» Tác giả: Thạch Đạt Lang
» Dịch giả:
» Thể lọai: Bài viết
» Số lần xem: 786
1. Đoàn Kết... chết hết, chia rẽ... chết lẻ tẻ
Chết rồi! bỏ vô hòm đóng lại!
Người chết đi đằng trước,
Người sống đi đằng sau,
Một lũ kéo nhau vừa khóc, vừa mếu...
Cứ mỗi lần đi dự những buổi hội thảo hay sinh hoạt cộng đồng, nghe ai đó kêu gọi, nhắc đến chữ đoàn kết là Đạt Lang tui nhớ đến bản nhạc “Kết Đoàn! Chúng ta là sức mạnh, đoàn kết ta bền vững...” bị sửa lời như trên và rồi không khỏi tủm tỉm cười.
Cười vì lời nhạc sửa đổi và cười vì dường như càng kêu gọi đoàn kết thì dân Việt nam lại...càng chia rẽ hơn. Có đúng như vậy hay không? Nếu đúng (tức là không trật) thì tại sao lại có “sự cố” như dzậy?
Tui có đọc trong một cuốn sách ở đâu đó nhận xét (rỉ) của một người Nhật về người Việt Nam như sau:
‒ Mỗi người Việt Nam là một viên kim cương (Thứ thìệt nghe, khai thác từ hầm mỏ bên Sierra Leon đem về hải cảng Antwerpen bên Bỉ, cắt gọt đàng hoàng, không phải loại kim cương nhân tạo), mỗi người Nhật là một cục đất sét (cũng thứ thiệt luôn).
‒ Kim cương thì rất quý giá, lúc nào cũng sáng chói, lấp lánh dưới ánh sáng, còn đất sét thì dơ bẩn, giá trị rất ít, nếu không muốn nói rằng chẳng có gì ngoài việc dùng làm vật liệu sản xuất bình, lọ... sành, sứ và ở đâu cũng có. Tuy nhiên kim cương không bao giờ dính lại được với nhau, đất sét ngược lại, chỉ cần chút nước là 3, 4 cục riêng rẽ sẽ trở thành một.
Mja! Tên Nhật viết quyển sách ba điều bốn chuyện này coi bộ cũng ba que, xỏ lá tợn. Hắn làm bộ khen, bơm dân Việt Nam mình cạch cạch, thổi lên tuốt ngọn cây, ngon lành quá cỡ thợ mộc (dĩ nhiên từng người một thôi); rồi đùng một cái, rút kiếm Samurai chặt... bụp một phát, chửi xéo dân mình là không biết đoàn kết để tạo thành sức mạnh của tập thể.
Đat Lang tui đọc mà tức... quá sức lẽ mình, định xét nát quyển sách đang cầm trên tay, nhưng chợt nhớ ra là sách mượn, không có tiền mua cuốn khác đền, nên kịp ngừng lại. Tiền lương bà xã kiểm soát từng Euro, Konto online check hàng ngày, mất một đồng là bã “phát hiện” được ngay, làm sao dám nhiếm ra một ít mà mua, mà nếu có nhiếm được thì... mua thứ khác đáng giá hơn... sách, báo chứ? Đúng hông? Không đúng là bà...bắn tui đi.
Thôi! xin trở lại vấn đề. Ngẫm nghĩ, thấy anh Nhật nói đúng chứ không sai, hay có sai thì cũng... chút chút thôi.
Người Việt chúng ta đứng riêng rẽ thì rất thành công, những tấm gương như kỹ sư Dương Nguyệt Ánh chế tạo bom áp nhiệt (Thermobaric), giáo sư Nguyễn Xuân Vinh làm việc cho NASA, Trịnh Tuệ với 7 bằng kỹ sư (về Việt Nam thành... 7 bằng tiến sĩ) và mới nhất đây ở Orleans, Joseph Cao đắc cử vào Hạ viện Hoa Kỳ,... là những bằng chứng rõ rệt nhất. Tuy nhiên, đến ngày hôm nay người viết vẫn chưa được thấy một công ty, một tổ hợp, một nhóm nhà khoa học nghiên cứu... mang tên Việt Nam có được một thành công rực rỡ đáng kể. Việc kết hợp khối người Việt hải ngoại thành một lực lượng đồng nhất (đồng nhất chứ không phải duy nhất) để có thể tạo được những thành quả to lớn mang tầm vóc quốc tế, dường như là một việc bất khả thi.
Có nhiều yếu tố ngăn chận sự đoàn kết của người Việt, thử điểm qua vài yếu tố chính.
Theo sự nhận xét của tui, yếu tố quan trọng thứ nhất khiến người Việt ít đoàn kết là tính ích kỷ, không biết hi sinh quyền lợi nhỏ của bản thân để đạt được một điều lợi chung lớn hơn, mà bản thân mình cũng (sẽ) được nhiều hơn.
Một thí dụ điển hình tui được biết, do một anh bạn là kỹ sư thiết kế (design), đồng thời làm việc trong Betriebsrat (công đoàn IG Metall ‒ Industriegewerkschaft Metall, “Industrial Union of Metalworkers”) của một hãng chế tạo xe hơi ở Đức kể lại. Anh cho biết chưa đến 5% tổng số người Việt trong hãng tham gia thành đoàn viên công đoàn, trong khi so với các dân tộc khác (không kể Đức) như Thổ Nhĩ Kỳ (Turkey), Nam Tư (Yugoslavia) hay Tây Ban Nha (Spain), số đoàn viên bao giờ cũng là 50-70%, thậm chí có nhà máy lên tới 80% công nhân viên là đoàn viên công đoàn.
Tui hỏi lý do, anh cho biết người Việt trong hãng anh làm không sốt sắng tham gia công đoàn vì phải đóng nguyệt liễm 1% tiền lương Brutto (Gross income). Nhiều người không gia nhập thì thôi, lại còn lý luận rằng không là đoàn viên nhưng khi công đoàn tranh đấu cho công nhân viên được lên lương, họ vẫn được hưởng, vậy thì dại gì mà mỗi tháng phải mất vài chục Euro? Vậy thì những người đoàn viên công đoàn đều ngu dại hết hay sao?
Sau khi nghe chuyện đó, tui tò mò đọc sách, tìm hiểu về sự hình thành và quá trình tranh đấu của công đoàn IG Metall Đức. Qua đó mới biết rằng, để đạt được thành quả ngày hôm nay cho công nhân viên ngành sắt thép Đức mỗi năm được hưởng 6 tuần lễ nghỉ Urlaub (Vacation), tuần làm việc 35 tiếng (hiện nay vì tình hình kinh tế, nhiều hãng đã tăng trở lại 37,5 hay 40 tiếng/tuần), được tiếp tục trả lương trong 6 tuần lễ bệnh đầu tiên trong năm (sau đó qũy bảo hiểm sức khỏe sẽ trả tiếp) công đoàn đã phải tranh đấu trường kỳ trong nhiều năm, khi đàm phán với giới chủ nhân, khi đình công làm áp lực... mỗi năm từng bước một. Tiền đâu họ hoạt động nếu không có nguyệt liễm của đoàn viên?
Yếu tố thứ hai là lòng ganh tị, hám danh, tranh giành, hơn thua nhau những chuyện không đáng. Sự ganh tị thường ngấm ngầm, không bộc lộ ra ngoài nhưng âm ỉ, kéo dài và sẽ bùng nổ khi có dịp. Người ta dễ dàng bôi bẩn, vu khống, chụp mũ, nói xấu sau lưng nhau... chỉ vì những điều nhỏ nhặt như cảm thấy thua kém người khác hay không đạt được những gì mình muốn, nhất là khi có được phương tiện truyền thông trong tay. Việc tranh nhau chức vụ chủ tịch Văn bút VNHN giữa các ông Viên Linh, Sơn Tùng, Đặng Văn Nhâm... cuối thập niên 90 là một bằng chứng rõ rệt.
Người Việt hải ngoại hầu như chỉ kết hợp được với nhau khi có những biến động lớn, như vụ Trần Trường, vào năm 1999, treo cờ đỏ sao vàng và hình ông Hồ Chí Minh trong tiệm bán và cho thuê phim video, đĩa nhạc... mà ông Trường sở hữu, hay là vụ biểu tình phản đối báo Người Việt in hình chậu rửa chân cho mấy người làm nail có hình cờ vàng ba sọc đỏ hoặc những cuộc biểu tình chống mấy ông Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết qua Mỹ...khoe “Duyên Dáng Việt Nam”, vận động hội nhập vào WTO hoặc vụ phản đối nghị viên Madison Nguyễn định đổi tên Little Sàigòn và mới nhất là cuộc biểu tình phản đối cuộc triển lãm tranh và văn học nghệ thuật VAALA...
Khi những sự việc đó trôi qua hoặc chìm xuống rồi, thì... ai về nhà nấy. Còn lo cơm áo, bill mortgage, xe, điện, nước, telephone... Ôi chao, đủ thứ, tối tăm mặt mũi chứ bộ chơi sao? Dĩ nhiên! Đi biểu tình vậy là... may rồi, muốn gì nữa? Bỏ ăn chơi, bỏ việc nhà cuối tuần, bỏ shopping... tham gia đóng góp vậy là quá sức rồi. Thêm nữa ai chịu cho thấu?
Nhưng nếu có ai đó tò mò, lấy một tờ báo tiếng Việt hay thông cáo kêu gọi các cuộc biểu tình đọc, sẽ thấy danh sách các hội đoàn, tổ chức... tham dự dài... ngoằn ngoèo, dài thậm thượt, dài... lê thê, dài... mút chỉ cà tha. Đọc không cách chi mà nhớ hết được, nhưng nếu chịu khó suy nghĩ hay hồi tưởng...chút chút, thì chắc chắn sẽ nhận ra rằng nhiều hội đoàn, tổ chức trong cái danh sách đó mỗi năm hoạt động chừng...một lần là tối đa, hay chỉ có tên không có thực, hoặc số thành viên chỉ lèo tèo năm ba người (kể cả vợ chồng, con cái, anh chị em...). Vậy thì thành lập cho nhiều để làm gì? Nếu không là để lấy...danh, để '' Nổ '' cho lớn, cho mọi người biết rằng....ta đây cũng (ngon lành) như ai.
Nhớ có lần nói chuyện với một anh đồng nghiệp người Đông Đức cũ, nhờ đi ăn trưa trong Kanteen thường ngồi chung bàn, riết rồi thành quen, anh là kỹ sư cơ khí bên miền Đông, khi bức tường Bá Linh sụp đổ, trôi dạt qua chỗ tui ở mần Techniker (Technician). Một lần lại nhà ảnh chơi, ảnh cho tui coi cái bằng tốt nghiệp rồi vui vẻ nói:
‒ Gut! Hauptsache habe ich eine Arbeit und verdienne gut genug fuer meine Familie. Ingenieur oder nicht ist nicht zu wichtig. (Tốt! Chuyện chính là tôi có một việc làm và kiếm đủ tiền cho gia đình. Kỹ sư hay không, không quan trọng lắm).
Anh bạn Đức này đúng là thật thà quá, chưa học được cách làm pháo của dân Việt Nam. Nghĩ lại tui cũng thấy ngượng với ảnh, vì xét ra mình cũng thuộc loại “nổ” chẳng kém ai. Đi làm lao động, lương chỉ cao hơn lương mấy người làm ở trong Mc Donald không tới một Euro/giờ mà ai hỏi tới cũng làm bộ (khiêm nhường) bỏ nhỏ, “Tui làm việc lãnh lương AT (Ausser Tarif) anh/chị ạ. Năm 70.000 Euro, chưa kể tiền thưởng cuối năm.”
Dĩ nhiên Đạt Lang tui sức mấy mà dám “bẹc cà na” với anh đồng nghiệp Đức kia, ảnh chỉ nghe vài câu tiếng Đức (học mà không cần đến trường từ hồi còn... ở Việt Nam) là biết tỏng mình thuộc loại nào rồi.
Nhưng từ nguyên nhân sâu xa nào mà người Việt chúng ta thích “nổ”? Vì tự ti hay tự tôn mặc cảm? Để che dấu sự thua kém của mình hay để cảm thấy tự “sướng” khi có cảm giác người khác nể phục mình?
Nhớ lại thời gian sau ngày 30/04/75, khi những người lính QĐND miền Bắc mới vào Sàigòn, người dân miền Nam đã có nhiều chuyện cười về những quả pháo điện quang toàn hồng như: Ti vi chạy đầy đường, trữ lượng mỏ dầu hỏa của ta lớn như con voi trong khi trữ lượng tất cả các mỏ dầu trên thế giới cộng lại chỉ bằng con tem dán trên lưng con voi, Nhật Bản đang định mua khói nhà máy của ta, cứ một tàu khói đổi một tàu máy cày Kubota...
Sang đến thập niên 90, khi khúc ruột (non) ngoài ngàn dặm bắt đầu... chuyển động thì bệnh nổ... “lây lan” sang một số người một thời là... “ma cô, đĩ điếm” về thăm quê hương (là chùm khế ngọt). Rất nhiều Việt kiều về VN lúc đó, không bác sĩ, kỹ sư... thì chí ít cũng là... chủ hãng, chủ tiệm..., ít thấy ai nói qua Mỹ đi cắt cỏ (Đụng chạm nghề nghiệp anh Caubay quá. Xin lỗi nghe anh!) rửa chén, phục vụ trong nhà hàng, làm nail, tóc hay là assembler hãng điện tử...
Thế mới biết Việt Nam ta (trong nước) toàn anh hùng và (hải ngoại) toàn trí thức. Tuy nhiên lần này bệnh “nổ” không làm cho người nghe cười mà làm cho họ thấy nể nang, kính phục... mấy cây “pháo đại” vô cùng.
Gần nhất là bệnh nổ trên DCVOnline, ở đây cũng không thiếu gì những cây pháo đại hay điện quang toàn hồng. Nhiều nickname làm thơ, góp ý kiến chửi bới cộng sản tàn tệ, khoe khoang tầu ngầm với đầu đạn nguyên tử... sẵn sàng đem thả xuống đầu cộng sản Hà Nội, hay hàng ngày than khóc, kêu gào tự do, dân chủ, đa nguyên cho hơn 84 triệu dân Việt Nam trong nước nghe muốn điếc con ráy, tưởng chừng như cộng sản Việt Nam sắp sụp đổ hay bị đánh tan tành tới nơi. Nhiều khi Đạt Lang tui đọc thấy hồ hởi, phấn khởi, nằm tưởng tượng đến ngày tàn của CSVN mà sướng lịm cả người, nhưng chỉ trong vài giây đã bàng hoàng tỉnh mộng nhận ra rằng:
“Trương đậu hũ, Lý đậu hũ!
Đêm kề gối mộng, nghìn mơ...
Sáng ra nấu đậu như xưa, khác gì?”
Cho dù là vì lý do nào đi chăng nữa thì máu thích nổ ngay từ đầu đã là chướng ngại cho sự đoàn kết. Mang tâm lý bất phục kẻ khác khiến cho ta khó có sự thông cảm khi đối thoại, ta sẽ không lắng nghe, sẽ dễ chê bai, dè bỉu, bôi bác... những ý kiến hay việc làm của người khác ngay từ đầu, cho dù những ý kiến hoặc việc làm đó sẽ đem đến những kết quả thực tiễn, đáng khen, có lợi cho tập thể.
Khi đã không lắng nghe, không thông cảm, không tôn trọng nhau, người ta khó có thể kết hợp với nhau, đặt mục tiêu, quyền lợi của tập thể lên trên mục đích, quyền lợi cá nhân. Đi xa hơn phải biết đặt quyền lợi đất nước, dân tộc lên trên quyền lợi tổ chức, đảng phái, tôn giáo...
Yếu tố thứ ba làm cản trở sự đoàn kết là tôn giáo. Việt Nam có hai tôn giáo chính là Phật giáo và Thiên chúa giáo. Phật giáo (không kể những người chỉ thờ cúng ông bà) có con số tín đồ lớn hơn nhưng là một tôn giáo với tổ chức lỏng lẻo, trong lúc Thiên chúa giáo ít tín hữu hơn, chưa đến 10% tổng số dân nhưng tổ chức rất chặt chẽ, hoạt động hầu như luôn có sự chỉ đạo của tòa thánh Vatican. Trong suốt cuộc chiến Quốc‒Cộng, những biến động chính trị ở miền Nam hầu hết đều có sự tham gia của hai tôn giáo lớn này. Ngoại trừ một số ít cao tăng, thật sự vì đạo, đời, đất nước, dân tộc... những người lãnh đạo tinh thần hai tôn giáo lớn này chỉ nhằm mục đích tranh dành ảnh hưởng, quyền lực cho tôn giáo mình. Họ quên đi một điều: trước khi là Phật tử hay con chiên của Chúa, họ là người Việt Nam.
