| TRẦN KHẢI . Việt Báo Chủ Nhật |
|
| TRẦN KHẢI |
Translate
Tuesday, December 28, 2010
Tq Mơ Trận Xích Bích
Monday, December 27, 2010
Quân Lực Trung Quốc Đe Dọa Các Nước Láng Giềng và Hoa Kỳ (The Economist, Nguyễn Quốc Khải dịch)
The Fourth Modernisation
Friend or Foe – Special Report on China’s place in the world
Nguồn: The Economist, 04-12-2010
Người dịch: Nguyễn Quốc Khải

Hình 1: Hỏa tiễn và tầu ngầm là hai võ khí lợi hại của Trung Quốc.
Trung Quốc trở thành một lực lượng quân sự phải đối phó trong vùng Tây Thái Bình Dương. Hoa Kỳ nên phản ứng ra sao?
Vào 35 năm trước đây, Chủ Tịch Đặng Tiểu Bình kết tội Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc (People’s Liberation Army – PLA) là “bệ rạc, biếng nhác, tự cao tự đại, phung phí, và chậm chạp.” Mặc dù vậy, ba năm sau khi khởi sự canh tân đất nước, ông Đặng Tiểu Bình đặt quân đội vào ưu tiên thứ tư sau nông nghiệp, kỹ nghệ, và khoa học. Khi vị tư lệnh hải quân đưa ra kế hoạch để biến Trung Quốc thành một lực lượng hải quân hùng mạnh của thế giới, ông ta đã không biết trước rằng ông phải đạt được mục tiêu này trước năm 2040.
Về sau hiện đại hóa quân đội đã trở thành một ưu tiên nhờ vào hai trường hợp Hoa Kỳ sử dụng hỏa lực tân tiến. Thứ nhất, việc Hoa Kỳ sử dụng võ khí chính xác trong chiến dịch Desert Storm thuộc chiến tranh vùng Vịnh lần thứ nhất [1990-1991] đã làm cho Trung Quốc nhận thức được rằng không thể phòng vệ bằng số lượng. Thứ hai, khi Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc hăm dọa Đài Loan bằng cách thử nghiệm hỏa tiễn vào năm 1996, Tổng Thống Bill Clinton đã ra lệnh cho hai hải đoàn xung kích với hàng không mẫu hạm tiến vào vùng eo biển Đài Loan. Một trong hai lực lượng này dẫn đầu bởi hàng không mẫu hạm mang một cái tên khiêu khích là USS Independence [Đài Loan muốn trở thành một quốc gia độc lập với Trung Quốc].
Sự đổ vỡ của Liên Bang Xô Viết đã thuyết phục những nhà lãnh đạo Trung Quốc là một cuộc chạy đua võ trang với một đại cường duy nhất sẽ phung phí tiền bạc và sẽ đe dọa đến uy quyền của đảng Cộng Sản Trung Quốc. Đối đầu để thử thách Hoa Kỳ là một việc vô nghĩa. Thay vào đó, Trung Quốc tập trung vào việc sản xuất võ khí không đối sứng (asymmetric weapons). [Đây là loại vũ khí nhắm vào yếu điểm của kẻ thù tương đối mạnh].
Sự tiến bộ của Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc rất khó có thể đo lường được với chiến lược phi chính thống này. Tây Phương có những quan điểm rất khác biệt nhau. Những nhà phân tách quân sự nhận thấy ưu thế của Hoa Kỳ trên biển bị đe dọa nhiều hơn trong vùng phía tây Thái Bình Dương. Những chuyên viên an ninh của Trung Quốc thường chế giễu tất cả những tin đồn gây ra hốt hoảng. Ai đúng ai sai?
Vấn đề hiện đại hóa PLA nổi bật về ba lãnh vực. Trước hết, Trung Quốc đã thiết lập cái mà Ngũ Giác Đài gọi là “chương trình hỏa tiễn đạn đạo (ballistic missile) và hỏa tiễn hành trình (cruise-missile) năng động nhất thế giới với căn cứ ở trên đất liền” Quân Đoàn Pháo Binh II của Trung Quốc trang bị hỏa tiễn với tầm ngắn 1,100 dặm nhắm vào Đài Loan và đang được cải thiện để bắn xa hơn, chính xác hơn và mang được đầu đạn lớn hơn. Quân Đoàn Pháo Binh II cũng đang cải thiện hỏa tiễn tầm trung, có khả năng mang theo đầu đạn quy ước hoặc nguyên tử. PLA cũng dàn trận hàng trăm hỏa tiễn hành trình tầm xa bắn từ trên không hoặc từ mặt đất. PLA đang phát triển loại hỏa tiễn chống chiến hạm đầu tiên trên thế giới trang bị với một bộ phận mang theo đầu đạn nguyên tử và có khả năng từ bên ngoài quay trở lại bầu khí quyển để tăng phần hiệu quả.
Thứ hai, Trung Quốc đang cải tiến và bành trướng đội tầu ngầm. Những tầu ngầm này nay có thể đậu tại căn cứ mới hoàn tất ở Đảo Hải Nam, ở ngoài khơi bờ biển phía nam của Trung Quốc. Trong giai đoạn 8 năm tính đến 2002, Trung Quốc đã mua 12 tầu ngầm của Nga thuộc loại Kilo, đây là một cải tiến lớn so với loại tầu ngầm cũ thuộc loại Ming và Romeo. Kể từ lúc đó đến nay, Hải Quân Trung Quốc đã bắt đầu loại tầu ngầm do Trung Quốc vẽ kiểu có tầm xa và khó bị lộ, kể cả loại Jin chạy bằng nguyên tử trang bị hỏa tiễn đạn đạo và loại Shang, tầu ngầm tấn công chạy bằng nguyên tử. Trung Quốc có khoảng 66 tầu ngầm so với 71 tầu ngầm của Hoa Kỳ tương đối tối tân hơn. Theo Kokoda Foundation, một tổ chức nghiên cứu của Úc, Trung Quốc có thể có tới 85-100 chiếc tầu ngầm vào năm 2030.
Thứ ba, Trung Quốc tập trung cố gắng vào cái gọi là “informatisation” theo lối nói ngọng do Chủ Tịch Giang Trạch Dân sáng tạo ra vào năm 2002 để mô tả làm sao PLA cần phải hoạt động như một lực lượng duy nhất, biết sử dụng những dụng cụ đo lường vật lý bén nhậy (sensor), thông tin, chiến tranh điện tử và chiến tranh liên mạng. Trung Quốc ngày nay biết rõ hơn những gì đang xẩy ra phía xa trong Thái Bình Dương nhờ vào sự phối hợp của vệ tinh, hệ thống ra đa vượt qua khỏi chân trời, hệ thống ra đa tần số cao dò tìm sát mặt đất, phi cơ thám thính không người lái và những vật dụng thăm dò dưới mặt nước.
Trung Quốc cũng đang chế tạo võ khí hủy diệt vệ tinh. Các vệ tinh của Hoa Kỳ bị mờ bởi tia laser bắn từ mặt đất. Vào năm 2007, một hỏa tiễn đạn đạo phóng đi từ căn cứ không gian Xichang ở Sichuan phá vỡ một vệ tinh thời tiết – Đây không phải là một kỳ công, tuy nhiên đã làm các nước khác giận dữ vì nó tạo ra 35,000 mảnh vụn trong không gian.
Tin tặc của Trung Quốc cũng bận rộn. Vào tháng 3 năm vừa qua, những nhà nghiên cứu Canada đã khám phá ra một hệ thống do thám bao gồm 1,300 máy điện toán, trong đó có nhiều máy nằm ở bên trong Trung Quốc, đã xâm nhập vào các hệ thống điện toán của chính phủ. Trung Quốc đã tấn công vào những mục tiêu của Đài Loan và Tây Phương ít nhất 35 lần trong một thập niên kết thúc vào năm 2009 theo Northrop Grumman, một công ty đấu thầu của Hoa Kỳ. Ngũ Giác Đài công nhận không rõ là PLA là thủ phạm của những cuộc tấn công này, nhưng lập luận rằng những nhà phân tách có thẩm quyền của Trung Quốc nhận thấy rằng võ khi điện toán là quan trọng.
Vũ khí mới
Những chuyên viên quân sự Hoa Kỳ, Úc và Nhật Bản nghĩ rằng những võ khí mới của Trung Quốc vừa kể trên tạo thành một đe dọa to lớn hơn là những kế hoạch nổi cộm như hạ thủy những hàng không mẫu hạm trong 10 năm tới. Ông Alan Dupont của Đại Học Sydney tại Úc nói rằng “những hỏa tiễn và võ khi điện toán đang trở thành những võ khí chọn lựa cho những quốc gia thua kém về võ khi quy ước.”
Theo Trung Tâm Thẩm Định Chiến Lược và Ngân Sách (Centre for Strategic and Budgetary Assessments – CSBA), một viện nghiên cứu của Hoa Kỳ, hỏa lực của Trung Quốc sẽ đe dọa các căn cứ quân sự của Hoa Kỳ tại Á châu. Cho đến nay các căn cứ này được an toàn đối với mọi cuộc tấn công ngoại trừ võ khí nguyên tử. Hỏa tiễn của Quân Đoàn Pháo Binh II của Trung Quốc có thể làm hệ thống phòng vệ các căn cứ mất tác dụng, phá hủy các sân bay, cũng như một số lớn binh sĩ và chiến hạm. Nhật Bản hiện nay đã nằm trong tầm bắn của hỏa tiễn Trung Quốc. Một số hỏa tiễn này đang nhắm thẳng vào Đài Loan. Guam sẽ nằm trong tầm hỏa tiễn không bao lâu nữa.
