Translate

Tuesday, September 22, 2009

Thương mại và chính trị qua vụ Lê Công Định?

Trích BBC News

Nhà báo Greg Rushford là chủ bút của trang www.rushfordreport.com

Một nhà báo Mỹ tại Washington chuyên viết về đề tài ngoại giao và yếu tố chính trị trong mậu dịch vừa có bài đặt câu hỏi về lợi ích về lâu dài của cộng đồng kinh doanh Mỹ khi làm ăn với Việt Nam trong bối cảnh một hội viên của Phòng Thương mại Hoa Kỳ (AmCham) bị bắt theo Điều 88.

Trong bài viết có tựa “An Inconvenient Man” (Người gây sự bất tiện) đăng ngày 21/09, tác giả Greg Rushford nhắm tới sự hững hờ của AmCham khi nhà chức trách Việt Nam bắt luật sư Lê Công Định, hội viên của AmCham tại Tp HCM.

Ông Rushford, chủ biên của Rushford Report, mở đầu bài viết bằng đánh giá tốt về sự thịnh vượng trong kinh tế và đầu tư nước ngoài mà Việt Nam đạt được trong 10 năm qua.

Báo cáo từ Hội nghị Thương mại và Phát triển của LHQ xem Việt Nam là nơi hấp dẫn để đầu tư hơn một số nước khác tại Đông Nam Á, chỉ đứng sau Singapore và Thái Lan.

Mậu dịch quốc tế là một trong những công cụ chủ yếu làm hành trang cho nhà nước pháp quyền

Jagdish Bhagwati, Columbia University.

Theo ông, hội viên của AmCham luôn duy trì quan điểm rằng bằng việc động viên Việt Nam tôn trọng điều kiện bất khả xâm phạm của những hợp đồng thương mại, họ cũng khuyến khích Hà Nội tôn trọng nhà nước pháp quyền, theo đó tự do hóa chính trị.

Rốt cùng thì các công ước quốc tế về dân sự và quyền chính trị, mà Việt Nam cũng đã đặt bút ký, cũng là cam kết kiểu hợp đồng giữa chính phủ và công dân của họ.

Vấn đề là ở chỗ, theo tác giả, nhà chức trách Việt Nam đã ít tôn trọng các công ước đó.

Tháng 9 năm 2008, là thời điểm bắt đầu chiến dịch trấn áp mới đối với các công dân Việt Nam mà “tội” của họ về căn bản là họ tin rằng họ được tự do ngôn luận, lập hội và hội họp, là những điều mà công ước quốc tế về dân sự và quyền chính trị phải đảm bảo.

‘Quay lưng lại hội viên’

Tác giả Rushford trách Phòng thương Mại Hoa Kỳ tại Việt Nam (AmCham Vietnam) đã ngoảnh mặt làm ngơ trong vụ Lê Công Định.

Theo ông, điều đó cho thấy thực tế khó khăn mà các nhà đầu tư nước ngoài đối diện khi họ muốn làm ăn tại các nước mà hệ thống nhà nước pháp quyền còn mong manh.

Có lẽ bằng cách tạo cảm giác rằng họ có thể vi phạm quyền tự do ngôn luận của công dân mà chẳng hề hấn gì, nhà chức trách tại Hà Nội đã đặt đường lề đường để đi, tác giả biện luận.

Và bằng việc im lặng trước vụ bắt Lê Công Định và các nhà hoạt động dân chủ khác, cộng đồng doanh nghiệp Mỹ đã "giúp khuyến khích" cho các thế lực hiện đang đe dọa tới lợi ích trực tiếp của doanh nhân Hoa Kỳ.

Ông Lê Công Định là hội viên của AmCham tại Việt Nam

Bằng việc cố tình ngoảnh mặt đi trước sự lạm dụng, giới lãnh đạo AmCham đã "trao cho nhà chức trách Hà Nội lý do để tin rằng việc trấn áp đã được hậu thuẫn ngầm từ cộng đồng doanh nghiệp Mỹ.

Theo tác giả, bằng việc im lặng, AmCham đã trao cho giới ủng hộ nhân quyền trong quốc hội Mỹ bằng chứng hậu thuẫn cho các cáo buộc rằng khi đụng tới chủ đề nhân quyền, cộng đồng doanh nghiệp sẽ đặt lợi nhuận trên các nguyên tắc.

Đồng thời bằng việc từ chối không chỉ ra mâu thuẫn giữa Điều 88 của Bộ luật Hình sự Việt Nam với trách nhiệm và nghĩa vụ pháp lý quốc tế đối với xã hội văn minh, AmCham cũng đã gửi tới những người có quan điểm hoài nghi về mậu dịch với Hà Nội từ chính quyền Mỹ.

Tức là nay giới chỉ trích Hà Nội về thực trạng nhân quyền có thêm đạn dược cho chiến dịch đưa ra các văn bản pháp lý nhắm tới chính quyền Việt Nam.

Ông Rushford cho hay Đoàn luật sư Hoa Kỳ cũng đã lên tiếng về những lạm dụng trong quá trình trước khi đưa ra xử luật sư Định cũng như xử các nhà hoạt động dân chủ khác bị bắt trong thời gian qua.

Ông cũng trích bình luận của Đại sứ Hoa Kỳ Michael Michalak nói rằng ông Định và những người khác bị bắt gần đây chỉ vì “các hoạt động mà tại nhiều nơi khác trên thế giới là việc làm bình thường, những cuộc thảo luận bình thường nhằm củng cố nhà nước pháp quyền tại Việt Nam”.

Tác giả trách AmCham rằng tiếng nói đang ra phải được nghe to và rõ của AmCham thì lại không thấy đâu.

Trả lời ông Rushford qua email, Adam Sitkoff, giám đốc điều hành AmCham văn phòng tại Hà Nội được trích dẫn viết “AmCham chắc chắn ủng hộ hệ thống luật pháp minh bạch hơn và nhà nước pháp quyền tốt hơn tại Việt Nam”.

Tôi hỏi Bộ trưởng Bộ Tư pháp và Đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ xem họ có cho phép tôi phỏng vấn Lê Công Định để nghe câu chuyện từ phía ông Định hay không, nhưng họ không trả lời.

Greg Rushford

“Tuy nhiên chúng tôi không đưa ra tuyên bố hoặc ý kiến công khai về vụ Lê Công Định”.

Khi tác giả hỏi ‘Nếu nghĩ lại, ông có cho rằng sự việc sẽ đỡ hơn nếu AmCham nghiêm túc hơn và nói ra bất công, ông Sitkoff trả lời rằng “Đó là lời của chính ông chứ không phải của tôi”.

Một nhân vật nữa là thành viên nổi trội trong ban điều hành AmCham là bà Virginia Foote.

Bà là người được cả Hà Nội và Washington nể trọng vì đã có nỗ lực thúc đẩy quan hệ thương mại giữa hai nước, bà đóng vai trò chính trong việc ký BTA giữa hai nước và được Chủ tịch Nguyễn Minh Triết trao Huân chương Hữu nghị hồi tháng Bảy năm 2007.

Bà trả lời tác giả rằng “Tôi không biết rõ vụ này để bình luận, tôi đã ở Hoa Kỳ nhiều tuần nay rồi”.

Được biết Lê Công Định tham gia nhiều sự kiện AmCham TpHCM tổ chức và là người được AmCham coi là nhân vật có cá tính trong tiến trình để cải thiện nhà nước pháp quyền tại Việt Nam.

Muốn gặp Lê Công Định

Trong bài, ông Rushford viết: “Tôi đã hỏi Bộ trưởng Bộ Tư pháp Việt Nam, ông Hà Hùng Cường, và Đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ, ông Lê Công Phụng, xem họ có cho phép tôi phỏng vấn Lê Công Định để nghe câu chuyện từ phía ông Định hay không.”

“Tôi hỏi họ liệu tôi có thể tiếp xúc với luật sư người Việt của ông Định hay không và họ không trả lời.”

Cộng đồng doanh nhân Hoa Kỳ, sớm hay muộn, sẽ phải quyết định xem họ đứng về phía nào, và tính về lâu dài thì lợi ích của họ sẽ được đặt ở đâu

“Tôi cũng hỏi liệu họ có chấp nhận rằng sẽ dễ bị quy là phạm tội khi một nhóm công dân Việt Nam tập hợp lại để đi theo con đường chính trị nhằm để người dân Việt Nam được phép lựa chọn lãnh đạo sớm ngày nào tốt ngày ấy hay không, họ cũng chẳng trả lời.”

Tác giả bình luận rằng có một nghịch lý là việc trấn áp tự do ngôn luận đối với những người ủng hộ dân chủ như ông Lê Công Định, hội viên AmCham, nay đã được mở rộng ra các đề tại tự do ngôn luận trong kinh tế như hạn chế bàn về lạm phát ở Việt Nam, là các chủ đề AmCham và giới đầu tư nước ngoài quan ngại nhiều.

Theo tác giả Rushford, hiện có một Cuộc chiến Việt Nam mới, cuộc chiến này là về ý tưởng.

“Cộng đồng doanh nhân Hoa Kỳ, sớm hay muộn, sẽ phải quyết định xem họ đứng về phía nào, và tính về lâu dài thì lợi ích của họ sẽ được đặt ở đâu”, tác giả kết luận bài viết.

Hiện AmCham chưa đưa ra bình luận về bài viết của tác giả Greg Rushford.

Monday, September 21, 2009

Dồn người dân vào ngõ cụt

Luật sư Lê Trần Luật, người đã đại diện giáo dân Công Giáo giáo xứ Thái Hà trước tòa án Hà Nội, mới đây, trong một lần phỏng vấn của phóng viên đài rfa, đã muốn "được đi tù". Ông cho biết rằng trong thời gian gần đây nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam thường xuyên gọi ông đến trụ sở Công an, xách nhiễu ông hàng ngày khiến ông không thể làm ăn gì được cả. Ông đã nói vói phóng viên đài rfa là ông đã xin Cộng Sản Việt Nam hãy cho ông đi theo điều 88 của luật pháp Cộng Sản Việt Nam. Thật là buồn cười cho một chế độ chỉ biết trù dập người dân nhưng lại cúi đầu chịu nhục trước ngoại bang mà cũng là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Thật đáng xấu hổ!
Bên cạnh đó, Nguyễn Tấn Dũng , hiện đang ở tại Hungary đã trả lời báo chí là sẽ không trả lạ
i đất của giáo hội Công Giáo Việt Nam. Y cho rằng chiếu theo luật pháp ( của Cộng Sản Việt Nam) thì đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân (cái này thì phải cần xét lại đó à nha ). Cũng vì lý do đó mà nhà cầm quyền đã đàn áp những người giáo dân Công giáo giáo xứ Thái Hà, giáo dân địa phận Vinh. Y là kẻ đại diện cho một chế độ đốn mạt như vậy cho nên trong chuyền công du lần này (cả những lần trước và những lần về sau nữa) luôn luôn phải "chuồn đi cửa sau" vì bị cộng đồng người Việt ở những nước sở tại rầm rộ biểu tình phản đối.. Thật nhục nhã !

