấy khó thở. Chỉ nghĩ đến đây lòng cảm thấy thương người dân ở quê nhà khôn xiết!

Nhân ngày đầu năm, thân chúc các bạn một năm mới nhiều sức khỏe, gặp được nhiều may mắn và cũng không quên cùng nhau cầu nguyện cho đất nước Việt Nam yêu thương của chúng ta mau chóng vượt qua được cơn nạn dữ, để Mẹ Việt Nam lại nở nụ cười, để mọi người dân Việt thoát khỏi những khổ nạn đã đè nặng lên lưng gần bảy chục năm rồi!

Phi Vũ

01/01/11

Friday, December 31, 2010

Happy New Year {2011}



Năm Mới đối thoại với Dân Làm Báo

Lê Diễn Đức (RFA) và Trang báo điện tử "Dân Làm Báo"
Lời giới thiệu của Dân Làm Báo:
Đây không phải là một cuộc phỏng vấn theo đúng nghĩa của báo chí, đúng hơn là một cuộc trao đổi, đối thoại giữa “Dân Làm Báo” với nhà báo Lê Diễn Đức, người có những liên hệ, hợp tác thân tình với BBT chúng tôi.
Lê Diễn Đức (LDĐ): BBT “Dân Làm Báo” (DLB) quý mến, không gian điện tử tưởng chừng mênh mông, vô tận và chưa hề gặp nhau, nhưng nhờ nó mà chúng ta đã gắn bó với nhau từ hơn một năm nay, bắt đầu từ sự kiện anh Lê Công Định bị bắt giam và xử tù bất công, cùng với sự ra đời của Blog “FreeLeCongDinh” trên WordPress. DLB có thể chia sẻ với tôi và bạn đọc suy nghĩ của mình trước những rủi ro và nguy cơ có thể tới bất cứ lúc nào khi các bạn chấp nhận dấn thân trên mặt trận báo chí, truyền thông độc lập?
Dân Làm Báo: Không gian điện tử đúng là mênh mông, vô tận như anh nói, nhưng cùng lúc nó giúp con người gần gũi lạ lùng. Nó đã nối kết chúng ta lại để từ đó cùng nhau chia sẻ những khát vọng chung về đất nước; điều mà trước đây khi không có nó chúng ta vô cùng cô đơn trong những thao thức tưởng như chỉ có ở riêng mình. Nói lên điều đó để thấy rằng chỉ chừng ấy thôi cũng đủ để chúng ta có thể đánh đổi những rủi ro và nguy cơ để được nắm tay, bắc cầu với nhau, vượt qua cái mà các bạn bè mình thường gọi sự “yêu nước trong cô đơn”.
Bây giờ nói đến rủi ro và nguy cơ. Nếu nhìn cho kỹ thì đất nước này là một đất nước của rủi ro và nguy cơ. Thời thượng một tí, chúng ta có thể đặt tên cho nó là “đất nước của những hố tử thần”. Rủi ro và nguy cơ của quá khứ vẫn là những lý lịch tối om dưới mắt nhìn của đảng, tưởng đã không còn nhưng vẫn rình rập và khi cần là giáng xuống đầu người dân... Rủi ro và nguy cơ của hiện tại là xác xuất chết trên đường nhiều hơn trên giường, là nỗi lo nơm nớp những mặt bằng đang được tính toán lợi nhuận để chờ ngày cán bộ của đảng giải phóng, là những dùi cui của công an “còn đảng còn mình” sẳn sàng giáng xuống cái đầu quên đội nón bảo hiểm... Rủi ro và nguy cơ của tương lai là quả bom bùn đỏ, là những món nợ khổng lồ chồng chất, là tài nguyên cạn kiệt. Và trở thành một tỉnh lỵ của Tàu. Đâu phải chỉ “dấn thân” vào chuyện truyền thông độc lập mới có nguy cơ và rủi ro... Và nhiều lắm lắm nữa!