Tầu ngầm, hỏa tiễn, và hỏa tiễn hành trình chống chiến hạm đe dọa những hải đoàn xung kích bao gổm hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ trong vòng 1,000 – 1,600 hải lý tính từ bờ biển Trung Quốc. Theo Ông Ross Babbage, một nhà phân tách quân sự Úc và là sáng lập viên của Kokoda Foundation, nếu Trung Quốc có hỏa tiễn chống chiến hạm, bay nhanh và không báo trước, rất khó mà có thể chống lại những hỏa tiễn này. Những võ khí không gian và võ khí điện toán mà Trung Quốc gọi là cái chùy của kẻ sát nhân trong cuộc tấn công bất ngờ được hoạch định để phá nát hệ thống điện tử tinh vi nhưng mong manh của Hoa Kỳ. Điều này làm cho quân lực của Hoa Kỳ mù một nửa và câm và những căn cứ và hàng không mẫu hạm càng dễ bị tấn công.
Hình 2: Khả năng hỏa tiễn của Trung Quốc.
Nói tóm lại, khả năng tấn công của Trung Quốc đã tiến xa hơn là việc ngăn chặn Hoa Kỳ can thiệp vào bất cứ cuộc xung đột nào giữa Trung Quốc và Đài Loan. Ngày nay, Trung Quốc có thể phóng hỏa lực của mình vượt xa giới hạn 12 dặm (19km) tính từ bờ biển nơi mà Hoa Kỳ đã một thời tự do tung hoành mà không cần suy đi nghĩ lại. Ông Okamoto, một nhà phân tách an ninh Nhật Bản, tin rằng chiến lược của Trung Quốc là kiểm soát hoàn toàn cái mà những kế hoạch gia gọi là chuỗi đảo thứ nhất (First Island Chain). Cuối cùng, Trung Quốc muốn chặn đứng khả năng của hạm đội của Hoa Kỳ về việc bảo vệ quyền lợi của Hoa Kỳ ở vùng Tây Thái Bình Dương.
Những viên chức cao cấp nhất của Hoa Kỳ đã để ý đến những biến chuyển trên. Năm ngoái, Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Robert Gates báo động rằng “đầu tư [của những quốc gia như Trung Quốc] vào các lãnh vực võ khi điện toán, chống vệ tinh, chống chiến hạm, võ khí không gian, và hỏa tiễn đạn đạo có thể đe dọa sự phát triển hỏa lực của Hoa Kỳ và yểm trợ đồng minh ở Thái Bình Dương – đặc biệt là những căn cứ không quân tiền phương và những hải đoàn xung kích bao gồm hàng không mẫu hạm.”
Ông Ross Babbage nói thẳng thừng hơn: “kế hoạch quốc phòng hiện nay là vô giá trị.” Ông và những nhà phân tách thuộc CSBA lập luận rằng Hoa Kỳ cần phải suy tính lại về chiến lược tại Thái Bình Dương. Hoa Kỳ cần phải tăng cường các căn cứ và khả năng phá vỡ những cuộc tấn công của Trung Quốc với các vật nghi trang và bằng cách phân tán rộng phi cơ và chiến hạm trong toàn vùng. Quân lực của Hoa Kỳ phải có kế hoạch tiếp vận tốt hơn và có thể chiến đấu ngay cả trong trường hợp hệ thống tin tức bị hư hỏng.
Một việc nghiêm trọng là quân lực của Hoa Kỳ cần phải có khả năng hủy diệt hệ thống trinh sát, do thám điện tử và thẩm định thiệt hại của Trung Quốc. Một số những hệ thống này được bảo vệ bởi một hệ thống đường hầm ngoài tầm hủy diệt của võ khí Hoa Kỳ.
Thái Bình chỉ là cái tên
Những nhà phê bình thường nói rằng những người tham dự vào chiến tranh lạnh đang mắc phải căn bệnh gọi là hội chứng mất kẻ thù (enemy deprivation syndrome). Để bắt đầu, một số người có cảm tưởng sai lầm rằng chi tiêu về quốc phòng của Trung Quốc gia tăng. Ngân sách của PLA giữ cùng một nhịp độ với tổng sản phẩm nội địa (gross domestic product – GDP) trong 10 năm vừa qua. Trong hai thập niên trước đó tỉ lệ của ngân sách này so với GDP giảm. Các chuyên viên không đồng ý với nhau về kích thước của ngân sách quốc phòng của Trung Quốc mà nhà cầm quyền chỉ tiết lộ có một phần. Ông Sam Perlo-Freeman thuộc Viện Nghiên Cứu Hòa Bình Quốc Tế Stockholm ước tính rằng chi phí quốc phòng của Trung Quốc trong năm 2009 là $99 tỉ theo giá biểu của năm 2008. Một số ước tính khác cao hơn và con số chính thức của Trung Quốc là $70 tỉ. Hoa Kỳ dự trù một chi phí quốc phòng là $663 tỉ. Tỉ lệ chi tiêu quốc phòng trên GDP của Trung Quốc không bằng một nửa con số của Hoa Kỳ và thấp hơn các con số của Trung Quốc trong những năm 1990s. Ông Perlo-Freeman nói: “Không có nhiều bằng chứng của một cuộc chạy đua võ trang.”
Một số người nghi ngờ về phẩm chất của võ khí do Trung Quốc chế tạo. Một đô đốc hải quân Hoa Kỳ về hưu nói rằng phần lớn dụng cụ của Nga mà Trung Quốc mua là đồ vô dụng. Mặc dù đạt được một số tiến bộ, Trung Quốc chậm trễ về hướng dẫn, kiểm soát, động cơ turbine, dụng cụ chế tạo máy móc, dụng cụ định bệnh và nhận diện (diagnostic and forensic equipment), và việc phác họa và chế tạo với sự trợ giúp của máy điện toán. GS Dupont nói: “Trung Quốc đã đạt một bước tiến xa nhưng hiện đại hóa quân đội từ nay về sau trở nên khó khăn hơn.”
Một số người nghi ngờ về nhân lực của Trung Quốc. PLA chuyên nghiệp hơn so với thời kỳ còn là một quân đội nông dân, nhưng thiếu kinh nghiệm. Ông Nigel Inkster thuộc Viện Nghiên Cứu Quốc Tế về Chiến Lược (International Institute for Strategic Studies – IISS) nhớ lại rằng một trong những người sáng lập ra hải quân Trung Quốc đã nói: “Không phải là tôi không biết lái tầu, nhưng vấn đề là tôi chưa bao giờ nhìn thấy biển.”
Những vấn đề phức tạp như chiến tranh tầu ngầm cần nhiều năm mới nắm vững. Ông Christian Le Mière thuộc IISS nói rằng: “Khi ông chiến đấu, sẽ thấy có nhiều lỗ hổng. Khi chưa chiến đấu, ông không biết những lỗ hổng đó nằm ở đâu.” Vị đô đốc về hưu nghĩ rằng quân lực Trung Quốc thiếu sự tin cậy. Điều này sẽ làm họ chậm chạp ở chiến trường. Ông nói: “Chúng ta cho lực lượng của chúng ta trách nhiệm và sáng kiến. Đối với họ, điều này rất kỵ”
Ông Robert Ross thuộc Đại Học Harvard lý luận rằng những người bi quan đánh giá quá cao mối đe dọa của Trung Quốc và đánh giá quá thấp sức mạnh của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ có khả năng để theo rõi tầu ngầm của đối phương tốt hơn. Hoa Kỳ tài giỏi hơn về võ khí điện toán và ít nhược điểm hơn Trung Quốc về không gian – cũng chỉ vì Hoa Kỳ có sẵn hệ thống dư phòng. Trung Quốc sẽ gặp khó khăn để xâm nhập hệ thống phòng thủ chiến hạm bằng những biện pháp trả đũa và bằng cách ngụy trang điện tử của Hoa Kỳ. Ông Carlyle Thayer của Viện Nghiên Cứu Quốc Phòng Úc ghi nhận rằng Hoa Kỳ đã đưa vào Thái Bình Dương 32 trong số 53 tầu ngầm tấn công nhanh và ba tầu ngầm nguyền tử loại Ohio.
Mặc dù cuộc tranh luận này có những sự kiện không chắc chắn, nhưng có ba điều sau đây mọi người đồng thuận. Thứ nhất là Trung Quốc đã buộc chiến hạm Hoa Kỳ phải suy nghĩ làm sao và khi nào có thể tiến gần vào bờ biển Trung Quốc. Càng gần bờ bao nhiêu, các chiến hạm Hoa Kỳ càng phải đối phó với hỏa tiễn và tầu ngầm và càng có ít thời gian để phản ứng. Bất cứ ai lái một hàng không mẫu hạm trị giá $15 tỉ – $20 tỉ với một thủy thủ đoàn khoảng 6,000 người sẽ phải suy nghĩ hai lần trước khi chấp nhận thêm rủi ro. Để phủ nhận quyền sở hữu biển cả mà Hoa Kỳ đã ngự trị nhiều thập niên vừa qua, Trung Quốc không cần phải kiểm soát duyên hải của mình mà chỉ cần đe dọa những chiến hạm của Mỹ tại đó. Ông Hugh White, cựu viên chức về an ninh và quốc phòng Úc tiên đoán rằng miền tây Thái Bình Dương sẽ trở thành “vùng không hoạt động của hải quân.”
Thứ hai, Trung Quốc tăng cường khả năng sức mạnh. Tầu ngầm, phi cơ chiến đấu, hỏa tiễn, chiến tranh Internet và điện tử, trước đây tồi tệ, nay là một mối đe dọa. Võ khí của Trung Quốc sẽ tiếp tục cải thiện, và quân lực Trung Quốc sẽ gặt hái được kinh nghiệm. Nếu kinh tế không lụn bại, ngân sách sẽ gia tăng về mức tuyệt đối hay theo tỉ lệ của GDP. Nếu mọi thứ khác không thay đổi, Trung Quốc có thể phóng hỏa lực vào sân sau của mình dễ hơn là Hoa Kỳ phải phóng hỏa lực qua Thái Bình Dương. Như ông Gates nói: “Những căn cứ trú ẩn an toàn trong vùng tây Thái Bình Dương mà hải quân Hoa Kỳ hưởng trong gần cả sáu thập niên vừa qua sẽ phải chịu rủi ro.”