Nếu mục đích thay đổi chế độ cộng sản Hà Nội không phải vì tự do, dân chủ, đa nguyên cho toàn dân Việt Nam mà chỉ để phục vụ cho quyền lợi hay sự bành trướng tôn giáo, chắc chắn những người lãnh đạo tinh thần của hai tôn giáo trên khó bắt tay được với nhau và sẽ không bao giờ nhận được sự ủng hộ của toàn dân.
Lẽ tất nhiên còn nhiều yếu tố khác ảnh hưởng đến sự đoàn kết, nhưng xin ngừng ở đây vì bài viết tương đối đã dài.
Ngày hôm nay đất nước đang đứng bên bờ vực thẳm với sự xâm lăng trắng trợn của Tầu cộng qua những chuyện Hoàng Sa‒Trường Sa, việc cắm lại cột mốc biên giới, dựng lại Ải Nam quan, và mới đây nhất là việc khai thác quặng Bô-xít (Bauxite) để sản xuất nhôm ở Tây Nguyên. Sau việc khai thác Bô-xít này, chắc chắn sẽ còn nhiều sự việc khác diễn tiến bất lợi hơn cho Việt Nam.
Chúng ta phải làm gì khi đảng cộng sản Việt Nam với thái độ ươn hèn, khiếp nhược của 15 người trong Bộ Chính Trị và 3 triệu đảng viên, xem quyền lợi bản thân, gia đình, đảng phái quan trọng hơn tiền đồ dân tộc, đất nước?
Hãy suy nghĩ tích cực hơn, mạnh dạn truyền bá thông tin (khai thác Bô-xít) này đến từng người mỗi khi có dịp trò chuyện, tâm tình. Hãy gác bỏ những tị hiềm cá nhân, những khác biệt về chính kiến. Các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo hãy đặt quyền lợi đất nước, dân tộc lên trên sự gia tăng tín đồ, bành trướng đạo pháp...
Những người nắm phương tiện truyền thông, media... hãy ngừng chửi bới, nhục mạ, chỉ trích nhau mà nên tìm cách phổ biến những tin tức nguy hại đến dân tộc, đất nước bị chính quyền bưng bít, che dấu, hãy đánh động quần chúng lên tiếng. Các bạn trẻ sinh viên, học sinh trong các trường trung, đại học trong cũng như ngoài nước hãy bàn luận, tham khảo ý kiến nhau cần phải làm gì trong thời điểm này?
Riêng đối với các hội đoàn, tổ chức, những bạn trẻ ở hải ngoại, hãy tìm đánh địch bất cứ khi nào có dịp (proactive), đừng chờ khi bị tấn công mới trả đòn (reactive). Hãy tổ chức những buổi trình diễn nghệ thuật, văn hoá trưng bày tội ác CS, những chuyện tham nhũng, hối lộ, hèn nhát... của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, hãy dùng ngay chiêu thức của VAALA mà đánh trả hoặc tấn công một cách ôn hòa nhưng hiệu quả.
2009-02-24 17:05:15
Translate
Tuesday, February 24, 2009
Đoàn kết...chết hết, chia rẽ...chết lẻ tẻ.
Monday, February 23, 2009
Thua me gỡ bài cào!
Trích Người Việt Boston
By HoangHac • Feb 21st, 2009 • Category: Nguyễn Thanh Ty
Suốt một năm 2008, trên con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa để từng bước tiến lên thiên đường (mù) Cộng sản, đảng ta đã đạt được nhiều thắng lợi to lớn.
Đáng lẽ phải nói là thắng lợi, đại thắng lợi thì mới thiệt đúng ý của “Bác”, nếu như không có mấy cái “sự cố” “lẻ tẻ” xãy ra “đột xuất” làm cho đảng ta không hưởng được cái vui trọn vẹn, cứ gọi là “Xuân này hơn hẵn mấy xuân qua” hoặc “Xuân này toàn thắng ắt về ta” rồi.
Bỗng dưng từ trên trời rơi xuống chữ “phước”, nhiều “lộc” dồn dập kéo nhau đến, hùa nhau bề hội đồng cái câu “phước bất trùng lai, họa vô đơn chí” của cổ nhân, làm cho uy tín, tên tuổi của đảng ta đang lúc bị u ám tối thui, tối tăm mặt mũi trên trường chính trị quốc tế, bỗng chốc bay tít lên trời xanh, lồng lộn như diều gặp gió chướng tháng mười.
Điểm lại thử coi những cái “phước” nào đã đến toét miệng cười với đảng ta, giúp cho đảng ta như con nghiện hút thiếu thuốc, đang vật vả sống lên, chết xuống, bỗng được tỉnh táo hẵn ra như vừa chích mấy mũi xì ke, vừa hít thêm bột trắng hê rô in?
Sau khi dàn dựng thành công vỡ hài kịch “APEC”, lại vừa lúc được đế quốc Mỹ tháo gỡ cho cái gông “CPC”, đảng ta túm luôn cái vé vào cửa “WTO” trót lọt như uống nước đường phèn…thắng lợi mạnh như thế chẻ tre.
Đúng là phước ba đời cho đảng ta, ba cái phước đang lúc say xỉn cùng lúc sụp chân xuống một lỗ.
Từ đó các nước tư bản lớn, nhỏ, vừa vừa, đua nhau đổ tiền tỷ nọ, tỷ kia vào Việt Nam để đầu tư, làm ăn buôn bán…
Nhiều nhất là nguồn vốn ODA mà Nhật là một trong số các nước trút hầu bao nhiều hơn hết.
Ối chao ơi! Tiền ơi là tiền! Từ sau cái ngày 30 tháng 4/75, trên núi cao bò xuống, trong rừng sâu mò ra, thấy được ánh sáng văn minh của Miền Nam, chưa bao giờ đảng ta được thấy tiền “đô” nhiều như thế. Chả bỏ bèn với những ngày hối hả đổ xô vô Nam đua nhau “vào vơ vét về” những thứ lỉnh kỉnh, cồng kềnh như xe đạp, bàn ghế, tủ thờ, nồi niêu soong chảo, quạt máy (máy chém)… của dân “Ngụy”, kìn kìn chở về Bắc y như cảnh giặc ngoại xâm đi cướp bóc chiến lợi phẩm của kẻ bị xâm chiếm đất đai”.
Nghĩ lại hồi ấy, đảng ta sao mà “quỷnh” và “bần” thế nhỉ! Cho cán bộ đi bòn, cả cái chổi cùn rế rách cũng mang về Bắc làm của quí. Buồn cười và xấu hổ chết đi được.
Bây giờ thì tiền “đô” của cái đám tư bản sao mà lắm thế. Cứ như là lá vàng rơi không bằng. Đúng với câu: “Tiền vô như nước sông Đà”, đảng ta tha hồ nhắm mắt a thần phù, mạnh ai nấy làm phép, thiên biến vạn hóa, bày ra thiên la địa võng cái gọi là “dự án”, toàn là những dự án “khủng” như dự án “PMU 18”, dự án “Đại Lộ Đông Tây…. để giở trò ma mãnh, láu cá, xà xẻo, ăn cắp, chấm mút.
Mỗi một dự án là một đống bạc khổng lồ để lãnh đạo ta tha hồ thò vòi bạch tuộc tham nhũng vào hút tiền “trên trời rơi xuống”.
Nếu “Bác Hồ”sớm biết bọn tư bản giàu có sung sướng và hào sảng như thế thì “Bác” đâu có ngu dại gì phải khổ sở để đi lạy lục, van xin cái quân khốn nạn, gian ác cộng sản để cõng chúng về phá tán gia cang, hại dân hại nước suốt cả gần thế kỷ?
Cứ như thế, như thế… đảng ta đạt hết thắng lợi này đến thắng lợi khác.
Nhưng “tham thì thâm” cổ nhân đã dạy.
Hư sự bắt đầu từ thằng Giám đốc Ban Quản lý Dự án Đông Tây thành Hồ.
Bố khỉ thằng Huỳnh ngọc Sỹ không nghe lời răn của người xưa! Cái thằng sao mà hám ăn lắm thế. Cái gương của thằng Mai văn Dâu và Lương Quốc Dũng còn sờ sờ ra đó. Gần hơn nữa, hai thằng Bùi Tiến Dũng và Nguyễn Việt Chiến trong vụ PMU 18 vẫn còn mắc họng gỡ chưa ra mà nó chẳng “kính nhi viễn chi” một ly ông kẹ nào.
Nó đã nuốt của tập đoàn PCI Nhật Bản những 2 triệu 6 đô, răng bén như hàm cá mập, mà nó lại “diếm” đầu, “diếm” đuôi hơn một nửa, khai chỉ có tám trăm “vé” để “cúng lên trên”, khiến cho “trên” ăn không đồng, chia không đủ, hậm hực đay nghiến với nhau để rồi mọi sự bị lòi chành té bứa ra một đống, không thu dọn kịp, đến nổi bọn Nhật biết được, xót của, nóng mặt, làm nhặng xị cả lên như cha chết không bằng.
Mà khéo cái bọn chính quyền Nhật! Tiền gì của chúng? Chả là tiền thuế của dân Nhật đấy ư! Cứ xem tiền thuế của dân Việt ta đấy! Đảng ta một tay thu hết vào túi đảng mà có thằng đen, con đỏ nào dám kêu ca gì? Trí tuệ như thế mà chẳng chịu học!
Rõ bọn Nhật đúng là dân keo kiệt, bủn xỉn, mới rơi rớt có tí chút tiền có là bao, chưa đầy được túi ba gang, đã làm ầm ĩ lên như bị thả bom nguyên tử không bằng!
Đã vậy chúng còn vờ vĩnh làm mình, làm mẫy hù dọa cắt nguồn ODA với đảng ta nữa chứ. Thách đấy! Đảng ta thách đấy! Đảng ta còn khối nguồn viện trợ từ các nước Anh, Úc, Thụy Điển, Na Uy, Canada, Pháp… để mà tha hồ ngắt véo, bòn rút.
Ái chà chà! Lại còn bật đèn xanh cho cái bọn báo chí Nhật làm rầm beng lên nữa chứ! Bọn này còn dám vu cáo cả “tiết hạnh” của phi công và tiếp viên Hàng không Việt Nam, toàn là cán bộ ưu tú “hạt giống đỏ” và “du sinh quàng khăn đỏ” của ta là cả đám “dòi bọ” vào siêu thị Nhật ăn cắp đồ lót phụ nữ, nước hoa, bóp đầm nữa chứ!
Đảng ta mà thèm vào mấy cái thứ nhăng nhít ấy à? Nếu có thì họa chăng phải là sừng tê giác Nam Phi cơ, mới đáng để đánh đổi cái thể diện Nhà nước cờ đỏ sao vàng!
Phúc ba đời nhà chúng! Nếu chúng làm báo ở Việt Nam thì đảng ta đã bóp họng chúng le lưỡi chết cả đám như đã bóp họng 700 tờ báo trong nước bấy lâu nay rồi.
Chúng quyền hạn gì mà buộc đảng ta phải điều tra, xét xử minh bạch chuyện thằng nào, con nào “thò tay mặt đặt tay trái” lấy tiền? Có mà ngu đi bứt dây để động rừng à?
Được rồi! Cứ đợi đấy! Đảng ta cứ đánh bài “ì”, không điều tra, không xét xử gì sất, liệu chúng mày làm gì được ông nào?
Phải biết rằng chúng ông là “thập tứ nhân bang” luôn nhất trí đoàn kết thành một khối, giống như con bạch tuộc, vững như kiềng ba chân, “ăn dơ” với nhau từ trên xuống dưới, không có thế lực ngoại bang nào có thể làm cho lung lay, rời ra từng “mảng” được. Đừng có hòng!
Chuyện bọn Nhật đã vậy, lại thêm cái đám Đại Hán cà chớn chống xâm lăng!
Nhân nhắc đến Đại Hán, “thập tứ nhân bang” giận trách ông anh Trung Quốc không giữ lời ước hẹn để cho đàn em lâm vào tình thế khó xử với đám dân đen trong nước.
Đảng em âm thầm kiên trì tiếp nối con đường “Bác” đi, đã dâng đảo, hiến đất cho ông anh để đổi lấy sự “bảo kê” quyền lực bền vững của Bộ Chính trị. Hai bên đã cam kết giữ bí mật tuyệt đối, sống để dạ, chết đem xuống mồ. Hai bên đồng thề một câu rằng đứa nào tiết lộ sẽ bị Mao Hồ xúm nhau vật cổ, bẻ họng hộc máu chết tươi.
Thế mà ông anh bội thề, chả kiêng nể gì hai cái tượng đất Mao Hồ còn ngồi sờ sờ trong miếu, nỡ lòng nào nuốt lời hứa, oang oang với thế giới, tuyên bố thành lập huyện Tam Sa, gộp hai đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc về Đại Hán làm cho bọn dân ngu khu đen trong nước chúng em phẩn nộ, hè nhau đi biểu dương lòng yêu nước, lên tiếng đòi lại giang sơn, chửi bới chúng em là “quân bán nước”, nhục như con chó.
“Sự cố” này làm cho đảng em phải huy động một lực lượng lớn công an vừa chìm, vừa nổi cùng với bọn đầu trâu mặt ngựa xã hội đen, vất vả lắm mới đánh dẹp, bóp mồm, bịt họng chúng nổi.
Vừa mới êm êm vụ đảo, ông anh lại làm khó thêm vụ đất liền, bắt buộc chúng em phải kết thúc chuyện cắm mốc phân ranh giới vào đúng cuối năm 2008, làm khó ép chúng em phải dâng thêm ải Nam Quan và một nửa thác Bản Giốc để khỏi bị “đòi nợ cũ”.
Cái nợ cũ tự cái thời “Bác Hồ với Bác Đồng” từ trong hang Pác Pó mới mò ra, nhắm mắt ký bừa cái văn tự thổ tả dâng đất, hiến biển để được vay một lượng khổng lồ súng đạn, tàu bò, xe tăng cùng tài khí chiến tranh để đánh cho “Mỹ cút Ngụy nhào”, chiếm miền Nam, rồi lôi thêm ra cái bí mật “Bác Phiêu kính mến” làm chuyện nhục nhã, “hủ hóa đạo đức cách mạng” tò tí thậm thụt với gái Tàu, Cô Trương Mỹ Vân, đến độ có con riêng với cô ta, nhân chuyến triều cống năm 1988 để bắt bí, giờ đây đổ hết lên đầu chúng em. Sự việc bùng xoè ra to như thế làm chúng em khó mà bưng bít nổi.
Ừ, thôi thì đảng em cũng xin chiều ý, ký gấp đúng hẹn, đề dâng lên ông anh phần đất ải Nam Quan và thác Bản Giốc cho vui vẻ cả làng nhân năm mới.
Ra giêng, ngày rộng tháng dài, chúng em sẽ liều liệu cái bãi Tục Lãm cho ông anh nữa là đủ bộ lệ. Sớm hay muộn rồi thì cái đất nước này cũng là của anh em xã hội chủ nghĩa chúng ta cả, ông anh gấp gáp làm gì, cũng nên thư thả một thời gian cho chúng em gom góp chút vốn liếng khả dĩ để “liệu đường cao chạy xa bay” nhỡ khi một mai “ái ân ta có ngần này mà thôi”. Chúng em cắn rơm cắn cỏ lạy ông anh, xin ông anh kheo khéo “tế nhị” tránh dùm cho chúng em khỏi mắc vào những tiếng “nhạy cảm” như là “bán nước cầu vinh” hay “nhận giặc làm cha” thì nó ô nhục tổ tiên đến muôn đời lận. Được vậy, chúng em nguyện đời đời làm trâu, làm ngựa hết lòng trung thành phục vụ ông anh.