Thế nhưng đa phần dân mình hình như cứ xem đó là rủi ro của ai khác, “của chung không ai khóc” thì “rủi ro chung lo chi cho mệt xác” - cũng sẽ chẳng bao giờ xảy ra cho mình đâu! Nghĩ như vậy hoặc là vì không nhận ra, hoặc phải như thế để mà yên tâm, vô cảm sống. Nhưng cũng chính vì cảm nhận, lo âu về những rủi ro và nguy cơ to lớn đang phủ kín lên dân tộc này mà nhiều người đã chấp nhận những bất trắc cho riêng bản thân mình để mà lên tiếng nói và hành động nhằm tạo nên những thay đổi cần thiết.
Không ai mà không có lúc sợ hãi. Không ai mà không có những giây phút ngần ngại, chùn bước trước những hiểm họa. Nhưng ở đất nước này, có thực sự mỗi người chúng ta có thể sống an lành, hạnh phúc, tự tại, không nguy cơ, đe dọa? Quyết định không làm gì cả có đem đến “bình an dưới thế cho người thiện tâm”!?
LDĐ: Chúng ta đều là những kẻ vui vẻ với công việc “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”. Đã đành! Nhưng từ trải nghiệm của bản thân, tôi thấy không hoàn toàn dễ dàng. Mỗi người trong chúng ta đều có gia đình, bố mẹ, vợ con, anh em... Chưa nói tới các mối hiểm nguy từ phía nhà cầm quyền, quỹ thời gian dành cho một trang Web như DLB rất lớn! Ví dụ, trước những sự kiện như cuộc nổi loạn của dân chúng Bắc Giang cuối tháng 7/2010, chúng ta gần như 24/24 thay nhau thức để cùng đưa tin... Các bạn có gặp phản ứng nào không vui từ phía gia đình chưa? Các bạn giải quyết như thế nào để - như cá nhân tôi đã gặp phải - không bị vợ đẩy vào sự lựa chọn: hoặc là tôi hoặc là báo - tùy anh?
Dân Làm Báo: À, anh nói đến nguy cơ... vợ bỏ, con chê, cha mẹ từ! Và dưới ngòi bút được viết theo lệnh của ai đó thì chúng ta còn có nguy cơ bị lên án... quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh nữa chứ! Gia đình, vợ con, cha mẹ già! Lịch sử có bao giờ viết về một anh hùng dân tộc nào đó phải giúp con học bài, rửa chén cho vợ, săn sóc cho mẹ, hầu hạ cho cha trước khi xung trận đối diện với quân thù! Chúng ta chỉ thấy hình ảnh một anh hùng hiên ngang trong hồn nước. Hôm qua một người bạn Hà Nội kể về tình trạng cả năm nay không một đồng ra đồng vào. Anh là một người nổi tiếng, người ta biết đến anh vì những dấn thân cho công lý, lo ngại cho anh là có ngày anh sẽ bị ăn cơm tù. Đâu ai biết được tảng đá lớn nhất đang đè nặng lên vai anh là tiền chợ cho vợ, tiền học cho con. Anh sợ ánh mắt buồn bã của vợ, nỗi lo âu trước tuổi của đứa con, và lời khuyên nhủ thoáng chút trách móc của người mẹ già hơn là cánh cửa nhà tù.
Mỗi người, mỗi gia đình có một hoàn cảnh riêng anh ạ. Cách giải quyết khác nhau và cách nào đi nữa, vẫn còn đó những căng thẳng lúc ít lúc nhiều, lúc hiện lúc ẩn trong cuộc sống gia đình. Vẫn mong là đừng bao giờ dẫn tới chuyện lựa chọn hoặc là tôi hoặc là... gì đó như anh nói. Điều đó cũng dẫn đến một ước ao: làm thế nào ở thời đại này, chúng ta có thể sống, phấn đấu cho sự thăng tiến của cá nhân và gia đình mình thì đương nhiên sẽ góp phần vào sự thăng tiến chung của đất nước.
LDĐ: Về nhân sự của lãnh đạo Đảng CS Việt Nam thì “đi ra đi dzô cũng mấy thằng cha khi nãy”, dù thay đổi ông nọ bà kia ở kỳ đại hội Đảng này hay tiếp theo thì vẫn thế, vẫn là một tập đoàn hàng chục năm nay tự chia nhau nắm trọn quyền lực và dính kết với nhau bằng lợi ích. Công an và cả quân đội đều bị biến thành công cụ phụng sự Đảng, “chỉ biết còn Đảng, còn mình”, ngày càng trở nên hung bạo hơn. Cho nên con đường tới đích dân chủ của Việt Nam có vẻ còn quá xa vời vì tương quan sức mạnh. Các bạn có bi quan trong cuộc đối đầu không cân sức “châu chấu đá xe” này không? Hay là vẫn tin rằng, “tưởng rằng chấu nát ai dè xe nghiêng”?
