Translate
Monday, February 9, 2009
Không đề
Thương em mấy độ tuổi ngây thơ
Chiều nghiêng bóng nắng soi hàng liễu
Một chút tơ vương mấy độ sầu
PHP
02/08/09
Khi nông dân VN quá đói khát
» Tác giả: Xuân Khê
» Dịch giả:
» Thể lọai: Chính trị - Xã hội
Trích Diễn đàn dân chủ Báo Tổ Quốc
1. Khi nông dân vn quá đói khát VN: Dân làng cướp gia cầm bị đem đi tiêu hủy
Một vụ xung đột diễn ra tại miền Bắc Việt Nam khi hơn 100 dân làng tấn công các viên chức đang tìm cách tiêu hủy gà vịt để ngăn chặn sự lây lan của bệnh cúm gia cầm giữa lúc Việt Nam loan tin ca bệnh cúm gà thứ nhì nơi người trong năm nay.
Thông Tấn Xã AP trích lời ông Vũ Văn Dũng, một viên chức Việt Nam, hôm Chủ Nhật cho biết hơn 100 dân làng trong quận Thường Tín hôm thứ Năm đã ngăn không cho cảnh sát và nhân viên y tế tìm cách tiêu hủy khoảng 1,500 con gà nhập lậu từ Trung Quốc.
Tin nói rằng giữa lúc 30 cảnh sát và nhân viên y tế đang tìm cách chuyển số gà vịt không có giấy tờ chứng nhận đã được kiểm dịch vừa kể ra khỏi một xe tải để tiêu hủy, dân làng đã ùa tới ôm đám gà vịt này rồi bỏ chạy, vì tiếc số tiền đàn gà này có thể mang lại.
Ông Dũng cho hay ông đã nói với dân làng rằng đàn gà này đã bị các viên chức y tế phun thuốc và vì vậy không thể mang ra ăn thịt được nữa, nhưng chẳng ai nghe ông. Theo ông, dân làng ùa tới, ôm gà chạy, và vì dân làng quá đông, các viên chức đành thúc thủ.
Tin của DPA nói rằng đàn gà này đã bị nhân viên hữu trách vứt xuống một cái hố để tiêu hủy, nhưng dân làng nhảy xuống hố, ôm gà trong tay rồi nhảy lên và chạy. Cũng tin này cho biết chỉ khoảng 300 trong số 1500 gà bị chặn bắt là bị tiêu hủy.
Tin AP hôm thứ Hai cho hay :nhà chức trách đã bắt giữ 9 người bị coi là đã cầm đầu đám dân làng trong vụ vừa kể. Theo lời một viên chức cảnh sát, những người này có thể bị buộc tội công khai chiếm đoạt tài sản, một tội có thể bị lãnh án 3 năm tù.
Trong khi đó, cả AP, DPA và Tân Hoa Xã cùng loan tin là hôm thứ Hai, một bác sĩ xác nhận ca cúm gà thứ nhì nơi người đã xảy ra tại tỉnh Quảng Ninh ở Bắc Việt. Tân Hoa Xã cho hay một phụ nữ 23 tuổi, tên Lý Tài Mùi, trong tỉnh Quảng Ninh đã được đưa nhập viện từ hôm mùng 3 tháng 2 vì những triệu chứng của bệnh cúm gà sau khi mổ và ăn thịt gà vịt do nhà nuôi. 5 thân nhân khác trong gia đình cũng ăn những thịt gà vịt này, nhưng chưa thấy có dấu hiệu bị bệnh.
Tin nói rằng theo ông Nguyễn Huy Nga, Cục Trưởng Cục Y Tế Dự Phòng của Bộ Y Tế, mẫu bệnh của phụ nữ này đã được mang đi thử nghiệm và thấy bị lây nhiễm loại vi rút H5N1 gây cúm gia cầm.
Tin cho biết mẫu bệnh này sẽ được Viện Vệ Sinh Dịch Tễ Trung Ương thử nghiệm thêm nữa. Theo tin DPA, một trong 5 bác sĩ được cử để theo dõi ca bệnh đặc biệt này, nói rằng không thể biết chắc được là liệu bệnh nhân có thoát khỏi tay tử thần hay không.
trích VOA
lời bàn :
Trong lúc các "Thái thượng Hoàng " phải xây dựng 1 vườn rau riêng hàng ngàn đô la kiến trúc để ăn RAU SẠCH vì rằng "ngài chê rau chợ có phun thuốc độc hại gây nguy hiểm cho LONG THỂ " thì người nông dân khốn khổ VN bất chấp cả thuốc trừ sâu đã tẩm lên nhưng con gà chỉ đáng giá VÀI ĐÔ LA thôi giành giựt như điên như dại bất chấp cả MẠNG SỐNG của họ. Chuyện này đủ chứng tỏ mức đói khổ của nông dân VN tận cùng như thế nào?
Nếu như những nông dân VN này có của cải đầy nhà , tiền của rủng rỉnh như các tham quan CSVN thì họ đâu dại gì vồ ăn mấy con gà mắc toi
đó. Đối với dân nghèo sự thèm khát miếng ăn nhất là thịt gà thịt bò v v chỉ vào dịp kỵ giỗ mớiì "thưởng thức " được. Một người nông dân làm quần quật có miếng cơm trắng trong bữa ăn là mừng rồi ; nên làm sao họ không tiếc của khi thấy những con gà béo ngậy đem vưt vào cái hố thế kia.
Người ta nói " cha chết không bằng hết ăn " hay " đói ra ma ra quỷ " cũng là từ cái đau khổ của thiếu thốn đói khát và thèm muốn mà ra cả
Hãy nhìn những tham quan CSVN hay bọn tay sai Cộng sản Đỏ hiện nay sống trên nhung lụa , uống rượu tây thay nước , ăn cơm Tàu thay gạo VN thì làm sao hình dung ra những THẢM CẢNH này?
xuân khê
Saturday, February 7, 2009
Sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến: Đầu năm trâu nói chuyện cá
Thuyền nhân, cái danh từ có một âm tượng mà mỗi khi chính quyền Hà Nội nghe đến nó thì họ nghĩ ngay đến từ đồng 'đô la'. Thế nhưng cho đến bao giờ người ta mới biết hết được những bất hạnh xẩy ra cho danh từ đó.
Michelle Tauriac (Viet Nam Le Dossier Noir Du Communism).
Trước hết, để tránh mọi ngộ nhận, xin nói ngay rằng đây là chuyện của cá hồi, và chỉ riêng có cá hồi mà thôi. Nói theo tiếng Mỹ là cá hồi only. Chớ còn cá chim, cá chuồn, cá chép, cá lóc, cá lạt, cá lìm kìm, cá mập, cá mú, cá măng, cá cơm, cá cam, cá cờ, cá trê, cá trích, cá trẻm, cá heo, cá hương, cá hố, cá lù đù, cá lìm kìm, cá lia thia, cá đổng, cá đối, cá đèn cầy, cá bè, cá bẹ, cá bống - bất kể là bống kèo hay bống đá - hoặc bất cứ một loại cá thổ tả nào khác đều hoàn toàn (và tuyệt đối) không có dính dáng gì tới vụ này.
Cá hồi sinh ở sông nhưng sống phần lớn thời gian sống ở biển. Đặc điểm của loài cá này là dù có rong chơi phiêu du ở chân trời góc biển nào chăng nữa, thế nào cũng tìm về nơi chôn nhau cắt rốn để sinh nở. Cá hồi Thái Bình Dương (Pacific salmon), sau khi từ giã nếp sống hải hồ, sẽ không bao giờ trở lại biển cả nữa. Lý do giản dị chỉ vì chúng sẽ chết sau khi đẻ và cho thụ tinh lứa trứng đầu tiên.
Cá hồi Đại Tây Dương (Atlantic salmon) thì khác. Chúng có thể đi đi về về từ sông ra biển và ngược lại nhiều lần mà không hề do dự hay nao núng, dù khoảng cách phải vượt qua có thể dài đến hàng ngàn dặm, với vô số khó khăn và chướng ngại.
