Translate

Friday, December 24, 2010

Bao giờ nạn cưỡng chế ruộng đất mới chấm dứt?

2010-12-22

Từ chiều ngày 20 tháng 12 cho đến ngày 21 tháng 12, cơ quan chức năng điạ phương tiến hành công tác cưỡng chế tại xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định.

Source blog1nguoiviet

Người dân biểu tình đòi đất tại Việt Nam.Source blog1nguoiviet (ảnh minh họa)


Hoạt động này nhằm buộc người dân giao đất ruộng để làm khu công nghiệp trong khi dân chúng chưa thống nhất với mức đền bù được chính quyền đưa ra.

Vừa đàm vừa đánh?

Gia Minh hỏi chuyện một người dân có đất ruộng bị cưỡng chế vào sáng ngày 21 tháng 12 vừa qua.
Người dân: Tôi năm nay 64 tuổi. Tối qua, tôi thức trắng đêm để giữ ruộng; nhưng sáng nay họ đến khiêng chúng tôi vứt ra đường cách khu công nghiệp khoảng 500 mét. Họ chắn hàng rào không cho dân lên lại, hiện dân đang phẩn nộ lắm.
Chúng tôi thức trắng tại hiện trường để đòi lại sự công bằng thôi. Nhưng nay công bằng cũng không đòi được, mà chúng tôi bị áp chế quá nhiều không thể chịu được.
Họ ra thời hạn đến ngày 31 tháng 12 năm 2010 phải nhận mức tiền bồi thường này, giao đất để triển khai dự án. Hôm nay là ngày 21 tháng 12, như vậy họ thực hiện sớm hơn 10 ngày, tiến hành san lấp thi công công trình khi chúng tôi chưa kịp nhận tiền.
Một người dân
Gia Minh: Bà vừa cho biết đòi hỏi công bằng, vậy điều gì là bất công đối với bà con?
Người dân: Bất công thế này: tiêu chuẩn đền bù mà họ đưa ra là 27 ngàn đồng một mét vuông đất; chúng tôi không đồng ý với mức đó nên họ nâng lên mức 47 ngàn đồng; mức đó vẫn không được chấp thuận thì họ
Giáo dân Thái Nguyên vẫn chờ trước cơ quan tiếp dân của UBND Tỉnh Thái Nguyên để gặp chủ tịch tỉnh. Ảnh minh họa.Source nuvuongcongly.net
Giáo dân Thái Nguyên vẫn chờ trước cơ quan tiếp dân của UBND Tỉnh Thái Nguyên để gặp chủ tịch tỉnh. Ảnh minh họa.Source nuvuongcongly.net
nâng lên 67 ngàn đồng.
Họ ra thời hạn đến ngày 31 tháng 12 năm 2010 phải nhận mức tiền bồi thường này, giao đất để triển khai dự án. Hôm nay là ngày 21 tháng 12, như vậy họ thực hiện sớm hơn 10 ngày, tiến hành san lấp thi công công trình khi chúng tôi chưa kịp nhận tiền.
Họ thuê công an, bộ đội bốn tỉnh và mang năm chó berger về để áp đảo dân. Cứ năm người khênh một người dân đưa lên trên đường, và rồi dàn hàng ngang, sử dụng dùi cui để đánh.

Người dân luôn bị thiệt thòi

Gia Minh: Sau khi bị cưỡng chế như thế, người dân cần làm gì nữa để đòi hỏi quyền lợi?
Người dân: Yêu cầu hiện nay của chúng tôi như sau:
Thứ nhất: do dân quá thiệt thòi: ví dụ như gia đình tôi có 2586 m2 thì sẽ được hưởng 182 m2 đất dịch vụ nhưng người ta chỉ cho lô 80 m2 mà cắt đi 100 m2. Họ mua của chúng tôi giá 27 nghìn, cộng hổ trợ lên 67 ngàn một mét vuông; nhưng bán lại cho chúng tôi giá 205 ngàn một mét vuông theo giá dịch vụ. Chúng tôi đòi hỏi giá chúng tôi bán thế nào, thì bán lại cho chúng tôi theo giá bằng như thế. Quyền lợi về mặt xã hội thế nào cũng phải cho chúng tôi được hưởng như thế. (Điều đó có nghiã tiêu chuẩn của chúng tôi là 182 m2 đất dịch vụ phải đủ).
Họ mua của chúng tôi giá 27 nghìn, cộng hổ trợ lên 67 ngàn một mét vuông; nhưng bán lại cho chúng tôi giá 205 ngàn một mét vuông theo giá dịch vụ. Chúng tôi đòi hỏi giá chúng tôi bán thế nào, thì bán lại cho chúng tôi theo giá bằng như thế.
Một người dân
Dân oan Vĩnh Phước đòi hỏi đền bù cho công bằng
Dân oan Vĩnh Phước đòi hỏi đền bù cho công bằng. Ảnh minh họa
Thứ hai: kênh mương hoá ‘bờ vùng, bờ thưả’ do dân chúng đóng góp xây dựng; nay Khu công nghiệp về chỉ trả ‘phần nổi’, tức phần vôi gạch thôi mà không chi trả ‘phần chìm’, nên chúng tôi không đồng ý.
Thứ ba: đất mồ mả, đất hoang ngay trước nhà chúng tôi mà xã đã mua đến 80 triệu một sào.
Do vậy chúng tôi không nhất trí, và đòi sự công bằng.
Gia Minh: Trong thời gian qua, người dân đã gữi đơn đến các cấp nào để đòi hỏi sự công bằng?
Người dân: Chúng tôi đã gửi đơn đến xã, đến huyện, tỉnh, trung ương. Chúng tôi đã lên trung ương tại Hà Nội hai lần rôì. Trung ương cho rằng đây không phải là công trình phúc lợi nên trả lại về tỉnh. Nay tỉnh lại áp đảo chúng tôi.
Chúng tôi đã gửi đơn đến xã, đến huyện, tỉnh, trung ương. Chúng tôi đã lên trung ương tại Hà Nội hai lần rôì. Trung ương cho rằng đây không phải là công trình phúc lợi nên trả lại về tỉnh. Nay tỉnh lại áp đảo chúng tôi.
Một người dân
Gia Minh: Vậy nay nguyện vọng của người dân thế nào?
Người dân: Nguyện vọng là phải có sự công bằng cho dân. Bởi lẽ có dân mới có mọi thứ. Dân chúng tôi ‘bới đất, nhặt cỏ’, mỗi đầu người chỉ có một sào 12 thước ruộng. Nay ‘cướp’ của chúng tôi như thế chúng tôi rất phẩn nộ.
Gia Minh: Chính quyền khi đưa ra dự án tại đó có những chương trình giúp dân ổn định cuộc sống thế nào không?
Người dân: Không có, chỉ có hổ trợ đời sống cho dân từ 27 ngàn đồng, rồi lên 32 ngàn đồng, rồi lên 47 ngàn đồng, rồi 67 ngàn đồng. Chúng tôi chưa đồng ý. Nay mới có chừng 20% số hộ được lĩnh đợt tiền ’67 ngàn đồng’ thôi.
Gia Minh: Cám ơn Bà đã cho biết những thông tin cụ thể tại xã Liên Minh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định.

Thursday, December 23, 2010

Trung Điền: Hiện Tượng Nguyễn Văn An

Theo Việt Tân

NguyenVanAnGần đây, ông Nguyễn Văn An, nguyên Ủy viên Bộ chính trị, nguyên chủ tịch Quốc hội và nguyên Trưởng ban tổ chức của đảng CSVN đã có những phát biểu gây sự chú ý của dư luận vì thoáng nghe có vẻ rất triệt để, nhưng thực chất hoàn toàn mang tính… nghịch lý và mâu thuẫn. Khác với hình thức ông Võ Văn Kiệt thường hay viết những bài đề nghị đảng thay đổi ở cuối đời, ông Nguyễn Văn An thì lại dùng lối phỏng vấn của Diễn đàn Vietnamnet để cổ võ các quan điểm “đổi mới” của mình nhân đại hội toàn đảng kỳ XI sẽ diễn ra vào trung tuần tháng 1 năm 2011.

Qua Diễn đàn VietnamNet, ông Nguyễn Văn An đã góp ý với lãnh đạo CSVN ba vấn đề: 1/ Vấn đề tư hữu sản xuất; 2/ Vấn đề xây dựng đảng; và 3/ Vấn đề tuyển chọn nhân sự lãnh đạo cấp cao của đảng.

Ông Nguyễn Văn An cho rằng từ nguyên thuỷ, đảng CSVN tiến hành cuộc cách mạng “dân tộc dân chủ”. Đến năm 1975 họ đã đạt được cuộc cách mạng dân tộc vì đã “thắng Mỹ giải phóng miền Nam” nhưng chưa đạt được cuộc “cách mạng dân chủ” vì… tiến thẳng lên xã hội nghĩa và bỏ qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa. Đặc biệt là từ năm 1980, đảng CSVN đã áp dụng hoàn toàn mô hình Liên Xô, với sự ra đời nhà nước “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” mà theo ông An thì đây là LỖI HỆ THỐNG.

Ông An định nghĩa lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình và đã được cuộc sống kiểm nghiệm là chưa phù hợp với thời đại ngày nay. Từ nhận thức này, ông Nguyễn Văn An đề nghị với lãnh đạo CSVN hiện nay nên nhìn lại hệ thống đang áp dụng, và đảng CSVN nên có những thay đổi như sau:

1/ Công nhận sở hữu tư nhân vì đây chính là vấn đề tự do dân chủ trên lãnh vực kinh tế. Bãi bỏ “chế độ công hữu về tư hữu sản xuất” để tránh những sự phá sản tương tự như Vinashin xảy ra trong tương lai vì đó chính là nguồn gốc của lỗi hệ thống, dựa trên một lý thuyết cực đoan “vô sản chuyên chính”.

2/ Bãi bỏ chế độ “đảng chủ” của mô hình cộng hòa xã hội chủ nghĩa, áp dụng rõ rệt và minh bạch chế độ tam quyền phân lập, thống nhất theo Hiến pháp và luật pháp, tức là thống nhất theo lá phiếu chọn lựa của người dân chứ không thống nhất theo sự lãnh đạo của đảng.

3/ Dân chủ là phải có tranh cử, phải công khai minh bạch để có sự chọn lựa trong bầu cử. Vì thế những trách vụ cao trong đảng và bên ngoài xã hội phải có nhiều người ra tranh cử để có sự chọn lựa đúng đắn những người có khả năng. Thoạt nghe những đề nghị nói trên, thì thấy rất hợp lý, nhưng khi ông kết luận là “vẫn giữ học thuyết Marx-Lenin” và tiếp tục để “đảng Cộng Sản giữ độc quyền chính trị” thì người nghe nếu không trợn mắt vì ngạc nhiên chắc cũng phải lắc đầu với một con người khá… lẩm cẩm. Một số những đề nghị của ông Nguyễn Văn An không có gì mới. Trước ông An đã có nhiều người như ông Trần Xuân Bách, ông Võ Văn Kiệt, ông Nguyễn Hộ, Tướng Trần Độ… đã lên tiếng cho rằng đảng CSVN phải đổi mới cả về kinh tế lẫn chính trị theo con đường dân chủ hóa đất nước thì mới giải quyết rốt ráo tình trạng tụt hậu của đất nước Việt Nam. Những người đề nghị thay đổi nói trên đã từng là “công thần” của đảng như ông Nguyễn Văn An, nhưng nhóm lãnh đạo đảng đương thời không hề lắng nghe. Tất cả những góp ý, đề nghị cải cách của những đảng viên “công thần” một thời đều bị bỏ quên sau mỗi kỳ đại hội đảng CSVN chấm dứt.

