Translate

Wednesday, October 14, 2009

Hoa-Việt trong Thế Cân Bằng Quyền Lực Châu Á Thái Bình Dương

Trích NguoiViet Boston

Huỳnh Công Luận

image001Cộng hòa nhân dân Trung Hoa vừa kỹ niệm 60 năm Quốc Khánh ngày 1 tháng 10 năm 2009, tại Quảng trường Thiên An Môn với những thành tựu mà quốc gia này đã đạt được.

(AFP Photo)

Ròng rã 60 năm đó, đảng CS Trung Hoa luôn quyện chặt Việt Nam vào các bước thăng trầm của anh hàng xóm khổng lồ trong ý đồ bành trướng, không chỉ Việt Nam mà hầu hết các nước có cùng biên giới với họ. Chúng ta sẽ ôn lại quá trình “bình thiên hạ” của Hán Tộc gần đây để hiểu rõ chủ nghĩa chủng tộc núp phía sau thuyết “Tu-Tề-Trị-Bình” của Khổng Tử. Chúng ta cũng sẽ ôn lại cách đối phó của Tổ Tiên chúng ta để khỏi bị đồng hóa. Và sau cùng, tìm ra thế “Cân Bằng Quyền Lực” để sinh tồn.

Quá Trình “Bình Thiên Hạ” của Hán Tộc.

Trung Hoa tuy có nền văn minh rất sớm nhưng họ đã đoán sai: “trái đất hình vuông” mặc dù họ đã định được bốn phương tám hướng và lập ra Bát Quái Đồ làm căn bản cho khoa Thiên Văn, Địa Lý. Họ đã tự đặt nước họ vào vị trí trung tâm của quả cầu hình vuông ấy. Chỉ cái tên Trung Hoa (Chúng Quả) thôi, người Hán đã biểu lộ tánh cực kỳ kiêu ngạo như nhà nghiên cứu Trung Quốc Dương Danh Dy đã đề cập trong bài tham luận “Trung Quốc ‘bao giờ cũng đúng’?” của ông: “Các hoàng đế Trung Hoa luôn coi mình là trung tâm của thế giới. Trung Quốc là ‘nước ở giữa’, ở đó có ‘con trời’ (Thiên tử) cai trị muôn dân. Các nước xung quanh theo thứ tự được phân chia thành đông Di, tây Địch, bắc Nhung, nam Man.
Mấy tỉnh miền nam Trung Quốc ngày nay và Việt Nam được “vinh dự” thuộc hàng ngũ “nam Man” – là phiên thuộc, là chư hầu của Thiên tử. Xin lưu ý là 3 trong 4 chữ Hán: Di, Địch, Nhung, Man nói trên, có tới 3 chữ có bộ thú chỉ thú vật ở bên cạnh.”
[1]
Ngay cả Phát Xít Đức cũng chỉ tự coi chủng tộc mình là vô địch chứ chưa dám coi các dân tộc khác là loài cầm thú như người Hoa.
Từ tính kiêu ngạo tột cùng ấy, vua chúa Trung Hoa có một chính sách bành trướng và đồng hóa tàn bạo nhứt trong lịch sử nhơn loại. Chúng ta hãy nghe lời kể của ông Dương Danh Dy:

image004“Không biết tên gọi của bao nhiêu nước đã biến mất trên bản đồ Trung Quốc để lãnh thổ nước này từ chỗ chỉ có mấy vùng đất không lớn lắm ở một phần lưu vực thuộc sông Hoàng Hà nay đã mênh mông rộng tới 9,6 triệu km2?
Không biết bao nhiêu dân tộc đã bị đồng hoá, kể cả dân tộc đã từng vào thống trị Trung nguyên xây dựng nên triều đại phong kiến cuối cùng của Trung Quốc mà nay chỉ còn chưa tới một trăm người nói và viết thành thạo tiếng mẹ đẻ?
Tất cả quá trình bành trướng lãnh thổ, đồng hóa dân tộc bằng thủ đoạn tàn bạo hay kế độc mưu sâu đều được che đậy, mỹ hoá bằng những câu chữ tuyệt đẹp: “mở mang bờ cõi”, “hoà hợp dân tộc”…

Chính các vị “Thiên Tử” ấy đã bày ra không biết bao hình phạt kinh hoàng để bắt kẻ bị trị phải khuất phục; nào là “tru di tam tộc” (một người phạm tội thì bị giết cả ba họ), bỏ tử tội vô vạc dầu sôi, hoặc cho voi dày ngựa xé; vua chết phải chôn hàng trăm người sống theo để hầu hạ… Trong thời Mao Trạch Đông, việc chôn sống tập thể là chuyện bình thường. Mới 2 thập niên trước đây, trước sự bàng hoàng của thế giới văn minh, họ đã dùng xe tăng và quân đội sát hại hàng vạn sinh viên đòi “Dân Chủ”, tại nơi mà họ vừa kỹ niệm 60 năm để vừa răn đe các mầm loạn bên trong vừa hù dọa lân quốc và thế giới bên ngoài.

image006 image008

Hình phạt của Thiên Tử Đặng Tiểu Bình trong kế sách “bình thiên hạ” tại THIÊN AN Môn (hình Wall Street Journal)

Từ 2,5 thiên niên kỷ trước, Khổng Tử (551 trước Công Nguyên), đã dùng thuyết chính danh: Tu, Tề, Trị, Bình để gồm thâu thiên hạ về một mối, trong đó Hán tộc là chúa tể. Trung Quốc ngày nay gồm 56 dân tộc và theo điều tra dân số năm 2000, số dân sắc tộc là khoảng 104 triệu, bằng 9% tổng số dân cả nước.
Như vậy, nhờ “bình thiên hạ” mà từ một nhóm nhỏ ở trung nguyên, người Hán đã chiếm tới 91% tổng số mà họ có bây giờ. Vậy mà Hồ Cẩm Đào còn gấp rút thiết lập các Học Viện Khổng Tử ở qui mô toàn cầu trong đó có Việt Nam để tiếp tục “bình thiên hạ” trên các phần còn lại của thế giới trong thế kỷ tới. Vì sao vậy?
Vì: “Mặc dù đất rộng như vậy, người ta vẫn đang kêu rên là một trong mấy nước bị mất nhiều lãnh thổ nhất thế giới, phía nào cũng mất đất thậm chí còn ‘mất cả phần đất thuộc nguyên một nước bây giờ’ ”.
Chỉ trong ba thập niên, họ đã gây ra ba cuộc chiến biên giới với Ấn Độ (1962), Liên Xô (1969), Việt Nam (1979) và hai cuộc hải chiến với riêng Việt Nam (1973 và 1989) để gồm thâu đất đai, biển cả và hải đảo trong kế sách “bình thiên hạ” của Khổng Khâu.
Mặc dù đã có tới hơn 2 triệu km2 lãnh hải, họ vẫn đang rêu rao “còn mất khoảng 1,2 triệu km2 biển nữa (trong đó có khoảng 800.000km2 tại Biển Đông).”
Trong các cuộc xâm lăng, “lần nào họ cũng chủ động đánh trước nhưng lại kêu la rằng ‘mình là người bị hại’”; và con cháu của Khổng Phu Tử “lúc nào cũng tự coi mình là người duy nhất đúng trong mọi chuyện bang giao.”

Ông Dương Danh Dy kể tiếp:

image010Con cháu Khổng Tử đang “bình thiên hạ” tại VN (1979)

“Người Việt Nam không thể nào quên được cuộc Chiến tranh Biên giới năm 1979, khi họ tung 60 vạn quân chủ lực, mở cuộc tấn công trên suốt sáu tỉnh biên giới, giết hại dã man người Việt, phá hoại nặng nề cơ sở vật chất của nhân dân Việt Nam mà lại rêu rao là “đánh trả tự vệ”, là để “dạy cho Việt Nam bài học”.
Chỉ có những kẻ không còn lương tri hay những người đầu óc có vấn đề mới có thể nghe lọt tai những luận điệu đó.
Lại còn chuyện này nữa: ai nâng đỡ, ai khuyến khích, ai cung cấp tiền của và phưong tiện để Khmer Đỏ gây ra nạn diệt chủng tại Campuchia?
Thế mà thoắt một cái họ đã biến mình thành “cứu tinh”, thành người “bạn tốt” của đất nước đau thương ấy.”

Thử hỏi, trên thế gian này còn có dân tộc nào dám ngạo mạn, tàn ác và điêu ngoa hơn thế?

Tổ Tiên chúng ta đã đối phó chính sách “bình thiên hạ” của Hán Tộc ra sao?

Mặc dù bị đô hộ tổng cộng cả ngàn năm trong lịch sử 4,000 năm, Việt Nam vẫn không bị đồng hóa mà còn giữ được độc lập. Đó là nhờ Tổ Tiên chúng ta đã quyết liệt chống lại Hán tộc bằng ba phương tiện: độc lập về văn hóa, dùng ngôn ngữ riêng biệt và nêu cao chí quật cường.

1. Độc lập về văn hóa:

Tuy bị Bắc thuộc lâu dài và qua nhiều thời kỳ khác nhau, Tổ Tiên ta đã giữ được rất nhiều nét văn hóa riêng của mình bằng cách pha trộn văn minh Ấn Độ, Chàm, và sau này ảnh hưởng lớn của văn hóa phương tây. Đặc biệt, văn hóa miền Bắc rất đa dạng; nó được kết tụ qua hàng ngàn năm lịch sử qua các phong tục như: nhuộm răng, ăn trầu, lễ hội Chùa Hương, giỗ tổ Hùng Vương, hội Lim, hội xuống đồng của người Tày. Ở các dân tộc miền núi còn có ngày hội tình yêu, đến mỗi dịp Xuân về những đôi trai gái tập trung lại chơi ném Còn, hát Đối…
Xã thôn tự trị cũng là một nét đặc thù khác mà Tổ Tiên ta đã dựa vào đó để giữ được bản sắc dân tộc. Làng thường được bao bọc bởi lũy tre xanh; với cổng tam quan, đình, chùa và các loại cây đa, dương, trôm và liễu làm tăng thêm vẽ đẹp của mỗi miền. Đình làng là nơi thờ cúng các vị có công với làng nước, khi chết được vua ban sắc chỉ phong Thần; đình cũng là nơi dân làng hội họp hoặc tổ chức các lễ hội của địa phương. Những người đứng đầu làng được mọi người tôn kính, thường là người già cả, hào phú và có học vị cao. Mỗi làng có những lệ riêng, phong tục tập quán mỗi nơi cũng khác và được lưu truyền qua nhiều thế hệ mà chính phủ trung ương ít khi can dự vào. Dân gian mới có câu “luật vua thua lệ làng” là vậy.
Dân Việt có quan niệm “ứng xử hài hòa” với thiên nhiên do nông thôn là nền tảng văn hóa của mình. Từ quan niệm đó, kinh thành Huế được xây dựng theo quan niệm hài hòa với cảnh trí xung quanh.
“Kiến trúc cung đình Huế đã tiếp thu và kế thừa kiến trúc truyền thống Lý, Trần, Lê là tất yếu để chống sự đồng hoá và cũng chống sự lạc hậu nên đồng thời tiếp thu tinh hoa của mỹ thuật Trung Hoa nhưng đã được VN hóa một cách có ý thức dân tộc của các nghệ nhân từ các miền Nam Bắc quy tụ về xây dựng Kinh đô, kể cả những người thợ gốc Minh Hương Trung Quốc và Chămpa. Đặc biệt đã được hiện đại hóa kỹ thuật của những công trình sư người Pháp phục vụ dưới thời Gia Long, theo phương châm cơ bản tiếp thu có chọn lọc những kiến trúc thích nghi với tâm hồn người Việt và Việt hóa dần để phù hợp với tâm lý bản địa đem lại những đặc trưng bản sắc kiến trúc Huế.” [2]

Về tôn giáo cũng thế, Phật Giáo ở Việt Nam nặng về gốc nguyên thủy của Đạo Phật với 4 đặc điểm căn bản sau đây:
a. Tự nương tựa chính mình; làm theo lời Phật dạy thay vì thờ lạy ngài để được chứng quả.
b. Trí huệ là vĩnh cửu, danh lợi là vô thường.
c. Tự thắng mình là toàn thắng.
d. Việc tu tập thiền định còn gọi là quán hơi thở, niệm hơi thở hoặc kiểm soát hơi thở chính là phương tiện tự giải thoát và ngộ Đạo của Phật. Ai cũng có thể làm được như vậy để thành Phật như ngài. Đạo Phật là một khoa học rốt ráo giúp con người thoát ra khỏi vòng luân hồi sinh tử.
[3]
Phật Giáo ở Trung Hoa trái lại hoàn toàn biến chất, pha trộn với văn hóa thờ cúng. Hán Tộc đã biến tính khoa học của Phật Giáo thành công cụ mê tín dị đoan, mê hoặc lòng người để hỗ trợ cho đường lối cai trị nghiệt ngã của các Thiên Tử phương Bắc. Nơi mà chùa chiền được xem trọng; người giàu có xây chùa, trọng tăng để được phước; phật tử hành hương lễ bái để được Phật độ. Cách tu ấy hoàn toàn khác với chủ trương của Đức Phật; thực tế chỉ là phương tiện ru ngủ, chống bạo loạn của người Hán mà thôi.
Xét toàn cảnh, từ thôn xã đến triều đình và đạo pháp, dân tộc Việt luôn làm khác với người Hoa để tránh họa diệt chủng vậy.