Bản năng về nguồn của cá hồi, tất nhiên, đã được loài người ghi nhận và khai thác từ lâu. Riêng người Nhật, dân tộc đứng thứ nhì về kỹ nghệ cá hồi, vẫn đều đặn sản xuất ra thị trường mỗi năm cỡ một trăm ba mươi ngàn tấn.
Xét về số lượng, mức sản xuất của người Nhật không hơn người Nga bao nhiêu và thua xa người Mỹ. Tuy nhiên, cách thức mà dân Nhật bắt cá hồi mới là điều cần cần phải được lưu tâm và học hỏi.
Họ thiết lập nhà máy đóng hộp cá hồi ngay ở ven sông. Cũng chính nơi đây cá được nuôi nấng, đẻ trứng, thụ tinh để mỗi cặp sẽ cho từ hai đến mười ngàn chú cá hồi con ra đời. Sau đó, chúng sẽ được cho phiêu lưu vào đại dương, để bắt đầu cuộc đời tha phương cầu thực.
Tùy theo từng loại, cá hồi sẽ sống ở biển từ sáu tháng đến năm năm. Nhờ vào khả năng cảm đuợc từ trường của lòng đất và sự chuyển động của hải lưu, nó sẽ tìm được về chốn cũ. Khi vào gần đến bờ, giác quan đặc biệt của loài cá này giúp chúng nhớ được đúng hương vị quê nhà - tức sông xưa bến cũ - và cứ theo đó mà lần về nguồn cội, đến tận nơi sinh nở.
Người ta đặt sẵn nhiều dụng cụ từ cửa sông để giúp cho cá hồi dễ dàng và mau chóng vào đến nhà máy. Tại đây, họ sẽ tạo ra một loại chướng ngại vật giả khiến chúng phải phóng lên cao và khi rơi xuống thì rớt ngay vào một mạng lưới di động. Màng luới này chuyển động không ngừng, qua nhiều khâu chế biến, để đưa cá từ sông vào hộp !
Nói tóm lại là người Nhật thả cá hồi con ra biển, theo kiểu đem con bỏ chợ, để biển cả nuôi nấng. Rồi khi chúng theo bản năng trở về, họ dụ cho cá vào nhà máy để đóng hộp, và mang bán.
Cách họ kiếm tiền ngó bộ dễ và (chắc) là nhiều. Bởi vậy, có kẻ bắt chiếc. Chính phủ Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (tên kêu gọn thường dùng là Việt Cộng) cũng học theo cách làm ăn không vốn gần như vậy. Chỉ khác có chút xíu xiu là họ dùng người để kinh doanh, thay cá.
Từ năm 1978 cho đế năm 1990, bằng hình thức này hay hình thức khác, Việt Cộng đã thả ít nhất là hai triệu người dân ra biển. Người ta ước tính rằng trên bước đường lưu lạc cứ ba con cá hồi rời bến sông ra đi thì ít nhất cũng có một con bỏ mạng. Nó trở thành mồi săn cho loài người, cho loài chim, hoặc những loài cá khác. Tương tự, trong số hai triệu người Việt phiêu lưu vào biển cả - tối thiểu - cũng phải một phần ba đã vong mạng.
Họ chết vì bão tố, vì hải tặc, hay vì bị xô đuổi một cách lạnh lùng tàn nhẫn tại bến bờ của những quốc gia lân cận. Nơi đây thuyền bè của họ thường bị lôi kéo trở ngược ra khơi. Họ sẽ lênh đênh giữa trời nước bao la cho đến chết vì không còn tìm được nơi để đến, và cũng không còn đủ lương thực (cũng như nhiên liệu) để tiếp tục đi.
Những kẻ may mắn thoát nạn đều sẽ biến thành cá hồi (theo tinh thần của Nghị Quyết 36) của nhà đương cuộc Hà Nội. Đám dân trôi sông lạc chợ này sẽ bị tận tình khai thác, và khai thác dài dài, cho đến khi tắt thở , bằng nhiều cách.
Nếu cá hồi Thái Bình Dương chỉ hồi hương một lần rồi chết thì những thuyền nhân rời khỏi Việt Nam sau ngày 19 tháng 6 năm 1988 - đã có thời gian dài sống tạm trú ở những quốc gia Đông Nam Á - cũng mang số phận y như vậy. Họ bị cưỡng bách hồi hương và không bao giờ còn có dịp ra đi nữa. Riêng với những thuyền nhân ở Hồng Kông - khi phần đất này còn thuộc Anh - Anh Quốc đã thoả thuận trả sáu trăm hai chục Mỹ Kim mỗi đầu nguời để Hà Nội chịu nhận họ trở về, cùng với lời hứa hẹn là họ sẽ không bị hành hạ hay ngược đãi !
Số người Việt may mắn hơn, hiện đang phiêu bạt tứ tán khắp bốn phương trời, có thể được coi như là cá hồi Đại Tây Dương - giống cá có khả năng đi đi về về nhiều lần từ sông ra biển và ngược lại. Những kẻ này vẫn tiếp tục kiếp sống tha phương cầu thực, chăm chỉ cặm cụi kiếm và để dành tiền, rồi hàng năm làm đơn xin phép được hồi hương. Mỗi Việt Kiều về thăm quê nhà chắc chắn đều chi trải một số tiền không phải chỉ là sáu trăm Mỹ Kim mà có thể là đến sáu ngàn Đô La, hay nhiều hơn nữa.
Ngân hàng Nhà nước VN dự báo lượng kiều hối từ nước ngoài gửi về nước năm nay có thể lên tới 8 tỷ đôla, tăng 2,5 tỷ so với 2007 - theo như nguồn tin của BBC, nghe được vào ngày 3 tháng 12 năm 2008.
Hà Nội có lý do để hãnh diện về thành quả này - thành quả kinh tế duy nhất (thực sự) vượt chỉ tiêu - về kỹ nghệ xuất và nhập cảng người, sau hơn nửa thế kỷ mà họ đã nắm được quyền bính ở Việt Nam. Họ đẩy ra khỏi nuớc những con nguời cùng quẫn và sôi xục bất mãn, rồi thu về những Việt kiều yêu nuớc và giàu sang.
Thiệt khoẻ !
Tưởng Năng Tiến
Trích Việt Báo
Thư Giáo Già: Nhận diện nội thù
Ngày 4 tháng 2 năm 2009
H,
Khi được Ông Thomas P. DiNapoli, comptroller [kiểm soát viên ngân sách] của tiểu bang New York căn cứ trên những tài liệu về mùa bonus [tháng Chạp và tháng Giêng], nhứt là trên những tài liệu khai thuế của những yếu nhân kinh tế, đã khám phá ra những trường hợp các ông Chủ tịch Tổng Giám Ðốc [CEO] của các công ty tài chánh lớn đã tự thưởng công cho mình những món tiền bonus lên tới $18.4 tỷ đô la vào dịp cuối năm 2008, trong lúc họ lớn tiếng kêu gào chánh phủ đem tiền thuế của dân chúng Hoa Kỳ ra giúp họ. Họ không ngần ngại cảnh cáo rằng nếu chánh phủ không kịp thời cứu giúp thì họ sẽ… chết, và nếu họ chết, tức doanh nghiệp của họ… sập tiệm, thì Hoa Kỳ cũng… chết, kéo theo hệ quả là hàng chục triệu người sẽ thất nghiệp [điển hình thấy rõ là số công nhân thất nghiệp đã gia tăng 159,000 chỉ riêng trong tuần lễ từ 10-1 đến 17-1-2009, nâng số thất nghiệp toàn quốc lên tới 4.78 triệu người]. Như vậy là coi như chánh phủ bị họ bắt bí, chánh phủ không dám để họ chết, phải đổ vào 800 tỉ đô la để cứu họ, khiến Tổng thống Obama bực bội nói:
“Ðây là điểm tột cùng của vô trách nhiệm; thật là điếm nhục. Một trong những điều chúng ta cần phải có (để tái thiết kinh tế) là những người tại Wall Street, những người đang kêu cứu (vì thua lỗ), phải tỏ ra biết giới hạn, biết đôi chút kỷ luật, và đôi chút trách nhiệm.”
