Translate

Thursday, February 19, 2009

Valentine 2009 và Love in Action của "Bồ Tát" Thích Nhất Hạnh

Nguyễn Việt Nữ
(Trích web site "Ba cây trúc"

Trước hết chúng tôi xin giải thích xuất xứ những từ ngữ được sử dụng trên đây để tránh ngộ nhận:
“Valentine 2009” là lễ tình yêu năm 2009 mà thế giới đã chứng kiến một hiện tượng lịch sử của nền dân chủ Hoa Kỳ trong cuộc bầu cử ngày 4/11/2008: người Mỹ trắng lẫn đen, cả Mỹ vàng đã bầu một Tổng Thống Mỹ đen đầu tiên và lễ bàn giao “Đổi trắng thay đen” nầy đã diển ra rất hoành tráng tuyệt vời và êm thấm.
“Love In Action” (Yêu trong hành động) là tựa của quyển sách viết về sự thay đổi xã hội [bằng cách] bất bạo động, tác giả là Thích Nhất Hạnh xuất bản năm 1993. Linh mục Daniel Berrigan viết lời giới thiệu. (Writings on nonviolent social change by Thich Nhat Hanh. Foreword by Daniel Berrigan).
“Bồ Tát Thích Nhất Hạnh” là lời xưng tụng của Thầy Hằng Trường trong chương trình “Từ Bi Phụng Sự” trên truyền hình SBTN chiều thứ bảy này 10 tháng 01 năm 2009.
Chương trình giảng dạy hàng tuần của thầy Hằng Trường, dùng kỹ thuật khoa học để Phật tử thấu hiểu giáo lý Phật giáo, giúp con người sống hòa thuận, đem lại hạnh phúc, an lạc cho gia đình và xã hội có thể nói là rất “hấp dẫn”, nếu thầy đừng xưng tụng một cách quá đáng đến ông thầy tu mà –xin lỗi—đã có quá nhiều bằng chứng là phản bội dân tộc và Phật giáo.
Đề cập đến các vị tu hành là sẽ gây chia rẽ với nhau vì sẽ có người bênh kẽ chống. Nhưng buổi giảng ngày thứ bảy 7 tháng 2 năm 2009 mới đây Thầy Hằng Trường đã rất cởi mở, Thầy kể rằng có người nghe thầy giảng để mong bắt gặp lỗi của thầy là “tấn công” thầy liền. Nhưng Thầy cho như vậy là tốt, vì có người nhắc nhở cái sai mà nhiều khi mình không thấy. Nghe vậy nên chúng tôi mạnh dạn nhắc lại bài giảng tháng giêng của thầy mà không sợ thầy giận hay ai đó bão là gây chia rẽ.
Số là, đang giảng rất lưu loát loạt bài về “Độ người ở giữa”, bổng thầy kể rằng vừa qua Thầy có dịp đến tu viện Lộc Uyển ở Nam Cali thăm Bồ Tát Thích Nhất Hạnh. Ai chưa gặp thì nên đi để gặp Bồ Tát hiện còn sống. Rằng năm 2005 Bồ Tát về Việt Nam lập “Trai Đàn giải oan”, người tu cao thấy được cả trăm ngàn oan hồn… Vậy là Bồ Tát Nhất Hạnh độ được trăm ngàn oan hồn.. “người ở giữa”?
Có lẽ thầy Hằng Trường lo nghiên cứu kinh điển tôn giáo, không để ý rằng về mặt chính trị, “Bồ Tát” Nhất Hạnh của thầy đã làm một hành vi vô minh nhất thiên hạ. Ai lại trong khi Cộng Sản đang vây khổn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất do nhị vị hòa thượng Thích Huyền Quang và Quảng Độ, -- cùng nguồn gốc xuất thân của Sư Ông-- Hoa Kỳ đang làm áp lực để Cộng Sản phải cho tự do tôn giáo bằng CPC. Thì Sư ông lại đem hàng trăm tăng đoàn Làng Mai về, đi từ Bắc, Trung, Nam giảng đạo, lập trai đàn như thầy Hằng Trường khen, thì dù giải oan được hàng trăm ngàn oan hồn nhưng còn 80 triệu hồn người dân còn sống trong nước bị bóp nghẹt bởi Cộng sản mãi quốc cầu vinh thì thầy Hằng Trường nghĩ sao?
Đã vậy “Bồ Tát” Nhất Hạnh còn tỏ ra vô ân bạc nghĩa với Hoa Kỳ, đặc biệt là Tổng Thống George W. Bush, bởi trong khi phe đối lập cứ tìm cách kết tội, đòi truất phế; còn Thượng Nghị Sĩ John Kerry nhất định đã về Việt Nam hàng chục lần, quả quyết là dân chúng đi nhà thờ, đi chùa tự do; rồi Sư Ông Nhất Hạnh cũng chứng minh điều đó đúng bằng dẩn tăng đoàn Làng Mai cả trăm người về Việt Nam, chẳng những không hề bị đàn áp, mà còn được Cộng Sản đem chuông vàng khánh ngọc ra đón. Sư bà Chân Không còn phát biểu là Giáo Hội do Hòa Thượng Quảng Độ lãnh đạo là tranh đấu theo “cờ vàng” y như CS từng cáo buộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là tu mà làm chính trị. Làm sao Bush còn tiếp tục cho Việt Nam trong danh sách CPC được? Mà khi tháo “gông” cho Cộng Sản là Bush bị nhiều người chống Cộng giận dữ, trong khi Sư Ông giảng tại Nữu Ước những lời cáo buộc giả dối vụ máy bay Mỹ dội bom tàn phá 300,000 nóc gia ở thị xã Bến Tre nhân lúc Bush và dân Mỹ rất đau đớn vì vụ 9/11.
Vậy mà người Mỹ còn để Sư Ông vẫn yên ổn xây tu viện Lộc Uyển trên đất Hoa Kỳ, trong khi chính “Bồ Tát” có công lao với Việt Cộng đến thế mà chúng còn dụ cho Sư Ông “cắn câu”, đem tiền của về xây tu viện Bát Nhã tại Lâm Đồng, cho giảng đạo Tiếp Hiện một thời gian rồi kiếm cớ đuổi sư, cướp chùa của Sư Ông.!
Trong khi hòa thượng quyền Tăng Thống Thích Quảng Độ kêu gọi toàn dân đoàn kết giữ gìn Hoàng Sa Trường Sa và viết thư tố cáo tội bán nước của Mafia đỏ ra Liên Hiệp Quốc, dù Ngài đang sống trong bàn tay sinh sát của họ. Còn Sư Ông Thích Nhất Hạnh tự do ở hải ngoại làm gì? Lại tiếp tục gieo rắc thứ tình yêu “hòa bình” mà hơn ba mươi năm nay ai cũng biết, “hòa bình” dưới chế độ khủng bớ Cộng Sản còn giết người nhiều hơn chiến tranh.”
Đó là một trong số lý do gần nhất mà chúng tôi muốn nhắc là thầy Hằng Trường nếu tôn sùng Sư Ông Nhất Hạnh thì để riêng trong lòng, xin đừng xưng tụng quá lố làm nhẹ thế vô số Bồ Tát xứng danh khác. Bồ Tát gì lại đi nói sai sự thật? Bồ Tát sao vô ân bội nghĩa? Bồ Tát sao cứ tai ngơ mắt điếc trước nỗi khổ đau của cả trăm triệu người Việt, Miên, Lào để tiếp tục chống Mỹ cứu vài triệu tên của đảng Việt Cộng?
Phật tử vốn không chú ý đến chính trị, nên dù Sư Ông phản bội đất nước từ năm 1966 khi đi theo phong trào chống chiến tranh Việt Nam, nhưng khi Sư Ông từ Pháp sang Bắc và Nam Cali thuyết Pháp, buổi nào trước đây cũng đông nghẹt người, vé bán buổi giảng nào nghe báo cáo cũng có gần 4,000 người nghe.
Yêu lầm
Nhưng kể từ khi Sư Ông xuyên tạt sự thật vụ Bến Tre thì buổi chợ mang tên Thích Nhất Hạnh đã trở thành bán ế. Người Mỹ cũng ghét mà Việt Nam không ưa. Vì thế mà từ đó dù miền Bắc Cali có đại học Berkeley là nơi chống chiến tranh Việt Nam từng tổ chức cho Sư Ông hốt bạc trước đây cũng biết Sư hết ăn khách nên không còn tổ chức nữa. Việc thầy Hằng Trường phải mời mọc người ta tới Lộc Uyển gặp Sư Ông Nhất Hạnh là một bằng chứng “ế ẩm” rất hùng hồn.
Thưa rõ như vậy để chúng ta, dù thuộc quan điểm chính trị của đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ, hãy cùng nhau giúp tân Tổng Thống Barack Hussein Obama đừng bị “sa lầy”, coi Sư Ông Nhất Hạnh là đấng “Bồ Tát” như thầy Hằng Trường. Thầy Hằng Trường mà “yêu lầm” Bồ Tát thì không sao, chứ Tổng Thống Obama mà yêu lầm “Bồ Té” thì nguy cho cả nước Mỹ và thế giới.
Sở dĩ chúng tôi nêu việc nầy lên nhân dịp lễ Tình Yêu 2009 nầy là vì những mùa Valentine trước, chúng tôi đã có viết bài “Yêu Độn”.
Sư Ông Nhất Hạnh hay đề cập đến tình yêu, vì Phật giáo là đạo của của tình yêu, yêu nhân loại, yêu hòa bình, nhưng Sư Ông đã lạm dụng, đã yêu “độn” Cộng Sản vào lòng.
Cũng như Cộng Sản cho là họ có sức đội đá vá trời, Sư Ông Thích Nhất Hạnh ngoài tài “yêu độn”, còn tự coi là có thể làm tốt hơn đức Phật nữa!
Vốn có thói quen nói có sách mách có chứng, khi nói Sư Ông làm việc “con cóc muốn thành con bò” nầy, chúng tôi phải nhờ đến cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh, vị Phật tử học giả từng nghiên cứu giáo lý Phật giáo làm nhân chứng, vì vốn hiểu biết của chúng tôi về Phật rất sơ đẳng và lại non hơn cụ về tuổi đời rất nhiều.
Cụ Tâm Tràng từng viết nhiều bài về Phật Giáo đăng trên các báo tại Hoa Kỳ, Canada, Úc Châu và phê bình sách báo của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, một điều mà kẻ hậu sinh nầy không làm nổi.
Thí dụ bài “Truyền Thống Dung Hóa của dân tộc Việt và Đạo Phật” của Tâm Tràng Ngô Trọng Anh đăng trên tập san Pháp Âm của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trên Thế Giới tại Canada và Úc Châu xuân Tân Tỵ năm 2001, nhận định về quyển “Living Buddha, Living Christ”của Thích Nhất Hạnh về lời giáo huấn của Thiền Sư được một nữ văn sĩ chép lại trong bài “Pilgrimage to Plum Village”. Bài dài lắm, nhưng chúng tôi chỉ chép đoạn chót đủ chứng minh “chí phình lớn” của Sư Ông:
“It is very comfortable to know that the Buddha has not done every thing. He has done what he can do, and there are a lot of things left for us to do. We can do better than Buddha.”
Cụ Trọng Anh dịch: “Rất thoải mái mà biết rằng Phật chưa làm hết tất cả, Ngài chỉ làm những gì vừa sức Ngài, và còn biết bao công việc để lại cho chúng ta. Chúng ta có thể làm tốt hơn Phật..”. Về điểm nầy, Thiền sư và Tổng Thống Obama cũng có chí lớn như nhau.
Kế đó là bài “Phật Giáo Việt Nam trước những thử thách trọng đại của Thế kỷ 21” cũng được đăng trên các báo Phật giáo khắp thế giới năm Canh Thìn 2000.
Chúng tôi chỉ được đọc bài của tác giả Tâm Tràng Ngô Trọng Anh trên báo Chánh Đạo xuất bản tại San Jose, Bắc Cali. mà tình cờ tìm thấy khi dọn nhà để mừng xuân Kỷ Sửu 2009, đọc lại mà giựt mình vì sợ hai chí lớn gặp nhau dễ “mê” nhau.
Cụ Tâm Tràng viết: “Thầy Nhất Hạnh không chấp nhận Khổ đế nên thích hợp với tuổi trẻ, nhất là ở Châu Mỹ…..Thầy lại chịu thêm phép Thánh Xan (Euchristy) để được Đức Chúa Kitô thể nhập vào Thầy trọn vẹn gồm thịt, máu, linh hồn và thần linh: Thiền Sư dòng Tiếp Hiện, (flesh, blood, soul and divinity). Tác giả “Bụt, Chúa trong ta” (Living Buddha, Living Christ) nay trở về già, có nếp sống tâm linh của một mục sư ngoan đạo, với hoài bảo tạo một tôn giáo mới vừa thần hóa siêu nhiên vừa vật hóa nhân loại: dòng Tiếp Hiện..”
Cụ Tâm Tràng nói đúng, Sư Ông có lối giảng rất trẻ trung, thí dụ trong Làng Mai kỷ niệm 20 tuổi năm 2002 Sư Ông viết: “Tôi là ông thầy tu đầu tiên dám đi xe đạp và dám tổ chức thiền tọa trên bãi biển.” Sư Ông còn quên món Thiền Ôm nữa chứ. Còn có những đề tài thực tế như “Sư Chú có được nắm tay sư cô không?”
Làng Mai quảng cáo: “Hạnh có nghĩa là hành động. Thầy Thích Nhất Hạnh đã dạy một đạo Bụt dấn thân vừa làm thỏa mãn đầu óc thực dụng của người Hoa Kỳ… Đạo Bụt dấn thân nầy là khuôn mặt không thể nhầm lẫn và tính ăn khách của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh.
Thiền Sư còn có “Tính Ăn khách” như tài tử cinema vậy cơ. Mà thật vậy, trong tập san Làng Mai nầy, có liệt kê cả trên 40 cơ quan truyền thông thay phiên nhau phỏng vấn khi Thiền Sư khóc nói về sự “Ôm Giận” khi máy bay Mỹ dội bom tiêu hủy 300,000 ngôi nhà tại thị xã Bến Tre trong Tết Mậu Thân. Các cơ quan nầy truyền đi trên cả hàng chục triệu người nghe để tự chuyển hóa “thành người có khả năng đi gỡ mìn trong tim những kẻ khủng bố.”
Tập san có nhắc lại “năm 1960, ông thầy tu trẻ Thích Nhất Hạnh trên sân trường Đại học Columbia ở Nữu Ước đã bắt đầu những cuộc [biểu tình] diễn hành cho hòa bình rồi”. Điều nầy thật là tuy một già, một trẻ, nhưng Tổng Thống Obama cũng học cùng trường có thành tích chống chiến tranh Việt Nam, cùng “ăn khách” và ăn nói lưu loát như Sư Ông nên rất dễ…yêu nhau!
Xin phép trở lại khía cạnh “Con cóc muốn phình như bò” [sẽ bị bể bụng] của Sư Ông, là trong quyển Đường Xưa Mây Trắng, chính tác giả Thích Nhất Hạnh đã viết rằng ngay như Đức Phật không tự nhận mình là giáo chủ. Vì giáo chủ thì sẽ chê đạo người nầy là sai mà cho chỉ có mình là đúng, dễ gây bất hòa đưa đến chiến tranh.
Thế mà Sư Ông lại ngang nhiên sáng lập dòng tu Tiếp Hiện và hiển nhiên là Giáo Chủ, quả thật là đã làm Hơn Phật. Nhưng về Việt Nam truyền bá dòng tu do mình sáng lập, bất chấp bị Cộng Sản lợi dụng làm hại đạo pháp và dân tộc thì nhất định là không có trí huệ. Thiếu trí huệ thì nhất định không thể làm tốt hơn một Phật tử tu hành chân chính chứ đừng mong gì “làm tốt hơn Phật”(!!) Vì vậy mà khi biết Thiền Sư là “Quân Sư” của Tổng Thống Obama, chúng ta đừng để tân Tổng Thống trở thành “Con bò bị bể bụng”. Chẳng những bể bụng còn bể tim vì đã “Yêu độn”. Độn lối nói một đàng làm một nẽo của Cộng Sản.
Chứng minh rõ rệt trong quyển “Love In Action” mà cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh “Điểm chỉ” lối “Yêu độn” đó của Thích Nhất Hạnh như sau:
“Thầy dạy chúng ta (Phật tử) không nên có mục tiêu chính trị đảng phái (we reject the engagement in partisan politic ở chương 15, nhưng ở chương 7, Thầy lại phản đối Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc giải phóng nước Kuwait trong vụ chiến tranh vùng Vịnh (Gulf War). Thầy bênh vực Saddam Hussein và quên cảnh huống bi đát của dân Kuwait cũng như trước đây đối với Cộng Sản xâm nhập miền Nam. Thầy quên tù cải tạo khi viết bài nầy vào năm 1993. Cụ Trọng Anh còn chép luôn tiếng Anh trong chương 7 của “Love In Action”: The war in Vietnam and the war in the Gulf were the same. Who did that bombing? Your President, your Congress, your Senate, your people, everyone. You were only the hand ordered to do it. Why keep the regret for yourself. Why keep the shame for yourself.
“Thầy quả quyết rằng Cộng Sản quốc tế không chiếm miền Nam sau khi quân đội Mỹ rút lui là một sai lầm giết người không những cho dân Việt mà cả dân Mên và Lào ( Ghi thêm của Việt Nữ: Dựa vào bài giảng của Nhất Hạnh và những tài liệu khác, Việt Nữ cũng viết bài “Thiền Sư Thích Nhất Hạnh đang tiếp tục giết người Việt” đăng trên tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong trước bầu cử Tổng Thống Mỹ 2008).
Ngày hôm nay nhân nghe Tổng Thống Barack Hussein Obama, ngoài việc khi tranh cử hứa rút quân khỏi Iraq trong vòng 16 tháng khi ông nhậm chức. Tháng 1/2009, Quốc hội Iraq hop đồng ý cho quân đội Hoa Kỳ ở lại đến năm 2011, nhưng theo báo San Francisco Chronicle ngày 8 tháng 2 năm 2009 loan tin về chuyến công du đầu tiên của bà Hillary, có chụp hình tân Tổng Thống Obama và tân Ngoại Trưởng Hillary Clinton chụm đầu lại với nhau bàn về tình hình Iraq, rằng nên tìm cách rút quân sớm hơn nữa, kẻo để lâu nếu vì lý do gì không rút quân ra khỏi Iraq được thì sẽ bị thất cử trong kỳ tái tranh cử ( Will hurt re-election).
Yêu và mơ
Thiền Sư nhất Hạnh ngoài tài sáng tác “Ôm giận” trong vụ Bến Tre, còn có tài…nằm mơ. Sáng tác những giấc mơ.
Cũng trên Làng Mai đưa ra một bức thư Thích Nhất Hạnh gửi cho Tổng Thống George W. Bush trước khi tới Việt Nam dự đại hội APEC năm 2006, rằng ông có đứa em mất 2 tuần trước, ông nằm mơ lúc 5 giờ rưởi sáng, thấy em ông nói: “Chúng ta hãy cùng nhau trở về nhà”. Thức dậy ông anh Nhất Hạnh không hiểu, sau hiểu ra khi liên tưởng tới tình trạng Trung Đông và đã bậc khóc. Sau đó xuống bếp pha trà, “tôi nhận ra những gì người em nói là đúng”.
“Ngôi nhà chung đã đủ rộng để cho tất cả mọi người. Chúng ta hãy cùng nhau trở về nhà trong tình huynh đệ.” Ngài Tổng Thống nếu tự cho phép mình khóc được như tôi , Ngài cũng sẽ cảm thấy thanh thản hơn rất nhiều. Chúng ta đang gây thảm kịch cho những người anh em của mình ở Trung Đông. Họ là huynh đệ của chúng ta… Tôi tin tưởng vào Đức Chúa Trời ở trong Ngài, tôi tin tưởng vào Phật tính trong Ngài.”.Thật là thế giới đại đồng!
Trong chiến tranh Việt Nam, Sư Ông Nhất Hạnh kể công đã nói với tất cả nhân vật quan trọng quốc hội Mỹ, cả Robert McNamara, và tham dự cả hòa đàm Paris mới đưa tới Hòa Bình cho Việt Nam. Chắc chắn cũng đầy “sáng kiến” và dùng “ái ngữ” như vậy.
Cụ Trọng Anh viết:
“..Một phần của sự thống khổ của tòan dân là do sự lên tiếng thiên tả trong Đề Nghị Hòa Bình nông nổi của Thầy đọc tại Washington DC ngày 1/6/1966. Chương V “Love In Action” có chép lại A Proposal for Peace (trang 49-56) trong đo Thầy đề nghị 5 điểm (trang 55) để quân đội Mỹ giao miền Nam cho Cộng Sản và được Mỹ thi hành trọn vẹn trong hiệp định Paris 1973. Hàng triệu người xuống biển cải táng và lên rừng cải tạo thọ ơn phần nào Đề Nghị Hòa Bình nầy.
Trên đây ta thấy những điểm giống nhau giữa hai người cùng lò Columbia: có chí lớn, mộng to và ham quyền lực. Đặc biệt là rất “mềm mỏng”.
Rõ rệt là chính sách ngoại giao của Tân Chính Phủ Barack Obama không nghĩ gì đến sinh mạng của hàng chục triệu người Iraq và cả an toàn cho Hoa Kỳ mà chỉ lo cũng cố quyền lực cho đảng Dân Chủ. Đây không phải lần đầu tiên, mà Obama còn lo việc ngồi lại tòa Bạch Ốc 8 năm ngay cả trước khi tuyên thệ nhậm chức: Trên mạng AOL, từ ngày 17/1/09 ký giả Philip Elliott của hãng AP loan tin từ Hoa Thịnh đốn, Tổng Thống đắc cử Barack Obama đã cho đoàn quân “du kích” tiếp tục chiến dịch quyên tiền vận động cho cuộc tái cử năm ..2012! (Obama launches grass-roots campaign” “toward re-election in 2012).
Dĩ nhiên Tổng Thống Obama và Hillary Clinton, cũng như Thiền Sư Thích Nhất Hạnh, đều vinh vào “tình yêu” nhân loại một chiều và còn “độn” tình yêu đó vào Yêu QUYỀN LỰC, tức cướp chính quyền bằng mọi giá, một yếu tố quan trọng của chủ thuyết Xã Hội Chủ Nghĩa Saul Alinsky mà Obama và Hillary rất trung thành. (Xin đọc sách “Living History” của Hillary Clinton).
Vì vậy mà khi nghe Obama từ khi ứng cử đã tuyên bố sẳn sàng nói chuyện với Hồi Giáo quá khích Iran, kẻ muốn xóa bỏ Hoa Kỳ và Do Thái trên bản đồ thế giới, rồi khi thắng cử ông tân Tổng Thống rất giữ lời, đã sốt sắn dành bài phỏng vấn đầu tiên không phải cho truyền thông Tây phương, Âu hay Á châu, mà là cho đài truyền hình Á Rập (Saudi Arabia) trụ sở tạ Dubai, tên là Al Arabiya, có văn phòng tại Washington DC. Đây là một sáng kiến ngoài mong muốn của phóng viên đài nầy nữa. Thì mọi người chúng ta đều nên vì Hoa Kỳ mà can ngăn, dù sao Barack Obama cũng là Tổng Thống của chúng ta, thù thích hay không.
Bởi chúng ta quá biết cái thiên đàng mù hòa bình giết người của Thiền Sư Nhất Hạnh hơn ai hết!
Bằng chứng là tuần báo Việt Tribune số đầu tuần tháng 2/2009 khi loan tin với tựa “Thế giới mới với Obama”, tác giả Hoàng Ngọc Nguyên giải thích: “Al Arabiya là đài không được nổi tiếng bằng Al Jazeera, là đài chuyên phỏng vấn Bin Laden và hay loan tin giật gân của nhóm Á Rập khuynh tả và chống Mỹ…(…). Trong cuộc phỏng vấn, ông Obama đã làm rõ thông điệp của ông: kẻ thù của ta không phải là người!...Công việc của tôi là truyền đạt một điều: nước Mỹ của tôi quan tâm đến sự an lạc đến thế giới Hồi giáo; ngôn ngữ chúng tôi sử dụng phải là ngôn ngữ của sự trọng thị….Trong gia đình chúng tôi có người Hồi giáo. Bản thân chúng tôi đã sống ở nước Hồi giáo…”. Tác giả Hoàng Ngọc Nguyên viết tiếp rằng để làm rõ hơn ý của ông, Obama nhấn mạnh: “Công việc của tôi đối với thế giới Hồi Giáo là truyền đạt sự kiện người Mỹ không phải là kẻ thù của quí vị. Chúng tôi đôi khi phạm lỗi lầm. Chúng tôi không phải là hoàn hảo. Nhưng chúng tôi không phải là kẻ thù của quí vị.”
Ông Ngọc Nguyên còn cho biết thêm: “Trong khi ông phát biểu như thế, đặc phái viên của ông là George Mitchell đang đến Cairo và sẽ đến Jerusalem và Saudi Arabia ..để tìm một giải pháp hòa bình bền vững cho cuộc xung đột giữa Israel và Palestine.” (Thế giới mới với Obama, Việt Tribune tr. 3, 30, 32).
Mùa tranh cử năm 2008, cả nước Mỹ đều nghe ứng cử viên Cộng Hòa McCain-Palin đã cảnh giác rằng Obama vẫn còn giao du thân mật với tên khủng bố nội địa Bill Ayers. Dĩ nhiên là Obama phủ nhận, còn Ayers lặng thinh; nhưng ngay sau khi Obama đắc cử, vợ chồng tên khủng bố Mỹ Cộng Bill Ayers và Bernadine Dohrn nầy lên tiếng kể công rằng Barack Obama đắc cử là nhờ họ áp dụng chiến thuật từ thời chiến tranh Việt Nam trong chiến tranh Iraq.