Tuy nhiên những góp ý lần này của ông Nguyễn Văn An còn có thêm một điều khá bất thường là ông đòi lập ra Luật về đảng… để áp dụng cho đảng CSVN. Ông An lý luận rằng ngày trước, đảng CSVN phải đấu tranh giành chính quyền với thực dân nên xài luật rừng để chống lại đế quốc. Ngày nay, đảng CSVN đã nắm được thiên hạ, cai trị đất nước mà không có luật để quy định lề lối hoạt động của đảng CSVN, vì thế không tránh khỏi một số trường hợp đảng CSVN vẫn đứng trên nhà nước, đứng trên pháp luật… theo kiểu luật rừng. Để đảng CSVN hoạt động hợp Hiến và hợp Pháp, theo ông Nguyễn Văn An thì Quốc hội phải sớm ban hành bộ luật nhằm quy định những nguyên tắc hoạt động, lãnh đạo dành cho đảng CSVN.
Rõ ràng, ông Nguyễn Văn An đã lẫn lộn giữa nguyên tắc điều hành quốc gia và nguyên tắc hoạt động của đảng phái. Chính vì sự lẫn lộn này, các giải pháp đề nghị của ông đã trở nên vô ích, ngớ ngẩn và mâu thuẫn đến độ khôi hài.
Thứ nhất, ông An cho rằng việc đảng CSVN hoạt động độc đảng không sao, nhưng việc bầu cử các trách vụ cao của nhà nước như dân biểu quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương nên để cho nhiều người ra ứng cử và công khai trình bày chương trình hành động để cho mọi người có quyền chọn lựa và bỏ phiếu tín nhiệm.
Có lẽ do suy nghĩ và hành xử trong guồng máy độc tài đã lâu, ông An đã không nhìn thấy được nguyên uỷ căn bản của mọi sự sai trái trên đất nước Việt Nam. Nguyên uỷ của cái gọi là Lỗi Hệ Thống mà ông đã phân tích ở trên chính là do sự độc quyền cai trị của đảng CSVN. Chính sự độc quyền hiện nay đã khiến đảng CSVN không có nhu cầu phải cải sửa “lỗi hệ thống” khi nó không bị những thách đố chính trị từ những đảng phái khác, và đã không thèm lắng nghe kể cả những góp ý từ các “công thần” của đảng. Ngoài ra, việc cho nhiều người ra ứng cử và công khai trình bày các chương trình hành động cũng vô ích vì chính đảng CSVN, chứ không phải người dân, sẽ là yếu tố quyết định ai được làm việc trong guồng máy do đảng thống trị. Từ mối tương quan này, có mấy ai đắc cử sẽ thực sự phục vụ người dân và có đảm lược đi ngược lại với những việc làm sai trái của đảng. Việc mỗi ứng viên tự trình bày chương trình hành động của mình cho dân chọn lựa chỉ là “trò hề dân chủ”, vì trong thực tế những chương trình đó không do sáng kiến của các ứng viên mà là của đảng được các ứng viên pha chế cách trình bày mà thôi.

Thứ hai, để tránh việc đảng CSVN bao biện nhiều thứ, cần phải có một bộ luật để quy định các giới hạn của đảng đối với nhà nước, xã hội, mặt trận và nhất là đối với các đoàn thể xã hội. Với tiền đề là đảng CSVN vẫn ở vị trí lãnh đạo duy nhất, ông An đã quên dù đã từng là chủ tịch Quốc hội, quốc hội chỉ là một bộ phận ngoại vi của đảng CSVN, mang tính chất hình thức và bù nhìn để tạo hình ảnh “dân chủ” mà thôi. Quốc Hội đã chế ra biết bao nhiêu luật nhưng đảng CSVN đã chẳng thi hành mà còn ngang nhiên đặt ra những điều luật đi ngược lại với hiến pháp của chính họ như điều 88 và 79. Dù quốc hội hiện nay có quyền bỏ phiếu tín nhiệm hay bãi nhiệm thủ tướng và các bộ trưởng, nhưng nếu lãnh đạo đảng không cho – như vụ các đại biểu yêu cầu Quốc hội bỏ phiếu bất tín nhiệm trách vụ Thủ tướng của ông Nguyễn Tấn Dũng vì đã làm sụp đổ Tập đoàn Vinashin – thì quốc hội cũng chỉ bó tay và im lặng chấp hành.

Ông Nguyễn Văn An tuy đã nghỉ hưu nhưng ông hiện là bố vợ của Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, một cán bộ trẻ có nhiều tiềm năng trở thành Ủy viên Bộ chính trị kể từ đại hội XI và có xác xuất thay thế Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng vào năm 2017. Với những mối quan hệ như vậy, những đề nghị thay đổi của ông Nguyễn Văn An rõ ràng là nói lấy được, như kẻ say đèn mầu… khi ngồi trước ống kính của ký giả mà thôi.

Trung Điền

Wednesday, December 22, 2010

10 điều kinh ngạc mà bạn có thể chưa biết về Trung Quốc

Lê Diễn Đức - RFA

1. Các nhà hoạt động nhân quyền nói rằng, Trung Quốc đã xử tử hình nhiều gấp ba lần toàn bộ phần còn lại của thế giới. Tức là bao nhiêu? “Hàng ngàn” - Tổ chức Ân xá quốc tế viết trong một báo cáo mới nhất. Không thể đưa ra con số chính xác, bởi vì tại Trung Quốc số án phạt tử hình là bí mật quốc gia. Tổ chức lớn nhất thế giới chống lại án tử hình tổng kết dữ liệu từ báo chí địa phương xác nhận rằng, trong năm 2008 đã có 1.718 án tử hình được thực hiện ở Trung Quốc (so với Mỹ, một trong những tứ đại của cửa tử thần bên cạnh Iran và Saudi Arabia, trong năm 2009 cũng chỉ có 52 vụ xử tử). Sự thay đổi ở Trung Quốc không phải là sự hủy bỏ án mà là thay đổi hình thức. Văn minh hóa hình phạt chính là chiếc xe buýt hiện đại chở can phạm đến nhà tù và thay vì lãnh đạn, hành quyết được thực hiện bằng tiêm thuốc độc.

2. Ở Trung Quốc cộng đồng người Công giáo và Tin lành gộp lại rất lớn. Họ được chia thành hai loại: loại "yêu nước" được đăng ký chính thức có nghĩa là họ phải chịu sự kiểm soát của nhà nước; loại thứ hai là “tu tại gia”, tức là bất hợp pháp. Chính quyền tìm cách loại bỏ hình thức tu tại gia nhưng điều này xảy ra ngày mỗi ít hơn. Tin vào Chúa Chrystus có nhiều hơn 100 triệu người Trung Quốc (trong đó người Công giáo từ 12 đến 14 triệu).

3. Tại Trung Quốc có khoảng 4.000 trẻ em mang tên là “Olympic” (Aoyun). Cha mẹ của chúng đặt tên ồ ạt theo sự cổ vũ lòng nhiệt tình yêu nước trước Thế vận hội Bắc Kinh 2008.

4. Người Trung Quốc mỗi năm tiêu thụ khoảng 45 tỷ đôi đũa đũa sử dụng một lần, có nghĩa là số gỗ làm đũa bằng vài khu rừng ở Indonesia hay ở Nga. Tổ chức bảo vệ môi trường lâu đời nhất của Trung Quốc “Người bạn của Trái đất” thành lập vào năm 1994 khuyến khích mọi người dùng đũa làm bằng kim loại hoặc nhựa nhưng trước khi thuyết phục được 1,3 tỷ người, sẽ còn rất nhiều thời gian trôi qua.

5. 200 triệu người Trung Quốc sống dưới mức nghèo khổ, thu nhập ít hơn 1 đôla Mỹ một ngày. Dù vậy, đây là một thành công lớn, bởi vì trong năm 1981 có tới 64% dân số sống dưới mức nghèo khổ. Ngân hàng Thế giới xác nhận rằng, những cải cách của Trung Quốc bắt đầu từ năm 1978 đã kéo được tới khoảng 400 triệu người lên trên ngưỡng đói nghèo.

6. 700 triệu người Trung Quốc không được uống nước sạch. Cứ 6 người sống trên hành tinh thì có một người Trung Quốc, vậy mà Trung Quốc chỉ có 7% tài nguyên nước toàn cầu. Ngoài ra, Trung Quốc đang trải qua cuộc công nghiệp hóa với một quy mô chưa từng thấy cho đến nay. Nước thải và chất thải của hàng ngàn nhà máy mới, cũ và các khu nhà ở tác động lên các con sông và hồ. Ngân hàng Thế giới ước tính rằng, 90% mạch nước, 75% hồ và các con sông đang bị ô nhiễm. Điều này cho thấy 700 triệu người Trung Quốc không có nước sạch để uống.

7. Chính người Trung Quốc phát minh ra kem (ice cream) và spaghetti. Điều này được chứng minh bởi những phát hiện khảo cổ. Kem lâu đời nhất thế giới là hỗn hợp sữa đông lạnh và gạo có từ thế kỷ thứ II trước Công nguyên, tiền thân của kem ngày nay. Một bát mì sợi lâu đời nhất của miền Tây Trung Quốc có từ 4.000 năm trước.

8. Hơn một nửa, chính xác là 54% hàng giả bị thu giữ trong Liên minh châu Âu đến từ Trung Quốc. Nhiều nhất là đĩa CD, DVD (44%, 79 triệu cái) và thuốc lá (23%).

9. Trong năm 2009, Trung Quốc hoàn thành cuộc phong tỏa kiểm dịch xung quanh các thành phố phía Tây-Bắc xa xôi bị dịch bệnh phổi. Dịch bệnh truyền nhiễm cao, giết chết ba làng ở tỉnh Thanh Hải. Nhưng sau hơn một tuần ghi nhận không có lây nhiễm mới, chính quyền đã quyết định dỡ bỏ phong tỏa ở mức 10 cây số cách các thành phố phần lớn thuộc khu vực dân tộc Tây Tạng. Kinh nghiệm ở Trung Quốc cho thấy, sự bùng phát của bệnh dịch hạch thường lây lan qua bọ chét và động vật gặm nhấm và có thể dễ dàng tiếp cận con người.

10. Đến năm 2025, Trung Quốc sẽ bùng nổ 10 thành phố cỡ New York.

Quy mô và tốc độ đô thị hóa của Trung Quốc phải nói là duy nhất trong lịch sử. Theo dự báo và kế hoạch dân số đô thị của chính quyền trung ương, dân số của Trung Quốc trong các đô thị sẽ tăng từ 572 triệu lên 926 triệu vào năm 2025 và một tỷ người vào năm 2030.

Trong 20 năm gần đây, trong các thành phố Trung Quốc có thêm 350 triệu cư dân mới, nhiều hơn toàn bộ dân số Hoa Kỳ. Năm 2025 Trung Quốc sẽ có 219 triệu thành phố. Để so sánh, châu Âu, các thành phố như vậy, con số là 35. Ngoài ra có 24 thành phố trên 5 triệu người. Có nghĩa rằng, sẽ phải xây dựng cho họ 40 tỷ mét vuông, tức là 5 triệu ngôi nhà. 50 ngàn cái trong số đó sẽ là những tòa nhà chọc trời – tức là 10 lần New York. ■

Bản Việt ngữ © Lê Diễn Đức

Ðới Bỉnh Quốc lừa dối

Theo NguoiViet Online

Ngô Nhân Dụng

Trên trang mạng của bộ Ngoại Giao Trung Quốc ngày 6 tháng 12 đã đăng một bài dài khoảng 9,000 chữ của ông Ðới Bỉnh Quốc (Dai Bingguo), phó thủ tướng, ủy viên Quốc Vụ Viện, cố vấn cho ông Hồ Cẩm Ðào về ngoại giao.

Bản văn này nhan đề “Kiên trì theo đường lối phát triển hòa bình.” Mục tiêu của bài này để là trấn an giới lãnh đạo Mỹ, chuẩn bị cho chuyến đi thăm Washington của ông Hồ Cẩm Ðào sang vào tháng 1 năm 2011. Ông Ðới xác định rằng nước Tầu không có ý định cạnh tranh ảnh hưởng với Mỹ ở khắp nơi, kể cả Á Châu.