Tổng thống Obama nói thêm rằng:
“Người Mỹ chúng ta hiểu là chúng ta đang rơi vào vực thẳm, và phải tự lực thoát ra; chúng ta không chấp nhận những kẻ còn đang ra sức đào cho vực thẳm sâu hơn… Họ còn nhiều thì giờ, nhiều cơ hội để tạo lợi nhuận, để tự tưởng thưởng; nhưng cơ hội đó không phải là thời điểm này”.
Phải chăng vì vậy mà ông Richard D. Parsons, tân Chủ tịch của Citigroup, một doanh nghiệp được chánh phủ cấp cứu bằng ngân khoản TARP (Troubled Assets Relief Progam - chương trình trợ giúp những doanh nghiệp gặp khó khăn), trong số những CEO có mặt hôm đó [01/28], đã theo đề nghị của chánh quyền, để Citigroup chấp nhận hủy bỏ việc họ đặt mua một chiếc máy bay phản lực riêng trị giá $50 triệu đô la. Nó cũng khiến ông John A. Thain, viên chức cao cấp của tổ chức kinh tài Merrill Lynch, vừa bị đuổi sở tại Bank of America, nói ông tự nguyện hoàn lại tiền trang bị văn phòng ông, trong đó có một tấm thảm được mua với giá $87,000 đô la và một cái tủ trị giá $35,000 đô la.
Sự phẫn nộ của Tổng thống Obama khiến người theo dõi tình hình Việt Nam liên tưởng tới sự phẫn nộ của Bộ Chính Trị Ðảng Cộng sản Việt Nam khi loạt ảnh chụp trong tư gia của cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, tội phạm hàng đầu dâng đất hiến biển của đất nước Việt Nam cho Trung Quốc, được đưa lên Internet vài ngày qua làm lộ rõ mặt “đểu” hết đường chối của Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, gây phản cảm trong dư luận. Nội vụ được ghi nhận cho biết:
“Ngày 28 Tháng Chạp Âm lịch (24 Tháng Giêng Dương lịch), Ban Liên lạc Ðồng hương Thanh Hóa ở Hà Nội gồm 8 quan chức và lãnh đạo của những công ty quan trọng mặc veston thẳng nếp và cả quân phục, khệ nệ khiêng những thùng quà hiếm quý biếu Tết để tặng cựu lãnh tụ Ðảng Cộng sản Việt Nam, người từng cho rằng mình là lãnh đạo liêm khiết, đi đầu trong việc chống tham nhũng. Ðó là các ông: Lê Thế Chữ - Trưởng ban Liên lạc Ðồng hương Thanh Hóa, Lê Xuân Thảo - Trưởng ban Doanh nghiệp Ðồng hương Thanh Hóa, Hoàng Văn Ðoàn - Phó ban Doanh nghiệp Ðồng hương Thanh Hóa, Lữ Thành Long - Tổng Giám đốc Công ty Misa, Nguyễn Hồng Chung - Chủ tịch Công ty Luật Ðại Việt, Bùi Việt Hà - Giám đốc Công ty HINCO, Nguyễn Hữu Hùng - Công ty Truyền Thông Dầu khí Việt Nam, Lê Xuân Tiến Trung - Công ty Việt FT và một số người khác, cùng là dân Thanh Hóa. Các thành viên trong đoàn đã được ông Lê Khả Phiêu đưa đi thăm tư gia và không rõ ai đó đã đưa hàng loạt ảnh lên Internet để tất cả mọi người có thể tận mắt mục kích cuộc sống xa hoa của một cựu Tổng Bí thư của Ðảng CSVN, để được thấy người tự sùng bái cá nhân mình ra sao [khắp nhà Lê Khả Phiêu, chỗ nào cũng có tượng đồng, tranh, ảnh của cá nhơn Lê Khả Phiêu, nhơn vật này còn tặng cho các thành viên đến thăm, mỗi người một cuốn sách do Lê Khả Phiêu tự viết về mình với tên sách là... “Mênh mông tình dân” khiến dư luận liên tưởng đến chuyện Hồ Chí Minh đã tự đề cao mình trong cuốn sách tự ký dưới bút danh Trần Dân Tiên...]
Ngoài ra, mọi người từng nghe Ðảng và Nhà nước ca tụng Lê Khả Phiêu là nhân vật được xem như “tuyệt đối trung thành với lý tưởng Cộng Sản”, từng lớn tiếng dạy dỗ Tổng thống Bill Clinton của Hoa Kỳ khi ông đến thăm Việt Nam về sự ưu việt của Chủ Nghĩa Cộng Sản nổi tiếng vô thần, nhưng trong tư gia của ông lại có riêng một gian thờ Phật mà tượng bán thân của tội phạm Hồ Chí Minh có kích thước rất nhỏ nằm dưới chân tượng Phật.
Ðiều đáng lưu ý hơn nữa là một nhơn vật tháp tùng đoàn đại biểu viếng thăm nhà Lê Khả Phiêu đã nói: “Mình đã đi nhiều nhà lãnh đạo, và thật thương bác Phiêu vì nhà bác sao mà đơn sơ quá, còn thua xa cả những lãnh đạo cấp nhỏ ở tỉnh mình nữa”. Như vậy là những lãnh đạo cấp nhỏ ở tỉnh còn có cuộc sống xa hoa “cao cấp” đến thế nào nữa!
Chính loạt ảnh chụp tư gia kèm theo lời bình về sự giả dối, xa hoa của Lê Khả Phiêu, cũng như các viên chức cao cấp khác của Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đã khiến dư luận trong nước rúng động. Những hình ảnh và lời bình được phát tán rộng rãi trên Internet khiến Bộ Chánh trị Ðảng Cộng sản Việt Nam phải có một cuộc họp bất thường để mổ xẻ. Theo đó, Trương Tấn Sang, ủy viên Bộ Chính Trị, Thường trực Ban Bí thư Trung ương Ðảng, đòi phải: “Làm rõ và vạch mặt những kẻ phá hoại giấu mặt trong nội bộ đảng” [như vậy phô bày cuộc sống xa hoa của cựu lãnh đạo Ðảng là phá hoại?]. Chính Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính Trị, Bộ trưởng Công an nhận trách nhiệm trực tiếp chỉ đạo điều tra nội vụ.
Ðến nay, công an xác định, trong nhóm đến thăm tư gia Lê Khả Phiêu, có ít nhất ba người mang máy ảnh và cả ba đều đã bị triệu tập để lấy lời khai, nhưng chưa xác định được người đưa tin vô danh là ai… Dầu vậy, di lụy của nó đã khiến các viên chức lãnh đạo đảng và Nhà nước hết sức dè dặt khi tiếp khách tại nhà riêng. Tất cả các cuộc viếng thăm đều bị giám sát chặt chẽ. Ðồng thời sự nghi ngại nhau trong nội bộ đảng và Nhà nước cũng tăng vọt. Trong các câu chuyện xoay quanh sự kiện này cho thấy cán bộ, đảng viên, kể cả sĩ quan an ninh đã thôi không nói đến “thế lực thù địch, phản động bên ngoài” để bàn về “nội thù”.