Bài trên đây của tác giả Hoàng Ngọc Nguyên cho thấy Bill Ayers đã nói đúng:

1.Đài Al Jazeera, là đài chuyên phỏng vấn Bin Laden và hay loan tin giật gân của nhóm Á Rập khuynh tả và chống Mỹ…Chính Peter Arnett người loan tin ẩu về Bến Tre trong Tế Mậu Thân, sau nầy bị đài NBC, CBS sa thải vì loan tin giật gân chống Mỹ, lại được Bin Laden cho phép phỏng vấn, hiện đang làm cho đài Al Jazeera nầy.
Tóm lại, trong cả hai cuộc chiến, Việt Nam và Iraq, Peter Arnett cùng được kẻ thù của Mỹ cho gặp gở để tung tin cho thế giới thù nước Mỹ.

2. Các nhà tôn giáo đều nhân danh yêu hòa bình, ghét chiến tranh—rất tốt với tinh thần thuần túy tôn giáo—nhưng vô cùng tai hại về chiến thuật chính trị, là đàm phán. Đối phương không có lý do gì chịu nhượng bộ trong đàm phán nếu anh không có sức mạnh cho họ sợ. Lịch sử đã chứng minh: Muốn Pháp nhượng bộ, chịu ký hiệp định Gevene năm 1954 chia đôi đất nước cho Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp phải dùng chiến thuật biển người giết vô số thanh niên Việt Nam trong trận Điện Biên Phủ để Pháp –lúc ấy vẫn còn mạnh—thấy sợ Việt Minh có thanh niên với ý chí sẳn sàng chết thì họ mới chịu cùng với khối Cộng Sản ký hòa đàm Geneve.
Võ Nguyên Giáp viết thế: Chiến thắng ĐBP chỉ là món quà gửi kịp thời cho Phạm Văn Đồng lúc ấy vừa ngồi vào bàn hội nghị. (Triều Tiên trước đó cũng thế).

3. Trong cuộc chiến chống Mỹ cũng vậy, và rõ rệt nhất là chính cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng Robert McNamara viết trong quyển nhìn nhận “Chiến tranh Việt Nam là Sai Lầm”, viết rằng ngày 27 tháng 11 năm 1965, có khoảng 20 đến 35 ngàn người phản đối chiến tranh Việt Nam kéo đến bao vây tòa Bạch ốc. Cuộc biểu tình nầy được bảo trợ bởi Ủy Ban đặc trách chương trình hạch tâm cho Hòa Bình (SANE), trong đó có bác sĩ nhi khoa là Benjamin Spock và giáo sư Stuart Hughes của đại học Harvard, đồng chủ tịch Ủy Ban SANE, gửi cho Hồ Chí Minh một điện văn nói rằng SANE đã bảo trợ cho cuộc biểu tình chống chiến tranh này và yêu cầu ông ta chấp nhận hội đàm với Hoa Kỳ. Điện văn còn thêm rằng các cuộc biểu tình sẽ tiếp tục, nhưng sẽ không đòi Hoa Kỳ rút khỏi Việt Nam. [Và sau đó] Rất nhiều cuộc biểu tình khác diễn ra. Điều rất ngạc nhiên là chính tôi lại có rất nhiều cảm tình với những người biểu tình. (Dr. Benjamin Spock ..and Professor Stuart Hughes of Harvard, the co-chairmen of SANE, sent Ho Chi Minh a cable saying SANE had sponsored the march and urged him to accept U.S. offers the negotiation. ..Many more demonstrations were to follow. Surprisingly as it may seem to some, I felt great sympathy for the protesters. (In retrospect, the tragedy and lessons of Vietnam, Robert S. McNamara. P. 217)

4. Nếu quí vị lên Internet tìm Marther Luther Kinh, Jr. bài “Beyond Vietnam”, giới thiệu Martin Luther King diễn thuyết chống chiến tranh Việt Nam tại nhà thờ Riverside Church ở New York ngày 4 tháng 4 năm 1967 với 3,000 người nghe. (Cùng một nhà thờ Thiền Sư Thích Nhất Hạnh nói vụ Bến Tre ngày 25/9/2001). Quí vị sẽ nghe King “tố” rất hùng hồn và sẽ thấy hình nhà lãnh đạo dân quyền nầy tay trong tay với người Mỹ trắng cao ráo hơn ông ta, mang kính cận đi đầu đoàn người với cước chú : “King và Dr. Benjamin Spock dẫn đầu đoàn biểu tình phản chiến hướng đến trụ sở Liên Hiệp Quốc ngày 15 tháng 4 năm 1967”.

Theo tài liệu thì Mục Sư King và Dr. Benjamin Spock cũng dự định ra tranh cử Tổng Thống như Barack Obama vậy. Có lẽ lúc ấy King không được thổi phồng như sau nầy khi bị ám sát (Sách Hillary có cho biết nhiều người lúc ấy chống đối King) nên mộng không thực hiện được. Dù vì lý do gì, dù với lòng yêu người, không muốn chiến tranh. Nhưng khi chủ nhà đang tuyên chiến với địch—Nghị quyết Vịnh Bắc Việt 1964, cho phép Tổng Thống Johnson sử dụng quân lực giải quyết chiến tranh Việt Nam, được lưỡng viện quốc hội biểu quyết thuận, chỉ có hai phiếu chống; giống như Tổng Thống Bush được quốc hội thuận cho đánh Iraq trừ Hussein năm 2002 vậy---Thế mà người trong nhà nhân danh “tình yêu” gì đó liên lạc riêng rẽ với kẻ địch, là Hồ Chí Minh, bảo cứ nhận ngồi xuống thương thảo đi, có chúng tôi “nằm vùng” cho”. Đó có phải là tình yêu chân chính không?. Chưa kể là Cộng Sản sẽ lợi dụng chen vào giựt giây vì thời ấy là chiến tranh lạnh giữa Mỹ và Liên Xô.

Lúc ấy Việt Nam Cộng Hòa còn bị “tình yêu” Hòa Bình của Thượng Tọa Thích Nhất Hạnh mà cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh mỗ xẽ sách “Love In Action” của Thích Nhất Hạnh mà tài khóc “ôm giận” vu khống Mỹ dội bom Bến Tre sau vụ 9/11, có người Tôn Nữ Như Không dám hổn, cho là Sư Ông miệng niệm Phật mà “Tâm Dao Găm”.

Bài lên tiếng của Tổng Thống Obama đơn phương nhận “Phạm lỗi lẫm”, rồi “ngôn ngữ chúng tôi sử dụng phải là ngôn ngữ của sự trọng thị”, và “kẻ thù của ta không phải là người”.. đích thị là của… “Tâm Dao Găm”. Vì trên tập san Làng Mai, có in bài giảng khóa học hè năm 2003 bằng tiếng Anh, có tựa y như vậy của tác giả Thích Nhất Hạnh: “Man is not our enemy”
( Plum Village’s North American Summer 2003 Retreat).

Về hai “thi sĩ” Tu mà không hành

Là nạn nhân của hòa bình giết người, chúng ta dứt khoát làm sao cho Tổng Thống Barack Obama đừng quá “nhân đạo” mà trở thành nhẹ dạ cả tin. Hãy chứng minh cho ông biết rằng nếu:

-Thiền Sư Thích Nhất Hạnh giỏi thuyết phục đối phương bằng nghệ thuật “lắng nghe” với tình thương, dùng “ái ngữ”, tự nhận lỗi mình để làm hòa bình như bài giảng của Thiền Sư trong đại hội Phật Đản Vesak Liên Hiệp Quốc tháng năm 2008 tại Việt Nam thì sao Sư Ông không áp dụng lòng từ bi nhiệm mầu của mình để “hoán chuyển” khủng bố Taliban đừng cho nổ tiêu hai tượng Phật vĩ đại Bamiyan hàng ngàn năm lịch sử tại Afganistan năm 2001 mà Liên Hiệp Quốc can thiệp và tất cả các chính phủ Phật giáo biểu tình rầm rộ cũng không giữ được?

--Nếu Thiều Sư giỏi và ảnh hưởng với Liên Hiệp Quốc như vậy thì sao không ngọt ngào “hoán chuyển” nhà nước quân phiệt Miến Điện đàn áp các tu sĩ Phật Giáo khi những nhà sư nầy thật sự thi hành hạnh từ bi mà chính Thiền Sư dạy tại Việt Nam “Lắng Nghe để hiểu, nhìn thấy để thương”: quí Ngài lắng nghe sự thống khổ hàng chục năm dài của con dân Miến Điện mà lên tiếng trước họng súng của nhà cầm quyền độc tài quân phiệt dù chết cũng không sợ, đến đổi Đệ Nhất Phu Nhân Laura Bush đã phải khâm phục mà lên tiếng kêu gọi thế giới ủng hộ cuộc “Cách Mạng Áo Cà Sa” được công luận rất cảm kích. Lúc ấy Thiền Sư làm gì ngoài việc chỉ trích Tổng Thống Bush? Khi Miến Điện bị cơn bảo Cyclone tàn phá làm hàng triệu người không nhà ở, không thức ăn nước uống, nhưng nhà nước độc tài không cho thế giới cứu trợ, dù ông Tổng Thơ Ký Liên Hiệp Quốc Ban ki-Moon bay tới can thiệp cũng vô hiệu. Đã vậy chính phủ độc tài quân phiệt Miến Điện còn bắt dân nhịn đói vượt qua vùng bảo lũt đi bỏ phiếu đồng ý kéo dài quyền cai trị kiểu Cộng Sản Venezuela và Zimbawee? Hiện những người Miến nầy sẽ chết dần mòn, sẽ có một “Killing Fields” thứ hai tại xứ Phật giáo Miến Điện. Thiền Sư Nhất Hạnh đang làm gì?

--Thiền Sư muốn Bụt và Chúa ở trong ta, là hòa đồng tôn giáo thì rất tốt. Nhưng khi Cộng Sản bỏ tù Linh Mục Tadéo Nguyễn Văn Lý rồi gần đây đàn áp giáo dân Thái Hà, v.v.. Linh Mục Daniel Berrigan, người viết vô đầu cho quyển “Love In Action” lại cũng “lặng mất.”. Thiền Sư Nhất Hạnh có biết Linh Mục dòng Tên Daniel Berrigan nầy đóng vai trò gì khiến Mỹ thua trận và giao Việt Nam cho Cộng Sản dã man không?

--Suốt 35 năm ấy, Giáo Hội Phật Giáo Thống Nhất nơi xuất thân của Sư Ông, do Hòa Thượng Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ lèo lái, chịu làm “Người tù không tội” với bạo quyền Cộng Sản mà giáo Sư Võ Văn Ái kiên trì thông tin tội ác đàn áp tôn giáo của Cộng Sản lên diễn đàn quốc tế thì Thiền Sư không dám hé môi, còn tiếp tục “Chống Mỹ cứu Việt Cộng”. Đến khi Việt Cộng tịch thu cả tài sản Bát Nhã ở Lâm Đồng năm 2008 là 35 năm dài đau khổ của hàng trăm triệu dân Việt, Miên, Lào trong gông cùm Cộng Sản. Vậy mà Thiền Sư Nhất Hạnh chưa nhận mình có lỗi mà còn tiếp tục “Love In Action” và “Man is not our enemy”.
-- Con người không ai không phậm lầm lỗi. Nhưng quan trọng là phải biết thật sự hối lỗi và quyết tâm chừa lỗi mới đáng nể phục. Sự can đảm hối lỗi đó mới là tấm gương quí giá cho thế hệ sau học hỏi. Thiền Sư Thích Nhất Hạnh từng viết rằng đức Phật dạy thế, nhưng bản thân Sư Ông thì làm khác. Xin chịu lỗi phạm thượng mà nghĩ rằng: Sư Ông Tu mà không Hành.
(Bài nầy sẽ Email qua hội Từ Bi Phụng Sự của Thầy Hằng Trường nhờ chuyễn cho Sư Ông để thỉnh ý về vai trò người LM Daniel Berrigan, người đã làm phép Euchristy cho Thiền Sư trong chiến tranh Việt Nam.)
Trong khi chờ đợi, chúng tôi biết một người không Tu mà Hành. Đó là ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện trong bài thơ “Mỗi Lần Lầm Lỡ”. Bài nầy chính tôi, Nguyễn Việt Nữ, đã đọc trong đại hôi Quốc tế về Nhân Quyền Việt Nam tại Mạc Tư Khoa vào tháng 4 năm 1993 để làm gương cho người miền Nam đã lầm lẫn nghe Hồ Chí Minh trong Mặt Trận Giải Phóing Miền Nam. Xin phép được dài dòng vì trong Love In Action, tác giả dùng tài “ăn khách” như tài tử nên lại tái diễn vở tuồng “Yêu hòa bình ghét chiến tranh” xuyên tạc sự thật mà ít ai dám nói hết.