* * *
Đảng ta rất ư là sáng suốt và mềm dẻo trong đường lối ngoại giao với chủ trương “mềm nắn rắn buông” nên trước hai “sự cố” Nhật và Đại Hán Trung Hoa xãy ra “đột xuất”, vừa kể, đảng đã đi một đường lòn rất uyển chuyển, tuyệt vời để “né” “giặc ngoài”, câu giờ “ổn định chính trị” để “dẹp” “thù trong” đang càng lúc càng bùng lên khắp nơi đòi tự do dân chủ và quyền sống. Vậy nên đảng ta mới có đặc tính “nói dzậy mà không phải dzậy”.
Mặc dù bên ngoài đảng ta vờ vịt mềm mỏng như vậy để “tránh voi chẳng hổ mặt nào” nhưng bên trong đảng ta vẫn căm lắm. Anh em đồng chí với nhau mà nở xử tệ với nhau như chó với mèo, thật quá tay. Phải tìm cách trả thù cho hả dạ dù bằng cách gì đi nữa.
Bộ Chính trị “Thập tứ nhân bang” bèn họp khẩn tìm kế sách đối phó.
Sau ba ngày họp ráo riết, hao tốn nhiều rượu tắc kè cường dương bổ óc, với mười bốn bộ óc đặc sệt đất sét, chuyên xài bằng giả, đảng ta không nghĩ ra được mưu kế gì cả. Cuối cùng, Ba Dũng nhờ lúc còn nhỏ làm giao liên, chuyên hóng chuyện mấy anh du kích trốn chui rúc trên núi nói dóc, nên biết được khối chuyện tầm phào như Vi Tiểu Bảo hóng chuyện trong lầu xanh mà biết đủ thứ chuyện bậy bạ chốn ăn chơi.
Đang lúc Bộ Chính trị đang bí rị, mặt anh nào cũng thộn ra như bị táo bón thì Ba Dũng sực nhớ đến chuyện Trạng Quỳnh dùng nghé con để chọi lại trâu mộng của Tàu mang sang thách đố. Ba Dũng hét to lên một tiếng mừng rỡ y như vừa khám phá ra mặt trăng hình lưỡi liềm vào những đêm cuối tháng.
Như bắt được vàng, Bộ Chính trị đòi Ba Dũng kể lại câu chuyện thú vị hay ho, đầy sáng tạo thần kỳ này. Sau khi “tiếp thu” ý nghĩa câu truyện, các vị lãnh đạo kính mến của đảng ta thi nhau “phát huy sáng kiến, triển khai kế hoạch ba mũi giáp công” để ra quân.
Cốt lõi mẹo Trạng Quỳnh là tuy Tàu biết ta chơi xỏ dùng nghé con khát sữa ưa rúc vào bụng trâu mẹ để bú làm nhột trâu mộng, trâu mộng phải bỏ chạy, mà không có lý do gì bắt lỗi được, đành chịu thua cuộc.
Áp dụng cái tinh túy của truyện Trạng Quỳnh, đảng ta tổ chức ngầm cho người đi tàn phá Lễ Hội hoa Anh đào của Nhật để trả thù… vặt, rồi đổ cho nhân dân “tự phát”.
Ngày 31 tháng 12 năm 2008, báo chí rầm rộ loan tin “Rộn rã Hội Phố Hoa Hà Nội” ở phố Đinh Tiên Hoàng cạnh bờ Hồ Hoàn Kiếm.Hàng ngàn du khách đã kéo nhau về Hội Phố Hoa để thưởng thức nghệ thuật cắm hoa của thủ đô Hà Nội và Nhật Bản.
Ba ngày sau, cũng những báo đó cho biết tin phố hoa đã tan hoang, tanh bành. Dân chúng (?) đi coi hoa đã quá yêu hoa (!) nên người bẻ, kẻ nhổ, đám đông dặm lên hoa cỏ làm cho tan nát hết phố hoa.
Trước đó mấy tháng, đầu tháng tư năm 2008, cũng cảnh tương tự, Nhật tổ chức Lễ hội Hoa Anh đào “Sukura Festival in VietNam” tại Hà Nội, bao nhiêu cây hoa anh đào mang từ Nhật sang cũng được thanh thiếu niên nam, nữ chiếu cố, hè nhau chôm chỉa, hái, ngắt, vặt bẻ, giật. Chẳng mấy chốc, ba cây anh đào nở tràn đầy hoa xinh đẹp là thế, trở thành ba cái cùi cây trụi lũi đứng trên bãi rác.
Mấy quan chức ngoại giao Nhật sững sờ, đứng trơ mắt ếch ra nhìn, miệng há hốc ra ngạc nhiện hồi lâu không ngậm lại được.
Có lẽ họ đang tự hỏi: “Văn hóa Việt Nam là như thế ư?”
Báo chí trong nước thì viện dẫn lời của mấy ngài trí thức xã hội chủ nghĩa giải thích rằng đó là tập quán nông thôn, nhà quê với tục “hái lộc đầu năm” để bào chữa cho hành vi “vô văn hoá” của thanh thiếu niên đất Thăng Long bốn ngàn năm văn hiến .
Ông nghị Dương Trung Quốc giải thích rằng:
“Đứng trên phương diện văn hóa học, tôi cho rằng những hành vi tiêu cực này phát xuất từ một nhu cầu có tính tập quán của người Việt Nam, đầu năm phải có được cái gì đó gọi là có lộc.”
Giáo sư Trần ngọc Thêm, tiến sĩ toán học, lại nói bừa:
“Xét về mặt văn hóa, những hành động này phát xuất từ văn hóa nông thôn, văn hóa làng xã mà ra”.
Chỉ được có mỗi ông nhà văn Băng Sơn biết xấu hổ với “văn hóa cướp giật”:
“Tôi cảm thấy buồn và xấu hổ. Người Hà Nội làm xấu Hà Nội đi. Bao nhiêu năm hội Hoa ở Đà Lạt, ở Sài Gòn mà không phải làm hàng rào vẫn giữ được cho đến ngày cuối cùng”.
Báo chí hải ngoại thì có nhận định sát sườn hơn, cho là sở dĩ ngày nay có cái “văn hóa cướp giật” trên là hậu quả của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, một nền giáo dục “trồng người” của “Bác Hồ” gieo rắc, bắt đầu từ việc đi cướp. Cướp chính quyền, cướp đất đai, tài sản, cướp luôn quyền sống, quyền suy nghĩ của nhân dân. Gieo nhân nào gặt quả nấy. Trồng cây gì thì ra trái ấy. Không thể trồng gai xương rồng mà ra trái thanh long được.
Có điều, báo chí trong nước cố tình lờ đi hoặc được lệnh của anh Ba, chú Bảy ở BCT, nên không một ai gợi ý hay đả động đến chuyện đặt câu hỏi:
- Lực lượng công an, cảnh sát ở đâu mà để cho dân làm loạn như vậy?
Câu hỏi nếu có đặt ra chăng nữa thì cũng không cần câu trả lời. Ai ai cũng thừa biết rằng hiện nay lực lượng công an, cảnh sát, mật vụ trong nước chiếm 1/3 dân số. Nghĩa là cứ ba người dân thì có một an ninh kèm cặp, chăm sóc.
Mấy chổ dân oan khiếu kiện đất đai, trước cửa các nhà dân chủ… công an bu từng đám như ruồi xanh bu phân. Mỗi lần sinh viên, học sinh xuống đường biểu tình chống lại việc Trung Quốc cướp đất, cướp biển thì đám công an đủ loại nhiều gấp 4 lần số sinh viên, bu lại bao vây để tha hồ dùi cui, roi điện đánh dẹp.
Thế mà qua hai cuộc tàn phá Lễ Hội Hoa một cách thô bạo, thanh thiên bạch nhật, trước mắt của đám đông người dự lễ như thế lại không hề có một bóng dáng công an, cảnh sát hay dân phòng nào cả. Hỏi có phải lạ lắm không?
Xem đoạn video quay cảnh thanh thiếu niên Hà Nội tranh nhau bẻ hoa, vặt cành mấy cây hoa anh đào, có người còn leo lên hàng rào lấy luôn cả lồng đèn triển lãm một cách “vô tư” mới thấy rõ tự do ở Việt Nam “tự do ngàn lần hơn” các nước tư bổn.
Sự vắng mặt lực lượng cảnh sát công an trong hai lần tàn phá “Lễ Hội Hoa Anh Đào” chắc chắn chỉ có BCT, tức “Thập tứ nhân bang” mới có thể (vừa cười đắc chí) vừa trả lời thỏa đáng mà thôi.
Thế là bọn Nhật ỷ có mấy đồng vốn ODA làm khó ta đã bị ta chơi xỏ hai vố đau
thốn tới dế rồi.
* * *
Bây giờ tới lượt Đại Hán, tình hữu nghị 16 chữ vàng, vừa là đồng chí vừa là anh em.
- Chúng mày sẽ biết thế nào là lễ độ.
Mười bốn nắm tay đồng giơ cao, mười bốn cái mồm đồng hô một chữ “quyết” rất to và rất … cả quyết.
Ngày 25 Tết Kỷ Sửu, người dân Hà Thành được xem miễn phí một vở hài kịch rất “ấn tượng” được Nhà nước cho công diễn trên đường phố Hà Nội. Vở hài kịch không có tên nhưng người dân “nhất trí” đặt chết cái tên là “Dùi cui đại náo Phố Ông Đồ”.
Diễn viên hài chính trong vỡ diễn lần này không phải là nghị gật Pham quang Nghị diễu dỡ trong những ngày Hà Nội nước lụt mà là Trung tá Lê Quý Luận, đội trưởng đội trật tự Công an Phường Quốc tử Giám, Quận Đống Đa, một diễn viên hề mới được Bộ Công An đào tạo, rất năng nổ, nhập vai rất xuất sắc, thần kỳ với nhân vật phản diện mang tính chất hung ác y như “người thật việc thật” trong xã hội chủ nghĩa đương đại.
Sân khấu là vỉa hè Văn Miếu - Quốc Tử Giám còn có tên lâu năm là Phố Ông Đồ.
Mở màn, hồi 1, cảnh 1, khán giả thấy một cảnh Tết cũ rất gợi nhớ:
Như mọi năm gần giáp Tết, hàng chục cụ đồ ngồi trên con phố này viết thư pháp. Người sành điệu yêu thích thư pháp đi “thỉnh chữ”. Các cụ đồ “cho chữ”. Xưa nay không có ai nói “mua chữ” hay “bán chữ” cả. Đó là do lòng tôn kính văn hóa xưa. Cảnh các cụ đồ ngồi viết chữ trên vỉa hè được nhà thơ Vũ Đình Liên cách đây 70 năm tả lại đẹp như một bức tranh Tàu:
Mỗi năm hoa đào nở,
Lại thấy ông đồ già
Bày mực Tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
…
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay
…
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Năm nay được mật lệnh của “Thập tứ nhân bang”, người hùng Lương Sơn Bạc, trung tá Lê Quí Luận chỉ huy một lực lượng thảo khấu lâu la lục lạc rất hùng hậu, trang bị dùi cui, roi điện đầy mình cùng với “xe cây” từ trên núi kéo xuống, đi càn “hốt” chữ. Sợ chưa đủ mạnh tay, Luận còn xin thêm viện binh. Chập sau, lực lượng phản ứng nhanh 113 công an Quận Ba Đình chi viện đổ tới để “giải quyết” “bút trường” cho nhanh, gọn.
Xe cây vừa ập đến Phố Ông Đồ, một bầy ruồi xanh túa xuống xử dụng các thế võ giật, giằng, vò, ném, túm… tung hoành ngang dọc, dữ dằn như ăn cướp. Phút chốc, tất cả các câu đối, giấy đỏ, bút lông, mực Tầu dưới đất, trên vách, luôn cả những chiếc chiếu cói những cái bàn gỗ thấp đóng tạm ọp ẹp dọc theo vỉa hè, đều bị hốt quăng lên “xe cây” ráo trọi trước sự ngạc nhiên bất ngờ lẫn sững sốt, hoang mang của mấy cụ đồ.
Không một ai kịp thu giấu được vật gì. Tất cả chỉ còn biết giơ hai bàn tay trắng lên trời, kêu trời.
Tiến sĩ Cung Khắc Lược, được nhiều người coi là một trong “tứ trụ Thư pháp Việt Nam” (gồm các bậc lão thành về thư pháp như Lê Xuân Hòa, Nguyễn Văn Bách, Lại Cao Nguyên) đang viết tặng miễn phí cho những ai yêu thích nghệ thuật thư pháp, cũng phải chắp tay van lạy các ruồi xanh này khi chúng giật tung những bức thư pháp mà ông đã mất rất nhiều công sức thể hiện.
Nhìn những bức thư pháp viết chữ Nhẫn, chữ Tâm, chữ Đức, chữ Tài bị giật ném lên xe không thương tiếc, Ông nói: “Thật vớ vẩn, quá vớ vẩn, họ đã thiếu hiểu biết và vô văn hóa, họ có thể không cho chúng tôi ngồi đó, nhưng xin đừng đối xử với chúng tôi như những tên tội phạm”.
Nhà thư pháp Trịnh Tuấn giãi bày: “Mỗi Tết tôi ra đây tìm niềm vui, muốn được góp phần làm hoằng dương lại nét văn hóa của một Thăng Long xưa, chưa thời nào thư pháp nào nuôi được người cả, nhất là với “văn hóa nghìn đô” bây giờ thì lại càng không. Chính quyền đừng đối xử với chúng tôi thiếu công bằng và cứng nhắc như thế”.
Nhà thư pháp Vũ Xuân Hợp gay gắt: “Chúng tôi không đi làm thuê, chúng tôi viết chữ không phải vì tiền, không thể chấp nhận cảnh một ông đồ ngồi viết và một cô gái tân thời đứng bên cạnh thu tiền. Đó không phải là truyền thống ngàn đời của Thăng Long xưa”.
Không phải chỉ riêng mấy ông đồ “muôn năm cũ” đáng yêu kia không rõ ý đồ của đảng ta nên tỏ ý phẩn uất trước hành động côn đồ, vô văn hóa của lũ khuyên ưng, khuyển mã. Ngay cả cán bộ nhà nước chứng kiến những hành động không đẹp mắt này cũng cảm thấy phẫn nộ với cách mà lực lượng cảnh sát đang hành xử.
Ông Văn Quý, cán bộ Bộ Kế hoạch đầu tư, cũng “bức xúc” khi thấy mấy bức thư pháp viết 16 chữ vàng do Đại Hán ban thưởng cho đảng ta như “Láng giềng hữu nghị”, “Hợp tác toàn diện”, “Ổn định lâu dài”, “Hướng tới tương lai” cũng bị xé tan hoang ném lên “xe cây”, nói: “Việc các cụ đồ viết câu đối trong ngày Tết là tái hiện một nét văn hóa của người Hà Nội xưa, sao lại xua đuổi và gọi họ là buôn bán chữ Nho, kinh doanh trái phép được. Mười sáu chữ vàng là “kim khẩu” do Đại đế Trung Hoa ban dạy cho đảng ta sao cũng dám chà đạp. Những người mặc sắc phục cảnh sát đó, đã mất niềm tin với người dân chúng tôi, sự việc vừa diễn ra thật sự làm chúng tôi đau xót”.
Anh hề Trung tá Lê Quí Luận đang hò hét chỉ huy đám ngưu đầu mã diện, nghe nói thế, quay sang quát:
“ Nho hay Hán hay Tàu gì cũng mặc, ông đây chỉ biết làm theo lệnh trên, hễ nơi nào phô ra chữ Hán, chữ Tàu là phải dẹp tất. Chớ có phát ngôn linh tinh mà mang vạ vào thân. Rỗi việc cứ xê ra chỗ khác chơi, tránh ra cho ta thi hành công vụ”. Xéo ngay! ”
Nơi góc phố, đám đông dân chúng túm tụm lại, vừa xem diễn hài vừa chỉ chỏ, xì xào bình luận:
- Mấy cụ đồ này cứng đầu không chấp nhận vào ngồi trong “lều bạt” do Ban tổ chức của UBND Hà Nội lập ra, có nhân viên đứng cạnh đếm chữ, tính cỡ lớn nhỏ thu tiền lấy xâu, ăn chia 50/50” nên mới bị bạo hành như thế.