Chưa biết nội thù từ cuộc sống xa hoa của Lê Khả Phiêu sẽ còn đi tới đâu nữa [Phiêu là Tổng Bí thư bị phê phán là quá thân Trung Quốc, quá ngả về phía Trung Quốc, khiến tại Hội nghị ở Bắc Kinh, Phiêu đã nhượng bộ trước sức ép của Trung Quốc về việc phân định Vịnh Bắc bộ (Theo Zachary Abuza, Phiêu làm điều này không có sự chấp thuận trước của Bộ Chính trị, Ban chấp hành Trung ương và cả Bộ Ngoại giao)]; nhưng chuyện “nội thù” trên cái “lề đường đỏ” của Bộ trưởng Thông tin & Truyền thông Lê Doãn Hợp đã rõ mặt hiện ra trên Giai phẩm Xuân của tờ Du Lịch [cơ quan chủ quản là Tổng cục Du lịch, thuộc Bộ Văn hóa-Thể thao-Du kịch Việt Nam] được phát hành trước Tết Kỷ Sửu, với số lượng khoảng 10.000 bản. Ấn phẩm này vừa ra mắt bạn đọc đã gây xôn xao trong dư luận xã hội đặc biệt là giới trí thức, sinh viên, học sinh…
Nó thu hút ngay sự chú ý lớn từ dân chúng bởi sự góp mặt của khá nhiều tác giả từng là những nhân vật bị Ðảng và Nhà nước xếp vào loại đối kháng như nhà thơ Bùi Minh Quốc hoặc có lời nói khiến Nhà nước khó chịu như Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang A,… Nó còn đăng bài “Hận Nam Quan” của Hoàng Cầm để phê phán Vũ Dũng, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Cộng sản Viêt Nam, khi ông này tuyên bố láo lếu trên báo điện tử VietNamNet, ngày 2 tháng 1 năm 2009, rằng: “Theo lịch sử, thác Bản Giốc, ải Nam Quan đã là của Trung Quốc từ đời nhà Minh, nhà Thanh”.
Nó đã khiến sáng ngày 3/2/2009, tại cuộc “họp giao ban” báo chí đầu Xuân Kỷ Sửu, với sự có mặt của Tô Hy Rứa, kẻ cứng đầu mới được cho ngồi vào cái ghế thứ 15 trong Bộ Chính trị [bị bỏ trống hơn 2 năm qua], đại diện Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin & Truyền thông, đã thay nhau lên án báo Du lịch dám lên tiếng ca ngợi những thanh niên, sinh viên từng xuống đường biểu tình chống Trung Quốc, khẳng định chủ quyền của Việt Nam với Hoàng Sa và Trường Sa là bất khả xâm phạm…, khiến dư luận chú ý thêm nữa bài “Tản Mạn Cho Ðảo Xa” của Trung Bảo, được trích đăng lại dưới đây:
“Một năm với đời người đã ngắn; đối với đất nước, với dân tộc chỉ như một cái chớp mắt. Có khi người ta không đo một năm bằng 12 tháng, bằng một vòng luân chuyển của đất trời mà người ta đo một năm bằng những sự kiện diễn ra. Có những sự kiện đậm trong trí nhớ con người đến độ một năm trôi qua mà như thấy mới chỉ hôm qua.
Những ngày cuối năm 2007 đầu năm 2008, lần đầu tiên kể từ sau ngày thống nhất đất nước, thanh niên Việt Nam đã xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước khi Trung quốc công khai thể hiện dã tâm trên hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa. Dẫu rằng vì nhiều lý do, những lần xuống đường đó không được báo chí trong nước thông tin rộng rãi. Dẫu rằng những tấm lòng yêu nước trong sáng, sự hiên ngang khí phách kia không được ngợi ca công khai… nhưng người ta sẽ phải nhớ rằng tấm lòng nhiệt tình với đất nước của thanh niên trí thức trẻ sẽ không bao giờ thay đổi.
Một năm sau, tờ giấy khổ A4 với dòng chữ vi tính: “Hoàng Sa - Trường Sa thân yêu là của Việt Nam” cùng vài chữ viết tay nguệch ngoạc: “9.12, ngày lịch sử” giờ đây đã ngả màu. Tờ giấy này của một bạn trẻ nào đó, tôi nhặt được trên lề đường Nguyễn Thị Minh Khai (Quận 1. Tp. HCM), đối diện Lãnh sự quán Trung quốc, trong những ngày đẹp trời cuối năm 2007. Tôi đem nó về dán lên tường nhà mình như một kỷ niệm đẹp. Cái ngày 9.12.2007 có lẽ chẳng bao giờ khiến tôi quên được. Quên sao được cái không khí bừng bừng khí thế. Quên sao được khi tình cờ, tôi được đứng lẩn vào cùng những người đã tạo nên những ngày lịch sử.
Tôi chưa có dịp đến Trường Sa, Hoàng Sa lại càng quá xa xôi mịt mờ… dù hòn đảo này là một huyện của thành phố nơi tôi sinh ra. Thỉnh thoảng khi đắm mình trong làn nước biển trong veo giữa những buổi trưa hè chói chang, tôi nhìn ra phía khơi và dường như thấy thấp thoáng lá cờ phần phật của những hải đội lĩnh ấn vua ban đang vượt sóng ra trấn thủ đảo xa. Vậy nên tôi biết mình sẽ lại sẵn sàng đứng cùng những người bạn chưa từng quen để lại được hô to “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”. Và tôi cũng biết còn có rất nhiều người luôn đau đáu trong tim mình về nhũng phần lãnh thổ đang còn xa tay mẹ tổ quốc.
Nếu có “kẻ xấu” nào đó “kích động” người ta đi biểu tình vì yêu nước, ta nên tôn trọng những “kẻ xấu” này. Ngược lại, khi “người tốt” tìm cách ngăn cản sự biểu lộ đầy phẫn uất một cách chính đáng của người dân vì chứng kiến đất mẹ bị xâm phạm, thì hẳn những kẻ vẫn mạo xưng “người tốt” này cần phải được xem lại. Khi mà kẻ tham lam ở phương Bắc không chỉ thể hiện sự bá quyền trên các văn bản tuyên bố mà chuyển qua hành động đầu tư, khai thác dầu khí ngay trong khu vực lãnh hải của chúng ta thì sự sát cánh của nhân dân và Nhà nước lại càng cần kíp hơn bao giờ.
Lịch sử do chính chúng ta làm nên. Do chính những người đã bất chấp sợ hãi thường nhật, bất chấp thói quen trì trệ để kẻ khác quyết định thay mình… để bước xuống đường giương cao lá cờ Việt Nam, hô to: “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”. Lịch sử cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta khi cứ giả như không có, không biết một phần đất nước vẫn đang còn bị xâm lấn. Vậy thì thật tự hào, vô tình tôi đã được đứng về phía mặt sáng của lịch sử”.
[Du lịch (Cơ quan của Tổng cục Du lịch – Bộ Văn hoá, Thể thao, Du lịch), số Xuân Kỷ Sửu 2009, trang 23] - Saturday January 31, 2009 - 06:39pm (ICT)
Ðã vậy, kẻ “nội thù” còn làm thêm chuyện “bôi bác” khiến Ðảng và Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam nhức nhối, đó là chuyện được báo Lao Ðộng số 23 ngày 04/02/2009 cho biết:
“Sáng ngày 3 tháng 2, khách đến liên hệ công tác tại Ban quản lý các KCN-KCX Hà Nội đóng tại toà nhà CC2, khu đô thị Mỗ Lao, đều ngạc nhiên vì thấy một số bằng khen vẫn trong khung kính, có cái mới được trao tặng tháng 4.2008, bị vứt trong thùng rác bên hông nhà của Ban quản lý”.