Thứ ba, mặc dầu Hoa Kỳ có thể trả đũa Trung Quốc, nhưng trước hết Hoa Kỳ phải vượt qua một số trở ngại. Chi thiêu về quân sự của Hoa Kỳ tại Á châu bị lu mờ bởi sự cần thiết cắt giảm chi phí của chính phủ nói chung và những ưu tiên quân sự khác như Afghanistan. Ông Jonathan Pollack thuộc Brookings Institution, cho thấy rằng một vài ý kiến như thay thế hàng không mẫu hạm bằng tầu ngầm, sẽ gập sự chống đối của hải quân và của những dân biểu muốn bảo vệ quyền lợi của cử tri. Ông Pollack nói tiếp: “Đối với nhiều sĩ quan, đặc tính để nhận biết hải quân gắn liền vào hàng không mẫu hạm và hỏa lực mà các hàng không mẫu hạm này phóng ra. Giảm số lượng của các hàng không mẫu hạm là một tiến trình khó nhọc.” Trên hết, những thay đổi lớn về hoạch định quân sự cần vài thập niên: Hoa Kỳ cần nghĩ về Trung Quốc vào năm 2025.
Tất cả những phân tích trên đây đều hướng về một nguyên tắc quan trọng. Hoạch định quân sự khác với ngoại giao. Những nhà ngoại giao chú trọng đến những gì họ nghĩ rằng nhà nước có khuynh hướng làm, nhưng những kế hoạch gia quân sự phải làm việc với những gì mà họ nghĩ nhà nước có thể làm. Ý định thay đổi và nhà nước có thể làm lạc hướng. Nếu ông có trách nhiệm bảo vệ quốc gia của ông, ông cần phải có khả năng đối phó ngay cả với những đe dọa không chắc có thực.
Lập luận này cũng đúng với Trung Quốc. Hoa Kỳ không ngần ngại tham chiến trong những năm vừa qua. Cách đây không lâu một đô đốc Trung Quốc đã về hưu ví hải quân Hoa Kỳ như một kẻ tội phạm “lang thang ngay ngoài cửa của một gia đình.” Sức mạnh của Hoa Kỳ vào những năm 1990s đã làm cho Trung Quốc cảm thấy bất an. Vì vậy Trung Quốc đã biến cải PLA để hỗ trợ chính sách đối với Đài Loan và bảo vệ vùng duyên hải quan trọng về phương diện kinh tế. Tuy nhiên, bởi gia tăng bảo vệ an ninh cho chính mình, Trung Quốc làm giảm an ninh của các nước láng giềng và Hoa Kỳ. Có thể, Trung Quốc không có ý định sử dụng võ khí một cách hung hăng. Nhưng những kế hoạch gia quân sự Hoa Kỳ không thể dựa vào tiên đoán này. Do đó họ phải có phản ứng.
Theo chiều hướng này, hai quốc gia không bao giờ có ý định làm hại, nhưng có thể bắt đầu cảm thấy mỗi đe dọa từ quốc gia kia. Nếu ông không trang bị võ khí, ông bỏ ngỏ để dễ dàng bị tấn công. Nếu ông võ trang, ông đe dọa quốc gia kia. Ông Herbert Butterfield, một sử gia Anh gọi trường hợp này là “một tình trạng khó khăn tuyệt đối và một nan giải không thể giảm bớt được”. Đây là một lý do tại sao mối quan hệ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ sẽ có thể trở nên tồi tệ.
Sunday, December 26, 2010
Ông già Noel rời khỏi Việt Nam
Dân Làm Báo – “Và cũng đêm nay một người ôm kỷ niệm” – Sir Herrström, Đại sứ Thụy Điển ở Hà Nội hiểu hơn ai hết lời ca khúc này. Tiếng chuông Nhà Thờ Lớn Hà Nội ở phố Nhà Chung có dư âm buồn của tiếng chuông Chùa ở Tu Viện Bát Nhã tận Lâm Đồng. “Người ơi, đêm nay Noel về. Hồn ơi lắng tai nghe”. Hồn Dân Tộc trong mỗi chúng ta còn hay chết rồi? Người ơi!
Hôm nay, khắp nẻo đường trên quê hương Việt Nam đón Giáng Sinh. Từ các thành phố lớn đến các thôn xóm, các buôn làng, phom, sóc, thôn ấp nhỏ có những cung bậc đón Giáng Sinh khác nhau. Thăm dò trên báo chí và thực tế thì năm nay Giáng Sinh không vui như mọi năm trước.
Đồng tiền Việt nam mất giá do lạm phát, giá cả tiêu dùng tăng lên chóng mặt. Noel năm nay người ta đi coi nhiều hơn là mua sắm. Hình ảnh các cửa hàng ế ẩm ở Hà Nội và Sài Gòn cả tuần trước Giáng Sinh cho thấy năm nay có một Giáng Sinh buồn.
Giáo hội Công Giáo đón Giáng Sinh với những chuyện đau lòng ở Thái Nguyên, Nam Định, Cồ Dầu ( Đà Nẵng). Một năm buồn của Giáo Hội.
Các hệ phái Tin Lành bị bắt bớ ở Hà Nội, Tây Bắc và ngay tại Sài Gòn thì mục sư Nguyễn Hồng Quang bị đánh đập không có nhà để đón Giáng Sinh. Ngay cả người chết của Hội Thánh Mennonite Việt Nam cũng không yên với an ninh Sài Gòn.
Một năm mà phong trào dân chủ bị tấn công nhiều nhất. Các phiên tòa xét xử Luật sư lê Công Định, Trần Hùynh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung gây bất bình dư luận trong và ngòai nước. Chấn động là vụ dàn dựng bẩn thỉu của nhà cầm quyền bắt bớ Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ.
Các trang web không phải của nhà cầm quyền bị tấn công một đợt mới ngay trước lễ Giáng Sinh gây nên một số thiệt hại không đáng kể. Năm nay là năm được mùa đánh phá các trang web cổ xúy phong trào dân chủ ở Việt Nam của an ninh mạng.
Nhưng tiếng chuông Giáng Sinh lại ngân vang trên mọi miền đất nước.
Thêm một tin buồn là MỘT “ÔNG GIÀ NOEL” RỜI KHỎI VIỆT NAM
Đó là tuyên bố trên trang blog của Đại Sứ Thụy Điển tại Hà Nội, trong entry có tên. ” Dark days in Hanoi”. Tạm dịch là: ” Những ngày đen tối ở Hà Nội”.
Thụy Điển đóng cửa đại sứ quán ở Hà Nội sau 40 năm họat động tại Việt Nam.
Entry này hiện có hơn 70 comment( tính đến trưa ngày 24.12.2010)
Tuyên bố này phát đi ngày 23.12.2010.
Quê hương của các giải Nobel ở Bắc Âu đóng cửa một cơ sở ngoại giao tại Hà Nội, Việt Nam. Xứ sở của Ông Già Noel không còn có nhân viên ngoại giao nào ở Bắc Việt Nam kể từ năm 2011. Những món quà của Ông Già Tuyết sẽ khó khăn đến với các chương trình nhân đạo của tổ chức SIDA( không phải HIV/AIDS), các học bổng về báo chí…
Một mùa Giáng Sinh buồn……
“… Đêm nay Giáo Đường vang tiếng kinh cầu.. Nơi xưa mình EM đứng, không thấy bóng ANH đâu Nữa đêm tan lễ, bóng EM bơ vơ trở về .” ( Vợ của Anh Ba SG, Vợ Anh Điếu Cày, Chị Dương Hà vợ anh Hà Vũ) đúng tâm trạng này.
….” Và cũng đêm nay một người ôm kỷ niệm” Sir Herrström, Đại sứ Thụy Điển ở Hà Nội hiểu hơn ai hết lời ca khúc này.
Nhưng không, kể từ sau 30.4.1975 có hàng triệu người Việt Nam có tâm trạng này mới đúng . Nhất là mỗi mùa Giáng Sinh về. Tiếng chuông Nhà Thờ Lớn Hà Nội ở phố Nhà Chung có dư âm buồn của tiếng chuông Chùa ở Tu Viện Bát Nhã tận Lâm Đồng.
Và dù gì thì cũng: “ Người ơi, đêm nay Noel về. Hồn ơi lắng tai nghe”. Hồn Dân Tộc trong mỗi chúng ta còn hay chết rồi? Người ơi!
Saturday, December 25, 2010
Lời chúc Giáng Sinh của blogger
Một năm lại trôi qua, mùa Giáng Sinh lại trở vế. Tiết trời lành lạnh của mùa Đông làm cho lễ Giáng Sinh mang một nét đặc biệt. Ở những vùng hàn đới và ôn đới, Giáng Sinh đến trong khung cảnh tuyết đang rơi, nhưng ở California thì chỉ thấy lành lạnh một chút chớ không có cảnh tuyết rơi. Cũng vì vậy mà có chuyện những ông già Noel ngồi trên những cỗ xe do các chú nai kéo trên tuyết trắng mang quà đến cho mọi người [nhất là các em nhỏ rất thích thú]. Sau một năm làm 3 blogs, cũng có những lúc vui, nhất là khi thấy được có những bạn đọc từ trong nước đã có viết những bức thơ gởi. Thật là một niềm vui to lớn. Mong ước rằng những blogs này là một chút góp sức nhỏ cùng các blogger trong nước tranh đấu chống lại những kẻ cường quyến bạo ngược đang chà đạp nhân quyền và nhân phẩm của người dân Việt thấp cổ bé miệng. Cầu mong Chúa lòng lành hãy ban phước cứu giúp dân tộc Việt Nam thoát khỏi đại họa Cộng Sản, quét sạch loài quỷ đỏ ra khỏi quê hương Việt Nam yêu dấu, để niềm vui lại về với người dân Việt, để đất nước rồi lại nở hoa dân chủ, để Việt Nam được tự chủ, tự cường, thoát khỏi hiểm họa của giặc Tàu.
