Translate

Thursday, January 30, 2014

Cầu mong


Đêm ba mươi xem tuồng cải lương
Vua Quang Trung đại phá quân Thanh
Lòng cảm động không ngăn được nước mắt
Tiền Nhân Việt sao quá đỗi hào hùng
Tôi đã khóc khi quê hương hiện tại
Đang bên bờ vực thẳm tử sinh
Chỉ cầu mong hồn thiêng sông núi
Hãy phù hộ cho Tổ Quốc Việt Nam



PV

Có phải đó là em


Có phải đó là em
Ngày cuối năm mơ màng
Ta bên ly rượu đắng
Hồn đã bay xa xa

Có phải đó là em
Ta mộng mị  sầu dâng
Không biết có phải em
Nên thơ ta ngừng ngập...

Ta bên ly rượu đắng
Em lại mỏi mòn xa
Nên xuân này ta lỡ
Lỡ cuộc tình ta mơ..,.


Phi Vũ

Ngày cuối năm.


Hôm nay là ngày cuối năm ở xứ người. Ở Việt Nam hiện tại, trong thời điểm này, nhà nhà, người người cùng nhau chờ đợi để đón Giao Thừa, trong thời khắc giao thoa giữa năm cũ và năm mới, thời khắc mà theo phong tục cổ truyền của dân tộc Việt Nam chúng ta là thời khắc huyền diệu nhất, thời khắc đưa tiễn năm cũ và hân hoan chào đón năm mới với nhiều ước vọng, nhiều niềm tin rằng năm mới sẽ có nhiều điều tốt đẹp hơn. Chiếc mâm hoa quả để đón Giao Thừa cũng là niềm ước mong những gì tốt đẹp nhất sẽ đến cho gia đình trong năm mới. Ở tiểu bang California, nơi chúng tôi đang sinh sống thì cũng phải chờ thêm gần 16 tiếng đồng hồ nữa mới là Giao Thừa.

Nhìn trở lại một năm đã qua, điều mà ai ai cũng cảm thấy xúc động là cái chết của anh Đặng Ngọc Viết đã tự bắn vào mình sau khi đã bắn vào những tên tham quan khi chúng dồn anh vào bước đường cùng. Khi chúng ta đọc lại tác phẩm “Bước đường cùng” của nhà văn Nguyễn Công Hoan hoặc tác phẩm “Tắt đèn” của cụ Ngô Tất Tố, chúng ta cảm thấy dường như xã hội bây giờ, xã hội Việt Nam dưới “triều đại Cộng Sản” có vẻ như là “tồi tệ” hơn xã hội Việt Nam dưới thời nửa phong kiến, nửa thuộc địa. Những tay cường hào ác bá trong thời thực dân Pháp cai trị trên đất nước Việt Nam dẫu cho có tàn ác, nhưng mức độ tàn ác vẫn không bằng những tên cường hào ác bá mới trong thời đại Cộng Sản Việt Nam cai trị. Những tên cường hào ác bá đỏ này vừa gian ác mà còn có nhiều thủ thuật ăn cướp của người dân quê tinh vi hơn, đốn mạt hơn mà còn được sự hỗ trợ bởi những tên công an côn đồ để làm cho người dân quê thấp cổ bé miệng trở nên trắng tay và trở thành nghèo mạt rệp. Những người dân oan ở các công viên Mai Xuân Thưởng, Lý Tự Trọng ở Hà Nội hoặc những dân oan ở tại Sài Gòn và các thành phố lớn đã bao năm rồi đi khiếu kiện, nhưng “cánh cửa công đường” của các “quan Cộng Sản Việt Nam” vẫn im ỉm đóng. Có nhiều người đã đi khiếu kiện cũng đã mấy chục năm rồi. Thật là xót xa cay đắng cho đồng bào Việt Nam ở thôn quê. Cho nên cái “thiên đường Cộng Sản” mà nhà văn Dương Thu Hương, một người trưởng thảnh từ trong chế độ Cộng Sản, hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình cho lý tưởng Cộng Sản ấy, cuối cùng cũng ngậm ngùi mà than rằng cái thiên đường ấy chỉ là “thiên đường mù” như một tác phẩm của bà.