2. Dùng ngôn ngữ riêng biệt:

Khi chưa bị Pháp đô hộ, Tổ Tiên ta đã dùng chữ Nôm là loại chữ Hán phát âm kiểu phương Nam để chống lại chính sách đồng hóa về ngôn ngữ của Trung Hoa. Đến khi người Pháp sang cai trị Việt Nam, dân tộc Việt Nam đã may mắn tiếp thu các mẫu tự La Tinh (a, b, c, d…) qua các nhà truyền đạo giòng Tên, trước tiên là những người Bồ Đào Nha (portuguais), sau là Alexandre Rhodes (1591-1660), một Cha Đạo người Pháp, “đã viết và in ra bài giảng “Phép giảng 8 ngày”: nguyên bản La Tinh, đối chiếu với bản dịch ra Việt ngữ viết bằng chính mẫu tự La Tinh ghép lại theo âm điệu của người bản xứ. Theo nhà sưu khảo Ngô Văn Tạo thì:
“Đó là cơ sở giúp người Việt chúng ta tiếp nhận văn minh Tây phương. Văn học gia Petrus Trương Vĩnh Ký (1837-1898) đã tình nguyện từ bỏ trường tu đạo, mà ở đó ông đã học Pháp Văn, Hán Văn, chữ Nôm và Quốc ngữ, để giảng dạy chữ Quốc ngữ (trong trường Thông Ngôn, 1862 – trường thông ngôn đầu tiên của chính quyền Pháp ở Nam Việt Nam), và viết những bài văn Quốc ngữ trên tờ báo Gia Định Báo (1865), tờ báo đầu tiên với ba thứ tiếng Quốc Ngữ, Pháp Văn và Hán Việt. Trương Vĩnh Ký cũng là người đầu tiên truyền bá Kim Vân Kiều, bản mà ông đã phiên âm từ chữ Nôm ra Quốc ngữ! Công lao lớn lao trong thời sơ khai đó, phải nói tới Huỳnh Tịnh Của (1834-1907), người đã tra cứu thiết lập Đại Nam Quốc Âm Tự Vị (khiêm tốn không phải là Tự Điển, nhưng đến ngày nay vẫn còn có giá trị như Tự điển tiếng Việt Nam Quốc ngữ). Thế hệ ngay sau là Phan Châu Trinh, của phong trào Duy Tân, sáng lập Đông Kinh Nghĩa Thục (1904) trường truyền bá Quốc Ngữ, là Nguyễn Văn Vĩnh, chủ nhiệm báo Đại Nam Đăng Cổ tùng báo (1906), tờ báo quốc ngữ đầu tiên ở ngoài bắc, tận tụy tâm trí truyền bá Quốc ngữ. Có lẽ hai người đánh dấu nhất trong sự phổ thông Quốc ngữ trên toàn quốc đầu thế kỷ thứ hai mươi, sau Trương Vĩnh Ký ở trong Nam thế kỷ thứ mười chín, là Phạm Quỳnh (1892-1945), 17 năm làm chủ nhiệm tờ báo Nam Phong (circa 1917-1937), xứng danh là tờ báo mở kỷ nguyên Quốc ngữ của văn học Việt Nam; người thứ hai là Phan Khôi (1887-1959), nhà báo nhà biện luận, tác giả bài thơ mới lãng mạn đầu tiên của văn học Việt Nam: Tinh Già (1932), những bài báo với lời văn tân tiến sắc bén ngay từ những năm 1930 cho tận cuối đời (thời kỳ vụ án Nhân Văn 1956 ở Hà Nội).[4]
Việt Nam đã hoàn toàn thoát khỏi nguy cơ bị đồng hóa về ngôn ngữ của người Hán và trở thành quốc gia duy nhứt có ngôn ngữ bằng mẫu tự La Tinh trong vùng.
Vậy mà gần đây người ta lại hối hả thành lập trường dạy tiếng Hoa ngang bậc Đại Học với cái tên làm cho mọi người phải giật mình hồi tưởng quá trình “bình thiên hạ” của Bắc phương, đó là “Học Viện Khổng Tử” (HVKT). Chúng ta hãy cùng nghe bà Jocelyn Chey, một nhà cựu ngoại giao Úc hiện đang là giảng sư của Đại Học Sydney cảnh báo:

image012 Jocelyn Chey

“Các ĐH nên cảnh giác đối với những sai lệch có thể xảy ra nếu các HVKT này trở nên năng động hơn trong các chương trình nghiên cứu và giảng dạy của mình. Các HVKT, với lời hứa hẹn sẽ rèn luyện và đào tạo tư cách và vốn luyến (xin sữa: liếng) sinh ngữ của các nhà ngoại giao và chính trị gia tương lai, đã biểu lộ khả năng thiết lập kế hoạch đường dài của Trung Quốc; một khả năng giống như những gì tổ sư đã dạy. Khổng Tử đã từng nói, “Nếu anh suy nghĩ bằng khoảng cách thời gian của 1 năm, hãy gieo một hạt giống; nếu bằng khoảng cách thời gian của 10 năm, hãy trồng các cây giống; nếu bằng khoảng cách thời gian của 100 năm, hãy dạy cho người ta.” [5]
Bà Jocelyn hoàn toàn đúng; 100 năm trước họ chưa có HVKT, vậy mà chỉ trước đây 1 năm thôi, con cháu Khổng Tử đã chiếm đa số trong nội các trình Vua của chính trị gia người Thái gốc Hoa Thaksin ở Thái Lan; khiến Vua Bhumibol Adulyadej phải bàng hoàng ra lịnh cho quân đội đảo chánh để tránh họa “bình thiên hạ” của những người “khách trú” không mời mà đến một cách hòa bình.
Các thế hệ con dân VN, ai được bước đến bực thềm của Học Viện Khổng Tử hãy luôn nhớ lời cảnh báo của Bà Jocelyn và hành động kịp thời của Vua Thái Lan.

3. Nêu cao chí quật cường:

Tuy là một quốc gia không lớn, người không đông, Việt Nam có nhiều phen vì thế yếu phải thần phục Bắc Triều; nhưng khi có thời cơ, cả dân tộc luôn biểu lộ ý chí quật cường, thoát vòng nô lệ.
Chúng ta hãy lắng nghe lời dạy con của ông Bảng Nhãn Nguyễn Phi Khanh tại Ải Nam Quan: “Con phải trở về mà lo trả thù cho cha rửa thẹn cho nước, chớ đi theo khóc lóc mà làm gì.” Tiến Sĩ Nguyễn Trãi đã nghe lời cha quay trở lại và ngày đêm lo việc phục thù, ra giúp Bình Định Vương Lê Lợi dẹp tan giặc Minh, viết ra bài Bình Ngô Đại Cáo để đời.
Trong thời buổi: “Tuấn kiệt như sao sáng sớm, nhân tài như lá mùa thu. Việc bôn tẩu thiếu kẻ đỡ đần. Nơi duy ác hiếm người bàn bạc.” (Bình Ngô Đại Cáo), Lê Lai đã vì nước liều thân cứu chúa, đổi mạng mình để đại nghiệp được thành.
Trên đây mới chỉ là hai trường hợp điển hình trong hàng triệu tấm gương quật cường của dân tộc Việt.
Lời dạy con của Nguyễn Phi Khanh và tấm gương hy sinh vì đại nghĩa của Lê Lai luôn ngời sáng trong lịch sử Việt Nam. Hai tấm gương ấy há chẳng đủ cho mọi tầng lớp con dân VN ngày nay suy gẫm sao?

Hãy tạo thế “Cân Bằng Quyền Lực” để Sinh Tồn

Trong quá trình giữ nước, chúng ta phải quan tâm hai điều:
1. Dùng ngoại giao và quân sự để cân bằng ngoại lực; nghĩa là phải liên lập với quốc gia hùng mạnh bằng hoặc hơn với quốc gia mà mình phải đương đầu, đồng thời phải canh tân quân đội bằng phương tiện khác hơn quân đội sẽ đánh mình.
2. Dùng nội trị khôn ngoan để dưỡng dân, tu chỉnh và kết tụ nội lực để vừa tránh bị lạc hậu, vừa có đủ sức đối kháng và chịu đựng khi xảy ra chiến tranh.
Chúng ta sẽ thảo luận chi tiết các vấn đề này trong một đề tài kế tiếp: “Thế Cân Bằng Quyền Lực cho Châu Á Thái Bình Dương.”

Tài Liệu tham khảo:
[1] Dương Danh Dy; “Trung Quốc ‘bao giờ cũng đúng’?” BBC, ngày thứ ba, 29 tháng 9, 2009.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2009/09/090929_china_foreignpolicy.shtml
[2] vn.net, Nghệ thuật kiến trúc – Cung Đình Huế
http://www.vn.net/article.php/20071010080718559
[3] Nguyễn Đạt Nhân; Phục Hưng Đạo Phật.
[4] Ngô Văn Tạo; Chữ Nôm và Quốc Ngữ
http://ngovantao.blogspot.com/2009/08/chu-nom-va-quoc-ngu.html
[5] Jocelyn Chey; Con Rồng Hòa Nhã và Học Viện Khổng Tử
Dàn Chim Việt; http://danchimviet.com/articles/1283/1/Con-Rng-Hoa-Nha-va-Hc-Vin-Khng-T/Page1.html

Tuesday, October 13, 2009

Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy vẫn bị giam giữ

Trích VOA News


Tran Khai Thanh Thuy
Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy

Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, một nhân vật bất đồng chính kiến ở Việt Nam hiện vẫn bị giam giữ sau khi bị bắt vì tội “cố ý gây thương tích”.

Hãng thông tấn Pháp – AFP trích lời người thân của bà Trần Khải Thanh Thủy cho hay bà bị bắt sau khi tìm cách tham dự phiên tòa xét xử một số nhân vật bất đồng chính kiến khác ở Hải Phòng.

Trong khi bản tin đăng hôm 9/10 trên báo điện tử Dân Trí của Việt Nam cho hay bà Trần Khải Thanh Thủy bị bắt vì hành vi tấn công gây thương tích một người sau khi hai bên đôi co với nhau.

Báo Lao Động cuối tuần cũng trích lời ông Vũ Công Long, trưởng công an quận Đống Đa cho hay bà Trần Khải Thanh Thủy bị bắt vì tội cố ý gây thương tích. Tội danh này có thể dẫn đến một bản án tù giam.

Theo bản tin của hai báo này thì chồng bà Thủy đã dùng mũ bảo hiểm đập vào mặt một người đàn ông sau khi cãi cọ với nhau về việc đỗ xe hôm thứ Năm và sau đó bà Thủy đã dùng gạch ném vào mặt người đàn ông này.

Tuy nhiên, bản tin hãng thông tấn Pháp trích lời một số giới chức ngoại giao cho hay hôm thứ Năm tuần trước xe của bà Thủy đã bị chặn khi đang trên đường tới Hải Phòng để tham dự phiên tòa xử 6 nhà bất đồng chính kiến vì tội treo biểu ngữ cổ vũ cho dân chủ, và về tội tiến hành các hoạt động mà phe công tố cho là “chống phá nhà nước”.

Một nhà ngoại giao cho hay bà Thủy đã bị công an “ngược đãi” hôm thứ Năm và sau đó được thả, tuy nhiên bà đã bị bắt trở lại vào đêm hôm đó.

Monday, October 12, 2009

Đạo đức nhà giáo

Bộ Giáo dục và Đào tạo của Cộng Sản Việt Nam vừa ra công văn gởi đến các cơ sở Giáo dục Đaò tạo tại địa phương về vấn đề kiểm tra và chấn chỉnh đạo đức nhà giáo ở Việt Nam. Đã 34 năm rồi từ ngày miền Nam hoàn toàn rơi vào tay Cộng Sản, những nhà giáo Việt Nam hoàn toàn được đào tạo dưới mái trường Cộng Sản. Cộng Sản Việt Nam vẫn thường hô hào toàn dân học tập và rèn luyện theo đạo đức và tư tưởng của Hồ Chí Minh. Thế nhưng kết quả là đã tạo nên một tầng lớp người vô đạo đức và vô trách nhiệm. Chúng ta cứ nhìn vào việc một thầy hiệu trưởng ở Việt Nam ép học sinh của mình phải mua bán dâm thì cũng đủ rõ là học tập theo tư tưởng và đạo đức của Hồ Chí Minh có những tác hại to lớn như thế nào.

Sunday, October 11, 2009

Thằng Cuội Bái Sư – Hay Nói thật như Ðào Duy Quát

Trích Người Việt Yêu Nước's site
Thằng Cuội(NVYN)


Kính thưa quý độc giả xa gần,

Có lẽ Cuội tôi không cần giới thiệu “nhân thân, hay thân nhân” của Cuội tôi ra đây làm gì vì quý độc giả đã biết rõ “nhân thân” của Cuội tôi.

Tôi vốn quy ẩn giang hồ đã lâu lắm rồi. Cuội tôi vẫn những tưởng mình sẽ mãi mãi là tượng đài bất tử trong làng nói láo (hay nói cuội)! Vì từ lúc ra đời tới giờ Cuội tôi chưa có đối thủ bao giờ! Tất nhiên là Cuội tôi chỉ xưng bá trong lãnh địa Việt Nam mà thôi. Chứ bên Tàu, Cuội tôi chỉ đứng hạng hai hạng ba! Nhất là Tàu vào thời @ thì nói láo lại càng xuất sắc! Và “Hảo (xực)” là những từ họ thích dùng nhất. Vì sau mỗi chữ “Hảo” bao giờ cũng đi kèm với chữ “Xực”! Vậy mới đại tài!

Chuyện bên lề đã đủ, giờ Cuội tôi xin trở lại câu chuyện của mình! Vâng, hôm nay Cuội tôi đành xuất đầu lộ diện sau bao năm gác “lưỡi”! Xuất đầu lộ diện lần này không phải vì Cuội tôi có đối thủ mới! Nếu được như vậy thì Cuội tôi cũng hân hạnh vì dù gì đi nữa thì Cuội tôi đã giữ ngôi quán quân quá lâu rồi. Vâng, Cuội tôi xuất đầu lộ diện không phải để tái đấu bảo vệ ngôi vô địch của mình mà là để bái sư! Ðọc đến đây quý độc giả sẽ ngạc nhiên và bảo:

- Chưa đánh mà thua! Lại còn đi nhận giặc làm Sư! Hèn! Mà ai có thể làm Sư phụ thằng Cuội, vua nói láo nước Việt kia chứ?

Nếu quý độc giả có nặng lời thì Cuội tôi cũng không dám trách quý vị. Dân Tộc Việt Nam ngàn đời anh dũng. Không có chuyện chưa đánh đã thua. Nhất là chuyện nhận giặc làm Sư (hay làm cha)! Trong lịch sử ngàn năm của nước nhà, chưa đánh đã thua và nhận giặc làm Sư chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi. Gần đây nhất cũng đã trên 300 năm rồi. Còn ai có thể làm Sư phụ của Cuội tôi? Xin thưa đó là Sư phụ Ðào Duy Quát! Và sau đây là những bằng cớ mà Cuội tôi đành ngả mũ chào thua dù Cuội tôi chưa cùng Ngài “so” lưỡi!