Dân Làm Báo: Trước hết, không dám gọi họ là mấy... thằng cha vì cha nào cũng đã đến giai đoạn trên bảo dưới không nghe cả rồi. DLB nghĩ rằng nguồn gốc của vấn đề không phải là “ai lãnh đạo” mà là “ai là người quyết định thành phần lãnh đạo”. Nếu “ai” đó không phải là nhân dân thì mọi thứ chỉ là một vở kịch tồi và tương lai chỉ sáng trưng trong bài diễn văn của các lãnh đạo tự phong, vẫn đen như mõm chó trong đời sống của dân ta.
Bi quan? Thử tưởng tượng chúng ta hỏi một người dân Nga trước khi Liên Bang Xô Viết sụp đổ - Bạn có bi quan không? Đảng CS Liên Xô lúc ấy mạnh gấp trăm lần đảng CSVN. Công an nước ta nhằm nhò gì so với hệ thống an ninh mật vụ KGB. Quân đội Xô Viết gốc Nga sẵn sàng bắn xối xả vào sắc dân khác và ngược lại. Khám đường Phan Đăng Lưu là khách sạn 5 sao so với Gulag... Người dân Nga ấy có bi quan không? Phải nói là tuyệt vọng thì đúng hơn. Nhưng đùng một cái, lịch sử đã sang trang như một phép lạ. Thực tế chẳng có phép lạ nào cả. Sự đổi đời ấy chỉ là quy luật của lịch sử: không một chế độ nào có thể tồn tại mãi nếu nó không đáp ứng nguyện vọng của người dân; mọi thay đổi sẽ được bắt đầu bởi một thiểu số dấn thân để làm ngọn lửa nhỏ thắp sáng tràn lan khát vọng của đại khối dân tộc; và thiện nhất định phải thắng ác. Hình ảnh cuối cùng của một cuộc đổi đời là hàng trăm nghìn người ở quảng trường có nhiều cờ búa liềm. Muốn vậy phải có 10 người, để có 100 người, để có 1.000 người. Từ 1.000 người đến hàng trăm nghìn người đôi khi chỉ là một khoảnh khắc. Khi chúng ta không có được 10 người ấy, 100 người ấy, chúng ta nên bi quan. Nếu ngược lại thì chúng ta hãy cùng nhau nuôi dưỡng niềm hy vọng. Sức mạnh của nòng súng, hàng trăm tay áo đen cảnh sát cơ động sẽ có ngày phải lùi bước trước sức mạnh của chính nghĩa và khát vọng làm người của gần 90 triệu người dân. Chúng ta không phải lo cái ngày đổi đời ấy có đến hay không. Cái lo mất ăn quên ngủ là làm sao ngày ấy đừng quá xa để mỗi ngày lại thêm một cô gái lên xe đò qua Xiêm Rệp làm điếm, thêm một sinh viên bỏ trường lớp đi lao động xứ người, thêm một trẻ thơ cơ nhỡ trên đường phố, thêm một mảnh rừng bị cho thuê, thêm một vùng biển bị dâng hiến, thêm một đường biên giới bị dời cọc cắm... Cái lo mất ngủ là làm sao ngày ấy đừng quá muộn để tổ quốc kiệt lực, không còn đứng nổi trong thế giới cạnh tranh toàn cầu và dân tộc chúng ta nổi tiếng là dân tộc đi làm mướn “giỏi” ở xứ người.
LDĐ: Những người trong nước mà các bạn tiếp xúc có thực sự hiểu được các giá trị dân chủ không, ví dụ tính hơn hẳn của bầu cử tự do và báo chí tự do góp phần quan trọng vào lành mạnh hóa xã hội? Họ có nhu cầu không? Tôi thấy số đông vẫn ngộ nhận về sự thay đổi và phát triển nhanh chóng của Việt Nam từ hai thập niên nay (điều này đúng), với hàm ý xác nhận công lao của Đảng. Phải chăng nhiều người không biết thực chất là nếu đảng CS Việt Nam không liên tục phạm sai lầm trong chính sách kinh tế làm kéo lùi đất nước và số tiền khủng khiếp do tham nhũng, lãng phí từ các công trình đầu tư không vào túi riêng của các quan chức thì đất nước còn phát triển hơn hẳn như thế nào?