Cuối cùng xin chúc các bạn có một mùa Giáng Sinh vui vẻ và một năm mới nhiều bình an và tốt đẹp.
Phi Vũ
Friday, December 24, 2010
Bao giờ nạn cưỡng chế ruộng đất mới chấm dứt?
Gia Minh, biên tập viên RFA
2010-12-22
Từ chiều ngày 20 tháng 12 cho đến ngày 21 tháng 12, cơ quan chức năng điạ phương tiến hành công tác cưỡng chế tại xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định.
Source blog1nguoiviet
Người dân biểu tình đòi đất tại Việt Nam.Source blog1nguoiviet (ảnh minh họa)
Hoạt động này nhằm buộc người dân giao đất ruộng để làm khu công nghiệp trong khi dân chúng chưa thống nhất với mức đền bù được chính quyền đưa ra.
Vừa đàm vừa đánh?
Gia Minh hỏi chuyện một người dân có đất ruộng bị cưỡng chế vào sáng ngày 21 tháng 12 vừa qua.Người dân: Tôi năm nay 64 tuổi. Tối qua, tôi thức trắng đêm để giữ ruộng; nhưng sáng nay họ đến khiêng chúng tôi vứt ra đường cách khu công nghiệp khoảng 500 mét. Họ chắn hàng rào không cho dân lên lại, hiện dân đang phẩn nộ lắm.
Chúng tôi thức trắng tại hiện trường để đòi lại sự công bằng thôi. Nhưng nay công bằng cũng không đòi được, mà chúng tôi bị áp chế quá nhiều không thể chịu được.
Họ ra thời hạn đến ngày 31 tháng 12 năm 2010 phải nhận mức tiền bồi thường này, giao đất để triển khai dự án. Hôm nay là ngày 21 tháng 12, như vậy họ thực hiện sớm hơn 10 ngày, tiến hành san lấp thi công công trình khi chúng tôi chưa kịp nhận tiền.Gia Minh: Bà vừa cho biết đòi hỏi công bằng, vậy điều gì là bất công đối với bà con?
Một người dân
Người dân: Bất công thế này: tiêu chuẩn đền bù mà họ đưa ra là 27 ngàn đồng một mét vuông đất; chúng tôi không đồng ý với mức đó nên họ nâng lên mức 47 ngàn đồng; mức đó vẫn không được chấp thuận thì họ
Họ ra thời hạn đến ngày 31 tháng 12 năm 2010 phải nhận mức tiền bồi thường này, giao đất để triển khai dự án. Hôm nay là ngày 21 tháng 12, như vậy họ thực hiện sớm hơn 10 ngày, tiến hành san lấp thi công công trình khi chúng tôi chưa kịp nhận tiền.
Họ thuê công an, bộ đội bốn tỉnh và mang năm chó berger về để áp đảo dân. Cứ năm người khênh một người dân đưa lên trên đường, và rồi dàn hàng ngang, sử dụng dùi cui để đánh.
Người dân luôn bị thiệt thòi
Gia Minh: Sau khi bị cưỡng chế như thế, người dân cần làm gì nữa để đòi hỏi quyền lợi?Người dân: Yêu cầu hiện nay của chúng tôi như sau:
Thứ nhất: do dân quá thiệt thòi: ví dụ như gia đình tôi có 2586 m2 thì sẽ được hưởng 182 m2 đất dịch vụ nhưng người ta chỉ cho lô 80 m2 mà cắt đi 100 m2. Họ mua của chúng tôi giá 27 nghìn, cộng hổ trợ lên 67 ngàn một mét vuông; nhưng bán lại cho chúng tôi giá 205 ngàn một mét vuông theo giá dịch vụ. Chúng tôi đòi hỏi giá chúng tôi bán thế nào, thì bán lại cho chúng tôi theo giá bằng như thế. Quyền lợi về mặt xã hội thế nào cũng phải cho chúng tôi được hưởng như thế. (Điều đó có nghiã tiêu chuẩn của chúng tôi là 182 m2 đất dịch vụ phải đủ).
Họ mua của chúng tôi giá 27 nghìn, cộng hổ trợ lên 67 ngàn một mét vuông; nhưng bán lại cho chúng tôi giá 205 ngàn một mét vuông theo giá dịch vụ. Chúng tôi đòi hỏi giá chúng tôi bán thế nào, thì bán lại cho chúng tôi theo giá bằng như thế.
Một người dân
Thứ ba: đất mồ mả, đất hoang ngay trước nhà chúng tôi mà xã đã mua đến 80 triệu một sào.
Do vậy chúng tôi không nhất trí, và đòi sự công bằng.
Gia Minh: Trong thời gian qua, người dân đã gữi đơn đến các cấp nào để đòi hỏi sự công bằng?
Người dân: Chúng tôi đã gửi đơn đến xã, đến huyện, tỉnh, trung ương. Chúng tôi đã lên trung ương tại Hà Nội hai lần rôì. Trung ương cho rằng đây không phải là công trình phúc lợi nên trả lại về tỉnh. Nay tỉnh lại áp đảo chúng tôi.
Chúng tôi đã gửi đơn đến xã, đến huyện, tỉnh, trung ương. Chúng tôi đã lên trung ương tại Hà Nội hai lần rôì. Trung ương cho rằng đây không phải là công trình phúc lợi nên trả lại về tỉnh. Nay tỉnh lại áp đảo chúng tôi.Gia Minh: Vậy nay nguyện vọng của người dân thế nào?
Một người dân
Người dân: Nguyện vọng là phải có sự công bằng cho dân. Bởi lẽ có dân mới có mọi thứ. Dân chúng tôi ‘bới đất, nhặt cỏ’, mỗi đầu người chỉ có một sào 12 thước ruộng. Nay ‘cướp’ của chúng tôi như thế chúng tôi rất phẩn nộ.
Gia Minh: Chính quyền khi đưa ra dự án tại đó có những chương trình giúp dân ổn định cuộc sống thế nào không?
Người dân: Không có, chỉ có hổ trợ đời sống cho dân từ 27 ngàn đồng, rồi lên 32 ngàn đồng, rồi lên 47 ngàn đồng, rồi 67 ngàn đồng. Chúng tôi chưa đồng ý. Nay mới có chừng 20% số hộ được lĩnh đợt tiền ’67 ngàn đồng’ thôi.
Gia Minh: Cám ơn Bà đã cho biết những thông tin cụ thể tại xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định.
Thursday, December 23, 2010
Trung Điền: Hiện Tượng Nguyễn Văn An
Gần đây, ông Nguyễn Văn An, nguyên Ủy viên Bộ chính trị, nguyên chủ tịch Quốc hội và nguyên Trưởng ban tổ chức của đảng CSVN đã có những phát biểu gây sự chú ý của dư luận vì thoáng nghe có vẻ rất triệt để, nhưng thực chất hoàn toàn mang tính… nghịch lý và mâu thuẫn. Khác với hình thức ông Võ Văn Kiệt thường hay viết những bài đề nghị đảng thay đổi ở cuối đời, ông Nguyễn Văn An thì lại dùng lối phỏng vấn của Diễn đàn Vietnamnet để cổ võ các quan điểm “đổi mới” của mình nhân đại hội toàn đảng kỳ XI sẽ diễn ra vào trung tuần tháng 1 năm 2011.
Qua Diễn đàn VietnamNet, ông Nguyễn Văn An đã góp ý với lãnh đạo CSVN ba vấn đề: 1/ Vấn đề tư hữu sản xuất; 2/ Vấn đề xây dựng đảng; và 3/ Vấn đề tuyển chọn nhân sự lãnh đạo cấp cao của đảng.
Ông Nguyễn Văn An cho rằng từ nguyên thuỷ, đảng CSVN tiến hành cuộc cách mạng “dân tộc dân chủ”. Đến năm 1975 họ đã đạt được cuộc cách mạng dân tộc vì đã “thắng Mỹ giải phóng miền Nam” nhưng chưa đạt được cuộc “cách mạng dân chủ” vì… tiến thẳng lên xã hội nghĩa và bỏ qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa. Đặc biệt là từ năm 1980, đảng CSVN đã áp dụng hoàn toàn mô hình Liên Xô, với sự ra đời nhà nước “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” mà theo ông An thì đây là LỖI HỆ THỐNG.
Ông An định nghĩa lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình và đã được cuộc sống kiểm nghiệm là chưa phù hợp với thời đại ngày nay. Từ nhận thức này, ông Nguyễn Văn An đề nghị với lãnh đạo CSVN hiện nay nên nhìn lại hệ thống đang áp dụng, và đảng CSVN nên có những thay đổi như sau:
1/ Công nhận sở hữu tư nhân vì đây chính là vấn đề tự do dân chủ trên lãnh vực kinh tế. Bãi bỏ “chế độ công hữu về tư hữu sản xuất” để tránh những sự phá sản tương tự như Vinashin xảy ra trong tương lai vì đó chính là nguồn gốc của lỗi hệ thống, dựa trên một lý thuyết cực đoan “vô sản chuyên chính”.