Thứ nhất, trang mạng của Bộ Công Thương đăng nguyên bản tin khẳng định tàu Ngư Chính đến biển Ðông là để bảo vệ lãnh hải nước Tàu! Sau khi bị phanh phui, đến nay đã gần năm rồi mà Sư phụ Ðào Duy Quát không biết, không hay, không lên tiếng “giáo huấn” những người liên đới trách nhiệm trong vụ này thì Cuội tôi chỉ vào hàng tôm tép so với Ngài!

Thứ hai, Báo Phụ nữ (bản in giấy) bê nguyên hình anh lính hải quân anh em Trung Quốc để làm minh họa cho bài viết về lính Hải quân Việt Nam. Dù báo phát ra rồi thu hồi ngay nhưng vẫn có người biết được. Là người rao giảng “đạo đức, niềm tin yêu nước” mãnh liệt mà Ngài không biết tin này để giáo huấn thuộc hạ thì tôi tôn Ngài làm Sư phụ là lẽ đương nhiên!

Thứ ba, Thông Tấn Xã Việt Nam đưa tin “ngư dân về từ Trung Quốc” khi ngư dân miền Trung được thả về sau khi họ bị Trung Quốc bắt và giam tại Hoàng Sa. Là phó ban Tư tưởng Trung ương mà Ngài không biết Hoàng Sa là của ai thì Cuội tôi chỉ đáng xách dép cho Sư phụ!

Thứ tư, công ty phầm mềm Vinata-ruột tàu cấm những từ Hoàng Sa và Trường Sa. Nhưng lại chấp nhận Tây Sa – Nam Sa. Sao Ngài không biết và “rao giảng” cho tay Giám đốc này bài học “yêu nước” vốn là sở trường của Ngài? Hay nặng hơn là “treo mõm” như Ngài đã từng làm với ông Nguyễn Trung Dân và tập thể nhân viên báo Du Lịch?

Thứ năm, khi tài tử Ðơn Dương nhận đóng phim “Chúng tôi là lính”, anh ta đã “cắm cờ” Mỹ. Dù là cắm trong phim và phim trường được dựng trên đất Thái lan. Ấy vậy mà anh chàng này bị đánh “te tua”! May được Hollywood can thiệp nên tài tử Ðơn Dương thoát cảnh lao tù. Trong khi đó TKV đã bao che cho nhà thầu Trung Quốc đưa lao động phổ thông vào các công trường bauxite ở Tây Nguyên. Không những vậy, VTV đã đưa lên tivi cảnh cờ Trung Quốc tung bay phất phới trên đất Tây Nguyên! Xin hỏi Ngài Ðào Duy Quát và đám thuộc hạ ở đâu mà không hay không biết cảnh này?

Thứ sáu, trang mạng do chính Ngài làm quản lý “bê nguyên con” Trường Sa là của Tổ quốc Tàu và chễm chệ gần một tuần lễ mà Ngài không hay thì Cuội tôi còn thua Ngài xa lắm! Lại thêm khi phát hiện thì ngài từ họ Ðào, đổi qua họ Ðỗ! Vâng, Ðỗ Thừa! Ngài đổ lỗi nào “cậu đánh máy”! Nào “ghi bên hông”! Nào “quá giờ”! Vâng, nhân viên của Ngài quả là cần mẫn đáng tuyên dương! Vì tham công tiếc việc để rồi quên đi mấy chữ “ngang ngược” khiến bản tin lên án mưu đồ xấu của “bạn” trở thành bản tin công nhận lãnh hải của Tổ quốc, hải đảo của ta thành ra của bạn Tàu! Hy hữu, bái phục! Ðã vậy Ngài còn già mồm giãy nãy bị oan!

Thứ bảy, những bài báo nào khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa, hay bênh vực những hành động nhằm khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam thì bị ngài đánh “te tua”! Như lời Ngài nói:

- Âm mưu bọn xấu ghê gớm lắm... ghê gớm lắm!

Quả là “ghê gớm” cho âm mưu “bọn xấu”! Cái gì có lợi cho Tổ Quốc thì bị trù dập thẳng tay. Còn cái gì có hại cho Tổ Quốc thì toàn là “nhầm”, đúng là “âm mưu của bọn xấu quả là ghê gớm”!

“Dối như cuội” là câu quý vị vẫn ưu ái dành cho Cuội tôi. Nhưng câu này chỉ hợp vào cái thời “quan là cha mẹ”! Còn thời bây giờ là thời của “Cán bộ là đày tớ của nhân dân”! Do đó, câu “dối như cuội” không còn đúng nữa! Từ nay, Cuội tôi mong quý bà con xa gần nên dùng câu:

- Nói thật như Ðào Duy Quát!

Thằng Cuội (NVYN)

Saturday, October 10, 2009

Nguyễn Đình Đăng

Nguyễn Đình Đăng – Chuyên nghiệp… nghiệp dư và cách đưa tin mập mờ

Posted using ShareThis

Gia đình nhà văn Trần Khải Thanh Thủy bị hành hung

Sau một loạt hành động bắt bớ, giam cầm, bỏ tù những người bất đồng chính kiến, nay thì nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam lại hành hung gia đình vợ chồng nhà văn Trần Khải Thanh Thủy. Bộ mặt thật của một lũ côn đồ cai trị dân đã hoàn toàn rơi xuống. Cũng cần phải nói rõ ở đây là những tên côn đồ cai trị dân này hoàn toàn được đào tạo và trưởng thành từ cái gọi là "thời đại Hồ Chí Minh". Thời đại này đã đào tạo nên những phần tử lưu manh, côn đồ như vậy chứng tỏ rằng bản chất thật của Hồ Chí Minh cũng là một tên lưu manh, côn đồ của dân tộc. Bắt toàn dân phải học tập tư tưởng của một tên lưu manh, côn đồ thì dần dần xã hội cũng bị lưu manh hóa là điều hiển nhiên.

Thursday, October 8, 2009

Nhà thơ Trần Đức Thạch bị tuyên án 3 năm tù

Thanh Trúc, phóng viên đài RFA
2009-10-07
Trước khi kết án nhà giáo Vũ Hùng thì ngày hôm qua Toà Án Nhân Dân Hà Nội đã tuyên xử nhà thơ Trần Đức Thạch 3 năm tù giam và 3 năm quản chế sau khi mãn hạn tù, về tội "vi phạm Điều 88 Bộ Luật Hình Sự".
Nhà thơ bất đồng chính kiến Trần Đức Thạch.RFA file Từ Lạng Sơn, ông Vi Đức Hồi, bạn của nhà thơ Trần Đức Thạch, cũng là người từng lên tiếng về dân chủ và nhân quyền trong nước, trao đổi với Thanh Trúc cảm nghĩ của ông trước việc ông Trần Đức Thạch bị tuyên án tù:
Gia đình không được báo
Ông Vi Đức Hồi : Anh Trần Đức Thạch bị toà án thành phố Hà Nội xử ngày hôm qua (Thứ Ba 6-10-2009). Phiên toà xử anh Trần Đức Thạch thì anh em phong trào dân chủ và tất cả những anh em bạn bè chiến hữu với anh Thạch và kể cả người nhà của anh Thạch thì không hề biết gì hết .
Trường hợp anh Vũ Hùng thì khác, bởi vì anh Vũ Hùng thì họ đã thông báo, ít nhất là gia đình được biết là họ sẽ mở cái phiên toà vào hôm nay và vợ của anh Vũ Hùng cũng được mời vào để mà tham dự cái phiên toà.
Riêng anh Trần Đức Thạch thì đặc biệt là anh Trần Đức Thạch, chúng tôi không biết bất cứ một thông tin nào. Nhiều người cũng hỏi tôi rằng ai là những người luật sư bào chữa cho anh Thạch thì chúng tôi hoàn toàn không biết gì cả. Chính là thông tin ở bên ngoài, tức là hải ngoại ấy thông tin về trong quốc nội thì chúng tôi mới biết là họ tiến hành xử anh Trần Đức Thạch ngày hôm qua.
Tất cả những người mà có cái quan điểm khác với đường lối của Đảng Cộng Sản việt Nam, có tiếng nói khác, có lên tiếng, tóm lại là có quan điểm khác, có tiếng nói khác với quan điểm của Đảng CSVN thì họ đều bị kết tội vào cái Điều 88 của Bộ Luật Hình Sự Việt Nam.
Ông Vi Đức Hồi
Thanh Trúc : Thưa ông Vi Đức Hồi, nhà giáo Vũ Hùng cũng như là nhà thơ Trần Đức Thạch đều bị truy tố về tội "tuyên truyền chống phá nhà nước" tức là vi phạm điều luật 88 . Dưới con mắt của một nhà tranh đấu cho dân chủ trong nước thì ông nghĩ thế nào về cái "điều luật 88" áp đặt lên những người có tiếng nói như nhà giáo Vũ Hùng hoặc là nhà thơ Trần Đức Thạch, thưa ông?
Ông Vi Đức Hồi : Tất cả những người mà có cái quan điểm khác với đường lối của Đảng Cộng Sản việt Nam, có tiếng nói khác, có lên tiếng, tóm lại là có quan điểm khác, có tiếng nói khác với quan điểm của Đảng CSVN thì họ đều bị kết tội vào cái Điều 88 của Bộ Luật Hình Sự Việt Nam. Đấy là cái chung nhất, mà bị quy vào cái điều đó thì cái mức thấp nhất là 3 năm tù giam.
Luật pháp quy định là công dân có quyền tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do vân vân, thì phát biểu tự do nhưng trong đó họ mở ngoặc là "theo quy định của pháp luật", vì vậy cho nên cái điều luật 88 này ở Bộ Luật Hình Sự, cái đó chính là cái để họ quy chụp các ý kiến, các quan điểm khác với đường lối, với quan điểm của Đảng CSVN, và tôi cho đây là cái điều luật đo đảng cộng sản nặn ra để mà điều chỉnh, để mà đàn áp tất cả các chính kiến (khác với Đảng CSVN).
Đảng CSVN muốn nhân dân Việt Nam này (mà) tôi ví như một đàn gà công nghiệp (để) họ cho ăn thì ăn, họ cho uống thì uống, và tất cả đều là ngơ ngơ ngác ngác như là một đàn gà công nghiệp.
Khủng bố tinh thần
Thanh Trúc : Thưa ông Vi Đức Hồi, là một người bạn của ông Trần Đức Thạch và cũng là một người có tiếng nói dân chủ ở trong nước, thì trong cái thời điểm này khi mà những người bạn của ông lần lượt bị đưa ra xét xử, riêng bản thân ông thì có gặp cái gì khó khăn không?
Như vậy là 9 anh em bị họ đưa ra xét xử trong cái dịp này, trong ba bốn ngày liên tục như thế thì tất cả anh em chúng tôi - các nhà dân chủ đều bị ngăn chận, nhất là bị gây cản trở.
Ông Vi Đức Hồi
Ông Vi Đức Hồi : Như vậy là 9 anh em bị họ đưa ra xét xử trong cái dịp này, trong ba bốn ngày liên tục như thế thì tất cả anh em chúng tôi - các nhà dân chủ đều bị ngăn chận, nhất là bị gây cản trở.
Còn riêng bản thân thì suốt từ ngày hôm qua, ngày hôm nay và cả ngày mai nữa, Công An tỉnh Lạng Sơn - Phòng PA38 họ triệu tập tôi để làm việc với nội dung thì không có gì mới, vì vậy trong suốt hai ngày hôm nay và cả ngày mai nữa thì tôi phải làm việc.
Không biết còn tiếp nữa không (thì) tôi không biết, nhưng mà ngày mai nữa thì tôi phải làm việc với công an PA38 - Lạng Sơn và hết giờ thì họ cho tôi về. Ngày hôm kia khi họ đưa giấy triệu tập cho tôi và suốt cả đêm hôm kia thì họ cắt cử công an canh gác trước cửa nhà tôi suốt thâu đêm.
Thế ngày hôm qua sau khi tôi làm việc xong cả ngày và tối đó ra về tôi nói với phó phòng PA38 - Công An tỉnh Lạng Sơn rằng nếu các anh tin tôi thì đừng cho anh em canh gác như thế, tôi thấy vất vả lắm.
Tốt nhất là nếu mà anh tin tôi thì anh cứ để anh em nghỉ đi. Canh gác suốt đêm như thế khổ anh em lắm. Anh đã làm việc với tôi như thế thì tôi đảm bảo với anh là tôi sẽ không đi đâu đâu và chấp hành cái việc là anh triệu tập tôi để tôi làm việc với các anh trong mấy ngày hôm nay.
Đến tối hôm qua thì họ không cho người canh gác nữa và bình thường sáng nay 8 giờ tôi lại đi làm việc với họ, rồi 14 giờ chiều hôm nay tôi lại làm việc với họ, sau đó 5 giờ tôi lại về.
Thanh Trúc : Xin cảm ơn thời giờ của ông về cuộc trao đổi ngày hôm nay.


