| Việt Báo Thứ Bảy, 12/11/2010, 12:00:00 AM |
Vợ Cũ Của Nhà Báo Điếu Cày Dương Thị Tân Gửi Thư: Tố Cáo CSVN Đối Xử Bất Công, Thô Bạo, Vi Phạm Luật Pháp Sau đây là Thư Tố Cáo của bà Dương Thị Tân, vợ cũ của nhà báo và blogger Điếu Cày. |
Translate
Saturday, December 11, 2010
Vợ Cũ Của Nhà Báo Điếu Cày Dương Thị Tân Gửi Thư: Tố Cáo Csvn Đối Xử Bất Công
Friday, December 10, 2010
Từ chuyện đảo chánh tới đá cá lăn dưa
| Trà Mi Trong mục đích giới thiệu đến bạn đọc những thông tin từ nhiều phía về cuộc đảo chánh 1/11/1963, DCVOnline.net đã đăng một bài của người viết lược dịch bài phỏng vấn tướng Tôn Thất Đính, có tựa đề “The Assassination Of Ngo Dinh Diem & Ngo Dinh Nhu ‒ A Case Study”của tác giả Pho H. Huynh thực hiện năm 2000 khi theo học tại tại Trường Bang giao Quốc tế, Đại học Southern California. (http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=7988)
Bài có “© DCVOnline”, người viết hiểu, là chỉ dấu tài sản trí tuệ nhưng không có nghĩa không được phổ biến nơi khác. DCVOnline là một trang báo có một số bạn đọc không nhỏ; bài viết đăng trên DCVOnline được chép và dán lại ở nhiều trang blog cá nhân hay báo mạng tổ chức hoặc trên các diễn đàn hội luận khác nhau là chuyện hàng ngày. Tuy nhiên bài chép từ trang DCVOnline và dán vào những trang khác mang nhiều hình thức khác nhau. Đầu tiên, bạn đọc ở đây có thể chép và dán vào trong các forum thảo luận cho bạn đọc và thành viên ở đó đọc và bình luận. Thí dụ bài viết nêu trên đã được đưa vào “Pleiku Phố Núi Forums > Văn Học Nghệ Thuật > Chuyện Đời Lính - Anh Hùng Việt Nam Cộng Hòa” (http://kekhopk.com/forums/index.php?showtopic=25336). Thành viên “Tống Trung” của forum Pleiku Phố Núi cắt dán đầy đủ nội dung và ảnh minh hoạ nhưng không ghi nguồn, không ghi copyright, và cũng không ghi cả tên tác giả bài lược dịch. Cách chép và dán như vậy không chỉnh nhưng là chuyện nhỏ. Tương tự như trên “My Loan” ở forum Yahoo (Hoatudo • Trao Doi Tu Tuong http://groups.yahoo.com/group/HOATUDO/message/36201?var=0) và “Hue Pham” ở forum Yahoo (THDHCTCTDALAT • Tong Hoi DH Chien Tranh Chinh Tri Dalat - http://dir.groups.yahoo.com/group/THDHCTCTDALAT/message/6598) cũng chép bài “Phỏng vấn Tôn Thất Đính”, ghi tên tác giả và người dịch nhưng không ghi nguồn và copyright. Vẫn là chuyện nhỏ. Ngay cả những forum có tên dường như không mảy may quan hệ tới nội dung bài vở ở DCVOnline cũng chép & dán bài “Phỏng vấn Tôn Thất Đính”; thí dụ diễn đàn YouNhac (http://youphim.com/forum/showthread.php?t=156620) hay trang VietBF (http://snipurl.com/1m8si6). Cũng là việc chép & dán của cá nhân nhưng một số blogger khác đã làm việc chuẩn hơn những diễn đàn vừa kể. Thí dụ như ở “ttngbt blog” (http://ttngbt.blogspot.com/2010/11/phong-van-ton-that-inh.html) hay blog “Cộng Sản Việt Nam” (http://vietnamaaa.typepad.fr/congsan/2010/11/17/page/2/) đều ghi đầy đủ nguồn, tên tác giả, Copyright và có khi còn ghi cả đường dẫn (link). Ngoài cá nhân còn có các cơ sở tổ chức cũng lấy bài từ DCVOnline về dán lại trên trang nhà. Vài thí dụ: • Báo Việt nam mới [Nhật báo Tin tức hàng ngày, Báo Tuần Việt nam mới Radio internet Việt nam mới và TV internet Việt nam mới] (http://snipurl.com/1l8qos_) • Diễn đàn Hạt Nắng (chép lại từ Nguyen Thai Hoc Organization - http://www.hatnang.net/showthread.php?p=474946) • Viet Youth Overseas – Tuổi trẻ Việt Hải ngoại (http://www.tuoitrevhn.com/index.php?act=news&cat=0⊂=111&id=59941) • FORUM BÁO TỔ QUỐC diễn đàn tự do ngôn luận (http://baotoquoc.maxforum.org/2010/11/16/phong-van-ton-that-inh/) … Những trang báo vừa kể đều ghi rõ nguồn gốc, tên tác giả và © DCVOnline. Dù vẫn còn một số ít cá nhân (dân cư mạng) chưa quen thuộc với cung cách (Fair Use Practice) chép & dán hay vì một số lý do không rõ vẫn còn dị ứng với việc ghi nguồn và copyright, nhưng nhìn chung, việc ghi rõ nguồn gốc bài đăng lại của “giới truyền thông mạng” là môt sự tiến bộ cần được ghi nhận. Tất cả những forum, trang blog các nhân, báo của tổ chức nêu trên đều là những phương tiện truyền thông không vụ lợi. Nhịp sống và sinh hoạt truyền thông hải ngoại cứ đà này thì chẳng mấy chốc người Việt sẽ đoạt giải Pulitzer Prize. Nhưng, chuyện nào phải như vậy. Đùng một cái, tuần rồi, người viết nhận được một bao thư lớn quẳng ở chân căn gác trọ. Bên trong là một tờ báo… chợ. Ngay trang đầu dĩ nhiên là tên tờ báo nằm ở góc cao và dễ nhìn nhất. Phần còn lại của trang nhất đặc nghẹt quảng cáo với quảng cáo. Từ garage thay bánh xe, đến tiệm phở, tiệm bánh mì, tiệm gởi tiền, tiệm bánh, tiệm đá mài, tiệm Chưởng khế, đến cả tiệm bán cá lia thia. Vào trang 2, trang 3 vẫn đây quảng cáo. Sang tới trang 4 thì người đi chợ mới thấy sự lớn và mạnh của cơ sở truyền thông này. Một phần ba trang báo là danh mục liên lạc của công ty có mặt gần như khắp Hoa Kỳ và chạy sang cả hai thành phố lớn ở Canada. Nói chung tờ báo chợ này là một thành công về mặt (kinh doanh) quảng cáo. Đủ loại, đấm bóp, nâng cấp bộ ngực (“giúp bạn tự tin hơn”), thuốc tây, thuốc ta trị yếu sinh lý, tiệm hoa quả, và còn có cả quảng cáo thầy “trị bịnh tà ma, mở ngải, mở thư, mở ếm.” Bị vợ chồng bỏ thầy làm trở về xum họp (luôn), vân vân và vân vân. Lọt trong rừng quảng cáo đó, ngay phần đầu của tờ báo hơn 70 trang này có 4 bài mang tính lịch sử cận đại – cuộc đảo chánh 1/11/1963 và những vụ ám sát trong chính biến đó. Bài thứ hai, “Cái chết của Đại tá Hồ Tấn Quyền – Tư lệnh Hải quân” không thấy ghi tên tác giả; theo đối chiếu thông tin thì đây là một đoạn trích từ “Hải sử Tuyển tập” phát hành năm 2004, Trưởng Ban Biên tập là ông Phan Lạc Tiếp. Bài thứ ba là bản tóm dịch thông tin từ Bách khoa toàn thư của tờ báo, “Cái chết của Đại tá Lê Quang Tung”. Bài thứ tư, “Cuối cùng, Dương Văn Hiếu lên tiếng” của Lâm Lễ Trinh. Và bài thứ nhất, “Phỏng vấn Tôn Thất Đính”, Trà Mi lược dịch.
Thật là hết biết luôn. Chẳng hiểu các ông Lâm Lễ Trinh, Phan Lạc Tiếp có phải là văn hữu, hay cộng tác viên hoặc có liên hệ xa gần gì với bà Chủ nhiệm & Chủ bút của cơ sở thương mại Saigon Nhỏ này không? Riêng người viết, từ ngày biết gõ bàn phím đến nay chưa khi nào được diện kiến hay hầu chuyện với bà chủ Saigon Nhỏ nói gì tới cộng tác, gởi bài. Và như đã nói ở trên, người viết không gởi bài đăng bất kỳ tờ báo nào khác, dù trên trời hay dưới đất, trừ diễn đàn DCVOnline.net. Ngoài việc bị chép và đăng lại không có phép trên SAIGON NHO Phần A, ngày 26 tháng 11, 2010 từ trang 1 đến 3, những điểm đáng lưu ý khác về bài “Phỏng vấn Tôn Thất Đính” là ban biên tập tờ báo chợ này đã hành xử ngang hàng với giới anh chị, đá cá lăn dưa ngoài chợ. Trước nhất, phần giới thiệu đầu bài “Về tác giả và phỏng vấn” của người viết được tờ Saigon Nhỏ đổi thành “LTS” (Lời toà soạn Saigon Nhỏ?) Thứ đến, tờ báo chợ này đã không để nguồn và cũng không ghi © DCVOnline. Đây không thể là những ứng xử đúng đắn của một cơ sở truyền thông tầm cỡ trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Và, chắc chắn, đây cũng không thể là cách làm báo lương thiện của người đã “sang Hoa Kỳ sớm lại hành nghề viết báo 30 năm qua”? (Trích Ai bất trung, ai bất nhân…, Đào Nương, Saigon Nhỏ, trang 4). Không phải là người viết báo để sinh sống hay đi buôn và người viết lại càng không có nhu cầu quan hệ, cộng tác bài vở với tờ báo (tầm) cỡ này. Vì thế, yêu cầu bà Chủ nhiệm & Chủ bút tờ Saigon Nhỏ chấm dứt ngay việc ngang ngược chép (sửa vài chữ) và dán bài vào tờ báo chợ của bà. © DCVOnline |
Thursday, December 9, 2010
Nghĩ về VN Nhân ngày Quốc Tế Nhân Quyền
Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2010-12-09
Một trong những khuôn mặt nổi bật tranh đấu cho nhân quyền tại Việt Nam là Luật sư Lê Thị Công Nhân.