2/ Bãi bỏ chế độ “đảng chủ” của mô hình cộng hòa xã hội chủ nghĩa, áp dụng rõ rệt và minh bạch chế độ tam quyền phân lập, thống nhất theo Hiến pháp và luật pháp, tức là thống nhất theo lá phiếu chọn lựa của người dân chứ không thống nhất theo sự lãnh đạo của đảng.
3/ Dân chủ là phải có tranh cử, phải công khai minh bạch để có sự chọn lựa trong bầu cử. Vì thế những trách vụ cao trong đảng và bên ngoài xã hội phải có nhiều người ra tranh cử để có sự chọn lựa đúng đắn những người có khả năng. Thoạt nghe những đề nghị nói trên, thì thấy rất hợp lý, nhưng khi ông kết luận là “vẫn giữ học thuyết Marx-Lenin” và tiếp tục để “đảng Cộng Sản giữ độc quyền chính trị” thì người nghe nếu không trợn mắt vì ngạc nhiên chắc cũng phải lắc đầu với một con người khá… lẩm cẩm. Một số những đề nghị của ông Nguyễn Văn An không có gì mới. Trước ông An đã có nhiều người như ông Trần Xuân Bách, ông Võ Văn Kiệt, ông Nguyễn Hộ, Tướng Trần Độ… đã lên tiếng cho rằng đảng CSVN phải đổi mới cả về kinh tế lẫn chính trị theo con đường dân chủ hóa đất nước thì mới giải quyết rốt ráo tình trạng tụt hậu của đất nước Việt Nam. Những người đề nghị thay đổi nói trên đã từng là “công thần” của đảng như ông Nguyễn Văn An, nhưng nhóm lãnh đạo đảng đương thời không hề lắng nghe. Tất cả những góp ý, đề nghị cải cách của những đảng viên “công thần” một thời đều bị bỏ quên sau mỗi kỳ đại hội đảng CSVN chấm dứt.
Tuy nhiên những góp ý lần này của ông Nguyễn Văn An còn có thêm một điều khá bất thường là ông đòi lập ra Luật về đảng… để áp dụng cho đảng CSVN. Ông An lý luận rằng ngày trước, đảng CSVN phải đấu tranh giành chính quyền với thực dân nên xài luật rừng để chống lại đế quốc. Ngày nay, đảng CSVN đã nắm được thiên hạ, cai trị đất nước mà không có luật để quy định lề lối hoạt động của đảng CSVN, vì thế không tránh khỏi một số trường hợp đảng CSVN vẫn đứng trên nhà nước, đứng trên pháp luật… theo kiểu luật rừng. Để đảng CSVN hoạt động hợp Hiến và hợp Pháp, theo ông Nguyễn Văn An thì Quốc hội phải sớm ban hành bộ luật nhằm quy định những nguyên tắc hoạt động, lãnh đạo dành cho đảng CSVN.
Rõ ràng, ông Nguyễn Văn An đã lẫn lộn giữa nguyên tắc điều hành quốc gia và nguyên tắc hoạt động của đảng phái. Chính vì sự lẫn lộn này, các giải pháp đề nghị của ông đã trở nên vô ích, ngớ ngẩn và mâu thuẫn đến độ khôi hài.
Thứ nhất, ông An cho rằng việc đảng CSVN hoạt động độc đảng không sao, nhưng việc bầu cử các trách vụ cao của nhà nước như dân biểu quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương nên để cho nhiều người ra ứng cử và công khai trình bày chương trình hành động để cho mọi người có quyền chọn lựa và bỏ phiếu tín nhiệm.
Có lẽ do suy nghĩ và hành xử trong guồng máy độc tài đã lâu, ông An đã không nhìn thấy được nguyên uỷ căn bản của mọi sự sai trái trên đất nước Việt Nam. Nguyên uỷ của cái gọi là Lỗi Hệ Thống mà ông đã phân tích ở trên chính là do sự độc quyền cai trị của đảng CSVN. Chính sự độc quyền hiện nay đã khiến đảng CSVN không có nhu cầu phải cải sửa “lỗi hệ thống” khi nó không bị những thách đố chính trị từ những đảng phái khác, và đã không thèm lắng nghe kể cả những góp ý từ các “công thần” của đảng. Ngoài ra, việc cho nhiều người ra ứng cử và công khai trình bày các chương trình hành động cũng vô ích vì chính đảng CSVN, chứ không phải người dân, sẽ là yếu tố quyết định ai được làm việc trong guồng máy do đảng thống trị. Từ mối tương quan này, có mấy ai đắc cử sẽ thực sự phục vụ người dân và có đảm lược đi ngược lại với những việc làm sai trái của đảng. Việc mỗi ứng viên tự trình bày chương trình hành động của mình cho dân chọn lựa chỉ là “trò hề dân chủ”, vì trong thực tế những chương trình đó không do sáng kiến của các ứng viên mà là của đảng được các ứng viên pha chế cách trình bày mà thôi.
Thứ hai, để tránh việc đảng CSVN bao biện nhiều thứ, cần phải có một bộ luật để quy định các giới hạn của đảng đối với nhà nước, xã hội, mặt trận và nhất là đối với các đoàn thể xã hội. Với tiền đề là đảng CSVN vẫn ở vị trí lãnh đạo duy nhất, ông An đã quên dù đã từng là chủ tịch Quốc hội, quốc hội chỉ là một bộ phận ngoại vi của đảng CSVN, mang tính chất hình thức và bù nhìn để tạo hình ảnh “dân chủ” mà thôi. Quốc Hội đã chế ra biết bao nhiêu luật nhưng đảng CSVN đã chẳng thi hành mà còn ngang nhiên đặt ra những điều luật đi ngược lại với hiến pháp của chính họ như điều 88 và 79. Dù quốc hội hiện nay có quyền bỏ phiếu tín nhiệm hay bãi nhiệm thủ tướng và các bộ trưởng, nhưng nếu lãnh đạo đảng không cho – như vụ các đại biểu yêu cầu Quốc hội bỏ phiếu bất tín nhiệm trách vụ Thủ tướng của ông Nguyễn Tấn Dũng vì đã làm sụp đổ Tập đoàn Vinashin – thì quốc hội cũng chỉ bó tay và im lặng chấp hành.
Ông Nguyễn Văn An tuy đã nghỉ hưu nhưng ông hiện là bố vợ của Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, một cán bộ trẻ có nhiều tiềm năng trở thành Ủy viên Bộ chính trị kể từ đại hội XI và có xác xuất thay thế Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng vào năm 2017. Với những mối quan hệ như vậy, những đề nghị thay đổi của ông Nguyễn Văn An rõ ràng là nói lấy được, như kẻ say đèn mầu… khi ngồi trước ống kính của ký giả mà thôi.
Trung Điền
Wednesday, December 22, 2010
10 điều kinh ngạc mà bạn có thể chưa biết về Trung Quốc
Lê Diễn Đức - RFA
1. Các nhà hoạt động nhân quyền nói rằng, Trung Quốc đã xử tử hình nhiều gấp ba lần toàn bộ phần còn lại của thế giới. Tức là bao nhiêu? “Hàng ngàn” - Tổ chức Ân xá quốc tế viết trong một báo cáo mới nhất. Không thể đưa ra con số chính xác, bởi vì tại Trung Quốc số án phạt tử hình là bí mật quốc gia. Tổ chức lớn nhất thế giới chống lại án tử hình tổng kết dữ liệu từ báo chí địa phương xác nhận rằng, trong năm 2008 đã có 1.718 án tử hình được thực hiện ở Trung Quốc (so với Mỹ, một trong những tứ đại của cửa tử thần bên cạnh Iran và Saudi Arabia, trong năm 2009 cũng chỉ có 52 vụ xử tử). Sự thay đổi ở Trung Quốc không phải là sự hủy bỏ án mà là thay đổi hình thức. Văn minh hóa hình phạt chính là chiếc xe buýt hiện đại chở can phạm đến nhà tù và thay vì lãnh đạn, hành quyết được thực hiện bằng tiêm thuốc độc.
2. Ở Trung Quốc cộng đồng người Công giáo và Tin lành gộp lại rất lớn. Họ được chia thành hai loại: loại "yêu nước" được đăng ký chính thức có nghĩa là họ phải chịu sự kiểm soát của nhà nước; loại thứ hai là “tu tại gia”, tức là bất hợp pháp. Chính quyền tìm cách loại bỏ hình thức tu tại gia nhưng điều này xảy ra ngày mỗi ít hơn. Tin vào Chúa Chrystus có nhiều hơn 100 triệu người Trung Quốc (trong đó người Công giáo từ 12 đến 14 triệu).
3. Tại Trung Quốc có khoảng 4.000 trẻ em mang tên là “Olympic” (Aoyun). Cha mẹ của chúng đặt tên ồ ạt theo sự cổ vũ lòng nhiệt tình yêu nước trước Thế vận hội Bắc Kinh 2008.
4. Người Trung Quốc mỗi năm tiêu thụ khoảng 45 tỷ đôi đũa đũa sử dụng một lần, có nghĩa là số gỗ làm đũa bằng vài khu rừng ở Indonesia hay ở Nga. Tổ chức bảo vệ môi trường lâu đời nhất của Trung Quốc “Người bạn của Trái đất” thành lập vào năm 1994 khuyến khích mọi người dùng đũa làm bằng kim loại hoặc nhựa nhưng trước khi thuyết phục được 1,3 tỷ người, sẽ còn rất nhiều thời gian trôi qua.
5. 200 triệu người Trung Quốc sống dưới mức nghèo khổ, thu nhập ít hơn 1 đôla Mỹ một ngày. Dù vậy, đây là một thành công lớn, bởi vì trong năm 1981 có tới 64% dân số sống dưới mức nghèo khổ. Ngân hàng Thế giới xác nhận rằng, những cải cách của Trung Quốc bắt đầu từ năm 1978 đã kéo được tới khoảng 400 triệu người lên trên ngưỡng đói nghèo.