Hố chôn người ám ảnh -Ức ký của Trần Đức Thạch( 07.15.2009, 09:14 am GMT-7 )
Nhà thơ Trần Đức Thạch, 57 tuổi, hội viên hội nhà văn tỉnh Nghệ An, và là một nhà thơ bất đồng chính kiến, đã được người ta biết đến qua những hồi ký, nhiều áng thơ và các bài viết tố cáo sự vi phạm nhân quyền của VN...
cũng như đòi hỏi tự do sáng tác cho văn nghệ sĩ, và dân chủ nhân quyền cho người dân. Một trong những tác phẩm của ông được nhiều người chú ý là hồi ký có tên ''Hố Chôn Người Ám Ảnh'', kể lại trận đánh ở ấp Tân Lập, vào cuối tháng 4 năm 75, mà ông đã tham dự như một phân đội trưởng trinh sát của quân đội nhân dân. Nhà thơ Trần Đức Thạch bị công an Việt Nam bắt vào sáng 9/12/2008 với tội vi phạm điều 88 bộ luật hình sự, cụ thể là: Làm ra, tàng trữ và lưu hành các tài liệu có nội dung chống lại nhà nước. Hiện vẫn còn bị giam ở trại giam số 3 Hà nội. *************************** Thời gian lặng lẽ trôi, tôi một chàng lính trẻ măng ngày nào bây giờ đã là một ông già với mái đầu hoa râm đốm bạc. Vậy mà tôi chưa nói được câu chuyện lẽ ra phải nói . Đôi lúc tôi âm thầm kể lại cho một số bạn bè tin cậy. Nghe xong ai cũng khuyên “Nói ra làm gì, nguy hiểm lắm đấy”. Và quả thật, sống trong xã hội chủ nghĩa quái đản này, người ta quen thói bưng bít sự thật. Sự thật không có lợi cho Đảng, cho Nhà nước chớ dại mà nói ra, bị thủ tiêu hoặc vào tù là điều chắc.Tháng 04/1975, đơn vị chúng tôi (Sư đoàn 341 thường gọi là đoàn Sông Lam A) phối hợp với sư đoàn khác đánh vào căn cứ phòng ngự Xuân Lộc. Trận chiến quyết liệt kéo dài 12 ngày đêm. Tiểu đoàn 8 chúng tôi do hành quân bị lạc nên được giao nhiệm vụ chốt chặn. Nhằm không cho các đơn vị quân lực Việt Nam cộng hoà tiếp việncũng như rút lui. Phải công nhận là sư đoàn 18 của phía đối phương họ đánh trả rất ngoan cường. Tôi tận mắt chứng kiến hai người lính sư đoàn 18 đã trả lời gọi đầu hàng của chúng tôi bằng những loạt súng AR15. Sau đó họ ôm nhau tự sát bằng một quả lựu đạn đặt kẹp giữa hai người. Một tiếng nổ nhoáng lửa, xác họ tung toé giữa vườn cam sau ấp Bàu Cá. Hình ảnh bi hùng ấy đã gây ấn tượng mạnh cho tôi. Tinh thần của người lính đích thực là vậy. Vị tướng nào có những người lính như thế, dù bại trận cũng có quyền tự hào về họ. Họ đã thể hiện khí phách của người trai nơi chiến trận. Giả thiết nếu phía bên kia chiến thắng chắc chắn họ sẽ được truy tôn là những người anh hùng lưu danh muôn thủa. Nhưng vận nước đã đi theo một hướng khác. Họ đành phải chấp nhận tan vào cõi hư vô như hơn 50 thuỷ binh quân lực Việt Nam Cộng Hoà bỏ mình ngoài biển để bảo vệ Hoàng Sa.... Nghe tiếng súng nổ ran, tôi cắt rừng chạy đến nơi có tiếng súng. Đấy là ấp Tân Lập thuộc huyện Cao Su tỉnh Đồng Nai bây giờ. ấp nằm giữa cánh rừng cao su cổ thụ. Đạn súng đại liên của các anh bộ đội cụ Hồ vãi ra như mưa. Là phân đội trưởng trinh sát, tôi dễ dàng nhận ra tiếng nổ từng loại vũ khí bằng kỹ năng nghiệp vụ. Chuyện gì thế này? Tôi căng mắt quan sát. Địch đâu chẳng thấy, chỉ thấy những người dân lành bị bắn đổ vật xuống như ngả rạ. Máu trào lai láng, tiếng kêu khóc như ri. Lợi dụng vật che đỡ, tôi ngược làn đạn tiến gần tới ổ súng đang khạc lửa.- Đừng bắn nữa! Tôi đây! Thạch trinh sát tiểu đoàn 8 đây!Nghe tiếng tôi, họng súng khạc thêm mấy viên đạn nữa mới chịu ngừng. Tôi quát:- Địch đâu mà các ông bắn dữ thế? Tý nữa thì thịt cả mình.Mâý ông lính trẻ tròn mắt nhìn tôi ngơ ngác. Họ trả lời tôi:- Anh ơi! đây là lệnh.- Lệnh gì mà lệnh, các ông mù à? Toàn dân lành đang chết chất đống kia kìa!- Anh không biết đấy thôi. Cấp trên lệnh cho bọn em “giết lầm hơn bỏ sót”. Bọn em được phổ biến là dân ở đây ác ôn lắm!- Tôi mới từ đằng kia lại, không có địch đâu. Các ông không được bắn nữa để tôi kiểm tra tình hình thế nào. Có gì tôi chịu trách nhiệm!Thấy tôi cương quyết, đám lính trẻ nghe theo. Tôi quay lại phía hàng trăm người bị giết và bị thương. Họ chồng đống lên nhau máu me đầm đìa, máu chảy thành suối. Một cụ già bị bắn nát bàn tay đang vật vã kêu lên đau đớn. Tôi vực cụ vào bóng mát rồi dật cuốn băng cá nhân duy nhất bên mình băng tạm cho cụ. Lát sau tôi quay lại thì cụ đã tắt thở vì máu ra quá nhiều. Một chỗ thấy 5 người con gái và 5 người con trai bị bắn chết châu đầu vào nhau. Tôi hỏi người lính trẻ đi theo bên cạnh:- Ai bắn đấy?- Đại đội phó Hường đấy anh ạ!- Lại nữa, tôi ngó vào cửa một gia đình, cả nhà đang ăn cơm, anh bộ đội cụ Hồ nào đó đã thả vào mâm một quả lựu đạn, cả nhà chết rã rượi trong cảnh cơm lộn máu. Tôi bị sóc thực sự. Hình ảnh anh bộ đội cụ Hồ “Đi dân nhớ ở dân thương” mà thế này ư? Cứ bảo là Mỹ nguỵ ác ôn chứ hành động dã man này của chúng ta nên gọi là gì? Tâm trạng tôi lúc đó như có bão xoáy. Mặc dù vậy, tôi vẫn nhận ra ngay những việc cân làm. Tôi tập trung những người sống sót lại. Bảo chị em Phụ nữ và trẻ con ra rừng tổ chức ăn uống nghỉ tạm. Cốt là không cho mọi người chứng kiến lâu cảnh rùng rợn này. Đàn ông từ 18 đến 45 tuổi có nhiệm vụ ra sau ấp đào cho tôi một cái hố. Trong ấp ai có xe ô tô, xe lam, máy cày phải huy động hết để chở người bị thương đi viện. Mọi người đồng thanh:- Xe thì có nhưng dọc đường sợ bị bộ đội giải phóng bắn lắm!- Không lo, có tôi đi cùng!Tôi giao cho Nghê, một du kích dẫn đường vừa có bố bị bộ đội cụ Hồ sát hại:- Việc lỡ như thế rồi, chú nén đau thương lại giúp anh. Thu hồi căn cước tư trang của những người đã chết sau này còn có việc cần đến.Thế là suốt chiều hôm đó, tôi lấy một miếng vải đỏ cột lên cánh tay trái. Lăm lăm khẩu AK ngồi trên chiếc xe dẫn đầu đoàn lần lượt chở hết người bị thương ra bệnh viện Suối Tre. Tối hôm ấy, tôi cho chuyển hết xác người bị chết ra cái hố đã đào. Không còn cách nào khác là phải chôn chung. Trưa ngày hôm sau người ta mới dám lấp. Đây là ngôi mộ tập thể mà trong hoàn cảnh ấy tôi buộc lòng phải xử lý như vậy. Trời nắng gắt, để bà con phơi thây mãi không được. Một nấm mồ chung hàng trăm người lẫn lộn, không hương khói, không gì hết. Tôi cho dọn vệ sinh sạch sẽ những chỗ mọi người bị tàn sát. Xong, mới dám cho đám phụ nữ và trẻ con ở ngoài rừng về. Tôi vượt mặt cả cấp trên để làm việc theo tiếng gọi lương tâm của mình. Bằng mọi lỗ lực có thể để cứu giúp đồng bào. Tưởng thế là tốt, sau này nghĩ lại mới thầy hành động của mình giống như sự phi tang tội ác cho những anh bộ đội cụ Hồ. Thú thật lúc ấy tôi vẫn còn một phần ngu tín. Cũng muốn bảo vệ danh dự cho đội quân lính cụ Hồ luôn luôn được ca ngợi là tốt đẹp. Tuy vậy tôi bắt đầu nghi ngờ “Tại sao người ta giết người la liệt rồi bỏ mặc. Chẳng lẽ họ mất hết nhân tính rồi sao?”Công việc xong tôi gặp Nghê để chia buồn. Tôi không tránh khỏi cảmgiác tội lỗi. Nghê đã đưa xác bố về chôn tạm ở nhà bếp. Tội nghiệp Nghê quá. Lặn lội đi theo cách mạng, ngày Nghê dẫn bộ đội về giải phóng ấp lại là ngày bộ đội cụ Hồ giết chết bố Nghê. Nghê “mừng chưa kịp no” đã phải chịu thảm cảnh trớ trêu đau đớn. Nghê buốn rầu nói với tôi:Hôm qua nghe lời anh. Em thu được hai nón đồng hồ, tư trang và căn cước của những người bị giết. Sau đó có một anh bộ đội bảo đưa cho anh ấy quản lý. Em giao lại hết cho anh ấy để lo việc chôn ba.- Em bị thằng cha nào đó lừa rồi. Thôi quên chuyện đó đi em ạ. Anh thành thật chia buồn với em. Chiến tranh thường mang đến những điều không may tột cùng đau đớn mà chúng ta không thể lường trước được. Anh cũng đang cảm thấy có lỗi trong chuyện này. ** *.... Đã mấy chục năm qua, khi hàng năm, khắp nơi tưng bừng kỷ niệm chiến thắng 30/4 thì tôi lại bị ám ảnh nhớ về hàng trăm dân lành bị tàn sát ở ấp Tân Lập. Cái hố chôn người bây giờ ra sao? Người ta sẽ xử lý nó như thế nào hay để nguyên vậy? Tôi muốn được quay lại đó để thắp nén hương nói lời tạ tội. Vô hình dung việc làm tốt đẹp của tôi đã giúp cho người ta bưng bít tội ác. Không! Người dân ấp Tân Lập sẽ khắc vào xương tuỷ câu chuyện này. Nỗi đau đớn oan khiên lúc đấy chưa thể phải nhoà được. Còn những người tham gia cuộc tàn sát ấy nữa có lẽ họ cũng vô cùng dằn vặt khi nhận những tấm huân huy chương do Đảng và Nhà nước trao tặng sau này chiến thắng. ý nghĩ ấy giúp tôi dũng cảm kể lại câu chuyện bi thương này. Sau ngày giải phòng Miền Nam 30/04/1975 tôi có chụp một kiểu ảnh đang cởi áo, lột sao dang dở. Tôi đem tặng cho một thằng bạn đồng hương chí cốt. Hắn run người, mặt tái mét:- Tao không dám nhận đâu, họ phát hiện ra tấm ảnh này quy cho phản động là chết cả nút. Bạn tôi sợ là đúng. Vì cậu ta là Đảng viên. Nhưng điều bạn ấy không hiểu là tôi làm vậy vì cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã cho anh bộ đội cụ Hồ khi nghĩ tới vụ thảm sát ở ấp Tân Lập
...

Wednesday, October 7, 2009

Giới thiệu

Giới thiệu “Thông báo ủng hộ lời hô hào của Bauxite Việt Nam cứu trợ đồng bào bị nạn bão lụt”

Posted using ShareThis

Đánh khẽ không xong

 Trân Văn, phóng viên RFA
2009-10-07

Đã hơn một tháng kể từ khi báo điện tử Đảng CSVN dịch và đăng bài nói về sự kiện Hải quân Trung Quốc ngang nhiên sử dụng hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam để tập trận.

RFA PHOTO

Bản tin “Hải quân Trung Quốc tập trận trên biển Đông” trên báo điện tử của đảng CSVN hôm 4-9-2009.

Bài báo kèm theo lệnh của Phó Tư lệnh Hạm đội Nam Hải, ra lệnh binh sĩ Trung Quốc tập luyện và bảo vệ tốt vùng biển của Việt Nam mà Trung Quốc tự nhận chủ quyền.
Sửa sai…

Cho dù cả báo điện tử Đảng CSVN lẫn Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN và chính quyền Việt Nam đã thực hiện một số động tác sửa sai, song sự bất bình của công chúng không những không giảm mà đang càng ngày càng dâng cao. Đó là nội dung cuả nhiều blog tuần qua.

Sau khi công chúng phát giác và bày tỏ sự phẫn nộ của họ, trước việc cơ quan ngôn luận của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN, tiếp tay cho ngoại bang, phủ nhận chủ quyền lãnh thổ, báo điện tử Đảng CSVN đã lẳng lặng lột tin “Hải quân Trung Quốc diễn tập tại biển Đông” ra khỏi website mang địa chỉ web: cpv.org.vn. 

Khoảng mười ngày sau, trước sức ép càng lúc càng lớn của dư luận, Ban Biên tập báo điện tử Đảng CSVN lên tiếng xin lỗi và cám ơn sự góp ý của công chúng.

Tuy nhiên sự chỉ trích của công chúng không giảm, cũng vì vậy, ngày 21 tháng 9, chánh Thanh tra Bộ Thông tin – Truyền thông, tuyên bố: Phạt báo điện tử Đảng CSVN 30 triệu đồng.

Chừng mười ngày sau nữa, báo chí trong nước đồng loạt loan tin, Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng CSVN, vừa khiển trách cá nhân ông Đào Duy Quát, Tổng Biên tập báo điện tử Đảng CSVN, vừa khiển trách tập thể Ban Biên tập cơ quan báo chí này.

Thế nhưng công chúng vẫn không hài lòng. Vì sao?
Thiếu công minh

Theo dõi các diễn đàn điện tử và các blog, có thể thấy nguyên nhân đầu tiên, khiến cho một số động tác sửa sai, không thể làm cho công chúng nguôi giận là vì giới hữu trách thiếu công minh.

Hồi tháng 4 vừa qua, Bộ Thông tin – Truyền thông Việt Nam đã từng ra lệnh cách chức lãnh đạo báo Du Lịch, tạm đình bản tờ báo này trong ba tháng, chỉ vì Giai phẩm Xuân Du Lịch đã đăng một vài bài viết cổ vũ cho việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam.

Đến nay, thời hạn ba tháng đã qua, nhưng tờ Du Lịch vẫn chưa đựơc tái bản, toàn bộ cán bộ, phóng viên, nhân viên vẫn thất nghiệp, bởi giới hữu trách chưa phê chuẩn nhân sự lãnh đạo tờ báo.