Nếu im lặng, thế hệ trẻ, nhất là các Phật tử không quan tâm đến chính trị sẽ bị đầu độc vì tin vào nhà Tu mà không Hành nầy. Bằng chứng: Sư Ông và Sư Bà cáo buộc những người Việt hải ngoại đòi hỏi Cộng Sản trả lại quyền tự do tôi giáo và nhân quyền cho toàn dân là do lòng thù hận vì mất quyền lợi thời VNCH. “Chúng tôi đã giúp được người Việt ở Hoa Kỳ thoát khỏi ngục tù của quá khứ. Nhưng cũng nhiều người rất khó vượt qua vì trong quá khứ họ có những chức vị, quyền lợi và họ không chấp nhận được việc họ bị mất đi những chức vị, quyền lợi ấy. Họ trở nên hận thù.” (Chép y nguyên văn bài giảng ngày 4 tháng 5 năm 2008 về Hạnh Phúc khi về Việt Nam, đăng trên báo Làng Mai). Tóm lại, Sư Ông và Sư Bà liên tục nhiều năm cho rằng mình không làm chính trị. Nhưng sáng tác “giấc mơ” trong thư gửi cho Tổng Thống Bush về chiến tranh Trung Đông thì theo Sư Ông không là Chính trị, mà là lời khuyên “Quên hận thù”?

Vì thế nên chúng tôi dùng bằng chứng về một bài thơ mà được sử dụng để giáo dục có thể hòa hợp hòa giải với khủng bố Cộng Sản không?
Hòa giải cho hai phe đừng thù hận nhau, để chấm dứt chiến tranh là công đức vô cùng. Nhưng trước hết phải tìm hiểu ai còn đeo đẳng hận thù? Người Việt tị nạn Cộng Sản chăng?
Sau “Hòa Bình” 30/4/1975 của Sư Ông, hàng triệu người đã liều chết bỏ chạy trốn Cộng Sản. Ba mươi năm sau trở lại làm bia kỹ niệm ở Mã Lai. Việt Cộng còn âm mưu tiêu diệt bia kỹ niệm đó. Các lãnh đạo tôn giáo hết sức chiều chuộng chính quyền, muốn được để yên hành đạo, nhưng họ thẳng tay tiêu diệt để lập tôn giáo quốc doanh.
Hiển nhiên là chính Cộng Sản còn đeo lòng thù hận chứ đâu phải phía Việt Nam Cộng Hòa. Chuyện Việt Nam mà Sư Ông còn xuyên tạc thì Sư Ông Sư Bà biết gì về Trung Đông mà khuyên Bush, khuyên Obama?
Kẻ hậu sinh chẳng biết làm chính trị như chúng tôi, còn biết căn cứ vào sự thật để áp dụng lời người “không tu nhưng hành”, làm thơ để khuyên răng mọi người về hiểm họa Cộng Sản mà bây giờ nhắc lại còn dùng được để phản đối sự xuyên tạc lịch sử của hai “thi sĩ” phản chiến nổi danh: Thích Nhất Hạnh và “đồng chí” Daniel Berrigan, vì nó xãy ra cùng một móc thời gian với “Love In Action” năm 1993 mà cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh đã phản bác rất nhẹ nhàng và chưa được phổ biến rộng rãi trên đây.
Muốn xóa bỏ hận thù đích thực? Phải nhìn nhận Việt Nam Cộng Hòa có chính nghĩa.
Số là muốn chuẩn bị để năm 1994 Tổng Thống trốn lính Bill Clinton giải tỏa Cấm Vận với Cộng Sản.Tuần báo Time, năm 1992 bèn về Việt Nam tìm phỏng vấn vợ Bảy Lớp, tên Việt Cộng bị tướng Loan bắn chết trong Tết Mậu Thân. Bài báo cáo buộc Việt Nam nghèo khổ vì chiến tranh qua hình ảnh phải ngủ chòi ngoài đồng của vợ con Nguyễn Văn Bảy Lớp. Có lẽ là Việt Cộng dàn cảnh cho bà đóng kịch mà ký giả ngoại quốc ngây thơ tin thật, đăng lời bà nói: “Chồng tôi chết vì tranh đấu cho nền Độc Lập và hiện không còn hận Mỹ mà thù tướng Loan”.
Nhận thấy chiến tranh đã chấm dứt đến lúc ấy là gần 18 năm (1975-1993), mà trong nước còn thù hận như vậy vì người bình dân không biết tội bán nước của Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản của ông ta, muốn đất nước thật sự hòa bình, cần cho tuổi trẻ và thế giới Cộng Sản biết điều đó. Chúng tôi đã đáp lại vợ Bảy Lớp bằng một bài tham luận phát thanh về Việt Nam, trong ấy có đoạn: “Nếu chồng chị tranh đấu cho nền Độc Lập, theo chị hiểu là chống Mỹ xâm lăng, thì Mỹ là chính phạm, sao lại được tha; còn tướng Loan chỉ là tòng phạm thì sao chị còn đeo đẳng hận thù? Phải chăng vì Mỹ có nhiều đô-la, còn tướng Loan tuy cùng họ mà thiếu đô nên không mua được lòng thù hận của chị chăng?”
Bài Tham Luận rất dài gần một tiếng đồng hồ về tội ác của Hồ Chí Minh, về tình hình giáo dục và y tế theo lý lịch, về đàn áp tôn giáo và đảng viên tham nhũng làm khổ dân trong nước v.v. được chị Irina lúc ấy là đồng Chủ Tịch bang tổ chức đại hội tại Mạc Tư Khoa cho phép đọc hết và cho dịch ra các thứ tiếng phát đi trên thế giới.
Chúng tôi đã vinh danh tướng Loan trước thế giới như vầy: Chồng chị, anh Nguyễn Văn Lớp đã có tội tấn Công vào Sàigon mồng một Tết Mậu Thân, lúc chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã ra lệnh giới nghiêm và tướng Loan chỉ làm bổn phận bảo vệ an ninh cho cả triệu mạng người tại Saigon-Gia Định. Mà trước đó chồng chị đã giết tòan gia 6 người trong gia đình bạn của tướng Loan. Nếu chị còn thù hận thì vong hồn 6 người nầy và hàng chục ngàn người bị chết oan trong Tết Mậu Thân sẽ thù chị đời đời mãn kiếp đó chị Bảy?
Còn nếu con chị vì còn trẻ thương cha mà đeo đuổi hận thù mãi tướng Loan thì chị hãy dạy con thù đúng kẻ đã lường gạt đưa chồng chị và cha nó vào chỗ chết.
Anh chị Bảy là người Miền Nam, lầm lỡ tin Hồ Chí Minh đem thân chết đòi “Độc Lập” mà giờ nầy gia đình có công với Cách Mạng bậc nhất như chị lại bị đảng bỏ rơi…. Bằng chứng trình bày đã rõ ràng, vậy chị nên dạy con rằng mình đã lầm lỡ mà nghe tuyên truyền làm việc cho Cộng Sản. Xin gửi chị bài thơ của người đã từng sống dưới gông cùm đó ở Bắc Việt.
Chúng tôi đã viết sách “Dương Thu Hương và con hùm ngủ” nhắc lại tội các của Cộng Sản trong Tết năm 1968 và ca tụng tướng Loan; trong sách có đơn của Hồ Chí Minh xin học trường thuộc địa Pháp, (tr. 162, 320); có kèm nguyên văn Công Hàm năm 1958 của Phạm Văn Đồng dâng Hòang Sa Trường Sa cho Trung Cộng Sách còn nói rõ lịch sử Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam từ đời Hồng Đức (1490) dựa vào Đại Nam Thống Nhất Toàn Đồ của Phan Huy Chú và diễn tả trận đánh oai hùng để gìn giữ non sông Việt Nam năm 1974 của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa để bảo vệ Trường Sa. (tr. 130, 169, 424).
Liên Xô đã sụp đổ năm 1991. Năm 1993 hội nhà văn Nga và tổ chức Nhân Quyền cho Việt Nam tổ chức đại hội tại Mạc Tư Khoa.Chúng tôi mang tham luận gửi Bảy Lớp đăng trên báo Đại Dân Tộc và sách nầy phát cho tất cả hàn lâm học sĩ, các du học sinh Việt Nam vốn con cháu của Việt Cộng chóp bu để chứng minh với họ và thế giới rằng cứ xem bằng chứng lịch sử đó là thấy dân Việt Nam kể cả đảng Việt Cộng bị Hồ Chí Minh gạt chết cho Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản nhân danh “Độc Lập Thống Nhất”.
Chính quân lực Việt Nam Cộng Hòa mới thực sự chết cho tự do dân chủ.
Lúc ấy sách vừa in xong mới 50 cuốn đầu để chúng tôi mang kịp đi Mạc Tư Khoa, nhà văn Nguyễn Thiếu Nhẫn đã cho chạy cái tít thật to nơi trang nhất báo Đại Dân Tộc tại San Jose, California: “Nhà văn Nguyễn Việt Nữ mang “50 viên đạn đại bác tẩm thuốc độc” dư hội nghị nhân quyền tại Mạc Tư Khoa.”(ĐDT số 21 ngày 30 tháng 4 năm 1993)
Sách được phát không và bài tham luận được đọc tại đại hội có sự tham dự của đại tá Võ Đại Tôn, Vũ Văn Lôc; quí ông Trần Quốc Bảo, Ngô Đức Diễm. Canada có phái đoàn Bác Sĩ Lâm Thu Vân. Bên Nga đã trao tận tay ông Nguyễn Minh Cần, và vợ cũng là một hàn lâm học sĩ Nga. Ông Nguyễn Minh Cần, sau nầy xuất bản quyển “Công Lý Đòi Hỏi”, năm 1993 đã cho phát thanh những đoạn chọn lọc của quyển “Dương Thu Hương và Con Hùm Ngủ” trên đài phát thanh Mạc Tư Khoa về Việt Nam.
Về tôn giáo có Hòa Thượng Thích Minh Tâm chùa Khánh Anh bên Pháp, Hòa Thượng Thích Minh Tuyên tại Hoa Kỳ tham dự. (Lúc ấy quí vị còn là Thượng Tọa).
Bài thơ chấm dứt tham luận gửi cho vợ Bảy Lớp như vầy:
Mỗi Lầm Lỡ
Mỗi lầm lỡ, một mảnh lòng rạn vỡ
Song thời gian hàn gắn được đôi phần
Riêng cái lầm nơi đất đỏ dung thân
Thời gian khoét to và sâu bất tận!
Đời tôi có nhiều lầm lẫn
Lầm nơi, lầm lúc, lầm người
Nhưng cái lầm to uổng phí cả đời
Là đã ngốc nghe và tin Cộng Sản!
Nguyễn Chí Thiện
(1963)
Hậu quả là sau đó về lại Mỹ, chúng tôi phát sách cho các đoàn biểu tình chống Cộng để thêm “vũ khí” đánh địch thì lại bị báo Saigon Nhỏ của Hoàng Dược Thảo, báo Đại Nghĩa của Võ Văn Sĩ và nhóm Vạn Thắng của Lê Tư Vinh phao lên “Việt Nữ là bà Tam Việt: Việt gian, Việt Cộng, Việt Kiều”. Trần Quốc Kháng còn viết báo ám chỉ Việt Nữ là “Trí vận cho Việt Cộng” làm ồn ào một dạo nên Việt Nữ phải làm số thủ tục pháp lý tống đạt cho bà Hoàng Dược Thảo và Võ Văn Sĩ. Bà Sàigòn Nhỏ tự ý tuyên bố với độc giả là từ nay không nói gì tới Việt Nữ, dù khen hay chê. Còn báo Đại Nghĩa thì không dám tuyên bố “đình chiến” như Saigon Nhỏ, nhưng đẻ ra “cụ” Lê Bạch Trúc Quân nào đó nói láo là gặp Việt Nữ trong cuộc biểu tình chống Việt Expo năm 1994. Chúng tôi biết tên thật những người đó, cũng là những người đánh Nguyễn Chí Thiện hiện giờ. Thì ra nghị quyết 36 của Cộng Sản đã thi hành từ rất lâu.
Không nhất thiết những người nầy là Cộng Sản. Có thể họ là Quốc gia, nhưng vì tham tiền, vì ganh tị hay vì ấu trĩ mà bị Cộng Sản giựt giây cho “Ta lại đánh mình”?
Nhưng sách “Con Hùm Ngủ” được nhiều thức giả khắp nơi góp ý và khuyến khích như Luật Sư Phạm Nam Sách, Cụ Nguyễn Đức Hiếu, hội trưởng Hội Cao Niên ở Sacramento, Cali. Úc Châu có nhà văn Hoàng Quốc Kỳ, Canada có tờ “Khai Thác Thị Trường” của Tiến Sĩ Nguyễn Bá Long giới thiệu; nhà văn Hứa Hoành, và đặc biệt là Xuân Vũ- nhà văn cựu Việt Minh tập kết ra Bắc và vượt trường sơn về Nam hồi chánh được giải nhất Văn Học thời Việt Nam Cộng Hòa—giới thiệu: “Sách rất hữu ích để góp phần vào cuộc đấu tranh cho tàn dư chủ nghĩa Mác ở Việt Nam sụp đổ nhanh hơn”.
Chúng tôi –cũng như kỳ đi Mạc Tư Khoa-- xuất tiền túi ra in sách, tự trả chi phí máy bay, ăn ở trong chuyến đi Mạc Tư Khoa, năm 1996 cũng xuất tiền tái bản sách phát không cho các thư viện, trường học, chùa, và các dịp biểu tình chống Cộng v.v. thì lại bị Võ Văn Sĩ tới “tịch thu” hết, giải thích là sách Việt Nữ tuyên truyền cho Cộng Sản!
Bây giờ đánh Nguyễn Chí Thiện ngoài Hoàng Dược Thảo còn có những “hào kiệt”đầy chữ nghĩa nầy không? Hay còn ai chỉ núp sau đàn bà đánh lén?
Trong sách Việt Nữ dùng rất nhiều bài thơ của thi sĩ Nguyễn Chí Thiện để áp dụng rất chính xác tùy hoàn cảnh khi cần như bài “Mỗi lầm lỡ” trên, nên càng thấy xuất hiện “dư luận” rằng Việt Nữ từng rãi truyền đơn.. ca ngợi Hồ Chí Minh.
Khi Việt Nữ không thèm trả lời vì biết mình quá nhỏ bé so với sự nghiệp của Nguyễn Chí Thiện mà còn bị lôi ra “mổ” thì nói gì mình. À, mà quên, Việt Nữ còn được Tiến Sĩ Trần Chung Ngọc tặng cho tước hiệu “Trí thức man rợ”đó chớ.
Bởi ông nghè Trần Chung Ngọc khen “Cụ Hồ” là anh hùng [giết người?]; Chung Ngọc chống khoa học gia Dương Nguyệt Ánh và bênh vực Thi Sĩ Thích Nhất Hạnh hết mình trong vụ sáng tác bài thơ “Ôm Giận” khi nghe Bến Tre bị Mỹ phá hoại…
Điều nầy khiến Việt Nữ chợt hiểu: mới tố Hồ Chí Minh sơ sơ trong “…Con hùm ngủ” còn bị chụp mũ thay, huống hồ Nguyễn Chí Thiện dám mắng thẳng thừng:

“Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao Nó là tên trùm đao phủ năm nào
Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
Độ nửa triệu nông dân rồi bảo là nhầm lẫn!”

Một trong những lý do bị người ta chụp mũ là vì Việt Nữ đã viết sách gọi Hồ Chí Minh bằng Bác, tức tôn trọng ông Hồ. Nhưng khi Nguyễn Chí Thiện bị đói bị bệnh trong tù xứ Bắc, bèn run đùi làm thơ chửi Bác cũng bị nêu đủ lý do như “thiệt” hay “giả” để “đánh” là sao?
Hãy đọc: “Hôm nay, 19- 5. Tôi nằm. Toan làm thơ chửi Bác. Nhưng mà tôi thôi. Vì Bác là “Chính trị gia sọt rác”. Không đáng để tôi đổ mồ hôi làm thơ. “Dù là thơ chửi Bác” Đến thằng Mác Tổ sư Bác!....Kệ cha Bác! (Hôm nay 19-5, Nguyễn Chí Thiện, 1964).
Vậy mà thi sĩ Thích Nhất Hạnh tâu rỗi thế nào để Mục Sư Martin Luther King ca ngợi Cải Cách Ruộng Đất của Hồ và cho chế độ Ngô Đình Diệm là giết người man rợ.
Mong Tổng Thống Barack Hussein Obama hãy coi chừng truyền thông nội thù như Peter Arnett và đừng để “quân sư” Nhất Hạnh dạy “yêu” hòa bình mà “êm ái” trói tay mình lại cho kẻ thù đánh tơi bời như đã từng xãy ra trong lịch sử.

Nguyễn Việt Nữ
14/2/2009

Wednesday, February 18, 2009

như một lời chào quán

lội đã đủ nay lui về hậu cứ

đường ngắn dài xin gởi lại tha phương

emails vướng nhiều khi vui dăm hướng

buồn vài phương cộng lại bảo hòa luôn

em đã muốn bay lên trời bay xuống

nếu còn buồn trên đất cứ đi ngang

anh tỉnh bơ như lần đầu không biết

thiên đàng và địa ngục mắt nhân gian./.



nna

18 tháng 2, 2009

Tuesday, February 17, 2009

Điểm tương đồng giữa tổng thống Lincoln, Obama dưới mắt các sử gia

Trích Voanews.com.
17/02/2009

Tổng Thống Barack Obama vẫn thường nói rằng một trong các vị anh hùng mà ông tôn sùng là vị Tổng Thống thứ 16 của Hoa Kỳ, Tổng Thống Abraham Lincoln. Thông tín viên Cindy Saine của Đài VOA phân tích con người và sự nghiệp của 2 vị Tổng Thống, cả 2 đều hành nghề luật sư và từng là Thượng Nghị Sĩ đại diện cho bang Illinois, và đều xuất thân từ một thời kỳ niên thiếu khiêm nhường để tiến lên trên con đường sự nghiệp đã đưa cả 2 ông vào đến tận Tòa Bạch Ốc.




Tổng Thống Barack Obama không hề giấu giếm lòng ngưỡng mộ mà ông dành cho Tổng Thống Abraham Lincoln. Ông Obama không ngừng nhắc đến tên Tổng Thống Lincoln, và tưởng nhớ đến ông.

Cách đây 2 năm, ông Obama đã phát động chiến dịch vận động tranh cử của ông tại Nghị Viện thành phố Springfield, bang Illinois, nơi mà tổng thống Lincoln đã từng đọc bài diễn văn nổi danh, được biết đến như bài diễn văn 'Một HạViện Chia Rẽ'.

Khi ông Barack Obama tuyên thệ nhậm chức Tổng Thống Hoa Kỳ hồi tháng trước, ông đã đặt tay lên chính cuốn Thánh Kinh mà Tổng Thống Abraham Lincoln đã sử dụng trong buổi lễ nhậm chức trước kia.

Hôm thứ Tư tuần trước, Tổng Thống Obama đã đến dự một buổi trình diễn tại Nhà Hát Ford ở thủ đô Washington, nơi Tổng Thống Abraham Lincoln bị ám sát hồi năm 1865.