6. 700 triệu người Trung Quốc không được uống nước sạch. Cứ 6 người sống trên hành tinh thì có một người Trung Quốc, vậy mà Trung Quốc chỉ có 7% tài nguyên nước toàn cầu. Ngoài ra, Trung Quốc đang trải qua cuộc công nghiệp hóa với một quy mô chưa từng thấy cho đến nay. Nước thải và chất thải của hàng ngàn nhà máy mới, cũ và các khu nhà ở tác động lên các con sông và hồ. Ngân hàng Thế giới ước tính rằng, 90% mạch nước, 75% hồ và các con sông đang bị ô nhiễm. Điều này cho thấy 700 triệu người Trung Quốc không có nước sạch để uống.
7. Chính người Trung Quốc phát minh ra kem (ice cream) và spaghetti. Điều này được chứng minh bởi những phát hiện khảo cổ. Kem lâu đời nhất thế giới là hỗn hợp sữa đông lạnh và gạo có từ thế kỷ thứ II trước Công nguyên, tiền thân của kem ngày nay. Một bát mì sợi lâu đời nhất của miền Tây Trung Quốc có từ 4.000 năm trước.
8. Hơn một nửa, chính xác là 54% hàng giả bị thu giữ trong Liên minh châu Âu đến từ Trung Quốc. Nhiều nhất là đĩa CD, DVD (44%, 79 triệu cái) và thuốc lá (23%).
9. Trong năm 2009, Trung Quốc hoàn thành cuộc phong tỏa kiểm dịch xung quanh các thành phố phía Tây-Bắc xa xôi bị dịch bệnh phổi. Dịch bệnh truyền nhiễm cao, giết chết ba làng ở tỉnh Thanh Hải. Nhưng sau hơn một tuần ghi nhận không có lây nhiễm mới, chính quyền đã quyết định dỡ bỏ phong tỏa ở mức 10 cây số cách các thành phố phần lớn thuộc khu vực dân tộc Tây Tạng. Kinh nghiệm ở Trung Quốc cho thấy, sự bùng phát của bệnh dịch hạch thường lây lan qua bọ chét và động vật gặm nhấm và có thể dễ dàng tiếp cận con người.
10. Đến năm 2025, Trung Quốc sẽ bùng nổ 10 thành phố cỡ New York.
Quy mô và tốc độ đô thị hóa của Trung Quốc phải nói là duy nhất trong lịch sử. Theo dự báo và kế hoạch dân số đô thị của chính quyền trung ương, dân số của Trung Quốc trong các đô thị sẽ tăng từ 572 triệu lên 926 triệu vào năm 2025 và một tỷ người vào năm 2030.
Trong 20 năm gần đây, trong các thành phố Trung Quốc có thêm 350 triệu cư dân mới, nhiều hơn toàn bộ dân số Hoa Kỳ. Năm 2025 Trung Quốc sẽ có 219 triệu thành phố. Để so sánh, châu Âu, các thành phố như vậy, con số là 35. Ngoài ra có 24 thành phố trên 5 triệu người. Có nghĩa rằng, sẽ phải xây dựng cho họ 40 tỷ mét vuông, tức là 5 triệu ngôi nhà. 50 ngàn cái trong số đó sẽ là những tòa nhà chọc trời – tức là 10 lần New York. ■
Bản Việt ngữ © Lê Diễn Đức
Ðới Bỉnh Quốc lừa dối
Ngô Nhân Dụng Trên trang mạng của bộ Ngoại Giao Trung Quốc ngày 6 tháng 12 đã đăng một bài dài khoảng 9,000 chữ của ông Ðới Bỉnh Quốc (Dai Bingguo), phó thủ tướng, ủy viên Quốc Vụ Viện, cố vấn cho ông Hồ Cẩm Ðào về ngoại giao. Bản văn này nhan đề “Kiên trì theo đường lối phát triển hòa bình.” Mục tiêu của bài này để là trấn an giới lãnh đạo Mỹ, chuẩn bị cho chuyến đi thăm Washington của ông Hồ Cẩm Ðào sang vào tháng 1 năm 2011. Ông Ðới xác định rằng nước Tầu không có ý định cạnh tranh ảnh hưởng với Mỹ ở khắp nơi, kể cả Á Châu. Ðoạn thứ năm trong bài này đặt câu hỏi: “Trung Quốc có ý xưng bá trên thế giới hay không?” Ông Ðới Bỉnh Quốc nói, Trung Quốc không muốn chiếm bá quyền, không giành ảnh hưởng bá quyền với quốc gia khác. Ðể cho người Mỹ hiểu dễ hơn và gợi lại thêm mặc cảm tội lỗi cho họ, ông nói Trung Quốc không theo một “Chủ thuyết Monroe” ở Á Châu (ông nhắc tới tên vị tổng thống Mỹ vào thế kỷ 19 chủ trương nước Mỹ độc quyền gây ảnh hưởng ở Châu Mỹ La tinh, các nước Âu Châu không nên chen vào). Ðới Bỉnh Quốc giải thích: “Kinh nghiệm về những cường quốc đã lên rồi lại xuống cho chúng tôi một bài học là không thể theo con đường bành trướng và chạy đua vũ trang được.” Chính sách và chiến lược căn bản của Trung Quốc, Ðới Bỉnh Quốc nói, là “không tìm cách chiếm bá quyền.” Ông khẳng định: “Nhìn lại lịch sử, Trung Quốc không có truyền thống chiếm bá quyền.” Ðọc tới câu này, hễ là người Việt Nam ai cũng phải bật cười. Người Tây Tạng, người Mông Cổ, người Hồi ở Tân Cương, Thanh Hải, sẽ phải nổi giận, đến sôi gan tím ruột! Chắc chỉ có một giống người có thể nhắm mắt tin tưởng lời ông Ðới Bỉnh Quốc nói, là cái giống tin vào “16 chữ vàng.” Ai cũng phải hỏi: Trung Quốc “không có truyền thống xưng bá quyền” thật sao? Ông Ðới Bỉnh Quốc không những không chịu đọc lịch sử mà ông còn quên cả các bài học địa dư. Có phải ông chưa coi bản đồ bao giờ hay không? Nếu trong lịch sử các chính quyền Trung Hoa không xâm chiếm lân bang thì làm sao quốc gia họ có một lãnh thổ rộng lớn như bây giờ? Bộ người dân các nước ở bốn chung quanh Hoa Hạ đều đã tình nguyện xin được lệ thuộc vào các vua nhà Hán, nhà Ðường, cho đến những nhà Mao, Ðặng, để các đám dân “man rợ” này được trở thành thần dân của quý vị thiên tử hay sao? Ngay từ thế kỷ thứ ba trước Công nguyên, Tần Thủy Hoàng đã theo chủ trương bành trướng. Ông ta sai tướng với hàng triệu quân đi chiếm đất đai của các giống dân khác ở phía Nam Trường Giang, thường gọi là sống Dương Tử. Hành động đó không gọi là chính sách Bá Quyền thì gọi là gì? Khi một viên tướng trong đạo quân đó, ông Triệu Ðà thấy nhà Tần sụp đổ, tính cùng với các dân tộc Việt ở phía Nam lập thành một quốc gia riêng gọi tên là Nam Việt, thì đến năm 111, hoàng đế nhà Hán đã sai quân đến cướp nước đó để lập thành châu quận lệ thuộc Trung Quốc. Năm 40 sau Công nguyên, các bộ tộc người Lạc Việt ở nước Văn Lang cũ đứng lên giành độc lập, vua nhà Hán lại sai Mã Viện sang tiêu diệt lực lượng đề kháng này. Mã Viện không những đã cầm quân chinh phục Văn Lang mà còn nổi tiếng Phục Ba Tướng Quân trong lịch sử vì ông ta cũng đánh Nam dẹp Bắc, thôn tính đất đai, mở mang bờ cõi nước Trung Hoa. Nếu dân Trung Hoa không có óc bá quyền thì tại sao họ vẫn sùng bái ông Tướng Phục Ba này, lập đền thờ khắp các tỉnh vùng biên giới với Việt Nam, mà tới bây giờ vẫn còn nhiều người Việt Nam không biết gì, cứ tới sì sụp lễ ông ta? Mã Viện là người thực sự mở đầu 10 thế kỷ đô hộ và đồng hóa của các chính quyền Trung Quốc đối với dân tộc Việt Nam. Ông đặt các quan cai trị trực tiếp một cách gắt gao như buộc thừng (dĩ thằng nhi trị); xóa bỏ các chức lạc hầu, lạc tướng vẫn có từ thời Hồng Bàng để tiêu diệt tầng lớp lãnh đạo cổ truyền; bắt dân bản xứ bỏ hết các phong tục, tập quán cũ, dần dần sẽ phải sống theo lối người Hán. Hơn 9 thế kỷ sau, người Trung Hoa đã tiếp tục chính sách của Mã Viện ở nước ta. Họ không những chỉ chiếm đất đai, chiếm tài nguyên kinh tế và bắt dân Việt Nam làm lao động phục vụ họ như nô lệ. Chủ trương của họ ở khắp nơi vẫn là tiêu diệt đặc tính của “các sắc dân mọi rợ” bằng chính sách đồng hóa. Họ muốn biến tất cả thành người Trung Hoa hết, để muôn ngàn năm sau những giống dân “man, di, nhung, địch” đó không còn dấu vết nào nữa. Các hoàng đế Trung Hoa không coi các sắc dân này là “người!” Những ai học chữ Hán đều biết rằng trong cách người Trung Hoa viết những tên mà họ dùng để gọi các giống dân chung quanh Hoa Hạ, là “man, di, nhung, địch,” tất cả các tên đó đều được viết cùng một “bộ” như khi viết tên các thú vật và côn trùng! Lần cuối cùng người Trung Quốc chiếm đóng và cai trị