Sunday, September 20, 2009

Em đi trên đường thiên lý

Em lái xe trên đường thiên lý
Bốn trăm miles luôn cả khứ hồi
Con ngựa...sắt cũng cười thỏa mãn
Được tung phi thỏa chí bình sinh

Phi Vũ
09/19/09

Quê hương thương nhớ

Ngôi nhà lá soi mình bên dòng nước
Hàng dừa xanh trái trĩu quả ngọt thơm
Ôi quê hương! Những gì ta thương nhớ
Dòng sữa mẹ ngọt ngào tuôn chảy trong ta

Thương thương lắm! Con đò năm cũ
Mái chèo khua trong tiếng hát à ơi
Quê hương ấy giờ đã xa biền biệt
Chỉ đọng trong ta những thương nhớ ngậm ngùi...

Phi Vũ
09/19/09

Ngày về

Bỏ nước ra đi giữa nghẹn ngào
Bao năm cách biệt tựa chiêm bao
Sông thương núi vọng, sầu u uất
Biển khóc non hờn, hận ngút cao
Kẻ ở năm canh ngồi đợi sáng
Người đi bốn biển đứng chờ sao
Rồng Tiên chẳng hổ đời con cháu
Tìm một đường về nối chí cao.

Chu Văn Hùng
Trích Nguyệt San Chiến Sĩ Cộng Hòa

Tưởng Năng Tiến

Tưởng Năng Tiến – IDS và cảnh cá chậu chim lồng

Posted using ShareThis

Việt Cộng cần biết ơn Trung Cộng

Kể từ năm 1986, Việt Nam Cộng Sản bắt đầu đổi mới. Khi chủ trương đổi mới này ra đời, nền kinh tế có phát triển, đời sống của người dân có được nâng cao thêm một chút, thế nhưng về mặt dân chủ cũng như quyền tự do của con người thì vẫn như cũ. Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam vẫn bắt bớ, giam cầm, trù dập những tiếng nói, những đòi hỏi dân chủ của người dân. Về mặt truyền thông, báo chí và các đài phát thanh, truyền hình vẫn do nhà cầm quyền nắm giữ. Mới đây, tờ Nhân dân Nhật báo, một tờ báo của Trung Cộng đã có lời khen Việt Nam Cộng Sản 'bắt chước giỏi" mô hình phát triển của Trung Cộng. Chúng cho rằng Việt Nam Cộng Sản cần "biết ơn" Trung Cộng vì nhờ theo đường lối của Trung Cộng mà Việt Nam Cộng Sản đã phát triển đất nước về mọi mặt nhất là ổn định về mặt chính trị. Điều này rõ ràng là đúng hoàn toàn! Việt Nam Cộng Sản đã hoàn toàn rập khuông, học tập thep Trung Cộng đường lối đàn áp người dân, sẵn sàng dùng bạo lực với người dân, ngay cả sử dụng bọn côn đồ lưu manh như một lực lượng "hỗ trợ" nhà cầm quyền để trấn áp người dân. Như vậy nhà cầm quyền Hà Nội đã tự mình "lưu manh hóa" theo lũ quan thầy Bắc Kinh.
Mới đây, công an Cộng Sản Việt Nam dọa truy tố Luật sư Lê Trần Luật về tội trốn thuế
. Đây là đường lối đã "cũ mèm" của Cộng Sản Việt Nam. Chúng ta cũng cần nhớ lại trước đây Cộng Sản Việt Nam muốn bắt giam nhà báo Điếu Cày cũng đã đưa ông ra tòa và bỏ tù ông về tội trốn thuế. Bây giờ chúng cũng giở "sách cũ" ra để dùng với Luật Sư Lê Trần Luật. Khỏi cần phải bình luận nhiều về một nhà cầm quyền chuyên sử dụng những biện pháp "hạ cấp" đối với người dân. Việt Nam Cộng Sản và Trung Cộng đã đi ngược lại sự tiến triển của nhân loại về mặt chính trị cả ngàn năm và đã bước trở lại thời Trung Cổ!

Saturday, September 19, 2009

Nguyễn Thanh Ty: Đảng ta muôn năm trường trị! Hoan hô!