Ðoạn thứ năm trong bài này đặt câu hỏi: “Trung Quốc có ý xưng bá trên thế giới hay không?” Ông Ðới Bỉnh Quốc nói, Trung Quốc không muốn chiếm bá quyền, không giành ảnh hưởng bá quyền với quốc gia khác. Ðể cho người Mỹ hiểu dễ hơn và gợi lại thêm mặc cảm tội lỗi cho họ, ông nói Trung Quốc không theo một “Chủ thuyết Monroe” ở Á Châu (ông nhắc tới tên vị tổng thống Mỹ vào thế kỷ 19 chủ trương nước Mỹ độc quyền gây ảnh hưởng ở Châu Mỹ La tinh, các nước Âu Châu không nên chen vào). Ðới Bỉnh Quốc giải thích: “Kinh nghiệm về những cường quốc đã lên rồi lại xuống cho chúng tôi một bài học là không thể theo con đường bành trướng và chạy đua vũ trang được.” Chính sách và chiến lược căn bản của Trung Quốc, Ðới Bỉnh Quốc nói, là “không tìm cách chiếm bá quyền.” Ông khẳng định: “Nhìn lại lịch sử, Trung Quốc không có truyền thống chiếm bá quyền.”

Ðọc tới câu này, hễ là người Việt Nam ai cũng phải bật cười. Người Tây Tạng, người Mông Cổ, người Hồi ở Tân Cương, Thanh Hải, sẽ phải nổi giận, đến sôi gan tím ruột! Chắc chỉ có một giống người có thể nhắm mắt tin tưởng lời ông Ðới Bỉnh Quốc nói, là cái giống tin vào “16 chữ vàng.”

Ai cũng phải hỏi: Trung Quốc “không có truyền thống xưng bá quyền” thật sao? Ông Ðới Bỉnh Quốc không những không chịu đọc lịch sử mà ông còn quên cả các bài học địa dư. Có phải ông chưa coi bản đồ bao giờ hay không? Nếu trong lịch sử các chính quyền Trung Hoa không xâm chiếm lân bang thì làm sao quốc gia họ có một lãnh thổ rộng lớn như bây giờ? Bộ người dân các nước ở bốn chung quanh Hoa Hạ đều đã tình nguyện xin được lệ thuộc vào các vua nhà Hán, nhà Ðường, cho đến những nhà Mao, Ðặng, để các đám dân “man rợ” này được trở thành thần dân của quý vị thiên tử hay sao?

Ngay từ thế kỷ thứ ba trước Công nguyên, Tần Thủy Hoàng đã theo chủ trương bành trướng. Ông ta sai tướng với hàng triệu quân đi chiếm đất đai của các giống dân khác ở phía Nam Trường Giang, thường gọi là sống Dương Tử. Hành động đó không gọi là chính sách Bá Quyền thì gọi là gì? Khi một viên tướng trong đạo quân đó, ông Triệu Ðà thấy nhà Tần sụp đổ, tính cùng với các dân tộc Việt ở phía Nam lập thành một quốc gia riêng gọi tên là Nam Việt, thì đến năm 111, hoàng đế nhà Hán đã sai quân đến cướp nước đó để lập thành châu quận lệ thuộc Trung Quốc. Năm 40 sau Công nguyên, các bộ tộc người Lạc Việt ở nước Văn Lang cũ đứng lên giành độc lập, vua nhà Hán lại sai Mã Viện sang tiêu diệt lực lượng đề kháng này. Mã Viện không những đã cầm quân chinh phục Văn Lang mà còn nổi tiếng Phục Ba Tướng Quân trong lịch sử vì ông ta cũng đánh Nam dẹp Bắc, thôn tính đất đai, mở mang bờ cõi nước Trung Hoa. Nếu dân Trung Hoa không có óc bá quyền thì tại sao họ vẫn sùng bái ông Tướng Phục Ba này, lập đền thờ khắp các tỉnh vùng biên giới với Việt Nam, mà tới bây giờ vẫn còn nhiều người Việt Nam không biết gì, cứ tới sì sụp lễ ông ta?

Mã Viện là người thực sự mở đầu 10 thế kỷ đô hộ và đồng hóa của các chính quyền Trung Quốc đối với dân tộc Việt Nam. Ông đặt các quan cai trị trực tiếp một cách gắt gao như buộc thừng (dĩ thằng nhi trị); xóa bỏ các chức lạc hầu, lạc tướng vẫn có từ thời Hồng Bàng để tiêu diệt tầng lớp lãnh đạo cổ truyền; bắt dân bản xứ bỏ hết các phong tục, tập quán cũ, dần dần sẽ phải sống theo lối người Hán. Hơn 9 thế kỷ sau, người Trung Hoa đã tiếp tục chính sách của Mã Viện ở nước ta. Họ không những chỉ chiếm đất đai, chiếm tài nguyên kinh tế và bắt dân Việt Nam làm lao động phục vụ họ như nô lệ. Chủ trương của họ ở khắp nơi vẫn là tiêu diệt đặc tính của “các sắc dân mọi rợ” bằng chính sách đồng hóa. Họ muốn biến tất cả thành người Trung Hoa hết, để muôn ngàn năm sau những giống dân “man, di, nhung, địch” đó không còn dấu vết nào nữa.

Các hoàng đế Trung Hoa không coi các sắc dân này là “người!” Những ai học chữ Hán đều biết rằng trong cách người Trung Hoa viết những tên mà họ dùng để gọi các giống dân chung quanh Hoa Hạ, là “man, di, nhung, địch,” tất cả các tên đó đều được viết cùng một “bộ” như khi viết tên các thú vật và côn trùng!

Lần cuối cùng người Trung Quốc chiếm đóng và cai trị người Việt Nam là đầu thế kỷ 15. Khi vua Minh Thành Tổ sai các tướng cầm quân sang chiếm nước Ðại Việt của chúng ta, ông vua tiêu biểu của các chính quyền Trung Quốc này đã ra lệnh các tướng phải tiêu diệt nền văn hóa dân bản xứ một cách “có hệ thống.” Học giả Nguyễn Huệ Chi viết trong lời mở đầu cuốn Thơ Văn Lý Trần (quyển 1) đã thuật lại những sắc chỉ của Minh Thành Tổ gửi cho các tướng, bắt họ phải đi tìm tất cả các sách do người dân Việt viết bằng chữ Hán, bắt phải hủy diệt hết. Sắc chỉ nói rõ ràng mỗi khi tìm được các sách đó binh lính phải đốt ngay tại chỗ, không cần phải đem về trình cấp trên! Chỉ những sách Kinh Phật giáo, Ðạo giáo, sách thuốc, sách bói toán là được miễn. Ngay cả những cuốn sách giáo khoa dạy trẻ nhỏ bắt đầu với câu “Thượng đại nhân, Khổng ất kỷ” cũng phải đốt! Một đạo sắc sau đó của Minh Thành Tổ đã đưa lời trách mắng các tướng nhà Minh chưa thi hành triệt để lệnh đốt sách kể trên. Vì ông vua này được báo cáo có nhiều đám lính tìm được sách do người Việt trước tác đã quên không đem đốt tại chỗ mà còn đem về nộp! Cuộc xâm lăng của quân Minh, và 20 năm họ thống trị nước ta, chấm dứt năm 1428, đã thành công một phần trong dự án tiêu diệt văn hóa với mục đích biến người Việt thành người Trung Hoa. Bao nhiêu công trình văn học, triết học đã bị hủy, đời sau người Việt chỉ còn nghe nói đến tên nhưng không biết nội dung ra sao!

Nhắc lại những trang sử bi thương của dân tộc Việt Nam khi bị các chính quyền Trung Quốc xâm lược và âm mưu đồng hóa, không phải vì chúng ta muốn gây căm thù đối với người Trung Hoa. Các người lãnh đạo nước Trung Hoa không những đã thi hành chính sách đó đối với người Việt chúng ta, mà còn áp dụng khi đánh chiếm các nước khác nữa. Sức mạnh văn hóa của Hán tộc đã đủ để gây ảnh hưởng trên các nước lân bang, không khác gì các nền văn minh Hy Lạp, La Mã đã đã để lại dấu vết trên các nước Âu Châu đời trước. Nhưng các nước phát sinh ra hai nền văn minh Hy La không phải là những đế quốc tồn tại lâu dài; cho nên quà tặng của họ cho nhân loại bây giờ vẫn được ghi ơn mà không còn gây thù hận. Người Hán thì ngược lại. Họ truyền bá văn minh Hán tộc bằng cách tiêu diệt văn hóa các sắc dân khác. Bây giờ họ vẫn tiếp tục làm công việc đó đối với người Tây Tạng, Thanh Hải, Tân Cương. Giống dân Mông Cổ còn may mắn giữ được một mảnh đất làm xứ sở, nhờ được Nga bảo trợ một thời gian. Văn hóa, ngôn ngữ dân Mãn Châu, từng cai trị nước Tầu gần 4 thế kỷ, ngày nay hầu như đã bị tiệt diệt cả rồi. Phải nhắc lại những chuyện này chỉ để chứng minh rằng những lời ông Ðới Bỉnh Quốc mới viết là hoàn toàn sai sự thật. Ông Ðới Bỉnh Quốc chắc chắn không phải là người ngu dốt, vô học. Cố tình nói sai sự thật như vậy, phải nói là không lương thiện. Mục đích rõ ràng là để lừa gạt.

Chính sách hiện nay của Trung Quốc có thực sự hòa hoãn, không chủ trương bá quyền đúng như ông Ðới Bỉnh Quốc mới viết hay không?

Ba ngày sau khi bộ Ngoại Giao Trung Quốc công bố chính sách trên, tạp chí Hoàn Cầu Thời báo, một cơ quan chính thức của đảng Cộng Sản, đã đăng một bài phỏng vấn Trung Tướng Bành Quang Khiêm (Peng Guangqian), trong đó ông cảnh cáo người Trung Hoa về “ảo tưởng hòa bình.” Ông tướng 67 tuổi này thuộc nhóm các giáo sư “diều hâu” trong Học Viện Khoa Học Quân Sự Trung Quốc, đã viết nhiều sách, báo về chiến lược quốc phòng. Ông nói rằng tình trạng kinh tế toàn cầu hóa, các nước phải tùy thuộc lẫn nhau “không có nghĩa là chiến tranh không thể xảy ra nữa.” Lý do chính, ông giải thích, vì “bản chất bành trướng của chủ nghĩa tư bản độc quyền.” Ngoài ra, ông nêu hai lý do khác, là chính sách bá chủ của Mỹ; và nước Mỹ không chấp nhận cho Trung Quốc vươn lên. Trước đây ông Bành Quang Khiêm từng đe dọa rằng nếu Ðài Loan tuyên bố độc lập thì chiến tranh sẽ xảy ra; Trung Quốc không còn quan tâm đến các vấn đề cô lập về kinh tế, mất đầu tư ngoại quốc hay là bị các nước tẩy chay nữa.

Trong mấy năm gần đây, các vị tướng lãnh Trung Quốc đã nhiều lần lên tiếng đe dọa các nước khác. Tướng Trương Triệu Ngân (Zhang Zhaoyin), phó tư lệnh khu quân sự Thành Ðô, tỉnh Tứ Xuyên viết trong nhật báo Quân Ðội Nhân Dân là Trung Quốc phải từ bỏ chủ trương lỗi thời là xây dựng một quân lực cho thời bình. Ông nói, nhiệm vụ chủ yếu của quân đội là “chuẩn bị chiến tranh, chiến đấu và thắng trận.” Trung Tướng Kim Nhất Nam (Jin Yinan), phó giám đốc Nghiên Cứu Chiến Lược trong Ðại Học Quốc Phòng đã nêu lên chủ trương Trung Quốc phải là một “quốc gia vĩ đại.” Một giáo sư khác tại Ðại Học Quốc Phòng là Phó Ðề Ðốc Dương Nghị (Yang Yi), đã cảnh cáo các nước khác, không nêu rõ tên, là họ không nên lầm tưởng rằng Trung Quốc sẽ không dám dùng vũ lực chỉ vì muốn phát triển kinh tế một cách hòa bình. Ông nói hiểu lầm như vậy là rất nguy hiểm!