Nó, kẻ “nội thù”, cũng được ghi đậm qua bài viết của “Bảo Khánh - Vietnam Sydney Radio - viết nhân kỷ niệm ngày thành lập đảng cướp mùng 3 tháng 2 năm 2009” [ý chỉ Ðảng Cộng sản Việt Nam] - Cũng xin được trích vài đoạn đáng lưu ý về dân oan và kẻ “nội thù” gây nên cảnh dân oan:
“Mấy ngày qua được xem những ‘hình ảnh hoành tráng’ ghi nhận thành tích chống tham nhũng ‘dzách lầu’ của các bác lãnh đạo đảng ‘cướp’ nổi tiếng Việt Nam làm tôi phải đổ siêng hơn, và quyết định ghi xuống những phần audio từ quê nhà của những người đã từng hợp tác chống tham nhũng với mấy bác trùm CS gộc, như Lê Khả Phiêu, Nguyễn Tấn Dũng, Nông Ðức Mạnh, Phan Văn Khải…!!! Chống tham nhũng như “bác” Khả Phiêu thì nhà mới có tượng đồng bán thân, ảnh chân dung trang trí hai bên ngà voi, trống đồng cổ cùng biết bao báu vật quý giá khác rồi cả vườn rau sạch tinh khiết nữa… vv…
Rồi như “bác” thủ tướng CS đương kiêm Nguyễn Tấn Dũng thì có điện thờ tổ tông trị giá hàng vạn tỉ đồng ở quê nhà xa tít trong Nam tại tỉnh Kiên Giang. Ấy là chưa kể hệ thống tài sản trùng trùng điệp điệp cũng của bác Dũng này, như một loạt cây xăng, khách sạn, nhà hàng cao cấp, bệnh viện tư nhân đồ sộ cũng tại tỉnh nhà và đã được ký giả Trương Minh Ðức cho ‘công chiếu’ trên Mạng hồi giữa năm 2007 rồi đấy. Chứ còn chống tham nhũng như kiểu của các phó thường dân, hay như kiểu của nhà báo đồng hương với ông Nguyễn Tấn Dũng là Trương Minh Ðức, hay kiểu của anh Nguyễn Việt Chiến thì chắc chắn được ÐCSVN thưởng cho nhà tù cùng bao nhiêu điều khủng bố đàn áp khác nữa không kể sao cho xiết!!! Nghĩ mà tội nghiệp cho nhiều người dân nước ta quá thật thà, đơn giản vì mỗi lần họ gọi cho tôi để xin lên tiếng thì đều nhờ tôi gởi lời lên các vị lãnh đạo đảng, lên Thủ tướng hay Chủ tịch Quốc hội dùm…
Vào tối mồng Ba Tết Kỷ Sửu (tức thứ Tư 28 tháng Giêng 2009) tôi được một chị dân oan tại Mai Xuân Thưởng Hà Nội gọi điện cho tôi để xin được phỏng vấn, chị có tên là Hương người dân thuộc quận Hoàng Mai, Hà Nội. Sau đây xin ghi xuống một phần quan trọng của cuộc phỏng vấn đã có phát trên đài Vietnam Sydney Radio (website: www.vnsr.net) trong chương trình ngày thứ hai 02/02/2009”
“…Về tiền vốn ODA vay của người Nhật cho để làm cầu cống, đường rãnh mà cuối cùng không làm đến nỗi kỳ rồi lụt ở Hà Nội như là một con sông đấy, người dân phải bơi thuyền giữa thành phố. Trong khi cái dự án ODA, tụi nó đứng ra nó ôm đất của huyện Thanh Trì, nó đi cướp đất của dân nó mua bằng cái giá rẻ mạt xong rồi nó bán, rồi nó lại đi bán theo dự án để kiếm lãi. Trong khi đó dân chúng có hàng trăm cuộc biểu tình lên mà quận Hoàng Mai không ai giải quyết, mà cũng không hiểu sao bây giờ cả thủ tướng, cả nước biết quận Hoàng Mai sự việc xảy ra như thế mà còn cấp huân chương lao động hạng Ba để động viên cho chúng nó để chúng nó đi ăn cướp của dân!!!
Nói thêm về nguồn vốn ODA của huyện Thanh Trì, chứng minh bằng chính những văn bằng, những tấc đất tái định cư, năm 1990, 1991 dân được cấp đất đến khi giải phóng mặt bằng được. Trong khi đấy thì phường Yên Sở nó khai khẩn 356 xuất, mỗi một xuất là 100 mét, mỗi 100 mét là 14 triệu, vậy 356 nhân cho 14 triệu trong khi đó nó đền bù dân có 90000 đồng một mét, nó bán ra 4 triệu 6/một mét, xong rồi, từ 4 triệu 6 đó lại bán ra ngoài thành 30 hay 35 triệu/một mét vuông, như vậy cộng với nguồn tiền tham nhũng ra sẽ là bao nhiêu? Mà họ dùng bằng 4 con dấu quốc huy của nhà nước chứ không phải bằng một con dấu nữa. Trong lúc làm sai như thế mà có văn bản pháp luật đàng hoàng chứng minh, báo cáo cả thủ tướng, phó thủ tướng, cả nước biết, cả quốc tế biết chuyện này”.
Rời quốc nội, bước ra hải ngoại, “khúc ruột ngàn dặm” có lúc bị gọi là “nội thù” lại làm thêm chuyện khiến Nhà nước điên đầu với là cờ Quốc gia Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ được thêm một lần nữa có thêm một thành phố ở Hoa Kỳ ban hành Nghị quyết vinh danh. Nó được đài RFA phát thanh ngày 02-03-2009 ghi nhận như sau:
“Lá cờ vàng ba sọc đỏ, nguyên là quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà, vừa được Hội đồng thành phố Santa Ana thuộc quận Cam, California, công nhận là biểu tượng của sự kiên trì, tự do và dân chủ.
Báo Orange County Register loan tin này lúc sáng thứ ba tại California. Cuộc biểu quyết với tỉ lệ 7 phiếu thuận, không phiếu chống, diễn ra vào tối thứ hai mùng 2 tháng 2.
Hội đồng thành phố Santa Ana chính thức công nhận lá cờ vàng với tính cách biểu trưng như đã nói, sau khi các viên chức thành phố đóng cửa một cuộc triển lãm (có trưng bày cờ đỏ sao vàng và tượng HCM) gây nên làn sóng phản đối của nhiều người Việt tị nạn tại quận Cam.
Hồi năm 2005, quận Cam California đã công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng chính thức của cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Thống đốc California đã ký văn bản công nhận lá cờ này năm 2006”.
Ðược biết Nghị quyết công nhận lá cờ Quốc gia Việt Nam nền vàng ba sọc đỏ được Nghị Viên Vincent Sarmiento bảo trợ và được toàn thể 7 nghị viên của thành phố thông qua ngày 2-2-2009 với số phiếu 7 thuận, không phiếu chống.
Trong khi đó, từ Orlando của Tiểu Bang Florida, ông Tổng thư ký Trần Minh Hiền của Hội VAALA FLORIDA đã ký văn thư ngày 1 tháng 2 năm 2009 cho biết:
“Sau khi VAALA California triển lãm tranh ảnh (có hình cờ đỏ và tượng HCM) gây phẫn nộ trong cộng đồng. Ðường lối chủ trương thân cộng của VAALA California đã đi ngược lại chủ trương đường lối sáng tác của mọi nhà văn nhà thơ chính nghĩa quốc gia nên chiếu theo Biên bản cuộc họp VAALA Florida Chủ Nhật ngày 1 tháng 2 năm 2009 tại Orlando Florida, sau khi đã có cuộc biểu quyết và 100% thành viên VAALA Florida đã bỏ phiếu đồng ý giải tán Hội VAALA Florida. Nay thông báo cho cộng đồng và công chúng cùng văn nghệ sĩ Việt Nam hải ngoại, kể từ ngày 1 tháng 2 năm 2009, VAALA Florida chính thức không còn hoạt động nữa”.
Ðã vậy, ngày 3-2-2009, trường Belmont High School ở Los Angeles vừa treo cờ đỏ sao vàng của Cộng sản Việt Nam đã bị Cộng đồng Việt Nam Nam California lên tiếng phản đối. Cờ đỏ liền bị trường hạ xuống, như bao nhiêu trường hợp khác đã xảy ra, trước sự tức tối của Tổng Lãnh sự Cộng sản Việt Nam có mặt tại San Francisco, đồng nhịp với nỗi rung sợ con gà đá Madison Nguyễn, kẻ láo lường, phản bội, sống giữa lòng dân chủ lại làm chuyện trơ trẽn vùi dập dân chủ, đang từng ngày bối rối chờ bị bãi nhiệm ở thành phố San Jose.
Hẹn con thư sau
Giáo Già
Ôi! Những cánh đồng quê chảy máu
Ôi! Những cánh đồng quê chảy máu đã nêu bật được những khía cạnh nhức nhối và đau lòng này.
Friday, February 6, 2009
Brian Đoàn
Trích DCV Online
“Tôi hoàn toàn không phải là cộng sản như nguời ta dán nhãn cho tôi.” ‒ Brian Doan.
Thế Brian Doan là ai? Brian là một người đàn ông 40 tuổi. Như nhiều đàn ông khác cùng tuổi, Brian là con, là cha, là chồng.