Phát biểu trước cử tọa, Tổng Thống Obama nói rằng ngay cả lúc cuộc nội chiến đang diễn ra tại Hoa Kỳ, Tổng Thống Abraham Lincoln nhấn mạnh về nhu cầu cần phải hoàn tất Tòa Nhà Quốc Hội Liên Bang như một biểu tượng của tình đoàn kết.

Tổng thống Obama nói: “Chính tình đoàn kết này là một phần trong di sản mà Tổng Thống Abraham Lincoln để lại cho hậu thế. Bởi vì bất chấp tất cả những gì gây chia rẽ trong chúng ta, giữa miền Bắc với miền Nam, giữa người da trắng với người da đen, Tổng Thống Lincoln đều có một niềm tin không sao lay chuyển được, rằng tận trong đáy lòng mỗi con dân, chúng ta là một quốc gia, một dân tộc.

Một sử gia có nhiều uy tín, là bà Doris Kearns Goodwin, nói bà tin rằng ông Obama cảm thấy có một sợi dây liên hệ thực sự với Tổng Thống Lincoln.

Sử gia Goodwin nói: “Dường như mối liên hệ ấy có hiện hữu, chắc chắn trong tâm hồn và trái tim ông Obama, với Tổng Thống Lincoln, người mà ông Obama muốn tin là một người hướng dẫn tinh thần cho mình. Và quả thực, không có một người hướng dẫn tinh thần nào hay cho bằng Tổng Thống Lincoln.”

Statesman, legislator, historian and former U.S. presidential candidate George McGovern
Cựu Thượng Nghị Sĩ, Sử gia, và cũng là cựu ứng cử viên tổng thống George McGovern
Cựu Thượng Nghị Sĩ George McGovern, cũng là một sử gia, đồng ý về những điểm tương đồng giữa hai Tổng Thống Lincoln và Obama có thể sâu đậm hơn là dáng dấp bề ngoài, như cả hai đều cao, gầy và đều là Thượng Nghị Sĩ đại diện bang Illinois, đều xuất thân từ hoàn cảnh khiêm tốn.

Cựu Thượng Nghị Sĩ McGovern nói: “Tôi tin là cả Tổng Thống Lincoln và Tổng Thống Obama đều có lòng tự hào rất mạnh. Nói như vậy không phải là một sự chỉ trích, mà đây là một điều kiện hầu như được đòi hỏi ở bất cứ ai muốn trở thành Tổng Thống.

Ông George McGovern đã được Đảng Dân Chủ đề cử ra tranh chức Tổng Thống hồi năm 1972, tuy nhiên ông bị đối thủ chính trị là ông Richard Nixon,dánh bại.

Ông Mc Govern nói rằng đối với cả Tổng Thống Lincoln lẫn Tổng Thống Obama, lòng tự hào đó được phối hợp cùng đức tính khiêm cung, và ngoài ra hai ông còn có chung một số điểm khác.

Ông McGovern nhận xét: “Cả hai nhân vật này đều là những người có cá tính mạnh, tôi tin rằng cả hai đều có trí năng sắc bén, cả hai đều có cao vọng thúc hối họ phải vươn lên.”



Theo các sử gia thì Tổng Thống Abraham Lincoln đã có những triệu chứng mà ngày nay được coi là bệnh trầm cảm nặng. Ông McGovern thuật lại một câu chuyện về Tổng Thống Abraham Lincoln.

Ông McGovern nói: “Một ngày, ông Lincoln nói với các nhà lập pháp đồng viện rằng ông không còn mang theo một con dao bên mình nữa vì ông sợ có ngày ông sẽ dùng nó để cắt mạch máu ở tay hay ở cổ khi rơi vào cơn buồn rầu. Thời còn trẻ, ông Lincoln đã nhiều lần nhắc đến hành động quyên sinh.”

Ông Mc Govern nói nỗi buồn sâu xa nơi ông Lincoln là một nét mà dường như ông Obama không chia sẻ, Tổng Thống đương nhiệm dường như có một khả năng đáng nể là duy trì được sự bình an của mình trong những cơn sóng gió.

Sử gia Goodwin cho rằng chính sức mạnh nội tại lạ thường của Tổng Thống Abraham Lincoln đã giúp ông duy trì được tình đoàn kết quốc gia vào thời điểm nguy kịch nhất của đất nước, là cuộc nội chiến.

Sử gia Goodwin nhận định: “Tôi tin rằng điều mà chúng ta chứng kiến khi coi lại câu chuyện về cuộc đời ông, trong tư cách một người đã liên tục chiến thắng chống lại mọi nghịch cảnh. Văn hào Ernest Hemingway đã từng viết ‘tất cả mọi người ai cũng bị cuộc sống làm cho tan nát, nhưng sau đó, một số người vẫn mạnh mẽ ở các mảnh vụn còn lại’.”

Trong quyển 'Team of Rivals', xin tạm dịch là 'Một Toán Đối thủ', sử gia Goodwin mô tả đường lối Tổng Thống Lincoln đã đưa vào Nội Các của ông tất cả các đối thủ chính yếu từng tranh sự đề cử với ông trong Đảng Cộng Hòa để ra tranh chức Tổng Thống.

Lúc bấy giờ, Tổng Thống Lincoln nhấn mạnh rằng đất nước đang cần đến những trí tuệ lớn nhất có thể được. Bà Goodwin nói Tổng Thống Obama đang theo chân vị anh hùng của mình về điểm này.

Bà Goodwin nói: “Ông Obama nhớ đến những gì Tổng Thống Lincoln đã làm, khi ông quyết định chọn các nhân đầy quyền lực với cá tính mạnh mẽ để làm việc với ông, chẳng hạn, ông đã chọn bà Hillary Clinton vào chức Bộ Trưởng Ngoại Giao, ông Joe Biden làm Phó Tổng Thống, và đã đề nghị đưa 3 dân biểu Đảng Cộng Hòa làm các cộng sự viên thân cận hàng đầu của mình.”

Một số nhà phân tích và sử gia cảnh giác rằng hãy còn quá sớm chưa thể mang ông Barack Obama ra so sánh với Tổng Thống Abraham Lincoln, vì lẽ ông Obama chỉ mới vào Tòa Bạch Ốc có non một tháng, và khả năng lãnh đạo của ông chưa thực sự được trắc nghiệm. Tuy nhiên, ông George Mc Govern nói ông tin rằng Tổng Thống Abraham Lincoln sẽ rất vui mừng, nếu ông được chứng kiến ông Barack Obama bước vào Tòa Bạch Ốc.

Bà Goodwin nói: “Mặc dù Tổng Thống Abraham Lincoln là một thành viên của đảng Cộng Hòa, và ông Barack Obama là người của Đảng Dân Chủ, tôi biết chắc Tổng thống Lincoln sẽ bầu cho ai nếu ông được tham gia cuộc bầu cử năm 2008. Tôi tin rằng Tổng Thống Lincoln sẽ vui mừng khi chứng kiến một người gốc Châu Phi nắm chức vụ cao nhất nước. Tôi chẳng nghi ngờ một mảy may nào.”

Tổng Thống Obama đã vinh danh Tổng Thống Abraham Lincoln tại Điện Capitol. Dịp này, ông Obama tuyên bố ông cảm thấy đặc biệt biết ơn đối với nhân vật mà theo nhiều cách, đã giúp cho câu chuyện đời ông trở thành hiện thực.

Tổng Thống Abraham Lincoln đã ký vào Tuyên Ngôn Giải Phóng Nô Lệ, hạ lệnh phải trả tự do cho các nô lệ ở các bang miền Nam, vốn không thừa nhận quyền của ông Lincoln trong cương vị Tổng Thống Hoa Kỳ. Nhưng chính quyết định đó của Tổng Thống Lincoln, sau này đã dẫn đến việc bãi bỏ chế độ nô lệ tại Hoa Kỳ.

Monday, February 16, 2009

Quan điểm của những blogger trong nước về Hoàng Sa và Trường Sa

Số lượng của blogger trong nước hiện tại lên đến hơn 1 triệu rưỡi. Ngoại trừ một số rất ít blogger chỉ nói về cá nhân của mình, những chuyện vô thưởng vô phạt. còn đại đa số còn lại đều quan tâm đến hiện tình đất nước. Ta hãy đọc một số blogger nêu lên quan điểm của họ về Hoàng Sa và Trường Sa

Sunday, February 15, 2009

Valentine's day

Đâu phải chỉ một bó hoa hồng
Cũng làm nên ngày Valentine
Tình yêu như một niềm vui dâng hiến
Như dòng mật ngọt lịm đầu môi

Như những ngày đêm xưa chờ đợi
Như những nhớ thương ray rức cả con tim
Như những niềm tin trong tình yêu trọn vẹn
Trên thế gian chan chứa vạn tin yêu.

Hãy giữ cho nhau lòng yêu thương tin tưởng
Như sợi chỉ hồng thượng đế đã ban cho
Valentine cũng là niềm tin yêu cao cả
Thánh Valentine, vị thánh của tình yêu.

PHP
02/14/09

Saturday, February 14, 2009

Câu chuyện về ngày lễ tình nhân

Trích VOA online

13/02/2009

Mới Tết Nguyên Đán đây mà bây giờ lại sắp đến ngày lễ Valentine, ngày lễ của tình nhân, của tình yêu đôi lứa, nhưng nói rộng hơn thì lễ Valentine là ngày lễ của tình người. Trong bài nói chuyện về ngày Valentine năm nay, Ban Việt Ngữ phỏng vấn bà Hoàng Yến, chủ nhân tiệm bánh L’Amour des Baguettes tại San Jose, bang California về một sản phẩm dành cho ngày này, và một số gợi ý cùng câu chuyện liên quan đến ngày lễ Valentine trích thuật từ báo chí Hoa Kỳ. Mời quí theo dõi Câu chuyện Nước Mỹ tuần này với Lan Phương sau đây.

People walk past a display of Valentine's Day teddy bear
Cửa hàng bán gấu bông cho ngày Lễ Tình Nhân
L’Amour Des Baguettes, cửa hàng tại thành phố San Jose, bang California, được khách chiếu cố đông đảo nhờ các loại bánh Pháp như bánh ngọt và bánh mỳ baguettes. Đặc biệt, năm nay nhà hàng đã quảng cáo về một sản phẩm dành riêng cho ngày lễ Valentine, đó là chiếc bánh ngọt lớn, hình trái tim, trang hoàng bằng kem, với hoa hồng bên trên, nhưng cạnh đó lại là hình chú chó và cô mèo ôm lấy nhau. Từ trước đến nay, tục ngữ ta đã có câu 'cãi nhau như chó với mèo' thế tại sao bà Hoàng Yến, chủ nhân cửa hàng này, lại chọn một hình ảnh tuy dễ thương nhưng lại khá lạ lùng như thế để trang hoàng cho chiếc bánh đặc biệt của ngày Valentine năm nay?

Bà Hoàng Yến: "Đúng ngày Valentine trong tuần này, thứ bảy 14 tháng hai, tiệm L’Amour có chiếc bánh lớn, hình trái tim, trong lại có 2 trái tim cuộn vào nhau và hình một chú chó và cô mèo tượng trưng cho cặp tình nhân. Lý do tại sao mà Hoàng Yến chọn chú chó và cô mèo? Để nói lên tình yêu chó mèo không bao giờ thuận. Trong nền kinh tế khủng hoảng này, người ta mất nhà, mất cửa, mất xe, chồng vợ sẽ buồn rầu, lo âu, giận dỗi nhau. Hoàng Yến nghĩ rằng tuy chó với mèo không bao giờ thuận nhưng trong tình cảnh khủng hoảng này, mình nên thương yêu nhau, nên gắn bó với nhau. Hoàng Yến mong rằng trong lễ Valentine này, những cặp tình nhân đang gặp lộn xộn, đang khủng hoảng thì cũng nên calm down (bình tĩnh lại), để ôm chặt lấy nhau trong tình cảnh hiện nay."

Bánh cake Valentine chỉ là một trong những sản phẩm đặc biệt của nhà hàng. Tùy theo từng dịp lễ tết, cưới hỏi, L’amour des Baguettes còn có những sản phẩm riêng, đặc biệt cho những dịp đó.

Như bà Hoàng Yến cho biết, năm nay với tình hình kinh tế khó khăn, số khách hàng đặt bánh cho dịp Valentine cũng ít hơn, không nhiều như những năm trước.

Valentine là ngày lễ được rất nhiều cặp tình nhân, nhất là giới trẻ trông đợi. Nhưng đối với những mảnh hồn cô đơn thì đây lại là một ngày làm họ vô cùng sợ hãi.

Một bài báo trên mạng Stvalentinesday.org viết rằng nhiều ngày trước lễ Valentine, khi nhìn thấy các cửa hàng trang hoàng với hoa, với kẹo chocolat, với các loại đèn nến cho ngày này thì một số người cô đơn đã rơi vào cơn trầm cảm.

Nhiều người độc thân còn đi tới mức gọi ngày này là 'Singles Awareness Day' (ngày Ý Thức về Tình Trạng Độc Thân) gọi tắt là S-A-D, còn có nghĩa là buồn rầu, bởi vì lễ Valentine nhắc nhở cho họ nhớ về tình cảnh cô đơn, không có ai để chia sẻ không khí lãng mạn giăng mắc trong không gian của ngày lễ.

Nhưng những người không có ai để hò hẹn hay không có một ngừơi thân thương kề cận nên nhớ rằng ngày Valentine không phải chỉ là ngày dành cho tình yêu đôi lứa. Tại phương Tây, ngày này là dịp để bày tỏ lòng thương yêu của ta đối với bất cứ ai mà chúng ta sống gần. Chúng ta có thể mừng ngày này cùng với bè bạn, anh chị em, cha mẹ, ông bà, thầy cô hay bất cứ ai yêu thương, nâng đỡ chúng ta. Để bày tỏ sự biết ơn và lòng thương yêu, một cánh thiệp, nếu chúng ta không có tiền, hay một món quà nho nhỏ, như một bông hoa, một hộp kẹo chocolat là điều đẹp đẽ nhất để nói lên tình cảm của chúng ta.

Bài báo này đề nghị một số những giải pháp cho những người độc thân, cô đơn trong ngày lễ này:

- Hãy sống cho chính mình tự mua cho bạn một hay vài món quà thật dễ thương vào ngày này, như một bó hoa, một chiếc áo đẹp, hay bất cứ những gì mà mình đã định mua từ lâu nhưng chưa mua.

- Có thể đi xem cine hay đi ăn nhà hàng với người bạn thân nhất, hoặc tổ chức cuộc họp mặt tại nhà, dành cho những người độc thân như bạn. Có thể bạn sẽ thấy rằng có bạn bè thân quen quây quần bên nhau sẽ rất vui, không nhất thiết là phải có một người tình.

- Những người độc thân cũng có thể dùng ngày lễ Valentine để làm công việc có ý nghĩa bằng cách thăm viếng những người neo đơn. Bạn có thể đến thăm viện mồ côi, viện dưỡng lão, thăm tù nhân, những người rất cần có sự thương yêu, để ý của người khác.

- Hãy suy nghĩ một cách lạc quan, chớ nên ngồi một chỗ âm thầm quẩn quanh với những ý nghĩ là 'mình chẳng có một người tình, một người chồng hay một người vợ để cùng chia sẻ ngày lễ này'.

- Là những người độc thân các bạn nên nhớ rằng đây cũng là dịp để chuẩn bị, sửa soạn đón chờ một mối quan hệ lành mạnh, lâu bền với một người nào đó. Bạn có thể nhờ một tổ chức xe duyên mối lái cho bạn một người nào đó chẳng hạn, biết đâu vào ngày này năm tới bạn sẽ không còn thui thủi một mình như năm nay?

Customers shop for flowers on the eve of Valentine's Day
Valentine là ngày lễ được nhiều cặp tình nhân và giới trẻ trông đợi
Và nếu bạn là một người độc thân luôn cảm thấy cô đơn cũng đừng nên tuyệt vọng. Không bao giờ quá muộn để người ta không thể yêu được nữa.

Tờ Washington Post trong tuần này có một bài viết của Abigail Trafford, mô tả những rung động ở cái tuổi mà người ta tưởng như không còn rung động được nữa, khi mà những mũi tên của thần ái tỉnh đã đầy những dấu vết của thời gian, như những dấu chân chim bên khóe mắt, những vòng eo không còn thắt đáy lưng ong, khi mà mức hormone trong cơ thể đã xuống thấp như thủy triều rút thật xa bờ cát, và khi mà mục tiêu của luật tiến hóa để sản sinh ra thế hệ tiếp theo đã trôi đi cùng với tuổi trẻ.

Những rung động của cú xét ái tình rất quen thuộc, đó là sự hồi hộp trong lồng ngực, run rẩy nơi cánh tay và khóe môi, những ám ảnh chờ đợi được kề cận đối tượng…ở cái tuổi không còn 15, đôi mươi, hay 30 nữa, mà là 60, 70, 80. Những phản ứng đó biến quí bà, quí ông thành những người mà trong ngôn ngữ bình dân được mô tả là 'ông già dịch' hay 'bà góa sinh tật', những thái độ làm cho con cái đã trưởng thành của họ lo lắng và không biết có phải ông già, bà già của họ đã trở thành lẩm cẩm, quái gở vì tuổi tác?

Nhưng tuổi thọ của con người thời nay đã kéo dài hơn trước và sự kiện này đã mở ra một văn hóa mới cho các cuộc phiêu lưu tình ái.

Ở thời đại này cho dù là đàn ông hay đàn bà đã lớn tuổi vẫn có những cơ hội theo đuổi những quan hệ theo nhiều kiểu khác nhau. Họ có thể khơi dậy những hấp dẫn trong một hôn nhân đã kéo dài qua nhiều năm tháng vì giờ đây con cái họ đã lớn khôn, nếu họ còn có đôi có cặp; hoặc gặp gỡ một người cũng trong tình cảnh độc thân như ly dị, góa chồng, góa vợ; cũng có khi các ông bà lớn tuổi lại có những liên hệ ra ngoài khuôn khổ bình thường, liên hệ với những ngừơi vẫn còn chung sống với chồng hay vợ của họ.

Và khi mà các quí ông, quí bà cao niên biết rằng người ta có thể bị cú sét ái tình ở bất cứ lứa tuổi nào thì họ thừa khôn ngoan để hiểu là những mối tình đó cũng có thể tan vỡ vào bất cứ lúc nào.

Đất nhà thờ làm công viên- Đất công viên làm khách sạn: Hai động thái của một hành trình

Trích Thông tấn xã Công Giáo Việt Nam

HÀ NỘI - Khi lấy đất Toà Khâm sứ và nhà thờ Thái Hà làm vườn hoa, công viên, TP Hà Nội cho rằng đó là vì lợi ích của nhân dân, vì nhu cầu của Thủ đô hiện có quá ít cây xanh và công viên(?). Mới đây, chính quyền Hà Nội lấy đất công viên Thống Nhất để làm dự án Khách sạn bốn sao. Điều này có ý nghĩa gì?

Dự án nối tiếp dự án

Thủ đô Hà Nội chưa đủ rộng để chứa những dự án về đất đai và xây dựng cho thoả lòng các quan chức. Mới đây, bất chấp dư luận và sự phản đối quyết liệt của các nhà khoa học, Hà Nội đã bằng mọi cách mở rộng thủ đô, nói cho đúng là Hà Nội đã sáp nhập vào Hà Tây để có một thủ đô rộng lớn thứ 2 thế giới cho “hoành tráng”!