Trích NguoiViet Boston

dictatorNhân danh với tư cách cá nhân là một công dân hạng chót bẹt (vì là tù cải tạo của cái chế độ cộng sản ưu việt số một La mã) trong cái nước Cộng Hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (không) độc-lập-tự-do-hạnh-phúc, tuy phải sống lưu vong ở cái xứ đế quốc tư bản sắp giãy chết là nước Huê Kỳ, nước đầu sỏ phản động của thế giới thiên đường cộng sản, chỉ cốt để được tự do thở không khí không bị phân chia đong đo đếm của hệ thống bao cấp tem phiếu rất ư là tốt đẹp thần sầu quỉ khóc của đảng và Nhà nước ta, tôi luôn luôn hướng về quê hương có tòng teng chùm khế ngọt và có gái đẹp chân dài, giá rẻ (Ngài Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã “mác cơ tinh”, quảng cáo, khuyến mãi và chiêu dụ khách làng chơi Mỹ như thế), trước chiến dịch truy quét, bắt khẩn cấp, bắt nóng sốt, bắt bỏ rọ ráo trọi, từ con mén tới con đỏ bọn phản động “xâm phạm an ninh quốc gia”, dám cả gan, lớn mật nói cạnh, nói khoé, nói thẳng mực tàu, đụng chạm tới Thiên triều Đại Hán của đảng và Nhà nước ta, tôi long trọng giơ cả hai tay nhất trí và hai chân đồng ý, hoan nghênh đảng bằng cách ra trước biển (sau khi đi hết biển) hả họng gào to đủ ba lần câu thiệu, y như thằng lưu manh Vi Tiểu Bảo tung hê, nịnh bợ vợ chồng Giáo chủ Thần Long giáo trong truyện Lộc đỉnh ký của nhà văn Kim Dung, tổ sư nói phét:
- Hoan hô đảng cộng sản Việt Nam muôn năm trường trị thống nhất giang hồ!
- Hoan hô Nhà nước Cộng hòa Xã Nghĩa Việt Nam chín ngàn, chín trăm, chín mươi chín năm!
- Đồng ý, nhất trí theo tuyệt đại đa số nhân dân tiến bộ về việc làm đúng đắn có cơ sở của đảng ta và nhà nước ta là hốt bỏ bót bọn Blogger phản động dám đụng chạm đến Thiên triều rất vĩ đại và rất kính mến của đảng ta. (Xin quí vị đừng phiền lòng với chữ “ta” luôn đi kèm và hơi bị nhiều. Bởi không có nó thì văn phong của chế độ ta không thể hách xì xằng được)
Sở dĩ, Nhà nước ta phải chịu lép, kém đảng một năm là vì đảng là “nâm bờ oanh”, đảng là Người lãnh đạo tối cao, đảng là thần thánh, không thể có con cóc, con nhái, con ễnh ương nào được phép trên hay ngang hàng với đảng ta cả. Những thứ dám trên cơ đảng đều bị đảng cho đi mò tôm từ sau khi cướp chính quyền năm 1945 ráo trọi rồi.
Sau đây, bèn xin có lời diễn nôm thanh minh cho rõ cái sự nhất trí, đồng ý, hoan hô đảng ta và Nhà nước ta của thằng tui, thứ công dân hạng bét, để độc giả khỏi tưởng nhầm, nghi oan rằng-thì-là cái thằng tui là thứ “hùn gió bẻ măng”, “phù thịnh đạp suy”, a dua sũa theo đảng để được làm “thằng nô tài hèn hạ” chuyên vuốt đuôi, bợ dế đảng trước cái sự đảng đang ra tay khủng bố, truy quét “bọn phản động” đã dám tỏ lòng yêu nước, dám chữi bố thằng Tàu phù cướp nước, làm đảng ta sợ đến té đái, vãi cứt trong quần, thúi um cả Bắc Bộ phủ và lăng Ba Đình.
“Bọn phản động” bị bắt bỏ bót rồi “hùa” nhau làm bản tự thú “nhận tội” và “xin khoan hồng” rất mau chóng, trơn tru đến nỗi đảng ta phải sững sốt bất ngờ và bàng hoàng bối rối trước sự thành thật khai báo và thành khẩn nhận tội rất ư là “ô tô ma tích” khi đưa lên đài TiVi trình diễn những hình ảnh của cái đám “hùa nhận tội” này cho bàn dân thiên hạ trong nước và thế giới coi. Mấy bản nhận tội và xin khoan hồng coi bộ kỳ quá, giống nhau quá, y như được cọp dê từ một bản chính do anh văn nô nào đó trong Bộ Công an viết sẵn, chỉ đổi tên họ, ngày tháng cho từng người là xong ngay.
Nghe “bọn phản động” đọc bản nhận tội qua TiVi sao tui thấy nhột dùm cho đảng quá. Phải phê và góp ý đảng chổ này một tị mới được. Phải bắt ngay, bắt khẩn cấp thằng nào viết dùm cho đảng cái bản nhận tội đó. Nó ngô nghê và ấu trĩ, lộ liễu quá. Tay nghề non quá. Có thể bắt luôn thằng đạo diễn quay phim lúc “bọn phản động” đọc bài nữa.
Tui hoan hô là vì đảng ta và nhà nước xã nghĩa ta đã làm đúng chức năng và bổn phận của kẻ nô bộc chư hầu. Còn cái đám phản động đã vì “non người trẻ dạ”, “ăn không no lo không tới”, không chịu uốn lưỡi bảy lần trước khi viết lách, phát ngôn lung tung, linh tinh làm mích lòng Thiên triều, làm Đại Hán nỗi giận.
Thử nghĩ mà xem! Ai đời, “cha già” đã đem giang sơn gấm vóc đi bán cho ngoại bang rồi, nói rõ ra là bán dâng cho Tàu rồi, có văn tự đàng hoàng chứ không phải “bán Trời không mời thiên lôi” bậy bạ đâu mà đám con cháu lại trở mặt, hùa nhau đi đòi lại, rối xồm xồm.
Đâu có được! Người quân tử Tầu, một lời nói là một đọi máu, khi nói ra rồi ngựa tứ cũng khó đuổi theo cho kịp. “Boác Hồ” đã bán Hoàng Sa, Trường Sa cho Tàu tự hồi cái nẫm 1958 rồi, để đổi lấy súng đạn xâm lăng miền Nam. Tham vọng lớn nhất của Boác là vào Nam hưởng cho được mùi vị “vú sữa” thơm ngon hơ hớ của (con gái) miền đồng bằng sông Cữu Long. Bán nước có văn tự đoạn mãi, có công hàm của thủ tướng nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa Phạm văn Đồng thừa lệnh Boác, viết ra, ký tên và đóng dấu quốc huy đỏ loét đình hùynh chớ bộ là tờ giấy đi cầu sao?
Can cớ gì mà bọn sinh viên, học sinh lóc nhóc bây giờ lại đi đòi. Lại còn bày đặt in áo thun, giăng biểu ngữ: “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”, kéo nhau đi diễu hành khắp nơi, nhất là bẹo hình, bẹo dạng trước Toà Đại sứ và Tòa Tổng Lãnh sự Trung Quốc, trông rất ngứa con mắt, có phải cố tình phản động, bôi tro trát trấu, quệt mắm tôm trộn dầu nhớt lên mặt đảng, làm cho đảng ta, nhà nước ta bẻ mặt, che mặt mo, mang tiếng là quân tiểu nhân ăn quịt, ở lường, tráo trở không?
Nhiều người không rõ lòng dạ của đảng ta cứ kêu là bắt oan và gán tội oan. Mặc áo thun in chữ Trường Sa-Hoàng Sa là của Việt Nam đúng là “gây rối”, đúng là “quậy” cái “an ninh” của Thiên triều đã ban cho Đảng ta từ khuya, khi cái công hàm của đảng ta được trịnh trọng dâng lên Thiên triều.
Rõ là đã “xâm phạm an ninh quốc gia”, vi phạm điều 88 trong bộ luật hình sự của đảng ta. Lãnh chiếc còng số 8 là phải rồi. Chẳng có oan ức chi ráo!
Bắt là phải! Mà là phải bắt khẩn cấp, bắt nóng sốt, nóng hôi hôi lúc 12 giờ khuya, cho chúng nó táng đởm kinh hồn, cho bỏ cái tật yêu nước tùy tiện, không có giấy phép của đảng cấp.
Tui cũng phải làm tài khôn, thay mặt đảng, lấy chính sách khoan hồng của đảng, mà có mấy lời nhắc nhở sơ về vài sử liệu cho các quân phản động không chịu đọc và học lịch sử đảng, nhớ lại và nhớ kỹ rằng :
1/ Hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngoài khơi Boác đã bán cho Tàu năm 1958, công hàm đoạn mãi do bác Đồng Vẩu ấn ký, để lấy súng đạn đánh cướp miền Nam.
2/ Năm 1999 – 2000 Đỗ Mười và Lê Khả Phiêu đã bán cho Tàu 15.600 Km đất liền biên giới và 20.000 Km lãnh hải để đánh đỗi « tam cân nhục » của một em chệt chân dài.
3/ Ngày 31/12/2008 Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng dâng ải Nam Quan và một nửa thác Bản Giốc cho Tàu để tránh khỏi bị Hồ cẩm đào chích thuốc đột tử.
4/ Ngày 01/11/2007 Nguyễn tấn Dũng đã phê duyệt nhượng Tây nguyên cho Tàu phù khai thác quặng bô xít. Lại quả chỉ có 150 triệu đô. Giá rẻ mạt.
Đảng ta đã lấy tiền lỡ rồi, các con dân có tiếc hùi hụi tấm dư đồ của tổ tiên để lại cũng phải ráng cắn răng mà chịu trận, ngậm bồ hòn làm ngọt, chớ có làm càn đi đòi là bất hợp pháp với pháp luật… Tàu và công pháp Quốc tế. Và nhất là « thiếu tế nhị » trong vấn đề « nhạy cảm »,« cấm kỵ » trong tình bang giao đời đời thắm thiết giữa hai nước.
Cũng còn may là, Thiên triều Đại Hán luôn có lòng nhân, chỉ nhắc nhở đảng ta chuyện dạy lại con cái chớ có hỗn hào nói bậy. Báo chí chớ có viết bậy mà làm sức mẻ tình hữu nghị Việt Trung đời đời bền vững với món quà 16 chữ mạ vàng tây và ăn bánh tứ hảo = tứ thiện (bốn lành). Nếu không, Thiên triều đã đưa Hồng vệ binh sang trói gô cả lũ mang về Tầu trị tội rồi bắt mang tiền chuộc sang mới thả cho về. Lúc ấy có mà trắng mắt !
Đảo đã bán rồi, sao ngư dân còn dám đem thuyền ra đánh trộm cá, câu trộm tôm ? Không bắn hết, giết hết là may phước ông bà, ông vãi rồi, còn la ó nỗi gì ? Tội cho ông Lê Dũng lưỡi gỗ nhà mình ráng ú ớ mấy câu cho phải đạo lề phải rồi câm mõm luôn.
Tây nguyên cũng đã bán rồi, Thiên triều đã đổ nhiều tỷ đô la, đưa hàng vạn nhân công sang khai thác, tốn công, hao của như thế mà bọn phản động lại hô hào « Giữ gìn màu xanh cho Tây nguyên » là cái nghĩa lý chó gì ? Hử ?
Giữ màu xanh, nghĩa là không cho cày xới lên, bóc đi lớp đất màu mỡ bên trên, không cho ủi sạch rừng núi bạt ngàn cà phê và trà thì làm sao có thể khai thác bô xít, bu sịt chớ ? Còn cái chuyện bùn đỏ độc hại về lâu về dài là chuyện của đảng ta và nhà nước Ố nàm nhần xã nghĩa ta. Chuyện dân Ô nàm nhần bị độc chết đâu có liên quan gì tới việc khai thác của dân Chung cô rận Đại Hán. Có phải không nào ?
Bọn phản động trong nước, nhất là bọn blogger, bọn luật sư, bọn nhà văn vớ vẩn… cứ nghe lời xúi dục của « thế lực thù địch nước ngoài », ăn tiền của bọn lưu vong chống cộng điên cuồng ở hải ngoại, đi la ó bậy bạ, đảng ta phải bắt, phải nắm đầu từng con, từng thằng nhốt hết vào nhà đá cho ăn cơm hẩm, uống nước đục cho thấm đòn, cho biết thế nào là lễ độ đã làm mích lòng ông anh cả Trung Quốc vĩ đại, Thiên triều vĩ đại…
Kể ra cũng tội cho đảng ta, đã nói đi thì phải có nói lại, cái chuyện bắt bớ những người yêu nước đã « bức xúc » « tự phát » đi đòi lại đất, đòi lại đảo, đòi lại Tây nguyên là chuyện « bất đắc dĩ » chớ đảng cũng lấy làm nhục nhã, xấu hổ lắm chứ chẳng sung sướng gì.
Chỉ có cái bọn khuyển ưng, khuyển mã là bọn « công an nhân dân » được lệnh đi bắt người là chúng sướng mê tơi lên, hý hửng lên mà thôi. Chúng rất tích cực, năng nổ trong việc kéo bầy, kéo đàn đi bắt người là thú đam mê, là lẽ sống của chúng. Cũng đừng trách chúng làm chi. Vì chúng chỉ là những con chó, chó ghẻ, vâng lệnh chủ, hăng quá đà bổn phận một chút, chứ chúng có đầu óc người để suy nghĩ, để biết thương xót, biết hổ thẹn việc mình làm đâu ?
Đảng ta cũng chỉ vì bị Thiên triều buộc phải làm mà thôi, nếu không làm, nặng thì bị cắt cái chổ đội nón cối, nhẹ thì bị tước mất cái ghế quyền lực, cuộc đời sẽ « on bon phi nan » khốn nạn, bị gậy đi ăn mày liền.
Dưới đây xin trích đoạn, tiết lộ một tài liệu mật của Trung Quốc đã chỉ thị cho đảng ta phải mở chiến dịch truy quyét « bọn phản động yêu nước » để cho thấy đảng ta cũng khổ tâm lắm, bất đắc dĩ lắm, muối mặt lắm mới làm chuyện hèn hạ, nhục nhã ấy :
Trích tài liệu chép từ băng ghi âm cuộc họp mật giữa đại diện Tổng Cục Tình Báo Hoa Nam và Tổng Cục 2 ViệtNam, để lưu giữ, được bảo quản theo chế độ tuyệt mật !)
« Với bọn phản động chuyên gây rối à? Cứ thẳng tay đàn áp bịt cái miệng chó của chúng lại. Cứ lừng chừng thiếu kiên quyết. Cứ hữu khuynh nhân nhượng. Nhân nhượng là chết đấy. Phải quét cho bằng sạch, không thương xót bọn dân chủ. Không cho chúng đằng chân lân đằng đầu. Vùi chúng xuống đất đen, không cho chúng ngóc đầu dậy. Những cái đó, không còn là vấn đề trong tương lai. Việc tiêu diệt bọn dân chủ giòi bọ, sẽ không còn là việc của riêng các đồng chí Vn. Nó sẽ là nhiệm vụ chung của tất cả chúng ta.
Lũ dân chủ giòi bọ ấy có cả ở Trungqu ốc. Tôi thừa nhận điều đó. Nhưng chúng tôi thẳng thắn, trấn áp chúng thắng lợi. Nhưng ở Vn tình trạng có khác. Chúng hung hãn hơn, lỳ lợm hơn, là do các đồng chí thiếu kiên quyết. Nếu ở Trung quôc có một Thiên An môn, thì tại sao Vn không có một cái tương tự? Tôi xin bảo đảm với các đồng chí rằng: Trung quốc sẽ tận tình chi viện cho các đồng chí, một khi có sự biến đe dọa quyền lợi của đồng chí, để bảo vệ các đồng chí. Trung quốc không thiếu xe tăng trong vài Thiên An môn. Các đồng chí cứ hỏi Nông đồng chí (Nông đức Mạnh), xem Hồ đồng chí (Hồ cẩm đào) đã hứa hẹn gì trong cuộc gặp gỡ cấp cao vừa rồi. Nhưng đó là trong tình huống hiện nay. Trong tương lai thì hai nước đã là một, thì sẽ không phải như vậy.
Đám trí thưc lèo tèo mới đáng ngại. Tuy chẳng có trong tay cái gì, nhưng chúng có khả năng kích động tinh thần nhân dân để cản trở sự hiệp nhất. Nhưng không lo, Mao chủ tịch đã dạy: “Trí thức khởi xuớng được nhưng không làm đuọc. Chúng chỉ lép bép lỗ miệng. Thấy súng lên đạn là chúng rùng rùng bỏ chạy” Đáng ngại là ở chổ ấy, chổ khởi xướng. Nhưng không đáng sợ cũng ở chổ ấy. Ở chổ bản tính trí thức, hãy lên đạn, hãy hô bắn thật to, đâu sẽ vào đấy. Lực lượng chủ yếu của chúng ta, trong việc trấn áp bọn dân tộc chủ nghiã là hai cánh quân: về vật chất là công an, về tinh thần là truyền thông. Công an sẽ được cung cấp mọi trang bị hiện đại nhất để đè bẹp mọi mưu toan đối kháng. Nhưng phải chú ý đến điểm này: không được lạm dụng các phương tiện hiện đại. Chiếu cố những biện pháp truyền thống ít gây ồn ào, tránh những phản ứng quốc tế bất lợi. Truyền thông phải xử dụng mọi phương tiện sẵn có. Tăng cường viết và nói hằng ngày, hằng giờ, biện luận cho dân thấy cái lợi của việc sát nhập. Họ sẽ được hưởng mọi phúc lợi của ngưòi dân Trung quốc, hơn hẵn phúc lợi đang có. Họ sẽ không còn chuyện lủng củng vướng mắc vì biên giới. Ngư dân được tha hồ đánh cá trên biển đông này cũng là của họ, mà không còn phải lo lắng: vì xâm phạm lãnh hải, bị hải quân Trung quốc trừng phạt.. Người dân khi xuât ngoại sẽ được cầm hộ chiếu của một nước lớn mà thế giới phải kiêng nể.
Tuy nhiên, tôi đặc biệt luu ý các đồng chí là phải tiến hành kín đáo, để mọi việc chuẩn bị diễn ra như bình thuòng, không nhận thấy được. Trong khi chưa được hợp nhất, trung ương chính phủ, cũng như các tỉnh chính phủ, tuyệt đối không lộ ý đồ. Thỉnh thoảng cũng phải cho phát ngôn nhân trung ương chính phủ nói dăm ba câu phản đối về chủ quyền Tây sa và Nam sa. Và cho phép các báo đăng vài bài chiếu lệ về biên giới và hải đảo với mọi sự cố xẩy ra trên biển như vừa rồi. Cứ tiếp tục áp chỉ một nước ngoài nào đó, hoặc một tàu lạ nào đó, không rõ quốc tịch là đuọc. Đừng quên xem thường các nhà báo, họ là công bộc trung thành của ta, thiếu họ không đuọc.
Hiện nay đang nổi lên sự phản đối Trung quốc khai thác bôxit ở miền Trung, ồn ào lắm, có vẻ hung hăng lắm. Nhưng là bề ngoài thôi. Chứ ở bề trong, bọn phản đối cũng thừa biêt mọi sự đã an bài. Tiền đã trao thì cháo phải được múc. Bộ chính trị quyết không bỏ kế hoạch này, nhất là đồng chí Nông đức mạnh. Là chuyện sinh tử của đồng chí Nông đức Mạnh, nên đồng chí ấy rất cương quyết. Trong chuyện bôxit, tôi thấy bên cạnh cái xấu lại có cái tốt đấy. Cac đồng chí ạ! Phải công bằng mà lập luận, một khi Vn đã nhập vào Trungquôc, thì vùng Tây nguyên của Việtnam là của chung nước ta. Chưa chừng, trên sẽ thay đổi kế hoạch, ta không khai thác ở đấy nữa, mà chuyển sang khai thác, thực hiện ở Châu Phi. Bôxit của ta, ta để đấy dùng sau. Cũng như ta đâu có vội khai thác cả tỷ tấn bôxit ở QuảngTây. Nói để cac đồng chí phấn khởi. Về thực chất, qua con đường ngoại thương, đầu tư, ta nắm Châu Phi trong nhiều năm nay rồi. Ta đã mua hết các chính quyền ở đấy. Cái đó gọi là quyền lực mềm. Trung quốc đến sau Phương tây và Hoakỳ, vậy mà chỉ trong vòng một thập niên, ta đã quét sạch chúng khỏi đấy. Ta còn chuyển dân mình sang Châu Phi, làm thành những vùng đất Trung quốc trên lục địa đen kia nữa. Người Trung quốc bây giờ có quyền nói: “Mặt trời không bao giờ lặn trên đât đai của tổ quôc”
(Ngưng trích)
Chỉ thị đã rõ ràng, lệnh trên đã ban hành quyết liệt như thế thì làm sao đảng ta, nhà nước ta có thể chậm chạp, trù trừ được. Trái lại, như được “xuỵt chó vô gai” đảng ta còn hăng máu đi làm hơn nữa là đằng khác. Năm xưa, Mao Xếnh Xáng ra lệnh cho Boác Hồ đem bắn bà Nguyễn thị Năm đầu tiên để lấy khí thế phát động chiến dịch “Cải cách ruộng đất”, Boác đã vâng dạ một phép, nào dám cãi. Thì nay cái đám ăn hại đái nát của đảng ta còn tệ hại, hèn nhát gấp trăm lần Boác, lại tham lam vô độ, sống dựa vào Thiên triều như cây tầm gửi, như cái đuôi lết sau đít con lang, thì lại càng không dám cưỡng.
Bởi thế người dân “vô tư” cứ lấy làm thắc mắc: Rõ ràng tàu Trung Quốc bắn giết ngư dân ta mà báo chí cứ nói là “tàu lạ”. Thực phẩm Trung Quốc độc hại tràn ngập trong nước làm ngộ độc vô số người dân, báo chí cũng cứ nói là thực phẩm không rõ xuất xứ. Rõ là cơ khổ! Chớ có nặng lời chữi rũa báo chí nhà nước ta hèn nhát mà tội nghiệp cho chén cơm và chỗ ngồi của bọn họ. Khi họ buộc lòng phải viết ra như vậy, ba ngày họ phải bỏ cơm vì nhìn cái bản mặt mình trong gương soi họ đã phải lộn mữa.
LS Lê công Định, tiến sĩ Nguyễn tiến Trung, cựu trung tá Trần Kim Anh rồi Người Buôn Gió, nữ ký giả Đoan Trang, ký giả Huy Đức, thường dân blogger Như Quỳnh và nhiều thanh niên nam nữ khác bị bắt “khẩn cấp” cũng chỉ vì mặc áo có in dòng chữ “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” hay “Hãy giữ màu xanh và an ninh cho Tây nguyên” hoặc viết bài đụng chạm đến Thiên triều, chỉ mới là khúc nhạc dạo đầu của bản trường ca “diệt tuyệt, quét sạch” của đảng ta thi hành theo chỉ thị của Thiên triều vừa trích dẫn trên.
Hiện nay, trong nước có hơn hai triệu người xử dụng Internet, và số người viết blog nhiều vô kể. Những blogger này “lợi dụng” phương tiện truyền thông để thông tin cho nhau, nói xấu đảng, chống phá thành quả cách mạng, xâm phạm an ninh quốc phòng, diễn biến hoà bình vân vân và vân vân, cực kỳ nguy hiểm cần phải “triệt để đàn áp bịt cái miệng chó chúng lại, vùi chúng xuống đất đen, không cho chúng ngóc đầu dậy”.
Mở đầu chiến dịch ba mũi giáp công, để làm gương răn đe lũ trẻ, trước hết, cần phải bịt miệng thằng già phản động Tô Hải, nó ăn cơm đảng ta, hưởng lộc đảng ta đến mòn răng, còng lưng mà giờ đây không chịu bao che bưng bít cái xấu xa, bỉ ổi của đảng ta để trả ơn thì chớ mà còn thí cái mạng già đi viết sách tố khổ đảng ta. Hãy cắt “khẩn cấp” ngay đường truyền Internet của nó tút xuỵt, không cho nó nói hưu, nói vượn nữa. Sau đó hãy tóm cổ nó vào nhà đá cho nó chết già, chết một cách khốn khổ cho nó biết thế nào là phản đảng. Tiếp theo, triệt để dò tìm trên mạng lưới thông tin bắt sạch, bắt ráo hết bọn blogger cho đi cải tạo tuốt luốt, mút chỉ cần câu.
Với tài ba, óc sáng tạo và khả năng của đảng ta về chuyện khủng bố và trấn áp bắt người, bắt lầm hơn bỏ sót, ngày đó sẽ không xa, tương lai nước Cộng Hòa Xã nghĩa sẽ có thêm nhiều vô số nhà tù, một nét văn minh nhân loại của “đỉnh cao trí tuệ loài người” của chế độ Xã hội chủ nghĩa của ta.
Dù sao, thì đảng ta và nhà nước ta đã là một chế độ độc đảng toàn trị thì đường ta ta cứ đi, ta cứ độc tài đấy, ai làm gì được ta? Còn cái bọn truyền thông ngoại quốc đấy hả? Toàn là cái bọn nhát cáy thỏ đế, đứng xa nói bằng mồm, chẳng có tác dụng gì. Ta cứ cho mấy cái lưỡi gỗ Thúy Thanh, Lê Dũng, Phương Nga lên tiếng “cực lực bác bỏ” là xong ngay.
Thằng tui là người yêu nước (tiếc thay không thể yêu xã hội chủ nghĩa được nên đành chạy te cò) luôn hướng về tổ quốc, quê hương có chùm khế ngọt và gái đẹp chân dài, một lần nữa xin hoan hô đảng ta, nhà nước ta “muôn năm trường trị, thống nhất sơn hà” và trân trọng dâng lên đảng hai “chiêu” rất đơn giản mà hiệu quả không lường, “đảm bảo” (không bảo đảm) rằng bọn blogger tuyệt đường viết lách, xiên xỏ, đâm thọt, xuyên tạc, nói xấu đảng ta (chuyện bằng thừa, đảng ta có cái gì đẹp đâu để mà nói).
1/ Dẹp hẵn ba cái chuyện Internet, cấm nhập còm piu tơ. Ai còn có máy trong nhà, nội trong vòng một tháng, phải đem giao nộp toàn bộ tại đồn công an. Ai trái lệnh sẽ bị qui vào tội oa trữ đồ quốc cấm y như tàng trữ xì ke ma túy hay súng đạn, bị tội hình sự, xử tù từ 15 đến 30 năm cải tạo mút chỉ.
2/ Dẹp hẵn hệ thống điện thoại, có dây lẫn không dây. Không nối kết hệ thống truyền hình “cáp” của bọn ngoại quốc. Ao nhà ta cứ tha hồ tắm, mệt nghỉ. 760 tờ báo của ta đủ cho dân đọc mệt xỉu rồi. Trở lại thời kỳ 1978, mỗi nhà được mắc một cái loa nghe đài, nghe 24/24 miễn phí.
Trong khi chờ đợi thực hiện hai “chiêu thần sầu” trên, đảng và nhà nước hãy lùa hết “bọn phản động” này vào lớp học cải tạo viết lách cho đúng lề phải do các giảng viên của các báo Hà Nội mới, báo An ninh Thế giới, báo Công an Thành phố HCM đảm nhiệm giảng dạy. “Đảm bảo” trong vòng ba tuần lễ, “bọn phản động” này sẽ mở mồm ra là “Đảng ta là nhứt, cứt đảng cũng thơm” ngay.
Lúc ấy xã hội ta sẽ trở về sống lại thời kỳ bế môn tỏa cảng, ăn lông ở lỗ, thái bình thịnh trị, bọn phản động có muốn làm gì có hại cho đảng ta cũng chẳng có khả năng làm được. Có chăng chúng chỉ còn có cách nhe răng ra cắn mà thôi.
Lúc ấy đảng ta ra tay bẻ răng chúng dễ như lấy đồ chơi trong túi. Để giúp cho đảng nhanh chóng trong việc bẻ răng bọn phản động, thằng tui xung phong hiến tặng cho đảng một lô kìm “Made in USA” đình huỳnh, chứ không phải của dỏm “Made in China” đâu.
Tuy nhiên lại có người lo là nhân dân đang bị đảng ta bịt mồm lâu ngày không thể há ra được thì làm sao bẻ răng?
Đừng lo cho hao nhiệt! Lúc ấy, đảng ta sẽ dùng đường hậu môn luồn kìm lên bẻ sạch sành sanh không còn một cái răng nào cho bọn phản động ăn cháo.
Đã bảo đảng ta là đảng tuyệt vời mà.