Dân Làm Báo: Dân chủ không giản đơn như bài toán 1 + 1 = 2 để nói rằng khi biết là chúng ta biết rõ ngọn ngành. Chúng tôi chưa một ngày sống với dân chủ, chưa trải nghiệm nó thì nói thế nào là “thực sự hiểu”. Nhưng chúng tôi hiểu, biết, và rất rõ thế nào là độc tài; thế nào là 99,9% đi bầu một danh sách đã được định sẵn với những kẻ vô tài, vô đức lên làm vua làm chúa; thế nào là một nền báo chí mà tòa soạn là xưởng làm cá hộp sản xuất ra những hộp cá mòi giống hệt nhau; thế nào là lương tháng chỉ giống như là mẩu bánh mì vụn so với một chầu nhậu của một cán bộ kiêm đại gia...
Dù không được sống, được trải nghiệm một ngày với nó, khi đưa mắt nhìn ra thế giới bên ngoài thì cũng đủ để chúng ta thấy rằng, chí ít cho tới giờ phút này, dân chủ là động cơ dẫn đến sự phát triển vượt bực của rất nhiều quốc gia. Đủ để cho chúng ta biết dân chủ là con đường tốt nhất của nhân loại lúc này. Tuy nhiên, trên con đường chúng ta đi ngày hôm nay, dân chủ là đích đến nhưng lại không phải là điểm khởi đầu. Bác Ba, chị Tư, anh Tám bình dị khó mà vượt qua những rủi ro, nguy cơ như chúng ta đã trao đổi cho một khái niệm xa vời. Họ có thể đứng lên, xuống đường nếu đất đai, nhà cửa của chính mình bị cướp, ngôi nhà cầu nguyện của họ bị phong tỏa, đứa cháu hàng xóm bị công an bức tử... Dân Chủ chỉ được “hiểu” một khi nhu cầu đời sống thiết thực sát sườn của mình và gia đình mình bị “ảnh hưởng”. Xin hỏi một bác nông dân, một anh công nhân, một dân oan mất nhà, ngay cả một sinh viên đại học túng tiền nộp nhà trường... chúng ta sẽ có câu trả lời về sự đứng lên, về bước chân đầu tiên của họ vào con đường đi tìm Dân Chủ.
Sự ngộ nhận của đám đông về sự thay đổi và phát triển nhanh chóng của Việt Nam là hệ quả đương nhiên của hệ thống bưng bít thông tin. Chính vì thế mà đảng và nhà nước đã kiểm duyệt báo lề phải, đánh phá báo lề trái, ngăn chận mọi thông tin, trao đổi để hạn chế người dân cùng nhau biết, cùng nhau hiểu thế nào là phát triển bền vững, để không cho dân chúng nhận thức sự phồn vinh giả tạo hiện tại là kết quả của việc “chà đồ nhôm chôm đồ nhà” - tài nguyên, vốn liếng của đất Mẹ có nhiêu xài, bán, cho thuê hết bấy nhiêu, đại đa số người dân chỉ “hưởng ké” mùi hương của một dạ tiệc phồn vinh đang nằm gọn trong tay một thiểu số giàu có trong một xã hội phân cực giàu nghèo trầm trọng.
Nhưng mọi sự bưng bít thông tin cũng đều vô ích. Bởi nguồn thông tin lớn nhất chính là đời sống của chúng ta và xã hội chung quanh mình. Không ai mà không biết hiện nay tham nhũng và cán bộ là hai gã song sinh dính chùm. Không ai mà không biết cái ổ gà mới lọt hố tối qua, cái cầu nứt nẻ càng sửa càng sụm là do tài năng rút ruột của mấy ổng. Không ai mà không biết cái “dinh” đó là của lão ấy, khách sạn sang trọng này là của mụ kia. Không ai mà không biết mấy thằng Thái, thằng Sing chẳng khôn chẳng giỏi gì hơn dân ta nhưng đã qua mặt ta từ khuya và chúng ta chỉ còn hy vọng ca bài chiến thắng với tụi nó ở những giải bóng đá. Biết, bức xúc, nhưng dân ta vẫn còn sợ và vì thế vẫn yên lặng, kiên nhẫn sống. Cho đến một ngày, 100 người tụ họp đâu đó, 200 người, 300 người... Lúc đó, họ sẽ bước ra khỏi nhà và trở thành một cá thể cần thiết trong con số hàng trăm nghìn người tràn ra khắp nẻo phố phường. Hình ảnh họ sẽ thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế. Và cũng là họ chứ không ai khác - những người dân bình thường ngày hôm nay làm nên lịch sử ngày mai.