Brian tốt nghiệp Cao học Mỹ thuật khoa nhiếp ảnh tại Đại học Mỹ thuật và Thiết kế Massachusetts Ông là một nhiếp ảnh gia và hiện là phó giáo sư môn nhiếp ảnh tại Đại học Cộng đồng Long Beach ở Califonia.
| “Thu Duc, Vietnam (2008)” và tác giả Nguồn: ANA VENEGAS, THE ORANGE COUNTY REGISTER |
Một tài liệu chuyên khảo của Brian Doan là The Forgotten Ones đã xuất bản năm 2004. Đây là một tài liệu bằng hình đen trắng ‒ khổ 7x11, dầy 110 trang ‒ về cuộc sống bất công, khổ nhọc của những thuyền nhân vượt biểm tìm tự do nhưng đã không được nhận đi định cư ở quốc gia thứ ba và đã kẹt lại Philippines một thời gian dài. Tác giả đặt tựa cho tài liệu chuyên khảo về góc của cộng đồng (tị nạn) Việt Nam này là “Những người bị bỏ quên”. Tập ảnh đã nói lên nỗi buồn, sự chia ly, chán chường, cảnh bị đàn áp, kỳ thị, bệnh tật, đói nghèo, tuyệt vọng, mất trí của những người di tản bị bỏ quên này.Tuy thế tác giả cũng trưng bày những tia hy vọng của “những người bị bỏ quên”, sức kiên tâm, lòng tin, cầu nguyện, hy vọng và lòng biết ơn. (Trích The Forgotten Ones , “Editorial Reviews”).
| The Forgotten Ones Nguồn: Brian Doan |
Tác phẩm “Những người bị bỏ quên” còn một điểm khác ‒ ngoài tính nghệ thuật, chuyên khảo ‒ đáng kể là chính tập ảnh này, “Những người bị bỏ quên”, đã trực tiếp góp một phần nhỏ giúp “Những người bị bỏ quên” đi định cư ở quốc gia thứ ba. Đề án sách “Những người bị bỏ quên” thu được hơn 12.000 đô la giúp những thuyền nhân Việt Nam sau cùng đi vào cuộc sống tự do. (Trích Thông cáo báo chí của VAALA, 26/07/2008).
Trong những ngày gần đây tên của Brian Doan lại được đề cập đến qua rất nhiều bài báo, bài viết trên mạng. Lý do, một tác phẩm khác của Brian, “Thu Đuc, Vietnam (2008)”, đã gây tranh cãi sôi nổi và phản đối mạnh mẽ trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại California.
Cuộc tranh cãi mang tiêu đề dính dáng tới “nghệ thuật” này tiếp tục tạo đối thoại rốt ráo từ những bài báo gần đây, thí dụ như bài Censorship of exhibit more offensive than art itself, của Nam-Giao Do đăng trên tờ Daily Bruin, cơ quan truyền thông của hội sinh viên Đại học California ở Los Angeles. Bản dịch của Nguyên Hân đăng DCVOnline.net ngày 04/02/2009 đã khiến bạn đọc ở đây đã sôi nổi góp ý. Tại sao thế?
Khoan nói tới tấm hình “Thu Duc, Vietnam (2008)” của Brian Doan tại cuộc triển lãm “F.O.B. II” của VAALA hồi tháng trước và cũng khoan nói tới tự do ngôn luận. Xin thử đọc câu đầu của cây bút trẻ, tây học, chuẩn bị vào làng truyền thông thế giới.
Ngay dòng đầu tiên của bài báo, Nam-Giao viết, “When he was 21 years old, my father fled a war-ravaged Vietnam with his family by boat.” (Khi 21 tuổi cha tôi đã cùng gia đình, bằng thuyền, vượt thoát khỏi Việt Nam bị tàn phá vì chiến tranh).
| Nam-Giao Do Nguồn: dailybruin.com |
Trước khi đòi người khác công bằng, xin tác giả công bằng với hơn 1 triệu thuyền nhân và trăm ngàn người khác đang ngủ sâu trong lòng biển (Trích The Refused:The Agony of the Indochina Refugees, B. Wain, Dow Jones Publishing Co., Hong Kong, 1981, p. 83.)
Tại sao cha mẹ của Nam-Giao phải liều chết bỏ quê hương xứ sở? Chắc chắn không phải vì Việt Nam bị chiến tranh tàn phá vì chiến tranh đã tàn phá Việt Nam từ hồi chống Pháp và suốt 21 năm nội chiến ‒ từ khi đất nước chia đôi (20/07/1954) đến ngày cộng sản toàn chiếm miền Nam Việt Nam. Suốt những năm chiến tranh tàn khốc đó làm gì có người Việt Nam nào bỏ nước ra đi để phải bị hãm hiếp, cướp biển hành hình, phải tự tử, và chết đuối, chết đói và chết khát trên biển.
Và còn dài hơn thế nữa, suốt dòng lịch sử Việt Nam, chưa khi nào người dân phải bỏ luỹ tre làng, rời bỏ đất nước ra đi hàng loạt như năm 1954 và 1975.
Tại sao? Cha mẹ của Nam-Giao cùng hơn 1 triệu đồng bào bỏ nước ra đi năm từ tháng Tư 1975 và suốt thập niên 1980 vì đại hoạ dân tộc. Cũng vì đại hoạ này mà gần 1 triệu đồng bào, trong đó có thể có cả ông bà của Nam-Giao, đã bồng bế nhau xuống thuyền bỏ quê hương miền Bắc vào Nam ... tìm cuộc sống tự do.
Vâng, đại hoạ của dân tộc Việt, chủ nghĩa cộng sản, là nguyên nhân chính khiến hơn 2 triệu người con dân nước Việt phải hai lần cùng thế kỷ
“Bỏ quê hương bỏ cả phố phường
Đánh mất tuổi thơ, chôn vùi kỷ niệm”
(Những Con Đường Hà Nội, Thơ Tạ Tỵ).
Trở lại với Brian Doan và tấm hình “Thu Duc, Vietnam (2008)”, trong một bài báo khác của Richard Chang đăng trên tờ Orange County Register, mang tựa đề Photographer set off Little Saigon, Brian nói, “Tôi hoàn toàn không phải là cộng sản như họ đã dán nhãn cho tôi.”
Về tấm hình “Thu Duc, Vietnam (2008)”, Brian nói đó là một nhận định về thời trang, về văn hoá dân gian và về nỗi chán chường của Việt Nam thời nay.
“Cô ấy sống trong một quốc gia cộng sản, nhưng hãy nhìn cô ấy. Cô ấy nhìn về chốn khác, mơ mộng xa xăm. Cô ta muốn thoát khỏi Việt Nam. Hồ Chí Minh ngay cạnh bên cô đó, nhưng trong cô không còn chủ nghĩa cộng sản. Cô ấy muốn mơ về những điều khác.”
Nhưng có một điều Doan biết chắc, ông là một nghệ sĩ và ông đang sống ở Hoa Kỳ, ông có quyền tự do bày tỏ quan điểm của mình. Tự do mà ông không thể có tại quê hương Việt Nam.
Vẫn theo Richard Chang, tác phẩm “Thu Duc, Vietnam (2008)” của Brian không chỉ gây phẫn nộ trong cộng đồng người Việt California mà còn làm sứt mẻ tình cảm gia đình giữa Brian và ông Doan Vi Han, cha của tác giả. ông Han là một cựu viên chức cao cấp phụ trách an ninh trước ngày Sài Gòn sụp đổ. Ông Han đã ngồi tù cộng sản 10 năm. Tác giả bức hình “Thu Duc, Vietnam (2008)” đươc nghe cha mình kịch liệt phản đối tác phẩm của mình qua các đài phát thnah Việt và Anh ngữ địa phương. Hai cha on họ Doan không nói chuyên với nhau cả tuần. Ngay cả những ngày Tết Nguyên Đán, Khi Brian về thăm gia đình ông Han vào phòng khoá cửa những sau cùng cũng trở ra đón con trai về ăn Tết. Cả nhà không ai đả động đến chính trị, không một lời nhắc đến “F.O.B. II”.