Nguyễn Thanh Ty 9/08/09

Friday, September 18, 2009

Tranh chấp thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng

Vấn đề giao dịch thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng, cán cân luôn nghiêng hẳn về phía Trung Cộng. Chúng ta cũng nhìn nhận một điều là Trung Cộng đã trở thành một nơi sản xuất những đồ dùng giá rẻ mạt cho toàn thế giới. Chúng đã cung ứng tất cả mọi thứ cho người tiêu thụ. Sự cạnh tranh bất chính này đã làm cho Hoa Kỳ mất hàng triệu công ăn việc làm. Không những thế, sự canh tranh này cũng ảnh hưởng đến những nền kinh tế khác, nhất là những nước đang phát triển ở vùng Đông Nam Á. Trước áp lực của Hội đồng thương mại quốc tế Hoa Kỳ, Tổng thống Hoa Kỳ buộc phải thi hành những biện pháp thích đáng. Sự tranh chấp thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng sẽ có ảnh hưởng đến nền kinh tế thế giới, đặc biệt là nền kinh tế của Hoa Kỳ và Trung Cộng như thế nào, chúng ta sẽ đón chờ xem.
Bên cạnh đó, việc tổng thống Obama cho tăng thuế lên hàng lốp xe nhập cảng của Trung Cộng làm cho họ phải khiếu nại với Tổ chức thương mại thế giới. Họ dọa sẽ trả đũa bằng cách giảm nhập cảng thịt gà từ Hoa Kỳ. Trong bài phỏng vấn Thịt gà và lốp xe của phóng viên Việt Long đài rfa với Kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, chúng ta sẽ thấy được nhiều khía cạnh khác của vấn đề tranh chấp giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng.