Có người nói:
- Thời buổi kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa mà mấy ông đồ còn “làm ăn cá thể” cò con như xưa là không được. Nhà nước cho thành lập “Hợp tác xã viết chữ” là để thích hợp với thời đại mở cửa làm ăn theo lối “vĩ mô”, phải giống như những đại công ty theo kiểu của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ấy mới đúng chính sách.
Có người lại nói:
- Các ông đồ đất Thăng Long ngày nay không còn nhút nhát như thời 1982 nữa đâu. Mấy ổng đã từ chối không chịu vào “Hợp tác xã” cho đảng lãnh đạo mà tự trải chiếu ngồi ở vỉa hè đúng như câu “Ông đồ vỉa hè, cụ nghè ngồi xổm” để biểu hiện sự phản kháng cho nên đảng ta mới có màn kịch hay là dùi cui đối phó với chữ nghĩa.
Một cụ già kết luận:
-Tết năm nay dân Hà Nội được coi màn hài kịch “Dùi cui Đại náo Phố Ông Đồ” do Nhà nước biểu diễn thực tập thể hiện nét “văn hóa dùi cui” cho lễ hội Thăng Long 1000 năm sắp đến cũng là một trong những “đỉnh cao trí tuệ” của đảng ta đấy. Đem chuyện này ra kể làm chuyện cười trong ba ngày Tết cũng vui được vài trống canh ấy chứ.
Nhưng buồn và tội nghiệp nhất vẫn là ông đồ Hà Sĩ Phu. Ông í cứ thơ ngây (cụ) như ngày nào. Năm nào ông í cũng ngồi (nhà) cặm cụi viết liễn, câu đối mừng xuân, gửi đi khắp nơi, luôn cả hải ngoại, để tỏ thái độ phản kháng chế độ … ta. Nhưng không phải phản kháng cái đảng thổ tả mà ông í đã bị gạt, đi theo hết 2/3 đời mình. Ông í chỉ phản kháng cái đám cô hồn, các đảng (của chế độ) hất ông ra rìa mà thôi. Ông vẫn cứ một lòng hăm hở dâng sớ lên “trên”, hết lượt này đến lượt khác, để đảng thấy ra sai lầm mà sửa sai, hầu mong chửa cháy cho đảng. Không biết là may cho đất nước hay rũi cho ông, “thập tứ nhân bang” cầm đầu đảng ta, mười bốn vị giữ ngôi báu muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ, chẳng có một ai nghe lời của ông cả! Lại còn ưu tiên dành cho ông một cái “hóc bà tó” trên cao nguyên Đà Lạt, ngày ngày có “bạn dân” ngồi chò hỏ trước cửa để bảo vệ ông.
Năm nay ông vẫn cứ ở Đà Lạt ngắm hoa đào và gọt củ thủy tiên như mọi năm. Khi nghe tin “Dùi cui đại náo Phố Ông Đồ”, ông lại thở dài cảm khái (ứa lệ) mà mần bài thơ nhan đề “Ông Đồ vẫn còn đó” để gửi tới Cố thi sĩ Vũ Đình Liên. Và cũng nhắn gửi tới lũ “Ôn vật nghìn năm cứt lộn đầu” ở Bắc Bộ phủ. Bài thơ xin chép lại nguyên văn như sau:
Ông Đồ vẫn còn đó
(tức cảnh chiều 30 Tết)
(Kính tặng hương hồn cố thi sĩ Vũ Đình Liên)
Người muôn năm cũ hồn ở đâu
Giao thời mõm Chuột gối đầu Trâu
Thư pháp không “đô”, Đồ cũng giẹp
Văn/Ôn vật nghìn năm cứt lộn đầu
Cuộc chiến dùi cui với bút lông
Bút thành vũ khí, thủ và công
Bàn tay hắn chỉ theo đường ấy
Non nước về đâu có biết không?
Chữ TÂM chữ NHẪN giật đi rồi
Chữ TĨNH thôi đừng dán khắp nơi
Chữ ĐỒNG chữ TIẾN sao không viết
Cải Á, trừ mau hận giống nòi.
Thư pháp hay là Nhân pháp đây
Gian thần cũng phụng múa rồng bay
Mực “Tàu” giấy “Đỏ” làm Chiêu Thống
Chớ để qua đường không ai hay!
Ông Đồ vẫn còn đó
Còn đau nỗi nước này!
* * *
Sau hai vụ đánh Nhật “tan tác hoa anh đào” cho chừa cái tật ỷ tiền bắt bí và “bắt bỏ bóp” chữ Tàu để trả thù ngầm người anh em vừa là đồng chí mà chơi xỏ lá ta, bội ước lời thề, đi rao bán khắp thế giới cái tội “Mãi quốc cầu vinh” của đảng ta, “Thập tứ nhân bang” bèn họp kín với nhau để nghe đám “hạ bộ” báo cáo thành quả nóng hổi vừa đạt được.
Bản báo cáo tình hình chiến sự lên thủ trưởng “nắm” được đọc như sau:
Ta:
- Ơn đảng mưu lược tài tình, chuyên đi tắt đón đầu, nên ta hoàn toàn vô sự. Thắng lợi vẻ vang.
Địch:
1/ Nhật rơi vào yếu tố bất ngờ nên đại bại với tất cả những cây hoa anh đào mang sang Hà Nội triển lãm bị nhân dân ta diệt gọn. Một số lồng đèn Nhật cũng bị ta cướp sống.
2/ Đại Hán: Toàn bộ những câu đối, câu liễn có chữ Tàu đều bị hốt lên “xe cây” đem về bót tạm giam để điều tra làm rõ. Phần những ông đồ, bọn tay sai viết chữ Tàu, lúc đầu tỏ ý chống đối đều bị lực lượng ta ba mũi giáp công, đánh phủ đầu làm cho chúng sứt càng gãy gọng, u đầu bể trán hết. Sau cùng, ta dùng lời nhẹ nhàng để giải thích và động viên nên tất cả đều thấu tình đạt lý, tỏ vẻ ăn năn hối cải, cúi đầu nhận tội”.
Mười bốn vị lãnh đạo cao cấp nghe xong, hớn hở mặt rồng, vui vẻ nâng ly “Mao Đài”, chúc tụng lẫn nhau về thành quả “đại công cáo thành”. Tiếng cười, tiếng nói rổn rảng nghe như tiếng bạc, tiếng vàng chen nhau.
Đến tuần rượu thứ ba, bất chợt Tổng bí Nông lên tiếng lo âu:
- Này các đồng chí! Tụi Nhật nó cắt nguồn ODA, không biết chừng nào cho lại, tụi mình giờ lấy tiền đâu mà chia nhau xài Tết đây?
Câu hỏi vừa dứt, đã nghe thấy tiếng Thủ Dũng lanh chanh hiến kế:
- Đồng chí Tổng bí đừng có lo bò trắng răng làm chi cho nó nhọc mình rồng. Tôi sẽ chỉ thị ngay cho Bộ Tài chính đánh thuế VAT 10% trên tổng số 8 tỷ đô la tiền tươi của bọn hải ngoại gửi về trong dịp tết là ta có 800 triệu đô xanh tha hồ chia nhau bỏ túi mệt nghỉ.
Hình như chưa “thủng” với quái kế của Dũng, Nông hỏi lại cho chắc ăn:
- Làm sao ta thu được tiền loại này vì nó được miễn thuế mà? Còn 10% là sao?
- Trước kia thì miễn, bây giờ ta ra lịnh thu, có thằng nào dám chống? Nếu chống, ta cứ cho Tòa án kết tội bỏ tù là đố có đứa dám hó hé. Còn 10% nghĩa là bọn nước ngoài gửi về cho thân nhân, cứ100 Đô thì ta chém đầu 10 Đô, giao lại cho chúng 90 Đô thôi.
Thật là kế sách ngon ăn vậy mà lâu nay sao đảng ta không nghĩ ra được nhỉ? Mọi người đều đồng loạt lên tiếng khen Thủ Dũng quả là tuổi trẻ tài cao học ít hiểu nhiều.
“Thập tứ nhân bang” lại vỗ tay nhịp ba khen nhau rối rít một lần nữa trước khi giải tán, ai về dinh nấy nghỉ ngơi, hẹn ngày mai họp tiếp.
* * *
Viết thêm chuyện bên lề việc đánh thuế 10% đối với kiều hối theo lệnh Ba Dũng.
Bắt đầu từ ngày 16/01/09 Hải Quan Việt Nam bắt đầu áp dụng thuế giá trị gia tăng VAT 10% đối với ngoại tệ gửi từ nước ngoài về. Một số công ty dịch vụ chuyển tiền đến lấy tiền bị Hải Quan chận lại 10 Đô, chỉ trao có 90 Đô nếu nhận bằng ngoại tệ. Thấy quá phi lý từ trước tới giờ nên không ai chịu nhận. Hải Quan không biết “xử lý” ra sao, điện lên Ba Dũng xin ý kiến chỉ đạo. Ba Dũng lệnh xuống Hải Quan ra điều kiện cho viết giấy nợ, trả sau. Cũng không ai chịu ký.
Suốt 3 ngày sau, Hải Quan không thu được đồng Đô nào. Kiều bào ngưng hẵn việc gởi tiền. Một công ty chuyên chuyển tiền về Việt Nam tại Cali nói trên đài phát thanh rằng hàng ngày công ty này chuyển trung bình 50 ngàn đô. Kể từ ngày 16 đến 18/01/09 chỉ chuyển có 950 đô mà thôi.
Sự việc được báo cáo khẩn lên Thủ Dũng. Dũng hốt hoảng muốn tè ra quần vì bị mất cả chì lẫn chài, lấy đâu còn mà chia chác với các đồng chí bồ tèo. Dũng bốc phôn đường dây đỏ gọi qua Bộ Tài chánh ra lệnh “Tốp ngay! Tốp ngay không thì chết cả nút”.
Bộ Tài chính quýnh quáng (bức xúc) lên không biết phải “xử lý” thế nào. May sao trong Bộ có nuôi sẵn một mớ thầy dùi quanh năm chuyên ăn hại đái nát nay bỗng có kẻ được cơ hội dâng sáng kiến: “Ta cứ nói nhầm lẫn là xong”.
Thế là Bộ Tài chính VN gửi “công văn hỏa tốc” nói không có việc đánh thuế 10% đối với kiều hối gửi về nước và giải thích rằng đã có sự “nhầm lẫn”.
Trước đó mấy ngày, cũng chính cái Bộ này ra Thông tư số 131/2000/TT-BTC về “Hướng dẫn thực hiện thuế giá trị gia tăng”. Theo thông tư này: “Các loại tem thư… các loại giấy bạc (tiền giấy) mẫu séc, chứng khoán, cổ phiếu… đều phải chịu thuế TGGT 10%”.
Báo Thanh Niên (Tổng biên tập vừa bị đảng ta mời về vườn chăn heo) vẫn còn dám uống mật gấu, vuốt râu hùm Thủ Dũng, viết:
“Trên thế giới, chưa bao giờ và chưa có bất kỳ quốc gia nào đánh thuế giá trị gia tăng 10% trên mệnh giá ngoại tệ tiền mặt nhập khẩu. Ý tưởng đánh thuế 10% trên mệnh giá ngoại tệ tiền mặt nhập khẩu thực sự là một ý tưởng kỳ quặc nhất mà các ngân hàng thương mại VN được thấy từ khi họ được phép kinh doanh ngoại tệ”.
Tất cả những việc vớ vẩn như trên đã và đang xảy ra dài dài hàng ngày trên xứ sở khốn khổ điêu linh từ khi đảng CS cướp chính quyền mà chúng gọi đó là nổ lực xây dựng đất nước.
Đảng cộng sản Việt Nam đã đem đất nước và nhân dân ra làm trò chơi thí nghiệm, tung hứng với nhau trong tay chúng suốt hơn 70 năm nay. Đã có biết bao nhiêu sai lầm làm chết hàng triệu người đã xãy ra rồi.Và sẽ còn kéo dài trong tương lai không có đoạn kết.
“Sai thì sửa thôi. Sai tới đâu sửa tới đấy. Ta cứ mò mẫm đi lên. Nhưng phải quyết nắm lấy xã hội chủ nghĩa và quản lý chặt chẽ hơn nữa”.
Đó là lời khẳng định của bà Bảy Vân, vợ anh Ba Duẫn, Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam, con hùm xám một thời ăn thịt người, vừa mới tái khẳng định với đài BBC tháng 12/08. Rõ là “Cà cuống chết đến đít vẫn còn cay” là vậy.
Tuy nhiên, đối với những trò tiểu xảo bá đạo mà đảng cộng sản Việt Nam chuyên xử dụng xưa nay để khủng bố, đàn áp, bắt bớ người dân trong nước, từng lúc, từng nơi, tỏ ra rất hiệu quả, ngược lại, trước sự lộng hành ngang ngược, hiếp đáp chủ quyền nước nhà, lấn đất, lấn biển của Tàu phù, đảng ta lại tỏ thái độ khiếp nhược, miệng câm như hến, co đầu rút cổ như con ruà thì trong mắt người dân đó chỉ là trò “thua me gỡ bài cào” của phường cờ bạc thuộc loại bầu cua cá cọp ngoài chợ, bến xe đò mà thôi. Chẳng tích sự gì!
Nếu có “khôn ngoan” thì nên “đối đáp người ngoài”, chứ cái kiểu “gà què ăn quẩn cối xay” chỉ biết “khôn nhà dại chợ” thì suốt kiếp chỉ là loại tay sai, làm nô lệ cho ngoại bang. Việt Nam sẽ mãi mãi là chư hầu của bọn Tàu bành trướng nếu ngày nào tập đoàn công sản Bắc Bộ phủ vẫn còn thống trị, dẫm đạp trên đầu, trên cổ nhân dân.
Muốn cho đất nước khá lên, hùng mạnh lên, văn minh tiến bộ, bắt kịp bước tiến của nhân loại, mở mặt mở mày với các nước láng giềng thì cái loại này chỉ có cách duy nhất là phải lật đổ, hạ bệ, đánh đuổi, kéo cổ xuống như Sadam Hussen ở Iraq để loại bỏ chứ không thể sửa chửa được./.
Nguyễn Thanh Ty
Boston, 05/02/09
Sunday, February 22, 2009
Vì sao nông dân Long Hưng "nổi loạn"
Tạ Phong Tần
Trích Blog "Công lý và sự thật"
Chính trị - xã hội
Tạ Phong Tần
20.02.2009
Công Lý & Sự Thật vừa nhận được bài viết của một bạn ký tên là Sự Thật Trần Trụi tường thuật lại những điều bạn ấy "trực tiếp nhìn thấy, nghe được", Công Lý & Sự Thật xin đăng lại nguyên văn bài viết để rộng đường dư luận. Mong rằng sẽ được những bạn ở Long Hưng minh định.
Tạ Phong Tần
------------------------------------------
Đêm qua 18/02/2009 quả là một đêm không ngủ của người dân xã Long Hưng, huyện Long Thành, Đồng Nai - nơi đang có dự án khu du lịch sinh thái trọng điểm của tỉnh Đồng Nai. Câu chuyện bắt đầu nóng từ mấy ngày qua khi chính quyền xã tự ý đánh dấu kiểm đếm mồ mả của người dân trong khu vực mà không được sự đồng ý của họ. Thế là suốt ngày hôm đó, UBND xã đã bị người dân phong tỏa, bao vây để phản đối. Đã có những xô xát xảy ra giữa chính quyền địa phương và người dân, một người quay phim bị thương và máy quay đã bị đập nát. Đến tối cùng ngày, tình hình ngày càng bất ổn, người dân tụ tập càng đông hò hét để cổ vũ những người tham gia và phong tỏa UB, “nội bất xuất”. Trước tình thế ngày càng nguy cấp, chính quyền đã nhờ đến sự can thiệp của cơ quan chức năng và cũng chính từ đây, bạo loạn đã xảy ra.