RFA file
Luật sư Lê Thị Công Nhân, ảnh chụp trước đây.
Mặc Lâm có cuộc trò chuyện để tìm hiểu mối quan tâm của chị về Ngày Quốc Tế Nhân Quyền được thế giới tổ chức vào ngày 10 tháng 12 hàng năm.
Cách hành xử của chính quyền
Mặc Lâm: Thưa LS Lê Thị Công Nhân, ngày 10 tháng 12 là ngày Quốc Tế Nhân Quyền, LS là một người tranh đấu cho nhân quyền một cách bền bỉ và bị giam giữ, sách nhiễu nhiều năm vì lý tưởng này, xin LS cho biết cảm tưởng của mình về ngày kỷ niệm hết sức quan trọng này.
LS Lê Thị Công Nhân: Xin cám ơn câu hỏi của anh về cái ngày đặc biệt này. Cảm nhận của tôi là một người trong nước thì thú thực tôi thấy một sự giả dối ngày càng được nâng cao và rất tinh vi trong cách hành xử của chính quyền Việt Nam đối với vấn đề nhân quyền. Tôi nói tinh vi bởi vì nó có vẻ như là được đem ra để sử dụng vào việc trao đổi và mị dân, không những ở trong nước mà cả đối với quốc tế ngày càng điêu luyện và thuần thục.
Mặc Lâm: Dựa vào yếu tố nào mà LS nói như vậy? Liệu những việc làm nào của nhà nuớc phù hợp với suy nghĩ này của LS?
LS Lê Thị Công Nhân: Tôi nói như vậy là vì nhiều người khi nhìn vào vấn đề nhân quyền của Việt Nam thì họ đôi khi có cảm nhận là hình như có sự tiến bộ. Tôi cho rằng ở đây có sự mạnh dạn, rõ rệt từ phía người dân khi mà sự phát triển không thể cưỡng lại được của Internet, của giao lưu thông tin quốc tế cũng như một phần về vấn đề kinh tế đã nâng cao ý thức người dân lên một chút, chứ hoàn toàn không phải từ phía chính quyền Việt Nam có một ý muốn thành tâm, hoặc là có hành động cụ thể để thúc đẩy nhân quyền trong nước.
Tôi thấy một sự giả dối ngày càng được nâng cao và rất tinh vi trong cách hành xử của chính quyền Việt Nam đối với vấn đề nhân quyền.
LS Lê Thị Công Nhân
Là một người đang sống tại quốc nội thì đó là cảm nhận rõ rệt của tôi. Thậm chí tôi còn cảm thấy chính quyền ngày càng cố nghĩ ra và áp dụng những thủ đoạn thực sự tiêu cực và tinh vi đối với một số vùng. Một số đối tượng nhất định thì họ chả cần tinh vi mà đi theo cái hướng thô thiển để mà chà đạp nhân quyền.
Cho dù ý kiến của tôi chỉ là thiểu số hoặc là nhiều người không tán đồng nhưng tôi cũng xin phép nói thẳng thắng suy nghĩ của mình. Tôi không cảm thấy có những biến chuyển tích cực từ phía chính quyền Việt Nam trong vấn đề nhân quyền.
Mặc Lâm: Đối với tình hình mà LS cho là không có chút tiến bộ thì việc đấu tranh cho nhân quyền cần phải tiếp tục theo đuổi hướng nào?
LS Lê Thị Công Nhân: Khi chế độ của họ ngày càng đi đến chỗ có thể nói là đỉnh cao của sự sai lầm khi họ nắm quyền lực như vậy thì tôi lại càng cảm thấy giai đoạn đấu tranh cho nhân quyền càng thêm thú vị. Thú vị vì cần thêm nhiều sự hy sinh một cách cụ thể cũng như thú vị từ phía nhà cầm quyền họ có những sự đàn áp, những ngòn đòn rất tinh vi xảo quyệt và rõ ràng cuộc tranh đấu đang đi đến cái hồi có thể tạm gọi là hồi kết, nhưng có thể cũng chỉ là bước đầu của hồi kết thôi.
Hiện trạng nhân quyền VN
Mặc Lâm: Sau khi được trả tự do việc sinh hoạt hàng ngày của LS có bị nhà nước khống chế cách này hay cách khác hay không, và nếu có cụ thể là gì?
Từ phía tôi tôi nghĩ là sẽ dùng cái từ mà đôi khi tôi nghĩ là “đê tiện”, mặc dù tôi không muốn dùng cái từ mang tính chất quá nặng nề như vậy. Thực sự đó là những điều mà bản thân tôi đã và đang trải qua và không có một dấu hiệu gì cho thấy họ sẽ từ bỏ những điều như vậy.
Như quý vị cũng biết gia đình tôi cách đây nửa tháng, tất cả đều bị cắt điện thoại cùng một lúc. Những việc như vậy thì tôi nghĩ rằng một người hay chính quyền có một suy nghĩ bình thường trong hành xử văn minh tử tế ở mức bình thường thôi thì người ta cũng sẽ khó tin rằng có một quốc gia trên thế giới này lại có thể cư xử với công dân của mình theo cái cách như vậy, theo tôi rất mờ ám và tiểu nhân.
Từ đó chúng ta cũng có thể nhìn thấy nền kinh tế Việt Nam là một nền kinh tế quái gỡ. Không thể gọi là kinh tế chỉ huy được mà phải gọi nó là quái gỡ, siêu chỉ huy.
Chỉ cần một cái lệnh của bộ công an, và có thể là lệnh mồm thì ngay lập tức các hãng truyền thông làm ăn kinh doanh thu lợi nhuận, người ta sẵn sàng cắt số điện thoại của khách hàng mà không thèm thông báo lấy một câu nào, cho dù phép đối xử với nhau tối thiểu nhất cũng không hề có. Tôi thấy rằng các lĩnh vực khác cũng tương tự như vậy chứ đừng nói đến chuyện liên quan đến vấn đề nhân quyền.
Những sự đàn áp đó như tôi vừa nói với anh giống như chúng tôi phải xác định trước và phải chịu đựng khi mà chúng tôi đã dấn thân vào con đường này.
Về phía nhà cầm quyền Việt Nam tôi không thấy một sự lạc quan nào cho thấy là họ sẽ từ bỏ hay giảm bớt thủ đoạn đàn áp của họ.
Có thực sự tự do?
Mặc Lâm: Từ ngày LS đựơc tự do đến nay có các tổ chức phi chính phủ hay các tòa đại sứ như Đan Mạch, Thụy Điển, hay Hoa Kỳ có cử người tới thăm LS hay không?
Mặc Lâm: Trước những sự thăm viếng này thì thái độ của nhà cầm quyền đối với LS như thế nào? Cảnh báo không đuợc gặp hay là không cho phép người tới nhà LS thăm viếng hay cách nào khác?
LS Lê Thị Công Nhân: Cái này thực ra thì đã quá nhiều, không những cảnh báo mà họ còn ngăn chặn một cách thô thiển. Ví dụ như là tham tán chính trị của Hoa Kỳ thì người ta đến nhà tôi để thăm. Hay tham tán chính trị của đại sứ quán Thụy Điển người ta cũng đến nhà. Tôi thì ít đi ra ngoài đường nói chung. Ngay cả những người hẹn gặp thì họ cũng gợi ý họ cũng muốn gặp tại nhà vì hầu như không còn sự lựa chọn nào khác.
Về phía nhà cầm quyền Việt Nam tôi không thấy một sự lạc quan nào cho thấy là họ sẽ từ bỏ hay giảm bớt thủ đoạn đàn áp của họ.
LS Lê Thị Công Nhân
Mặc Lâm: LS là đồng chí với LS Nguyễn Văn Đài trong các hoạt động đấu tranh cho nhân quyền, xin cho biết tình trạng của LS Đài hiện nay ra sao?
LS Lê Thị Công Nhân: Vâng, anh Đài là một người bạn và là trưởng văn phòng LS Thiên Ân, nơi tôi là Luật sư công tác ở đó. Chúng tôi bị bắt cùng giờ cùng ngày cùng một vụ án. Tôi cũng được biết qua người vợ anh Đài là chị Khánh thì tình hình sức khỏe của anh ấy cũng bình thường. Tinh thần anh ấy rất là tốt và anh ấy coi việc đi tù cũng như cái nơi để rèn luyện ý chí và cuộc sống của mình. Đấy là điều mà vợ anh Đài đã nói với tôi và tôi thực sự vui mừng khi nghe những điều như vậy.