Wednesday, September 16, 2009

Mẹ Nấm: tức tưởi, cay xót khi phải đóng cửa trang blog

2009-09-14

Blogger Mẹ Nấm là người cuối cùng vừa được tự do trong số hai blogger và một nhà báo bị cơ quan an ninh Việt Nam gần đây bắt giữ để thẩm vấn về điều mà họ nói là có dấu hiệu xâm phạm an ninh quốc gia.

RFA PHOTO

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thông báo đóng cửa trang blog "Me Nấm".

Sau khi blogger M Nm - tên tht Nguyn Ngc Như Quỳnh - v nhà được mt bui, Gia Minh có cuc nói chuyn vi bn thân cô, cũng như lut sư được gia đình cô mi can thip và mt blogger bn ca cô.

Thẩm vấn về chiếc áo thun

Ch mt ngày trước khi blogger M Nm được tr t do Nha Trang, thì người phát ngôn Bi giao Vit Nam Nguyn Phương Nga, trong tr li câu hi ca báo chí v vic bt gi gn đây hai blogger Người Buôn gió và M Nm, cùng nhà báo Phm Đoan Trang, cho rng cơ quan an ninh Vit Nam câu lưu h đ thm vn vì h có du hiu xâm hi an ninh quc gia. Ngo

Trả lời Đài Á Châu Tự Do, Blogger M Nm - Nguyn Ngc Như Quỳnh cho biết nhng điu mà cơ quan an ninh thm vn cô trong gn 10 ngày giam gi trước khi tr t do cho cô vào chiu ngày 12 tháng 9 va ri.

Blogger M Nm: Chín ngày va ri h thì ch yếu cũng xoay quanh cái áo màu xanh nõn chui vì em là người trc tiếp liên lc in n và phát tán 40 cái áo thun, cho nên h nói đó là hành vi xâm phm đến li ích quc gia, cho nên ln trước thì cơ quan an ninh thôi còn ln này là cơ quan an ninh điu tra h mi.

9 ngày va ri h thì ch yếu cũng xoay quanh cái áo màu xanh nõn chui vì em là người trc tiếp liên lc in n và phát tán 40 cái áo thun, cho nên h nói đó là hành vi xâm phm đến li ích quc gia.

blogger Mẹ Nấm

Lúc đu tiên thì, ging như em cũng nghĩ đơn gin là em vì ý tưởng in áo đó là ca em, vì kêu gi mi người mc áo đó chính là ca em, sau đó có mt s bn trong Nhóm Người Yêu Nước mi mi em tham gia và h quyết đnh là s dùng cái ý tưởng này ca em đ thành lp một cái ging như là chiến dch, thì bên an ninh h có nói vi em rng nếu như vic em làm mt mình thì cũng đã gi là xâm phm an ninh quc gia ri, đàng này em li tham gia Nhóm Người Vit Yêu Nước và em còn làm cho nó mt nhóm na thì rõ ràng hn nhiên là vic đó là xâm phm an ninh quc gia, mà ti đó thì b kết ti rt là nng.

Bên cnh đó thì h cũng yêu cu em là dng s dng cái blog M Nm. Và h nói là cái âm mưu chính tr gì đó ca Nhóm Người Vit Yêu Nước rt là sâu sc. Em không nhn ra được cái điu đó nên em b

T-Shirt-Vietnam-SOS-305.jpg
Thanh niên Việt Nam mặc áo vận động "giữ mầu xanh và an ninh cho đất nước" trên đường phố Hà Nội hôm 18-7-2009.
i kéo, nhưng mà mọi người phải hiểu là ở cái khoảng thời gian 10 ngày 9 đêm trong tù thì nó rất là ghê gớm (khóc). Nhưng mà em chấp nhận từ bỏ tất cả để trở về với gia đình.

Tội trạng?

Tiến sĩ lut Cù Huy Hà Vũ, người được gia đình cô Nguyn Ngc Như Quỳnh nh can thip v mt pháp lý, cũng cho biết mt s thông tin liên quan vic cơ quan an ninh Nha Trang bt gi cô Nguyn Ngc Như Quỳnh trong thi gian va ri.

TS Cù Huy Hà Vũ: Ngay t đu mi người biết rng là cô Nguyn Ngc Như Quỳnh, tc là blogger M Nm, cùng vi nhà báo Phm Đoan Trang, hay là blogger Người Buôn Gió - Bùi Thanh Hiếu, nhng người đy có nhng hành vi như là viết nhng bài viết phn đi vic khai thác bauxite Tây- Nguyên, hay là kêu gi bo v qun đo Hoàng Sa - Trường Sa.

Cô Nguyn Ngc Như Quỳnh cũng như anh Bùi Thanh Hiếu thm chí còn t mình in nhng áo phông mà có nhng dòng ch bo v Hoàng Sa - Trường Sa cũng như là phn đi bauxite nhm bo v môi trường và an ninh quc gia. Thì có th nói lý do chính đ cơ quan an ninh bt giam là hy lý do xâm phm an ninh quc gia thì qu là kỳ cc. l

Chính nhng người đy đang góp phn hay đang tích cc bo v an ninh quc gia mà như vy li quy người ta xâm phm an ninh quc gia thì cái đy hoàn toàn cái có th gi là điên khùng như vy không?

Cái th hai, v mt pháp lut đy, mt cách c th, cho đến gi các cơ quan an ninh bt 3 người đó thì không khép được h vào bt c ti nào trong 14 ti quy đnh ti Chương 11, tc chương vi xâm phm an ninh quc gia. Vy mt khi không xác đnh được ti danh c th nào đó cho nhng người đó, và c th trong trường hp này là cho cô Như Quỳnh, thì phi th thôi.
các t

Bạn nghĩ gì về việc nhiều bloggers và nhà báo bị về tội "xâm phạm an ninh quốc gia"? Hãy gửi đến Ban Việt Ngữ ý kiến của Bạn, hoặc tham gia thảo luận tại Trang blog Ban Việt ngữ RFA

Tt nhiên khi người ta bt giam đy là người ta không nghĩ đnh th mà người ta s phi đưa ra toà trng tr cho đến nơi đến chn đ t nay cái đám hay nhng người nào mà kêu gi bo v chn bin đo thì hãy im cái ming đi vì nó nh hưởng đến cái quan h hu ngh truyn thng 16 ch vàng gì đó ca Trung Quc và Vit Nam. quy

Trong khi Trung Quc vn tiếp tc cho người, cho tàu bè xâm phm lãnh th ri bt giam ngư dân thì chính ph Vit Nam không lên tiếng, mà bây gi nhng người dân bình thường lên tiếng thì không khác gì hơn là lên án chính ph là đã quá nhún nhường, đã quá - nghĩa là có th nói là lc vào, thm chí là đi ngược li li ích ca đt nuc và ca người dân Vit Nam. thu

Thế thì v nguyên tc là cái vic bt giam nó là như thế. Nhưng ngay sau khi bt giam thì thông tin ca nhng người này và trong trường hp này cô Nguyn Ngc Như Quỳnh cũng đã được cái mng thông tin phi chính thng, mng thông tin phi nhà nước đy, đã đưa tin vi nhau, và chính bn thân tôi cũng đã biết được cái thông tin đy qua cái mng thông tin phi chính thng tc các blogger.

Tức tưởi, cay xót…

Mt người bn ca blogger M Nm là bloger Người Buôn Gió - Bùi Thanh Hiếu cho biết ngay sau khi cô Nguyn Ngc Như Quỳnh được v nhà đã liên lc:

Blogger Người Buôn Gió: M Nm thì v được ri. Hôm qua em gi đin cho M Nm ri . Mm thì M nm cũng rt vui mng được v. N

Gia Minh: Vic b cơ quan an ninh bt gi cũng làm cho nhng người b bt đó gián đon hot đng viết blog nhm bày t ý kiến ca h trên trang nht ký cá nhân. Tuy nhiên, theo blogger Bùi Thanh Hiếu thì ông vn theo dõi các thông tin trên đó và sp ti s có cách viết blog như ông trình bày sau đây :

Vic em chm dt s dng mt cái blog thì nó rt là đơn gin, ging như em đóng ca vy thôi, nhưng mà hôm nay khi chính tay em phi tuyên b là em không xài cái blog đó na em thy tc tưởi, em cm thy cay xót.

blogger Mẹ Nấm

Blogger Người Buôn Gió: Vn c lên đ xem. Có th là em viết tiếp nhưng mà em viết mt cái góc đ n ý hơn mt tí. S viết nhưng mà viết thế nào đ phù hp vi hoàn cnh ca mình.

CÔ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - M Nm cũng chia s:

Blogger M Nm: Vic em chm dt s dng mt cái blog thì nó rt là đơn gin, ging như em đóng ca vy thôi, nhưng mà hôm nay khi chính tay em phi tuyên b là em không xài cái blog đó na (khóc) em thy tc tưởi, em cm thy cay xót.

Lý do xót xa là vì nếu như bên cơ quan an ninh điu tra nói là nhà nước có nhng cái vic làm, nhng cái th đ h gi gi là an ninh quc gia thì h nhng vic làm bí mt đ gi ch quyn và cái ch trương khai thác bauxite này là li ích ca c nước ch không phi là mt cng đng nào đó.

Nhưng mà em cm thy c là ti sao nhng thông tin đó không ph biến, không đưa ra cho mi người đ nhng người tr như em phi t tìm hiu, t đc ri đ cui cùng khi mà mình phát đng mt cái gì đó t trong tâm mình thì mi người li nghĩ là cái này là b xúi gic, b lôi kéo?

Gia Minh: C hai blogger va nói đu cho rng vic làm ca h trước đây hoàn toàn đ th hin tinh thn yêu nước và nay dù có b hn chế hơn trước nhưng h vn trung thành vi nhng suy nghĩ lâu nay trước nhng vn đ đang xy ra trên quê hương Vit Nam.

Saturday, September 12, 2009

Người Việt gốc Miên đấu tranh đòi bồi thường.