Tấm hình theo sau cũng là một cách bày tỏ quan điểm.
| Tranh không lời Nguồn: OntheNet |
Brian nói, “Tôi tin vào tự do ngôn luận. Tôi có thể loại bỏ một vài tác phẩm ra khỏi cuộc triển lãm. Nhưng nếu tôi sợ và làm như thế những người (không thích tấm ảnh) đó sẽ thắng.”
Về những cuộc biểu tình phản đối, Brian Doan cho rằng điều này biểu lộ một sự phẫn uất sâu xa hơn, sự bất lực của một số người không thể quên được niềm đau mất nước, mất quê hương, và mất căn cước của chính mình. Nhưng Brian nói, tại Mỹ ứng xử phải khác.
“Họ hành xử với tôi y như cộng sản. Chúng ta phải tốt hơn người cộng sản chứ. Đây là xứ sở của nhiều, rất nhiều cơ hội. Tôi may mắn đã có thể làm như thế. Nhưng tôi tin rằng còn nhiều người Việt Nam vẫn mắc kẹt trong cái bẫy hận thù.”
Tối thứ Ba vừa qua Brian có cuộc tiếp tân và buổi nói chuyện của tác giả và nghĩ sẽ có biểu tình nhưng điều này không làm Brian thay đổi chương trình.
“Tôi không phải là người chống cộng hay phù cộng sản. Tôi chỉ là một nghệ sĩ.”
| Cựu chiến binh Michael Burr Nguồn: bolsavik.com |
Tại đây Michael đội mũ lưỡi trai ghi hàng chữ cựu chiến binh, đeo huy chương Việt Nam Cộng Hoà trên ve áo veston và mặc áo thun mua ở Saigon năm 2006.
Michael Burr nói, “Tôi là công dân Mỹ. Tôi có quyền tự do bày tỏ quan điểm của mình.”
© DCVOnline
Thursday, February 5, 2009
Lời chúc Tết từ ngục tối
-
Qua con trai là Nguyễn Trí Dũng, ông Điếu Cày từ phòng biệt giam của trại tù Chí Hòa, đã gửi lời cám ơn đến tất cả các cơ quan truyền thông, các báo đài quốc tế, các tổ chức, cá nhân trên toàn thế giới, các anh chị em, bằng hữu xa gần đã nhiệt thành ủng hộ trao giải thưởng và lên tiếng bênh vực cho trường hợp của ông.
Nhân dịp Năm mới Kỷ Sửu, ông Điếu Cày chân thành chúc cho Dân tộc Việt Nam sẽ có một tương lai tốt đẹp, tươi sáng. Chúc phong trào Dân Chủ của Việt Nam vững vàng tiến bước. Chúc tất cả các anh chị em giữ ngọn lửa yêu nước nồng nàn.
Chúc tất cả các anh chị em trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự do và các blogger luôn giữ ngòi bút ngay thẳng trong sáng , giữ khí tiết và lòng can trường trước mọi hoàn cảnh. Đặc biệt ông gửi lời cám ơn đến chị Phương Thy ở hải ngoại đã đại diện ông để nhận thay giải Nhân quyền 2008 do Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam trao tặng ngày 14/12/2008.
Hiện tại, dù bản án của phiên tòa phúc thẩm đã tuyên y án, ông Điếu Cày vẫn bị biệt giam như còn trong giai đoạn hỏi cung, không được tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Để giữ tinh thần minh mẫn, ông Điếu Cày làm thơ và dùng những túi nylon gói đồ mà thân nhân gửi thăm nuôi để se sợi, kết thành những chiếc nhẫn rất chắc chắn, xinh đẹp. Điều đáng lưu ý là ông còn bị 3 tên tù "đại bàng" giam chung phòng suốt ngày đêm gây sự để có cớ đánh đập ông. Xin mọi người tiếp tục lên tiếng cho nhà Dân báo Điếu Cày.
Tags: điếu_cày Tuesday January 27, 2009 - 04:56am (AST) Permanent Link | 22 Comments
HKVN mở ngân hàng xuất nhập cảng lậu ào ạt
| Việt Báo Thứ Tư, 2/4/2009, 12:00:00 AM |
HKVN Mở Ngân Hàng Chui Xuất Nhập Cảng Lậu Ào Ạt Vụ buôn lậu từ Nhật về VN là một phần của hệ thống ngân hàng chui... theo bản tin đài VOA hôm 3-2-2009. Bản tin VOA kể tóm lược như sau. Các thành viên thuộc lực lượng cảnh sát của 14 huyện ở Nhật Bản cùng làm việc trong cuộc điều tra vụ được cho là một số nhân viên của các toán bay của hãng Hàng Không Việt Nam đưa lậu hàng đánh cắp hôm thứ Hai cho hay: tiền lời kiếm được trong các vụ này được chuyển tới cho một người trung gian. Theo nhật báo Yomiuri, cảnh sát nói rằng ít nhất 10 tiệm chạp phô ở hai huyện Gunma và Hyogo đã mua những món hàng đưa lậu vào Nhật và tiền lời đã được người trung gian vừa kể dùng để mua thêm những món hàng đánh cắp. Cảnh sát nói rằng nhóm này đã lợi dụng khoảng cách biệt lớn về giá cả giữa Nhật Bản và Việt Nam và đã trao đổi những thực phẩm và những món hàng bị đánh cắp cho nhau, thay vì trả bằng tiền mặt, và như vậy thiết lập một hệ thống tương tự như một ngân hàng chui. Tin nói rằng từ năm 2006, cảnh sát đã loan báo nhiều vụ đánh cắp trong các cửa hàng liên quan tới nhiều nhóm người Việt, trong đó một số hàng hóa trị giá tổng cộng khoảng 140 triệu Yen đã bị đánh cắp. Cảnh sát đã bắt giữ 84 người về những vụ đánh cắp này và về những tội trạng khác nữa. Tháng Chạp vừa rồi, Bộ chỉ huy ban điều tra hỗn hợp bắt giữ 4 người mà người ta tin là những người cầm đầu tổ chức này. Bốn người này là ông Đặng Xuân Hợp, 33 tuổi, một tổ phó tổ bay của Việt Nam Airlines bị cho là đã chuyển vận các món hàng bị đánh cắp, một người đàn ông 43 tuổi và người vợ 39 tuổi thuộc vùng Mitaka ở Tokyo là những người mua bán đồ đánh cắp, và một phụ nữ 34 tuổi ở Thành Phố Sài Gòn. Người ta tin là người phụ nữ chưa được cho biết tên này là người cầm đầu tổ chức. Phi công Đặng Xuân Hợp đã bị truy tố về tội chuyển vận hàng đánh cắp và sau đó đã lại bị bắt giữ vì bị nghi mua các món hàng bị đánh cắp. Cặp vợ chồng tại Mitaka bị buộc tội mua các món hàng bị đánh cắp. Cảnh sát cũng đã có trong tay một án lệnh để bắt giữ người phụ nữ tại Thành Phố Sài Gòn bị nghi mua các món hàng bị đánh cắp. Theo tin của nhóm điều tra, người phụ nữ ở Thành Phố Sài Gòn đã đưa cho phi công Đặng Xuân Hợp bánh phở để ông Hợp đưa vào Nhật trong hành lý hoặc các thùng giấy chở theo trên phi cơ mỗi khi ông nằm trong toán bay. Sau khi mang vào Nhật, ông Hợp giao hàng tận tay cho một tiệm chạp phô trong vùng Isezaki thuộc huyện Gunma. Tiệm chạp phô chuyển tiền mua món hàng này vào một tài khoản của người trung gian, và người này dùng tiền đó để mua thêm những món hàng do các nhóm hoặc cá nhân đánh cắp tại các cửa tiệm của Nhật. Theo luật lệ của Nhật, thực phẩm phải trả thuế khi đưa vào Nhật. Tuy nhiên, phi công Đặng Xuân Hợp không kê khai các món hàng này với hải quan Nhật và nói rằng đây là những món quà mang cho bạn. Giá bánh phở và các thực phẩm khác của Việt Nam tại Nhật đắt gấp 10 lần giá tại Việt Nam, và khi đưa lậu vào Nhật, ông Hợp không phải trả cước phí chuyển vận và cũng không phải qua những