Khi đường đã lên đèn, trong ánh sáng vàng vọt, người dân Long Hưng đang phấn khích hò hét thì cảnh sát cơ động chống bạo động được điều đến trên 3 chiếc xe chuyên dụng không mui và một chiếc tải bít bùng đầy người, được trang bị đến tận răng (áo giáp, chân bó sát, đầu đội nón bảo hiểm có rổ sắt chắn trước mặt, một tay cầm khiêng chống đạn, tay kia lăm lăm dùi cui…) bước xuống xe xếp thành 2 hàng tiến thẳng vào trụ sở UB. Thật bất ngờ, trước sự có mặt mang tính chuyên nghiệp của cảnh sát cơ động chống bạo động, đám đông càng bị kích động. Cảnh sát nhanh chóng đẩy lùi những người dân quá khích đang có mặt ở đó ra ngoài. 2 bên bắt đầu giằng co, cảnh sát cố gắng đẩy người dân ra ngoài lên con đường độc đạo trước mặt UB, người dân thì xô vào người cảnh sát không muốn đi, lộn xộn bắt đầu xảy ra.
Tình thế bắt đầu phức tạp, mất kiểm soát khi những người dân tụ tập bên ngoài dày đặc kích động mọi người chống trả lại cảnh sát. Người dân bắt đầu nổi giận, họ ném tất cả những gì vớ được từ đất đá cho đến chai lọ trút giận lên những người cảnh sát cơ động. Mở màn là một trận mưa đá ào ào như vũ bão hướng về phía lực lượng cảnh sát lúc này đang yếu thế co cụm lại giữa đường hương lộ trước mặt UB giơ khiên chống đỡ. Tiếng người la hét, chửi thề, tiếng những viên đá to kêu lổm cổm khi trúng vào thanh khiêng của cảnh sát, tiếng bước chân chạy xầm xập trên mặt đường, tiếng lẻng xẻng của thủy tinh bể quyện cùng khói bụi, không khí hỗn loạn chưa từng có.. Cảnh sát thúc thủ chỉ còn biết che khiêng tứ phía chống đỡ rất vất vả và nguy hiểm. Trong lúc đó, người dân mặc sức ném, người ta ném tất cả những gì vớ được, được nước làm tới, lúc này các chị cũng hăng hái tham gia, không ném được, các chị, các em nhỏ chạy loanh quanh các góc nhà tìm… đá cho các anh thanh niên thẳng tay… ném. Khoảng vài phút ném hả hê thì không khí kích động được đẩy lên cao. Đá cũng chẳng còn, người dân chuyển sang sáp lá cà. Máu đã đổ, trong đó có cả trẻ em. Máu càng làm người dân thêm… “máu”. Họ bất chấp tất cả chỉ muốn ăn thua đủ với cảnh sát. Thỉnh thoảng vài chiếc xe máy nẹc pô ầm ỉ, chở ba, luôn miệng la hét: “tránh ra, tránh ra”, thường người ngồi giữa ngất ngư rẻ đám đông chạy vội về hướng trạm y tế xã.
Tình thế đã mất kiểm soát, cảnh sát bắt đầu rút êm bằng cửa sau của UB không quên hộ tống chính quyền xã băng đồng ra sông, lên thẳng ca nô đợi sẵn đến nơi an toàn.
Thừa thắng xông lên, người dân bắt đầu tiến vào UB đập phá, cửa kính vỡ tan, cổng tanh banh, hạ bảng, kéo gãy cột cờ, gom một đóng giấy tờ hỗn độn ra đốt cùng với… xe máy đặc chủng của cảnh sát giao thông. Chưa hả giận, người dân quá khích tràn ra đường đập nát kiếng trước 4 chiếc xe hơi đặc chủng của cảnh sát rồi hò hét… lật xuống ruộng.
Chưa, tình tiết ly kỳ chưa dừng lại ở đó. Lát sau, một chiếc xe cứu thương của Sở Y tế Đồng Nai hụ còi rẻ đám đông chạy xuống nhưng gặp phải đám đông quá khích chặn xe tấn công. Qua kính trước, tài xế trông hoảng hốt lùi xe chạy mà không kịp quay đầu lại. Đám người trong tay gậy gộc hò hét xông lên, truy đuổi. Cảnh tượng như trong phim hành động, Có người nhảy nằm lên cả nắp kabin trong khi xe đang lùi, một tay cầm thanh sắt giáng thẳng vào kiếng trước ngay chỗ tài xế buộc dừng xe. Ngay sau đó, tài xế cùng nhóm nhân viên y tế vội vàng rời xe trong đám đông vây quanh trước khi nó bị lật văng xuống vệ đường, tơi tả…
Lúc này, người dân hoàn toàn kiểm soát tình hình. Được tin, người dân các vùng lân cận đổ về ngày càng đông. Nhiều xe chữa cháy cũng được điều động đến nhưng vì đường nhỏ nên không vào được đành nằm lại bên ngoài. Chỉ có một chiếc xe chữa cháy loại nhỏ tiếp cận được nhưng đành thoái lui trước sự quá khích của người dân. Phía trong UB, lửa vẫn cháy âm ỉ…
Cách hiện trường vài trăm mét thuộc địa bàn xã An Hòa, lực lượng cảnh sát đủ ngành được huy động nhưng vẫn phải áng binh bất động.
Chưa hết đâu, đúng 12 giờ đêm, một cảnh tượng hoành tráng đã diễn ra. Lực lượng cảnh sát đủ ngành, đông nghịt, có cả chó bẹc giê đi kèm đùng đùng tiến về phía UB. Trong đó, ấn tượng là lực lượng cảnh sát cơ động chống bạo đồng với quân số gần cả ngàn được trang bị đầy đủ chia làm nhiều tốp. Tốp đầu là hàng trăm cơ động, những người đi đầu dẫn theo cả chó bẹc giê, nghe tiếng sủa của nó xa xa trong đêm thôi là đủ ớn lạnh rồi. Ở giữa là một chiếc xe đặc chủng của cảnh sát chạy chầm chậm theo đoàn người phát loa loan báo. Kế tiếp là một đoàn cơ động cũng hàng trăm. Cảnh sát rất thận trọng, các hẻm nhỏ cũng được ánh đèn pin lướt qua. Tiếp theo không phải là cảnh sát mà là người dân hiếu kỳ bám theo. Tiếp đến là hàng đoàn cơ động đông nghịt, gấp rưỡi quân số của hai đoàn trước cộng lại. Chưa hết đâu nhé, cuối cùng là một đoàn cũng toàn cơ động đông không kém. Và phía sau, người dân cũng bám theo.
Lúc này, cảnh sát đã kiểm soát được tình hình.
Ngay trong đêm, những người tham gia bạo loạn đều bị bắt trong khi còn đang mê ngủ.
Bài viết từ báo Người Lao Động:
Sáng ngày 19-2, Công an tỉnh Đồng Nai đã chủ trì buổi họp báo với các cơ quan báo chí để thông báo về tình hình gây rối an ninh trật tự tại xã Long Hưng, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai.
Công an cho biết, đến 8 giờ sáng ngày 19-2 đã có 37 đối tượng gây rối, quá khích đã bị bắt tạm giữ để phục vụ công tác điều tra.
Trước đó, vào ngày 14-2 đến 17-2, một số cán bộ của Trung tâm kỹ thuật địa chính nhà đất tỉnh Đồng Nai và cán bộ địa chính xã dùng sơn dầu đánh số thứ tự trên mộ tại khu đất nằm trong dự án khu kinh tế mở Long Hưng (dự án này do Hợp tác xã Dịch vụ nông nghiệp tổng hợp Đồng Nai làm chủ đầu tư).
Tuy nhiên, quá trình đánh dấu mộ này, Trung tâm kỹ thuật địa chính nhà đất tỉnh Đồng Nai đã không thông báo cho các hộ dân có người thân đang chôn cất biết và cũng không thông báo cho UBND xã, nên đến 10 giờ ngày 17-2 đã có khoảng 200 người dân kéo đến UBND xã phản đối, không cho thực hiện việc đo đạc. UBND xã Long Hưng đã đề nghị Trung tâm kỹ thuật địa chính nhà đất tỉnh Đồng Nai phải cam kết trả lại hiện trạng ban đầu và xin lỗi người dân.
Đến sáng ngày 18-2, các cán bộ đang xóa các vệt sơn trên mộ thì nhiều người dân đã không đồng ý mà đòi phải sơn lại toàn bộ các ngôi mộ.
Đoàn cán bộ này phải trở về trụ sở xã Long Hưng thì có khoảng 400 người dân kéo đến la hét, gây mất an ninh trật tự. Tình trạng này kéo dài đến 19 giờ, sau đó đám đông đã xông vào trụ sở UBND xã phá phách, cắt điện, điện thoại, đốt tài liệu, chống trả lực lượng công an đang làm nhiệm vụ. Nhiều người đã lật đổ 3 xe ô tô của công an, 1 xe cứu thương, đốt cháy 1 mô tô của công an.
Tạ Phong Tần
Em có còn nghe
Em có còn nghe mùa xuân
Tiếng thiết tha đang vọng về
Em có còn nghe lời tình tự
Trong tiếng hát của một thời yêu thương
Em có còn nghe lời quê hương réo gọi
Những chuỗi nhọc nhằn oằn trên chữ S yêu thương
Những tháng năm chất chồng bao nhiêu cay đắng
Giờ chì là những tiếng dân oan
Bao cay đắng,, bao nhiêu điều nghiệt ngã
Người dân đen phải gành chịu đau thương
Cầu mong thay hồn thiêng Tiên Liệt
Xóa sạch đi những đêm tối nhọc nhằn.
PHP
02/21/07
Friday, February 20, 2009
Tại sao Việt Nam phải nhớ đến ngày 17 tháng hai
Thursday, February 19, 2009
Valentine 2009 và Love in Action của "Bồ Tát" Thích Nhất Hạnh
(Trích web site "Ba cây trúc"
Trước hết chúng tôi xin giải thích xuất xứ những từ ngữ được sử dụng trên đây để tránh ngộ nhận:
“Valentine 2009” là lễ tình yêu năm 2009 mà thế giới đã chứng kiến một hiện tượng lịch sử của nền dân chủ Hoa Kỳ trong cuộc bầu cử ngày 4/11/2008: người Mỹ trắng lẫn đen, cả Mỹ vàng đã bầu một Tổng Thống Mỹ đen đầu tiên và lễ bàn giao “Đổi trắng thay đen” nầy đã diển ra rất hoành tráng tuyệt vời và êm thấm.
“Love In Action” (Yêu trong hành động) là tựa của quyển sách viết về sự thay đổi xã hội [bằng cách] bất bạo động, tác giả là Thích Nhất Hạnh xuất bản năm 1993. Linh mục Daniel Berrigan viết lời giới thiệu. (Writings on nonviolent social change by Thich Nhat Hanh. Foreword by Daniel Berrigan).
“Bồ Tát Thích Nhất Hạnh” là lời xưng tụng của Thầy Hằng Trường trong chương trình “Từ Bi Phụng Sự” trên truyền hình SBTN chiều thứ bảy này 10 tháng 01 năm 2009.
Chương trình giảng dạy hàng tuần của thầy Hằng Trường, dùng kỹ thuật khoa học để Phật tử thấu hiểu giáo lý Phật giáo, giúp con người sống hòa thuận, đem lại hạnh phúc, an lạc cho gia đình và xã hội có thể nói là rất “hấp dẫn”, nếu thầy đừng xưng tụng một cách quá đáng đến ông thầy tu mà –xin lỗi—đã có quá nhiều bằng chứng là phản bội dân tộc và Phật giáo.
Đề cập đến các vị tu hành là sẽ gây chia rẽ với nhau vì sẽ có người bênh kẽ chống. Nhưng buổi giảng ngày thứ bảy 7 tháng 2 năm 2009 mới đây Thầy Hằng Trường đã rất cởi mở, Thầy kể rằng có người nghe thầy giảng để mong bắt gặp lỗi của thầy là “tấn công” thầy liền. Nhưng Thầy cho như vậy là tốt, vì có người nhắc nhở cái sai mà nhiều khi mình không thấy. Nghe vậy nên chúng tôi mạnh dạn nhắc lại bài giảng tháng giêng của thầy mà không sợ thầy giận hay ai đó bão là gây chia rẽ.
Số là, đang giảng rất lưu loát loạt bài về “Độ người ở giữa”, bổng thầy kể rằng vừa qua Thầy có dịp đến tu viện Lộc Uyển ở Nam Cali thăm Bồ Tát Thích Nhất Hạnh. Ai chưa gặp thì nên đi để gặp Bồ Tát hiện còn sống. Rằng năm 2005 Bồ Tát về Việt Nam lập “Trai Đàn giải oan”, người tu cao thấy được cả trăm ngàn oan hồn… Vậy là Bồ Tát Nhất Hạnh độ được trăm ngàn oan hồn.. “người ở giữa”?
Có lẽ thầy Hằng Trường lo nghiên cứu kinh điển tôn giáo, không để ý rằng về mặt chính trị, “Bồ Tát” Nhất Hạnh của thầy đã làm một hành vi vô minh nhất thiên hạ. Ai lại trong khi Cộng Sản đang vây khổn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất do nhị vị hòa thượng Thích Huyền Quang và Quảng Độ, -- cùng nguồn gốc xuất thân của Sư Ông-- Hoa Kỳ đang làm áp lực để Cộng Sản phải cho tự do tôn giáo bằng CPC. Thì Sư ông lại đem hàng trăm tăng đoàn Làng Mai về, đi từ Bắc, Trung, Nam giảng đạo, lập trai đàn như thầy Hằng Trường khen, thì dù giải oan được hàng trăm ngàn oan hồn nhưng còn 80 triệu hồn người dân còn sống trong nước bị bóp nghẹt bởi Cộng sản mãi quốc cầu vinh thì thầy Hằng Trường nghĩ sao?
Đã vậy “Bồ Tát” Nhất Hạnh còn tỏ ra vô ân bạc nghĩa với Hoa Kỳ, đặc biệt là Tổng Thống George W. Bush, bởi trong khi phe đối lập cứ tìm cách kết tội, đòi truất phế; còn Thượng Nghị Sĩ John Kerry nhất định đã về Việt Nam hàng chục lần, quả quyết là dân chúng đi nhà thờ, đi chùa tự do; rồi Sư Ông Nhất Hạnh cũng chứng minh điều đó đúng bằng dẩn tăng đoàn Làng Mai cả trăm người về Việt Nam, chẳng những không hề bị đàn áp, mà còn được Cộng Sản đem chuông vàng khánh ngọc ra đón. Sư bà Chân Không còn phát biểu là Giáo Hội do Hòa Thượng Quảng Độ lãnh đạo là tranh đấu theo “cờ vàng” y như CS từng cáo buộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là tu mà làm chính trị. Làm sao Bush còn tiếp tục cho Việt Nam trong danh sách CPC được? Mà khi tháo “gông” cho Cộng Sản là Bush bị nhiều người chống Cộng giận dữ, trong khi Sư Ông giảng tại Nữu Ước những lời cáo buộc giả dối vụ máy bay Mỹ dội bom tàn phá 300,000 nóc gia ở thị xã Bến Tre nhân lúc Bush và dân Mỹ rất đau đớn vì vụ 9/11.
Vậy mà người Mỹ còn để Sư Ông vẫn yên ổn xây tu viện Lộc Uyển trên đất Hoa Kỳ, trong khi chính “Bồ Tát” có công lao với Việt Cộng đến thế mà chúng còn dụ cho Sư Ông “cắn câu”, đem tiền của về xây tu viện Bát Nhã tại Lâm Đồng, cho giảng đạo Tiếp Hiện một thời gian rồi kiếm cớ đuổi sư, cướp chùa của Sư Ông.!
Trong khi hòa thượng quyền Tăng Thống Thích Quảng Độ kêu gọi toàn dân đoàn kết giữ gìn Hoàng Sa Trường Sa và viết thư tố cáo tội bán nước của Mafia đỏ ra Liên Hiệp Quốc, dù Ngài đang sống trong bàn tay sinh sát của họ. Còn Sư Ông Thích Nhất Hạnh tự do ở hải ngoại làm gì? Lại tiếp tục gieo rắc thứ tình yêu “hòa bình” mà hơn ba mươi năm nay ai cũng biết, “hòa bình” dưới chế độ khủng bớ Cộng Sản còn giết người nhiều hơn chiến tranh.”