Wednesday, January 29, 2014

Hãy ăn năn


Nhân quyền chẳng thể nào là chiếc bánh
Chẳng thể nào được chúng sắp đãi ăn
Nhân quyền vẫn phải trải nhiều cay đắng
Nhiều sóng gió chất chồng để đến bến bình yên

Chẳng thể nào mà chúng tự ý đem  cho
Quyền làm người dẫu rằng chúng vẫn hoài cam kết
Cùng thế giới phương Tây rằng chúng vẫn
Tôn trọng nhân quyền cho mọi người dân

Bullshit...lũ khốn nạn chúng bây
Một lũ ngụy tà quyền dơ nhớp
Chúng bây đang tàn tệ với đồng bào
Sẽ có ngày không còn đường để thoát

Hãy ăn năn và hãy ngừng tay
Gaddafi là chiếc gương tày liếp
Chiếc thòng lọng đưa Gaddafi vào địa ngục
Sẽ là tương lai của lũ ngụy tà quyền...

Phi Vũ
Ngày 29 tháng 1 năm 2014.





Tuesday, January 28, 2014

Tàn bạo, gian ác nhưng hèn hạ.


Cũng đã gần 39 năm ngày mà miền Nam bị mất vào tay bọn ngụy tà quyền Cộng Sản Việt Nam. Đất nước Việt Nam trong thời gian 39 năm ấy cũng đã trải qua lắm phong ba bão táp, lắm cay đắng trầm luân và điều hiển nhiên là người dân Việt Nam cũng chưa được hưởng một chút nào ngọt bùi ngoại trừ những thành phần cán bộ của ngụy tà quyền Cộng Sản Việt Nam được ăn trên ngồi trốc.

Nỗi đau thương triền miên, dai dẳng nhất của người dân Việt là nỗi đau khi ngụy tà quyền Cộng Sản Việt Nam chiếm trọn miền Nam, chiếm trọn đất nước Việt Nam Cộng Hòa là chúng đã áp đặt một chính sách đàn áp quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa cũng như những người tư sản ở miền Nam.  Chúng đã đánh vào tất cả những người này một cách tàn bạo. Nếu những người quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa bị chúng bắt nhốt tất cả vào trại tù lao động khổ sai, ăn đói mặc rách nhưng làm việc cật lực để mà đày đọa những quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa thì những người thân nhân ở lại  cũng bị chúng tìm cách buộc phải rời khỏi thành phố để lên sống tại những vùng Kinh Tế Mới ma thiêng nưức độc, khỉ ho cò gáy, sống một cuộc sống vất vả, lam lũ, làm không đủ để mà ăn vì đây là những người dân thành phố có bao giờ biết lao động nặng nhọc đâu. Đây rõ ràng là một chính sách thâm độc, tàn ác và dã man của lũ ngụy tà quyền Cộng Sản Việt Nam. Còn những người tư sản thì chúng ăn cướp tài sản mà người ta đã làm lụng cực nhọc bằng mồ hôi nước mắt mới tạo dựng nên cơ nghiệp. Kết quả là hàng hàng lớp lớp người dân miền Nam ùn ùn vượt biên để trốn tránh một chế độ bạo tàn. Biết bao khổ nhọc, nhục nhã mà những người vượt biên phải gánh chịu trên đường đào thoát khỏi bàn tay của loài quỷ đỏ, nhất là những người phụ nữ khi tàu bị gặp tụi khốn khiếp hải tặc là những điều cay đắng trầm luân phải gánh chịu, đau xót tột cùng. Cả hơn nửa triệu người vượt biên phải bị chết một cách oan ức, chết một cách tức tưởi giữa biển khơi. Đây là món nợ  mà ngụy tà quyền Cộng Sản Việt Nam sẽ phải trả cho dân tộc Việt Nam.

Monday, January 27, 2014

Thương nhớ lắm Việt Nam.


Chỉ còn mấy hôm nữa là Tết đến, thế nhưng lòng cứ mãi không vui. Hôm qua đi một vòng chợ Tết mới cảm nhận được nỗi buồn. Nỗi buồn này không còn là một chút mà là một mỗi xót xa xâm chiếm cõi lòng. Sao mà thấy nhớ Việt Nam, nhớ quê hương quá đi thôi.

Cũng may mắn là được sống cùng một cộng đồng người Việt rất là đông, cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở Orange County là cộng đồng người Việt lớn nhất trên toàn thế giới. Cũng vì thế mà hàng năm ở đây vẫn đón một số lượng lớn người Việt khắp nơi về đây ăn Tết. Người ta trở về Little Saigon để vui xuân và ăn Tết mà lòng cứ ngỡ như là đang ăn Tết ở quê nhà.

Sunday, January 26, 2014

Những lon bia ngày cuối tuần


Những lon bia uống ngày cuối tuần
Cũng đâu ngăn được nỗi buồn tênh
Cuối tuần cuối năm sầu thương nhớ
Nhớ quê hương và nhớ em yêu...