Wednesday, December 8, 2010
Lý Đại Nguyên: Quân Đội Vì Nước Không Vì Đảng, Giải Pháp Tối Ưu Đối Với Việt Nam
Hiện nay Việtcộng gồm 3 triệu đảng viên vẫn nằm trong danh sách sinh hoạt với đảng, thì đã có 2 triệu đảng viên hưu trí, chỉ còn 1 triệu là đương chức, đương quyền, đang nắm toàn bộ vận mệnh đất nước và được độc quyền tham nhũng. Thế ra 2/3 số đảng viên không chức, không quyền thuộc diện chính sách của nhà nước. Họ tuy có danh nghĩa là đảng viên, nhưng chỉ để cho một thiểu số lãnh đạo nhân danh toàn đảng tước đoạt chủ quyền đất nước, quyền công dân và đàn áp khống chế toàn dân. Như vậy có thể gọi cuộc hội họp, ngày 07-10-2010 tại Hànội của trên 20 đảng viên kỳ cựu, từng là ủy viên Trung Ương Đảng, thuộc hàng Phó Thủ Tướng, cho tới các Viện Trưởng, các Giáo Sư đã làm cố vấn chính phủ là tiếng nói tiêu biểu cho 2 triệu đảng viên hưu trí. Họ đều cho rằng: “Đường lối kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin là sai lầm, giả dối, nguy hiểm, vì Mác đã mắc nhiều sai lầm cơ bản, do đó đã phá sản hoàn toàn tại Đông Âu, Liên Xô và tàn phá nền kinh tế các nước Xã Hội Chủ Nghiã, trong đó có Việtnam. “Kiên định chủ nghĩa xã hội cũng là sai lầm, giả dối…đã thất bại phá sản hiển nhiên. Còn chủ nghĩa xã hội trước mắt và tương lai, gắn liền với kinh tế thị trường, thì chưa ai hình dung ra sao, làm sao thực hiện được. Đây là một quan niệm ảo tưởng viển vông, lừa dối, không khoa học”. “Còn mục tiêu xây dựng xã hội dân chủ, bình đẳng, hiện đại văn minh chỉ là nói suông, là bánh vẽ, nhằm lừa dối nhân dân và tự lừa dối mình”. Từ đó họ dứt khoát và thẳng từng ‘xổ toẹt’ vào các văn kiện sắp được trình cho Đại Hội XI này.
Trong số 1 triệu đảng viên tại chức, tại quyền, thì quyền lực chỉ tập trung vào một thiểu số lãnh đạo thuộc Bộ Chính Trị và một số Ủy Viên Trung Ương năng nổ, hiện nay đã chia làm 3 phe rõ rệt. Phe kiên định chủ nghĩa xã hội, thân Tầu. Phe quốc tế đa phương, thân Mỹ. Phe lửng lơ ‘con cá vàng’, ai mạnh thì theo. Thế nên cuộc họp Trung Ương Khóa 14 vào ngày 12 tháng 12 /2010 này, nhằm chọn ra các Ủy Viên Trung Ương khóa mới, kể cả ban lãnh đạo cao nhất sẽ khó có thể thống nhất về phương án nhân sự lãnh đạo để trình Đại Hội XI vào giữa tháng 01/2011. Trong trường hợp đó phía Công An đã được lệnh truy quét tất cả những thành phần đối kháng nguy hiểm có khả năng phát động đấu tranh đường phố. Nhưng một khi dân chúng đã nhất tề vùng lên như trường hợp ở Thái Bình và Cao Nguyên thì Công An cũng phải ù té chạy. Bởi thế đảng phải nhờ tới Quân Đội. Quân đội, thì đại đa số cùng chung kiếp nghèo như toàn dân, chỉ có số ít đưọc hưởng bổng lộc của đảng và các tổ hợp quân đội trong nganh thầu xây dựng. Hầu như tất cả quân nhân các cấp đều muốn được trở thành “Quân Đội Nhà Nghề Phi Chính Trị” như họ đã được học hỏi, hay nhận biết ở quân đội các nước Dân Chủ tiên tiến, chỉ làm nhiệm vụ Bảo Vệ Tổ Quốc, Bảo Vệ Tự Do Công Dân theo luật pháp Quốc Gia, không thuộc quyền lãnh đạo của Đảng. Bảo vệ Đảng nhằm trấn áp Dân Chúng để cho giới lãnh đạo đảng lén lút dâng đất, hiến biển, nộp tài nguyên quốc gia, và nhường luôn chủ quyền dân tộc cho kẻ thù truyền kiếp của Việtnam là Tầucộng. Chính vì vậy mà cơ quan tuyên truyền của đảng đã lớn tiếng chống lại khuynh hướng quân đội đòi “phi chính trị”. Đã tới lúc quân đội Việtnam phải tự khẳng định vị thế cứu nguy dân tộc và bảo vệ toàn dân của mình. Buộc Đại Hội XI phải từ bỏ ảo tưởng kiên định chủ nghĩa xã hội của phe thân Tầu. Bầu ra ban lãnh đạo mới để Dân Chủ Hóa chế độ, đáp ứng với nhu cầu toàn dân, phản ảnh khuynh hướng của toàn đảng, toàn quân đang ‘tự diễn biến hoà bình’.
Nếu kỳ này, Đảng Cộng Sản Việtnam không thoát ra khỏi bàn tay của Bắc Kinh, cứ bám lấy thứ chủ nghĩa xã hội chết tiệt, bầu ra một ban lãnh đạo đầy tớ của Tầucộng, thì quân đội phải có trách nhiệm lịch sử của mình là ra tay ‘cứu nước, yên dân’. Như Tổng Thống Yeltsin của nước Nga năm 1991 đã giải tán đảng cộng sản Liênxô. Tổ chức ra một Chính Quyền Dân Sự Chuyển Tiếp để điều hành việc nước. Tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để đưa ra cho Dân Phúc Quyết- trưng cần dân ý- Nhưng điều quan trọng là phát động Phòng Trào Văn Hóa Xây Dựng Dân Chủ. Lấy thành phần chủ chốt là Sinh Viên của các trường Đại Học Việtnam. Họ được học Luật Bầu Cử trong ngắn hạn. Nắm vững phương pháp tổ chức và vận động tranh cử, bầu cử. Tổ chúc thành từng đoàn, mỗi đoàn do một Giáo Sư hướng dẫn đi về từng Làng Xã nông thôn, Thị Xã thành phố, nơi đó là đơn vị Hành Chánh gốc của Quốc Gia. Nơi trực tiếp quản lý tài sản nhà nước, bảo vệ người dân, điều hành chính quyền, tạo ra trật tự xã hội và phát triển kinh tế, xây dựng cuộc sống Dân Chủ Trọng Pháp và là môi trường phát huy Truyền Thống Dân Tộc. Việc giữ an ninh cho các đoàn Sinh Viên này do Quân Đội chiụ trách nhiệm.
Chính vì vậy, mà phải cần tới tinh thầu vô tư trong sáng của lớp trẻ có học, không vướng vào tranh chấp quyền hành bè phái, như Phù Đổng Thiên Vương việc xong về trường, nhằm gieo vào ý thức người dân về giá trị dân chủ, tự do, tôn trọng nhân quyền và dân quyền của mỗi công dân, trên tinh thần trọng pháp. Chính người dân phải có trách nhiệm công dân của mình là bầu ra những người trực tiếp “cai trị’ mình, điều hành chính quyền địa phương và quản lý xã hội theo luật pháp quốc gia. Mình thực sự là chủ nhân ông xã hội, chủ nhân ông chế độ, chủ nhân Làng Xã nơi mình sinh sống. Mình có quyền tuyệt đối tự lựa chọn và trực tiếp bầu ra những người điều hành Làng Xã, Thị Xã và có quyền kiểm soát họ. Đối với Dân Làng họ là vị Tổng Thống và chính quyền dân cử trực tiếp của nền Cộng Hoà Địa Phương. Dân có quyền truất nhiệm họ theo luật định. Có quyền khóa sau không bầu cho họ nữa. Từ đó người dân mau chóng cảm nhận một cách trực tiếp về quyền công dân, trách nhiệm công dân và giá trị chủ nhân của công dân một nước dân chủ. Cũng từ đó những lá phiếu của công dân bầu ra cấp tỉnh và cấp quốc gia mới là những lá phiếu có ý thức trách nhiệm của người dân. Và cũng từ đó cơ quan Tự Quản Làng Xã, Thị Xã ý thức được Chủ Nhân Ông đích thực của mình là Dân Làng. Không do ơn huệ của thượng cấp ban xuống. Thượng cấp cũng chỉ được phân công theo luật pháp, và thi hành luật pháp để bảo vệ người dân và an toàn xã hội, phát triển kinh tế…Tất cả những ý niệm trên đây được khởi đi từ nền tảng Văn Hiến Nhân Chủ của Truyền Thống Dân Tộc Việtnam, lấy Con Người Làm Chủ. Lấy Làng Xã Làm Gốc, tạo thành môi trường cho tinh thần Độc Lập Tự Chủ của Nòi Giống phát triển, nhằm chống lại với cuộc đồng hóa khắc nghiệt của Đế Quốc Đại Hán và ứng xử với cuộc trường kỳ bang giao giữa một nước nhỏ với nước lớn, luôn luôn ngoài vẫn phải ‘xưng Thần với Tầu, nhưng trong nước vẫn là Đế. Dân giữ được Văn Hoá Dân Tộc và tinh thần Độc Lập Quốc Gia trong Làng Xã. Mãi tới cuộc Cải Cách Ruộng Đất do Hồ Chí Minh và cộng đảng, nhận lệnh của Mao Trạch Đông tiêu diệt tinh thần Làng Xã Tự Quản đi, để thiết lập chế độ độc tài toàn trị, nên khi đảng theo Nga thì toàn dân lệ thuộc Nga, theo Tầu thì cả nước phải nô lệ Tầu. Đến lúc Quân Đội phải hành động cứu nước, yên dân trước khi trở thành Quân Đội Nhà Nghề Phi Chính Trị.
Little Saigon 07/12/2010.
Tuesday, December 7, 2010
Nợ xấu các ngân hàng Việt Nam có nguy cơ gia tăng vì Vinashin

Trong báo cáo công bố ngày 07/12/2010 tại Hà Nội, Ngân hàng Thế giới cảnh báo là tình trạng gần như phá sản của Vinashin có thể làm tăng tỷ lệ nợ xấu trong một số ngân hàng Việt Nam. Theo báo cáo, chính phủ Việt Nam cần cập nhật thông tin về tình trạng của các công ty Nhà nước để thẩm định những rủi ro tài chính.