LDĐ: Song song với thái độ bạc nhược và thuần phục Trung Nam Hải của lãnh đạo Đảng CS Việt Nam nhìn thấy rất rõ qua việc cho thuê 300 ngàn hécta rừng đầu nguồn, khai thác bô-xít tại vùng chiến lược Tây Nguyên, hơn 90% dự án EPC lọt vào tay thầu Trung Quốc, là hiện tượng hàng hóa, văn hóa phẩm Trung Hoa tràn ngập lãnh thổ, từ thành thị tới nông thôn. Thái độ của đại đa số dân chúng bình thường trước thảm cảnh này ra sao? Mặc nhiên chấp nhận sự đô hộ, Bắc thuộc hóa, xâm lược “mềm” hiện tại và “cứng” trong tương lai gần – như một sự đã rồi?
Dân Làm Báo: Mấy nghìn năm trước, khi đất nước từ trong nhà ra đến ngoài ngõ đi đâu cũng thấy Thái Thú chắc hẳn cũng có người hỏi câu này giống anh. Suốt chiều dài lịch sử, Hai Bà Trưng đã trả lời, Ngô Quyền đã trả lời, Lê Lợi đã trả lời... Nhưng cũng sẽ không có những tên gọi đó của hai Bà, của những anh hùng dân tộc ấy trong những trang sử hùng tráng nếu không có những người dân Việt Nam bình dị mộc mạc đồng lên tiếng trả lời: không, không bao giờ là một sự đã rồi! không bao giờ vận mạng của đất nước nằm trong tay những kẻ bạc nhược và thuần phục ngoại bang! Lịch sử đã như thế, cha ông đã như thế. Thì tại sao ngày nay có thể thiếu những Điếu Cày với tấm biểu ngữ “lịch sử” chống Bắc Kinh trước nhà hát thành phố? Làm thế nào lại không thể có thêm những Nguyễn Huệ Chi để xuất hiện những thằng tin tặc bất lương trên trang nhà Bô Xít? Tại sao lại có thể quên những người như Lê Công Định, tác giả của bản tuyên bố khẳng định chủ quyền Trường Sa, Hoàng Sa với chữ ký đồng tình của gần 3000 luật sư thuộc Luật Sư Đoàn Thành Phố Hồ Chí Minh. Lịch sử chống Tàu cộng tiếp nối hôm nay với Cù Huy Hà Vũ với những vụ kiện “trên cơ” và “ngài” Nguyễn Tấn Dũng “yếu... thế”... Đấy là những bằng chứng để không thể nào ngộ nhận rằng dân ta“mặc nhiên chấp nhận sự đã rồi”. Chỉ có “đảng” là “mềm hiện tại” chứ “DÂN” lúc nào cũng “cứng”... cứng trong quá khứ và sẽ mãi vẫn còn “cứng” trong tương lai!!!
LDĐ: Tổng kết các nguyên nhân quan trọng dẫn tới sự sụp đổ chế độ cộng sản ở Ba Lan vào năm 1989, các nhà nghiên cứu xã hội khẳng định vai trò hết sức quan trọng của truyền thông “lề trái”(nói theo cách của người Việt hiện nay), trong đó đáng kể nhất là “Radio Free Europe” phát sóng từ Tây Đức, tạp chí “Kultura” phát hành ở Paris và các nhà xuất bản bí mật của “Công đoàn Đoàn Kết”. Với Internet hiện nay, điều kiện phổ biến của thông tin lề trái lợi thế hơn nhiều. Các bạn có nghĩ chúng ta cũng tự tin vào sự đóng góp không nhỏ của mình cho tiến trình dân chủ hóa của Việt Nam, bất chấp sự đánh phá của tin tặc và chế độ kiểm soát của nhà cầm quyền? Sự hy sinh và chịu đựng trấn áp, tù tội của các Bloggers như Điếu Cày, AnhBaSG, Tạ Phong Tần, Uyên Vũ, v.v... rất đáng cảm phục, cần thiết, tất yếu và chắc chắn sẽ được một đất nước Việt Nam dân chủ sau này ghi nhận và vinh danh?