Đó là một trong số lý do gần nhất mà chúng tôi muốn nhắc là thầy Hằng Trường nếu tôn sùng Sư Ông Nhất Hạnh thì để riêng trong lòng, xin đừng xưng tụng quá lố làm nhẹ thế vô số Bồ Tát xứng danh khác. Bồ Tát gì lại đi nói sai sự thật? Bồ Tát sao vô ân bội nghĩa? Bồ Tát sao cứ tai ngơ mắt điếc trước nỗi khổ đau của cả trăm triệu người Việt, Miên, Lào để tiếp tục chống Mỹ cứu vài triệu tên của đảng Việt Cộng?
Phật tử vốn không chú ý đến chính trị, nên dù Sư Ông phản bội đất nước từ năm 1966 khi đi theo phong trào chống chiến tranh Việt Nam, nhưng khi Sư Ông từ Pháp sang Bắc và Nam Cali thuyết Pháp, buổi nào trước đây cũng đông nghẹt người, vé bán buổi giảng nào nghe báo cáo cũng có gần 4,000 người nghe.
Yêu lầm
Nhưng kể từ khi Sư Ông xuyên tạt sự thật vụ Bến Tre thì buổi chợ mang tên Thích Nhất Hạnh đã trở thành bán ế. Người Mỹ cũng ghét mà Việt Nam không ưa. Vì thế mà từ đó dù miền Bắc Cali có đại học Berkeley là nơi chống chiến tranh Việt Nam từng tổ chức cho Sư Ông hốt bạc trước đây cũng biết Sư hết ăn khách nên không còn tổ chức nữa. Việc thầy Hằng Trường phải mời mọc người ta tới Lộc Uyển gặp Sư Ông Nhất Hạnh là một bằng chứng “ế ẩm” rất hùng hồn.
Thưa rõ như vậy để chúng ta, dù thuộc quan điểm chính trị của đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ, hãy cùng nhau giúp tân Tổng Thống Barack Hussein Obama đừng bị “sa lầy”, coi Sư Ông Nhất Hạnh là đấng “Bồ Tát” như thầy Hằng Trường. Thầy Hằng Trường mà “yêu lầm” Bồ Tát thì không sao, chứ Tổng Thống Obama mà yêu lầm “Bồ Té” thì nguy cho cả nước Mỹ và thế giới.
Sở dĩ chúng tôi nêu việc nầy lên nhân dịp lễ Tình Yêu 2009 nầy là vì những mùa Valentine trước, chúng tôi đã có viết bài “Yêu Độn”.
Sư Ông Nhất Hạnh hay đề cập đến tình yêu, vì Phật giáo là đạo của của tình yêu, yêu nhân loại, yêu hòa bình, nhưng Sư Ông đã lạm dụng, đã yêu “độn” Cộng Sản vào lòng.
Cũng như Cộng Sản cho là họ có sức đội đá vá trời, Sư Ông Thích Nhất Hạnh ngoài tài “yêu độn”, còn tự coi là có thể làm tốt hơn đức Phật nữa!
Vốn có thói quen nói có sách mách có chứng, khi nói Sư Ông làm việc “con cóc muốn thành con bò” nầy, chúng tôi phải nhờ đến cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh, vị Phật tử học giả từng nghiên cứu giáo lý Phật giáo làm nhân chứng, vì vốn hiểu biết của chúng tôi về Phật rất sơ đẳng và lại non hơn cụ về tuổi đời rất nhiều.
Cụ Tâm Tràng từng viết nhiều bài về Phật Giáo đăng trên các báo tại Hoa Kỳ, Canada, Úc Châu và phê bình sách báo của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, một điều mà kẻ hậu sinh nầy không làm nổi.
Thí dụ bài “Truyền Thống Dung Hóa của dân tộc Việt và Đạo Phật” của Tâm Tràng Ngô Trọng Anh đăng trên tập san Pháp Âm của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trên Thế Giới tại Canada và Úc Châu xuân Tân Tỵ năm 2001, nhận định về quyển “Living Buddha, Living Christ”của Thích Nhất Hạnh về lời giáo huấn của Thiền Sư được một nữ văn sĩ chép lại trong bài “Pilgrimage to Plum Village”. Bài dài lắm, nhưng chúng tôi chỉ chép đoạn chót đủ chứng minh “chí phình lớn” của Sư Ông:
“It is very comfortable to know that the Buddha has not done every thing. He has done what he can do, and there are a lot of things left for us to do. We can do better than Buddha.”
Cụ Trọng Anh dịch: “Rất thoải mái mà biết rằng Phật chưa làm hết tất cả, Ngài chỉ làm những gì vừa sức Ngài, và còn biết bao công việc để lại cho chúng ta. Chúng ta có thể làm tốt hơn Phật..”. Về điểm nầy, Thiền sư và Tổng Thống Obama cũng có chí lớn như nhau.
Kế đó là bài “Phật Giáo Việt Nam trước những thử thách trọng đại của Thế kỷ 21” cũng được đăng trên các báo Phật giáo khắp thế giới năm Canh Thìn 2000.
Chúng tôi chỉ được đọc bài của tác giả Tâm Tràng Ngô Trọng Anh trên báo Chánh Đạo xuất bản tại San Jose, Bắc Cali. mà tình cờ tìm thấy khi dọn nhà để mừng xuân Kỷ Sửu 2009, đọc lại mà giựt mình vì sợ hai chí lớn gặp nhau dễ “mê” nhau.
Cụ Tâm Tràng viết: “Thầy Nhất Hạnh không chấp nhận Khổ đế nên thích hợp với tuổi trẻ, nhất là ở Châu Mỹ…..Thầy lại chịu thêm phép Thánh Xan (Euchristy) để được Đức Chúa Kitô thể nhập vào Thầy trọn vẹn gồm thịt, máu, linh hồn và thần linh: Thiền Sư dòng Tiếp Hiện, (flesh, blood, soul and divinity). Tác giả “Bụt, Chúa trong ta” (Living Buddha, Living Christ) nay trở về già, có nếp sống tâm linh của một mục sư ngoan đạo, với hoài bảo tạo một tôn giáo mới vừa thần hóa siêu nhiên vừa vật hóa nhân loại: dòng Tiếp Hiện..”
Cụ Tâm Tràng nói đúng, Sư Ông có lối giảng rất trẻ trung, thí dụ trong Làng Mai kỷ niệm 20 tuổi năm 2002 Sư Ông viết: “Tôi là ông thầy tu đầu tiên dám đi xe đạp và dám tổ chức thiền tọa trên bãi biển.” Sư Ông còn quên món Thiền Ôm nữa chứ. Còn có những đề tài thực tế như “Sư Chú có được nắm tay sư cô không?”
Làng Mai quảng cáo: “Hạnh có nghĩa là hành động. Thầy Thích Nhất Hạnh đã dạy một đạo Bụt dấn thân vừa làm thỏa mãn đầu óc thực dụng của người Hoa Kỳ… Đạo Bụt dấn thân nầy là khuôn mặt không thể nhầm lẫn và tính ăn khách của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh.
Thiền Sư còn có “Tính Ăn khách” như tài tử cinema vậy cơ. Mà thật vậy, trong tập san Làng Mai nầy, có liệt kê cả trên 40 cơ quan truyền thông thay phiên nhau phỏng vấn khi Thiền Sư khóc nói về sự “Ôm Giận” khi máy bay Mỹ dội bom tiêu hủy 300,000 ngôi nhà tại thị xã Bến Tre trong Tết Mậu Thân. Các cơ quan nầy truyền đi trên cả hàng chục triệu người nghe để tự chuyển hóa “thành người có khả năng đi gỡ mìn trong tim những kẻ khủng bố.”
Tập san có nhắc lại “năm 1960, ông thầy tu trẻ Thích Nhất Hạnh trên sân trường Đại học Columbia ở Nữu Ước đã bắt đầu những cuộc [biểu tình] diễn hành cho hòa bình rồi”. Điều nầy thật là tuy một già, một trẻ, nhưng Tổng Thống Obama cũng học cùng trường có thành tích chống chiến tranh Việt Nam, cùng “ăn khách” và ăn nói lưu loát như Sư Ông nên rất dễ…yêu nhau!
Xin phép trở lại khía cạnh “Con cóc muốn phình như bò” [sẽ bị bể bụng] của Sư Ông, là trong quyển Đường Xưa Mây Trắng, chính tác giả Thích Nhất Hạnh đã viết rằng ngay như Đức Phật không tự nhận mình là giáo chủ. Vì giáo chủ thì sẽ chê đạo người nầy là sai mà cho chỉ có mình là đúng, dễ gây bất hòa đưa đến chiến tranh.
Thế mà Sư Ông lại ngang nhiên sáng lập dòng tu Tiếp Hiện và hiển nhiên là Giáo Chủ, quả thật là đã làm Hơn Phật. Nhưng về Việt Nam truyền bá dòng tu do mình sáng lập, bất chấp bị Cộng Sản lợi dụng làm hại đạo pháp và dân tộc thì nhất định là không có trí huệ. Thiếu trí huệ thì nhất định không thể làm tốt hơn một Phật tử tu hành chân chính chứ đừng mong gì “làm tốt hơn Phật”(!!) Vì vậy mà khi biết Thiền Sư là “Quân Sư” của Tổng Thống Obama, chúng ta đừng để tân Tổng Thống trở thành “Con bò bị bể bụng”. Chẳng những bể bụng còn bể tim vì đã “Yêu độn”. Độn lối nói một đàng làm một nẽo của Cộng Sản.
Chứng minh rõ rệt trong quyển “Love In Action” mà cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh “Điểm chỉ” lối “Yêu độn” đó của Thích Nhất Hạnh như sau:
“Thầy dạy chúng ta (Phật tử) không nên có mục tiêu chính trị đảng phái (we reject the engagement in partisan politic ở chương 15, nhưng ở chương 7, Thầy lại phản đối Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc giải phóng nước Kuwait trong vụ chiến tranh vùng Vịnh (Gulf War). Thầy bênh vực Saddam Hussein và quên cảnh huống bi đát của dân Kuwait cũng như trước đây đối với Cộng Sản xâm nhập miền Nam. Thầy quên tù cải tạo khi viết bài nầy vào năm 1993. Cụ Trọng Anh còn chép luôn tiếng Anh trong chương 7 của “Love In Action”: The war in Vietnam and the war in the Gulf were the same. Who did that bombing? Your President, your Congress, your Senate, your people, everyone. You were only the hand ordered to do it. Why keep the regret for yourself. Why keep the shame for yourself.
“Thầy quả quyết rằng Cộng Sản quốc tế không chiếm miền Nam sau khi quân đội Mỹ rút lui là một sai lầm giết người không những cho dân Việt mà cả dân Mên và Lào ( Ghi thêm của Việt Nữ: Dựa vào bài giảng của Nhất Hạnh và những tài liệu khác, Việt Nữ cũng viết bài “Thiền Sư Thích Nhất Hạnh đang tiếp tục giết người Việt” đăng trên tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong trước bầu cử Tổng Thống Mỹ 2008).
Ngày hôm nay nhân nghe Tổng Thống Barack Hussein Obama, ngoài việc khi tranh cử hứa rút quân khỏi Iraq trong vòng 16 tháng khi ông nhậm chức. Tháng 1/2009, Quốc hội Iraq hop đồng ý cho quân đội Hoa Kỳ ở lại đến năm 2011, nhưng theo báo San Francisco Chronicle ngày 8 tháng 2 năm 2009 loan tin về chuyến công du đầu tiên của bà Hillary, có chụp hình tân Tổng Thống Obama và tân Ngoại Trưởng Hillary Clinton chụm đầu lại với nhau bàn về tình hình Iraq, rằng nên tìm cách rút quân sớm hơn nữa, kẻo để lâu nếu vì lý do gì không rút quân ra khỏi Iraq được thì sẽ bị thất cử trong kỳ tái tranh cử ( Will hurt re-election).
Yêu và mơ
Thiền Sư nhất Hạnh ngoài tài sáng tác “Ôm giận” trong vụ Bến Tre, còn có tài…nằm mơ. Sáng tác những giấc mơ.
Cũng trên Làng Mai đưa ra một bức thư Thích Nhất Hạnh gửi cho Tổng Thống George W. Bush trước khi tới Việt Nam dự đại hội APEC năm 2006, rằng ông có đứa em mất 2 tuần trước, ông nằm mơ lúc 5 giờ rưởi sáng, thấy em ông nói: “Chúng ta hãy cùng nhau trở về nhà”. Thức dậy ông anh Nhất Hạnh không hiểu, sau hiểu ra khi liên tưởng tới tình trạng Trung Đông và đã bậc khóc. Sau đó xuống bếp pha trà, “tôi nhận ra những gì người em nói là đúng”.
“Ngôi nhà chung đã đủ rộng để cho tất cả mọi người. Chúng ta hãy cùng nhau trở về nhà trong tình huynh đệ.” Ngài Tổng Thống nếu tự cho phép mình khóc được như tôi , Ngài cũng sẽ cảm thấy thanh thản hơn rất nhiều. Chúng ta đang gây thảm kịch cho những người anh em của mình ở Trung Đông. Họ là huynh đệ của chúng ta… Tôi tin tưởng vào Đức Chúa Trời ở trong Ngài, tôi tin tưởng vào Phật tính trong Ngài.”.Thật là thế giới đại đồng!
Trong chiến tranh Việt Nam, Sư Ông Nhất Hạnh kể công đã nói với tất cả nhân vật quan trọng quốc hội Mỹ, cả Robert McNamara, và tham dự cả hòa đàm Paris mới đưa tới Hòa Bình cho Việt Nam. Chắc chắn cũng đầy “sáng kiến” và dùng “ái ngữ” như vậy.
Cụ Trọng Anh viết:
“..Một phần của sự thống khổ của tòan dân là do sự lên tiếng thiên tả trong Đề Nghị Hòa Bình nông nổi của Thầy đọc tại Washington DC ngày 1/6/1966. Chương V “Love In Action” có chép lại A Proposal for Peace (trang 49-56) trong đo Thầy đề nghị 5 điểm (trang 55) để quân đội Mỹ giao miền Nam cho Cộng Sản và được Mỹ thi hành trọn vẹn trong hiệp định Paris 1973. Hàng triệu người xuống biển cải táng và lên rừng cải tạo thọ ơn phần nào Đề Nghị Hòa Bình nầy.
Trên đây ta thấy những điểm giống nhau giữa hai người cùng lò Columbia: có chí lớn, mộng to và ham quyền lực. Đặc biệt là rất “mềm mỏng”.
Rõ rệt là chính sách ngoại giao của Tân Chính Phủ Barack Obama không nghĩ gì đến sinh mạng của hàng chục triệu người Iraq và cả an toàn cho Hoa Kỳ mà chỉ lo cũng cố quyền lực cho đảng Dân Chủ. Đây không phải lần đầu tiên, mà Obama còn lo việc ngồi lại tòa Bạch Ốc 8 năm ngay cả trước khi tuyên thệ nhậm chức: Trên mạng AOL, từ ngày 17/1/09 ký giả Philip Elliott của hãng AP loan tin từ Hoa Thịnh đốn, Tổng Thống đắc cử Barack Obama đã cho đoàn quân “du kích” tiếp tục chiến dịch quyên tiền vận động cho cuộc tái cử năm ..2012! (Obama launches grass-roots campaign” “toward re-election in 2012).
Dĩ nhiên Tổng Thống Obama và Hillary Clinton, cũng như Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, đều vinh vào “tình yêu” nhân loại một chiều và còn “độn” tình yêu đó vào Yêu QUYỀN LỰC, tức cướp chính quyền bằng mọi giá, một yếu tố quan trọng của chủ thuyết Xã Hội Chủ Nghĩa Saul Alinsky mà Obama và Hillary rất trung thành. (Xin đọc sách “Living History” của Hillary Clinton).
Vì vậy mà khi nghe Obama từ khi ứng cử đã tuyên bố sẳn sàng nói chuyện với Hồi Giáo quá khích Iran, kẻ muốn xóa bỏ Hoa Kỳ và Do Thái trên bản đồ thế giới, rồi khi thắng cử ông tân Tổng Thống rất giữ lời, đã sốt sắn dành bài phỏng vấn đầu tiên không phải cho truyền thông Tây phương, Âu hay Á châu, mà là cho đài truyền hình Á Rập (Saudi Arabia) trụ sở tạ Dubai, tên là Al Arabiya, có văn phòng tại Washington DC. Đây là một sáng kiến ngoài mong muốn của phóng viên đài nầy nữa. Thì mọi người chúng ta đều nên vì Hoa Kỳ mà can ngăn, dù sao Barack Obama cũng là Tổng Thống của chúng ta, thù thích hay không.