Câu chuyện mở rộng Thủ đô sẽ còn nhiều chuyện để nói tới vì những hậu quả nó mang lại nhưng chúng ta chưa thể nói ở đây.

Tưởng rằng như vậy thì đã có tha hồ đất đai để thực hiện các dự án, trong đó không ít dự án đầu voi, đuôi chuột như “thoát nước Hà Nội” chi hàng trăm triệu đô la mà ông Nguyễn Thế Thảo nói là “làm xong vẫn ngập”?

Nhưng hình như vẫn chưa đủ, nhiều dự án của Hà Nội đưa ra mới đây đã nhận được từ nhân dân sự nhất trí rất cao và rất quyết liệt… phản đối.

Điển hình là dự án xây trung tâm thương mại trên khu vực Chợ Âm phủ đường 19/12. Dự án này không xa Toà Khâm sứ là mấy. Khi dự án trên khu vực Toà Khâm sứ không trôi và không còn giải pháp nào chữa cháy hơn là làm “vườn hoang”, thì những dự án loanh quanh đó đã được tính đến? Nhân dân đồng loạt phản đối, báo chí được mở cờ dịp đó để nói lên ý kiến bất đồng và bức xúc. Vụ này báo chí “được nói” vì đất đó không thuộc nguồn gốc đất đai của Công giáo?

Cuối cùng, dự án khu vực Chợ âm phủ cũng phải huỷ bỏ. Như vậy, ít nhất sự phản đối của quần chúng đã dần có tác dụng, chứng tỏ một điều mà xưa nay nhà nước không bao giờ muốn thừa nhận: Nhà nước cũng sai, không phải rằng cứ có “sự lãnh đạo sáng suốt, tuyệt đối của đảng quang vinh, trí tuệ của nhân loại…” và muôn vàn mỹ từ vang rền khác nữa thì không có sai.

Rồi hiện nay, lại mọc thêm dự án cắt đất công viên Thống Nhất để xây khách sạn. Khu vực Công viên Thống Nhất, vườn cây xanh, lá phổi của thành phố, chỗ duy nhất những người dân lao động ít tiền có thể bén mảng đến để hưởng chút công ích xã hội giá rẻ sẽ bị biến thành khách sạn bốn sao. Khách sạn này chắc chắn không có chỗ cho người nông dân mất đất hoặc công nhân đang thất nghiệp và bị đe doạ thất nghiệp, cũng không dành cho những người lao động chân chính lương thiện mà đồng lương vắt mũi không đủ đút miệng.

Điều hay nhất của dự án này là “Chiều 11/2/2009, theo nguồn tin từ UBND TP Hà Nội, lãnh đạo thành phố đã chấp thuận việc xây dựng khách sạn SAS Hanoi Royal (tiêu chuẩn 4 sao, với gần 400 phòng trên diện tích 1 ha)”. (Thanhnien.com.vn (12/02/2009). Nhưng từ ngày 6/6/2008, khách sạn này đã được khởi công xây dựng?

Người ta chưa thể quên được những sự việc diễn ra mới mấy tháng đây thôi. Toà Khâm sứ khi định biến thành chốn vui chơi, giải trí đã không được sự đồng thuận của đồng bào Công giáo. Dự án đó đã vấp phải sự phản đối quyết liệt trong gần chục năm, thì bỗng nhiên được căng hàng rào dây thép, chó và cảnh sát… để làm vườn hoa với những lời thật đẹp: “Vì lợi ích của nhân dân, làm lá phổi cho thành phố”.

Đất đai của Giáo xứ Thái Hà, sau khi định làm dự án chia chác không thành công vì vấp phải sự kiên cường của giáo dân, thì vẫn bổn cũ soạn lại là làm vườn hoa “phục vụ đồng bào và nhân dân vì lợi ích công cộng”?. Hai vườn hoa này được thi công dưới sự canh gác tuyệt mật của chó, cảnh sát và dây thép gai như thời chiến tranh biên giới.

Những khi đó, những mỹ từ về quyền lợi, lợi ích của người dân, của xã hội, của thành phố và lợi ích công cộng… được báo chí, quan chức không ngớt rêu rao.

“Dự án Vườn hoa” ở Toà Khâm sứ và Giáo xứ Thái Hà đã là chuyện lạ về sự “đặc cách” khi thực hiện, nhưng dự án lấy đất công viên làm khách sạn còn lạ hơn ở quy trình ngược, làm rồi mới được phép.

Chắc rằng cách làm này của TP Hà Nội là để lấy ví dụ điển hình chứng minh cho ông cán bộ Sở Tài nguyên môi trường Hà Nội giải thích văn bản số 76 của Sở Nhà đất Hà Nội giao đất của Nhà thờ Thái Hà cho cơ quan khác ngày 31/1/1961, trong khi chứng cứ – giả thật chưa biết – của thành phố thì đến: “Ngày 27/5/1963 linh mục Bích ký bàn giao đất nhà thờ cho Nhà nước” (?) khi họp với các linh mục Dòng Chúa Cứu thế - Giáo xứ Thái Hà rằng: “Đã hỏi các cụ cao niên thì được biết, hồi đó có chủ trương cho làm trước, rồi mới ra văn bản sau” (sic).

Đến đây, người ta mới vỡ lẽ rằng: Không chỉ có những năm 60 của thế kỷ trước mới có chuyện “sinh con rồi mới sinh cha” mà trong hệ thống nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa này, những sự ngược đời kia vẫn là chuyện thường tình và được chấp nhận như một quy luật riêng có nhằm bảo vệ một nhóm người thống trị(?).

Nhưng người dân chớ có tưởng bở, nếu có giấy tờ liên quan quyền lợi mình đụng cán bộ nhà nước mà không có tiền, thì chỉ một dấu phẩy sai thôi, hãy coi chừng là không thể giải quyết. Ngay cả khi ở phiên toà xử giáo dân, luật sư đã viện dẫn các điều luật và chứng cứ chứng minh nguồn gốc đất đai của nhà thờ thì toà đã nói “đây là văn bản photocopy, không hợp lệ”. Nhưng trước đó, lại chính UBNDTP Hà Nội đã gửi những giấy tờ photocopy đến Nhà thờ Thái Hà làm căn cứ chứng minh cho việc chiếm đoạt đất đai?

Nhiều vấn đề tưởng như hết sức ngược ngạo được giải thích là do cơ chế? Nhưng ai sinh ra cơ chế này? Một cơ chế lấy “hành là chính” để người dân phải nôn ra những thứ mình cần nuôi một đống cán bộ đã ăn lương của họ. Một cơ chế ngang nhiên chà đạp pháp luật do chính cơ chế đó sinh ra mà vẫn bình an vô sự? Một cơ chế mà cán bộ muốn giải thích pháp luật cách nào là tuỳ theo hoàn cảnh và sở thích của mình?

Người ta không thể không đặt câu hỏi: “Tại sao, khi giải quyết chuyện đất đai của Nhà thờ, chính quyền không làm một việc có tính nhân bản, tính chính nghĩa hơn là dùng hệ thống pháp lý, công lý để giải quyết hơn là dùng vũ lực chiếm đoạt để làm vườn hoa”?

Để đạt được ý đồ đó của mình, hệ thống quan chức nhà nước và báo chí đều nhất loạt tung hô rằng: Đó là hai công trình lẵng hoa, là lá phổi vốn đã ít ỏi của thành phố, là đáp ứng nhu cầu công viên cây xanh cho thành phố và vì lợi ích của nhân dân trong việc giải trí… và muôn điều hay ho khác nữa.

Khi đó, họ lấy lợi ích của nhân dân lao động ra làm bình phong cho hành động của mình.

Nhưng lấy đất nhà thờ làm công viên xong, thì họ lại cắt đất công viên, ngang nhiên cắt bỏ “lá phổi thật sự của thành phố” để là những chốn ăn chơi cho kẻ lắm tiền nhiều của, để làm dự án mà không thấy nói gì đến nhu cầu của nhân dân lao động, của người dân?

Phải chăng, những dự án đó không thể đừng vì những lý do mà dân đen không thể hiểu, và không thể lấy đất nhà thờ để làm, thì họ hoán đổi vị trí, nhất cử lưỡng tiện mà người dân chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt?

Đến đây, người dân lao động chắc phần nào hiểu hơn vị trí của mình trong con mắt của các cán bộ đảng và nhà nước có giá trị đến đâu?

Những “người dân tự phát”, những “thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh”, những bóng áo xanh, những cựu chiến binh và muôn vàn thành phần thập cẩm khác hôm nào đến vây Thái Hà và Toà Khâm sứ ủng hộ cho việc cướp phá đất nhà thờ để làm vườn hoa, công viên nay đang nghĩ gì về thân phận của họ?

Phải chăng họ coi cái giá của việc bao vây hò hét đòi giết kẻ tu hành, hành động đập đền phá chùa, những hành động mất nhân tính, vô đạo đức và phản phúc đó có giá chỉ xứng với mấy chục ngàn được trả hôm đó mà thôi? Họ có biết chính họ và những lợi ích, nhu cầu của họ đã được cán bộ lợi dụng khi dùng cho việc làm không chính đáng với mục đích và ý đồ khác?

Vì sao cần dự án?

Không ai lạ gì, trong những dự án nhà nước, việc tiền bạc nhân dân thất thoát là điều mà nhân dân kêu gào bao năm nay. Đọc vài dòng tin sau đây: “Trong vòng 2 năm, Thanh tra chuyên ngành xây dựng tổ chức thanh tra 31 dự án (tổng số vốn 17.300 tỉ đồng) thì cả 31 dự án đều có sai phạm với số tiền thất thoát, lãng phí lên tới 2.070 tỉ đồng”

Rồi: “Theo kết quả thanh tra quản lý đầu tư xây dựng, tất cả các dự án đều có sai phạm, diễn ra ở tất cả các khâu, các giai đoạn đầu tư, đặc biệt là công tác lập dự án, thiết kế sơ sài dẫn tới vượt dự toán rất cao”.

Phó Chủ tịch Tổng hội Xây dựng Việt Nam - TS Phạm Sỹ Liêm, nói: “Trước đây nhiều người nói con số này là 30%. Trên thực tế có những lĩnh vực có tới 30% giá trị đầu tư bị thất thoát như các công trình thủy lợi. Tuy nhiên, con số 15% không nhỏ vì mỗi năm Nhà nước bỏ ra 5-7 tỉ USD đầu tư cho các dự án. Nếu thất thoát lãng phí vài ba phần trăm còn chấp nhận được, nhưng con số đó dứt khoát không thể để tới 15%. Vì vậy, chúng tôi cho rằng tình hình thất thoát lãng phí hiện rất nghiêm trọng”.

Đến đây, chắc mọi người đều hiểu vì sao các quan chức rất thích dự án. Tất cả các dự án đều có thất thoát, sai phạm. Vậy thất thoát đó đi đâu? Vì sao phải sai phạm? Những câu hỏi đó tưởng rằng trẻ con cũng trả lời được. Nhưng đến nay nhà nước chưa trả lời hoặc có trả lời nhưng tình hình vẫn cứ như cũ?

Vẫn câu trả lời là như muôn vàn câu hỏi khác là “do cơ chế”. Nhưng không ai trả lời câu hỏi này: Ai sinh ra cơ chế? Cơ chế đó đang phục vụ ai? Nhân dân lao động, giai cấp công nông nòng cốt hay giai cấp nào, tầng lớp nào trong xã hội Việt Nam hiện nay?

Thực ra không thể gọi là thất thoát, vì thất thoát khi chỉ là những tỷ lệ rất nhỏ. Nhưng khi mà tỷ lệ tham nhũng và mất đi lên đến hàng chục phần trăm vốn đầu tư của dân, thì phải gọi là cướp mới đúng nghĩa.

Ai được phép tham nhũng từ các dự án? “Giấy phép tham nhũng” cần những điều kiện gì? Trong xã hội Việt Nam hiện tại, dưới sự lãnh đạo độc đảng, thì câu hỏi đó quá dễ dàng trả lời.

Nhiều dự án sinh ra không biết để làm gì cho dân, cho đất nước, nhưng vẫn cứ làm, miễn là có dự án. Có dự án thì có thất thoát, có tiền, vậy cứ làm thôi.

Những con người chỉ biết mưu lợi cho cá nhân mình bằng bất cứ thủ đoạn nào mà bất chấp quyền lợi của cộng đồng hình như càng ngày càng sinh sôi nảy nở. Họ bất chấp liêm sỉ, đạo đức và mọi tiếng nói lương tâm.

Mới đây, đọc bài viết trên báo có đề cập rằng loài sói đỏ ở Quỳnh Nhai đang bị săn bắn, đó là loài đang có nguy cơ tuyệt diệt, đang được ghi vào sách đỏ. Ngày xưa ông Mác đã định nghĩa những hạng người chỉ biết lợi ích bản thân mình với câu nói này: “Chỉ có loài lang sói mới quay lưng lại với nỗi đau đồng loại để chăm sóc cho bộ da của mình”.

Vậy thì ngày nay lang sói đâu phải là ít, ai dám bảo là môi trường đang bị huỷ diệt và loài này đã có nguy cơ tuyệt diệt dù đã vào sách đỏ.

Tại Hà Nội, trong một hội nghị của Thành uỷ, Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Vũ Huy Luật nhận định: "Việc nhũng nhiễu, tiêu cực trong khi thi hành công vụ của cán bộ, công chức, viên chức Nhà nước đã trở thành phổ biến ở các ngành, các lĩnh vực, thậm chí còn được coi là chuyện "bình thường".

Cũng trong cuộc họp này, ông Luật cho biết “có 4 chợ sử dụng chưa được hiệu quả với tổng kinh phí xây dựng lên tới 17,689 tỷ đồng và 38.119m2 đất”.

Không biết có nơi đâu trên trái đất này có những điều kỳ lạ như ở Việt Nam đất nước chúng ta chăng? Quả là bó tay.

Loanh quanh cũng một con đường

Vấn nạn tham nhũng lãng phí của công, chính là tiền của công sức của nhân dân, thường được gọi là “tiền chùa” là một căn bệnh khó có thể chữa với mô hình hiện tại và cơ chế hiện tại, dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản hiện nay. Dù đảng đã kêu gào cả chục năm có lẻ về vấn đề này, nhưng dường như khi đảng càng hô “chống” thì nạn này càng cao, bệnh này càng nặng?

Khi đạo đức con người đã bị tha hoá, tất cả mọi phương tiện đều được huy động để phục vụ mục đích đen tối của mình.

Truyện Kiều của Nguyễn Du có câu:

Mụ càng tô lục chuốc hồng
Máu tham hễ thấy hơi đồng là mê.


Điều thi hào nói mấy trăm năm trước vẫn còn ứng nghiệm trên thủ đô đất nước này qua hai vụ việc làm công viên trên đất Toà Khâm sứ, Giáo xứ Thái Hà và lấy đất công viên làm khách sạn hiện nay.

Việc “tô lục, chuốc hồng” được hệ thống báo chí nhà nước làm hết sức tận tình và triệt để. Bởi mục đích của sự triệt để đó cũng chỉ vì “hơi đồng”. Khi đó, có trò phi nhân phi nghĩa nào mà không được thi thố và áp dụng. Những tác giả và cơ quan báo chí được giải thưởng vừa qua đã chứng minh điều đó, vụ kiện của giáo dân với báo chí và truyền hình nhà nước hiện nay đang nói lên bản chất này.

Tuy nhiên, qua những sự việc trên, người ta chú ý hơn về những khía cạnh đạo đức của một đất nước, của một dân tộc đã xuống cấp thảm hại khi con người đã lấy đồng tiền làm thước đo giá trị, lấy vật chất làm mục tiêu tôn thờ theo đúng tinh thần của cái gọi là “Chủ nghĩa Mác – Lenin”: Vật chất có trước, tinh thần có sau.

Khi những giá trị tôn giáo, tâm linh và tinh thần của con người bị coi nhẹ thì những giá trị khác của tà thần, của vật chất mặc sức hoành hành.

Đó cũng là con đường đưa dân tộc, đất nước đi đến chỗ suy vong.

Hà Nội, ngày 12 tháng 2 năm 2009
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Wednesday, February 11, 2009

bài tỏ tình dạo đó

chắc chắn trong thơ anh không có Paris

như thiên hạ vẫn viết vì… ánh sáng

bài thơ một hôm nơi anh đang sống tạm

tên phố bình thường như rất sáng:

em J


có một lúc nào đuôi mắt có dòng sông quên

hàng giậu cũ vàng mầu nắng cũ

có một lúc nào tấm áo bà ba của má em mặc thử

anh thấy miền Nam xanh ngát dừa xanh


chắc chắn Paris không có trong thơ anh

như thiên hạ dành tỏ tình chí choé

anh đã ở Paris nhưng mà anh né

vì không em, không đâu đẹp bằng quê ./.


nna

11 tháng 2, 2009

Việt Nam bắt ông Huỳnh Ngọc Sỹ hôm nay

Vụ án PCI chính phủ Việt Nam định cho chìm xuồng mặc dầu có sự thúc giục của chính phủ Nhật Bản. Nhưng gần đây Hoàng Gia Nhật Bản thông báo Thái Tử Nhật sẽ chính thức sang thăm Việt Nam. Cũng vì lý do đó mà nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã bắt Huỳnh Ngọc Sỹ hôm nay. Đây có lẽ là màn "biểu diễn đẹp mắt" đối với chính phủ Nhật Bản đồng thời cũng muốn lấy lòng chính phủ Nhật hòng kiếm lại phần viện trợ đã mất.

Tuesday, February 10, 2009

Chuyện Việt Nam

"Chúng tôi không xây dựng công viên để cho người ta bán"!
07:15' 11/02/2009 (GMT+7)

Trích Vietnamnet

- Những người đã chung tay xây dựng nên Công viên Thống Nhất của 50 năm trước và những người đang ngày ngày gắn bó với Công viên Thống Nhất (Hà Nội) bày tỏ bức xúc: Công viên là của bao thế hệ dân Hà Nội, xin đừng cắt đất để bán!

"Người ta bán cả mồ hôi của thế hệ chúng tôi"!

Nhiều người trong đoàn quân thanh niên tình nguyện tham gia lao động công ích xây dựng công viên Thống Nhất vào những năm 50 của thế kỷ trước bày tỏ bức xúc khi biết tin có một "đại khách sạn" đã được khởi công ngay trong Công viên.

Ông Vũ Quang Minh (Ảnh:H.L)
Ông Vũ Quang Minh (số nhà 111 C5, tập thể Kim Liên) nói: "Năm 1957, chúng tôi nghe theo lời kêu gọi của Bác Hồ, của Chính phủ, rằng cùng nhau chung tay để xây đắp nên một chỗ nghỉ ngơi của người già, vui chơi cho các cháu, một công viên đúng nghĩa của nó".

Như ông Minh, hàng ngàn thanh niên đã hăng say tham gia lao động công ích, đắp đập, vét hồ, trồng cây... đều đặn một tháng 3 buổi. Sau 2 năm, đã có một công viên thực sự, nơi này đặt tên là đảo dừa Nam Bộ, nơi trước kia trồng cây đa Bác Hồ...

"Giờ đây, chúng tôi đang được hưởng thụ chính sức lao động của mình bỏ ra thì người ta lại bán mất, cắt mất mà có ai thèm hỏi ý kiến chúng tôi lấy một câu đâu" - ông Minh bức xúc.