Dân Làm Báo: Đúng là những gì xảy ra trên thế giới đã chứng minh vai trò quan trọng của truyền thông “lề trái” và chức năng của Internet đã “cách mạng hóa” lãnh vực thông tin, từ người sản xuất tin, chuyển tin cho đến người nhận tin. Internet tự nó không đem lại lợi thế cho ai nếu người đó không biết khai dụng. Nhưng chắc chắn internet đã tạo ra một sân chơi công bằng hơn. Những nhà độc tài không còn độc quyền thông tin qua phương tiện một tờ báo, một đài phát thanh, một đài truyền hình... Một học sinh, sinh viên, một bác về hưu đã dễ dàng trong 30 phút là có thể trở thành “tổng biên tập” của một tờ báo có tên gọi là Blog. 30 phút để có 1 trang blog, nhưng kẻ độc tài phải cần nhiều nhân sự, công sức, tiền bạc để đánh sập trang blog đó. Sẽ như thế nào khi không phải là 1 trang blog mà là 100, 1.000, 10.000 trang blogs... ? Vì thế chúng ta bất chấp đánh phá. Chúng ta cũng không cần xem đó là đánh phá của họ mà xem đó là thành quả của chính chúng ta khi chúng ta đang làm cho những kẻ muốn bịt mồm bịt miệng nhân dân phải điên đầu, tốn công, tốn sức để giải quyết bài toán không thể giải được mà chúng ta đặt ra cho họ. Mỗi ngày nhà độc tài phải loay hoay dựng tường lửa, rình rập cài mã độc, hạ mình làm phường tin tặc đánh phá trang blog của Danlambao, ngày đó là ngày chiến thắng của Danlambao.
Nói đến sự hy sinh và chịu đựng của các blogger, các nhà dân chủ đang bị tù đày hoặc trấn áp thì có lẽ không ai trong chúng ta không cảm kích, ghi nhận và cảm thấy những thể hiện quan tâm, đóng góp của mình thật là vô cùng nhỏ bé. Riêng đối với Danlambao, các anh các chị ấy là những người may mắn. Họ đã không còn nô lệ cho sự sợ hãi. Họ đã sống được một cuộc đời có ý nghĩa. Họ có thể ngẩng mặt và nói với Tổ tiên rằng họ đã sống xứng đáng với những hy sinh xương máu của tiền nhân. Họ có thể nhìn thẳng mặt con cháu và thế hệ mai sau để nói rằng họ đã làm hết sức mình vì tương lai, hạnh phúc của chúng. Trong không gian chật hẹp của bốn vách tường tù, anh Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải thật sự đang sống. Trong không gian mở rộng của bầu trời lắm khói nhiều mây, bao nhiêu người trong chúng ta thật ra đang chết?!
LDĐ: Hiện nay có 2 điều mà tập đoàn cộng sản Ba Đình sợ nhất: một, thông tin khác với bộ máy tuyên truyền. Hai, hình thành tổ chức đấu tranh của quần chúng. Người Việt chúng ta mới chỉ có phần đầu. Trong hơn 40 năm bền bỉ tranh đấu, với hơn 38 triệu người Ba Lan trong nước và hoảng 10 triệu người Ba Lan sống ở nước ngoài, mà họ chỉ có một phong trào “Đoàn Kết” duy nhất, họ không lập ra bất kỳ đảng phái riêng biệt nào khác, nhằm tập trung mọi lực lượng xã hội. Các bạn có hy vọng về một sự đoàn kết có tổ chức chặt chẽ của người Việt trong nước, thay vì tình trạng hiện nay với một số đảng phái lẻ tẻ, mang nặng tính hình thức, trong khi đó thì có vẻ như háo danh, và sự chia rẽ phổ biến trong và cả ngoài nước?