người Việt Nam là đầu thế kỷ 15. Khi vua Minh Thành Tổ sai các tướng cầm quân sang chiếm nước Ðại Việt của chúng ta, ông vua tiêu biểu của các chính quyền Trung Quốc này đã ra lệnh các tướng phải tiêu diệt nền văn hóa dân bản xứ một cách “có hệ thống.” Học giả Nguyễn Huệ Chi viết trong lời mở đầu cuốn Thơ Văn Lý Trần (quyển 1) đã thuật lại những sắc chỉ của Minh Thành Tổ gửi cho các tướng, bắt họ phải đi tìm tất cả các sách do người dân Việt viết bằng chữ Hán, bắt phải hủy diệt hết. Sắc chỉ nói rõ ràng mỗi khi tìm được các sách đó binh lính phải đốt ngay tại chỗ, không cần phải đem về trình cấp trên! Chỉ những sách Kinh Phật giáo, Ðạo giáo, sách thuốc, sách bói toán là được miễn. Ngay cả những cuốn sách giáo khoa dạy trẻ nhỏ bắt đầu với câu “Thượng đại nhân, Khổng ất kỷ” cũng phải đốt! Một đạo sắc sau đó của Minh Thành Tổ đã đưa lời trách mắng các tướng nhà Minh chưa thi hành triệt để lệnh đốt sách kể trên. Vì ông vua này được báo cáo có nhiều đám lính tìm được sách do người Việt trước tác đã quên không đem đốt tại chỗ mà còn đem về nộp! Cuộc xâm lăng của quân Minh, và 20 năm họ thống trị nước ta, chấm dứt năm 1428, đã thành công một phần trong dự án tiêu diệt văn hóa với mục đích biến người Việt thành người Trung Hoa. Bao nhiêu công trình văn học, triết học đã bị hủy, đời sau người Việt chỉ còn nghe nói đến tên nhưng không biết nội dung ra sao! Nhắc lại những trang sử bi thương của dân tộc Việt Nam khi bị các chính quyền Trung Quốc xâm lược và âm mưu đồng hóa, không phải vì chúng ta muốn gây căm thù đối với người Trung Hoa. Các người lãnh đạo nước Trung Hoa không những đã thi hành chính sách đó đối với người Việt chúng ta, mà còn áp dụng khi đánh chiếm các nước khác nữa. Sức mạnh văn hóa của Hán tộc đã đủ để gây ảnh hưởng trên các nước lân bang, không khác gì các nền văn minh Hy Lạp, La Mã đã đã để lại dấu vết trên các nước Âu Châu đời trước. Nhưng các nước phát sinh ra hai nền văn minh Hy La không phải là những đế quốc tồn tại lâu dài; cho nên quà tặng của họ cho nhân loại bây giờ vẫn được ghi ơn mà không còn gây thù hận. Người Hán thì ngược lại. Họ truyền bá văn minh Hán tộc bằng cách tiêu diệt văn hóa các sắc dân khác. Bây giờ họ vẫn tiếp tục làm công việc đó đối với người Tây Tạng, Thanh Hải, Tân Cương. Giống dân Mông Cổ còn may mắn giữ được một mảnh đất làm xứ sở, nhờ được Nga bảo trợ một thời gian. Văn hóa, ngôn ngữ dân Mãn Châu, từng cai trị nước Tầu gần 4 thế kỷ, ngày nay hầu như đã bị tiệt diệt cả rồi. Phải nhắc lại những chuyện này chỉ để chứng minh rằng những lời ông Ðới Bỉnh Quốc mới viết là hoàn toàn sai sự thật. Ông Ðới Bỉnh Quốc chắc chắn không phải là người ngu dốt, vô học. Cố tình nói sai sự thật như vậy, phải nói là không lương thiện. Mục đích rõ ràng là để lừa gạt. Chính sách hiện nay của Trung Quốc có thực sự hòa hoãn, không chủ trương bá quyền đúng như ông Ðới Bỉnh Quốc mới viết hay không? Ba ngày sau khi bộ Ngoại Giao Trung Quốc công bố chính sách trên, tạp chí Hoàn Cầu Thời báo, một cơ quan chính thức của đảng Cộng Sản, đã đăng một bài phỏng vấn Trung Tướng Bành Quang Khiêm (Peng Guangqian), trong đó ông cảnh cáo người Trung Hoa về “ảo tưởng hòa bình.” Ông tướng 67 tuổi này thuộc nhóm các giáo sư “diều hâu” trong Học Viện Khoa Học Quân Sự Trung Quốc, đã viết nhiều sách, báo về chiến lược quốc phòng. Ông nói rằng tình trạng kinh tế toàn cầu hóa, các nước phải tùy thuộc lẫn nhau “không có nghĩa là chiến tranh không thể xảy ra nữa.” Lý do chính, ông giải thích, vì “bản chất bành trướng của chủ nghĩa tư bản độc quyền.” Ngoài ra, ông nêu hai lý do khác, là chính sách bá chủ của Mỹ; và nước Mỹ không chấp nhận cho Trung Quốc vươn lên. Trước đây ông Bành Quang Khiêm từng đe dọa rằng nếu Ðài Loan tuyên bố độc lập thì chiến tranh sẽ xảy ra; Trung Quốc không còn quan tâm đến các vấn đề cô lập về kinh tế, mất đầu tư ngoại quốc hay là bị các nước tẩy chay nữa. Trong mấy năm gần đây, các vị tướng lãnh Trung Quốc đã nhiều lần lên tiếng đe dọa các nước khác. Tướng Trương Triệu Ngân (Zhang Zhaoyin), phó tư lệnh khu quân sự Thành Ðô, tỉnh Tứ Xuyên viết trong nhật báo Quân Ðội Nhân Dân là Trung Quốc phải từ bỏ chủ trương lỗi thời là xây dựng một quân lực cho thời bình. Ông nói, nhiệm vụ chủ yếu của quân đội là “chuẩn bị chiến tranh, chiến đấu và thắng trận.” Trung Tướng Kim Nhất Nam (Jin Yinan), phó giám đốc Nghiên Cứu Chiến Lược trong Ðại Học Quốc Phòng đã nêu lên chủ trương Trung Quốc phải là một “quốc gia vĩ đại.” Một giáo sư khác tại Ðại Học Quốc Phòng là Phó Ðề Ðốc Dương Nghị (Yang Yi), đã cảnh cáo các nước khác, không nêu rõ tên, là họ không nên lầm tưởng rằng Trung Quốc sẽ không dám dùng vũ lực chỉ vì muốn phát triển kinh tế một cách hòa bình. Ông nói hiểu lầm như vậy là rất nguy hiểm! Ðiều đáng lo ngại nhất cho nước Việt Nam ta là giới tướng lãnh Trung Quốc đang đề xướng một quan niệm về “biên cương quyền lợi quốc gia.” Ông Hoàng Côn Luân (Huang Kunlun), nhà bình luận trên nhật báo Quân Ðội Nhân Dân, đã viết rằng quyền lợi của Trung Quốc vượt ra ngoài phần lãnh thổ, hải phận của họ. Quyền lợi đó phải bao gồm cả những vùng biển mà tầu thủy Trung Quốc lưu thông: Với sứ mạng lịch sử của chúng ta, quân đội Trung Quốc không những phải bảo vệ lãnh thổ mà còn phải bảo vệ “biên cương quyền lợi” của nước mình. Chính quan niệm “biên cương quyền lợi” này đưa tới việc họ coi Biển Ðông của nước ta là vùng “hạch tâm quyền lợi,” tức quyền lợi cốt lõi của người Trung Hoa. Ngày hôm nay, các nước ASEAN và Trung Quốc bắt đầu họp với nhau ở thành phố Côn Minh để bàn về vấn đề này. Những quy tắc cư xử trong vùng Biển Ðông đang tranh chấp đã ký kết từ lâu nhưng không được Trung Quốc áp dụng. Chính sách của Bắc Kinh đối với các quốc gia Ðông Nam Á lâu nay là chỉ muốn họp tay đôi khi có tranh chấp hải phận. Trong khi đó các nước Việt Nam, Malaysia, Brunei và Philippines đang có tranh cãi với Bắc Kinh tại vùng Trường Sa thì muốn cùng nhau tiến tới những lập trương chung để đối đầu với nước khổng lồ phía Bắc. Trong cuộc họp này chúng ta sẽ thấy sự thật là chính sách ngoại giao của ông Ðới Bỉnh Quốc muốn bành trướng bá quyền bằng cách “chia để trị” như thế nào! | |
|
Tuesday, December 21, 2010
Tin khẩn: Nhà cầm quyền Nam Định cướp đất của dân: Dân xuống đường phản đối
Danlambao – Ngày 20 tháng 12 chính quyền đã tiến hành việc cưỡng chế lấy đất của người dân huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định để làm khu nông nghiệp. Vụ việc đã trở nên nghiêm trọng vì gặp phải sự chống đối của người dân. Công an đã đánh bất tỉnh 3 người và sau đó bỏ chạy. Theo một nguồn tin chưa kiểm chứng thì có một người đàn ông đã bị đánh chết và xác đang được đắp chiếu đặt trên đường quốc lộ số 10, đi từ Nam Định đến Ninh Bình, cách thành phố Nam Định khoảng 11 km.
Trước đó, vào ngày 17/12. Phó bí thư tỉnh ủy, chủ tịch tỉnh là ông Nguyễn Văn Tuấn đã họp chỉ đạo toàn bộ lực lượng cả công an chuẩn bị cho kế hoạch cưỡng chiếm đất đai của người dân để phục vụ cho chủ công ty đầu tư Vinatex.