Ông nói tiếp: "Mấy ông bạn già chỉ biết bàn với nhau, ấm ức với nhau chứ có được gặp nhà chức trách bao giờ. Tôi nghĩ, nơi này là của dân, họ bán, nếu không lấy ý kiến của dân được hết, thì cũng phải hỏi ý kiến đại diện của đoàn thể, của hội. Như chúng tôi, là đại diện câu lạc bộ sĩ quan về hưu chẳng hạn. Thế mà...".

Có mặt trong đoàn thanh niên xây dựng Công viên Thống Nhất trong những năm 1957-1959, nên những người như ông Minh, ông Đối cho rằng, cắt đất xây khách sạn trong Công viên đồng nghĩa với việc ai đó bán đi những giọt mồ hôi vì lí tưởng của thế hệ các ông! - Ảnh tư liệu

Ông Hà Ngọc Đối, một cựu sĩ quan công an, số nhà 306, tổ 40, phường Phương Liên cũng bức xúc: "Công viên là tài sản chung. Nó cũng là mồ hôi nước mắt của chúng tôi trong những ngày tháng lao động xã hội chủ nghĩa. Giờ vào Công viên, thấy họ thu tiền người này mà miễn phí người nọ đã bất công lắm rồi. Thế mà họ còn bán cả đất Công viên. Công sức thế hệ chúng tôi thành nơi kiếm tiền của kẻ khác. Bán vé cũng được, kinh doanh vui chơi cũng được, nhưng số tiền đó phải dành tu sửa, cải tạo Công viên".

Ông Hà Ngọc Đối (Ảnh: H.L)
Hầu như ngày nào cũng vào Công viên, ông thấy nó ngày càng tiều tụy. Chỉ có cái ghế cho các cháu ngồi bị gãy mà đợi mãi mới được thay. Ngày trước, ông trực tiếp xây cống thoát nước, những cái cống to, giờ thì nó tắc hết, không thoát được.

"Sao không lắp thêm đèn cho sáng? Sao không trồng thêm cây xanh, thay nước hồ? Mà cứ chăm chăm cắt đất bán, chặt cây xanh?" - ông Đối nói.

"Làm xiếc" sân bóng thành khách sạn?

Ông Nguyễn Văn Thơ, số nhà 27 Nguyễn Du cho biết, chỗ đang xây khách sạn ngay sau rạp xiếc vốn là một sân bóng rổ và trẻ em hay đá bóng ở đó. Rồi từ năm ngoái, người ta đem máy ủi, cần cẩu vào thi công khiến các cháu phải "dạt" sang chỗ khác.

"Tôi không hiểu nổi, một nơi thuần tuý nghỉ ngơi, tản bộ, vui chơi như công viên mà người ta lại cắt sân bóng để làm khách sạn. Khi mới xây, tôi cũng tưởng họ mở rộng rạp xiếc vì nằm ngay sau rạp xiếc, hoặc một khu trò chơi gì đó cho các cháu. Đến khi nghe báo chí nói đó là một khách sạn lớn liên doanh với nước ngoài thì họ đã bán xong xuôi rồi!" - ông Thơ buồn bã.

Thực tế hơn, anh Phạm Hoàng Thân, một doanh nhân người TP.HCM nhưng đã sống nhiều năm tại Hà Nội có nhà ở khu tập thể Nguyễn Công Trứ cho hay: "Về thủ tục pháp lý, từ duyệt quy hoạch, đến có giấy tờ thuê đất hay giấy phép xây dựng một khách sạn lớn như thế nên chắc họ đã được nhiều cơ quan thẩm định".

Hầu hết người dân lo sợ, sẽ không chỉ 1 mà rồi có nhiều khách sạn nữa mọc lên trong Công viên Thống Nhất, xé nát không gian, cảnh quan của nơi nghỉ ngơi, tản bộ này (Ảnh:H.L)

Tuy nhiên, anh Thân băn khoăn ở nhiều điểm: Trước hết, tại sao một dự án lớn như thế mà khi đã an bài, đã xây dựng thì nhiều người dân, thậm chí người dân quanh Công viên vẫn phải hỏi nhau: "Họ xây gì?".

"Tôi cũng từng biết một doanh nghiệp định biến công viên này thành "Disneyland", nhưng sau khi bị báo chí, dư luận lên tiếng đã phải dừng lại. Còn đằng này, khách sạn khởi công một thời gian, nhờ báo chí tôi mới biết đến. Phải chăng có gì khuất tất? Các nhà chức trách, khi cắt đất Công viên xây khách sạn, sao lại không tham khảo ý kiến những nhà chuyên môn về kiến trúc, môi trường?" - anh Thân đặt câu hỏi.

TIN LIÊN QUAN
Thêm nữa, theo anh Thân, là một doanh nhân, ai cũng cần lợi nhuận, nhưng lợi nhuận, kinh doanh ở nơi khác thì được, chứ đem khách sạn vào trong công viên thế này sẽ phá vỡ hết cảnh quan, môi trường, sao dân chấp nhận được? Anh nói: "Bao nhiêu khu đất khác vẫn đang quy hoạch "treo" sao không xây dựng đi, lại đưa khách sạn vào nơi người dân đi bộ, thể dục".

Nhiều người dân hàng ngày qua lại Công viên bức xúc: Thực tế, năm ngoái, khi bắt đầu xây dựng, chưa có bức tường sắt cao kia, nước bẩn, chất thải xây dựng đã tràn qua đường chạy bộ, xuống hồ, ảnh hưởng đến vui chơi, nghỉ dưỡng của người dân rồi. Không hiểu, khi khách sạn hoàn thành sẽ như thế nào nữa?!

  • Hà Lê (ghi)
  • Trích Vietnamnet

Monday, February 9, 2009

Không đề

Trăng sáng đồi nương trăng vẫn mơ
Thương em mấy độ tuổi ngây thơ
Chiều nghiêng bóng nắng soi hàng liễu
Một chút tơ vương mấy độ sầu

PHP
02/08/09

Khi nông dân VN quá đói khát

» Tác giả: Xuân Khê
» Dịch giả:
» Thể lọai: Chính trị - Xã hội

Trích Diễn đàn dân chủ Báo Tổ Quốc

1. Khi nông dân vn quá đói khát


VN: Dân làng cướp gia cầm bị đem đi tiêu hủy
Một vụ xung đột diễn ra tại miền Bắc Việt Nam khi hơn 100 dân làng tấn công các viên chức đang tìm cách tiêu hủy gà vịt để ngăn chặn sự lây lan của bệnh cúm gia cầm giữa lúc Việt Nam loan tin ca bệnh cúm gà thứ nhì nơi người trong năm nay.
Thông Tấn Xã AP trích lời ông Vũ Văn Dũng, một viên chức Việt Nam, hôm Chủ Nhật cho biết hơn 100 dân làng trong quận Thường Tín hôm thứ Năm đã ngăn không cho cảnh sát và nhân viên y tế tìm cách tiêu hủy khoảng 1,500 con gà nhập lậu từ Trung Quốc.
Tin nói rằng giữa lúc 30 cảnh sát và nhân viên y tế đang tìm cách chuyển số gà vịt không có giấy tờ chứng nhận đã được kiểm dịch vừa kể ra khỏi một xe tải để tiêu hủy, dân làng đã ùa tới ôm đám gà vịt này rồi bỏ chạy, vì tiếc số tiền đàn gà này có thể mang lại.
Ông Dũng cho hay ông đã nói với dân làng rằng đàn gà này đã bị các viên chức y tế phun thuốc và vì vậy không thể mang ra ăn thịt được nữa, nhưng chẳng ai nghe ông. Theo ông, dân làng ùa tới, ôm gà chạy, và vì dân làng quá đông, các viên chức đành thúc thủ.
Tin của DPA nói rằng đàn gà này đã bị nhân viên hữu trách vứt xuống một cái hố để tiêu hủy, nhưng dân làng nhảy xuống hố, ôm gà trong tay rồi nhảy lên và chạy. Cũng tin này cho biết chỉ khoảng 300 trong số 1500 gà bị chặn bắt là bị tiêu hủy.
Tin AP hôm thứ Hai cho hay :nhà chức trách đã bắt giữ 9 người bị coi là đã cầm đầu đám dân làng trong vụ vừa kể. Theo lời một viên chức cảnh sát, những người này có thể bị buộc tội công khai chiếm đoạt tài sản, một tội có thể bị lãnh án 3 năm tù.
Trong khi đó, cả AP, DPA và Tân Hoa Xã cùng loan tin là hôm thứ Hai, một bác sĩ xác nhận ca cúm gà thứ nhì nơi người đã xảy ra tại tỉnh Quảng Ninh ở Bắc Việt. Tân Hoa Xã cho hay một phụ nữ 23 tuổi, tên Lý Tài Mùi, trong tỉnh Quảng Ninh đã được đưa nhập viện từ hôm mùng 3 tháng 2 vì những triệu chứng của bệnh cúm gà sau khi mổ và ăn thịt gà vịt do nhà nuôi. 5 thân nhân khác trong gia đình cũng ăn những thịt gà vịt này, nhưng chưa thấy có dấu hiệu bị bệnh.
Tin nói rằng theo ông Nguyễn Huy Nga, Cục Trưởng Cục Y Tế Dự Phòng của Bộ Y Tế, mẫu bệnh của phụ nữ này đã được mang đi thử nghiệm và thấy bị lây nhiễm loại vi rút H5N1 gây cúm gia cầm.
Tin cho biết mẫu bệnh này sẽ được Viện Vệ Sinh Dịch Tễ Trung Ương thử nghiệm thêm nữa. Theo tin DPA, một trong 5 bác sĩ được cử để theo dõi ca bệnh đặc biệt này, nói rằng không thể biết chắc được là liệu bệnh nhân có thoát khỏi tay tử thần hay không.
trích VOA
lời bàn :
Trong lúc các "Thái thượng Hoàng " phải xây dựng 1 vườn rau riêng hàng ngàn đô la kiến trúc để ăn RAU SẠCH vì rằng "ngài chê rau chợ có phun thuốc độc hại gây nguy hiểm cho LONG THỂ " thì người nông dân khốn khổ VN bất chấp cả thuốc trừ sâu đã tẩm lên nhưng con gà chỉ đáng giá VÀI ĐÔ LA thôi giành giựt như điên như dại bất chấp cả MẠNG SỐNG của họ. Chuyện này đủ chứng tỏ mức đói khổ của nông dân VN tận cùng như thế nào?
Nếu như những nông dân VN này có của cải đầy nhà , tiền của rủng rỉnh như các tham quan CSVN thì họ đâu dại gì vồ ăn mấy con gà mắc toi
đó. Đối với dân nghèo sự thèm khát miếng ăn nhất là thịt gà thịt bò v v chỉ vào dịp kỵ giỗ mớiì "thưởng thức " được. Một người nông dân làm quần quật có miếng cơm trắng trong bữa ăn là mừng rồi ; nên làm sao họ không tiếc của khi thấy những con gà béo ngậy đem vưt vào cái hố thế kia.
Người ta nói " cha chết không bằng hết ăn " hay " đói ra ma ra quỷ " cũng là từ cái đau khổ của thiếu thốn đói khát và thèm muốn mà ra cả
Hãy nhìn những tham quan CSVN hay bọn tay sai Cộng sản Đỏ hiện nay sống trên nhung lụa , uống rượu tây thay nước , ăn cơm Tàu thay gạo VN thì làm sao hình dung ra những THẢM CẢNH này?
xuân khê


2009-02-09 11:45:09

Saturday, February 7, 2009

Sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến: Đầu năm trâu nói chuyện cá

Sổ Tay Thường Dân Tưởng Năng Tiến: Đầu Năm Trâu Nói Chuyện Cá
“Thuyền nhân, cái danh từ có một âm tượng mà mỗi khi chính quyền Hà Nội nghe đến nó thì họ nghĩ ngay đến từ đồng 'đô la'. Thế nhưng cho đến bao giờ người ta mới biết hết được những bất hạnh xẩy ra cho danh từ đó.”
Michelle Tauriac (Viet Nam Le Dossier Noir Du Communism).
Trước hết, để tránh mọi ngộ nhận, xin nói ngay rằng đây là chuyện của cá hồi, và chỉ riêng có cá hồi mà thôi. Nói theo tiếng Mỹ là cá hồi only. Chớ còn cá chim, cá chuồn, cá chép, cá lóc, cá lạt, cá lìm kìm, cá mập, cá mú, cá măng, cá cơm, cá cam, cá cờ, cá trê, cá trích, cá trẻm, cá heo, cá hương, cá hố, cá lù đù, cá lìm kìm, cá lia thia, cá đổng, cá đối, cá đèn cầy, cá bè, cá bẹ, cá bống - bất kể là bống kèo hay bống đá - hoặc bất cứ một loại cá thổ tả nào khác đều hoàn toàn (và tuyệt đối) không có dính dáng gì tới vụ này.
Cá hồi sinh ở sông nhưng sống phần lớn thời gian sống ở biển. Đặc điểm của loài cá này là dù có rong chơi phiêu du ở chân trời góc biển nào chăng nữa, thế nào cũng tìm về nơi chôn nhau cắt rốn để sinh nở. Cá hồi Thái Bình Dương (Pacific salmon), sau khi từ giã nếp sống hải hồ, sẽ không bao giờ trở lại biển cả nữa. Lý do giản dị chỉ vì chúng sẽ chết sau khi đẻ và cho thụ tinh lứa trứng đầu tiên.
Cá hồi Đại Tây Dương (Atlantic salmon) thì khác. Chúng có thể đi đi về về từ sông ra biển và ngược lại nhiều lần mà không hề do dự hay nao núng, dù khoảng cách phải vượt qua có thể dài đến hàng ngàn dặm, với vô số khó khăn và chướng ngại.
Bản năng về nguồn của cá hồi, tất nhiên, đã được loài người ghi nhận và khai thác từ lâu. Riêng người Nhật, dân tộc đứng thứ nhì về kỹ nghệ cá hồi, vẫn đều đặn sản xuất ra thị trường mỗi năm cỡ một trăm ba mươi ngàn tấn.
Xét về số lượng, mức sản xuất của người Nhật không hơn người Nga bao nhiêu và thua xa người Mỹ. Tuy nhiên, cách thức mà dân Nhật bắt cá hồi mới là điều cần cần phải được lưu tâm và học hỏi.
Họ thiết lập nhà máy đóng hộp cá hồi ngay ở ven sông. Cũng chính nơi đây cá được nuôi nấng, đẻ trứng, thụ tinh để mỗi cặp sẽ cho từ hai đến mười ngàn chú cá hồi con ra đời. Sau đó, chúng sẽ được cho phiêu lưu vào đại dương, để bắt đầu cuộc đời “tha phương cầu thực.”
Tùy theo từng loại, cá hồi sẽ sống ở biển từ sáu tháng đến năm năm. Nhờ vào khả năng “cảm” đuợc từ trường của lòng đất và sự chuyển động của hải lưu, nó sẽ tìm được về chốn cũ. Khi vào gần đến bờ, giác quan đặc biệt của loài cá này giúp chúng nhớ được đúng hương vị quê nhà - tức sông xưa bến cũ - và cứ theo đó mà lần về nguồn cội, đến tận nơi sinh nở.
Người ta đặt sẵn nhiều dụng cụ từ cửa sông để giúp cho cá hồi dễ dàng và mau chóng vào đến nhà máy. Tại đây, họ sẽ tạo ra một loại chướng ngại vật giả khiến chúng phải phóng lên cao và khi rơi xuống thì rớt ngay vào một mạng lưới di động. Màng luới này chuyển động không ngừng, qua nhiều khâu chế biến, để đưa cá từ sông vào…hộp !
Nói tóm lại là người Nhật thả cá hồi con ra biển, theo kiểu “đem con bỏ chợ,” để biển cả nuôi nấng. Rồi khi chúng theo bản năng trở về, họ dụ cho cá vào nhà máy để đóng hộp, và mang bán.
Cách họ kiếm tiền ngó bộ dễ và (chắc) là nhiều. Bởi vậy, có kẻ bắt chiếc. Chính phủ Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (tên kêu gọn thường dùng là Việt Cộng) cũng học theo cách làm ăn không vốn gần như vậy. Chỉ khác có chút xíu xiu là họ dùng người để kinh doanh, thay cá.
Từ năm 1978 cho đế năm 1990, bằng hình thức này hay hình thức khác, Việt Cộng đã “thả” ít nhất là hai triệu người dân ra biển. Người ta ước tính rằng trên bước đường lưu lạc cứ ba con cá hồi rời bến sông ra đi thì ít nhất cũng có một con bỏ mạng. Nó trở thành mồi săn cho loài người, cho loài chim, hoặc những loài cá khác. Tương tự, trong số hai triệu người Việt phiêu lưu vào biển cả - tối thiểu - cũng phải một phần ba đã vong mạng.
Họ chết vì bão tố, vì hải tặc, hay vì bị xô đuổi một cách lạnh lùng tàn nhẫn tại bến bờ của những quốc gia lân cận. Nơi đây thuyền bè của họ thường bị lôi kéo trở ngược ra khơi. Họ sẽ lênh đênh giữa trời nước bao la cho đến chết vì không còn tìm được nơi để đến, và cũng không còn đủ lương thực (cũng như nhiên liệu) để tiếp tục đi.
Những kẻ may mắn thoát nạn đều sẽ biến thành cá hồi (theo tinh thần của Nghị Quyết 36) của nhà đương cuộc Hà Nội. Đám dân “trôi sông lạc chợ” này sẽ bị tận tình khai thác, và khai thác dài dài, cho đến khi tắt thở , bằng nhiều cách.
Nếu cá hồi Thái Bình Dương chỉ hồi hương một lần rồi chết thì những thuyền nhân rời khỏi Việt Nam sau ngày 19 tháng 6 năm 1988 - đã có thời gian dài sống tạm trú ở những quốc gia Đông Nam Á - cũng mang số phận y như vậy. Họ bị cưỡng bách hồi hương và không bao giờ còn có dịp ra đi nữa. Riêng với những thuyền nhân ở Hồng Kông - khi phần đất này còn thuộc Anh - Anh Quốc đã thoả thuận trả sáu trăm hai chục Mỹ Kim mỗi đầu nguời để Hà Nội chịu nhận họ trở về, cùng với lời hứa hẹn là họ sẽ không bị hành hạ hay ngược đãi !
Số người Việt may mắn hơn, hiện đang phiêu bạt tứ tán khắp bốn phương trời, có thể được coi như là cá hồi Đại Tây Dương - giống cá có khả năng đi đi về về nhiều lần từ sông ra biển và ngược lại. Những kẻ này vẫn tiếp tục kiếp sống tha phương cầu thực, chăm chỉ cặm cụi kiếm và để dành tiền, rồi hàng năm làm đơn “xin phép” được hồi hương. Mỗi Việt Kiều về thăm quê nhà chắc chắn đều chi trải một số tiền không phải chỉ là sáu trăm Mỹ Kim mà có thể là đến sáu ngàn Đô La, hay nhiều hơn nữa.
“Ngân hàng Nhà nước VN dự báo lượng kiều hối từ nước ngoài gửi về nước năm nay có thể lên tới 8 tỷ đôla, tăng 2,5 tỷ so với 2007” - theo như nguồn tin của BBC, nghe được vào ngày 3 tháng 12 năm 2008.
Hà Nội có lý do để hãnh diện về thành quả này - thành quả kinh tế duy nhất (thực sự) vượt chỉ tiêu - về kỹ nghệ xuất và nhập cảng người, sau hơn nửa thế kỷ mà họ đã nắm được quyền bính ở Việt Nam. Họ đẩy ra khỏi nuớc những con nguời cùng quẫn và sôi xục bất mãn, rồi “thu về” những Việt kiều yêu nuớc và giàu sang.
Thiệt khoẻ !
Tưởng Năng Tiến

Trích Việt Báo

Thư Giáo Già: Nhận diện nội thù

By Hoang Hieu • Feb 5th, 2009 • Category: Thời Sự

Ngày 4 tháng 2 năm 2009

H,

Khi được Ông Thomas P. DiNapoli, comptroller [kiểm soát viên ngân sách] của tiểu bang New York căn cứ trên những tài liệu về mùa bonus [tháng Chạp và tháng Giêng], nhứt là trên những tài liệu khai thuế của những yếu nhân kinh tế, đã khám phá ra những trường hợp các ông Chủ tịch Tổng Giám Ðốc [CEO] của các công ty tài chánh lớn đã tự thưởng công cho mình những món tiền bonus lên tới $18.4 tỷ đô la vào dịp cuối năm 2008, trong lúc họ lớn tiếng kêu gào chánh phủ đem tiền thuế của dân chúng Hoa Kỳ ra giúp họ. Họ không ngần ngại cảnh cáo rằng nếu chánh phủ không kịp thời cứu giúp thì họ sẽ… chết, và nếu họ chết, tức doanh nghiệp của họ… sập tiệm, thì Hoa Kỳ cũng… chết, kéo theo hệ quả là hàng chục triệu người sẽ thất nghiệp [điển hình thấy rõ là số công nhân thất nghiệp đã gia tăng 159,000 chỉ riêng trong tuần lễ từ 10-1 đến 17-1-2009, nâng số thất nghiệp toàn quốc lên tới 4.78 triệu người]. Như vậy là coi như chánh phủ bị họ bắt bí, chánh phủ không dám để họ chết, phải đổ vào 800 tỉ đô la để cứu họ, khiến Tổng thống Obama bực bội nói:

“Ðây là điểm tột cùng của vô trách nhiệm; thật là điếm nhục. Một trong những điều chúng ta cần phải có (để tái thiết kinh tế) là những người tại Wall Street, những người đang kêu cứu (vì thua lỗ), phải tỏ ra biết giới hạn, biết đôi chút kỷ luật, và đôi chút trách nhiệm.”