Bởi chúng ta quá biết cái thiên đàng mù hòa bình giết người của Thiền Sư Nhất Hạnh hơn ai hết!
Bằng chứng là tuần báo Việt Tribune số đầu tuần tháng 2/2009 khi loan tin với tựa “Thế giới mới với Obama”, tác giả Hoàng Ngọc Nguyên giải thích: “Al Arabiya là đài không được nổi tiếng bằng Al Jazeera, là đài chuyên phỏng vấn Bin Laden và hay loan tin giật gân của nhóm Á Rập khuynh tả và chống Mỹ…(…). Trong cuộc phỏng vấn, ông Obama đã làm rõ thông điệp của ông: kẻ thù của ta không phải là người!...Công việc của tôi là truyền đạt một điều: nước Mỹ của tôi quan tâm đến sự an lạc đến thế giới Hồi giáo; ngôn ngữ chúng tôi sử dụng phải là ngôn ngữ của sự trọng thị….Trong gia đình chúng tôi có người Hồi giáo. Bản thân chúng tôi đã sống ở nước Hồi giáo…”. Tác giả Hoàng Ngọc Nguyên viết tiếp rằng để làm rõ hơn ý của ông, Obama nhấn mạnh: “Công việc của tôi đối với thế giới Hồi Giáo là truyền đạt sự kiện người Mỹ không phải là kẻ thù của quí vị. Chúng tôi đôi khi phạm lỗi lầm. Chúng tôi không phải là hoàn hảo. Nhưng chúng tôi không phải là kẻ thù của quí vị.”
Ông Ngọc Nguyên còn cho biết thêm: “Trong khi ông phát biểu như thế, đặc phái viên của ông là George Mitchell đang đến Cairo và sẽ đến Jerusalem và Saudi Arabia ..để tìm một giải pháp hòa bình bền vững cho cuộc xung đột giữa Israel và Palestine.” (Thế giới mới với Obama, Việt Tribune tr. 3, 30, 32).
Mùa tranh cử năm 2008, cả nước Mỹ đều nghe ứng cử viên Cộng Hòa McCain-Palin đã cảnh giác rằng Obama vẫn còn giao du thân mật với tên khủng bố nội địa Bill Ayers. Dĩ nhiên là Obama phủ nhận, còn Ayers lặng thinh; nhưng ngay sau khi Obama đắc cử, vợ chồng tên khủng bố Mỹ Cộng Bill Ayers và Bernadine Dohrn nầy lên tiếng kể công rằng Barack Obama đắc cử là nhờ họ áp dụng chiến thuật từ thời chiến tranh Việt Nam trong chiến tranh Iraq.
Bài trên đây của tác giả Hoàng Ngọc Nguyên cho thấy Bill Ayers đã nói đúng:
1.Đài Al Jazeera, là đài chuyên phỏng vấn Bin Laden và hay loan tin giật gân của nhóm Á Rập khuynh tả và chống Mỹ…Chính Peter Arnett người loan tin ẩu về Bến Tre trong Tế Mậu Thân, sau nầy bị đài NBC, CBS sa thải vì loan tin giật gân chống Mỹ, lại được Bin Laden cho phép phỏng vấn, hiện đang làm cho đài Al Jazeera nầy.
Tóm lại, trong cả hai cuộc chiến, Việt Nam và Iraq, Peter Arnett cùng được kẻ thù của Mỹ cho gặp gở để tung tin cho thế giới thù nước Mỹ.
2. Các nhà tôn giáo đều nhân danh yêu hòa bình, ghét chiến tranh—rất tốt với tinh thần thuần túy tôn giáo—nhưng vô cùng tai hại về chiến thuật chính trị, là đàm phán. Đối phương không có lý do gì chịu nhượng bộ trong đàm phán nếu anh không có sức mạnh cho họ sợ. Lịch sử đã chứng minh: Muốn Pháp nhượng bộ, chịu ký hiệp định Gevene năm 1954 chia đôi đất nước cho Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp phải dùng chiến thuật biển người giết vô số thanh niên Việt Nam trong trận Điện Biên Phủ để Pháp –lúc ấy vẫn còn mạnh—thấy sợ Việt Minh có thanh niên với ý chí sẳn sàng chết thì họ mới chịu cùng với khối Cộng Sản ký hòa đàm Geneve.
Võ Nguyên Giáp viết thế: Chiến thắng ĐBP chỉ là món quà gửi kịp thời cho Phạm Văn Đồng lúc ấy vừa ngồi vào bàn hội nghị. (Triều Tiên trước đó cũng thế).
3. Trong cuộc chiến chống Mỹ cũng vậy, và rõ rệt nhất là chính cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert McNamara viết trong quyển nhìn nhận “Chiến tranh Việt Nam là Sai Lầm”, viết rằng ngày 27 tháng 11 năm 1965, có khoảng 20 đến 35 ngàn người phản đối chiến tranh Việt Nam kéo đến bao vây tòa Bạch ốc. Cuộc biểu tình nầy được bảo trợ bởi Ủy Ban đặc trách chương trình hạch tâm cho Hòa Bình (SANE), trong đó có bác sĩ nhi khoa là Benjamin Spock và giáo sư Stuart Hughes của đại học Harvard, đồng chủ tịch Ủy Ban SANE, gửi cho Hồ Chí Minh một điện văn nói rằng SANE đã bảo trợ cho cuộc biểu tình chống chiến tranh này và yêu cầu ông ta chấp nhận hội đàm với Hoa Kỳ. Điện văn còn thêm rằng các cuộc biểu tình sẽ tiếp tục, nhưng sẽ không đòi Hoa Kỳ rút khỏi Việt Nam. [Và sau đó] Rất nhiều cuộc biểu tình khác diễn ra. Điều rất ngạc nhiên là chính tôi lại có rất nhiều cảm tình với những người biểu tình. (Dr. Benjamin Spock ..and Professor Stuart Hughes of Harvard, the co-chairmen of SANE, sent Ho Chi Minh a cable saying SANE had sponsored the march and urged him to accept U.S. offers the negotiation. ..Many more demonstrations were to follow. Surprisingly as it may seem to some, I felt great sympathy for the protesters. (In retrospect, the tragedy and lessons of Vietnam, Robert S. McNamara. P. 217)
4. Nếu quí vị lên Internet tìm Marther Luther Kinh, Jr. bài “Beyond Vietnam”, giới thiệu Martin Luther King diễn thuyết chống chiến tranh Việt Nam tại nhà thờ Riverside Church ở New York ngày 4 tháng 4 năm 1967 với 3,000 người nghe. (Cùng một nhà thờ Thiền Sư Thích Nhất Hạnh nói vụ Bến Tre ngày 25/9/2001). Quí vị sẽ nghe King “tố” rất hùng hồn và sẽ thấy hình nhà lãnh đạo dân quyền nầy tay trong tay với người Mỹ trắng cao ráo hơn ông ta, mang kính cận đi đầu đoàn người với cước chú : “King và Dr. Benjamin Spock dẫn đầu đoàn biểu tình phản chiến hướng đến trụ sở Liên Hiệp Quốc ngày 15 tháng 4 năm 1967”.
Theo tài liệu thì Mục Sư King và Dr. Benjamin Spock cũng dự định ra tranh cử Tổng Thống như Barack Obama vậy. Có lẽ lúc ấy King không được thổi phồng như sau nầy khi bị ám sát (Sách Hillary có cho biết nhiều người lúc ấy chống đối King) nên mộng không thực hiện được. Dù vì lý do gì, dù với lòng yêu người, không muốn chiến tranh. Nhưng khi chủ nhà đang tuyên chiến với địch—Nghị quyết Vịnh Bắc Việt 1964, cho phép Tổng Thống Johnson sử dụng quân lực giải quyết chiến tranh Việt Nam, được lưỡng viện quốc hội biểu quyết thuận, chỉ có hai phiếu chống; giống như Tổng Thống Bush được quốc hội thuận cho đánh Iraq trừ Hussein năm 2002 vậy---Thế mà người trong nhà nhân danh “tình yêu” gì đó liên lạc riêng rẽ với kẻ địch, là Hồ Chí Minh, bảo cứ nhận ngồi xuống thương thảo đi, có chúng tôi “nằm vùng” cho”. Đó có phải là tình yêu chân chính không?. Chưa kể là Cộng Sản sẽ lợi dụng chen vào giựt giây vì thời ấy là chiến tranh lạnh giữa Mỹ và Liên Xô.
Lúc ấy Việt Nam Cộng Hòa còn bị “tình yêu” Hòa Bình của Thượng Tọa Thích Nhất Hạnh mà cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh mỗ xẽ sách “Love In Action” của Thích Nhất Hạnh mà tài khóc “ôm giận” vu khống Mỹ dội bom Bến Tre sau vụ 9/11, có người Tôn Nữ Như Không dám hổn, cho là Sư Ông miệng niệm Phật mà “Tâm Dao Găm”.
Bài lên tiếng của Tổng Thống Obama đơn phương nhận “Phạm lỗi lẫm”, rồi “ngôn ngữ chúng tôi sử dụng phải là ngôn ngữ của sự trọng thị”, và “kẻ thù của ta không phải là người”.. đích thị là của… “Tâm Dao Găm”. Vì trên tập san Làng Mai, có in bài giảng khóa học hè năm 2003 bằng tiếng Anh, có tựa y như vậy của tác giả Thích Nhất Hạnh: “Man is not our enemy”
( Plum Village’s North American Summer 2003 Retreat).
Về hai “thi sĩ” Tu mà không hành
Là nạn nhân của hòa bình giết người, chúng ta dứt khoát làm sao cho Tổng Thống Barack Obama đừng quá “nhân đạo” mà trở thành nhẹ dạ cả tin. Hãy chứng minh cho ông biết rằng nếu:
-Thiền Sư Thích Nhất Hạnh giỏi thuyết phục đối phương bằng nghệ thuật “lắng nghe” với tình thương, dùng “ái ngữ”, tự nhận lỗi mình để làm hòa bình như bài giảng của Thiền Sư trong đại hội Phật Đản Vesak Liên Hiệp Quốc tháng năm 2008 tại Việt Nam thì sao Sư Ông không áp dụng lòng từ bi nhiệm mầu của mình để “hoán chuyển” khủng bố Taliban đừng cho nổ tiêu hai tượng Phật vĩ đại Bamiyan hàng ngàn năm lịch sử tại Afganistan năm 2001 mà Liên Hiệp Quốc can thiệp và tất cả các chính phủ Phật giáo biểu tình rầm rộ cũng không giữ được?
--Nếu Thiều Sư giỏi và ảnh hưởng với Liên Hiệp Quốc như vậy thì sao không ngọt ngào “hoán chuyển” nhà nước quân phiệt Miến Điện đàn áp các tu sĩ Phật Giáo khi những nhà sư nầy thật sự thi hành hạnh từ bi mà chính Thiền Sư dạy tại Việt Nam “Lắng Nghe để hiểu, nhìn thấy để thương”: quí Ngài lắng nghe sự thống khổ hàng chục năm dài của con dân Miến Điện mà lên tiếng trước họng súng của nhà cầm quyền độc tài quân phiệt dù chết cũng không sợ, đến đổi Đệ Nhất Phu Nhân Laura Bush đã phải khâm phục mà lên tiếng kêu gọi thế giới ủng hộ cuộc “Cách Mạng Áo Cà Sa” được công luận rất cảm kích. Lúc ấy Thiền Sư làm gì ngoài việc chỉ trích Tổng Thống Bush? Khi Miến Điện bị cơn bảo Cyclone tàn phá làm hàng triệu người không nhà ở, không thức ăn nước uống, nhưng nhà nước độc tài không cho thế giới cứu trợ, dù ông Tổng Thơ Ký Liên Hiệp Quốc Ban ki-Moon bay tới can thiệp cũng vô hiệu. Đã vậy chính phủ độc tài quân phiệt Miến Điện còn bắt dân nhịn đói vượt qua vùng bảo lũt đi bỏ phiếu đồng ý kéo dài quyền cai trị kiểu Cộng Sản Venezuela và Zimbawee? Hiện những người Miến nầy sẽ chết dần mòn, sẽ có một “Killing Fields” thứ hai tại xứ Phật giáo Miến Điện. Thiền Sư Nhất Hạnh đang làm gì?
--Thiền Sư muốn Bụt và Chúa ở trong ta, là hòa đồng tôn giáo thì rất tốt. Nhưng khi Cộng Sản bỏ tù Linh Mục Tadéo Nguyễn Văn Lý rồi gần đây đàn áp giáo dân Thái Hà, v.v.. Linh Mục Daniel Berrigan, người viết vô đầu cho quyển “Love In Action” lại cũng “lặng mất.”. Thiền Sư Nhất Hạnh có biết Linh Mục dòng Tên Daniel Berrigan nầy đóng vai trò gì khiến Mỹ thua trận và giao Việt Nam cho Cộng Sản dã man không?
--Suốt 35 năm ấy, Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất nơi xuất thân của Sư Ông, do Hòa Thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ lèo lái, chịu làm “Người tù không tội” với bạo quyền Cộng Sản mà giáo Sư Võ Văn Ái kiên trì thông tin tội ác đàn áp tôn giáo của Cộng Sản lên diễn đàn quốc tế thì Thiền Sư không dám hé môi, còn tiếp tục “Chống Mỹ cứu Việt Cộng”. Đến khi Việt Cộng tịch thu cả tài sản Bát Nhã ở Lâm Đồng năm 2008 là 35 năm dài đau khổ của hàng trăm triệu dân Việt, Miên, Lào trong gông cùm Cộng Sản. Vậy mà Thiền Sư Nhất Hạnh chưa nhận mình có lỗi mà còn tiếp tục “Love In Action” và “Man is not our enemy”.
-- Con người không ai không phậm lầm lỗi. Nhưng quan trọng là phải biết thật sự hối lỗi và quyết tâm chừa lỗi mới đáng nể phục. Sự can đảm hối lỗi đó mới là tấm gương quí giá cho thế hệ sau học hỏi. Thiền Sư Thích Nhất Hạnh từng viết rằng đức Phật dạy thế, nhưng bản thân Sư Ông thì làm khác. Xin chịu lỗi phạm thượng mà nghĩ rằng: Sư Ông Tu mà không Hành.
(Bài nầy sẽ Email qua hội Từ Bi Phụng Sự của Thầy Hằng Trường nhờ chuyễn cho Sư Ông để thỉnh ý về vai trò người LM Daniel Berrigan, người đã làm phép Euchristy cho Thiền Sư trong chiến tranh Việt Nam.)
Trong khi chờ đợi, chúng tôi biết một người không Tu mà Hành. Đó là ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện trong bài thơ “Mỗi Lần Lầm Lỡ”. Bài nầy chính tôi, Nguyễn Việt Nữ, đã đọc trong đại hôi Quốc tế về Nhân Quyền Việt Nam tại Mạc Tư Khoa vào tháng 4 năm 1993 để làm gương cho người miền Nam đã lầm lẫn nghe Hồ Chí Minh trong Mặt Trận Giải Phóing Miền Nam. Xin phép được dài dòng vì trong Love In Action, tác giả dùng tài “ăn khách” như tài tử nên lại tái diễn vở tuồng “Yêu hòa bình ghét chiến tranh” xuyên tạc sự thật mà ít ai dám nói hết.
Nếu im lặng, thế hệ trẻ, nhất là các Phật tử không quan tâm đến chính trị sẽ bị đầu độc vì tin vào nhà Tu mà không Hành nầy. Bằng chứng: Sư Ông và Sư Bà cáo buộc những người Việt hải ngoại đòi hỏi Cộng Sản trả lại quyền tự do tôi giáo và nhân quyền cho toàn dân là do lòng thù hận vì mất quyền lợi thời VNCH. “Chúng tôi đã giúp được người Việt ở Hoa Kỳ thoát khỏi ngục tù của quá khứ. Nhưng cũng nhiều người rất khó vượt qua vì trong quá khứ họ có những chức vị, quyền lợi và họ không chấp nhận được việc họ bị mất đi những chức vị, quyền lợi ấy. Họ trở nên hận thù.” (Chép y nguyên văn bài giảng ngày 4 tháng 5 năm 2008 về Hạnh Phúc khi về Việt Nam, đăng trên báo Làng Mai). Tóm lại, Sư Ông và Sư Bà liên tục nhiều năm cho rằng mình không làm chính trị. Nhưng sáng tác “giấc mơ” trong thư gửi cho Tổng Thống Bush về chiến tranh Trung Đông thì theo Sư Ông không là Chính trị, mà là lời khuyên “Quên hận thù”?