Công ty thẩm định tài chính Standard and Poors ngày 29/11 vừa qua đã cho biết là nợ của tập đoàn Vinashin có thể lên tới 3 % tổng dư nợ cho vay của các ngân hàng Việt Nam. Công ty này còn dự đoán là trong vòng 30 ngày nữa, Vinashin sẽ không còn khả năng thanh toán nợ nước ngoài.
Trong một báo cáo được công bố hôm nay tại hội nghị Nhóm tư vấn các nhà tài trợ cho Việt Nam tại Hà Nội, Ngân hàng Thế giới cảnh báo là tình trạng gần như phá sản của Vinashin có thể làm tăng tỷ lệ nợ xấu trong một số ngân hàng Việt Nam. Báo cáo cho rằng chính phủ Việt Nam cần thu thập những thông tin cập nhật về tình trạng của các công ty Nhà nước và thẩm định những rủi ro tài chính của các công ty này.
Theo báo cáo của Ngân hàng Thế giới, hệ thống ngân hàng của Việt Nam sẽ chịu nhiều áp lực trong năm nay, do các ngân hàng ngày càng khó mà duy trì mức tăng tiền ký gởi, do tiền đồng ngày càng mất giá, do các khoản ký gởi bằng tiền đồng được chuyển thành vàng hoặc đôla...
Theo cùng chiều hướng đó, hôm nay, Quỹ Tiền tệ Quốc tế đưa ra nhận định rằng, mặc dù các ngân hàng Việt Nam không bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng tài chính ở các nước phát triển, nhưng các ngân hàng này gặp nhiều vấn đề từ chính trong nước. Mức tăng tín dụng trong những năm gần đây có thể làm suy thoái chất lượng tài sản của các ngân hàng Việt Nam, trong đó có các khoản vay của Vinashin và các công ty lớn của Nhà nước cũng như không phảì Nhà nước.
Crédit Suisse có thể sẽ bác yêu cầu hoãn trả món nợ đáo hạn của Vinashin
Lời cảnh báo của Ngân hàng Thế giới được đưa ra đúng vào lúc mà theo hãng tin DPA của Đức, các chủ nợ quốc tế, mà đại diện là ngân hàng Thụy Sĩ Crédit Suisse, có thể sẽ bác bỏ yêu cầu của chính phủ muốn hoãn việc trả món nợ đáo hạn 60 triệu đôla của Vinashin ngày 20/12 tới. 60 triệu đôla này nằm trong số 600 triệu đôla trái phiếu mà Vinashin phát hành năm 2007 thông qua ngân hàng Crédit Suìse.
Theo nhận định của hãng tin DPA, nếu yêu cầu hoãn trả nợ của Vinashin bị bác bỏ, điều này sẽ làm tổn hại đến uy tín của chính phủ Việt Nam và sẽ làm tăng thêm cấp độ rủi ro về đầu tư cho cả nước. Một nguồn tin từ ngân hàng Crédit Suisse cũng cho rằng sự kiện nói trên sẽ có ảnh hưởng rất xấu đến khả năng của Việt Nam huy động nguồn tín dụng ngoại quốc trong nhiều năm. Đặc biệt, nó sẽ gây khó khăn cho chính phủ Việt Nam khi họ muốn vay nợ cho các dự án cơ sở hạ tầng.
Cho dù, các chủ nợ quyết định ra sao thì vụ Vinashin đã đã gây tổn hại cho sự tín nhiệm của các nhà đầu tư vào Việt Nam, nhất là như lời đại sứ Anh tại Việt Nam, Antony Stokes, « chắc chắn sẽ có những Vinashin khác ».
Monday, December 6, 2010
Hội thảo: Ðô thị hóa Việt Nam không bền vững
ÐÀ NẴNG (TT) - Hôm 4 tháng 12 năm 2010, Hội Kiến Trúc Sư CSVN tổ chức cuộc hội thảo tại thành phố Ðà Nẵng đưa ra nhận định: “Các phong trào đô thị hóa ở Việt Nam hiện nay là giả tạo vì không đạt tiêu chuẩn sống một cách bền vững.
Hơn 50% cư dân đô thị sống trong điều kiện thấp kém, tồi tàn, thiếu tất cả các cơ sở hạ tầng cần thiết của một đô thị: Giao thông, cấp nước, thoát nước, điện, đèn chiếu sáng, v.v.” Trình bày trước một cử tọa khoảng 150 kiến trúc sư, ý kiến của ông Trần Trọng Hanh - ủy viên Hội Kiến Trúc Sư Việt Nam cho rằng tình trạng đô thị hóa ở trong nước bất chấp các điều kiện cần có trong khi dân số đô thị tăng đều từ 12 lên tới 25 triệu rưỡi người, tính từ năm 1986 cho đến năm 2009. Một số kiến trúc sư khác đưa lập luận cho rằng nhà ở vượng khí phải quay mặt về hướng Ðông Nam hoặc hướng Nam, để đón gió mát vào Mùa Hè và tránh gió rét vào Mùa Ðông, và cần có một không vườn hài hòa với cảnh quan để làm cho cuộc sống cư dân trở nên dễ chịu hơn. Tuy vậy, vì đất đô thị chật chội, đắt tiền cho nên người ta cứ xây “thoải mái”, có đất thì cứ xây, chen chúc, bất kể. Một số kiến trúc sư khác thì xác định rằng sự biến đổi khí hậu sẽ mang lại các đợt bão lụt triền miên, đưa nước biển vào sâu sông rạch... sẽ tác động xấu đến “thành quả phát triển đô thị”. Nói tóm lại, cuộc hội thảo nói trên báo động về tình trạng đô thị hóa ồ ạt, thiếu vững bền trong nước dẫn tới hậu quả: Cuộc sống cư dân đô thị sẽ không khác gì người nông thôn, phải đi lại bằng... xuồng, thiếu điện, thiếu nước, bệnh tật triền miên... | ||
|
Sunday, December 5, 2010
Làng Vũ Đại ngày nay
Đỗ Trung Quân
Sân đình Vũ Đại lại chật cứng siêu xe từ khắp nơi đổ về. Rất nhiều khách mời là các hótgơ nõn nà của hàng chục làng quốc tế.
Mụ Phó Đoan với trang phục lộng lẫy bước trên thảm đỏ sân đình. Bữa nay mụ chơi trò đấu giá.
Số là làng Vũ Đại sau trận lũ lụt lớn, nhiều nơi thiệt hại đê điều, dân tình cơ cực, mụ Phó bây giờ là một nữ doanh nhân thành đạt bèn mang cái mề đay “tiết hạnh khả phong” của mình ra đấu giá để làm từ thiện.
Thư mời phát ra suýt không đủ bởi lẽ cuộc đấu giá từ thiện lại có nhiều mỹ nhân làng quốc tế tham dự khách mời, các cụ nào bỏ lỡ cơ hội chen chân rửa mắt. Tai to mặt lớn của làng đủ cả, Bá Kiến, cụ Cố Hồng, ông Văn Minh, cô Hoàng Hôn, Xuân Tóc Đỏ, đến Nghị Quế, Nghị Hách, cả ông Tuýp Phờ Nờ nữa…
Chí Phèo làm sẹc-cu-ri-ti.
Thị Nở, chị Dậu làm rì-xép-sần
Giáo Thứ làm thư ký ghi biên bản đấu giá.
Bong! Bong! Cái mề đay “tiết hạnh khả phong” của Phó Đoan phút chốc được đẩy lên giá ngất ngưởng. Hết Xuân Tóc Đỏ đến Nghị Quế, cụ Cố Hồng theo nhau sát nút. Ông Văn Minh bỏ ra ngoài sân đình hút thuốc, gọi di động đi đâu đó rồi cũng cố gọi từ xa vào đẩy giá lên chạm nóc đình. Ca mê ra của làng sung sướng truyền hình ảnh trực tiếp lên sóng vệ tinh để cổ xuý cho cuộc đấu giá từ thiện quan trọng này.
Kết quả cái mề đay của mụ Phó có giá suýt… chạm máy bay bay ngang làng Vũ Đại. Phó hả hê tít mắt. Đấy, đừng tưởng bà không biết làm từ thiện nhá!
![]() |
| Mề đay "tiết hạnh khả phong" của mụ phó Đoan? Nguồn: Onthenet |
Giáo Thứ tất tả bắt xe ôm công vụ đi, đến chiều trở về mặt mũi bần thần “Cụ Bá ạ! Thằng Xuân, cụ Nghị Quế, cụ Cố Hồng, ông Văn Minh gãi râu bảo rằng ta trả giá để khè thiên hạ, chớ ngu gì mua cái mề đay đó. Mấy tay báo hình của làng chĩa ống kính vào ta ai cũng thấy thì ta trả chơi cho… cả làng thấy. Cơ hội oách thế bỏ qua uổng”.
Giáo Thứ đau khổ chạy đến gõ cửa nhà mụ Phó Đoan, “bà Phó đưa cái mề đay đây, tôi đi bán ve chai được đồng nào hay đồng nấy, gỡ gạc tí thanh danh chứ thế này nguy quá!”
Mụ Phó cười hềnh hệch “có cái mề đay quái nào đâu, bà chơi sốc hàng đó, để bàn dân thiên hạ lác mắt một phen, thế thôi!”