Người Việt gốc Miên ở miền Nam vốn bản chất hiền hòa. Họ sống quần tụ với nhau trong từng "sóc". Mới đây nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam ở huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang đã trưng dụng đất đai của đồng bào Việt gốc Miên nhưng lại đền bù klhông thỏa đáng. Tức nước vỡ bờ, người Việt gốc Miên đã tập họp biểu tình đòi hỏi nhà cầm quyền Cộng Sản phải đền bù thỏa đáng cho họ ( Cộng Sản Việt Nam có "thói quen" ăn cướp như vậy trong việc trưng dụng đất đai của người dân từ Bắc chí Nam). Chúng đã cho công an, bộ đội, chó săn đến để đàn áp những người biểu tình. Việc gởi lực lượng võ trang hùng hậu đến để đàn áp cuộc biểu tình của người dân Việt gốc Miên một lần nữa cho chúng ta thấy bản chất tàn ác, bất nhân của Cộng Sản Việt Nam. Chúng đã rập khuông "học tập" theo lối của Trung Cộng trong việc đàn áp người dân Tân Cương cách đây mấy tháng. Thật đúng là những đảng "thổ phỉ" chuyên khủng bố người dân!

Wednesday, September 9, 2009

Biển Đông, sự quan tâm của Mỹ và lựa chọn của VN

Trích VietNamNet
09/09/2009 06:23 (GMT + 7)
(TuanVietNam) - Giải pháp cho các tuyên bố về lãnh thổ, lãnh hải và vùng thềm lục địa mở rộng chỉ có thể đạt được bởi một quyết định chính trị ở cấp cao nhất giữa Bắc Kinh và Hà Nội - Gs. Carl Thayer viết cho Tuần Việt Nam.

Tuần Việt Nam ghi lại ý kiến của một nhà Việt Nam học quen thuộc, GS Carl Thayer, Học viện Quốc phòng Australia như một góc nhìn riêng cần tham chiếu.

Người giám hộ ghen tuông

Ngay từ khi Công ước luật Biển của Liên Hợp Quốc (UNCLOS) được thông qua năm 1982 và trở thành luật quốc tế thì nó đã trở thành chủ đề của hợp tác và tranh cãi. Quan niệm về vùng đặc quyền kinh tế EEZ 200 hải lý đã trở thành nguyên nhân tạo ra những vùng chồng lấn trong các tuyên bố của các nước tại biển Đông.

Khi UNCLOS đi vào thực hiện, các quốc gia ven biển bắt đầu tăng cường khả năng thực hiện quyền kiểm soát với các vùng đặc quyền kinh tế bằng việc phát triển các tàu tuần tra trên biển và các máy bay do thám. Một số quốc gia ven biển cũng chiếm đóng các đảo đá và một số khu vực khác ở biển Đông.

"Mỹ có lợi ích to lớn trong việc duy trì ổn định, quyền tự do hàng hải và quyền hoạt động thương mại theo luật quốc tế ở các tuyến hàng hải ở Đông Á... Chúng tôi chống lại bất cứ hành động nào đe dọa các công ty của Mỹ". - Phó Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ, ông Scot Marciel.

Chưa từng xảy ra trường hợp nào hai quốc gia có tuyên bố chủ quyền chồng lấn đưa tranh chấp ra tòa án quốc tế để tìm giải pháp bởi điều này đồng nghĩa với việc sẽ phải chấp nhận một giải pháp có tất cả hoặc không có gì. Do đó, mỗi quốc gia trở thành một người giám hộ đầy ghen tuông với chủ quyền của quốc gia mình.

Nó cũng dẫn tới các vụ va chạm và tình trạng căng thẳng về ngoại giao liên tục diễn ra khi một quốc gia phản ứng với cái được cho là sự xâm phạm chủ quyền quốc gia của một quốc gia khác.

Ủy ban Ranh giới thềm lục địa của Liên Hợp Quốc UNCLCS đã quyết định ngày 13/5/2009 là thời hạn cho các quốc gia ven biển gửi đăng kí tuyên bố về thềm lục địa mở rộng dựa trên các tiêu chuẩn kĩ thuật cụ thể. Việc đệ trình lên UNCLCS không tác động tới tuyên bố về chủ quyền.

Hành động phản đối báo cáo chung của Việt Nam và Malaysia cũng như báo cáo riêng rẽ của Việt Nam của Trung Quốc chỉ có thể ngăn giải pháp của UNCLCS cho vấn đề này. Nói cách khác, tình hình biển Đông vẫn tiếp tục giữ nguyên trạng.

Ảnh: Tuổi trẻ


Sẽ là không thực tế nếu Việt Nam trông đợi vào một bên thứ ba, ngay cả khi đó là một bên thứ ba độc lập như UNCLCS có thể xử lý vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển Đông một cách rõ ràng. Giải pháp cho các tuyên bố về lãnh thổ, lãnh hải và vùng thềm lục địa mở rộng chỉ có thể đạt được bởi một quyết định chính trị ở cấp cao nhất giữa Bắc Kinh và Hà Nội (và các bên liên quan khác) để giải quyết vấn đề thông qua đối thoại.

Hành động đơn phương của Trung Quốc

Căng thẳng ở biển Đông có vẻ tăng lên kể từ năm 2007. Tình trạng căng thẳng này chủ yếu thuộc trách nhiệm của Trung Quốc với các hành động đơn phương của nước này.

Cuối năm 2007, Trung Quốc đã điều động lực lượng hải quân mang tính khiêu khích ở hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa: xây dựng cơ quan hành chính Tam Sa. Tiếp đó, Trung Quốc sử dụng áp lực chính trị đối với hãng dầu khí BP của Anh và Exxon Mobile của Mỹ nhằm buộc các công ty này chấm dứt hoạt động thăm dò khai thác với Việt Nam.

Năm 2009, các tàu hải quân Trung Quốc đã đối đầu với tàu hải quân Mỹ, UNSS Impeccable trong vùng biển ngoài khơi đảo Hải Nam. Chỉ thời gian ngắn sau đó, một tàu ngầm Trung Quốc đang quan sát hoạt động diễn tập hải quân đa phương ở vùng biển ngoài khơi Philippines đã va chạm với hệ thống thiết bị thăm dò hoạt động của tàu ngầm được gắn với tàu khu trục của Mỹ, tàu John S.McCain.

Bài về xung đột Mỹ - Trung trên biển Đông:

Ba góc nhìn về xung đột Mỹ - Trung

Đụng độ Mỹ - Trung và ý nghĩa với tranh chấp biển ĐNA

Ứng xử biển Đông: Nghiên cứu kỹ lưỡng, cân nhắc lợi ích

Đụng độ Mỹ - Trung và lựa chọn ứng xử cho ASEAN

Trung - Mỹ đụng độ trên biển Đông: Chỉ là khởi đầu
Trung Quốc tuyên bố USNS Impeccable của Mỹ đã hoạt động bất hợp pháp trên vùng đặc quyền kinh tế của nước này. Trong khi đó, Mỹ xem vùng đặc quyền kinh tế là vùng biển quốc tế.

Mối quan tâm của nước Mỹ

Hành động của Trung Quốc đã dẫn tới việc chính quyền Obama đưa ra những lời lẽ cảnh báo cẩn trọng tới Trung Quốc rằng Mỹ sẽ không để bị đe dọa.

Tháng 5/2009, Phó Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ, ông Scot Marciel đã tuyên bố thẳng thừng rằng Mỹ “có lợi ích to lớn trong việc duy trì ổn định, quyền tự do hàng hải và quyền hoạt động thương mại theo luật quốc tế ở các tuyến hàng hải ở Đông Á”.

Mỹ đã ngay lập tức phủ nhận các tuyên bố của Trung Quốc liên quan đến vùng lãnh hải và vùng biển nào không dựa trên cơ sở vùng đất có chủ quyền trên đất liền. “Những tuyên bố liên quan đến vùng biển như vậy không phù hợp với luật quốc tế”, ông Marciel nói.

Và quan trọng hơn, ông Marciel tuyên bố “chúng tôi - Mỹ chống lại bất cứ hành động nào đe dọa các công ty của Mỹ".

Một thông điệp mạnh hơn được Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, ông Robert Scher gửi tới Trung Quốc.

Trong tháng 5, ông này đưa ra chiến lược 4 điểm. Một là, Mỹ sẽ thể hiện “bằng ngôn ngữ và hành động” rằng Mỹ có ý định duy trì “lực lượng quân sự vượt trội ở khu vực”.

Hai là,
hải quân Mỹ sẽ lưu ý khẳng định quyền tự do hàng hải bằng các hành động “cố ý và được cân nhắc kĩ” bằng việc tiếp tục hoạt động của Mỹ ở vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc.

Ba là,
Mỹ sẽ xây dựng “mối quan hệ an ninh chặt chẽ hơn với các đối tác ở khu vực, đặc biệt ở lĩnh vực an ninh hàng hải”.

Bốn là, Mỹ sẽ tăng cường cơ chế ngoại giao quân sự mà nước này đã tạo dựng với Trung Quốc để tăng cường liên lạc và giảm nhẹ những rủi ro của việc tính toán sai.

Chính quyền Obama đã nâng quan hệ Mỹ - Trung lên một mức độ mới bằng việc làm chủ nhà của cuộc đối thoại kinh tế và chiến lược ở Washington vào tháng 7/2009 ở cấp bộ trưởng đa phương. Tổng thống Obama cũng sẽ thăm Bắc Kinh vào cuối năm nay để dự Hội nghị thượng đỉnh APEC. Cuối cùng, Tổng tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ và Tổng tư lệnh lực lượng quốc phòng Australia đã đồng ý mời Trung Quốc tham gia vào diễn tập quân sự ba bên. Các cuộc diễn tập này có thể có sự tham gia của một lực lượng nhỏ đơn vị trên bộ và trên biển.

Những cuộc gặp cấp cao này sẽ tạo nền tảng cho chủ nghĩa lạc quan cẩn trọng rằng Mỹ và Trung Quốc có thể xử lý được một cách hoà bình sự khác biệt trong vấn đề biển ở biển Đông.

Việc Mỹ phản đối cơ sở luật pháp của các tuyên bố về biển của Trung Quốc là một tin vui cho Việt Nam. Điều này đồng nghĩa với tham vọng của Trugn Quốc trong việc đe doạ các công ty Mỹ hợp tác với Việt Nam sẽ gặp phải sự phản ứng mạnh mẽ từ Washington.


Lựa chọn nào cho Việt Nam?

Việt Nam phải tiếp tục hành xử ở cả ba cấp độ: song phương, khu vực và trong nước. Việt Nam và Trung Quốc đã có một cơ chế ngoại giao được xây dựng từ lâu, như Uỷ ban hỗn hợp ở cấp Bộ trưởng, và các cuộc trao đổi lãnh đạo cấp cao. Các quan chức Việt Nam phải thống nhất được một tầm nhìn dài hạn và kiên nhẫn hành động để giữ cho tình trạng căng thẳng và va chạm hiện nay không xấu hơn.

Nhưng quan trọng hơn, Việt Nam cần xác định rõ mục tiêu dài hạn của mình là gì.