So sánh cách đối xử với tờ Du Lịch và việc xử lý sai phạm nghiêm trọng của báo điện tử Đảng CSVN, blogger Nguyễn Vĩnh – từng là tổng biên tập một tờ báo tại Việt Nam – nhận xét: Án kỷ luật phũ phàng đối với báo Du lịch, soi cả kính hiển vi điện tử cũng không thấy cái gọi là “sai phạm”…

Trong khi, tin “Hải quân Trung Quốc diễn tập tại biển Đông”, của báo điện tử Đảng CSVN thì: Sai phạm rành rành, đặc biệt nghiêm trọng, hậu quả khôn lường cả đối ngoại, lẫn đối nội!.. Khiến người dân Việt cả trong và ngoài nước đều căm giận…

Blogger Nguyễn Vĩnh cho rằng: Việc Tổng Biên tập Đào Duy Quát sai phạm đặc biệt nghiêm trọng như thế mà không bị truy cứu trách nhiệm, kể cả trách nhiệm hình sự là sự xúc phạm đối với những người cầm bút chân chính nước nhà, xúc phạm công luận cả nước.

Ông kêu gọi những người cầm bút, nhất là các nhà báo lên tiếng. Ông giải thích: Khi cùng lên tiếng, yêu cầu phải có sự bình đẳng trong xử lý với sai phạm của báo chí là đang cùng nhau bảo vệ sự nghiêm minh của pháp luật, cũng là bảo vệ các đồng nghiệp và bảo vệ chính mình.

Sự thiếu công minh đó không chỉ riêng với báo chí. Trong một thư ngỏ gửi cho ông Đào Duy Quát qua diễn đàn điện tử Bauxite Việt Nam, một thanh niên tên là Duy Hải nêu thắc mắc:

Tội của chú không phải tội lơ là, bất cẩn cho đăng tin bài thất thiệt, mà theo cháu đó là tội phản biện ngược chủ quyền lãnh thổ Việt Nam. Thử hỏi mấy ai trong đất nước này phạm tội ấy mà bị phạt những 30 triệu đồng và bị kỷ luật trước Đảng?

Những blogger như Mẹ Nấm, Người Buôn Gió, hay nhà báo Đoan Trang mới chỉ viết bài phê phán cái gọi là quan hệ “anh em thân thiết” Việt Nam – Trung Quốc trong bối cảnh Trung Quốc đang thè lưỡi nuốt biển đảo Việt Nam thế mà đã bị bắt bớ, đày đọa.

Vậy mà chú và cả Ban Biên tập báo Đảng, tức là một tổ chức, đăng bài khẳng định chủ quyền của Trung Quốc, đứng trên lập trường Trung Quốc lại chỉ bị phạt hành chính và kỷ luật nội bộ? Đây có phải là một bất công không, thưa chú?
Nhiều bao biện

Nguyên nhân thứ hai khiến công chúng bất bình là cá nhân ông Đào Duy Quát – một trong những nhân vật từng đảm nhận vai trò chỉ đạo toàn Đảng, toàn quân, toàn dân về văn hóa và tư tưởng suốt nhiều năm.

Có blogger như Đinh Tấn Lực đã nhắc lại những sự kiện nhiều người biết về tư cách của ông Quát. Kể cả chuyện ông bị một nữ phóng viên báo Sài Gòn Giải phóng bạt tai vì sàm sỡ với cô khi cùng đi dự liên hoan thanh niên ở Cuba năm 1998, hay chuyện ông giải thích trên tờ Pháp Luật TP.HCM, lý do dẫn tới hàng loạt vụ tai tiếng tương tự là do được nhiều phụ nữ mê. Tuy nhiên đời tư chỉ là một khía cạnh rất nhỏ được dùng để minh họa tính cách nhân vật.

Dấu ấn đậm nhất mà các diễn đàn điện tử, các blogger nhắc tới nhiều nhất, chính là chuyện khi xuất hiện trước công chúng, với vai trò Trưởng Ban Tổ chức cuộc thi “Tìm hiểu Biển và Đảo Việt Nam” hồi tháng 4 vừa qua, ông Quát nhận định, các cuộc biểu tình chống Trung Quốc tuyên bố sáp nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào thành phố Tam Sa đều là do sự kích động của các thế lực thù địch. Ông Quát khoe, ông đã từng chất vấn những sinh viên tham gia các cuộc biểu tình này, yêu cầu họ suy nghĩ xem làm như thế là lợi hay hại (?).

Ông Quát cũng chính là người đưa ra một số tuyên bố từng khiến giới blogger bàn tán như:

Blog là ngôn luận cá nhân, chính vì vậy phải có sự quản lý của nhà nước. Mỗi blog đều phải đăng ký và khi phát ngôn phải được pháp luật cho phép. Những blog làm ảnh hưởng đến xã hội, an ninh quốc gia… phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Blogger Đinh Tấn Lực đã dẫn lại tuyên bố này để đặt vấn đề: Bây giờ, chính trang mạng do cụ Quát quản lý đang làm ảnh hưởng đến xã hội, an ninh quốc gia. Liệu là cu Quát sẽ nuốt lại những đao to, búa lớn từng phun ra đó cách nào cho ổn?
Ngang ngược & Thiển cận

Sau khi xảy ra scandal ở báo điện tử Đảng CSVN, ông Đào Duy Quát có tiếp tục sử dụng những lời lẽ mà giới blogger gọi là “đao to, búa lớn” nữa không? Không!

Hôm 30 tháng 9, trả lời tờ Tuổi Trẻ, ông Quát bảo vụ scandal đó là “tai nạn nghề nghiệp”, ông giải thích:

Việc đưa tin đó là để cảnh báo một hoạt động, một mưu đồ... Trong đó có mấy từ biên tập đã được thêm vào là phó tư lệnh ngang ngược tuyên bố, cái chữ “ngang ngược” viết ở ngoài thì cậu đánh máy nhận rồi nhưng không đưa vào, nên tự nhiên làm sai lệch thông tin...

Ngay lập tức, hàng chục diễn đàn điện tử và blog cùng tham gia phân tích, chứng minh ông Quát đã nói dối hết sức vụng về, vừa vì hai từ “ngang ngược” không phù hợp với ngữ cảnh của tin đã đăng, vừa vì đây là tin dịch, không thể tùy tiện thay đổi nội dung, bởi như thế là vi phạm nguyên tắc báo chí.

Thậm chí không ít ý kiến chê ông Quát hèn, không dám nhận trách nhiệm mà đổ lỗi cho “cậu đánh máy”. Nhà văn Nguyễn Quang Lập, viết trên blog Quê Choa:

Khi bàn về những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa, bác đã nói rất hùng hồn: ‘Các thế lực thù địch là nó chống phá ta gớm, gớm lắm các đồng chí ạ.

Tôi có tổ chức đối thoại với các sinh viên tham gia cái cuộc, cái cuộc kích động do các thế lực thù địch tổ chức tháng 12 năm 2007. Tôi có hỏi: Làm cái gì? Để làm cái gì? Tôi hỏi các anh các chị. Các anh các chị làm như thế, biểu tình Trường Sa Hoàng Sa là của Việt Nam như thế là lợi hay là hại? Lợi hay hại?..’

Bác đã nói vậy rồi mà bây giờ bác lại tính nhét hai chữ “ngang ngược” vào để chống lại kẻ xâm lược Hoàng Sa ư, làm thế hoá ra bác cũng bị các lực lượng thù địch nó kích động à? Vô lý, phải không bác.

Vì ba cái lẽ ấy, có chồng vàng lút đầu chắc bác cũng chẳng dám nhét hai chữ “ngang ngược” ấy vào đâu, khó lắm, khó lắm.

Cũng có vài người như ông Nguyễn Trung – một cán bộ cao cấp đã nghỉ hưu - cho rằng, đây có thế là “may trong rủi” vì:

Lâu nay trong dư luận người đọc – trong đó có tôi – cho rằng các báo chính thống của Đảng thường có thái độ quá mềm dẻo với Trung Quốc và tránh né nhiều điều gay cấn xảy ra trong quan hệ Việt – Trung. Bây giờ lời thanh minh của ông Đào Duy Quát cho tôi cảm giác: Những người làm báo Đảng có lẽ bên trong không đến nỗi mềm yếu như dư luận vẫn nghĩ lâu nay. Dẫn chứng là ông Đào Duy Quát cho biết, khi đưa bài lên mạng người đánh máy đã quên mất hai chữ “ngang ngược” Nếu đúng là thế, thì đây là cái may trong cái rủi. Nghĩa là sự cố của ông Đào Duy Quát cho thấy một tín hiệu tốt nào đó mà người đọc đang mong tìm.

Không biết cảm giác này của tôi có đánh lừa tôi không, mong rằng không phải như vậy. Nghĩa là tôi có lý do để hy vọng trong tương lai những người làm báo Đảng sẽ đủ mạnh để tìm được và dùng được những từ ngữ thích đáng vào những sự việc đòi hỏi những từ ngữ thích đáng? Gọi đúng tên của sự vật và nói lên được sự thật.

Tuy nhiên Giáo sư Nguyễn Huệ Chi không đồng ý. Qua diễn đàn điện tử Bauxite Việt Nam, ông cho rằng, cách nghĩ của ông Nguyễn Trung là cách nghĩ của một người quá nhân hậu. Ông đề nghị:

Anh hãy xâu chuỗi lại và thử ngẫm nghĩ, có phải tất cả những việc làm đó đều bắt nguồn từ một chủ trương ứng xử nhất quán là cái thói quen cúi mình trước ngoại bang rất hèn hạ, hay là một "sách lược cương nhu rất mực cao thâm"?

Tôi ngờ rằng bao lâu nay chúng ta vẫn bị đánh lừa bởi con "ngáo ộp” nó làm mình cứ vừa hy vọng vừa không khỏi... xấu hổ ngượng ngùng, té ra cuối cùng thì chỉ là một chiếc mặt nạ không hơn không kém.

Cùng thảo luận về vấn đề này, nhà văn Phạm Đình Trọng viết:

Trung Quốc cướp đất, cướp biển, cướp đảo của ta, bắn giết dân ta nhưng vì mối liên minh cố kết giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc mà nhà nước ta không dám tố cáo, phản kháng hành động kẻ cướp đó và nhân dân bộc lộ sự phẫn nộ với kẻ cướp đất đai, lãnh thổ thì bị bắt bớ, tù đày.

Đó là cách hành xử thiển cận vì phương tiện hi sinh mục đích, vì lợi ích của Đảng mà hi sinh lợi ích dân tộc, đặt lợi ích của Đảng lên trên lợi ích dân tộc. Đó là nghịch lý lớn nhất của một thời đầy nghịch lý!

Hình như nghịch lý đó là nguyên nhân thứ ba và cũng là nguyên nhân chính, khiến scandal báo điện tử Đảng CSVN vẫn là vấn đề thời sự trên các diễn đàn điện tử, các blog dù chuyện đã xảy ra hơn một tháng.


Tuesday, October 6, 2009

Viện trợ để "chống" tham nhũng.

Tham nhũng là quốc nạn của một quốc gia. Quốc gia nào có nạn tham nhũng thì thường bị "đục khoét" công quỹ, nhũng lạm, cố tình gây phiền hà người dân để có tiền bỏ túi riêng. Nếu xét như vậy thì chỉ có thành phần lãnh đạo của quốc gia, những người nắm giữ quyền lực của quốc gia đó mới có đủ điều kiện để mà tham nhũng. Mới đây, chính phủ Thụy Điển hứa sẽ hỗ trợ nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam 30 triệu mỹ kim không hoàn lại để giúp Cộng Sản Việt Nam chống tham nhũng. Thật buồn cười! Nếu nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam thật sự lo cho dân, quan ngại về tệ nạn tham nhũng thì chỉ việc đem bỏ tù những người lãnh đạo có thành tích tham nhũng chớ can chi mà chính phủ Thụy Điển phải viện trọ để chống tham nhũng. Không khéo tiền viện trợ này lại vào tay của các tên quan tham đang cầm quyền thì khốn! Mà ở cái nước Việt Nam Cộng Sản này, nếu những tay tham nhũng đều bị bắt bỏ tù hết cả thì lấy ai mà cai trị dân đây, vì cái nhà cầm quyền thối nát này từ trên xuống dưới chỉ là một lũ vô lại chuyên tham nhũng, đục khoét của công, nhũng lạm và gây phiền hà cho người dân. Thật là chính phủ Thụy Điển đang làm cái chuyện "gởi trứng cho ác" mà thôi! Rồi đây bè lũ cầm quyền vừa (chia chác) nhau tiền viện trợ vừa (cười) hí hửng!

Monday, October 5, 2009

Đời người lính Trường Sa

Trích BBC News
Không cứ gì là người lính Việt Nam Cộng Hòa, những người lích của Cộng Sản Việt Nam, cụ thể hơn là người lính Hải Quân Trường Sa (dưới thời Việt Nam Cộng Sản) vẫn bị bỏ rơi. Đọc bài phóng sự "Đời người lính Trường Sa" không khỏi ngậm ngùi, đồng thời cũng tnấy rõ được bản chất của Cộng Sản Việt Nam.

Saturday, October 3, 2009

Công lý xã hội chủ nghĩa

Ở Việt Nam thực sự có công lý hay là không? Chúng ta cứ nhìn vào những sự việc xảy ra gần đây thì sẽ thấy rõ ràng. Những người có lòng với đất nước, với người dân như các blogger Người Buôn Gió, Mẹ Nấm, Luật Sư Lê Công Định, Luật Sư Nguyễn Văn Đài, Luật Sư Lê Thị Công Nhân....đã bị nhà cầm quyền bắt bớ và bị xử bằng những bản án và lời buộc tội nặng nề. Thế nhưng có cán bộ bị những tội tày trời như Huỳnh Ngọc Sĩ lại được hưởng bản án quá nhẹ so vớì tội trạng. Như vậy công lý xã hội chủ nghĩa như thế nào? Chúng ta sẽ dễ dàng trả lời câu hỏi này.

Friday, October 2, 2009

Quán võng “đong đưa”

Trích NguoiViet Online

Lời mở đầu của Phivu's blog:
Ở Việt Nam hiện nay có đủ hình thức kinh doanh kỳ...cục nhất thế giới. Những người chủ là những kẻ có thế lực, giàu tiền bạc và cũng nhiều quyền thế kinh doanh trên thân xác của những phụ nữ vì hoàn cảnh nghèo, cần tiền để giúp đỡ gia đình. Đọc bài [Quán võng "đong đưa"] lòng thấy xót xa...





medium_VN-Caphevong-01.jpg

Nằm nghỉ “khỏe lưng” trên cánh võng trước khi làm một cuộc “dọc đường gió bụi”.

medium_VN-Caphevong-02.jpg

Ðường càng nhiều xe qua lại thì càng nhiều quán võng.