Tổng thống Obama nói thêm rằng:

“Người Mỹ chúng ta hiểu là chúng ta đang rơi vào vực thẳm, và phải tự lực thoát ra; chúng ta không chấp nhận những kẻ còn đang ra sức đào cho vực thẳm sâu hơn… Họ còn nhiều thì giờ, nhiều cơ hội để tạo lợi nhuận, để tự tưởng thưởng; nhưng cơ hội đó không phải là thời điểm này”.

Phải chăng vì vậy mà ông Richard D. Parsons, tân Chủ tịch của Citigroup, một doanh nghiệp được chánh phủ cấp cứu bằng ngân khoản TARP (Troubled Assets Relief Progam - chương trình trợ giúp những doanh nghiệp gặp khó khăn), trong số những CEO có mặt hôm đó [01/28], đã theo đề nghị của chánh quyền, để Citigroup chấp nhận hủy bỏ việc họ đặt mua một chiếc máy bay phản lực riêng trị giá $50 triệu đô la. Nó cũng khiến ông John A. Thain, viên chức cao cấp của tổ chức kinh tài Merrill Lynch, vừa bị đuổi sở tại Bank of America, nói ông tự nguyện hoàn lại tiền trang bị văn phòng ông, trong đó có một tấm thảm được mua với giá $87,000 đô la và một cái tủ trị giá $35,000 đô la.

Sự phẫn nộ của Tổng thống Obama khiến người theo dõi tình hình Việt Nam liên tưởng tới sự phẫn nộ của Bộ Chính Trị Ðảng Cộng sản Việt Nam khi loạt ảnh chụp trong tư gia của cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, tội phạm hàng đầu dâng đất hiến biển của đất nước Việt Nam cho Trung Quốc, được đưa lên Internet vài ngày qua làm lộ rõ mặt “đểu” hết đường chối của Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, gây phản cảm trong dư luận. Nội vụ được ghi nhận cho biết:

“Ngày 28 Tháng Chạp Âm lịch (24 Tháng Giêng Dương lịch), Ban Liên lạc Ðồng hương Thanh Hóa ở Hà Nội gồm 8 quan chức và lãnh đạo của những công ty quan trọng mặc veston thẳng nếp và cả quân phục, khệ nệ khiêng những thùng quà hiếm quý biếu Tết để tặng cựu lãnh tụ Ðảng Cộng sản Việt Nam, người từng cho rằng mình là lãnh đạo liêm khiết, đi đầu trong việc chống tham nhũng. Ðó là các ông: Lê Thế Chữ - Trưởng ban Liên lạc Ðồng hương Thanh Hóa, Lê Xuân Thảo - Trưởng ban Doanh nghiệp Ðồng hương Thanh Hóa, Hoàng Văn Ðoàn - Phó ban Doanh nghiệp Ðồng hương Thanh Hóa, Lữ Thành Long - Tổng Giám đốc Công ty Misa, Nguyễn Hồng Chung - Chủ tịch Công ty Luật Ðại Việt, Bùi Việt Hà - Giám đốc Công ty HINCO, Nguyễn Hữu Hùng - Công ty Truyền Thông Dầu khí Việt Nam, Lê Xuân Tiến Trung - Công ty Việt FT và một số người khác, cùng là dân Thanh Hóa. Các thành viên trong đoàn đã được ông Lê Khả Phiêu đưa đi thăm tư gia và không rõ ai đó đã đưa hàng loạt ảnh lên Internet để tất cả mọi người có thể tận mắt mục kích cuộc sống xa hoa của một cựu Tổng Bí thư của Ðảng CSVN, để được thấy người tự sùng bái cá nhân mình ra sao [khắp nhà Lê Khả Phiêu, chỗ nào cũng có tượng đồng, tranh, ảnh của cá nhơn Lê Khả Phiêu, nhơn vật này còn tặng cho các thành viên đến thăm, mỗi người một cuốn sách do Lê Khả Phiêu tự viết về mình với tên sách là... “Mênh mông tình dân” khiến dư luận liên tưởng đến chuyện Hồ Chí Minh đã tự đề cao mình trong cuốn sách tự ký dưới bút danh Trần Dân Tiên...]

Ngoài ra, mọi người từng nghe Ðảng và Nhà nước ca tụng Lê Khả Phiêu là nhân vật được xem như “tuyệt đối trung thành với lý tưởng Cộng Sản”, từng lớn tiếng dạy dỗ Tổng thống Bill Clinton của Hoa Kỳ khi ông đến thăm Việt Nam về sự ưu việt của Chủ Nghĩa Cộng Sản nổi tiếng vô thần, nhưng trong tư gia của ông lại có riêng một gian thờ Phật mà tượng bán thân của tội phạm Hồ Chí Minh có kích thước rất nhỏ nằm dưới chân tượng Phật.

Ðiều đáng lưu ý hơn nữa là một nhơn vật tháp tùng đoàn đại biểu viếng thăm nhà Lê Khả Phiêu đã nói: “Mình đã đi nhiều nhà lãnh đạo, và thật thương bác Phiêu vì nhà bác sao mà đơn sơ quá, còn thua xa cả những lãnh đạo cấp nhỏ ở tỉnh mình nữa”. Như vậy là những lãnh đạo cấp nhỏ ở tỉnh còn có cuộc sống xa hoa “cao cấp” đến thế nào nữa!

Chính loạt ảnh chụp tư gia kèm theo lời bình về sự giả dối, xa hoa của Lê Khả Phiêu, cũng như các viên chức cao cấp khác của Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đã khiến dư luận trong nước rúng động. Những hình ảnh và lời bình được phát tán rộng rãi trên Internet khiến Bộ Chánh trị Ðảng Cộng sản Việt Nam phải có một cuộc họp bất thường để mổ xẻ. Theo đó, Trương Tấn Sang, ủy viên Bộ Chính Trị, Thường trực Ban Bí thư Trung ương Ðảng, đòi phải: “Làm rõ và vạch mặt những kẻ phá hoại giấu mặt trong nội bộ đảng” [như vậy phô bày cuộc sống xa hoa của cựu lãnh đạo Ðảng là phá hoại?]. Chính Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính Trị, Bộ trưởng Công an nhận trách nhiệm trực tiếp chỉ đạo điều tra nội vụ.

Ðến nay, công an xác định, trong nhóm đến thăm tư gia Lê Khả Phiêu, có ít nhất ba người mang máy ảnh và cả ba đều đã bị triệu tập để lấy lời khai, nhưng chưa xác định được người đưa tin vô danh là ai… Dầu vậy, di lụy của nó đã khiến các viên chức lãnh đạo đảng và Nhà nước hết sức dè dặt khi tiếp khách tại nhà riêng. Tất cả các cuộc viếng thăm đều bị giám sát chặt chẽ. Ðồng thời sự nghi ngại nhau trong nội bộ đảng và Nhà nước cũng tăng vọt. Trong các câu chuyện xoay quanh sự kiện này cho thấy cán bộ, đảng viên, kể cả sĩ quan an ninh đã thôi không nói đến “thế lực thù địch, phản động bên ngoài” để bàn về “nội thù”.

Chưa biết nội thù từ cuộc sống xa hoa của Lê Khả Phiêu sẽ còn đi tới đâu nữa [Phiêu là Tổng Bí thư bị phê phán là quá thân Trung Quốc, quá ngả về phía Trung Quốc, khiến tại Hội nghị ở Bắc Kinh, Phiêu đã nhượng bộ trước sức ép của Trung Quốc về việc phân định Vịnh Bắc bộ (Theo Zachary Abuza, Phiêu làm điều này không có sự chấp thuận trước của Bộ Chính trị, Ban chấp hành Trung ương và cả Bộ Ngoại giao)]; nhưng chuyện “nội thù” trên cái “lề đường đỏ” của Bộ trưởng Thông tin & Truyền thông Lê Doãn Hợp đã rõ mặt hiện ra trên Giai phẩm Xuân của tờ Du Lịch [cơ quan chủ quản là Tổng cục Du lịch, thuộc Bộ Văn hóa-Thể thao-Du kịch Việt Nam] được phát hành trước Tết Kỷ Sửu, với số lượng khoảng 10.000 bản. Ấn phẩm này vừa ra mắt bạn đọc đã gây xôn xao trong dư luận xã hội đặc biệt là giới trí thức, sinh viên, học sinh…

Nó thu hút ngay sự chú ý lớn từ dân chúng bởi sự góp mặt của khá nhiều tác giả từng là những nhân vật bị Ðảng và Nhà nước xếp vào loại đối kháng như nhà thơ Bùi Minh Quốc hoặc có lời nói khiến Nhà nước khó chịu như Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang A,… Nó còn đăng bài “Hận Nam Quan” của Hoàng Cầm để phê phán Vũ Dũng, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Cộng sản Viêt Nam, khi ông này tuyên bố láo lếu trên báo điện tử VietNamNet, ngày 2 tháng 1 năm 2009, rằng: “Theo lịch sử, thác Bản Giốc, ải Nam Quan đã là của Trung Quốc từ đời nhà Minh, nhà Thanh”.

Nó đã khiến sáng ngày 3/2/2009, tại cuộc “họp giao ban” báo chí đầu Xuân Kỷ Sửu, với sự có mặt của Tô Hy Rứa, kẻ cứng đầu mới được cho ngồi vào cái ghế thứ 15 trong Bộ Chính trị [bị bỏ trống hơn 2 năm qua], đại diện Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin & Truyền thông, đã thay nhau lên án báo Du lịch dám lên tiếng ca ngợi những thanh niên, sinh viên từng xuống đường biểu tình chống Trung Quốc, khẳng định chủ quyền của Việt Nam với Hoàng Sa và Trường Sa là bất khả xâm phạm…, khiến dư luận chú ý thêm nữa bài “Tản Mạn Cho Ðảo Xa” của Trung Bảo, được trích đăng lại dưới đây:

“Một năm với đời người đã ngắn; đối với đất nước, với dân tộc chỉ như một cái chớp mắt. Có khi người ta không đo một năm bằng 12 tháng, bằng một vòng luân chuyển của đất trời mà người ta đo một năm bằng những sự kiện diễn ra. Có những sự kiện đậm trong trí nhớ con người đến độ một năm trôi qua mà như thấy mới chỉ hôm qua.
Những ngày cuối năm 2007 đầu năm 2008, lần đầu tiên kể từ sau ngày thống nhất đất nước, thanh niên Việt Nam đã xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước khi Trung quốc công khai thể hiện dã tâm trên hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa. Dẫu rằng vì nhiều lý do, những lần xuống đường đó không được báo chí trong nước thông tin rộng rãi. Dẫu rằng những tấm lòng yêu nước trong sáng, sự hiên ngang khí phách kia không được ngợi ca công khai… nhưng người ta sẽ phải nhớ rằng tấm lòng nhiệt tình với đất nước của thanh niên trí thức trẻ sẽ không bao giờ thay đổi.
Một năm sau, tờ giấy khổ A4 với dòng chữ vi tính: “Hoàng Sa - Trường Sa thân yêu là của Việt Nam” cùng vài chữ viết tay nguệch ngoạc: “9.12, ngày lịch sử” giờ đây đã ngả màu. Tờ giấy này của một bạn trẻ nào đó, tôi nhặt được trên lề đường Nguyễn Thị Minh Khai (Quận 1. Tp. HCM), đối diện Lãnh sự quán Trung quốc, trong những ngày đẹp trời cuối năm 2007. Tôi đem nó về dán lên tường nhà mình như một kỷ niệm đẹp. Cái ngày 9.12.2007 có lẽ chẳng bao giờ khiến tôi quên được. Quên sao được cái không khí bừng bừng khí thế. Quên sao được khi tình cờ, tôi được đứng lẩn vào cùng những người đã tạo nên những ngày lịch sử.
Tôi chưa có dịp đến Trường Sa, Hoàng Sa lại càng quá xa xôi mịt mờ… dù hòn đảo này là một huyện của thành phố nơi tôi sinh ra. Thỉnh thoảng khi đắm mình trong làn nước biển trong veo giữa những buổi trưa hè chói chang, tôi nhìn ra phía khơi và dường như thấy thấp thoáng lá cờ phần phật của những hải đội lĩnh ấn vua ban đang vượt sóng ra trấn thủ đảo xa. Vậy nên tôi biết mình sẽ lại sẵn sàng đứng cùng những người bạn chưa từng quen để lại được hô to “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”. Và tôi cũng biết còn có rất nhiều người luôn đau đáu trong tim mình về nhũng phần lãnh thổ đang còn xa tay mẹ tổ quốc.
Nếu có “kẻ xấu” nào đó “kích động” người ta đi biểu tình vì yêu nước, ta nên tôn trọng những “kẻ xấu” này. Ngược lại, khi “người tốt” tìm cách ngăn cản sự biểu lộ đầy phẫn uất một cách chính đáng của người dân vì chứng kiến đất mẹ bị xâm phạm, thì hẳn những kẻ vẫn mạo xưng “người tốt” này cần phải được xem lại. Khi mà kẻ tham lam ở phương Bắc không chỉ thể hiện sự bá quyền trên các văn bản tuyên bố mà chuyển qua hành động đầu tư, khai thác dầu khí ngay trong khu vực lãnh hải của chúng ta thì sự sát cánh của nhân dân và Nhà nước lại càng cần kíp hơn bao giờ.
Lịch sử do chính chúng ta làm nên. Do chính những người đã bất chấp sợ hãi thường nhật, bất chấp thói quen trì trệ để kẻ khác quyết định thay mình… để bước xuống đường giương cao lá cờ Việt Nam, hô to: “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”. Lịch sử cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta khi cứ giả như không có, không biết một phần đất nước vẫn đang còn bị xâm lấn. Vậy thì thật tự hào, vô tình tôi đã được đứng về phía mặt sáng của lịch sử”.

[Du lịch (Cơ quan của Tổng cục Du lịch – Bộ Văn hoá, Thể thao, Du lịch), số Xuân Kỷ Sửu 2009, trang 23] - Saturday January 31, 2009 - 06:39pm (ICT)

Ðã vậy, kẻ “nội thù” còn làm thêm chuyện “bôi bác” khiến Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam nhức nhối, đó là chuyện được báo Lao Ðộng số 23 ngày 04/02/2009 cho biết:

“Sáng ngày 3 tháng 2, khách đến liên hệ công tác tại Ban quản lý các KCN-KCX Hà Nội đóng tại toà nhà CC2, khu đô thị Mỗ Lao, đều ngạc nhiên vì thấy một số bằng khen vẫn trong khung kính, có cái mới được trao tặng tháng 4.2008, bị vứt trong thùng rác bên hông nhà của Ban quản lý”.

Nó, kẻ “nội thù”, cũng được ghi đậm qua bài viết của “Bảo Khánh - Vietnam Sydney Radio - viết nhân kỷ niệm ngày thành lập đảng cướp mùng 3 tháng 2 năm 2009” [ý chỉ Ðảng Cộng sản Việt Nam] - Cũng xin được trích vài đoạn đáng lưu ý về dân oan và kẻ “nội thù” gây nên cảnh dân oan:

“Mấy ngày qua được xem những ‘hình ảnh hoành tráng’ ghi nhận thành tích chống tham nhũng ‘dzách lầu’ của các bác lãnh đạo đảng ‘cướp’ nổi tiếng Việt Nam làm tôi phải đổ siêng hơn, và quyết định ghi xuống những phần audio từ quê nhà của những người đã từng hợp tác chống tham nhũng với mấy bác trùm CS gộc, như Lê Khả Phiêu, Nguyễn Tấn Dũng, Nông Ðức Mạnh, Phan Văn Khải…!!! Chống tham nhũng như “bác” Khả Phiêu thì nhà mới có tượng đồng bán thân, ảnh chân dung trang trí hai bên ngà voi, trống đồng cổ cùng biết bao báu vật quý giá khác rồi cả vườn rau sạch tinh khiết nữa… vv…
Rồi như “bác” thủ tướng CS đương kiêm Nguyễn Tấn Dũng thì có điện thờ tổ tông trị giá hàng vạn tỉ đồng ở quê nhà xa tít trong Nam tại tỉnh Kiên Giang. Ấy là chưa kể hệ thống tài sản trùng trùng điệp điệp cũng của bác Dũng này, như một loạt cây xăng, khách sạn, nhà hàng cao cấp, bệnh viện tư nhân đồ sộ cũng tại tỉnh nhà và đã được ký giả Trương Minh Ðức cho ‘công chiếu’ trên Mạng hồi giữa năm 2007 rồi đấy. Chứ còn chống tham nhũng như kiểu của các phó thường dân, hay như kiểu của nhà báo đồng hương với ông Nguyễn Tấn Dũng là Trương Minh Ðức, hay kiểu của anh Nguyễn Việt Chiến thì chắc chắn được ÐCSVN thưởng cho nhà tù cùng bao nhiêu điều khủng bố đàn áp khác nữa không kể sao cho xiết!!! Nghĩ mà tội nghiệp cho nhiều người dân nước ta quá thật thà, đơn giản vì mỗi lần họ gọi cho tôi để xin lên tiếng thì đều nhờ tôi gởi lời lên các vị lãnh đạo đảng, lên Thủ tướng hay Chủ tịch Quốc hội dùm…
Vào tối mồng Ba Tết Kỷ Sửu (tức thứ Tư 28 tháng Giêng 2009) tôi được một chị dân oan tại Mai Xuân Thưởng Hà Nội gọi điện cho tôi để xin được phỏng vấn, chị có tên là Hương người dân thuộc quận Hoàng Mai, Hà Nội. Sau đây xin ghi xuống một phần quan trọng của cuộc phỏng vấn đã có phát trên đài Vietnam Sydney Radio (website: www.vnsr.net) trong chương trình ngày thứ hai 02/02/2009”

“…Về tiền vốn ODA vay của người Nhật cho để làm cầu cống, đường rãnh mà cuối cùng không làm đến nỗi kỳ rồi lụt ở Hà Nội như là một con sông đấy, người dân phải bơi thuyền giữa thành phố. Trong khi cái dự án ODA, tụi nó đứng ra nó ôm đất của huyện Thanh Trì, nó đi cướp đất của dân nó mua bằng cái giá rẻ mạt xong rồi nó bán, rồi nó lại đi bán theo dự án để kiếm lãi. Trong khi đó dân chúng có hàng trăm cuộc biểu tình lên mà quận Hoàng Mai không ai giải quyết, mà cũng không hiểu sao bây giờ cả thủ tướng, cả nước biết quận Hoàng Mai sự việc xảy ra như thế mà còn cấp huân chương lao động hạng Ba để động viên cho chúng nó để chúng nó đi ăn cướp của dân!!!