Ở cấp độ khu vực, Việt Nam cần tiếp tục gia cường hợp tác và cộng tác với các quốc gia ven biển khác như Malaysia, Philippines, Brunei và Indonesia. Và Việt Nam cần phải đảm bảo sự đoàn kết trong ASEAN. Ngoại giao khu vực cần phải nhằm vào tạo áp lực bổ sung với Trung Quốc để thực hiện kiềm chế nước này. Hơn nữa, ngoại giao khu vực cũng cần nhằm đưa ra tuyên bố của các bên ở biển Đông về quy tắc ứng xử. Đó là mục tiêu dài hạn.

Chính sách mới của chính quyền Obama mang lại cơ hội cho Việt Nam để từng bước mở rộng quan hệ an ninh và quốc phòng với Mỹ. Hướng gió đã được hình thành. Các quan chức quân sự Việt Nam vừa qua đã thăm tàu khu trục của Mỹ và không quân hai nước đã có vòng đối thoại đầu tiên. Việt Nam cần xem xét đứng ra tổ chức các hoạt động diễn tập quân sự ở cấp thấp với Mỹ và các cường quốc khác.

Ở trong nước, Việt Nam cần đảm bảo sự đoàn kết trong nước bằng việc tiếp tục thông tin cho công chúng chính sách của Chính phủ trong vấn đề biển Đông và quan hệ với Trung Quốc.

Đó không phải là việc thúc đẩy thái độ chống Trung Quốc mà là xây dựng cơ sở luật pháp và lịch sử cho hành động của Việt Nam.

Năm ngoái, đã có dấu hiệu cho thấy truyền thông trong nước tích cực hơn trong việc nêu vấn đề. Nhìn chung, công chúng vẫn có xu hướng nhìn các vấn đề thuộc chính sách đối ngoại một cách đơn giản và đòi hỏi chính quyền phải hành động. Chính phủ cần giải thích tại sao những hành động như vậy có thể phản tác dụng và đạt được sự ủng hộ của dư luận thông qua sự cởi mở và minh bạch hơn.

  • Gs. Carl Thayer (Học viện Quốc phòng Australia)

Tuesday, September 8, 2009

Những nhà đấu tranh cho dân chủ trong nước bị bắt và bị phỏng vấn những gì?

Những blogger, nhà báo cũng như những người đấu tranh cho dân chủ ở trong nước bị Cộng Sản Việt Nam bắt và bị Công an Cộng Sản Việt Nam thẩm vấn. Nhưng nội dung chúng phỏng vấn như thế nào? Mới đây, phóng viên Gia Minh của đài Á Châu Tự Do đã có cuộc phỏng vấn blogger Người Buôn Gió tức ông Bùi Thanh Chiếu sau hơn một tuần lễ bị tạm giam để điều tra. Blogger Người Buôn Gió nói nội dung những cuộc phỏng vấn liên quan đến Bauxít, Hoàng Sa và Trường Sa , tức là những đề tài nóng bỏng nhất hiện nay ở trong nước có liên quan đến Trung Cộng. Rõ ràng là Cộng Sản Việt Nam đã bị quan thầy của chúng là Trung Cộng "răn đe" phải kiểm soát người dân không được "đụng chạm" đến những vấn đề này. Và dĩ nhiên là "nhà cầm quyền bù nhìn" này phải "cúi đầu tuân lệnh" Trung Cộng. Chưa bao giờ có một nhà nước nào bắt giam người dân vì họ biểu tỏ lòng yêu nước, chỉ duy nhất xảy ra ở nước Việt Nam Cộng Sản mà thôi! Thật nhu nhược không còn chỗ nào để mà nói nữa!

Monday, September 7, 2009

Báo Lao Động cổ vũ tinh thần dân tộc?

Trích rfa
2009-09-06

Trong các vụ bắt giữ liên tục những người có các hành động chống Trung Quốc xâm phạm Trường Sa và Hoàng Sa, nhà nước Việt Nam dưới cái nhìn của nhiều người đều cho rằng đây là hành động có sự áp lực của Trung Quốc vì những bài viết của các blogger hay phóng viên trên mạng đã ảnh hưởng rất lớn đến dư luận gây hình ảnh xấu cho người láng giềng lớn của Việt Nam.

Photo: RFA

Giao diện trang báo Lao Động

Tuy nhiên trên tờ báo Lao Động số ra ngày 03 tháng 09 lại công khai có bài viết cổ vũ tinh thần dân tộc thông qua cuộc triển lãm về Hoàng Sa - Trường Sa được tổ chức tại TPHCM vài ngày trước đây. Tại sao hai vấn đề lại mâu thuẫn nhau như vậy?

Vụ bắt giữ cô Nguyễn Ngọc Quỳnh Như, chủ nhân trang blog Mẹ Nấm có lẽ chưa phải là kết thúc cho loạt bắt bớ các blogger có bài viết liên quan đến Trung Quốc. Trong khi các cư dân mạng vẫn còn băn khoăn tự hỏi không biết bao giờ đến lượt mình thì một blogger khác là Bút Thép cũng được công an mời lên thẩm vấn về việc mặc áo có in những lời lẽ chống Trung Quốc. Những chiếc áo này cũng là tác nhân chính dẫn blogger Mẹ Nấm vào tù mấy ngày trước đây.

Kêu gọi lòng yêu nước

Thế nhưng vào sáng ngày 03 tháng 9, sau lễ quốc khánh một ngày, trên tờ báo Lao Động Online, tờ báo chính thống của nhà nước đã đăng trên trang nhất bài viết của Lê Thanh Phong có tựa đề là “Lớn nổi thành người”, tựa đề này mượn câu kết của bài thơ “Quê hương” của Đỗ Trung Quân, “Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”.

Các bạn trẻ phải biết về những ngư dân bị tàu lạ húc chìm trên vùng ngư trường của nước mình, bị bắt vì đánh cá của quê hương mình, và quan trọng nhất là phải biết cương vực lãnh thổ của cha ông xác lập đang bị người ta vẽ lại theo ý đồ và tham vọng lấn chiếm.”

Lê Thanh Phong

Trong lời giới thiệu của tòa soạn báo Lao Động người đọc chú ý một chi tiết rất lạ, đó là lần đầu tiên một tờ báo chính thống công nhận việc chính phủ Sài Gòn từng có những nỗ lực về vấn đề này, tờ báo viết:

“Một triển lãm quy mô lớn đầu tiên về Hoàng Sa – Trường Sa được tổ chức tại TPHCM kể từ 30. 4.1975 đến nay. Trước đó, cũng đã có một cuộc triển lãm Hoàng Sa – Trường Sa đẫm trong nước mắt vào năm 1974 tại Sài Gòn.”

Tác giả Lê Thanh Phong mở đầu bài viết dưới hình thức một tuyên ngôn, cách thức thường thấy của báo chí Việt Nam mỗi khi muốn nhấn mạnh một vấn đề quan trọng. Tác giả Lê Thanh Phong viết:

“Những ai có sự quan tâm đến một phần máu thịt của đất nước đến để nhìn ngắm những hình ảnh, tiếp cận những tư liệu quý giá về Hoàng Sa, Trường Sa. Còn những ai còn xa lạ với những tên gọi của những vùng đất tiền tiêu trên biển Đông, thì đây cũng là dịp để biết và nhớ, bởi vì "quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người".

Triển lãm Hoàng Sa - Trường Sa: Biển đảo VN tại TPHCM nhân ngày Quốc khánh 2.9 không chỉ là một đợt tuyên truyền thông tin, tư liệu về biển Đông và hải đảo. Đây là một lời khẳng định lòng yêu nước, tinh thần tự chủ, tự cường dân tộc của mọi người dân, nhất là các bạn trẻ, những người sẽ nắm giữ vận mệnh quốc gia trong tương lai.”

Vào phần chính của bài viết, tác giả Lê Thanh Phong lớn tiếng kêu gọi tuổi trẻ Việt Nam đừng nên thờ ơ trước những biến động hồi gần đây về vấn đề biển đảo và hãy ý thức trách nhiệm của mình, tác giả viết:

“Những người trẻ tuổi sớm ý thức được trách nhiệm giữ gìn đất nước và xây dựng quốc gia, không sợ hãi trước bất cứ thế lực nào thì phải biết được chúng ta đang ở đâu, đứng ở vị trí nào trên thế giới này.

Các bạn trẻ phải biết về những ngư dân bị tàu lạ húc chìm trên vùng ngư trường của nước mình, bị bắt vì đánh cá của quê hương mình, và quan trọng nhất là phải biết cương vực lãnh thổ của cha ông xác lập đang bị người ta vẽ lại theo ý đồ và tham vọng lấn chiếm.”

Ngạc nhiên, mâu thuẫn

Trước một bài viết có sức thuyết phục được cho phép xuất hiện trên một tờ báo của nhà nước trong lúc này khiến người ta không khỏi ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì chỉ nhiều tháng trước đây khi chưa đọc bài báo này, rất nhiều người trẻ trong nước đã không những “lớn thành người” mà họ còn vươn vai trở thành anh hùng, trở thành thành Phù Đổng. Họ đã hiên ngang tuyên bố trên các trang blog của mình về những điều mà cho tới nhiều tháng sau tác giả Lê Thanh Phong mới kêu gọi. Kết quả cho sự “lớn thành người” này thì hầu hết trong số họ đều đã bị bắt.

Em bị mời là vì em mặc cái áo xanh mầu đọt chuối ở giữa phía trước nó có chữ “NO Bô-xít, Hoàng Sa Trường Sa là của VN” còn sau lưng thì nó có dòng chữ “Người Việt Yêu Nước SOS, giữ mầu xanh và an ninh cho Việt Nam”.

Blogger Mẹ Nấm

Bắt đầu là Điếu Cày với các cuộc xuống đường chống Trung Quốc cùng với nhiều người khác. Rồi hàng ngàn bài viết xuất hiện của Tạ Phong Tần, Người Buôn Gió, Bút Thép, Mẹ Nấm, Sphinx, Phạm Đoan Trang và nhiều nữa. Các bài viết này đã xuất hiện trên các trang blog cá nhân và như mọi người đều biết, tất cả những người vừa được nhắc đến đều đã bị bắt, bị ngồi tù với tội danh trốn thuế, xâm phạm an ninh quốc gia và cũng có người không hiểu mình đã phạm tội gì.

Tội danh chính thức của blogger Mẹ Nấm là đã mặc chiếc áo có in dòng chữ Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam. Trong một lần phỏng vấn với thông tín viên Hà Giang sau khi cô bị công an mời lần đầu tiên, blogger Mẹ Nấm tức Nguyễn Ngọc Quỳnh Như cho biết:

“Em bị mời là vì em mặc cái áo xanh mầu đọt chuối ở giữa phía trước nó có chữ “NO Bô-xít, Hoàng Sa Trường Sa là của VN” còn sau lưng thì nó có dòng chữ “Người Việt Yêu Nước SOS, giữ mầu xanh và an ninh cho Việt Nam”. Họ nói với em lý do chính họ mời em là vì em mặc cái áo đó.”

Và mới đây nhất blogger Bút Thép cũng trong trường hp tương tự. Anh bị chính quyền mời lên trả lời về chiếc áo này, phóng viên Trân Văn của đài Á Châu Tự Do ghi nhận sau đây:

“Công an đến nhà mời tôi lên trụ sở làm việc. Họ hỏi tôi về việc tôi mặc cái áo kêu gọi bảo vệ Tây Nguyên, giữ màu xanh cho Tây Nguyên, phản đối việc Trung Quốc khai thác bô-xít. Trên áo thì phía đàng trước có ghi chữ "Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam", "Stop bauxite", "No China". Còn đàng sau là chữ "SOS" cuốn lấy Tây Nguyên, có dòng chữ "Giữ màu xanh và an ninh cho Việt Nam"”.