Bài và ảnh: Cát Tường/Người Việt

Ở các nước Âu Châu, Mỹ Châu cứ khoảng 60 cây số là có một trạm dừng chân đầy đủ tiện nghi phục vụ khách đường xa. Tuy không sánh bằng nhưng từ hàng chục năm nay, trên các con lộ khắp đồng bằng sông Cửu Long đã có hàng bao nhiêu quán võng phục vụ khách bộ hành, cũng khá thú vị.

Người ta nói, quán võng đầu tiên được mở trên tuyến quốc lộ 1A thuộc địa phận huyện Cai Lậy, Cái Bè (Tiền Giang) - nơi có mật độ xe cộ lưu thông khá dày đặc. Ðể có một quán cà phê võng, yếu tố tiên quyết là phải có “mặt bằng” rộng, nằm cặp lộ, dưới bóng cây rậm rạp tạo sự mát mẻ cho khách và có nhiều cột để buộc võng.

“Thiên la địa... võng”

Từ khi ra đời, quán võng rất được khách đường xa, nhất là khách lái xe gắn máy, hoan nghênh. Chính vì vậy mà ngày nay đi trên bất cứ con đường nào, từ quốc lộ tới tỉnh lộ, thậm chí cả hương lộ cũng đều có quán võng. Ðường càng có nhiều xe cộ qua lại, quán võng càng dày đặc, thậm chí một khúc đường chừng 20-30 thước có tới 5-6 quán võng liền kề.

Khách tới quán võng đi vệ sinh, uống ly nước, nằm nghỉ bao lâu tùy ý. Hành lý cứ để trên xe gắn máy, hoàn toàn yên tâm. Quán võng bán cà phê, nước giải khát, khăn lạnh, thuốc lá, có nơi bán thức ăn, bán “sim” và thẻ cào điện thoại di động, kể cả vé số và xăng nhớt..., một cách năng động. Rẻ nhất là trà đá, 1,000 đồng/ly. Cà phê đá, đá chanh giá phổ biến 5,000 đồng/ly. Nước giải khát có gas chai hoặc lon giá cao hơn, tùy nhãn hàng. Tuy nhiên cũng có một số quán vì nghĩ bán cho khách vãng lai “một đi không trở lại”, không cần giữ “mối” về sau, “chém” một ly nước 10,000 đồng, 1 trái dừa xiêm 15,000 đồng mà chất lượng “nước pha” chẳng ra làm sao, trái dừa lạt nhách! Ðể tránh trường hợp đáng tiếc này, trước khi “nằm võng” nên hỏi giá cho chắc ăn.

Chị Nguyễn Thị Lựu, 52 tuổi, chủ quán võng trên đường từ thị trấn Thanh Bình (Thanh Bình) vào thị trấn Tràm Chim (Tam Nông) (cùng tỉnh Ðồng Tháp). Quán có 6-7 chiếc võng treo tòn ten trên sàn gỗ dựng lấn mé kinh. Nằm đây vừa đong đưa cánh võng vừa nhâm nhi ly nước vừa hưởng ngọn gió mát mẻ thổi từ mặt nước kinh là điều ai cũng ưa thích. Chị Lựu cho biết quán mở khá lâu, dân tứ xứ ghé. Dân tứ xứ là dân chạy xe gắn máy tới chợ Tràm Chim mua bán động vật hoang dã. Hồi mới mở, sức khỏe còn khá, chị phục vụ chiếu vidéo nên mỗi ngày bán được hàng trăm ly nước. Còn bây giờ lai rai đủ sống, mỗi năm chỉ đóng thuế môn bài 50,000 đồng. Từ 3-4 năm nay, chị giao quán cho cô con gái 30 tuổi trông coi, lâu lâu ra bán “đỡ nhớ”.

Chị Bùi Bé Năm, 40 tuổi, chủ quán võng Bích Nga (phường Hiệp Thành, Phụng Hiệp, Hậu Giang) nằm bên quốc lộ 1A từ Phụng Hiệp đi Sóc Trăng cho biết tên quán là tên con gái đầu lòng của chị. Trước kia chị mở quán cơm “đường dài” nhưng “hẻo” (ế) quá, chuyển sang cà phê võng cho nhẹ đường thuế má. Nhờ vậy có “bữa cơm bữa cháo”, cộng với việc anh chồng chạy honda ôm nên nuôi Bích Nga ăn học đàng hoàng. Hiện cô bé đang học trung cấp y dược, tương lai có phần sáng sủa. Chị có khá nhiều kỷ niệm về khách, “mắc cười” nhất là nhiều ông tới kêu ly nước bỏ đó, “đẩy” một giấc, thức dậy lấy khăn lạnh lau mặt rồi đi.

“Cô bé” Hồng Thủy, 23 tuổi, mấy năm trước thi rớt vào đại học, “buồn đời” sửa sang mảnh đất trước nhà thành quán võng trên quốc lộ 57 (Vĩnh Thành, Chợ Lách, Bến Tre). Nhờ nhan sắc mặn mòi, quán Hồng Thủy làm ăn ngày một phát đạt. Ða số là thanh niên địa phương “đổ đường” tới.

Các quán võng nằm theo các con đường dẫn ra biên giới làm ăn khá thịnh đạt nhờ dân “buôn lậu cò con” thường qua lại kiếm “chút cháo” sống qua ngày. “Cõng” hàng đường xa bằng xe gắn máy nên họ phải nằm võng nghỉ dưỡng sức đi tiếp đoạn đường còn lại. Những quán võng này nằm theo các con lộ nối các cửa khẩu qua Cambodia như Xà Xía (Hà Tiên, Kiên Giang), Tịnh Biên (Châu Ðốc, An Giang), Dinh Ba (Tân Hồng, Ðồng Tháp)...

Nhìn chung, quán võng có mặt trên từng cây số, là “thiên la địa võng” “giăng mắc” khắp nơi với giá nước hợp túi tiền đủ mọi thành phần xã hội. Bên cạnh “võng sạch” có quán võng khác, “hấp dẫn”, “mê ly” hơn, chỉ dành cho các đấng mày râu.

Cà phê “võng ôm”

Ðó là những quán lụp xụp, tối tăm với màn treo trướng rủ xanh xanh đỏ đỏ, hoặc những chiếc chòi lá thấp lè tè che chắn mọi tầm nhìn bên ngoài, “dân chơi thứ thiệt” liếc mắt biết liền: “võng ôm”. Cũng giống “bia ôm”, “võng ôm” hoạt động hầu như công khai, có nơi đóng thuế đàng hoàng, có chỗ chẳng thèm quan tâm cứ mặc kệ cán bộ thuế tới hối thúc. Có lẽ họ có “gốc bự” (?).

Ði ngang quán, cánh đàn ông được các em “mắt xanh mỏ đỏ” ngoắc vẫy, gọi mời nhiệt tình. Vào quán, cứ tự nhiên nằm võng, các em lũ lượt tới “chào hàng”, mặc sức lựa chọn. Phần lớn các em là gái “bia ôm” từ các quán ở thị xã hoặc thành phố “dạt” về đây nên nhan sắc có phần phôi pha. Chọn xong một em, khách được em hăng hái hối “vào trong” (vào phòng kín) “uống cà phê”; “đồ đạc cứ để trên xe gắn máy, không mất đâu mà sợ”, em trấn an. “Vào trong” ly cà phê đá (hay ly nước nào đó theo yêu cầu của khách) được mang tới. Em cẩn thận cầm muỗng quậy đường, đưa tận miệng khách mời uống. Rồi em lấy khăn lạnh lau mặt, ngực và lưng, “khỏe gà”, khách “táy máy” “mình mẩy” em “vô tư”. “Ðã đời”, khách được em “săn sóc toàn thân”. Một ly cà phê 50,000 đồng, “uống” 45 phút. Nếu khách chỉ “tằn mằn” em suông thì “boa” 20,000 đồng - 30,000 đồng. Còn “nặng đô” hơn thì từ 50,000 đến 100,000 đồng. Giá này dao động tùy địa phương. Ai “ham vui” cũng đều khen mấy em phục vụ “hết chỗ chê”!

Ra khỏi địa phận thị xã Trà Vinh (Trà Vinh), ở xã Nguyệt Hóa, trên quốc lộ 54 có khá nhiều quán “võng ôm”. Rời thị trấn Cầu Kè (Trà Vinh) chừng 2 cây số có hai ba quán như vầy đều do cháu ruột của một người “nổi tiếng” có tên Út Tịch (Nguyễn Thị Út) làm chủ. Quán xập xệ nhưng kế bên là căn nhà tường khang trang của chủ với khá nhiều tiện nghi. Cũng trên quốc lộ 54 này, ở địa bàn Lai Vung (Ðồng Tháp) có mấy quán bán “cà phê mát mẻ”. Ðoạn ngã ba Cái Tắc (Tân Phú Thạnh, Châu Thành) tới gần thị xã Phụng Hiệp (cùng thuộc Hậu Giang) cũng nổi tiếng “cà phê võng”. Trước đây, “võng ôm” nở rộ ở xã Vĩnh Trinh (Vĩnh Thạnh, Cần Thơ). Ngang đây lúc nào khách đi xe gắn máy cũng thấy 5-7 em áo dây gợi cảm ngồi cười “hết cỡ”, vẫy tay lia lịa, rối rít mời vào... “vui vẻ.”

Nằm cặp các quán này, trên các khúc đường vắng, có khá nhiều nhà trọ. Các nhà trọ này làm ăn cũng được lắm vì là “bãi đáp” của những “cuộc tình chóng vánh” xuất phát từ các quán “võng ôm.” Ðây cũng là nơi “giúp” đám thanh niên mới lớn hại đời con gái thanh xuân quê mùa. Trên quốc lộ 30, ở Bình Hòa (Mỹ Hội, Cao Lãnh, Ðồng Tháp) có mấy quán cà phê “đen” nằm kề nhà nghỉ bình dân. Các nơi khác giá phòng trọ cũng “cởi mở” như vậy, nhưng phần lớn người ta chỉ nghỉ “giờ.”

Bao đời nay, chiếc võng là kỷ niệm sâu sắc ấu thời, nó đã đưa các bé vào giấc ngủ thần tiên trong những câu hát ru của mẹ, của chị. Lớn lên nằm võng mát mẻ, thoải mái đọc sách hay xem TV, dễ chìm vào giấc ngủ. Quán võng giúp khách bộ hành xua tan mệt mỏi trước khi tiếp tục dặm đường xa. Nhưng, tiếc thay, chiếc võng “thiêng liêng” ấy đã nhuốm bùn khi nó bị người ta đưa vào con đường trụy lạc để làm giàu trên thân xác của những cô gái nghèo khổ rất đáng thương.

Ðể tăng thêm nhan sắc không còn mặn mòi hấp dẫn khách các cô mua sắm son phấn, nước hoa, áo quần, dù rẻ tiền. Tiền gởi nuôi cha mẹ, các em. Những lúc vắng khách, các cô tụ tập đánh bài, thua là cái chắc. Trăm thứ tiền cần thiết phải vay chủ với tiền lời cắt cổ. Càng ngày các cô càng lún sâu vào nợ nần nên phải cắn răng làm nô lệ tình dục cho những kẻ bất nhân.

Wednesday, September 30, 2009

Miền Trung thiệt hại nặng vì bão số 9

Bão số 9 gây thiệt mạng ít nhất 74 người. Tin của hãng thông tấn AFP viện dẫn số liệu của Trung tâm Phòng chống lụt bão của Việt Nam, thông báo như vừa kể.

AFP PHOTO/Hoang Dinh Nam

Hội An 30-9-2009: nước lụt dâng cao sau bão, cả gia đình phải tạm leo lên nóc nhà lánh nạn.

Trước đó, Thông tn xã Vit Nam dn báo cáo chính thc ca B Nông nghip và Phát trin nông thôn, gi Th tướng trong phiên hp Chính ph thường kỳ, vào sáng 30 tháng 9, cho biết, bão s 9 làm sp hơn 6.000 căn nhà, gây hư hi trên 170.000 căn nhà, 12.200 trm y tế và khong 20.000 lúa, hoa màu,...

Bão s 9, tên quc tế là Ketsana, đã gây mưa to gió ln trên toàn min Trung, Lượng mưa trên 600 mm. Ti Nam Đông, Tha Thiên - Huế, lượng mưa lên ti 875mm. Do vy, nhiu nơi ti min Trung Vit Nam đangh b lt nng.

Mc nước trên các con sông t Qung Bình đến Phú Yên và khu vc bc Tây Nguyên đu vượt mc báo đng 3. Khong 70% din tích thành ph Huế đang chìm trong nước.

Ti các tnh, thành ph khác min Trung và Tây Nguyên, khá nhiu khu dân cư đang b cô lp.

Do nước dâng cao, chy xiết, quân đi đã phi điu đng xe li nước đến cu hàng chc người dân b kt trong bin nước huyn Bình Sơn, tnh Qung Ngãi và khu vc cu Băkbla, tnh Kon Tum.

Trung tâm d báo khí tượng Thy văn Trung ương tiếp tc cnh báo v nguy cơ lũ ln, lũ quét, st l vùng núi, ngp lt sâu trên din rng đng bng, vùng trũng ven sông, đi vi các tnh t Qung Bình đến Phú Yên, cũng như khu vc Tây Nguyên.

Không riêng Vit Nam, bão Ketsana còn gây thit mng ít nht 300 người, tàn phá mt s quc gia Đông Nam Á như: Philippines, Campuchia, Lào.

Liên hiệp Châu Âu vừa loan báo sẽ gửi hai triệu Euros giúp các nạn nhân bão Ketsana ở Việt Nam, Lào và Campuchia.


Tuesday, September 29, 2009

Thiên tai và nhân tai

Miền Trung thân thương đang chìm trong cơn bão
Đường phố mù tăm, cây cối đổ hoang tàn
Ôi Đà Nẵng! Biết bao người màn trời chiếu đất
Thương làm sao thiên tai làm cơ khổ nhân gian.

Một chút tình thương gởi về quê hương ruột thịt
Thương dân nghèo phải sống cảnh lầm than
Ôi cay đắng với thiên tai nghiệt ngã
Cùng nhân tai đang dày xéo quê hương

Phi Vũ
09/29/09

Đà Nẵng hoang tàn

Mưa gió vần vũ trên bầu trời, cây đổ chắn ngang đường, bảng quảng cáo, mái tôn bay tứ tung... là hình ảnh tại thành phố Đà Nẵng, trưa 29/9.