Saturday, December 4, 2010
THÔNG BÁO KHẨN
Thưa quý Anh Chị,
Xin kính báo đến quý Anh Chị một sự lạ: Trong chùm bài cập nhật trên trang boxitvn.net trong ngày 3-12 đột nhiên có 05 bài không có trong danh mục do Ban điều hành trang mạng chuẩn bị và duyệt đăng. Chúng tôi biết đây là một thủ đoạn nham hiểm của đám Hacker đã thao túng được trang mạng của chúng tôi nhưng không đánh sập nó mà chỉ thay đổi nội dung, trong đó có bài vô thưởng vô phạt nhưng cũng có bài vốn của những người chống đối Nhà nước Việt Nam, điều đó nhằm tạo cớ cho trang boxitvn.net và người điều hành sẽ bị co quan AN tra vấn hoặc khép tội. Vì thế, chúng tôi đã gửi một thông báo khẩn sẽ đăng ngay trên 2 trang blogs để bày tỏ thái độ của mình. Xin gửi trước đến quý Anh Chị đọc và nếu có thể, đăng giúp lên trang mạng của quý Anh Chị. Xin cám ơn.
Kính mến
BVN
· Mỹ – Nhật tập trận lớn nhất từ trước tới nay - Thái An
· Đồng tiền của VN ‘đang có vấn đề’ - BBC
· Trận tuyến đối lập không tiếng súng - Bùi Tín
· WikiLeaks muốn “bóc trần” Trung Quốc, Nga như Mỹ
.
Nguyễn Huệ Chi
Đà Nẵng : “Không tham nhũng” và “cấm cửa” sinh viên hệ tại chức !
Bí thư kiêm Tiến sỹ dỏm Nguyễn Bá Thanh chỉ đạo “cấm cửa” sinh viên tại chức
Dân Làm Báo – UBND TP Đà Nẵng vừa có văn bản gửi các sở, ban, ngành, quận, huyện chỉ đạo “không tiếp nhận sinh viên tốt nghiệp hệ tại chức” vào làm việc tại các cơ quan, đơn vị thuộc bộ máy nhà nước.
Quy định trên đã gây ra nhiều phản ứng, nhất là đối với những học viên đang theo học các chương trình tại chức. Thậm chí, có ý kiến thẳng thắn cho rằng đây là một quyết định phân biệt và hoàn toàn trái pháp luật.
Trả lời trên báo Tuổi Trẻ, ông Đặng Công Ngữ – giám đốc Sở Nội vụ Đà Nẵng – cho biết: quy định đó nhằm nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ.
Bằng tại chức vẫn là một văn bằng được Bộ giáo dục công nhận, mặc dù trong những năm vừa qua, chất lượng đào tạo đại học hệ tại chức lẫn chính quy ngày càng đi xuống.
Nhiều quan chức đứng đầu Việt Nam cũng từng có văn bằng tại chức, điển hình là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hay Ủy viên Bộ Chính trị Trương Tấn Sang…
Người đứng đầu Đà Nẵng, Bí thư Nguyễn Bá Thanh thậm chí không có bằng tại chức, nhiều thông tin đáng tin cậy cho biết, ông này mua bằng tiến sỹ hết 600 triệu.
Đà Nẵng không tham nhũng ?
Cũng liên quan đến Đà Nẵng, trong một diễn biến khác, ngày 2/12, Hội đồng nhân dân TP Đà Nãng đã tiến hành họp và thảo luận. Trong báo cáo của mình, Đà Nẵng cho biết trong năm 2010, TP không phát hiện vụ tham nhũng nào (!?)
Có đại biểu băn khoăn: “Báo cáo như vậy liệu người dân có tin không?”.
Đà Nẵng được xem là một điển hình cho cách quản lý chuyên quyền, độc đoán mà Bộ chính trị VN đang cố gắng nhân rộng tại các tỉnh. Theo đó, quyền lực thuộc về một nhóm lợi ích duy nhất do Nguyễn Bá Thanh đứng đầu.
Một thực tế cho thấy, có nhiều thay đổi trong những năm qua tại Đà Nẵng qua các kế hoạch “chỉnh trang đô thị”. Nhiều người dân được hưởng lợi từ những thay đổi này, nhưng cũng có nhiều người khác bị mất nhà mất cửa, tạo thành đội ngũ dân oan ngày đêm khiếu kiện, oan khuất thấu trời.
Đà Nẵng là nơi được báo lề phải và quan chức đánh giá cao với một đội ngũ công chức tốt, hiếm khi xảy ra nạn tham nhũng hay hối lộ vặt vãnh như các tỉnh khác. Tuy vậy, đây vẫn chỉ là bề nổi, sự thật thì tham nhũng nơi đây thuộc diện lớn và dữ dội không thua kém các tỉnh khác, các dự án muốn được triển khai đều phải để lại cho nhóm lợi ích của Nguyễn Bá Thanh 10% tiền “lại quả”.
Ở Đà Nẵng không có những diễn đàn cho nhân dân tự do phát biểu. Các phe phái trong Đảng nếu muốn tranh giành quyền lực đều bị nhóm Nguyễn Bá Thanh dập tắt.
Rất nhiều đơn thư tố cáo tư cách và sự tham nhũng của Nguyễn Bá Thanh đều bị đàn áp, có trường hợp thậm chí bị tai nạn & chết bí ẩn. Đa số truyền thông nơi đây vẫn thực hiện tốt công việc mị dân và tuyên truyền một chiều về hình ảnh của ông quan “Nguyễn Bá Thanh”.
*
Friday, December 3, 2010
Thiếu Tướng (CSVN) Nguyễn Trọng Vĩnh Lên Tiếng: Chưa bao giờ Việt Nam bị hại bởi người láng giềng “hữu nghị” như từ 1979 đến nay
Việt Nam không hề khiêu khích và xâm phạm vào đất Trung Quốc. Thế mà năm 1979, Trung Quốc huy động hàng chục sư đoàn “dạy cho Việt Nam một bài học”, giết hại dân và tàn phá bốn tỉnh của Việt Nam; đánh chiếm cao điểm 1509 trong huyện Vị Xuyên – Hà Giang của chúng ta; năm 1988, đánh đắm tàu hải quân, giết hơn 70 chiến sĩ, sĩ quan và chiếm một số bãi đá ngầm trong quần đảo Trường Sa của chúng ta.
Trong đàm phán biên giới, họ ép ta làm ta mất một nửa thác Bản Giốc, dân ta cũng không được đặt chân đến Ải Nam quan nữa, tất cả ta mất hàng trăm km2 đất. Họ xóa hiệp định phân định ranh giới vịnh Bắc Bộ giữa hai Chính phủ Pháp – Thanh (do lịch sử để lại) đòi chia lại, ăn hơn của ta một phần hải phận.
Sau khi nêu ra phương châm 16 chữ và 4 tốt với lãnh đạo ta, họ đã nghiễm nhiên đứng được trên nóc nhà Đông Dương, vị trí chiến lược xung yếu của ta, khai thác Bốc-xít, di hậu họa cho hàng triệu đồng bào ta.
Các công ty của họ thuê rừng 50 năm để trồng cây bạch đàn, trước tiên là chặt cây phá rừng, tạo thêm nguyên nhân gây lũ lụt cho ta. Bạch đàn là cây ăn rất hại đất, hết hạn thuê, họ rút đi để lại cho ta hàng dãy hecta đất trống đồi trọc, vì không cây gì mọc được. Đây là một mưu kế rất thâm hiểm hại ta. Nguy hiểm hơn nữa là các công ty của họ thuê các khoảnh rừng trong đó ôm cả những đồi cao 600-700m tại các huyện Tràng Định, Bảo Lộc của Lạng Sơn và Tiên Yên của Quảng Ninh, có nơi chỉ cách biên giới Trung Quốc 700m. Họ phá rừng để trồng bạch đàn, phá rừng làm đường vào khu rừng họ thuê, họ làm đường xoáy trôn ốc lên đỉnh các đồi cao nói trên. 50 năm không ai kiểm soát được, họ có xây dựng công sự gì trên đỉnh các cao điểm ấy cũng không ai biết, liệu có để sau này sử dụng như cao điểm 1509 ở Vị Xuyên trước đây không?
Ngoài việc năm 1974, đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của ta, họ tự ý vẽ một cái “lưỡi bò” rất phi pháp bao chiếm gần hết biển Đông của Việt Nam, khoanh vùng cấm ngư dân ta vào đánh cá trong hải phận của mình, bắn chết, bắt ngư dân ta, tịch thu tài sản, ngư cụ, giam giữ, phạt tiền, dùng “tàu lạ” đâm chìm tàu cá của ngư dân ta.
Cậy có hải quân mạnh, tập trận diễu võ dương oai ở Biển Đông, uy hiếp ta, luôn tuyên bố sẽ “thu hồi” Tây Sa, là Trường Sa của Việt Nam, mà họ to mồm nhận xí là của họ.
Họ thuê dài hạn một đoạn bờ biển ở Đà Nẵng, nói là để xây dựng “khu vui chơi giải trí”, xây nhà máy điện nguyên tử chỉ cách biên giới tỉnh Quảng Ninh 60km, nếu rò rỉ phóng xạ thì bên ta mang họa.
Trên thượng nguồn sông Mê Kông, Trung Quốc xây một hệ thống đập trong đó có đập Tiểu Loan, chặn mất một khối nước vô cùng lớn. Nam Bộ của chúng ta ở cuối dòng sông, mùa khô đồng bằng sông Cửu Long sẽ thiếu nước, liệu còn nuôi được cá tra, cá basa nữa không? Có đủ nước tưới cho các vùng cây trái không? Vựa lúa Nam Bộ có bị ảnh hưởng không? Sông cạn, nước mặn sẽ dâng sâu vào nội địa, triều cường càng dữ, nhân dân thành phố Hồ Chí Minh và các tỉnh liên quan sẽ sống ra sao? Trung Quốc chặn nguồn nước thượng lưu của một con sông quốc tế, thật là một kế hoạch ích kỷ, ác độc.