Phi  Vũ

Cuối năm và nỗi nhớ


Cuối năm lòng thấy buồn tênh
Nhớ quê nỗi nhớ mông mênh choáng người
Bên ta vẫn có tiếng cười
Nhưng ta vẫn nhớ một thời....Việt Nam...


Phi Vũ

Chợ Tết ở Little Saigon.



Hàng năm, cứ đến khoảng 20 tháng chạp âm lịch là chợ Tết vùng Little Saigon lại nhộn nhịp, tấp nập kẻ bán, người mua.

Những khu chợ Tết chính và lớn thường nằm dọc theo đại lộ Bolsa. Khu tấp nập nhất vẫn là khu vực chung quanh thương xá Phước Lộc Thọ trải dài ra theo cả hai hướng. Ngoài ra, trên đường Brookhurst, Euclid, Edinger cũng hình thành những khu chợ Tết quanh các chợ Việt Nam nhưng quy mô nhỏ hơn, không lớn bằng những khu trên đại lộ Bolsa.


Đi một vòng khu chợ Tết, điều đầu tiên đập vào mắt người vẫn là cờ vàng ba sọc đỏ, những lá cờ Tổ Quốc thân thương được gắn vào những trụ điện dọc hai bên đường tung bay trong nắng gió trông thật hiền hòa, đẹp mắt. Những lá cờ này đã được các thiện nguyện viên trong cộng đồng treo vào cuối tuần.

Saturday, January 25, 2014

Nỗi lòng người xa xứ


Bao nhiêu năm xa quê
Là bấy nhiêu nhung nhớ
Những nỗi buồn vời vợi
Khi nghĩ về quê hương

Bên kia bờ biển lớn
Đó là quê hương ta
Đầu xuân ta mãi nhớ
Nước Việt ta đã xa...

Phi Vũ

Xuân mới


Xuân mới lại về bao ước mơ
Cầu mong đất nước được thái hòa
Dân Việt không còn cơ khổ nữa
Nhà nhà hạnh phúc rộn niềm vui
Tàu Cộng không còn trên thế gian
Thế giới bình yên hưởng thái bình
Quê hương nước Việt xuân nồng thắm
Vạn vật tưng bừng rộn sắc xuân...

Phi Vũ

Góc chợ hoa


Một góc chợ hoa xuân ngày Tết
Ở thủ đô Little Saigon
Những chậu hoa sắc màu mơn mởn
Cũng làm cho đỡ nhớ quê nhà...

PV

Câu đối Tết


Tiễn Quý Tỵ đi, đuổi độc tài đảng trị ra khỏi nước

Đón Giáp Ngọ về, rước dân chủ tự do đến mọi nhà.



Phi Vũ

Friday, January 24, 2014

Sự tàn ác của Cộng Sản Việt Nam với đồng bào Hmong




Đã ngán ngẩm lắm rồi.



Hiện tại, thực tế mà nói, chúng ta không thể hiểu được là trong hàng  ngũ đảng Cộng Sản Việt Nam có bao nhiêu phe nhóm? Nhóm nào là nhóm mạnh? Nhóm nào là nhóm yếu? Hay là chúng chẳng có phe nhóm nào cả, chỉ “tung hỏa mù” để che mắt thiên hạ.

Thursday, January 23, 2014

Thái Bình Dương là mồ chôn lũ Hán gian.


Chúng lại tiến thêm một bước gian manh
Cho tàu tuần tra đến đóng ở quần đảo Hoàng Sa
Hai phần ba Biển Đông mà chúng mạo nhận
Phần còn lại hãy  cứ mà chia nhau
Từ tiên Tổ nhà Hán của chúng đã có lòng tham
Đến bây giờ dưới thời Cộng Sản
Mà thiên hạ thường hay gọi chúng là Tàu Cộng
Sự tham lam đã biến chúng thành lũ gian manh

Wednesday, January 22, 2014

Sớ Táo Quân Bolsa


Hôm nay hăm ba
Tháng Chạp Quý Tỵ
Thần là Táo Quân
Trấn giữ Bolsa
Ở đất Cali
Xứ sở Hoa Kỳ
Hộc tốc bay lên
Tấu trình Thượng Đế
Xin lỗi bệ hạ
Cá chép năm nay
Đã bị “mất mùa”
Thần phải vội dùng
Boeing để đến
Cho nên nhanh hơn
Mọi năm một tí

Tuesday, January 21, 2014

Hậu duệ Hồ Chí Minh.