Ðiều đáng lo ngại nhất cho nước Việt Nam ta là giới tướng lãnh Trung Quốc đang đề xướng một quan niệm về “biên cương quyền lợi quốc gia.” Ông Hoàng Côn Luân (Huang Kunlun), nhà bình luận trên nhật báo Quân Ðội Nhân Dân, đã viết rằng quyền lợi của Trung Quốc vượt ra ngoài phần lãnh thổ, hải phận của họ. Quyền lợi đó phải bao gồm cả những vùng biển mà tầu thủy Trung Quốc lưu thông: Với sứ mạng lịch sử của chúng ta, quân đội Trung Quốc không những phải bảo vệ lãnh thổ mà còn phải bảo vệ “biên cương quyền lợi” của nước mình. Chính quan niệm “biên cương quyền lợi” này đưa tới việc họ coi Biển Ðông của nước ta là vùng “hạch tâm quyền lợi,” tức quyền lợi cốt lõi của người Trung Hoa.

Ngày hôm nay, các nước ASEAN và Trung Quốc bắt đầu họp với nhau ở thành phố Côn Minh để bàn về vấn đề này. Những quy tắc cư xử trong vùng Biển Ðông đang tranh chấp đã ký kết từ lâu nhưng không được Trung Quốc áp dụng. Chính sách của Bắc Kinh đối với các quốc gia Ðông Nam Á lâu nay là chỉ muốn họp tay đôi khi có tranh chấp hải phận. Trong khi đó các nước Việt Nam, Malaysia, Brunei và Philippines đang có tranh cãi với Bắc Kinh tại vùng Trường Sa thì muốn cùng nhau tiến tới những lập trương chung để đối đầu với nước khổng lồ phía Bắc. Trong cuộc họp này chúng ta sẽ thấy sự thật là chính sách ngoại giao của ông Ðới Bỉnh Quốc muốn bành trướng bá quyền bằng cách “chia để trị” như thế nào!


Tuesday, December 21, 2010

Tin khẩn: Nhà cầm quyền Nam Định cướp đất của dân: Dân xuống đường phản đối

Theo Dân Làm Báo

Danlambao – Ngày 20 tháng 12 chính quyền đã tiến hành việc cưỡng chế lấy đất của người dân huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định để làm khu nông nghiệp. Vụ việc đã trở nên nghiêm trọng vì gặp phải sự chống đối của người dân. Công an đã đánh bất tỉnh 3 người và sau đó bỏ chạy. Theo một nguồn tin chưa kiểm chứng thì có một người đàn ông đã bị đánh chết và xác đang được đắp chiếu đặt trên đường quốc lộ số 10, đi từ Nam Định đến Ninh Bình, cách thành phố Nam Định khoảng 11 km.

Trước đó, vào ngày 17/12. Phó bí thư tỉnh ủy, chủ tịch tỉnh là ông Nguyễn Văn Tuấn đã họp chỉ đạo toàn bộ lực lượng cả công an chuẩn bị cho kế hoạch cưỡng chiếm đất đai của người dân để phục vụ cho chủ công ty đầu tư Vinatex.

Vụ việc đã leo thang hết sức nghiêm trọng và số lượng người dân tham gia phản đối việc cưỡng chiếm đã bùng nỗ.

Vào lúc 12 h 20 khuya ngày 21 tháng 12, Danlambao đã có một trao đổi ngắn với Cha Khang, phó xứ Xuân Bảng với nội dung như sau:

Danlambao: thưa cha chúng con xin cha cho biết cũng như xác nhận thông tin là hiện giờ đang có hàng ngàn người đang hiên diện trên quốc lộ hay không ?

Cha Khang: đúng rồi có rất đông người, nhưng tôi không thể nói chính xác là bao nhiêu người, chỉ ước lượng là trên ngàn người. Và hiện giờ là 12 h 30 thì tình hình vẫn rất căng thẳng có thể kéo dài đến ngày mai thì lượng người sẽ tụ tập đông hơn.

Danlambao: thưa cha là chúng con được tin là có 1 người chết, tin này có chính xác không ạ?

Cha Khang: công an đánh bất tỉnh 3 người sau đó công an bỏ chạy. Hiện giờ 3 người đó đã tỉnh lại. Có người chụp ảnh nhưng tôi không có, tôi nghĩ ngày mai sẽ có người đưa lên mạng.

Theo nguồn tin của Phóng viên Tập hợp vì Công Lý gửi cho danlambao thì hiện lực lượng công an đang bố trí đông đảo trên con đường quốc lộ số 10. Trong khi đó thì cả ngàn người dân cũng đã xuống đuờng và nhiều người đã đem bạt và chăn màn ra ngủ tại đường quốc lộ.

Đến 10h đêm 20 tháng 12, lực lượng công an đã phong tỏa toàn bộ tuyến quốc lộ 10 từ thị trấn Gôi về thành phố Nam Định.

Vụ đất đai đã xảy ra cách đây 4 năm khi nhà nước quyết định thu hồi 165 ha đất của nông dân 3 xã là Liên Minh, Liên Bảo và Xuân Thái để làm khu công nghiệp Bảo Minh. Quyết định thành lập khu công nghiệp đã có nhưng do đền bù rẻ mạt chỉ 27 ngàn đồng cho 1 m2 nên nhân dân không đồng ý.

Yêu cầu của nhân dân là phải thực hiện đúng Nghị định 69-NĐ/CP về đền bù và giải phóng mặt bằng trong đó quy định giữa các bên phải có sự tự thảo luận về giá đền bù, cần có lộ trình thông báo cho dân biết về cưỡng chế.

Vụ việc kéo dài cho đến gần đây chính quyền đã đào một giao thông hào và rào thép gai để ngăn cách giữa khu dân cư và vùng đất thu hồi để không cho nhân dân vào canh tác.

Hai xã Liên Minh và Liên Bảo vốn có truyền thống cách mạng và rất nhiều người đã hi sinh đổ máu trong 2 cuộc chiến tranh vừa rồi để giành lại đất đai. Người dân tại đây đã rất bất bình khi chính quyền đã cấu kết với những tập đoàn tư bản đỏ lấy đất và đền bù với một giá rẻ mạt. Nhân dân cắm hàng ngàn lá cờ đỏ dọc vùng đất tranh chấp và cam kết sẵn sàng đổ máu tiếp vì ruộng đồng hôm nay bị nhà nước lấy đi.

Tình hình hiện đang cực kỳ căng thẳng. Vấn đề sẽ càng bùng phát mạnh hơn nếu như chủ đầu tư là Vinatex tiếp tục cưỡng chế thực hiện tiếp sang xã Kim Thái là nơi có đồng bào Công giáo sinh sống với hơn 10,000 giáo dân sẵn sàng chống lại bất công với một lòng đoàn kết rất chặt chẽ.

Dân Làm Báo và Phóng viên Tập hợp vì Công Lý

Monday, December 20, 2010

Phải Phá Bỏ Cái Vòng Lẩn Quẩn! (có âm thanh)

Tuệ Vân
tamthucviet.com

Nghe
Tải xuống để lưu giữ



Với nội dung các chủ nợ ngoại quốc của Vinashin sẽ không đồng ý cho tập đoàn này hoãn trả khoản 60 triệu đôla vào ngày 20 tháng 12 sắp tới, bản tin “CHỦ NỢ KHÔNG CHO VINASHIN HOÃN TRẢ?”do hệ thống truyền thông BBC loan đi vào ngày thứ tư mùng 8 tháng 12 năm 2010, đã có một đoạn đáng chú ý. Đó là đoạn phát biểu của một viên chức giấu tên của Vinashin. Viên chức này cho biết, khoản nợ mà Vinashin đang xin được hoãn trả là không có thế chấp, do đó nếu các chủ nợ cứ khăng khăng làm khó Vinashin thì họ có thể bị mất trắng số nợ này. Nguyên văn câu nói "Khoản cho vay này không có gì thế chấp cả." Và, "Nói thật, nếu chịu đàm phán thì họ (các chủ nợ) còn gỡ gạc được gì đó, chứ nếu không thì họ sẽ không nhận được bất cứ cái gì."

Câu trả lời trên nói lên điều gì?

Trong đời ai cũng hiểu rằng khi một con nợ nói về tiền nợ như vậy thì chỉ có nghĩa rằng một là muốn quịt nợ, hay là trong tình trạng “bần cùng khố giây”, không thể nào có tiền đâu mà trả, chủ nợ muốn làm gì thì làm. Chủ nợ chỉ có nước đi kiện nếu là một nước có luật pháp, hay là dùng thủ đoạn giang hồ, nếu có điều kiện và nếu muốn.

Khi chọn người phỏng vấn về vấn đề công nợ của Vinashin, dĩ nhiên BBC không mất thì giờ hỏi một công nhân thường không có trách nhiệm. Viên chức của Vinashin tuy dấu tên nhưng cũng phải là trong ban giám đốc, nếu không phải là người đứng đầu. Vinashin là một công ty vĩ đại, cho nên ngưòi này là cán bộ gộc, trong thành phần lãnh đạo đảng và nhà nước.

Vị lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN này, dù có bằng tiến sĩ giấy xã hội chủ nghĩa VN hay không, thì cũng biết cái nguyên tắc đơn giản khi lâm vào tình trạng không có tiền trả nợ phải làm thế nào. Nghĩa là trả lời như đã nói với phóng viên BBC. Có người cho rằng đây là lối cù nhầy, vô trách nhiệm. Nghĩ cho cùng thì đây chỉ là sự thành thật. Chúng tôi lãnh đạo, chúng tôi biết là Vinashin vay nợ không có thế chấp. Tiền các ông cho vay đã tẩu tán hết rồi. Các ông xiết nợ cách nào đây? Nếu muốn lấy các tầu bè, trang bị cũ mèm không còn dùng được nữa thì xin cứ tự nhiên, các ông sẽ tốn tiền chuyên chở và chỗ chứa.

Có người sẽ cho rằng người lãnh đạo mà nói như vậy là vô trách nhiệm, vì Việt Nam đã là một thành viên Tổ chức thương mại thế giới (WTO) không quỵt được nợ, nếu có thì uy tín nhà nước sẽ bị sút giảm, chỉ số rủi ro đầu tư sẽ tăng lên và việc vay tiền sẽ khó khăn cho nhà nước tương lai.

Khó khăn tương lai thì chuyện của ai người ấy lo.Chúng tôi lúc đó có thể là đã ở ngoại quốc với hàng triệu đô la trong ngân hàng rồi, lo tiếp nữa làm gì cho mệt?

Thời trước người Việt có câu: Đời cua cua máy, đời cáy cáy đào! Thời nay khi đi vào kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa Trung ương đảng CS quang vinh cũng chỉ đạo rằng làm gì không vốn bỏ ra mà thu lợi nhanh thì làm. Vinashin chúng tôi đã thi hành đúng như thế. Vả lại thủ tướng đã chỉ đạo chia nợ nần của Vinashin ra cho các công ty khác, thì cũng nên kiên nhẫn chờ.

Có người cho rằng đây là một lời tuyên bố cho thấy sự sẵn sàng chạy làng của lãnh đạo Vinashin nhưng cũng là sự sẵn sàng của lãnh đạo chế độ. Và đã nhìn đó như viền bạc quanh đám mây đen đang che phủ Việt nam, báo hiệu ngày mai trời lại sáng.