* Clip gió bão trên đường phố Đà Nẵng
* Ảnh mưa ngập tại Huế
Trong cơn mưa bão, gió quật đổ cây, tốc mái nhà. Ảnh: Trần Duy Thái.
Nhiều biển quảng cáo bị gió đánh vỡ. Ảnh: Trần Duy Thái.
Chợ Hàn. Ảnh: Đinh Thế Anh.
Con phố tan hoang trong cơn gió bão. Ảnh: Đinh Thế Anh.
Trước nhà Hát Trưng Vương. Ảnh: Đinh Thế Anh.
Trên và dưới cầu sông Hàn. Ảnh: Đinh Thế Anh.
Ủy ban Nhân dân TP Đà Nẵng. Ảnh: Đinh Thế Anh.
Người nước ngoài ghi lại hình ảnh về bão số 9. Ảnh: Đinh Thế Anh.
Cây cối đổ chắn lối đi. Ảnh: Đinh Thế Anh.

Monday, September 28, 2009

Một thoáng hoài cảm.

Ấy vậy mà tôi cũng về tới Đà Nẵng, quê hương thân thiết của tôi từ trong tâm tưởng. Không biết là đã qua biết bao nhiêu mùa lá rụng, Đà Nẵng vẫn còn đọng trong tôi những nỗi nhớ ngọt ngào. Vẫn những con đường xưa cũ, Hoàng Diệu, Phan Châu Trimh., Trưng Nữ Vương, Đống Đa, Quang Trung...nhưng tôi vẫn thấy như người xa lạ. Tôi cố hình dung lại con đường Kiệt 8 Hoàng Diệu, nơi có căn nhà nhỏ mà tôi sống cùng gia đình từ thuở ấu thơ..Trong ký ức nhạt nhòa của mình, căn nhà ấy có một mảnh sân nhỏ hẹp với ba cây đào xòe bóng mát rượi để anh em tôi nô đùa nay đã không còn nữa. Vẫn còn nhớ hồi còn đi học, mỗi lần tổ làm thuyết trình, tôi lại kê bàn ghế giữa sân, dưới gốc đào để cùng bạn bè thảo luận cho buổi thuyết trình sắp tới. Làm sao mà ta có thể quên được những gì thân thiết nhất của tuổi ấu thơ, khi mà kỷ niệm được gắn chặt vào với ký ức và đã hòa quyện vào nhau không thể tách rời.
Thế rồi đến ngày biến động của đất nước. Gia đình tôi cũng gặp tai biến. Cũng như bao nhiêu gia đình khác ở lại Việt Nam, gia đình tôi phải lâm vào hoàn cảnh ngặt nghèo, đau đớn và tăm tối. Không cần nói nhiều thì ai cũng đủ hiểu.
Tôi đã nhất qiuyết không trở về Việt Nam sau ngày tôi sang định cư tại Hoa Kỳ. Tôi sẽ chỉ trở về khi nào Việt Nam sạch bóng quân thù. Đây là kim chỉ nam của tôi và tôi phải tuân theo vô điều kiện. Chỉ cầu mong quê hương tôi được hoàn toàn độc lập, tự do thật sự. Tôi sẽ trở về để chiều chiều ra bờ sông Hàn ngồi hóng gió, để được đi bộ dọc theo những đường phố Trần Hưng Đạo, Đồng Khánh, Nguyễn Thái Học, Độc Lập...năm xưa, để rồi khi cảm thấy khát nước lại trở về quán nước cạnh trường Nữ Trung Học Hồng Đức để uống ly nước chanh mát rượi mà nhớ lại kỷ niệm tình yêu đầu đời. Ôi! Chỉ nghĩ đến đó mà lòng dạ đã thấy bồi hồi, man mác...

Phi Vũ
09/27/09




Hoàng Hưng

Hoàng Hưng – Thư ngỏ gửi các vị lãnh đạo nhà nước Việt Nam về vụ 400 tu sĩ Bát Nhã bị khủng bố

Posted using ShareThis

Tưởng Năng Tiến

Tưởng Năng Tiến – Viễn xứ và viễn ý

Posted using ShareThis

Tu viện Bát Nhã bị CA tấn công trở thành bạo động: ‘Máu đã chảy ở Bát Nhã’

Trích NguoiViet Online


medium_BatNha-01.jpg

Hình 1

medium_DPT.JPG

Hình 2


Hình 1 và hình 2:Tượng đài Mẹ tại công trường Bông Hồng Cài Áo (tu viện Bát Nhã, Lâm Ðồng) trước và sau khi bị đập phá trong vụ bạo động hồi cuối Tháng Sáu, 2009. (Hình: theo phapnanbatnha.net)

LÂM ÐỒNG (NV) - “Xin giúp 400 tu sĩ, máu đã chảy ở Bát Nhã. Mưa, nước mắt, máu đang chảy tại Bảo Lộc, họ chận con đường độc đạo vào tu viện, công an và tất cả các cấp chính quyền đều ra mặt.”

Ðó là một trong những lời kêu gọi của các tăng sinh ở tu viện Bát Nhã vào lúc 5 giờ 29 phút chiều 27 Tháng Chín (giờ Việt Nam), khi trước đó vào buổi sáng, hàng trăm công an và côn đồ mở cuộc tấn công nhằm trục xuất 400 tăng sinh, giáo thọ theo hệ phái Làng Mai, tức đệ tử Thiền Sư Nhất Hạnh tu học. Bạo lực đã không ngừng gia tăng khi nhiều tăng ni bị đánh đập.

Sáng ngày 27 Tháng Chín (theo giờ Việt Nam), một bản tin khẩn cấp phổ biến trên trang mạng Phù Sa (www.phusa.info) cho hay tu viện Bát Nhã ở xã Dambri (thị xã Bảo Lộc, tỉnh Lâm Ðồng) bị công an tấn công.

Trang mạng Phù Sa được đặt tại Pháp, là nơi thường đăng tải nhiều tin tức nhanh chóng và chính xác về vụ tu viện Bát Nhã.

Bản tin khẩn cấp của “Phù Sa” viết, “Bây giờ là 11 giờ 06 phút sáng ngày 27 Tháng Chín (giờ VN), tức 9 giờ 6 phút tối 26 Tháng Chín (giờ California, Hoa Kỳ) trời Bát Nhã đang mưa. Quý thầy phải ngồi dưới mưa lạnh. Công an đang gọi xe tới chở đi. Các ngõ vào tu viện đều đã bị chận, Phật tử tới cứu nhưng bị chận lại từ xa.”

Bản tin viết tiếp, “Họ (tức công an) bắt tất cả quý thầy phải mang ba lô hành lý, chờ xe tới chở đi. Nhưng không biết đi đâu. Lực lượng tấn công Bát Nhã ra kỳ hạn cho Tăng thân là trong vòng 2 ngày phải rời khỏi tu viện.”

Tiếp theo đó, trang mạng Phù Sa liên tục cập nhật vụ tấn công và đàn áp cho thấy mức độ ngày càng gia tăng, trong đó có nhiều tăng sinh bị đánh đập và hành hạ dã man.

Trả lời phỏng vấn của báo Người Việt, một tăng thân xin giấu tên, 22 tuổi, tu học tại Bát Nhã, tường thuật, “Lực lượng tấn công Bát Nhã rất đông, con số lên tới 300 người; và đặc biệt số vị cư sĩ nam, đi cùng lực lượng an ninh mặc thường phục đeo khẩu trang khoảng 100 người, đã tiến vào tu viện đập phá và đạp đánh anh em chúng tôi tu tập tại Bát Nhã.'

Vị tăng thân này nói thêm với báo Người Việt: “Bên cạnh những người an ninh mặc thường phục đạp phá chúng tôi, những vị đệ tử tu tại gia của Thầy Ðức Nghi là những người đánh chúng tôi hung hăng nhất. Họ đi cạy cửa từng phòng rồi đuổi các thầy, các sư chú ra ngoài giữa lúc trời mưa rất lớn.”

Nhật báo Người Việt liên lạc nhiềulầnvới Sư Cô Chân Không, đại đệ tử Thiền Sư Nhất Hạnh, về việc tu viện Bát Nhã bị tấn công. Một lần, Sư Cô ChânKhông không tiện trả lời và hẹn giờ gọi lại. Những lần sau,điệnthoại của Sư Cô không có ngườinhấc máy.

Trong khi đó, theo tường thuật của trang mạng Phù Sa, “Họ đang đàn áp các thầy cô thậm tệ, bao thủ đoạn cũng không từ. Xin khắp nơi giúp đỡ, họ nói ngoan cố thì sẽ giết luôn. Côn đồ vào đông quá, công an trải khắp tu viện, không có một cánh cửa nào mà không bị đập phá.”

“Họ lùa các sư cô ở Mây Ðầu Núi đi về phía vườn rau, một số các sư cô bị té ở bậc tam cấp, và bị họ lấy dù đập rất là dã man. Các thầy bị đánh rất nặng, và đã bị xúc lên xe.”

Một sư cô cho biết, “Hiện có khoảng 50 thầy tì kheo và sư chú đang chịu đói và lạnh ở ngoài đường trước cổng Mây Ðầu Núi. Một em tập sự xuất gia bị đánh chảy máu miệng. Một sư chú bị bóp cổ quăng lên xe. Còn khoảng 30 thầy đang bị kẹt trong tu viện. Các thầy bị đẩy lên xe, và bị đánh quá chừng, và họ đã chở ra tới cổng ngoài của xóm Mây Ðầu Núi. Các thầy đang nằm ở ngoài đường nên họ chưa chở đi được.”

“Hai Sư anh lớn của Tăng thân là hai thầy Pháp Hội và Pháp Tụ bị lôi ra ngoài, họ lôi đi như lôi một con vật. Thầy Pháp Hội và Pháp Sỹ được ra, mỗi thầy có 4 công an áp tải về địa phương.”

Vẫn theo trang mạng Phù Sa, nhiều phật tử đã liên lạc với ông Hiệp phó giám đốc công an tỉnh Lâm Ðồng nhờ can thiệp việc bạo động này ông Hiệp trả lời, “Ðây là việc nội bộ Phật Giáo chúng tôi không can thiệp” (?!)rồi ông cúp máy.

“Hàng trăm Phật tử Ðà Lạt và các huyện lân cận đang có mặt tại Bảo Lộc và vô cùng bức xúc trước sự tàn bạo của chính quyền địa phươngà bà con nhận định lời thầy Ðức Nghi nói là sự thật: Phải có sự chỉ đạo của trung ương mà người đứng đầu là là ông Tướng Trần Tư, Bộ Công An chỉ đạo thì chính quyền địa phương mới làm ngơ như thế này. Trong khi đó toàn bộ các số điện thoại của các thành viên trong Ban Trị Sự Phật Giáo tỉnh Lâm Ðồng điều không liên lạc được” - Trang mạng Phù Sa cho biết.

Trước khi bị tấn công chính thức, “Lúc 8:30 tối, 23 Tháng Chín, rất đông công an đến tu viện Bát Nhã, Lâm Ðồng, “vào tăng xá ép quý thầy phải đưa giấy chứng minh nhân dân gốc cho họ. Và tìm cách đẩy quý thầy từ trên lầu tăng xá xuống hết sân phía trước. Phía tăng sinh chỉ chấp nhận đưa bản sao Chứng Minh Nhân Dân, và sau đó công an rút lui.”

Việc tấn công tu viện Bát Nhã đã được chuẩn bị trong một thời gian rất dài và đây không phải là lần đầu tiên tu viện Bát Nhã bị quấy phá, nhưng lần này cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam muốn hành động triệt để nhằm trục xuất tất cả các tăng sinh ra khỏi Bát Nhã.

Hồi cuối Tháng Sáu, 2009, tu viện Bát Nhã, rơi vào hỗn loạn, khi, gần 200 người kéo vào đập phá và đòi đuổi các tăng sĩ ra khỏi Tu Viện. Ðêm Thứ Bảy, 27 Tháng Sáu, kéo dài cho đến khuya 28, rạng sáng 29, khoảng 200 người mà, theo các nhân chứng, là “thanh niên xã hội đen” kéo vào tấn công tu viện, đập phá bếp ăn, quăng đồ đạc của giới tu sĩ, và yêu cầu gần 400 tăng sinh, giáo thọ tại đây phải rời tu viện.

Những người tu tập, là môn đồ của Thiền Sư Nhất Hạnh, từ chối lời yêu cầu. Họ tiếp tục trụ lại nơi vốn là “gốc” mà họ xuất gia, bất chấp tình trạng điện, nước bị cắt, thức ăn không được tiếp tế, và hoàn cảnh thì rơi vào tình trạng mà nhiều người gọi là “tuyệt lộ.”

Tình thế giằng co kéo dài cho đến ngày 13 Tháng Tám, khi truyền thông quốc tế đưa tin, lần đầu tiên phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao CSVN nói rằng: môn đồ của Thiền Sư Nhất Hạnh chỉ được phép ở lại tu viện Bát Nhã đến ngày 2 Tháng Chín, 2009.

Tuy nhiên, 25 ngày sau thì nhà cầm quyền Việt Nam mới chính thức ra tay trục xuất.

Hồi đầu Tháng Chín vừa qua, trong loạt bài 3 kỳ “Tôn giáo Bát Nhã, chính trị nhà nước”, khi trả lời phỏng vấn của Người Việt, Sư Cô Chân Không, đại đệ tử Thiền Sư Nhất Hạnh, cho biết quan điểm của Làng Mai liên quan đến các diễn tiến tại Bát Nhã hiện nay rằng, “Chỉ có một khí giới là tình thương. Muốn thương phải hiểu. Phải hiểu người ta có những cái ‘kẹt’ của họ. Ðôi khi trong bụng họ thương mình nhưng họ kẹt nên không dám làm. Các tăng ni hiểu thế kẹt của thầy Ðức Nghi, hiểu thế kẹt của nhóm nhà nước nên không trách giận ai hết, chỉ có thương thôi.” (KN)


Saturday, September 26, 2009

Mạn đàm với tác giả “Đổi mới Đảng để tránh sụp đổ!”

2009-09-23

Đài Á Châu Tự Do hỏi chuyện Thiện Ý, tác giả bài viết “Đổi mới Đảng để tránh sụp đổ!”, đang được dư luận trong và ngoài nước đặc biệt chú ý.