Công an Cộng Sản Việt Nam có thêm nghề tay trái
Nghề cưa đục đá cho bụi mù trời
Phá rối người dân tưởng niệm bảy mươi bốn anh hùng
Đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa chống quân Tàu Cộng

Thật nhục nhã một lũ quân tàn tệ
Sống đê hèn như quân giòi bọ dưới mương
Thân dơ bẩn làm sao mà gột rửa
Hậu duệ Hồ Chí Minh một lũ đê hèn...

PV

Thật tủi hổ cho tiền nhân.



Những nhà bình luận chính trị và quân sự thế giới thường có ý nghĩ rằng trong những nước có tranh chấp chủ quyền biển đảo với Tàu Cộng tại Biển Đông, chỉ có hai nước mà Tàu Cộng “đáng gờm” nhất là Philippuine và Cộng Sản Việt Nam. Người ta viện dẫn rằng Cộng Sản Việt Nam có “truyền thống hào hùng”, đã từng đánh hai đế quốc là Pháp và Mỹ, cho nên tựu trung lại thì Tàu Cộng chỉ có “ngán” Cộng Sản Việt Nam nhất mà thôi.

Những người có ý nghĩ như thế này không khéo lại là có một chút lầm lẫn. Cộng Sản Việt Nam trong mọi thời điểm cũng chẳng có một cái quái gì để mà Tàu Cộng phải sợ cả. Trong trận chiến Điện Biên Phủ với Pháp, có cả mấy sư đoàn tinh nhuệ của Tàu Cộng kéo sang hỗ trợ để cho Cộng Sản Việt Nam tạo nên chiến thắng. Trong cuộc chiến tranh nồi da xáo thịt, huynh đệ tương tàn giữa miền Bắc và miền Nam mà Hồ Chí Minh đã thừa lệnh Quốc Tế Cộng Sản phát động, người ta thấy một cách rõ ràng là Tàu Cộng đã không ngần ngại cung cấp cho Cộng Sản Việt Nam sự quân viện dồi dào về mọi mặt như lương thực, súng ống, đạn dưực kể cả nhân lực nữa miễn sao mà “người Việt cứ đánh với người Việt” là lũ Tàu Cộng đã thỏa mãn và khoái chí lắm rồi. Ấy thế mà Cộng Sản Việt Nam đã lấy đó xem như là một “ân nghĩa”. Hồ Chí Minh đã sai Phạm Văn Đồng ký công hàm năm 1958 công nhận vùng lãnh hải rộng lớn của Tàu Cộng tại Biển Đông. Rồi chúng lại kết tình huynh đệ “môi hở răng lạnh” nữa chứ. Năm 1974, Tàu Cộng đã xua quân  chiếm quần đảo Hoàng Sa từ tay của chính phủ Cộng Hòa mà Cộng Sản Việt Nam vẫn im hơi lặng tiếng. Năm 1979, “răng lạnh quá” nên đã “cắn dập môi”. Từ đó Cộng Sản Việt Nam đã “chịu phép” của Tàu Cộng. Từ “tình bạn môi hở răng lạnh” chuyển sang thành “bạn bốn tốt, mười sáu chữ vàng”. Năm 1988, “thằng bạn khốn nạn” này lại tấn công đáo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa mà Cộng Sản Việt Nam cũng “ngậm bồ hòn”.

Monday, January 20, 2014

Thật đáng hổ thẹn.



Philippine và Việt Nam là hai nước trực tiếp bị Tàu Cộng lấn lướt nhiều nhất trong lệnh đánh bắt hải sản trong khu vực Biển Đông khi chúng đã ra lệnh tất cả các tàu đánh cá của các nước khác phải xin phép nhà cầm quyền Hải Nam khi muốn đánh bắt cá trong khu vực 2/3 Biển Đông mà chúng đã mạo nhận là có chủ quyền. Trước cái lệnh quái gỡ này của bè lũ tham tàn Tàu Cộng, chính phủ Philippine và nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã có hai lối phản ứng hoàn toàn khác biệt với nhau. Chúng ta hãy cùng điểm xuyết sơ lược về hai lối phản ứng này.

Nhìn về phía chính phủ Philippine, chúng ta thật sự ngỡ ngàng và cảm phục về những hành xử của chính phủ nước này. Không những là không thèm chấp nhận cái lệnh quái gỡ của lũ đầu trâu mặt ngựa Tàu Cộng, chính phủ Philippine lại triệu hồi tên đại sứ của Tàu Cộng đến bộ ngoại giao Philippine để chất vấn về cái lệnh tào lao và ngu xuẩn này. Trước những lý lẽ đanh thép của chính phủ Philippine, tên đại sứ của Tàu Cộng chỉ biết “ngậm bồ hòn”ừ hử cho qua chuyện.