Có thể là như vậy, nhưng sự so sánh này không hẳn đúng, vì mây đen hơi nước trên trời không vô tận. Ngược lại trong xã hội ngày nay, kẻ xấu, kẻ ác và kẻ thời cơ thủ lợi không bao giờ thiếu. Vì thế, chúng ta đã và đang thấy những trường hợp kẻ tố cáo tội ác chế độ đang chuyển thành những kẻ tiếp cận và theo đuôi ngoại quốc để gọi là “thay đổi chế độ”. Tiền bạc do những dịch vụ thối nát tham nhũng và đầu tư ngoại quốc vung vãi ra đã làm gia tăng hàng ngũ những kẻ thời cơ chính trị và kinh tế này. Những kẻ thời cơ này không chỉ nằm bên ngoài chế độ hiện nay mà ngay trong chế độ. Chúng biến thái để thích ứng mà giữ được quyền hành trong tinh thần rượu cũ bình mới. Cái vòng luẩn quẩn này phải phá vỡ thì mới chấm dứt được độc tài trấn áp và phá hủy đất nước không với chiêu bài thiên đường vô sản đại đồng mà dưới khẩu hiệu thế giới toàn cầu tư bản. Trong thế giới đó, chỉ những đại gia CS biến thái mới được hưởng những tiện nghi cực điểm nhầy nhụa của đô la, còn đa số dân chúng thì lầm than như thân giun quằn quại trong đất bụi để đóng góp từng hạt phì nhiêu cho hoa mầu mà tài phiệt thu lợi.

Tuệ Vân
Ngày 17 tháng 12 năm 2010

Sunday, December 19, 2010

Bức tranh nhân quyền tại VN

2010-12-18

Mặc dù nhà cầm quyền VN ra sức tô bức tranh màu hồng nhân quyền trong nước, nhưng xem chừng như công luận trong và ngoài nước ngày càng trưng ra một hình ảnh nhân quyền khá ảm đạm của VN và thúc giục Hà Nội hãy nhanh chóng cải thiện hình ảnh này.

Hình do thính giả gửi đến Ban Việt ngữ

Biểu tình trước trụ sở Hội đồng Nhân quyền LHQ ở Geveve, lên án Việt Nam vi phạm nhân quyền. Hình do thính giả gửi đến Ban Việt ngữ


Dưa theo thông tin liên hệ, Thanh Quang trình bày “bức tranh nhân quyền” ấy như sau.

Một màu hồng?

Hồi tháng 8 năm nay, trong phiên họp với bà Magdalena Sepulveda, chuyên gia đặc trách các vấn đề nhân quyền và đói nghèo của Liên Hiệp Quốc, Phó thủ tướng kiêm bộ trưởng Ngoại giao VN, ông Phạm Gia Khiêm, khẳng định rằng “chính sách nhất quán của VN là bảo đảm quyền con người”.

Cách nay không lâu, một cuộc hội thảo do Tổng Cục An Ninh Bộ Công An VN tổ chức ở Huế cũng khẳng định rằng “Toàn thể nhân dân VN đang sinh sống, làm việc trong 1 môi trường hoàn toàn bảo đảm tốt về mặt nhân quyền; Đảng và Nhà nước VN luôn tạo mọi điều kiện thuận lợi cho các tôn giáo tự do hoạt động phù hợp với pháp luật của Nhà nước VN, phù hợp thuần phong mỹ tục và truyền thống văn hóa của dân tộc VN”.

Ngược đãi tôn giáo

Công an ngăn chặn buổi hành lễ nhân Ngày Lễ Đản Sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ tổ chức tại An Giang trước đây. Photo courtesy PGHH.org
Công an ngăn chặn buổi hành lễ nhân Ngày Lễ Đản Sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ tổ chức tại An Giang trước đây. Photo courtesy PGHH.org
Giữa lúc VN tô một bức tranh màu hồng nhân quyền trong nước, thì hôm thứ Năm, các dân biểu Hoa Kỳ thông qua 1 nghị quyết do dân biểu Đảng Cộng Hòa Ed Royce soạn thảo yêu cầu Bộ Ngoại giao Mỹ đưa VN trở lại danh sách CPC, tức danh sách những nước cần quan tâm đặc biệt về đàn áp tôn giáo.

Dân biểu Ed Royce cho biết “…nghị quyết nầy đặt vào hồ sơ của Hạ Viện Hoa Kỳ coi rằng sự ngược đãi về tôn giáo ở Việt Nam không thể chấp nhận được. Nếu Việt Nam muốn có mối quan hệ bền vững với Hoa Kỳ, Việt Nam phải tôn trọng các quyền tự do căn bản của dân chúng, trong đó bao gồm quyền tự do tôn giáo.”

Có nhiều thí dụ rất rõ ràng về những gì đang diễn ra tại VN hôm nay, cụ thể là quá trình cải thiện nhân quyền ở VN không tiến triển mà ngược lại là đằng khác.

Dân biểu Ed Royce

Lên tiếng với Đài ACTD mới đây, Dân biểu Ed Royce nói rằng:

“Có nhiều thí dụ rất rõ ràng về những gì đang diễn ra tại VN hôm nay, cụ thể là quá trình cải thiện nhân quyền ở VN không tiến triển mà ngược lại là đằng khác”.

Vẫn theo nhà lập pháp này thì Hoa Kỳ muốn thấy có tự do tôn giáo trọn vẹn tại VN, chứ không phải trong tình trạng người dân sống đời sống Đức Tin của họ theo khuôn khổ của nhà nước.

Cách đây khoảng 1 tuần, tại cuộc đối thoại nhân quyền Việt-Mỹ diễn ra ở Hà Nội giữa ông Michael Posner, Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao động, và Thứ trưởng Ngoại giao VN Phạm Bình Minh, ông Posner lưu ý rằng sự tiến bộ về nhân quyền là điều thiết yếu cho sự phát triển mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và VN.

Đàn áp gia tăng

Ngay trước thời điểm kỷ niệm 62 năm Ngày Quốc Tế Nhân quyền, Đại sứ Mỹ tại VN, ông Michael Michalak, nhận xét rằng trong thời gian gần đây,tình trạng vi phạm nhân quyền và những vụ bắt bớ gia tăng tại VN, qua đó nhà cầm quyền VN hạn chế gắt gao tự do Internet cũng như đàn áp những nhà bất đồng chính kiến dù họ chỉ bày tỏ quan điểm của mình một cách ôn hòa.

nnq-250.jpg
Anh Nguyễn Ngọc Quang. Ảnh do thân nhân ông cung cấp
Đại sứ Michalak nêu lên con số cụ thể là từ cuối năm ngoái cho tới gần đây, có trên 24 người bị tù đày và 14 người khác bị kết tội cũng vì chính kiến ôn hòa của mình.

Mặc dù Washington và Hà Nội hợp tác và phát triển nhiều lãnh vực, từ thương mại tới cả quân sự, kể từ khi hai nước cựu thù này bình thường hóa bang giao cách nay 15 năm, nhưng Hoa Kỳ, và nhất là những tổ chức quốc tế nhân quyền, thường xuyên thúc giục VN cải thiện thành tích nhân quyền xem chừng như ngày càng tồi tệ hơn.

Theo tạp chí Asia Times, thì Hoa Kỳ gia tăng mối quan hệ chiến lược với VN nhằm ứng phó với sự trỗi dậy của TQ, nhưng nghi vấn hiện đến trong tâm trí nhiều người về phương cách mà Washington ứng phó với hành động vi phạm nhân quyền rõ rệt và tiếp diễn của Hà Nội.

Bài tựa đề tạm hiểu là “Sự Khó Xử Về Lương Tâm của Tổng Thống Obama liên quan VN” trong tạp chí vừa nói đề cập tới mối quan ngại của những nhà dân chủ VN rằng nhân quyền, 1 vấn đề từng có vai trò chủ chốt để Hoa Kỳ dựa vào đó mà tái lập mối quan hệ mậu dịch bình thường và ủng hộ VN vào Tổ chức Thương Mại Thế Giới, giờ bị hạ xuống hàng không ưu tiên trong lãnh vực ngoại giao.

Những tháng gần đây, Bộ Chính trị Đảng CSVN đã ra lệnh cho công an, mật vụ đàn áp có hệ thống, vi phạm những quyền căn bản nhất của dân tộc ta, chẳng hạn như bịt miệng, bắt giam những ai dám lên tiếng đòi nhân quyền, tự do, dân chủ.

BS Nguyễn Đan Quế

Qua bài tựa đề “VN đàn áp những nhà bất đồng chính kiến”, tạp chí The Economist của Anh cũng lưu ý về việc nhà nước VN cho thấy quyết tâm làm im hơi bặt tiếng những tiếng nói bất đồng, từ giới luật sư bảo vệ nhân quyền nổi tiếng cho tới giới viết nhật ký trên mạng vốn phản ánh thực trạng tiêu cực trong nước hay mối quan hệ sâu sát Việt-Trung – mà nếu nói theo tác giả Chu Việt trên blog Việt Thức, thì thực chất là “mối quan hệ thầy-trò”.

Theo Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về VN thuộc Học Viện Quốc Phòng Úc tại Canberra, thì hành động của Hà Nội có thể vì quan ngại rằng những nhóm bất đồng chính kiến, từ các tu sĩ Phật Giáo, Công Giáo cho tới bloggers, có thể sau cùng rồi hợp tác với nhau quanh các vấn đề ấy, nhất là việc chống ảnh hưởng bành trướng ngày càng tăng của Hoa Lục tại VN.

Lên tiếng vài ngày trước thời điểm kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền vừa qua, nhà dân chủ trong nước, BS Nguyễn Đan Quế cũng lưu ý với công luận rằng:
“Những tháng gần đây, Bộ Chính trị Đảng CSVN đã ra lệnh cho công an, mật vụ đàn áp có hệ thống, vi phạm những quyền căn bản nhất của dân tộc ta, chẳng hạn như bịt miệng, bắt giam những ai dám lên tiếng đòi nhân quyền, tự do, dân chủ”.

Công an lạm quyền

Bac-Giang-cong-an-250.jpg
Công an cơ động trấn áp bắt người biểu tình tại Bắc Giang ngày 25 tháng 7, 2010. Hình chụp từ video do nhân chứng đưa lên youtube.
Cách nay chưa lâu, Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng, khi tham dự 1 hội nghị đánh dấu 65 năm ngày thành lập lực lượng công an của nước VNCS, đã kêu gọi giới công lực này hãy đập tan mọi tổ chức nào dám đe dọa tới quyền lực của đảng CS.

Nhắc tới công an, có lẽ nhiều người còn nhớ Thiền Sư Nhất Hạnh lên tiếng về vụ đàn áp đẫm máu của công an kết hợp với xã hội đen ở Tu Viện Bát Nhã. Thiền Sư Nhất Hạnh nhận xét rằng họ “tuy hai mà là một”.

Tình hình nhân quyền đáng ngại như vậy tại VN hẳn gây chú ý đặc biệt đối với Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch trụ sở tại New York, Hoa Kỳ. Mới đây Human Rights Watch công bố 1 bản phúc trình về hành động lạm quyền có hệ thống của công an VN, nhất là khiến xảy ra nhiều trường hợp từ những nhà bất đồng chính kiến tới dân thường bị tra tấn hay tử vong ngay trong đồn công an.

Saturday, December 18, 2010

Merry Christmas

Feliz Navidad

Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ bị truy tố về tội "chống phá Nhà nước Việt Nam"

Theo RFI

Tiến sĩ luật Cù Hà Huy Vũ (DR)
Tiến sĩ luật Cù Hà Huy Vũ (DR)
Thanh Phương

Theo tin từ báo chí trong nước, hôm qua (17/12), Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố Hà Nội vừa quyết định truy tố ông Cù Huy Hà Vũ với tội danh "chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam". Đối với cơ quan tố tụng, hành vi của ông Cù Huy Hà Vũ là "nghiêm trọng, cần phải xử lý nghiêm minh trước pháp luật".