Họ trúng thầu một loạt nhà máy nhiệt điện và một số công trình, họ tự do đưa ồ ạt lao động của họ vào. Thế là, trên khắp đất nước ta, từ “nóc nhà Đông Dương”, từ rừng núi tới đồng bằng, đến ven biển đã có hàng vạn người Trung Quốc rải ra, có là mối nguy tiềm ẩn không?
Từ những tình hình trên, rõ ràng Việt Nam ta bị hại đủ đường, và bị o ép tứ phía. Vì đâu nên nỗi này? Nhân dân ta nghĩ gì?
Nguyễn Trọng Vĩnh
Tác giả, Thiếu Tướng (CSVN) Nguyễn Trọng Vĩnh (95 tuổi), là cựu Đại sứ CHXHCN Việt Nam tại Trung Quốc
Thursday, December 2, 2010
Đường lưỡi bò" và những nhóm lợi ích ở Trung Quốc
LTS: Tổng kết Hội thảo Quốc tế Biển Đông lần thứ hai, diễn ra tại thành phố Hồ Chí Minh vào 11-12/11/2010, Giám đốc Học viện Ngoại giao Dương Văn Quảng đã hứa với các học giả tham dự rằng ông sẽ báo cáo về những phân tích, đánh giá của họ lên các cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam. Với mục đích, theo ông, là giúp các nhà hoạch định chính sách của Việt Nam có những cách tiếp cận hợp lý hơn đối với tranh chấp chủ quyền Biển Đông.
Những phân tích dưới đây của Giáo sư Tonnesson về quan điểm của các nhóm lợi ích đối với cái gọi là "Đường lưỡi bò" hy vọng sẽ là một trong những điều Giáo sư Quảng đặc biệt nhấn mạnh trong báo cáo của mình. Bởi Việt Nam, trong khi triển khai tư tưởng ngoại giao Hồ Chí Minh của mình, với nội dung cốt lõi là phân hóa đối thủ, hay "tăng bạn bớt thù", sẽ có có thêm những cơ sở để vạch ra những đối sách "vừa hợp tác, vừa đấu tranh".
Giải mã "lợi ích cốt lõi" và "đường lưỡi bò" của Trung Quốc
Theo Giáo sư, sự bất đồng quan điểm ở Trung Quốc liên quan đến yêu sách chủ quyền và cách giải quyết tranh chấp chủ quyền liệu có phải là điều thực sự đáng lo ngại ở Trung Quốc không? Nhất là đối với những nước muốn giải quyết ổn thoả tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc vì mục đích thúc đẩy hợp tác vì phát triển.
Đúng vậy. Sự bất đồng quan điểm của Trung Quốc còn được thể hiện dưới cái gọi là "mâu thuẫn về chức năng" của từng nhóm lợi ích khác nhau. Đó là ngư dân, doanh nghiệp khai thác dầu khí, cộng đồng doanh nghiệp phi dầu khí, hải quân và ngoại giao.
Ngư dân là nhóm vốn quen với việc đánh cá ở bất cứ đâu họ thích. Ở bất cứ quốc gia nào, việc bắt ngư dân phải tuân thủ những qui định như lệnh cấm biển (cấm đánh cá) trong một khoảng thời gian nào đó đều là điều hết sức khó khăn. Hơn nữa, cá thì không tuân thủ đường phân định lãnh hải do con người đặt ra, mà ngư dân phải đi theo luồng cá, nên họ cũng chẳng thích thú gì với việc đường phân định lãnh hải. Có thể nói nhóm này là nhóm thiếu xây dựng nhất.
Thăm quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Ảnh Lê Anh Dũng. |
Hơn nữa, lãnh đạo những doanh nghiệp này có quan hệ chặt chẽ với chính quyền, bởi doanh thu từ khai thác dầu khí thuộc về quốc gia. Phần lớn những nhà lãnh đạo doanh nghiệp này đều ủng hộ cho "đường lưỡi bò". Chính vì vậy đây cũng là nhóm có những ảnh hưởng tiêu cực.
Nhóm lợi ích thứ ba là hải quân. Và, theo tự nhiên, nhóm này rất ủng hộ đường lưỡi bò. Họ có một ý tưởng, hay thậm chí ảo tưởng, rằng toàn bộ khu vực Biển Hoa Nam (Biển Đông) là nơi hải quân Trung Quốc có thể thống trị, và ngăn chặn sự hoạt động của tàu hải quân nước ngoài mà họ gọi là lực lượng thù địch, theo luật về lãnh hải của Trung Quốc và tiềm lực quân sự.
Và vì tranh chấp ở Biển Hoa Nam (Biển Đông) khó mà có thể giải quyết một sớm một chiều được, các nước trong khu vực, trong đó có Việt Nam, đều mong muốn chứng kiến sự hiện diện của hải quân các nước ngoài khu vực tại vùng biển này, chứ không nhất thiết chỉ là hải quân Mỹ. Chẳng hạn như hải quân Ấn độ, hải quân Nhật, hay hải quân Nga.
Riêng Trung Quốc không có lợi ích từ sự hiện diện này ở Biển Hoa Nam (Biển Đông), bởi còn phải mất nhiều năm xây dựng nữa, hải quân Trung Quốc mới có thể sánh ngang sức mạnh với hải quân Mỹ. Mặt khác, sự cấp tập tăng cường sức mạnh hải quân của Trung Quốc vì mục tiêu này, nếu theo hướng khiêu khích, hay đối đầu, với các nước khác như Ấn Độ, Nhật Bản, và tất nhiên, cả Mỹ, họ chắc chắn sẽ thất bại.
Trung Quốc có thể nhìn thấy những tấm gương nhãn tiền của những thế lực nổi lên trước Đệ Nhị Thế Chiến như Quân phiệt Nhật, hay Đức Quốc Xã. Lãnh đạo Trung Quốc chắc ý thức được điều này. Và những người đứng đầu ngành hải quân Trung Quốc cũng vậy. Cuối cùng họ cũng hiểu ra rằng trong thời gian 20-30 năm tới việc tăng cường sức mạnh hải quân phải diễn ra bí mật.
Chính vì vậy, họ muốn ngăn những tàu khảo sát của Mỹ ở khoảng cách càng xa căn cứ hải quân Tam Á của họ càng tốt.
Nhóm lợi ích thứ tư ở Trung Quốc là bộ ngoại giao. Có lẽ đây là nhóm có sự hiểu biết luật pháp quốc tế tốt nhất, bởi họ có nhiều chuyên gia được đào tạo bài bản về lĩnh vực này. Hơn nữa, đây là nhóm đã đầu tư rất nhiều công sức vào việc xây dựng quan hệ hữu hảo với các nước láng giềng.
Và nhóm cuối cùng có thể quan tâm đến Biển Hoa Nam (Biển Đông) là cộng đồng doanh nghiệp phi dầu khí. Tuy không mặc quân phục, nhưng đội quân đông đảo này thực sự có sức mạnh. Họ quan tâm đến việc thúc đẩy quan hệ hợp tác, giao thương trên cơ sở thực hiện đầy đủ một khu vực thương mại tư do Trung Quốc - ASEAN.
Đây chính là nhóm mong muốn những tranh chấp trên biển được giải quyết ổn thoả, để cho những quan hệ kinh tế thương mại giữa Trung Quốc và 10 nước ASEAN trở nên suôn sẻ.
Như vậy, theo phân tích của Giáo sư, dường như chỉ có hai nhóm cuối là có thể có cái nhìn tích cực đối với những giải pháp cho tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. Tuy nhiên, liệu lợi ích từ tự do hoá thương mại giữa ASEAN và Trung Quốc có đủ lớn để đối trọng với lợi ích từ khai thác nguồn năng lượng biển vẫn là một dấu hỏi lớn. Cũng tương tự như vậy đối với mối quan hệ giữa giới ngoại giao Trung Quốc và giới quân sự, nhất là hải quân.
Như vậy, liệu có hy vọng gì cho một cách tiếp cận thống nhất và dễ chấp nhận hơn từ Trung Quốc đối với các nước trong khu vực không, thưa ông? Nhất là khi mà ông Đới Bỉnh Quốc chỉ là nhân vật đứng thứ 50 trong hàng ngũ lãnh đạo Đảng Cộng Sản Trung Quốc, theo như tạp chí Foreign Affairs.
Đúng là có chuyện đó. Nhưng vẫn có những dữ kiện khác để chúng ta có cách nhìn đỡ bi quan hơn.
Chẳng hạn, ngay đối với nhóm doanh nghiệp dầu khí, cũng đã có những dấu hiệu hứa hẹn của sự thay đổi thái độ về tranh chấp chủ quyền ở Biển Hoa Nam (Biển Đông). CNOOC hiện đang rất quan tâm đến việc quốc tế hoá hoạt động của mình, tức là muốn tham gia vào những hoạt động thăm dò - khai thác bên ngoài thềm lục địa Trung Quốc. Chính vì vậy, hoạt động của họ sẽ thuận lợi nếu khuôn khổ pháp lý liên quan đến thăm dò - khai thác dầu khí trở nên rõ ràng hơn, tức là có sự phân định rõ ràng về chủ quyền đối với các nguồn năng lượng biển.
Chúng ta cần nhớ rằng để hoạt động thăm dò dầu khí là rất tốn kém và mang tính rủi ro cao, vì vậy đây chính là lợi thế của CNOOC, với khả năng vay tiền ngân hàng với lãi suất thấp và dài hạn. Đó là chưa nói đến một ưu thế rất lớn khác của CNOOC là họ có một đội ngũ chuyên gia dầu khí rất giỏi.
Vậy tại sao với việc phân định rõ ràng về thềm lục địa, CNOOC lại không thể thắng thầu thăm dò khai thác ở các lô trên thềm lục địa của Việt Nam, hay Philippines, cơ chứ?