Vì thế nên chúng tôi dùng bằng chứng về một bài thơ mà được sử dụng để giáo dục có thể hòa hợp hòa giải với khủng bố Cộng Sản không?
Hòa giải cho hai phe đừng thù hận nhau, để chấm dứt chiến tranh là công đức vô cùng. Nhưng trước hết phải tìm hiểu ai còn đeo đẳng hận thù? Người Việt tị nạn Cộng Sản chăng?
Sau “Hòa Bình” 30/4/1975 của Sư Ông, hàng triệu người đã liều chết bỏ chạy trốn Cộng Sản. Ba mươi năm sau trở lại làm bia kỹ niệm ở Mã Lai. Việt Cộng còn âm mưu tiêu diệt bia kỹ niệm đó. Các lãnh đạo tôn giáo hết sức chiều chuộng chính quyền, muốn được để yên hành đạo, nhưng họ thẳng tay tiêu diệt để lập tôn giáo quốc doanh.
Hiển nhiên là chính Cộng Sản còn đeo lòng thù hận chứ đâu phải phía Việt Nam Cộng Hòa. Chuyện Việt Nam mà Sư Ông còn xuyên tạc thì Sư Ông Sư Bà biết gì về Trung Đông mà khuyên Bush, khuyên Obama?
Kẻ hậu sinh chẳng biết làm chính trị như chúng tôi, còn biết căn cứ vào sự thật để áp dụng lời người “không tu nhưng hành”, làm thơ để khuyên răng mọi người về hiểm họa Cộng Sản mà bây giờ nhắc lại còn dùng được để phản đối sự xuyên tạc lịch sử của hai “thi sĩ” phản chiến nổi danh: Thích Nhất Hạnh và “đồng chí” Daniel Berrigan, vì nó xãy ra cùng một móc thời gian với “Love In Action” năm 1993 mà cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh đã phản bác rất nhẹ nhàng và chưa được phổ biến rộng rãi trên đây.
Muốn xóa bỏ hận thù đích thực? Phải nhìn nhận Việt Nam Cộng Hòa có chính nghĩa.
Số là muốn chuẩn bị để năm 1994 Tổng Thống trốn lính Bill Clinton giải tỏa Cấm Vận với Cộng Sản.Tuần báo Time, năm 1992 bèn về Việt Nam tìm phỏng vấn vợ Bảy Lớp, tên Việt Cộng bị tướng Loan bắn chết trong Tết Mậu Thân. Bài báo cáo buộc Việt Nam nghèo khổ vì chiến tranh qua hình ảnh phải ngủ chòi ngoài đồng của vợ con Nguyễn Văn Bảy Lớp. Có lẽ là Việt Cộng dàn cảnh cho bà đóng kịch mà ký giả ngoại quốc ngây thơ tin thật, đăng lời bà nói: “Chồng tôi chết vì tranh đấu cho nền Độc Lập và hiện không còn hận Mỹ mà thù tướng Loan”.
Nhận thấy chiến tranh đã chấm dứt đến lúc ấy là gần 18 năm (1975-1993), mà trong nước còn thù hận như vậy vì người bình dân không biết tội bán nước của Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản của ông ta, muốn đất nước thật sự hòa bình, cần cho tuổi trẻ và thế giới Cộng Sản biết điều đó. Chúng tôi đã đáp lại vợ Bảy Lớp bằng một bài tham luận phát thanh về Việt Nam, trong ấy có đoạn: “Nếu chồng chị tranh đấu cho nền Độc Lập, theo chị hiểu là chống Mỹ xâm lăng, thì Mỹ là chính phạm, sao lại được tha; còn tướng Loan chỉ là tòng phạm thì sao chị còn đeo đẳng hận thù? Phải chăng vì Mỹ có nhiều đô-la, còn tướng Loan tuy cùng họ mà thiếu đô nên không mua được lòng thù hận của chị chăng?”
Bài Tham Luận rất dài gần một tiếng đồng hồ về tội ác của Hồ Chí Minh, về tình hình giáo dục và y tế theo lý lịch, về đàn áp tôn giáo và đảng viên tham nhũng làm khổ dân trong nước v.v. được chị Irina lúc ấy là đồng Chủ Tịch bang tổ chức đại hội tại Mạc Tư Khoa cho phép đọc hết và cho dịch ra các thứ tiếng phát đi trên thế giới.
Chúng tôi đã vinh danh tướng Loan trước thế giới như vầy: Chồng chị, anh Nguyễn Văn Lớp đã có tội tấn Công vào Sàigon mồng một Tết Mậu Thân, lúc chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã ra lệnh giới nghiêm và tướng Loan chỉ làm bổn phận bảo vệ an ninh cho cả triệu mạng người tại Saigon-Gia Định. Mà trước đó chồng chị đã giết tòan gia 6 người trong gia đình bạn của tướng Loan. Nếu chị còn thù hận thì vong hồn 6 người nầy và hàng chục ngàn người bị chết oan trong Tết Mậu Thân sẽ thù chị đời đời mãn kiếp đó chị Bảy?
Còn nếu con chị vì còn trẻ thương cha mà đeo đuổi hận thù mãi tướng Loan thì chị hãy dạy con thù đúng kẻ đã lường gạt đưa chồng chị và cha nó vào chỗ chết.
Anh chị Bảy là người Miền Nam, lầm lỡ tin Hồ Chí Minh đem thân chết đòi “Độc Lập” mà giờ nầy gia đình có công với Cách Mạng bậc nhất như chị lại bị đảng bỏ rơi…. Bằng chứng trình bày đã rõ ràng, vậy chị nên dạy con rằng mình đã lầm lỡ mà nghe tuyên truyền làm việc cho Cộng Sản. Xin gửi chị bài thơ của người đã từng sống dưới gông cùm đó ở Bắc Việt.
Chúng tôi đã viết sách “Dương Thu Hương và con hùm ngủ” nhắc lại tội các của Cộng Sản trong Tết năm 1968 và ca tụng tướng Loan; trong sách có đơn của Hồ Chí Minh xin học trường thuộc địa Pháp, (tr. 162, 320); có kèm nguyên văn Công Hàm năm 1958 của Phạm Văn Đồng dâng Hòang Sa Trường Sa cho Trung Cộng Sách còn nói rõ lịch sử Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam từ đời Hồng Đức (1490) dựa vào Đại Nam Thống Nhất Toàn Đồ của Phan Huy Chú và diễn tả trận đánh oai hùng để gìn giữ non sông Việt Nam năm 1974 của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa để bảo vệ Trường Sa. (tr. 130, 169, 424).
Liên Xô đã sụp đổ năm 1991. Năm 1993 hội nhà văn Nga và tổ chức Nhân Quyền cho Việt Nam tổ chức đại hội tại Mạc Tư Khoa.Chúng tôi mang tham luận gửi Bảy Lớp đăng trên báo Đại Dân Tộc và sách nầy phát cho tất cả hàn lâm học sĩ, các du học sinh Việt Nam vốn con cháu của Việt Cộng chóp bu để chứng minh với họ và thế giới rằng cứ xem bằng chứng lịch sử đó là thấy dân Việt Nam kể cả đảng Việt Cộng bị Hồ Chí Minh gạt chết cho Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản nhân danh “Độc Lập Thống Nhất”.
Chính quân lực Việt Nam Cộng Hòa mới thực sự chết cho tự do dân chủ.
Lúc ấy sách vừa in xong mới 50 cuốn đầu để chúng tôi mang kịp đi Mạc Tư Khoa, nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn đã cho chạy cái tít thật to nơi trang nhất báo Đại Dân Tộc tại San Jose, California: “Nhà văn Nguyễn Việt Nữ mang “50 viên đạn đại bác tẩm thuốc độc” dư hội nghị nhân quyền tại Mạc Tư Khoa.”(ĐDT số 21 ngày 30 tháng 4 năm 1993)
Sách được phát không và bài tham luận được đọc tại đại hội có sự tham dự của đại tá Võ Đại Tôn, Vũ Văn Lôc; quí ông Trần Quốc Bảo, Ngô Đức Diễm. Canada có phái đoàn Bác Sĩ Lâm Thu Vân. Bên Nga đã trao tận tay ông Nguyễn Minh Cần, và vợ cũng là một hàn lâm học sĩ Nga. Ông Nguyễn Minh Cần, sau nầy xuất bản quyển “Công Lý Đòi Hỏi”, năm 1993 đã cho phát thanh những đoạn chọn lọc của quyển “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” trên đài phát thanh Mạc Tư Khoa về Việt Nam.
Về tôn giáo có Hòa Thượng Thích Minh Tâm chùa Khánh Anh bên Pháp, Hòa Thượng Thích Minh Tuyên tại Hoa Kỳ tham dự. (Lúc ấy quí vị còn là Thượng Tọa).
Bài thơ chấm dứt tham luận gửi cho vợ Bảy Lớp như vầy:
Mỗi Lầm Lỡ
Mỗi lầm lỡ, một mảnh lòng rạn vỡ
Song thời gian hàn gắn được đôi phần
Riêng cái lầm nơi đất đỏ dung thân
Thời gian khoét to và sâu bất tận!
Đời tôi có nhiều lầm lẫn
Lầm nơi, lầm lúc, lầm người
Nhưng cái lầm to uổng phí cả đời
Là đã ngốc nghe và tin Cộng Sản!
Nguyễn Chí Thiện
(1963)
Hậu quả là sau đó về lại Mỹ, chúng tôi phát sách cho các đoàn biểu tình chống Cộng để thêm “vũ khí” đánh địch thì lại bị báo Saigon Nhỏ của Hoàng Dược Thảo, báo Đại Nghĩa của Võ Văn Sĩ và nhóm Vạn Thắng của Lê Tư Vinh phao lên “Việt Nữ là bà Tam Việt: Việt gian, Việt Cộng, Việt Kiều”. Trần Quốc Kháng còn viết báo ám chỉ Việt Nữ là “Trí vận cho Việt Cộng” làm ồn ào một dạo nên Việt Nữ phải làm số thủ tục pháp lý tống đạt cho bà Hoàng Dược Thảo và Võ Văn Sĩ. Bà Sàigòn Nhỏ tự ý tuyên bố với độc giả là từ nay không nói gì tới Việt Nữ, dù khen hay chê. Còn báo Đại Nghĩa thì không dám tuyên bố “đình chiến” như Saigon Nhỏ, nhưng đẻ ra “cụ” Lê Bạch Trúc Quân nào đó nói láo là gặp Việt Nữ trong cuộc biểu tình chống Việt Expo năm 1994. Chúng tôi biết tên thật những người đó, cũng là những người đánh Nguyễn Chí Thiện hiện giờ. Thì ra nghị quyết 36 của Cộng Sản đã thi hành từ rất lâu.
Không nhất thiết những người nầy là Cộng Sản. Có thể họ là Quốc gia, nhưng vì tham tiền, vì ganh tị hay vì ấu trĩ mà bị Cộng Sản giựt giây cho “Ta lại đánh mình”?
Nhưng sách “Con Hùm Ngủ” được nhiều thức giả khắp nơi góp ý và khuyến khích như Luật Sư Phạm Nam Sách, Cụ Nguyễn Đức Hiếu, hội trưởng Hội Cao Niên ở Sacramento, Cali. Úc Châu có nhà văn Hoàng Quốc Kỳ, Canada có tờ “Khai Thác Thị Trường” của Tiến Sĩ Nguyễn Bá Long giới thiệu; nhà văn Hứa Hoành, và đặc biệt là Xuân Vũ- nhà văn cựu Việt Minh tập kết ra Bắc và vượt trường sơn về Nam hồi chánh được giải nhất Văn Học thời Việt Nam Cộng Hòa—giới thiệu: “Sách rất hữu ích để góp phần vào cuộc đấu tranh cho tàn dư chủ nghĩa Mác ở Việt Nam sụp đổ nhanh hơn”.
Chúng tôi –cũng như kỳ đi Mạc Tư Khoa-- xuất tiền túi ra in sách, tự trả chi phí máy bay, ăn ở trong chuyến đi Mạc Tư Khoa, năm 1996 cũng xuất tiền tái bản sách phát không cho các thư viện, trường học, chùa, và các dịp biểu tình chống Cộng v.v. thì lại bị Võ Văn Sĩ tới “tịch thu” hết, giải thích là sách Việt Nữ tuyên truyền cho Cộng Sản!
Bây giờ đánh Nguyễn Chí Thiện ngoài Hoàng Dược Thảo còn có những “hào kiệt”đầy chữ nghĩa nầy không? Hay còn ai chỉ núp sau đàn bà đánh lén?
Trong sách Việt Nữ dùng rất nhiều bài thơ của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện để áp dụng rất chính xác tùy hoàn cảnh khi cần như bài “Mỗi lầm lỡ” trên, nên càng thấy xuất hiện “dư luận” rằng Việt Nữ từng rãi truyền đơn.. ca ngợi Hồ Chí Minh.
Khi Việt Nữ không thèm trả lời vì biết mình quá nhỏ bé so với sự nghiệp của Nguyễn Chí Thiện mà còn bị lôi ra “mổ” thì nói gì mình. À, mà quên, Việt Nữ còn được Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc tặng cho tước hiệu “Trí thức man rợ”đó chớ.
Bởi ông nghè Trần Chung Ngọc khen “Cụ Hồ” là anh hùng [giết người?]; Chung Ngọc chống khoa học gia Dương Nguyệt Ánh và bênh vực Thi Sĩ Thích Nhất Hạnh hết mình trong vụ sáng tác bài thơ “Ôm Giận” khi nghe Bến Tre bị Mỹ phá hoại…
Điều nầy khiến Việt Nữ chợt hiểu: mới tố Hồ Chí Minh sơ sơ trong “…Con hùm ngủ” còn bị chụp mũ thay, huống hồ Nguyễn Chí Thiện dám mắng thẳng thừng:
“Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao Nó là tên trùm đao phủ năm nào
Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
Độ nửa triệu nông dân rồi bảo là nhầm lẫn!”
Một trong những lý do bị người ta chụp mũ là vì Việt Nữ đã viết sách gọi Hồ Chí Minh bằng Bác, tức tôn trọng ông Hồ. Nhưng khi Nguyễn Chí Thiện bị đói bị bệnh trong tù xứ Bắc, bèn run đùi làm thơ chửi Bác cũng bị nêu đủ lý do như “thiệt” hay “giả” để “đánh” là sao?
Hãy đọc: “Hôm nay, 19- 5. Tôi nằm. Toan làm thơ chửi Bác. Nhưng mà tôi thôi. Vì Bác là “Chính trị gia sọt rác”. Không đáng để tôi đổ mồ hôi làm thơ. “Dù là thơ chửi Bác” Đến thằng Mác Tổ sư Bác!....Kệ cha Bác! (Hôm nay 19-5, Nguyễn Chí Thiện, 1964).
Vậy mà thi sĩ Thích Nhất Hạnh tâu rỗi thế nào để Mục Sư Martin Luther King ca ngợi Cải Cách Ruộng Đất của Hồ và cho chế độ Ngô Đình Diệm là giết người man rợ.
Mong Tổng Thống Barack Hussein Obama hãy coi chừng truyền thông nội thù như Peter Arnett và đừng để “quân sư” Nhất Hạnh dạy “yêu” hòa bình mà “êm ái” trói tay mình lại cho kẻ thù đánh tơi bời như đã từng xãy ra trong lịch sử.
Nguyễn Việt Nữ
14/2/2009
Wednesday, February 18, 2009
như một lời chào quán
đường ngắn dài xin gởi lại tha phương
emails vướng nhiều khi vui dăm hướng
buồn vài phương cộng lại bảo hòa luôn
em đã muốn bay lên trời bay xuống
nếu còn buồn trên đất cứ đi ngang
anh tỉnh bơ như lần đầu không biết
thiên đàng và địa ngục mắt nhân gian./.
nna
18 tháng 2, 2009