Theo tờ Lao Động, ngoài việc đòi xóa bỏ điều 4 của Hiến pháp, ông Cù Huy Hà Vũ còn « xuyên tạc cuộc kháng chiến cứu nước của dân tộc Việt Nam, xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước ». Đối với cơ quan tố tụng, hành vi của ông Cù Huy Hà Vũ là « nghiêm trọng, cần phải xử lý nghiêm minh trước pháp luật ».

Tờ Lao Động cho biết là sẽ có ba luật sư tham gia bào chữa cho ông Cù Huy Hà Vũ, nhưng không nói rõ đó là những luật sư nào. Luật sư Lê Thị Dương Hà, vợ của ông Cù Huy Hà Vũ, cùng với luật sư Trần Đình Triển đã làm đơn xin bào chữa cho ông Hà Vũ. Là con trai của nhà thơ Cù Huy Cận, được đào tạo tại Pháp, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã bị bắt ngày 4/11 vừa qua tại Sài Gòn.

Vào năm ngoái, ông đã đệ đơn kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về quyết định cho tiến hành dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, bất chấp những lời cảnh báo của giới khoa học, chuyên gia và các nhà cách mạng lão thành. Ông Cù Huy Hà Vũ cũng là tác giả nhiều bài viết và bài phỏng vấn được phổ biến trên mạng, kêu gọi hòa giải dân tộc, dân chủ đa đảng.

Vụ bắt giam tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã gây phản ứng rất mạnh từ gia đình nhà thơ Cù Huy Cận, không chỉ bởi vì họ cho là ông hoàn toàn vô tội, mà còn vì họ bị báo chí Việt Nam xúc phạm danh dự khi đăng tải các thông tin lên quan đến vụ bắt giữ này. Ngày 17/11 vừa qua, bà Cù Thị Xuân Bích, em gái của ông Cù Huy Hà Vũ, đã viết đơn gởi Tổng biên tập tờ An Ninh Thế giới yêu cầu phải xin lỗi công khai ông Cù Huy Hà Vũ và gia đình, bởi vì tờ báo này đã đăng « những tin riêng tư, bóp méo, xâm phạm đến danh dự, nhân phẩm, tình cảm » của ông Cù Huy Hà Vũ và của gia đình nhà thơ Cù Huy Cận.

Trong bài báo đăng ngày 13/11, tờ An ninh Thế giới khẳng định là « không ít lần, ông Vũ đã thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với những người anh em cùng cha khác mẹ vì tranh chấp biệt thự số 24 Điện Biện Phủ, gây mất trật tự an ninh khu phố. . . ». Gia đình nhà thơ Cù Huy Cận xem đấy là một thông tin « cố tình bịa đặt, vu khống ».

Bà Cù Thị Xuân Bích doạ là nếu đến hôm nay, đúng ngày giỗ của nhà thơ Xuân Diệu, bác ruột và cha nuôi của ông Cù Huy Hà Vũ, mà tờ An Ninh Thế giới không xin lỗi, bà sẽ kiện Tổng biên tập tờ báo này vì đã vi phạm nghiêm trọng pháp luật.

Về phần luật sư Lê Thị Dương Hà cũng đã gởi đơn đề ngày 5/12, gởi Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Chủ tịch Uỷ ban thường vụ Quốc hội yêu cầu đình chỉ điều tra, hũy bỏ quyết định khởi tố và trà tự do cho ông Cù Huy Hà Vũ.

Hãng tin AFP nhắc lại rằng nhiều nhà quan sát nhận định là càng đến gần Đại hội Đảng vào tháng Giêng năm tới, chính quyền càng gia tăng đàn áp các blogger và các nhà đối lập ở Việt Nam. Nhiều tổ chức nhân quyền cũng thường tố cáo Hà Nội bắt giam và kết án tù những người chỉ bày tỏ ý kiến một cách ôn hòa.


Friday, December 17, 2010

Nhận xét về ‘Nguyễn Phú Trọng sẽ là Tổng bí thư?’

Theo NguoiViet Online

LTS: Tờ báo Asahi Shinbum của Nhật hôm 16 tháng 12 tiết lộ họ có trong tay bản dự thảo nhân sự của Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng CSVN tại hội nghị trung ương lần thứ 14. Theo đó, ông Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch Quốc hội Việt Nam hiện nay nhiều phần sẽ là tổng bí thư đảng CSVN thay ông Nông Đức Mạnh và ông Nguyễn Tấn Dũng, đương kim thủ tướng vẫn tại vị thêm một nhiệm kỳ nữa sau đại hội đảng lần thứ 11. Hai gương mặt mới, ông Trương Tấn Sang (hiện là Thường trực Ban Bí Thư) sẽ là chủ tịch nước thay ông Nguyễn Minh Triết và ông Phạm Quang Nghị (bí thư thành ủy Hà Nội) sẽ là chủ tịch quốc hội.

Dưới đây là nhận xét của các chuyên gia am hiểu tình hình chính trị tại Việt Nam gồm GS. Carl Thayer thuộc khoa Nhân Văn và Xã Hội Học, Ðại Học New South Wales, Úc; GS. Nguyễn Mạnh Hùng, giảng dậy môn Chính trị học và Bang giáo Quốc tế tại Ðại học George Mason, Hoa Kỳ và Nhà báo Bùi Tín, nguyên Chủ biên tờ Nhân Dân ấn bản Chủ nhật, hiện tỵ nạn tại Paris, Pháp.

Cuộc phỏng vấn do hai nhà báo Đinh Quát và Hà Giang thực hiện.



Ông Nguyễn Phú Trọng (phải) sẽ là tổng bí thư còn ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ vẫn tại vị thủ tướng? (Hình: HoangDinhNam/AFP/Getty Images)




***

Giáo sư Carl Thayer

‘Ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn là Thủ Tướng và ông Nguyễn Phú Trọng sẽ là Tổng Bí Thư đảng CSVN, đó là những điều mà tôi đã từng nói. Còn ông Trương Tấn Sang thì sẽ được ‘giải an ủi’ là Chủ Tịch nước. Nhưng điều quan trọng đáng nói là ông Trương Tấn Sang đã tạo ra một cuộc chạy đua vào chức Tổng Bí Thư rất căng thẳng.

Tôi hơi lo lắng là cuộc hội nghị sẽ tiếp tục cho đến ngày 21 tháng 12, và đây cũng giống như là tiên đoán về giá cả của chứng khóan vậy. Mặc dù ai cũng cho là tin được tung ra từ nguồn đáng tin cậy, nhưng thật ra cho đến khi thị trường đóng cửa thì mới chắc 100%.

Theo nhận định tổng quát của tôi, thì kể từ khi Lê Duẩn chết, Việt Nam không thể có một Tổng Bí Thư có thế lực mạnh, và văn phòng Thủ Tướng thật ra mới chính là nơi có uy quyền nhất nước. Vì thế chọn ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí Thư là giải quyết tất cả mọi vấn đề liên quan đến những người có nhiều tư tưởng, vì Nguyễn Phú Trọng từng giám đốc của Học Viện Chính Trị Quốc Gia.

Theo tôi biết, Trung Quốc đã biểu lộ là họ không phản đối việc này, mặc dù họ đã không chọn ông ta, nhưng cho rằng Nguyễn Phú Trọng là một ứng cử viên có thể chấp nhận được, vì họ cảm thấy thỏai mái với ông ấy.

Điều mà tôi không chắc chắn là không hiểu ông Nguyễn Phú Trọng sẽ ở vị trí này hết nhiệm kỳ 5 năm hay không, hay sẽ bị kéo ra sau 2 năm giống như Đỗ Mười trước đây. Vì có nhiều nguồn tin nói rằng trong khi trò chơi “musical chair” đang xẩy ra, thì cứ cho ông ta làm Tổng Bí Thư đi, rồi sau 2 năm sẽ tính sau. Nhiều giới phân tích cũng cho rằng trong trò chơi chiếc ghế quyền lực này, thì Bộ Trưởng bộ Quốc Phòng không muốn rời chiếc ghế của mình.

Có người nói ông Trương Tấn Sang là người chủ chiến, còn ông Nguyễn Phú Trọng thì chủ hòa. Tôi diễn giải việc này là ông Nguyễn Phú Trọng sẽ là người chọn thái độ hòa giải với Trung Quốc, trong khi ông Trương Tấn Sang sẽ muốn khẳng định quyền lợi quốc gia hơn.

Tóm lại, tôi cho rằng chúng ta có lẽ chưa thể xem đây là kết quả cuối cùng, vì sẽ còn nhiều đàm phán, đổi chác bên trong nữa.’

Ông Trương Tấn Sang sẽ là chủ tịch nước? (Hình: TTXVN)





***



Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng:

* Người Việt (NV): Giáo sư nghĩ sao về bản tin của tờ Asahi Simbum?

- GS. Nguyễn Mạnh Hùng (NMH): Bản tin đó là một bản tin không chính thức nhưng ông ký giả đó nói là đã có bản dự thảo rồi thì bây giờ mình coi như đó là tin đồn thôi.

Trong các kỳ họp, người ta đã bàn để sắp xếp nhân sự. Bây giờ đã quyết định là đến ngày 12 tháng Giêng là đại hội thì Trung Ương đảng kỳ 14 này chắc chắn phải giải quyết cho xong vấn đề nhân sự.

Nếu mà thực sự như vậy thì tin tức có thể khả tín, nếu thực sự ông Nguyễn Phú Trọng là tổng bí thư thì không có gì là ngạc nhiên cả. Bởi vì bốn người đề cập trong bản tin, đều là những người có khả năng làm ứng cử viên (ƯCV) của Tổng Bí Thư (TBT) Đảng cả.

* NV: Thưa GS. về tin cho rằng giới lãnh đạo Việt Nam sau cái đại hội này, là những người thân Trung Quốc thì xin được nghe quan điểm của GS.?

- GS. NMH: Trước hết là về ông Trọng. Nếu ông Trọng được làm TBT, thì là giải pháp ƯCV có giải pháp dung hòa giữa các phe phái với nhau. Bởi vì ông Trọng không làm cho những người cải cách lo sợ mà cũng không làm cho những người bảo thủ lo sợ. Đó là điểm thứ nhất.

Điểm thứ hai là chúng ta thấy là ông Trọng đã 66 tuổi, triển vọng ông ấy làm TBT một nhiệm kỳ. Điều đó cho chúng ta thấy là đây là một giải pháp có tính cách dung hòa và tạm thời. Thế còn nói về thân Trung Quốc, thì đó là quan điểm của tờ báo ấy. Còn thật ra trong tình trạng Việt Nam bây giờ đó, nếu lãnh đạo nào bị gán là thân Trung Quốc thì khó mà có thể đứng vững được.

* NV: Riêng trường hợp của ông Nguyễn Phú Trọng nếu như bị dư luận gán cho là thân Trung Quốc thì có đứng vững được không?

- GS. NMH: Nếu mà họ chịu tin thì cũng khó đứng vững được. Còn nếu như trường hợp mà ông Trọng không thân Trung Quốc mà bị mang tiếng là thân Trung Quốc, thì ông ấy có thể làm những việc không thân Trung Quốc. Thí dụ như trường hợp tổng thống Mỹ Nixon, ông ấy là người bảo thủ, nhưng mà chống cộng. Thế nhưng ông ấy lại tạo cơ hội thân thiện lại với Tàu. Còn bảo chuyện ông Trọng có thân Trung Quốc hay không thì tôi cũng chưa có bằng chứng gì rõ rệt gọi là ông ấy thân Trung Quốc cả.

NV: Một lãnh đạo Việt Nam mà bị gán cho là thân Trung Quốc thì không đứng vững được bởi sự phẫn uất của quần chúng hay là chính trong nội bộ của Đảng?

GS NMH: Tôi nghĩ không chỉ quần chúng mà ngay trong Đảng nữa, các đảng viên họ cũng không muốn như thế.