Lãnh đạo Trung Quốc cần học tập những người đồng chí, đồng cấp từ Việt Nam
Hơn nữa, những diễn biến trong khu vực trong khoảng thời gian một năm rưỡi qua đã khiến cho nỗ lực trong suốt hơn một thập kỷ qua của bộ ngoại giao có nguy cơ trở nên công cốc. Chính nguy cơ này khiến cho bộ ngoại giao cảm thấy lo ngại sâu sắc.
Tôi cho rằng bộ ngoại giao là nhóm mong muốn thay đổi quan điểm của Trung Quốc, theo hướng thực tiễn và dựa trên cơ sở luật pháp quốc tế. Tôi hy vọng rằng khi vạch ra chính sách biển cho giai đoạn sau 2012, giới lãnh đạo Trung Quốc, đặc biệt là Chủ tịch Hồ Cẩm Đào và Thủ tướng Ôn Gia Bảo sẽ tham vấn kỹ với các chuyên gia giỏi và có chính kiến riêng của họ để có những cách tiếp cận thực tế.
Những diễn biến trong khu vực trong thời gian một năm rưỡi vừa qua là quá đủ để cho họ hiểu rằng nếu chính sách của Trung Quốc được xây dựng theo hướng củng cố quan hệ láng giềng và hợp tác, trên cơ sở thúc đẩy quá trình xây dựng lòng tin. Và, nếu họ làm được như vậy, các nước ASEAN có liên quan cũng không cần trông mong vào sự can dự ngày càng mạnh mẽ của những thế lực ngoài khu vực như Mỹ.
Vả lại, trong trường hợp này, một nhóm lợi ích quan trọng là hải quân Trung Quốc cũng sẽ hưởng lợi. Họ có thể ít bị chú ý hơn trong việc xây dựng năng lực phòng thủ, như họ vẫn tuyên bố.
Tại sao Giáo sư lại có niềm tin như vậy vào giới lãnh đạo Trung Quốc? Nhất là theo thông lệ, khó có sự thay đổi chính sách từ nay đến khi đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc diễn ra vào năm 2012.
Nhưng lại có một tiền lệ khác diễn ra ở một nước lánh giềng gần gũi của Trung Quốc. Đó là Việt Nam. Thời gian qua, Việt Nam đã có sự thay đổi khá mạnh về cách tiếp cận, nhất là trong chính sách đối ngoại. Và Việt Nam có thể tự hào rằng họ đã thành công trong cách tiếp cận mạnh dạn này.
Vậy tại sao các ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo lại không học tập những người đồng chí và đồng cấp từ Việt Nam nhỉ? Nếu làm được như vậy, hai vị lãnh đạo này sẽ để lại cho hai người kế nhiệm, nhiều khả năng là Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường, một di sản cực kỳ quan trọng: Giới thiệu với khu vực, và thế giới nói chung, một Trung Quốc với cách nhìn mới, thực tế và thân thiện hơn.
Wednesday, December 1, 2010
HIỆN TƯỢNG MỚI MÀ KHÔNG LẠ Ở VIỆT NAM
ĐẠI-DƯƠNG
Bối cảnh lịch sử đã hình thành hai khối người Việt quốc nội và hải ngoại với tư duy dân chủ và độc tài đối chọi nhau mà đôi lúc cũng có hiện tượng thỏa hiệp vì quyền lợi cá nhân.
Do đó, công cuộc đấu tranh vì một nước Việt Nam tự do, dân chủ, phú cường ngày càng phức tạp và khó khăn, thậm chí có vẻ muốn tuột khỏi tầm tay dân tộc.
Khối người Việt hải ngoại ngày càng phình to về số lượng mà sụt giảm về phẩm chất khi công dân xã hội chủ nghĩa thâm nhập qua các đường dây buôn người, di dân chính thức hoặc bất-hợp-pháp, du lịch đã mang theo các tệ nạn buôn lậu, ăn cắp, lường gạt, trồng cần sa, rữa tiền. Tỉ lệ tị nạn cộng sản, tị nạn chính trị ngày càng giảm so với di dân kinh tế nên “tiền là tiên là phật đánh bật lý tưởng tự do”.
May ra, người Việt hải ngoại chỉ còn nửa phần hồn hướng tới tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam vì họ chẳng có trách nhiệm và bổn phận trực tiếp đối với vận mệnh dân tộc.
Vì thế, sự thay đổi tại Việt Nam nằm trong tay khối người Việt quốc nội đang bị chi phối bởi nhiều ngộ nhận lịch sử và điều kiện tư duy khuất phục cứ như bị sa vào đầm lầy.
Hai khối này trông chờ, canh chừng nhau trong ngờ vực và đều bị Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa giám sát hoặc theo dõi với từng mức độ khác nhau.
Niềm tin về biện pháp xuyên thủng bức màn sắt bằng vũ khí tin học để làm thay đổi thể chế độc tài hình như ngày càng bớt lạc quan vì hai yếu tố chính.
Thứ nhất, internet vốn là một phương tiện trung lập không hề thiên vị với độc tài hoặc dân chủ nên lan truyền tin tức, thu thập dữ kiện từ nhiều nguồn khác nhau chưa chắc đã dẫn tới một sự thay đổi tư duy của mỗi con người.
Tình trạng nhiễu loạn thông tin khi những tài liệu về dân chủ, nhân quyền cứ chuyển đi, truyền lại lòng vòng khiến cho người nhận không còn thích thú với hộp thư điện tử đầy ắp nội dung tương tự. Chủ nhân không còn thì giờ để tìm kiếm thông tin cần thiết nên mất hết kiễn nhẫn để đọc mà chỉ có bực dọc xóa bỏ.
Rất nhiều người Việt quốc nội cũng như hải ngoại miệt mài thu thập tin tức thượng vàng hạ cám rồi chuyển cho nhiều địa chỉ cùng một lúc mà không tự hỏi người nhận sẽ thích thú hay khó chịu. Thực tế, chẳng phải ai cũng có nhu cầu tri thức giống nhau và họ đã có phương tiện truy cập tương tự ắt không cần nhờ đến kẻ khác. Cách xử dụng internet vô-trách-nhiệm đã tác hại không ít đến khát vọng tự do, dân chủ mà người Việt hằng ấp ủ.
Mỗi công dân mạng đều có nhu cầu phục vụ cá nhân riêng biệt tùy thị hiếu nên khó biết lĩnh vực họ thích tìm biết, học hỏi về chính trị, kinh tế, quân sự, văn học, nghệ thuật, giáo dục hoặc giải trí. Hơn nữa, chưa chắc họ đọc để gạn lọc tinh túy hữu dụng hoặc chỉ nhằm mục đích bài xích.
Vì thế, tự do thông tin như con dao hai lưỡi mà người sử dụng cần tính toán cẩn thận mới mang lại hiệu quả như mong muốn.
Thứ hai, các chế độ độc tài biết rõ không thể ngăn cản luồng thông tin trong thế giới ảo nên tìm cách gây nhiễu loạn và lèo lái công luận, theo dõi phản ứng của quần chúng.
Chế độ độc tài không chịu sự giám sát của dư luận nên có thể đổi chác tài nguyên, lợi thế thị trường để đòi các công ty đa quốc, nhà đầu tư nước ngoài phải chia sẻ kỹ thuật tin học và trợ giúp kỹ năng nhằm tạo ra mạng lưới giám sát hoạt động của công dân trong thế giới ảo. Nhờ thế, Nhà nước có thể theo dõi, hạn chế thông tin từ khắp nơi Việt Nam.
Tài liệu luân chuyển trong thế giới ảo có trung thực, thật hay giả quả khó lường vì có thể sử dụng nhiều bút hiệu, tên giả sẽ khiến cho “cộng đồng mạng” như bị rơi vào tâm bão chẳng còn phân biệt được phương hướng. Mỗi bài tiểu luận dài khoảng 5,000 từ ngữ, rất lang bang khiến cho độc giả mệt nhừ mà chỉ tóm được toàn râu ria, kém phần bỗ ích.
Nhà nước còn có thể thuê những ngòi bút hưu trí từng tham chính để đánh bóng đường lối đúng đắn của đảng cộng sản và phê bình đại khái các sai lầm nhỏ nhặt.
Hôm 07/10/2010, Chủ tịch Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam, Trần Phương đã mở cuộc hội thảo với cả tá cán bộ hưu trí từng phục vụ cho tổng bí thư, thủ tướng, hoặc cầm đầu viện nguyên cứu, hoặc cựu phó thủ tướng nhằm “Góp ý cho các Dự thảo Văn kiện Đại hội XI của Đảng”.
Đa số chê bai Dự thảo luộm thuộm, thụt lùi so với Đại hội X, đòi cải tổ chính trị, nới rộng dân chủ nghe rất khoa trương, nhưng, thiếu thuyết phục vì cứ như nhai lại phát biểu của giới lãnh đạo cao cấp từng được phổ biến rộng rãi mà không lọt tai dân chúng. Họ phải than “có bao giờ góp ý lọt được vào nghị quyết đâu”.
Lớp cán bộ cao cấp này khi còn tại chức, có nhiều lợi thế và môi trường để thực hiện những điều họ đòi hỏi bây giờ thì tại sao không làm? Vì sợ mất ghế hoặc vẫn chưa hiểu thấu đáo hay cố tình không phân biệt giữa dân chủ xã hội chủ nghĩa và dân chủ tư sản?
Tại Quốc Hội, Dân biểu Boris Yeltsin đứng lên tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản Liên Xô và phủi đít ra đi trước sự sững sờ của đồng viện đã truyền tải tâm tư chán ghét chủ nghĩa cộng sản của dân chúng nên trở thành con chim đầu đàn trong công cuộc dân-chủ-hóa nước Nga mà chẳng ai lầm lẫn. Tổng bí thư Mikhail Gorbachev còng lưng cải tổ chính trị Liên Xô vẫn thất bại. Nhưng, Yeltsin rất thực tế “đảng cộng sản chỉ xóa bỏ chứ không thể cải cách”.