Nói thêm về nguồn vốn ODA của huyện Thanh Trì, chứng minh bằng chính những văn bằng, những tấc đất tái định cư, năm 1990, 1991 dân được cấp đất đến khi giải phóng mặt bằng được. Trong khi đấy thì phường Yên Sở nó khai khẩn 356 xuất, mỗi một xuất là 100 mét, mỗi 100 mét là 14 triệu, vậy 356 nhân cho 14 triệu trong khi đó nó đền bù dân có 90000 đồng một mét, nó bán ra 4 triệu 6/một mét, xong rồi, từ 4 triệu 6 đó lại bán ra ngoài thành 30 hay 35 triệu/một mét vuông, như vậy cộng với nguồn tiền tham nhũng ra sẽ là bao nhiêu? Mà họ dùng bằng 4 con dấu quốc huy của nhà nước chứ không phải bằng một con dấu nữa. Trong lúc làm sai như thế mà có văn bản pháp luật đàng hoàng chứng minh, báo cáo cả thủ tướng, phó thủ tướng, cả nước biết, cả quốc tế biết chuyện này”.

Rời quốc nội, bước ra hải ngoại, “khúc ruột ngàn dặm” có lúc bị gọi là “nội thù” lại làm thêm chuyện khiến Nhà nước điên đầu với là cờ Quốc gia Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ được thêm một lần nữa có thêm một thành phố ở Hoa Kỳ ban hành Nghị quyết vinh danh. Nó được đài RFA phát thanh ngày 02-03-2009 ghi nhận như sau:

“Lá cờ vàng ba sọc đỏ, nguyên là quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà, vừa được Hội đồng thành phố Santa Ana thuộc quận Cam, California, công nhận là biểu tượng của sự kiên trì, tự do và dân chủ.
Báo Orange County Register loan tin này lúc sáng thứ ba tại California. Cuộc biểu quyết với tỉ lệ 7 phiếu thuận, không phiếu chống, diễn ra vào tối thứ hai mùng 2 tháng 2.
Hội đồng thành phố Santa Ana chính thức công nhận lá cờ vàng với tính cách biểu trưng như đã nói, sau khi các viên chức thành phố đóng cửa một cuộc triển lãm (có trưng bày cờ đỏ sao vàng và tượng HCM) gây nên làn sóng phản đối của nhiều người Việt tị nạn tại quận Cam.
Hồi năm 2005, quận Cam California đã công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng chính thức của cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Thống đốc California đã ký văn bản công nhận lá cờ này năm 2006”.

Ðược biết Nghị quyết công nhận lá cờ Quốc gia Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ được Nghị Viên Vincent Sarmiento bảo trợ và được toàn thể 7 nghị viên của thành phố thông qua ngày 2-2-2009 với số phiếu 7 thuận, không phiếu chống.

Trong khi đó, từ Orlando của Tiểu Bang Florida, ông Tổng thư ký Trần Minh Hiền của Hội VAALA FLORIDA đã ký văn thư ngày 1 tháng 2 năm 2009 cho biết:

“Sau khi VAALA California triển lãm tranh ảnh (có hình cờ đỏ và tượng HCM) gây phẫn nộ trong cộng đồng. Ðường lối chủ trương thân cộng của VAALA California đã đi ngược lại chủ trương đường lối sáng tác của mọi nhà văn nhà thơ chính nghĩa quốc gia nên chiếu theo Biên bản cuộc họp VAALA Florida Chủ Nhật ngày 1 tháng 2 năm 2009 tại Orlando Florida, sau khi đã có cuộc biểu quyết và 100% thành viên VAALA Florida đã bỏ phiếu đồng ý giải tán Hội VAALA Florida. Nay thông báo cho cộng đồng và công chúng cùng văn nghệ sĩ Việt Nam hải ngoại, kể từ ngày 1 tháng 2 năm 2009, VAALA Florida chính thức không còn hoạt động nữa”.

Ðã vậy, ngày 3-2-2009, trường Belmont High School ở Los Angeles vừa treo cờ đỏ sao vàng của Cộng sản Việt Nam đã bị Cộng đồng Việt Nam Nam California lên tiếng phản đối. Cờ đỏ liền bị trường hạ xuống, như bao nhiêu trường hợp khác đã xảy ra, trước sự tức tối của Tổng Lãnh sự Cộng sản Việt Nam có mặt tại San Francisco, đồng nhịp với nỗi rung sợ con gà đá Madison Nguyễn, kẻ láo lường, phản bội, sống giữa lòng dân chủ lại làm chuyện trơ trẽn vùi dập dân chủ, đang từng ngày bối rối chờ bị bãi nhiệm ở thành phố San Jose.

Hẹn con thư sau
Giáo Già


Ôi! Những cánh đồng quê chảy máu

Người nông dân Việt Nam bao đời dùng đất làm phương tiện để nuôi sống bản thân và gia đình. Hiện nay, trên khắp đất nước , những khu công nghiệp, khu đô thị mới, sân golf được mở ra. Nguồn đất sử dụng dĩ nhiên là từ đồng ruộng. Có một điều rất đau lòng là đồng tiền đền bù cho người nông dân không thỏa đáng khiến khắp nước nổ ra những vụ khiếu kiện của dân oan. Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy từ Hà Nội đau lòng trước vấn đề trên đã có bài viết
Ôi! Những cánh đồng quê chảy máu đã nêu bật được những khía cạnh nhức nhối và đau lòng này.

Friday, February 6, 2009

Brian Đoàn

Trà Mi
Trích DCV Online

“Tôi hoàn toàn không phải là cộng sản như nguời ta dán nhãn cho tôi.” ‒ Brian Doan.


Thế Brian Doan là ai? Brian là một người đàn ông 40 tuổi. Như nhiều đàn ông khác cùng tuổi, Brian là con, là cha, là chồng.

Brian tốt nghiệp Cao học Mỹ thuật khoa nhiếp ảnh tại Đại học Mỹ thuật và Thiết kế Massachusetts Ông là một nhiếp ảnh gia và hiện là phó giáo sư môn nhiếp ảnh tại Đại học Cộng đồng Long Beach ở Califonia.

“Thu Duc, Vietnam (2008)” và tác giả
Nguồn: ANA VENEGAS, THE ORANGE COUNTY REGISTER
Brian Doan đã tham dự nhiều cuộc triển lãm quốc tế tại California, New York, London, Amsterdam, và Milan. Ngoài ra, Brian cũng là người được một số tài trợ và giải thưởng nhân văn (California Council for the Humanities and the Rockefeller Fellows in the Humanities).

Một tài liệu chuyên khảo của Brian Doan là The Forgotten Ones đã xuất bản năm 2004. Đây là một tài liệu bằng hình đen trắng ‒ khổ 7x11, dầy 110 trang ‒ về cuộc sống bất công, khổ nhọc của những thuyền nhân vượt biểm tìm tự do nhưng đã không được nhận đi định cư ở quốc gia thứ ba và đã kẹt lại Philippines một thời gian dài. Tác giả đặt tựa cho tài liệu chuyên khảo về góc của cộng đồng (tị nạn) Việt Nam này là “Những người bị bỏ quên”. Tập ảnh đã nói lên nỗi buồn, sự chia ly, chán chường, cảnh bị đàn áp, kỳ thị, bệnh tật, đói nghèo, tuyệt vọng, mất trí của những người di tản bị bỏ quên này.Tuy thế tác giả cũng trưng bày những tia hy vọng của “những người bị bỏ quên”, sức kiên tâm, lòng tin, cầu nguyện, hy vọng và lòng biết ơn. (Trích The Forgotten Ones , “Editorial Reviews”).

The Forgotten Ones
Nguồn: Brian Doan
Tác phẩm trên của Brian Doan đã được một số cơ sở truyền thông tiếng Việt bảo trợ (Nguoi Viet Daily News, Viet Weekly, Kicon.com, Le Dinh Dieu Foundation) cùng sự đóng góp của nhiều nhiếp ảnh gia, chuyên gia mỹ thuật tên tuổi như Jerry Burchfield, Lisa Davis-Allen, Nick Ut,...)

Tác phẩm “Những người bị bỏ quên” còn một điểm khác ‒ ngoài tính nghệ thuật, chuyên khảo ‒ đáng kể là chính tập ảnh này, “Những người bị bỏ quên”, đã trực tiếp góp một phần nhỏ giúp “Những người bị bỏ quên” đi định cư ở quốc gia thứ ba. Đề án sách “Những người bị bỏ quên” thu được hơn 12.000 đô la giúp những thuyền nhân Việt Nam sau cùng đi vào cuộc sống tự do. (Trích Thông cáo báo chí của VAALA, 26/07/2008).

Trong những ngày gần đây tên của Brian Doan lại được đề cập đến qua rất nhiều bài báo, bài viết trên mạng. Lý do, một tác phẩm khác của Brian, “Thu Đuc, Vietnam (2008)”, đã gây tranh cãi sôi nổi và phản đối mạnh mẽ trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại California.

Cuộc tranh cãi mang tiêu đề dính dáng tới “nghệ thuật” này tiếp tục tạo đối thoại rốt ráo từ những bài báo gần đây, thí dụ như bài Censorship of exhibit more offensive than art itself, của Nam-Giao Do đăng trên tờ Daily Bruin, cơ quan truyền thông của hội sinh viên Đại học California ở Los Angeles. Bản dịch của Nguyên Hân đăng DCVOnline.net ngày 04/02/2009 đã khiến bạn đọc ở đây đã sôi nổi góp ý. Tại sao thế?

Khoan nói tới tấm hình “Thu Duc, Vietnam (2008)” của Brian Doan tại cuộc triển lãm “F.O.B. II” của VAALA hồi tháng trước và cũng khoan nói tới tự do ngôn luận. Xin thử đọc câu đầu của cây bút trẻ, tây học, chuẩn bị vào làng truyền thông thế giới.

Ngay dòng đầu tiên của bài báo, Nam-Giao viết, “When he was 21 years old, my father fled a war-ravaged Vietnam with his family by boat.” (Khi 21 tuổi cha tôi đã cùng gia đình, bằng thuyền, vượt thoát khỏi Việt Nam bị tàn phá vì chiến tranh).

Nam-Giao Do
Nguồn: dailybruin.com
Trời ạ, “nhà báo” trẻ viết bài bênh vực cho tự do ngôn luận, sát hơn nữa là bênh vực quyền tự do bày tỏ của tác giả một tác phẩm chuyên khảo về “người vượt biển” mà chỉ viết nổi một câu nhập đề vớ va vớ vẩn (nếu không nói là thiếu lương thiện) về việc cha mình trốn khỏi Việt Nam và lơ lửng con cá vàng bằng một cụm từ bổ nghĩa (rất tào lao) là “chiến tranh tàn phá” (war-ravaged).

Trước khi đòi người khác công bằng, xin tác giả công bằng với hơn 1 triệu thuyền nhân và trăm ngàn người khác đang ngủ sâu trong lòng biển (Trích The Refused:The Agony of the Indochina Refugees, B. Wain, Dow Jones Publishing Co., Hong Kong, 1981, p. 83.)

Tại sao cha mẹ của Nam-Giao phải liều chết bỏ quê hương xứ sở? Chắc chắn không phải vì Việt Nam bị chiến tranh tàn phá vì chiến tranh đã tàn phá Việt Nam từ hồi chống Pháp và suốt 21 năm nội chiến ‒ từ khi đất nước chia đôi (20/07/1954) đến ngày cộng sản toàn chiếm miền Nam Việt Nam. Suốt những năm chiến tranh tàn khốc đó làm gì có người Việt Nam nào bỏ nước ra đi để phải bị hãm hiếp, cướp biển hành hình, phải tự tử, và chết đuối, chết đói và chết khát trên biển.

Và còn dài hơn thế nữa, suốt dòng lịch sử Việt Nam, chưa khi nào người dân phải bỏ luỹ tre làng, rời bỏ đất nước ra đi hàng loạt như năm 1954 và 1975.

Tại sao? Cha mẹ của Nam-Giao cùng hơn 1 triệu đồng bào bỏ nước ra đi năm từ tháng Tư 1975 và suốt thập niên 1980 vì đại hoạ dân tộc. Cũng vì đại hoạ này mà gần 1 triệu đồng bào, trong đó có thể có cả ông bà của Nam-Giao, đã bồng bế nhau xuống thuyền bỏ quê hương miền Bắc vào Nam ... tìm cuộc sống tự do.

Vâng, đại hoạ của dân tộc Việt, chủ nghĩa cộng sản, là nguyên nhân chính khiến hơn 2 triệu người con dân nước Việt phải hai lần cùng thế kỷ

“Bỏ quê hương bỏ cả phố phường
Đánh mất tuổi thơ, chôn vùi kỷ niệm”
(Những Con Đường Hà Nội, Thơ Tạ Tỵ).

Trở lại với Brian Doan và tấm hình “Thu Duc, Vietnam (2008)”, trong một bài báo khác của Richard Chang đăng trên tờ Orange County Register, mang tựa đề Photographer set off Little Saigon, Brian nói, “Tôi hoàn toàn không phải là cộng sản như họ đã dán nhãn cho tôi.”

Về tấm hình “Thu Duc, Vietnam (2008)”, Brian nói đó là một nhận định về thời trang, về văn hoá dân gian và về nỗi chán chường của Việt Nam thời nay.

“Cô ấy sống trong một quốc gia cộng sản, nhưng hãy nhìn cô ấy. Cô ấy nhìn về chốn khác, mơ mộng xa xăm. Cô ta muốn thoát khỏi Việt Nam. Hồ Chí Minh ngay cạnh bên cô đó, nhưng trong cô không còn chủ nghĩa cộng sản. Cô ấy muốn mơ về những điều khác.”

Về phản ứng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở Califonia, Brian nói, “Chủ đích của tôi không phải làm bất kỳ điều gì khiến cộng đồng phẫn nộ. Có thể tôi nây thơ, ngờ nghệch. Tôi không sống trong cộng đồng người Việt. Tôi không nghĩ chuyện lại đến thế này.”

Nhưng có một điều Doan biết chắc, ông là một nghệ sĩ và ông đang sống ở Hoa Kỳ, ông có quyền tự do bày tỏ quan điểm của mình. Tự do mà ông không thể có tại quê hương Việt Nam.

Vẫn theo Richard Chang, tác phẩm “Thu Duc, Vietnam (2008)” của Brian không chỉ gây phẫn nộ trong cộng đồng người Việt California mà còn làm sứt mẻ tình cảm gia đình giữa Brian và ông Doan Vi Han, cha của tác giả. ông Han là một cựu viên chức cao cấp phụ trách an ninh trước ngày Sài Gòn sụp đổ. Ông Han đã ngồi tù cộng sản 10 năm. Tác giả bức hình “Thu Duc, Vietnam (2008)” đươc nghe cha mình kịch liệt phản đối tác phẩm của mình qua các đài phát thnah Việt và Anh ngữ địa phương. Hai cha on họ Doan không nói chuyên với nhau cả tuần. Ngay cả những ngày Tết Nguyên Đán, Khi Brian về thăm gia đình ông Han vào phòng khoá cửa những sau cùng cũng trở ra đón con trai về ăn Tết. Cả nhà không ai đả động đến chính trị, không một lời nhắc đến “F.O.B. II”.

Tấm hình theo sau cũng là một cách bày tỏ quan điểm.

Tranh không lời
Nguồn: OntheNet
Sóng trong, bão ngoài như thế nhưng Brian Doan không dừng lại. Từ 20 tháng Một đến ngày 21 tháng Hai, Brian Doan mở cuộc triển lãm một mình tại Đại học Cypress. Ảnh triển lãM gồm một số hình phong cảnh, người Việt Nam và dĩ nhiên cả tấm hình “Thu Duc, Vietnam (2008)” với sơn đỏ ngoằn nghoèo trên mặt ảnh.

Brian nói, “Tôi tin vào tự do ngôn luận. Tôi có thể loại bỏ một vài tác phẩm ra khỏi cuộc triển lãm. Nhưng nếu tôi sợ và làm như thế những người (không thích tấm ảnh) đó sẽ thắng.”

Về những cuộc biểu tình phản đối, Brian Doan cho rằng điều này biểu lộ một sự phẫn uất sâu xa hơn, sự bất lực của một số người không thể quên được niềm đau mất nước, mất quê hương, và mất căn cước của chính mình. Nhưng Brian nói, tại Mỹ ứng xử phải khác.

“Họ hành xử với tôi y như cộng sản. Chúng ta phải tốt hơn người cộng sản chứ. Đây là xứ sở của nhiều, rất nhiều cơ hội. Tôi may mắn đã có thể làm như thế. Nhưng tôi tin rằng còn nhiều người Việt Nam vẫn mắc kẹt trong cái bẫy hận thù.”

Tối thứ Ba vừa qua Brian có cuộc tiếp tân và buổi nói chuyện của tác giả và nghĩ sẽ có biểu tình nhưng điều này không làm Brian thay đổi chương trình.

“Tôi không phải là người chống cộng hay phù cộng sản. Tôi chỉ là một nghệ sĩ.”


Cựu chiến binh Michael Burr
Nguồn: bolsavik.com
Về buổi nói chuyện và tiếp tân (đông đến chỉ có chỗ đứng) của tác giả Brian Doan, trang blog bolsavik.com của Vũ Quý Hạo Nhiên ghi lại hình của Michael Burr, một nhiếp ảnh gia và cũng là môt cựu chiến binh (không quân) Mỹ đến xem triển lãm và tiếp xúc với tác giả.

Tại đây Michael đội mũ lưỡi trai ghi hàng chữ cựu chiến binh, đeo huy chương Việt Nam Cộng Hoà trên ve áo veston và mặc áo thun mua ở Saigon năm 2006.

Michael Burr nói, “Tôi là công dân Mỹ. Tôi có quyền tự do bày tỏ quan điểm của mình.”



© DCVOnline