* NV: Theo tờ báo Asahi Shinbum, ông Nguyễn Minh Triết sẽ về hưu, ông Trương Tấn Sang sẽ lên chủ tịch nước, ông Nguyễn Tấn Dũng thì giữ nguyên thủ tướng. Nếu xảy ra đúng như vậy thì liệu có thể nghĩ rằng Việt Nam đang sắp xếp để cho những khuôn mặt có tiếng là cởi mở hơn lên nắm chính quyền không?

GS. NMH: Thật sự thì chúng ta thấy là ông Sang, rồi ông Nghị sẽ lên làm chủ tịch quốc hội. Bốn ông này đều là những ƯCV. Thật sự là ba ông Sang, Dũng, Nghị đều là những ƯCV từ năm 2006. Từ 2006 trở đi, họ là những ƯCV sáng giá cho vai trò TBT, cuối cùng thì ông Trọng lên. Ông Trọng nếu lên thì như tôi nói đó là giải pháp dung hòa cho các ông kia. Thế nhưng lại không giải quyết được vấn đề mà ông Nguyễn Văn An, cựu Chủ Tịch Quốc Hội nói là phải có, phải tạo ra một sự chỉ huy tương đối có tính thống nhất. Tức là có ông TBT cũng sẽ làm Chủ Tịch Nước, cũng sẽ sự thống nhất chỉ huy giữa Đảng và Nhà nước. Nhưng bây giờ vẫn không giải quyết được thành ra tôi thấy đây chỉ là giải pháp tạm thời thôi.

* NV: Có chỉ dấu nào cho thấy Việt Nam sẽ đi theo một khuynh hướng cởi mở hơn hoặc là bảo thủ hơn không, thưa GS?

- GS NMH: Tôi nghĩ là áp lực cởi mở hơn là nó luôn luôn có.

* NV: Với thành phần lãnh đạo mới, mối quan hệ với Mỹ liệu sẽ giữ nguyên trạng hay có thể rẽ theo một hướng nào khác không?

- GS. NMH: Tôi nghĩ là nó sẽ tiếp tục thăng tiến.



***



* Nhà báo Bùi Tín

* NV: Nhận định của ông ra sao về tin cho rằng bốn nhân vật sẽ lên lãnh đạo nhà nước và Đảng CSVN?

- Nhà báo Bùi Tín: Tôi cũng nhận được tin từ Hà Nội đưa sang cũng trùng hợp với ý kiến của tờ báo Nhật mà tôi vừa đọc được. Tôi nghĩ rằng tin ấy đã rõ rỉ ra ngoài và có thể gần đúng như là sự thật. Bởi vì hiện nay đó là Trung Ương đang họp cái kỳ họp lần thứ 14.

- Trong kỳ họp rất quan trong này, họ sẽ điều chỉnh một lần nữa những dự thảo quan trọng nhất là nhân sự để lập báo cáo chính trị của trung ương. Cái cương lĩnh tiến lên chủ nghĩa xã hội quá độ và cái chiến lược 10 năm phát triển kinh tế xã hội. Đấy là ba văn kiện quan trọng nhất, sau khi mà cả toàn đảng rồi quốc hội, rồi nhân dân đã góp ý.

Về mặt nhân sự, thì cuộc họp lần thứ 13 cũng chưa ngã ngũ cho lắm. Cho đến bây giờ thì kỳ họp lần thứ 14 này nó đã quyết định một lần cuối cùng. Cái mà người ta gọi là vấn đề nhân sự chưa bao giờ mà gặp khó khăn như hiện nay. Bởi vì tìm ra cho được những người có trình độ được cả giới trí thức trong nước và đảng viên chấp nhận, là một cái điều rất là khó. Bởi vì người ta cho rằng các vị tài đức trong Bộ Chính Trị (BCT) hiện nay so với các khóa của BCT trước đều là những người lùn, những người kém, so với trước. Nói chung là họ cùng là cá mè một lứa cả thôi, bởi vì không có ai như trước kia là có bị tù từ thời thực dân, cũng không có ai lập được chiến công gì ghê gớm, cũng không ai có thành tích, hay học lực, trình độ gì cao siêu. Do đó tìm ra những người ở chức trách lớn nhất là rất khó. Nhất là vị trí tổng bí thư (TBT).

Người ta nói rằng ông Trọng đã cao tuổi rồi, tức là 66, mà BCT trước nay họp thì nói rằng phải nghiêm giữ mức tuổi là dưới 65. Thế nhưng ông Trọng một tháng nữa là 67 tuổi, là quá hai tuổi, mà vẫn cố gắng gượng vì một là không tìm ra ai khác, hai nữa là mặc dù giới trí thức cũng cho là ông Trọng này là một người là trình độ rất là yếu.

Ông Trọng là chủ tịch quốc hội, nhưng so với những khóa chủ tịch quốc hội trước đây như ông Nguyễn Văn An, thì rõ ràng rất là kém. Người ta gọi ổng là ông Trọng lú từ khi chúng tôi ở Hà Nội. Ông không có cái nét gì là đặc biệt trong việc điều khiển quốc hội năm vừa rồi. Tất nhiên là ổng có một nét nổi là được Trung Quốc đồng ý.

Ông ấy là người mà Trung Quốc rất là tán thành. Ngay khi trúng chức chủ tịch quốc hội là ổng sang ngay Trung Quốc, đến đâu cũng nói là học tập kinh nghiêm của Trung Quốc, ăn nói rất là khéo, đặc biệt là thái độ mà giới trí thức gọi là hơi có vẻ e dè và quỵ lụy với Trung Quốc.

Khi mà nhân dân và giới trí thức ta đang còn rất cảnh giác với chủ nghĩa bành trướng của Trung Quốc thì chọn một vị TBT ra mặt thân Trung Quốc như ông Trọng thì tôi nghĩ không được lòng dân đâu, thậm chí là xúc phạm cái ý thức độc lập, ý thức tự chủ của đất nước ta, nhất là sau kỷ niệm 1000 năm Thăng Long.

* NV: Thế còn những nhân vật như ông Nguyễn Tấn Dũng, ông Trương Tấn Sang, ông Phạm Quang Nghị thì sao?

- - Nhà báo Bùi Tín: Ông Dũng vừa rồi bị người ta chê trách rất nhiều về vụ vinashin, in tiền polymer, những vụ tham nhũng như vụ PMU 18 dây dưa đến 6 năm nay vẫn chưa xét xử xong… Nhưng ông ấy cũng tiêu biểu cho cả gia đình làm ăn, làm giàu phất lên rất đặc biệt. Do đó tôi nghĩ là ông Dũng có cái là ăn nói hoạt bát, rồi cũng muốn có cái quan hệ cân bằng giữa phương Đông với phương Tây, giữa Mỹ với Trung Quốc.

Nhưng mà đứng về mặt gọi là một người tín nhiệm, kiên quyết chống tham nhũng thì tôi nghĩ là con người này cũng không làm đủ trách nhiệm của chức Thủ Tướng hiện nay. Còn ông Trương Tấn Sang thay cho ông Triết thì vị trí này cũng chỉ là hiếu hỉ thôi. Ông Trương Tấn Sang cũng mờ nhạt từ khi làm Trưởng Ban Kinh Tế của Trung ương Đảng, không có trình độ lý luận gì nổi.

Còn ông Phạm Quang Nghị hiện nay là Bí Thư Thành ủy Hà Nội lên làm chủ tịch quốc hội, tôi nghĩ là cái này cũng hơi trớ trêu tức là Đảng có quyền gì mà chọn chủ tịch quốc hội, mà quốc hội mới cũng chưa bầu cơ mà. Chức này lẽ ra là đề cho quốc hội bầu. Như thế là vi phạm rất nghiêm trọng hiến pháp mất rồi. Hiến pháp đã nõi rõ quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, thì phải để cho đại biểu quốc hội bầu chứ tại sao lại trong BCT lại chia nhau.

Ngay cả BCT làm gì có quyền được cử Thủ Tướng. Chức này là phải do quốc hội bầu ra, rồi mới lập chính phủ, rồi mới có Thủ Tướng và các phó thủ tướng chứ. Cho nên ngay trong hội nghị Trung ương 14 trước và sau cái đại hội 11 sắp đến, chỉ chính những điều mà nhiều chỉ trích góp ý là phải cải tổ ngay cả cái hệ thống cầm quyền và cái hệ thống cầm quyền.

* NV: Ông nghĩ sao về tin nói rằng Việt Nam sẽ được lãnh đạo bởi những người thân Trung Quốc. Như vậy là cả bốn khuôn mặt Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Phạm Quang Nghị đều thân Trung Quốc?

- Nhà báo Bùi Tín: Đúng như thế. Có thể nói là cả BCT hiện nay đều là thân Trung Quốc. Từ đại hội 7 cho đến nay, tức là 20 năm rồi, khi họ gạt ông Bộ Trưởng Ngoại Giao nhận định đây là thời kỳ Bắc thuộc mới. Từ đó đến nay là cả BCT đều nhất trí theo cái hướng Trung Quốc. Không phải chỉ ông Nông Đức Mạnh, mà cả ông Nguyễn Phú Trọng, và cả ông Phạm Quang Nghị, rồi ông Tô Huy Rứa, ông Nguyễn Tấn Dũng đều theo hướng như thế.

Hiện nay người ta đã chia thành phe phái lợi ích riêng rồi, như những chuyên gia của đại học Harvard của Mỹ nói. Đặc điểm lớn nhất của chế độ là không còn lãnh đạo của Đảng CS như trước nữa, mà bây giờ là người ta chia thành ra các phe, các phe chia thành ra các phái, các địa phương, chỉ vì lợi ích riêng của từng nhóm một. Người ta chỉ ăn nhậu với nhau để chia chác những quyền lợi thôi và những quyền lợi này thì phải dựa vào Trung Quốc chứ không thể khác được.

Thursday, December 16, 2010

Nhà văn Võ Thị Hảo: “Chúng ta hãy lên tiếng”!

Theo danchimviet.info

Nhà văn Võ Thị Hảo tại thành cổ Warsaw. © Đàn Chim Việt

Nhà văn Võ Thị Hảo không chỉ nổi tiếng về văn tài mà còn rất được dư luận chú ý về những phát biểu thẳng thắn trước nhiều vấn đề chính trị xã hội của đất nước. Trong các cuộc trả lần phỏng vấn báo chí hải ngoại, bà không ngần ngại đụng chạm tới những chủ đề nhạy cảm như dân chủ, nhân quyền. Nữ nhà văn cũng khảng khái từ chối nhiều ân huệ, từ chối việc gia nhập Đảng Cộng Sản Việt Nam dù biết đó là cánh cửa để đến với danh vọng.

Nhà văn Võ Thị Hảo sinh năm 1956. Một số tác phẩm đã xuất bản, bao gồm cả truyện ngắn và tiểu thuyết: Biển cứu rỗi (1992), Chuông vọng cuối chiều (1994), Một trăm cái dại của đàn ông (1993), Người sót lại của rừng cười, Truyện ngắn chọn lọc Võ Thị Hảo, Giàn Thiêu (2003)… Bên cạnh đó, có những tác phẩm không/ chưa được cấp phép xuất bản như Dạ Tiệc Quỷ mà sắp tới có thể bà sẽ công bố trên Internet.

Là một trong 3 người được mời tham dự cuộc Hội thảo về văn học do viện Goethe tổ chức, nhà văn đã có chuyến thăm châu Âu 15 ngày qua Đức, Pháp và dừng chân ở Ba Lan nửa ngày trong khi chờ chuyến bay kế tiếp về Việt Nam. Trái ngược với bút pháp sắc sảo trong các tác phẩm văn học và lập trường kiên định trong các cuộc phỏng vấn, ở nhà văn Võ Thị Hảo toát lên vẻ đẹp đầy nữ tính với giọng nói trong trẻo, tiếng cười hồn nhiên có phần ngây thơ. Bản thân nhà văn cũng cho biết, bạn bè thường trêu Võ Thị Hảo “ngây thơ như gái 13″ và hay có những quyết định “chết người” mang đến sự thiệt thòi cho bản thân.