Ngược lại, nhiều cây bút dù với nhãn hiệu “phản kháng” hoặc “chuyên gia có lòng với dân tộc” vẫn khư khư giữ chặt chiếc vòng kim cô khi phát biểu. Những “dẫu lìa ngó ý, còn vương tơ lòng” hoặc “đảng cộng sản nên tách thành 2 đảng cấp tiến và bảo thủ để phục vụ đất nước tốt hơn” hoặc “phải dân chủ trong đảng trước”.
Tất cả mớ lý luận như thế không hề sai đường lối “đảng cộng cộng sản lãnh đạo toàn diện xã hội”. Dĩ nhiên, chẳng còn mãnh đất nào cho dân chúng trồng cây dân chủ!
“Dân Việt Nam không muốn chiến tranh mà chỉ cần xây dựng đất nước, tránh xáo trộn làm ảnh hưởng đến phát triển kinh tế”.
Nếu Lech Walesa của Ba Lan và Vavlav Havel cũng sợ làm đất nước xáo trộn như trí thức Việt Nam thì các quốc gia Đông Âu phải gắn thêm chiếc đuôi kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa!
Dân Việt Nam chẳng muốn chiến tranh huynh đệ tương tàn, không thích xâm lăng nước khác bằng nghĩa vụ quốc tế vô sản. Nhưng, cần quyết liệt với kẻ nội thù đang dìm dân tộc trong cảnh lạc hậu, chuyên bán tài nguyên thiên nhiên, trinh tiết phụ nữ, cho thuê sức lao động với giá bèo để lập lại niềm hãnh diện Hồng Lạc.
Vài khuôn mặt phản kháng được thổi phồng từ quốc nội cho chí hải ngoại vì những tuyên bố hùng hồn cứ như Từ Hải “gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”, nhưng, mới bị Nhà nước nháng một cái đã than “bó thân về với triều đình, hàng thần lơ láo phận mình ra sao”. Họ tự kiểm duyệt từ lời nói lẫn hành động khiến cho dư luận chỉ còn biết chép miệng “À, ra thế!”.
Bà Aung San Suu Kyi âm thầm nuốt lệ với tin người chồng đang hấp hối ở Luân Đôn vì ra đi sợ phản bội niềm tin của người Miến Điện. Tấm thân tưởng như gió thổi bay của Bà không hề khuất phục trước giới tướng lãnh trang bị tận răng chỉ vì dốc tâm mang lại dân chủ cho dân tộc.
Người Việt hải ngoại chỉ có nửa phần hồn hướng về Việt Nam, trong khi người Việt quốc nội cứ khư khư giữ chặt chiếc vòng kim cô do đảng cộng sản đặt lên đầu, thế thì, đến bao giờ đất nước mới được tự do, dân chủ, phú cường.
ĐẠI-DƯƠNG
Tuesday, November 30, 2010
Dân biểu Cao Quang Ánh vận động đòi chế tài Việt Nam
Dân biểu Cao Quang Ánh
Dân biểu sắp mãn nhiệm Cao Quang Ánh, dân biểu gốc Việt đầu tiên tại Quốc hội Hoa Kỳ, đang tận dụng những tuần lễ cuối cùng của mình tại Hạ viện để thúc đẩy các biện pháp chế tài vì điều mà ông gọi là những vi phạm nhân quyền của Việt Nam.
Theo tường trình của The Hill và NewsMax, ông Ánh đã đưa ra hai dự luật hôm 18/11, gồm Đạo luật Thúc đẩy Dân chủ ở Việt Nam 2010 (Vietnam Democracy Promotion Act of 2010) và Đạo luật Chế tài Việt Nam vì thành tích Nhân quyền (Vietnam Human Rights Sanctions Act).
Đạo luật Thúc đẩy Dân chủ ở Việt Nam gồm có các chương trình hỗ trợ tài chính cũng như các chương trình giáo dục và các tái định cư cho người tị nạn. Đạo luật này cũng áp đặt các điều kiện đối với các khoản viện trợ cho Hà Nội và đòi hỏi phải có các bản báo cáo thường niên.
Đạo luật Chế tài Việt Nam gồm các biện pháp chế tài về tài chính và từ chối thị thực đối với các giới chức Việt Nam vi phạm nhân quyền.
Cũng theo The Hill, ông Ánh, người sẽ có cuộc gặp với đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ vào ngày 30/11, nói rằng chính quyền của ông Obama vẫn chưa trả lời ông về dự luật này, tuy nhiên ông cho rằng họ sẽ ủng hộ việc trừng phạt những cá nhân chịu trách nhiệm về những vụ vi phạm nhân quyền.
Trước đó, trong một thông cáo báo chí đưa ra hồi tháng 7, ông Cao Quang Ánh cho rằng Việt Nam đã thụt lùi về mặt nhân quyền kể từ khi gia nhập WTO năm 2007; do đó, thay vì xây dựng quan hệ chặt chẽ hơn, Hoa Kỳ nên tiếp tục gây áp lực cho tới khi nào Việt Nam cải thiện thành tích nhân quyền.
Ông Ánh cũng đã đề nghị đưa Việt Nam trở lại vào danh sách các quốc gia cần đặc biệt quan tâm về tự do tôn giáo (CPC).
Ông Ánh, một đảng viên Cộng hòa, đã giành chiến thắng bất ngờ năm 2008 tại New Orleans sau khi một ứng viên thuộc đảng Dân chủ dính líu tới một vụ bê bối tham nhũng. Tuy nhiên, ông đã thất bại trong cuộc chạy đua tái tranh cử vào cơ quan lập pháp của Hoa Kỳ hồi đầu tháng này.
Nguồn: The Hill, NewsMax
Monday, November 29, 2010
Nợ xấu của Vinashin đe dọa một số ngân hàng Việt Nam

Báo trên mạng Bloomberg cho biết là theo nhận định của công ty tư vấn tài chính Moody, nợ của Tập đoàn công nghiệp tàu thủy Vinashin tương đương khoảng 3% tổng số tiền cho vay của một số ngân hàng Việt Nam. Vinashin, hiện đang đứng bên bờ vực phá sản, khó có thể thanh toán các khoản nợ đáo hạn và điều này có nguy cơ gây khó khăn cho các ngân hàng Việt Nam.
Trong một nghiên cứu được công bố ngày hôm nay, 29/11/2010, bà Karolyn Seet, chuyên gia phân tích tại Singapore thuộc công ty Moody's, cho biết là ngày 19/11, tập đoàn Vinashin tuyên bố có thể hoãn trả 60 triệu đô la đáo hạn trong khoản vay 600 triệu đô la, trong lúc chính phủ Việt Nam dường như không muốn giúp đỡ giải quyết những khó khăn tài chính.
Vừa qua, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã cho thay thế ban lãnh đạo Vinashin và chính phủ thông báo tiến hành cơ cấu lại doanh nghiệp này. Trong khi đó, lãnh đạo mới của tập đoàn, ông Nguyễn Ngọc Sự khẳng định lại rằng Vinashin sẽ tự cơ cấu lại trên cơ sở những gì còn lại của doanh nghiệpTập đoàn này.
Theo chuyên gia Seet, việc hoãn trả một khoản nợ dài hạn đi kèm với việc chính phủ không hỗ trợ, có thể buộc các ngân hàng Việt Nam phải cơ cấu lại khoản nợ của Vinashin, gây thiệt hại cho các ngân hàng này.
Tháng 8 năm nay, chính phủ Việt Nam thông báo, nợ của Vinashin tính cho đến tháng sáu, lên tới 86 ngàn tỷ đồng, tương đương 4,4 tỷ đô la.
Trước đây, giới phân tích nghĩ rằng chính phủ Việt Nam sẵn sàng ứng cứu, cấp vốn cho bất kỳ ngân hàng nào gặp khó khăn. Nhưng nhìn vào vụ Vinashin, thì trong tương lai, không có gì chắc chắn là chính phủ sẽ giúp đỡ các ngân hàng khi rơi vào tình trạng thiếu hụt các phương tiện thanh toán.
Theo số liệu của Bloomberg, Vinashin đã phát hành 16,2 tỷ đồng công trái và khoản vay này sẽ được thanh toán vào tháng tư năm 2017. Chi nhánh ngân hàng Deutsche Bank Vietnam cho biết, lãi suất danh nghĩa là 9%, tuy nhiên, do thị trường thiếu tin tưởng vào khả năng tài chính của Vinashin, lãi suất của công trái này đã lên tới 21,16% ngày hôm nay.
Lãnh đạo một số các ngân hàng cho vay của Việt Nam, đặc biệt là các ngân hàng thương mại cổ phần, cho biết, Vinashin là con nợ lớn nhất của họ. Trong khi đó, đa số các khoản cho vay không được khấu trừ và được coi là loại tín dụng đặc biệt.
Bản nghiên cứu của công ty tư vấn Moody's nhận định, vụ Vinashin cho thấy chính phủ không thể cùng một lúc hỗ trợ các tập đoàn và khu vực ngân hàng. Điều này làm các ngân hàng lo ngại bị mất vốn khi cấp tín dụng cho các doanh nghiệp nhà nước. Hiện nay, tổng tín dụng cấp cho các doanh nghiệp nhà nước chiếm tới 40% khả năng cho vay của các ngân hàng thương mại Việt Nam.
Sunday, November 28, 2010
Công An Bạo Lực Giải Tỏa Đất: Còng Tay, Đè Đàn Bà, Trẻ Em
| Việt Báo Thứ Bảy, 11/27/2010 |
Công An Bạo Lực Giải Tỏa Đất: Còng Tay, Đè Đàn Bà, Trẻ Em Công an còng tay dân để giải phóng mặt bằng? Bản tin báo Lao Động, dựa theo thông tấn Bee, cho biết như trên. |






Thăm quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Ảnh Lê Anh Dũng.