AFP PHOTO/Hoang Dinh Nam

Bộ tứ lãnh đạo hiện nay của đảng CSVN, từ trái sang: Các ông Nguyễn Phú Trọng chủ tịch quốc hội, Nguyễn Minh Triết chủ tịch nước, Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng chính phủ, Nông Đức Mạnh tổng bí thư.

Sau khi bài Đổi mới Đảng để tránh sụp đổ!” được công bố rộng rãi trên mạng rất nhiều người tưởng tác giả Thiện Ý đang sống ở nước ngoài và mới đây khi tác giả bài viết này công khai tuyên bố danh tính thì dư luận rất ngạc nhiên khi biết ông là một nhà báo kỳ cựu của nền báo chí Xã hội chủ nghĩa Việt Nam mà ông đã gắn bó suốt hơn 50 năm qua.

Thiện Ý chính là Tống Văn Công, nguyên Tổng Biên tập một số tờ báo của hệ thống công đoàn như: báo Lao động Mới báo Công nhân Giải phóng, báo Lao động thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam.

Ông xuất thân từ một gia đình cách mạng, cha là Tống Văn Thêm bút hiệu Tăng Ích, tham gia Đảng Cộng sản từ 1929, dịch giả của Tạp chí Tân Trung Hoa thời kháng chiến chống Pháp.

Mặc Lâm có bài phỏng vấn đặc biệt với tác giả Tống Văn Công xoay chung quanh bài viết Đổi mới Đảng để tránh sụp đổ!” hiện đang được dư luận trong và ngoài nước chú ý một cách đặc biệt này.

Đổi mới” và “Trở lại như cũ”

Mặc Lâm: Ông so sánh hai thuật ngữ “đổi mới” và “trở lại như cũ” chỉ là cách đánh tráo khái niệm. Xin ông cho biết cụ thể về những nhận định này.

Tống Văn Công: Tôi nhớ năm 60 cái ông bí thư tỉnh ủy tỉnh Vĩnh Phúc ổng chỉ làm cái việc khoán hộ thôi thì đã bị cho là gieo mầm cho chủ nghĩa tư bản nên ổng bị mất chức. Sau đó còn nhiều việc nhưng tôi nhớ tới năm 81 chính tôi viết bài đầu đề là Ba Lợi Ích. Bài đó nói về chuyện xé rào của ông bí thư Võ Văn Kiệt.

Xé rào tức là gì? Tức là xé bỏ, tức là vượt qua là làm chui trước những quy định của nhà nước xã hội chủ nghĩa. Lẽ ra nhằm lợi ích nhà nước thôi nhưng ở đây lại là 3 lợi ích tức là có lợi ích cá nhân của người lao động. Cái điểm này là điều kỵ đối với nền kinh tế xã hội chủ nghĩa.

Khi tôi đăng bài đó thì nhiều nhà nghiên cứu cao cấp của đảng và nhà nước phê phán rất dữ. Họ bảo tôi viết láo. Đề cao việc làm của chủ nghĩa tư bản Saigon.

Sau đó tới năm 86 tức là khi đổi mới rồi thì vẫn còn bàn tới bàn lui cho đảng viên làm kinh tế thì chỉ được phép thuê công nhân không được quá 10 người, rồi từ từ tăng lên đến con số không giới hạn… như vậy từ những chuyện ngày hôm qua anh cho làm như vậy là làm theo chủ nghĩa tư bản còn cũng những chuyện đó mà làm hôm nay thì anh cho là đổi mới!

Tôi nghĩ đó là đánh tráo khái niệm. Có lẽ ý của người dùng cái chữ đó là muốn trấn an những đảng viên Cộng Sản già vì sợ mất chủ nghĩa xã hội cho nên không dám nói. Sâu thẳm bên trong là sợ mất quyền lực lãnh đạo nên không dám nói thẳng tên nó ra

Mặc Lâm: Ông khẳng định rằng chính đổi mới đã giúp cho Đảng lấy lại lòng tin của nhân dân nhưng thật ra đổi mới chỉ là xu hướng bắt buộc của thời đại vì nếu không đổi mới tức là chết. Vậy thì trong hoàn cảnh hiện nay, nếu đảng không biết lắng nghe để mà tiếp tục đổi mới trên nhiều bình diện thiết yếu thì cái chết nào được ông tiên đoán sẽ xảy ra?

Tống Văn Công: Tôi nghĩ là cái gì trái với quy luật thì sẽ bị quy luật trừng phạt. Nếu nói về khoa học xã hội thì cái gì chống lại nguyện vọng con người thì con người sẽ khước từ và chống lại. Tức nhiên sớm muộn cũng sẽ bị đào thải, còn bị đào thải lúc nào, hình thức nào thì lại do nhiều yếu tố thực tế lúc xảy ra. Có khi là một nguyên nhân trực tiếp hết sức ngẩu nhiên không ai lường trước.

Điều 4 Hiến pháp

Mặc Lâm: Ông cho rằng điều 4 trong bản hiến pháp không cần phải bỏ hẳn mà chỉ cần viết luật cho nó. Liệu đề nghị này có mâu thuẩn hay không khi điều 4 khẳng định vai trò độc tôn của đảng, mà luật hóa nó tức là đã phủ nhận vai trò này?

Tống Văn Công: Cái câu hỏi của anh có hơi nhầm một chút. Tôi không có cho rằng không cần bỏ hẳn. Tôi cho rằng điều 4 hiện nay đảng vẫn đang độc tôn lãnh đạo thì cần luật hóa điều 4, tức là bước sơ khởi biết rằng lãnh đạo là như thế nào, nội dung nó gồm những điềm gì chứ đừng ôm đồm như hiện nay.

Tức là hiện nay không biết đảng lãnh đạo là như thế nào! Đảng bao biện làm thay cho nhà nước rất là nhiều chuyện tức là can thiệp nó không theo một cái luật pháp gì hết. Nếu nơi nào ông bí thư đảng ổng có năng lực, có thế mạnh gì đó thì ổng lấn át cái ông làm công tác nhà nước nó không minh bạch.

Tôi cho rằng khởi đầu là việc phải minh bạch đảng lãnh đạo như thế nào để không dẫm đạp công việc nhà nước.

Mặc Lâm: Nguyên nhân của mọi nguyên nhân là hệ thống tư pháp do Đảng lãnh đạo như ông thừa nhận, vậy khi người ta đã có quyền hành tột đỉnh như thế rồi thì mọi đề nghị phủ nhận hay nói đúng hơn là tước đoạt quyền lực tối thượng này liệu có dễ dàng chấp thuận hay sao?

Tống Văn Công: Do đó rất cần những đầu óc lãnh đạo phải sáng suốt và phải có cách xử lý có tầm nhìn thời đại. Người mà không hiểu biết thì cho rằng những việc tôi đề ra là phá bỉnh, tức là muốn cho đảng sụp đổ, nhưng người hiều biết thì thấy làm như vậy không phải lâm vào thế yếu mà làm như thế tức là mạnh lên, mà mạnh thật, tức là được lòng dân. Dân tin cậy, dân gửi gấm chứ không phải là áp đặt. Tới chừng đó thì có lẽ không cần điều 4 nữa.

Nội xâm, Ngoại xâm…

Mặc Lâm: Hai thứ giặc mà ông định nghĩa là giặc nội xâm là chế đô chuyên quyền, tham nhũng và giặc ngoại xâm là Trung Quốc. Theo ông thì giặc nào nguy hiểm hơn cho sự sống còn của Đảng?

Tống Văn Công: Theo tôi nghĩ thì không nên nói bệnh nan y này ít hơn bệnh nan y kia mà vấn đề là tìm thuốc trị. Còn nếu nhìn thực tế thì theo tôi thấy giặc ngoại xâm có thể câu kết với nội xâm.

Ông Đoàn văn Kiểng, tổng giám đốc công ty khoán sản than Việt Nam ông ấy đã dung dưỡng cái việc xuất khẩu than lậu qua Trung Quốc mà báo chí Việt Nam gọi là than thổ phỉ mỗi năm như vậy tới 10 triệu tấn.

Trong vụ chọn nhà thầu Tân Rai Nhân Cơ thì ông ta làm không minh bạch, chọn nhà thầu Trung Quốc. Cho nên nói về vận mệnh quốc gia thì ngoại xâm là nguy hiểm vì nó có thể cấu kết với nội xâm.

Mặc Lâm: Trang Bauxite Việt Nam như ông thấy đã quy tụ hơn 3000 chữ ký và được hàng triệu người truy cập. Phải chăng nhìn ở một góc độ nào đó đã có sự nhân nhượng từ phía nhà nước vì thật ra nếu muốn thì họ có thể đánh sập trang web này chỉ trong một thời gian ngắn. Từ thực tế này ông có đồng ý với quan niệm rằng trong chừng mực nào đó thì vẫn còn có một chút hy vọng mong manh ở cuối đường hầm hay không?

Tống Văn Công: Tôi cũng mong rằng không phải là hy vọng mong manh ở cuối đường hầm mà tôi hy vọng bộ chính trị của đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ thấy được cái xu thế của thời đại. Thấy được cái nguyện vọng của nhân dân, thấy được cái lý lẻ đúng đắn của giới trí thức trong và ngoài nước để có quốc sách thích hợp.

Được như vậy thì giữ vững lòng tin của nhân dân và bảo vệ được đất nước. Còn nếu làm ngươc lại thì rất nguy hiểm. Nguy hiểm cho đất nước, nguy hiểm cho nhân dân và cũng nguy hiểm cho đảng.

Ngọn cờ XHCN?

Mặc Lâm: Ông có một nhận định rất hay đó là “Các giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền của nhân loại tiến bộ khi vào Việt Nam đều phải co lại cho vừa cái khung xã hội chủ nghĩa.” Liệu cái phần thừa ra bên ngoài chiếc khung đó có là nguy cơ tiềm ẩn cho chế độ hay không?

Tống Văn Công: Trong bài viết tôi có nói cái đó nó bộc lộ điểm yếu của hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa theo mô hình Stalin. Cái điểm yếu đó mà nếu không được khắc phục thì nó càng ngày nó càng yếu hơn nữa nó sẽ kéo theo nhiều hệ quả khác của xã hội

Mặc Lâm: Bài viết này của ông không có gì là bí mật vì mục tiêu là gửi cho đại hội Đảng sắp tới. Thế nhưng tác giả Tâm Việt trên tờ Quân Đội Nhân Dân cho rằng ông muốn xóa bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam và đây cũng chính là mục tiêu của chiến lược "diễn biến hòa bình". Ông có ý kiến gì về những cáo buộc này?

Tống Văn Công: Tôi nghĩ nếu mà báo Quân Đội Nhân Dân đăng bài viết của tôi bên cạnh bài viết của anh Tâm Việt thì sòng phẳng hơn và dễ cho bạn đọc theo dõi. Anh Tâm Việt viết trong bài thì anh thấy như một người nào ở nước ngoài đã viết bài này chứ không phải là người trong nước.Tôi cũng muốn nói cái điều đó. Tôi nghĩ rằng cái gì mà hay của đất nước thì tôi cũng có được hưởng cái phần vẻ vang trong đó.

Cái gì mà xấu xa hư hỏng thì tôi cũng có phần trách nhiệm của đảng ở trong đó. Bởi vì tôi là người đã có 50 năm tuổi đảng chả lẻ tôi coi không có trách nhiệm gì với đất nước trong cái việc tôi là đảng viên của đảng cộng sản hay sao?

Đảng thường hay nói là đảng chiến đấu dưới hai ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Bây giờ tôi có thể nói hậu quả thế nào thì tôi cũng chịu. Tức là tôi cũng có tự hào là chiến đấu cho cái độc lập dân tộc. Và tôi cũng thấy xấu hổ vì cái ngọn cờ chủ nghĩa xã hội đã đem quá nhiều điều không may mắn cho dân tộc

Mặc Lâm: Xin được hỏi ông một câu cuối cùng nữa là khi viết bài viết này tung lên mạng thì sẽ có ba tình huống xảy ra. Thứ nhất là báo chí và cơ quan an ninh sẽ tập trung đánh ông và bài viết. Thứ hai là sẽ có sự im lặng kéo dài làm như không có sự xuất hiện của bài viết. Và tình huống thứ ba tích cực hơn nếu Đảng bằng lòng bàn luận những vấn đề mà ông nêu ra. Theo ông thì tình huống thứ ba này khả năng xảy ra có cao hay không?

Tống Văn Công: Tôi rất hy vọng nó sẽ xảy ra. Mấy ngày nay khi tôi nói tên thật của mình trong bài viết thì nhiều đảng viên đã gọi để chia sẻ ý nghĩ của họ. Bây giờ tôi có chết đi thì cũng đáng để mà nhắm mắt được rồi. Đó là những đảng viên Cộng Sản nói chứ không phải là ông phản động nào cả…

Mặc Lâm: Xin cám ơn ông.

Friday, September 25, 2009

Tháng tư năm bảy lăm

Tháng tư năm bảy lăm
Người người đều tả tơi
Nhà nhà đều tan nát
Đất nước ngập tai ương

Bao nhiêu người vào tù?
Bao nhiêu người lên núi?
Bao nhiêu người vượt biên?
Bao nhiêu người bỏ mạng?

Ôi đau đớn Việt Nam!
Lũ giặc Cộng tham tàn
Sẽ có ngày đền trả
Những món nợ ngập đầu!

Phi Vũ

09/24/09



Những phiên tòa bị hoãn

Những nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam hiện nay vẫn còn bị tiếp tục giam cầm và vẫn chưa đưa ra tòa để xét xử. Mới đây, thân nhân của tám nhà bất đồng chính kiến đã gởi thư đến ông Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc cùng những vị nguyên thủ của các quốc gia khác nhân dịp Chủ tịch nước Việt Nam Cộng Sản Nguyễn Minh Triết đến New York để tham dự buổi họp thường kỳ của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc. Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam chắc là muốn giam giữ vô thời hạn những nhà bất đồng chính kiến cho nên những phiên tòa xét xử cứ hoãn đi hoãn lại. Chỉ duy nhất ở nước Việt Nam Cộng Sản mới có tình trạng kỳ cục này xảy ra mà thôi. Không biết rằng sau khi những bức thư của thân nhân các nhà bất đồng chính kiến đến tay ông Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc và các vị nguyên thủ của các quốc gia trên thế giới thì Nguyễn Minh Triết sẽ trả lời như thế nào với những vị này khi mà nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam vẫn một mực cho rằng Việt Nam (Cộng Sản) không bao giờ có những hành động vi phạm nhân quyền đối với người dân.