Có thể, rồi đây, quyết định trả lời phỏng vấn báo chí hải ngoại cũng sẽ đem đến cho nhà văn những rắc rối nhất định nhưng bà không ngần ngại nói thật và nói thẳng. Hãy lên tiếng, đừng im lặng đồng lõa với cái xấu, cái ác cũng là thông điệp mà nhà văn Võ Thị Hảo muốn nhắn gửi tới bạn đọc bốn phương.

Chúng tôi xin giới thiệu một số hình ảnh của nhà văn tại Warsaw và trăn trở của bà trước tình trạng nhân quyền và tự do sáng tác hiện nay ở Việt Nam

Mạc Việt Hồng (MVH): Ngày 10/12 này, thế giới kỉ niệm lần thứ 62 ngày Quốc tế Nhân quyền, ở Việt Nam, người ta có biết nhiều về ngày này không, thưa bà?

Nhà văn Võ Thị Hảo (VTH): Tôi nghĩ là cũng có nhiều người biết về ngày này. Nhân quyền thực ra gồm những vấn đề rất cụ thể. Nó bao gồm những quyền đương nhiên của con người mà tạo hóa đã ban cho họ. Đáng ra, đây phải là một ngày lễ được tổ chức long trọng nhất để tôn vinh nhân quyền.

Ở Việt Nam, nhắc tới nhân quyền, nhiều người vẫn còn sợ hãi nên nhân quyền vẫn là vấn đề nhạy cảm. Báo chí, nhiều khi người ta cũng biên tập và cắt bỏ từ này đi.

Năm nay, Việt Nam đã ra Tạp chí Nhân quyền nhưng ngay trong số đầu tiên lại có một bài viết hết sức phản nhân quyền.

MVH: Bản tuyên ngôn Nhân quyền bao gồm 30 điểm, trong đó, họ quy định rất cụ thể về quyền con người. Đa số những quyền này, nhà nước Việt Nam cũng ghi rõ trong Hiến pháp nhưng sự thực hiện còn rất khiêm tốn. Một trong những quyền đó là quyền tự do ngôn luận, tự do sáng tác. Với tư cách là nhà văn, bà đánh giá sao về việc thực thi quyền này ở Việt Nam?

Nhà văn VTH, blogger Người Buôn Gió cùng anh em ĐCV tại TT thương mại của người Việt. © Đàn Chim Việt

VTH: Có lẽ trên thế giới này, không có quốc gia nào dám trắng trợn đề là “không tôn trọng quyền tự do ngôn luận”, nên Việt Nam họ cũng phải ghi trong Hiến Pháp quyền này. Nhưng tôi thấy quyền tự do ngôn luận, trong đó có quyền tự do sáng tác, ở VN có được mở ra một chút vào thời kỳ đổi mới, cởi trói cho văn nghệ sỹ. Nhưng chỉ được vài năm thôi, sau đó lại khép lại và những năm gần đây quyền này bị thu hẹp hơn. Chẳng hạn như, chỉ riêng quyền phát biểu thôi người ta cũng phải rất thận trọng và né tránh những vấn đề nhạy cảm.

Quyền tự do ngôn luận còn bị hạn chế ngay cả trong lĩnh vực chống tham nhũng, có những sự thật nhưng nếu công bố thì người viết hay Tổng biên tập của tờ báo sẽ bị trừng phạt. Điều này đã xảy ra với vài người bạn của tôi hoạt động trong lĩnh vực báo chí.

Ngay bản thân tôi và một số bạn bè cũng có những tác phẩm không được cấp phép xuất bản, nếu cứ cố in ra, thì cả tác giả và người xuất bản sẽ bị trừng phạt.

Theo tôi, quyền tự do ngôn luận, tự do sáng tác bị hạn chế rất nhiều ở Việt Nam hiện nay.

MVH: Những nhà văn có tác phẩm không được xuất bản như bà vừa nói tới, họ có bị kỳ thị gì trong xã hội hay bị phân biệt đối xử gì trong việc viết lách không?

VTH: Khi tác phẩm mình viết ra mà không được xuất bản thì rõ ràng là gặp kỳ thị, gặp khó khăn rồi. Điều này không những hại cho các nhà văn mà còn hại cho nền văn hóa của đất nước. Chính thể nào làm nhưng vậy là tự làm hại mình. Khi từ chối phản biện, từ chối tự do tư tưởng, bóp nghẹt những ý kiến khác biệt là từ chối kháng sinh. Và chính thể như vậy tự làm suy yếu chính mình và làm tổn hại tới dân tộc. Tất nhiên, có một số người vẫn viết để lưu lại cho hậu thế dưới dạng bản thảo. Một số khác xuất bản tác phẩm trên Internet qua các trang mạng nhưng việc môi trường Internet cũng khó kiểm soát và dễ bị ăn cắp bản quyền.

MVH: Một trong những lý do mà nhà nước đưa ra để hạn chế quyền tự do là “dân trí Việt Nam còn thấp”, vậy bà đánh giá trình độ dân trí ở Việt Nam hiện nay như thế nào?

VTH: Không ai có quyền vin vào chuyện dân trí thấp để hạn chế tự do ngôn luận được! Vì đây là những quyền đương nhiên của con người và chính phủ được trả lương để bảo vệ thực thi những quyền này. Lấy lý do dân trí thấp là bao biện! Tôi hoàn toàn không đồng ý với điều này.

MVH: Còn một lý do nữa mà Việt Nam thường đưa ra để trì hoãn việc thực thi nhân quyền hay dân chủ là sự khác biệt những khái niện này giữa các phương Tây và Việt Nam, liệu đó có phải là lý do chính đáng không?

VTH: (Cười) Điều này thì tôi nghe mãi rồi. Đã là con người, sinh ra trên trái đất này thì ai cũng đương nhiên được hưởng những quyền đó mà không một thế lực nào có quyền tước đoạt của họ, ở châu Âu, châu Á hay châu Phi thì cũng thế thôi. Con người đều giống nhau cả, cũng có trái tim, khối óc, nhu cầu và ước muốn như nhau.

Nhà cầm quyền không thể coi nhân quyền như một ân huệ để ban phát, xin cho, mà họ có trách nhiệm thực thi nhân quyền. Lấy lý do này hay lý do kia để hạn chế các quyền con người đều không chấp nhận được và phải bị lên án.

MVH: Nói về quyền tự do sáng tác của các nhà văn, nhà thơ, Hội Nhà Văn Việt Nam với tư cách là một hội nghề nghiệp, họ có làm gì để thúc đẩy hay bảo vệ các quyền này không?

VTH: Nếu họ giúp các nhà văn trong việc thúc đẩy hay bảo vệ quyền tự do sáng tác thì có lẽ đó là Hội Nhà Văn ở trong mơ! Còn hiện nay, thì hoàn toàn KHÔNG. Nếu gửi bài cho báo Văn nghệ hay cho nhà xuất bản của Hội Nhà văn, những gì có vẻ nhạy cảm chính họ sẽ gạt đi trước tiên.

Trần Ngọc Thành và Võ Thị Hảo © Đàn Chim Việt

Ở Việt Nam Hội Nhà Văn chỉ làm công việc quản lý hành chính. Thay vì bảo vệ hay giúp đỡ các nhà văn, họ đã rất mẫn cán giúp nhà nước quản lý các nhà văn để đi đúng lề đường bên phải.

Nhà văn cũng có nhiều loại, có người có vài bài thơ xuất bản để được ghi danh là nhà thơ, nhà văn.v.v. nhưng có những nhà văn thực sự đau nỗi đau của dân tộc, trăn trở với vận mệnh của đất nước. Tôi tin rằng công chúng họ có đủ tri thức để đánh giá đúng đắn.

MVH: Theo bà, giới trí thức nói chung và giới cầm bút nói riêng phải làm gì để cổ xúy và quảng bá cho nhân quyền ở Việt Nam?

VTH: Tầng lớp trí thức, văn nghệ sỹ phải làm đúng vai trò của mình là những người khai sáng. Trước hết phải tìm hiểu, học hỏi xem thế giới người ta làm thế nào để mình cải thiện và thúc đẩy nhân quyền ở VN chứ không thể cứ luẩn quẩn mãi trong cái vòng nhận thức tăm tối.

Điều quan trọng là mọi người phải mạnh dạn nói lên suy nghĩ của mình, mong muốn của mình đừng có làm ngơ trước những điều xấu xa, bất công trong xã hội. Cần mạnh dạn thể hiện thái độ của mình trước cuộc sống đó là bước để đòi hỏi và thực thi nhân quyền.

Hiện nay có tình trạng, nếu ngồi quán nước hay hè phố thì rất nhiều người nói nhưng khi cần công khai bày tỏ chính kiến của mình thì lại không dám nói. Tôi nghĩ, quan trọng là tất cả hãy lên tiếng, bằng cách này hay cách khác để thể hiện điều mình mong muốn, đừng sợ gì cả. Đừng để nhà cầm quyền nghĩ, họ muốn làm gì thì làm. Khi chúng ta lên tiếng, chúng ta có thể thay đổi hoặc thức tỉnh một số người trong giới cầm quyền. Trong số họ cũng có những người tốt, có thể đứng ra bảo vệ lẽ phải.

MVH: Xin cám ơn những chia sẻ của nhà văn Võ Thị Hảo.

© Đàn Chim Việt

Wednesday, December 15, 2010

Hoa Kỳ cho rằng nhân quyền là thiết yếu trong quan hệ Mỹ - Việt

Theo RFI

Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Michael Posner.
Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Michael Posner.
Nguồn: wikipedia
Thanh Phương

Tuyên bố với các phóng viên sau cuộc đối thoại thường niên về nhân quyền Mỹ - Việt tại Hà Nội, hôm qua, trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Michael Posner cho biết ông đã nói với phái đoàn Việt Nam rằng vấn đề nhân quyền là một thành tố chủ chốt trong quan hệ giữa Washington với Hà Nội, và để có thể thúc đẩy toàn bộ các lĩnh vực khác, rất cần có những tiến bộ về mặt nhân quyền ở Việt Nam.

Sau 15 năm bình thường hóa bang giao, quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã phát triển về nhiều mặt, trong đó có thương mại, với trao đổi mậu dịch, theo Hoa Kỳ, đã đạt hơn 15 tỷ đôla vào năm ngoái. Cả hai nước đều quan ngại trước thái độ ngày càng võ đoán của Trung Quốc trong khu vực châu Á. Hoa Kỳ và Việt Nam năm nay đã gia tăng hợp tác qua việc mở đối thoại cấp cao đầu tiên về quốc phòng.

Nhưng theo trợ lý Ngoại trưởng Posner, vẫn còn « một số bất đồng thật sự » trên vấn đề tự do ngôn luận và Internet. Ngày 9/12 vừa qua, phát biểu tại một diễn đàn được tổ chức tại Hà Nội trước Ngày Quốc tế Nhân quyền 10/12, đại sứ mãn nhiệm của Mỹ tại Hà Nội Michael Michalak cho rằng, năm 2010 đã là năm mà không gian dành cho tranh luận công khai đã bị thu hẹp toàn diện ở Việt Nam. Theo đại sứ Mỹ, từ việc ngăn chận truy cập mạng xã hội Facebook, các vụ tấn công những trang mạng chỉ trích chính quyền, cho đến những quy định kiểm soát chặt chẽ hơn các quán cà phê Internet và các trang blog, năm nay, quyền tự do trên Internet đã có một bước thụt lùi đáng kể ở Việt Nam. Ông Michalak tố cáo là đã có hơn 24 người bị bắt giữ và hơn 14 ngưòi khác bị xem là vi phạm pháp luật, chỉ vì đã bày tỏ một cách ôn hòa chính kiến của họ.

Về phía chính quyền Hà Nội thì cho tới nay vẫn cho là những lời cáo buộc về đàn áp tự do ngôn luận Việt Nam là không có cơ sở.