Vụ việc đã leo thang hết sức nghiêm trọng và số lượng người dân tham gia phản đối việc cưỡng chiếm đã bùng nỗ.
Vào lúc 12 h 20 khuya ngày 21 tháng 12, Danlambao đã có một trao đổi ngắn với Cha Khang, phó xứ Xuân Bảng với nội dung như sau:
Danlambao: thưa cha chúng con xin cha cho biết cũng như xác nhận thông tin là hiện giờ đang có hàng ngàn người đang hiên diện trên quốc lộ hay không ?
Cha Khang: đúng rồi có rất đông người, nhưng tôi không thể nói chính xác là bao nhiêu người, chỉ ước lượng là trên ngàn người. Và hiện giờ là 12 h 30 thì tình hình vẫn rất căng thẳng có thể kéo dài đến ngày mai thì lượng người sẽ tụ tập đông hơn.
Danlambao: thưa cha là chúng con được tin là có 1 người chết, tin này có chính xác không ạ?
Cha Khang: công an đánh bất tỉnh 3 người sau đó công an bỏ chạy. Hiện giờ 3 người đó đã tỉnh lại. Có người chụp ảnh nhưng tôi không có, tôi nghĩ ngày mai sẽ có người đưa lên mạng.
Theo nguồn tin của Phóng viên Tập hợp vì Công Lý gửi cho danlambao thì hiện lực lượng công an đang bố trí đông đảo trên con đường quốc lộ số 10. Trong khi đó thì cả ngàn người dân cũng đã xuống đuờng và nhiều người đã đem bạt và chăn màn ra ngủ tại đường quốc lộ.
Đến 10h đêm 20 tháng 12, lực lượng công an đã phong tỏa toàn bộ tuyến quốc lộ 10 từ thị trấn Gôi về thành phố Nam Định.
Vụ đất đai đã xảy ra cách đây 4 năm khi nhà nước quyết định thu hồi 165 ha đất của nông dân 3 xã là Liên Minh, Liên Bảo và Xuân Thái để làm khu công nghiệp Bảo Minh. Quyết định thành lập khu công nghiệp đã có nhưng do đền bù rẻ mạt chỉ 27 ngàn đồng cho 1 m2 nên nhân dân không đồng ý.
Yêu cầu của nhân dân là phải thực hiện đúng Nghị định 69-NĐ/CP về đền bù và giải phóng mặt bằng trong đó quy định giữa các bên phải có sự tự thảo luận về giá đền bù, cần có lộ trình thông báo cho dân biết về cưỡng chế.
Vụ việc kéo dài cho đến gần đây chính quyền đã đào một giao thông hào và rào thép gai để ngăn cách giữa khu dân cư và vùng đất thu hồi để không cho nhân dân vào canh tác.
Hai xã Liên Minh và Liên Bảo vốn có truyền thống cách mạng và rất nhiều người đã hi sinh đổ máu trong 2 cuộc chiến tranh vừa rồi để giành lại đất đai. Người dân tại đây đã rất bất bình khi chính quyền đã cấu kết với những tập đoàn tư bản đỏ lấy đất và đền bù với một giá rẻ mạt. Nhân dân cắm hàng ngàn lá cờ đỏ dọc vùng đất tranh chấp và cam kết sẵn sàng đổ máu tiếp vì ruộng đồng hôm nay bị nhà nước lấy đi.
Tình hình hiện đang cực kỳ căng thẳng. Vấn đề sẽ càng bùng phát mạnh hơn nếu như chủ đầu tư là Vinatex tiếp tục cưỡng chế thực hiện tiếp sang xã Kim Thái là nơi có đồng bào Công giáo sinh sống với hơn 10,000 giáo dân sẵn sàng chống lại bất công với một lòng đoàn kết rất chặt chẽ.
Monday, December 20, 2010
Phải Phá Bỏ Cái Vòng Lẩn Quẩn! (có âm thanh)
tamthucviet.com
Nghe
Tải xuống để lưu giữ
Với nội dung các chủ nợ ngoại quốc của Vinashin sẽ không đồng ý cho tập đoàn này hoãn trả khoản 60 triệu đôla vào ngày 20 tháng 12 sắp tới, bản tin “CHỦ NỢ KHÔNG CHO VINASHIN HOÃN TRẢ?”do hệ thống truyền thông BBC loan đi vào ngày thứ tư mùng 8 tháng 12 năm 2010, đã có một đoạn đáng chú ý. Đó là đoạn phát biểu của một viên chức giấu tên của Vinashin. Viên chức này cho biết, khoản nợ mà Vinashin đang xin được hoãn trả là không có thế chấp, do đó nếu các chủ nợ cứ khăng khăng làm khó Vinashin thì họ có thể bị mất trắng số nợ này. Nguyên văn câu nói "Khoản cho vay này không có gì thế chấp cả." Và, "Nói thật, nếu chịu đàm phán thì họ (các chủ nợ) còn gỡ gạc được gì đó, chứ nếu không thì họ sẽ không nhận được bất cứ cái gì."
Câu trả lời trên nói lên điều gì?
Trong đời ai cũng hiểu rằng khi một con nợ nói về tiền nợ như vậy thì chỉ có nghĩa rằng một là muốn quịt nợ, hay là trong tình trạng “bần cùng khố giây”, không thể nào có tiền đâu mà trả, chủ nợ muốn làm gì thì làm. Chủ nợ chỉ có nước đi kiện nếu là một nước có luật pháp, hay là dùng thủ đoạn giang hồ, nếu có điều kiện và nếu muốn.
Khi chọn người phỏng vấn về vấn đề công nợ của Vinashin, dĩ nhiên BBC không mất thì giờ hỏi một công nhân thường không có trách nhiệm. Viên chức của Vinashin tuy dấu tên nhưng cũng phải là trong ban giám đốc, nếu không phải là người đứng đầu. Vinashin là một công ty vĩ đại, cho nên ngưòi này là cán bộ gộc, trong thành phần lãnh đạo đảng và nhà nước.
Vị lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN này, dù có bằng tiến sĩ giấy xã hội chủ nghĩa VN hay không, thì cũng biết cái nguyên tắc đơn giản khi lâm vào tình trạng không có tiền trả nợ phải làm thế nào. Nghĩa là trả lời như đã nói với phóng viên BBC. Có người cho rằng đây là lối cù nhầy, vô trách nhiệm. Nghĩ cho cùng thì đây chỉ là sự thành thật. Chúng tôi lãnh đạo, chúng tôi biết là Vinashin vay nợ không có thế chấp. Tiền các ông cho vay đã tẩu tán hết rồi. Các ông xiết nợ cách nào đây? Nếu muốn lấy các tầu bè, trang bị cũ mèm không còn dùng được nữa thì xin cứ tự nhiên, các ông sẽ tốn tiền chuyên chở và chỗ chứa.
Có người sẽ cho rằng người lãnh đạo mà nói như vậy là vô trách nhiệm, vì Việt Nam đã là một thành viên Tổ chức thương mại thế giới (WTO) không quỵt được nợ, nếu có thì uy tín nhà nước sẽ bị sút giảm, chỉ số rủi ro đầu tư sẽ tăng lên và việc vay tiền sẽ khó khăn cho nhà nước tương lai.
Khó khăn tương lai thì chuyện của ai người ấy lo.Chúng tôi lúc đó có thể là đã ở ngoại quốc với hàng triệu đô la trong ngân hàng rồi, lo tiếp nữa làm gì cho mệt?
Thời trước người Việt có câu: Đời cua cua máy, đời cáy cáy đào! Thời nay khi đi vào kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa Trung ương đảng CS quang vinh cũng chỉ đạo rằng làm gì không vốn bỏ ra mà thu lợi nhanh thì làm. Vinashin chúng tôi đã thi hành đúng như thế. Vả lại thủ tướng đã chỉ đạo chia nợ nần của Vinashin ra cho các công ty khác, thì cũng nên kiên nhẫn chờ.
Có người cho rằng đây là một lời tuyên bố cho thấy sự sẵn sàng chạy làng của lãnh đạo Vinashin nhưng cũng là sự sẵn sàng của lãnh đạo chế độ. Và đã nhìn đó như viền bạc quanh đám mây đen đang che phủ Việt nam, báo hiệu ngày mai trời lại sáng.
Có thể là như vậy, nhưng sự so sánh này không hẳn đúng, vì mây đen hơi nước trên trời không vô tận. Ngược lại trong xã hội ngày nay, kẻ xấu, kẻ ác và kẻ thời cơ thủ lợi không bao giờ thiếu. Vì thế, chúng ta đã và đang thấy những trường hợp kẻ tố cáo tội ác chế độ đang chuyển thành những kẻ tiếp cận và theo đuôi ngoại quốc để gọi là “thay đổi chế độ”. Tiền bạc do những dịch vụ thối nát tham nhũng và đầu tư ngoại quốc vung vãi ra đã làm gia tăng hàng ngũ những kẻ thời cơ chính trị và kinh tế này. Những kẻ thời cơ này không chỉ nằm bên ngoài chế độ hiện nay mà ngay trong chế độ. Chúng biến thái để thích ứng mà giữ được quyền hành trong tinh thần rượu cũ bình mới. Cái vòng luẩn quẩn này phải phá vỡ thì mới chấm dứt được độc tài trấn áp và phá hủy đất nước không với chiêu bài thiên đường vô sản đại đồng mà dưới khẩu hiệu thế giới toàn cầu tư bản. Trong thế giới đó, chỉ những đại gia CS biến thái mới được hưởng những tiện nghi cực điểm nhầy nhụa của đô la, còn đa số dân chúng thì lầm than như thân giun quằn quại trong đất bụi để đóng góp từng hạt phì nhiêu cho hoa mầu mà tài phiệt thu lợi.
Tuệ Vân
Ngày 17 tháng 12 năm 2010