Trách nhiệm truyền thông

Việc bắt người song song với chiến dịch vận động lớp trẻ tích cực yêu nước, chống lại những áp đặt mà Trung Quốc đã và đang áp dụng với đất nước phải hiểu như thế nào cho phù hợp? Nhất là những dòng chữ mạnh mẽ sau đây được thấy trong bài báo mang tên “Lớn nổi thành ngườicủa tác giả Lê Thanh Phong:

“Không phải là một cuộc triển lãm đẫm nước mắt như đã từng xảy ra 35 năm trước, nhưng chắc chắn đã thắp lên ngọn lửa ái quốc trong mỗi người chúng ta. Đã có nhiều bạn trẻ đến với cuộc triển lãm, tự hào về trí tuệ của cha ông, sức mạnh của dân tộc.”

Tác giả Lê Thanh Phong mượn cuộc triển lãm trước đây 35 năm tức lúc VNCH chịu thất thủ, mất cả người lẫn đảo Hoàng Sa để nhắc lại món nợ máu mà dân tộc còn canh cánh qua cụm từ một cuộc triển lãm đẫm nước mắt. Người trẻ Việt Nam khi đọc bài viết này sẽ nghĩ gì khi hai vấn đề trái ngược xảy ra cùng lúc một cách khó hiu như vậy. Phải chăng đây là bài viết nhằm xoa dịu dư luận sau khi những cuộc bắt bớ tràn lan xảy ra?

Nhiều người không tin như vậy. Vấn đề không nằm ở chỗ xoa dịu vì nhà nưc chuyên chính Việt Nam từng chứng tỏ sức mạnh của mình trước những lực lượng mà họ xem là thù nghịch. Huống chi lần này những kẻ bị bắt đều không một tấc sắt trong tay và tuổi đời của nhiều người trong họ chưa quá 35. Nhà nước không có lý do gì để sợ hãi. Bài viết này nếu nhìn ở một góc độ khác người ta có thể tạm hài lòng với câu trả lời rằng đây là một cuộc đánh nhanh rút lẹ của báo chí. Trước đây một bài báo tương tự nhưng tính cách kích động tinh thần yêu nước thì nhẹ nhàng hơn cũng đã xuất hiện trên một tờ báo công an lớn nhất nước. Và chỉ hai ngày sau đó đã bị rút xuống mà không đưa ra lý do. Lần này thì liệu bài viết Lớn nổi thành ngườixuất hiện bao lâu?

Chỉ sợ rằng tuổi trẻ Việt Nam tin theo bài viết một cách ngây thơ, comment những ý kiến của họ trên các trang blog một cách công khai thì sẽ tiếp tục lãnh nhận những hậu quả mà các blogger khác đang chịu. Lúc đó chắc chắn họ cũng sẽ lớn thành người nhưng chỉ sau khi được tôi luyện trong các nhà giam tăm tối.

Trách nhiệm truyền thông trong vấn đề này phải được hiểu như thế nào?

Friday, September 4, 2009

Những mảnh đời bất hạnh

Ở Việt nam, có những đường dây đưa người Việt sang Âu Châu bất hợp pháp. Họ rỉ tai nhau là khi sang được Âu Châu như Anh, Pháp thì rất dễ kiếm tiền và trở nên giàu có sau một thời gian ngắn. Cũng bởi vì tin tưởng vào những người môi giới mà không ít bậc cha mẹ ở Việt Nam bán của cải, thậm chí cầm cố cả nhà cửa, ruộng vườn để con mình được ra hải ngoại kiếm tiền gởi về phụ giúp gia đình. Nhưng thực tế thì lại khác hẳn. Có nột số thanh niên nam nữ, khi sang đến Pháp, vì là thuộc diện nhập cư bất hợp pháp cho nên rất khó khăn khi ở thành phố. Lúc đó, những người môi giới khi đã nhận đủ tiền thì bỏ mậc họ và lo lthực hiện những chuyến làm ăn mới. Những thanh niên nam nữ Việt Nam vì cư trú bất hợp pháp, lại thân cô thế cô, sợ cảnh sát nên phải vào rừng sống chui, sống nhủi. Đọc bài Câu chuyện người rừng, ta thương cảm cho những thanh niên nam nữ tội nghiệp này. Khi nào còn chế độ Cộng Sản đè đầu cưỡi cổ người dân thì vẫn còn những cảnh thương tâm này. Một chế độ bất nhân, khốn nạn và đốn mạt như vậy chắc chắn sẽ không thể nào tồn tại lâu được nữa.

Wednesday, September 2, 2009

Phản ứng về vụ bắt blogger và nhà báo

Trích BBC News

Phạm Đoan Trang

Các vụ bắt giữ được tiến hành cuối tuần trước

Tổ chức Phóng viên Không biên giới (Reporters Sans Frontières - RSF), trụ sở đặt tại Paris, vừa ra thông cáo lên án vụ bắt giữ blogger Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió) và phóng viên Phạm Đoan Trang.

Thông cáo viết: "Chúng tôi bất bình về việc chính quyền đàn áp những người chỉ trích".

"Trong những tháng gần đây quyền tự do ngôn luận [ở Việt Nam] đã thu hẹp lại vì chính phủ lo ngại trước các chủ đề liên quan tới quan hệ với Trung Quốc."

"Chúng tôi kêu gọi trả tự do nhanh chóng cho ông Hiếu và bà Trang vì những chỉ trích của họ không gây đe dọa gì cho an ninh quốc gia và chỉ là quyền cơ bản về tự do ngôn luận."

Tuy tổng biên tập tờ VietnamNet, nơi phóng viên Đoan Trang làm việc, đã chính thức bác bỏ thông tin nói rằng cô bị bắt vì viết bài trên tờ báo mạng này, nhiều người trong cộng đồng blogger vẫn cho rằng các bài báo về tranh chấp lãnh thổ Việt - Trung và vai trò của Trung Quốc trong Hội nghị Geneva 1954 chia đôi đất nước đã dẫn đến việc Đoan Trang bị bắt.

Tương tự, họ cho rằng các bài đăng trên blog Người Buôn Gió về quan hệ Việt Trung, các dự án bauxite và tranh chấp đất đai tôn giáo là lý do công an bắt Bùi Thanh Hiếu.

Thế nhưng lại cũng đang có quan điểm khác trong giới quan sát về một 'làn sóng trấn áp' những người bị cho là gây đe dọa cho an ninh quốc gia, chứ không hẳn về tự do ngôn luận.

Cơ quan an ninh chưa đưa ra bất kỳ thông báo gì về hai vụ bắt giữ này.

Đầu tháng này, cơ quan an ninh điều tra được biết sẽ chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm sát để khởi tố "vụ án đặc biệt nghiêm trọng xâm phạm an ninh quốc gia" và sớm xét xử các nghi phạm.

Quan ngại

Tổ chức RSF trước đây đã đặt Việt Nam vào danh sách 12 quốc gia "kẻ thù của internet" vì các hoạt động giới hạn tự do trên mạng.

Giáo sư Carlyle Thayer, chuyên gia về Việt Nam tại Học viện Quốc phòng Australia, nhận xét với BBC: "Đảng Cộng sản Việt Nam và hệ thống an ninh không thể chấp nhận các việc mà họ không kiểm soát được".

"Không gian ảo là thách thức lớn vì các công dân không tên tuổi có thể đăng tải các quan điểm và trao đổi ý tưởng với người ở cả trong nước lẫn ngoài nước."

"Các blog là chiến tuyến cuối cùng của tự do."

Ông Thayer nói rằng với các vụ bắt giữ blogger, Việt Nam đang tiến sâu vào không gian ảo.

Bắt giữ người bất đồng chính kiến trên mạng không thể giải quyết được các vấn đề mà họ phản ánh như sự mạnh bạo của Trung Quốc ở Biển Đông hay quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc.

GS Carlyle Thayer

"Thế nhưng bắt giữ người bất đồng chính kiến trên mạng không thể giải quyết được các vấn đề mà họ phản ánh như sự mạnh bạo của Trung Quốc ở Biển Đông hay quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc."

Trong khi đó Liên minh Báo chí Đông Nam Á (Seapas), cơ quan vận động cho tự do báo chí tại vùng Đông Nam Á, bày tỏ quan ngại trước các vụ bắt giữ mà theo họ liên quan tới vị thế của Việt Nam trong vùng.

Ông Roby Alampay, Giám đốc Điều hành, nói với BBC tổ chức của ông cho rằng "các vụ bắt giữ này xảy ra theo một công thức đàn áp mà Seapas đã từng quan ngại. Sự cứng rắn đối với tự do ngôn luận đang có vẻ gia tăng tại Việt Nam".

"Đây không chỉ là sự quan ngại cho người dân Việt Nam, mà còn là sự quan tâm đối với các công dân vùng Đông Nam Á, vì sang năm Việt Nam sẽ đảm nhận chức chủ tịch nhóm nước Asean."

"Trong bản Hiến chương mới được thông qua gần đây của khối Asean, lãnh đạo nhóm nước này nói rằng họ theo đuổi các tiêu chuẩn về nhân quyền phổ quát trên thế giới."

"Nếu các nước Asean thực lòng với chủ đề này, họ cần hiểu và làm theo các tiêu chuẩn nhân quyền được quốc tế thừa nhận, trong đó có tự do ngôn luận, tự do phát biểu, người dân có quyền chỉ trích chính sách của chính phủ, bao gồm cả chính sách đối ngoại."

Tuesday, September 1, 2009

Đinh Từ Thức

Đinh Từ Thức – Đảng Cộng sản Việt Nam và Di chúc Hồ Chí Minh (2)

Posted using ShareThis

Đinh Từ Thức

Đinh Từ Thức – Đảng Cộng sản Việt Nam và Di chúc Hồ Chí Minh (1)

Posted using ShareThis

Thêm một nhà báo nữa bị bắt tại Việt Nam.

Tiếp theo nhà báo Huy Đức bị sa thải và không được làm việc cho tờ SaiGon Tiếp Thị (blogger Osin), Blogger Người Buôn Gió cũng bị bắt ở Hà Nội. Mới đây, nhà báo Đoan Trang, một phóng viên trẻ tuổi của VietNamNet mà cũng là người chủ trương của Tuần Việt Nam, một bộ phận của VietNamNet cũng bị bắt ở Hà Nội. Được biết là nhà báo Đoan Trang đã có những bài viết về Hoàng Sa, Trường Sa, về thái độ bá quyền của Trung Cộng, về những tranh chấp lãnh thổ giữa Việt Nam và Trung Cộng. Như vậy là Việt Nam Cộng Sản cương quyết trấn áp những người dân, nhà báo nào đề cập hoặc đụng chạm đến quan thầy của chúng là Trung Cộng. Nhà cầm quyền đứng đầu một quốc gia tự chủ mà có thái độ hèn hạ như vậy thì cũng thuộc loại "xưa nay hiếm"!