Dân Làm Báo: Xin được nhất trí với anh về 2 điều mà tập đoàn nắm quyền tại đất nước này đang sợ nhất. Cũng đồng ý với anh về kinh nghiệm, không riêng gì của Ba Lan mà còn ở Serbia, Georgia về phương hướng của phong trào quần chúng. Ba Lan có phong trào Đoàn Kết và sau khi phong trào thành công mới thực sự dẫn đến vai trò quan trọng của các đảng phái để tham gia vào bối cảnh sinh hoạt đa đảng. Serbia đã không thành công với mười mấy đảng phái đối lập để cuối cùng một số lãnh đạo đảng phái đã phải ngồi lại với nhau, chịu sự phối hợp của phong trào Otpor phi đảng phái, để có được sự ủng hộ của tuyệt đại đa số quần chúng, hầu hạ bệ guồng máy độc tài Milošević.
Nhưng những gì xảy ra ở Ba Lan hay các nước khác chỉ là kinh nghiệm để chúng ta rút tỉa và từ đó tự tìm ra hướng giải quyết cho chính dân tộc mình. Có lẽ mỗi chúng ta ai cũng đang nằm trong tiến trình đi tìm bài giải cho đất nước này. Có những người đã nằm xuống khi đáp số cho bài toán vẫn còn dở dang. Có những người từng bước thử nghiệm giải pháp của mình dù phải đánh đổi bằng tù ngục. Có những người tưởng đã tìm ra và đăng đàn trình bày phương hướng của mình và vô tình phê phán những phương hướng khác đang được nhiều người hy sinh thì giờ, công sức, ngay cả an toàn của cuộc sống để theo đuổi. Có những người bị nhà cầm quyền với mọi phương tiện, thủ đoạn ngày đêm tạo ấn tượng họ chỉ là những thành phần háo danh, chia rẽ và thủ lợi để ngăn chận mọi sự phối hợp, nỗ lực đoàn kết.
Danlambao tin rằng mọi nỗ lực, phương hướng đều sẽ mang lại nhiều kết quả nếu có sự tham gia của quần chúng. Những tuyên bố, hoạt động, kết hợp giữa tổ chức này, đảng phái kia vẫn chỉ làm những tên độc tài cười ruồi nếu vẫn thiếu bóng dáng của người dân.
Danlambao cũng tin rằng không có gì để đảm bảo một tổ chức lý tưởng, một đảng tiến bộ ngày hôm nay không biến chất khi nắm quyền ngày mai. Vẫn còn đó bài học ung mủ về những con người một thời “từ ấy trong tôi bừng nắng hạ”, những anh hùng vô sản hôm qua dép lốp vẫn vượt được Trường Sơn, ngày nay phải là xe Lexus mới về được dinh thự; ngay cả bây giờ đã thấp thoáng những con người “lý tưởng” bắt đầu khập khểnh “lương tâm không bằng lương tháng”. Lấy gì để đảm bảo chính tâm bền vững khi nắm được quyền lực trong tay? Chỉ có sức mạnh của quần chúng, cái mà tên gọi thời đại là “People Power” mới là đội quân vô địch canh giữ nền dân chủ bền vững. Đã hết cái thời chúng ta phó mặc vận mệnh dân tộc vào một minh chủ, một tập đoàn đỉnh cao trí tuệ, hay một đảng “quang vinh”.
LDĐ: Tôi tin rằng, báo chí truyền thông lề trái không thể làm sụp đổ chế đổ cộng sản Việt Nam, nhưng chắc chắn không có báo chí, truyền thông lề trái thì chế độ cộng sản sẽ không sụp đổ. Các bạn cứ tưởng tưởng một ngày nào đó ở Việt Nam sẽ xảy ra một cuộc tổng bãi công, biểu tình, người ta nhắn tin và cổ vũ nhau qua mọi phương tiện: Twitter, Facebook, Youtube, SMS... giống như đã xảy ra tại Iran. Sát với thời cuộc trong nước, nằm ngay trong lòng dân, DLB có thể dự đoán khả năng về một sự kiện đột phá nào lớn tương tự trong năm nay hay tương lai không? Bao giờ nước lũ bạo hành và bất công dồn đủ mạnh để vỡ bờ? Chúng ta đã từng có những cuộc tập dượt tự phát ở Thái Hà, Đồng Chiêm (Hà Nội), Thanh Hóa, Cồn Dầu, Bắc Giang…
Dân Làm Báo: Giống như anh, Danlambao tin rằng báo chí truyền thông lề trái tự nó không thể làm sụp đổ chế độ độc tài, nhưng cũng tin tưởng mãnh liệt rằng, truyền thông lề trái góp phần rất lớn cho việc đánh tan độc tài. Bên cạnh đó, truyền thông lề trái còn góp phần để phát huy sự tham gia của người dân vào sinh hoạt của xã hội đang sống qua những quan tâm, góp ý, đòi hỏi, yêu cầu. Nó còn tiếp tay nâng cao dân trí qua việc tạo nên những môi trường, cơ hội tiếp cận thông tin nhiều chiều và từ đó góp phần xây dựng nền tảng của một xã hội công dân. Chúng ta không chỉ đo lường kết quả của truyền thông lề trái vào ngày độc tài cuốn gói ra đi. Chúng ta có thể thấy được kết quả mà truyền thông lề trái đang đạt được hàng giờ, hàng ngày trên đất nước này. Những kết quả tích lũy đó không những rút ngắn con đường xóa bỏ độc tài mà còn giúp cho giai đoạn gìn giữ thành quả và xây dựng dân chủ được dễ dàng hơn. Nó đã, đang và sẽ tiếp tục góp phần vào việc xây dựng sức mạnh quần chúng – People Power. Và đó chính là lý do cho sự có mặt của Danlambao bên cạnh những blogger đàn anh, đàn chị.
Về dự đoán khả năng xảy ra của một đột phá lớn thì Danlambao nghĩ rằng chúng ta không cần phải dự đoán. Sẽ tiếp tục xảy ra những đòi hỏi về dân sinh, sẽ tiếp tục những tập dượt tự phát tương tự như Thái Hà, Đồng Chiêm. Sẽ nhiều lần nữa hàng nghìn người xuống đường vì cán bộ cướp đất, tham ô, công an đánh người, giết người và đảng làm ngơ dung túng. Bản chất của kẻ cướp vẫn là kẻ cướp. Và dân ta đã bắt đầu bước ra khỏi cái thời chịu đấm ăn xôi. Cuộc... chơi nào cũng vậy, khi người ta đã làm được một lần là xem như... xong. Người dân đã xuống đường một lần, họ sẽ xuống đường nghìn lần nữa. Cách mạng sẽ tái diễn. Chắc chắn sẽ tái diễn. Người dân sẽ ngày càng can đảm hơn và cái đê có hình búa và liềm còn sót lại ở nước ta rồi sẽ vỡ, như đã từng bị tháo gỡ ở ngay cái nôi của chủ thuyết đã sản sinh ra nó. Điều mà truyền thông lề trái cần ra sức góp phần là thông tin về những con lũ dâng lên vì bất công và bạo hành để chúng tràn tung khắp nước. Báo lề trái sẽ cần vạch ra được những vết nứt của cái đê vẫn còn đang “ngoan cố” ngăn chận sức sống của cả dân tộc vươn lên, để giúp cho cho sự bộc phá của cơn lũ tập trung vào hầu cuốn tan hai gã song sinh độc tài và tham nhũng..
LDĐ: Năm Mới 2011, xin chúc BBT “Dân Làm Báo” bền bỉ, dẻo dai và lạc quan hướng tới sự thắng lợi tất yếu của xu thế dân chủ, của Cái Thiện trước Cái Ác!
Dân Làm Báo: Danlambao chân thành cám ơn anh Lê Diễn Đức đã tạo cơ hội để chúng ta có cuộc trao đổi này. Anh đã luôn luôn khuyến khích, hỗ trợ DLB như một người đàn anh quý mến. Xin gửi niềm cảm kích đến các bạn đã đến với trang blog mà chúng ta gọi là “Thôn Danlambao”. Dù chưa gặp nhau tận mặt, nhưng mỗi giây phút mở trang blog, ghé vào thôn, các bạn đã cho Danlambao niềm hạnh phúc mà tiền tài vật chất, đồng đô la cũng không mua được - Đó là cảm giác không còn đơn độc trên con đường này.
31/12/2010
© 2010 Radio Free Asia
© 2010Dân Làm Báo