thủ tục thuế và hải quan. Theo cảnh sát Nhật, tổ chức này tin rằng dùng thực phẩm để thanh toán cho các món hàng mà nhóm mua vào hữu hiệu hơn dùng tiền rất nhiều. Cảnh sát cũng tin là ông Đặng Xuân Hợp đã nhận từ một người trung gian tại một khách sạn ở Osaka những món hàng như mỹ phẩm và băng video bị đánh cắp tại các tiệm tạp hóa của Nhật rồi chuyển vận các món hàng này về Việt Nam qua những chuyến bay cất cánh từ sân bay Kansai. Cảnh sát thuật lại lời ông Hợp khai là được cấp trên giới thiệu với người phụ nữ tại Thành Phố Sài Gòn, và rằng ông đã vận chuyển các món hàng bị đánh cắp để lấy tiền thưởng và chịu trách nhiệm việc chuyên chở các món thực phẩm vào Nhật. Chủ nhân của một cửa tiệm chạp phô khai là đã mua các thực phẩm này của người phụ nữ vừa kể từ 3 tới 4 năm nay, và thường nhận được hàng giao tới tận cửa tiệm. Cảnh sát Nhật tin rằng người phụ nữ này là người duy nhất biết rõ toàn bộ hoạt động của nhóm. Những người lưu lại quá hạn tại một quốc gia thường sử dụng những loại ngân hàng chìm, trái phép, để gửi tiền về quê nhà. Các ngân hàng này thanh toán những khoản tiền chuyển nhượng bằng tiền mặt được góp vốn ở cả hai nước. Cảnh sát Nhật tin là nhóm trong vụ này đã dùng thực phẩm thay cho tiền mặt để tránh khỏi bị cảnh sát phát giác và để tăng tối đa mức lợi nhuận của mình. Bản tin Đài VOA không bình luận, tuy nhiên người đọc không thể nghĩ rằng Ban Giám Đốc Hàng Không Việt Nam không biết gì về các hoạt động kinh tài xuyên đaạ dương và liên hệ tới 84 người. |
Wednesday, February 4, 2009
Hội đồng thành phố Santa Ana ủng hộ Nghị quyết 85 A vinh danh Cờ Vàng
Tuesday, February 3, 2009
Luật sư Lê Trần Luật: Luật của CSVN chứa đựng nhiều điều vô lý, lạc hậu
Tại Hà Nội, vào ngày 29 tháng 12 năm 2008, trong hội nghị của ngành tư pháp về triển khai công tác tư pháp năm 2009, Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã nói: "Việc điều hành của chính phủ phải theo luật pháp, người dân, các doanh nghiệp cũng phải làm theo luật pháp, nhưng luật pháp còn nhiều vướng mắc. Nếu chúng ta không quyết liệt tháo gỡ sẽ khó khăn trong điều hành. Chính vì vậy, việc triển khai thực hiện tốt công tác tư pháp năm 2009 của Bộ Tư pháp sẽ góp phần cùng Chính phủ giải quyết tốt khâu điều hành, giải quyết những khó khăn của đất nước".
Từ Sài Gòn, luật sư Lê Trần Luật của văn phòng luật sư pháp quyền đã trả lời những câu hỏi của Hiền Vy về lời phát biểu đó.
Hiền Vy: Trong bài nói chuyện vào ngày 29 tháng 12 năm 2008 tại Hà Nội, Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã nói: "Việc điều hành của Chính phủ phải theo luật pháp, người dân, các doanh nghiệp cũng phải làm theo luật pháp, nhưng luật pháp còn nhiều vướng mắc. Theo luật sư thì luật pháp Việt Nam có những vướng mắc như thế nào mà ông Dũng muốn tháo gỡ ?
LS Lê Trần Luật: Hệ thống pháp luật Việt Nam rất lộn xộn chứ không phải vướng mắc. Nếu hiểu ở cấp độ pháp lý thì vướng mắc có nghĩa là những điều luật bị mâu thuẫn lẫn nhau. Theo tôi nhận định thì hệ thống pháp luật Việt Nam khá lộn xộn. Vấn đề nó nằm trong tư duy của những nhà quản lý, tư duy của nhà cầm quyền. Trong tư duy họ tự mâu thuẫn lẫn nhau giữa quyền lực và một hệ thống pháp luật dân chủ bên ngoài.
Chính sự vướng mắc trong tư duy của họ đã dẫn đến việc khi họ tiến hành làm luật hay khi họ tiến hành thực hiện những điều luật đã quy định nó trở nên lộn xộn và không có một trật tự nào hết. Nói như thủ tướng là vướng mắc thì chưa chính xác mà phải nói là luật pháp Việt Nam còn rất nhiều lộn xộn. Hay nói là một hệ thống pháp luật còn rất là mong muội, sơ khai.
Hiền Vy: Xin luật sư nói rõ hơn về cái mà luật sư mới bảo là luật pháp Việt Nam không chỉ là vướng mắc mà là lộn xộn, thưa luật sư, cái lộn xộn đó như thế nào?
LS Lê Trần Luật: Cái căn nguyên của sự lộn xộn đó là ở trong tư tưởng của những nhà lãnh đạo. Đó là tư tưởng tham quyền và một cái bên ngoài cần một hệ thống pháp luật dân chủ. Dưới cái sự tham quyền lực này với cái ý niệm dân chủ là 2 cái đã mâu thuẫn với nhau. Còn về lộn xộn thì lộn xộn ngay từ cái khâu làm luật. Như khi chuẩn bị trình cho quốc hội một dự án luật thì chính quyền lại giao cho cơ quan chủ quản về cái luật đó để thực hiện cái dự thảo luật.
Ví dụ như khi họ làm luật doanh nghiệp thì lại giao cho Bộ Kế hoạch Đầu tư làm, như thế thì theo nguyên lý, cơ quan hành pháp tự tạo ra một dự thảo luật thì họ luôn luôn có khuynh hướng là dành lấy quyền luật cho cơ quan hành pháp. Ngay từ ban đầu nó đã chứa đựng sự lộn xộn và cái cách thức làm luật.
Cái thứ hai là những vấn đề về Đại biểu Quốc hội của Việt Nam. Có thể nói rằng đại biểu quốc hội là một đại biểu không chuyên. Nhận định của họ có thể nói là thiếu chiều sâu hay là thiếu góc độ pháp lý đủ sâu sắc để mà đánh giá từng điều luật một. Ngay khâu làm luật đã thể hiện một cách tiến hành lộn xộn. Khi cách thức tiến hành lộn xộn thì chắc chắn điều luật sẽ không ổn được
Một căn nguyên nữa đó là, lâu nay nhà nước Việt Nam không có tôn trọng những qui luật khách quan khi làm luật. Một khi mà họ còn nghĩ rằng pháp luật là ý chí của nhà cầm quyền thì khi đó họ sẽ không làm luật được, bởi vì, pháp luật có một bản chất quan trọng là bản chất khách quan, hay nói đúng hơn là pháp luật không có mục đích tự thân mà pháp luật phải dựa trên những nhu cầu khách quan của xã hội, chứ không phải dựa theo ý chí của nhà cầm quyền.
Khi mà pháp luật dựa trên ý chí của nhà cầm quyền thì nó sẽ xung đột với nhu cầu khách quan và sẽ không bao giờ được áp dụng trôi chảy trong thực tế, hay nói đúng hơn là khi đó nó sẽ rất là lộn xộn khi áp dụng điều luật trong thực tế bởi vì nhu cầu khách quan không cần điều đó nhưng nhà làm luật muốn ép cái khách quan, ép cái nhu cầu của xã hội vào trong ý muốn của mình thì không bao giờ thực hiện được.
Phải hủy bỏ Điều 4
Hiền Vy: Căn bản luật pháp của VN dựa trên luật pháp tây phương, mà luật pháp tây phương thì dựa trên sự phân quyền rõ rệt giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp. Thưa, trong điều kiện chính trị tại Việt Nam, làm cách nào để có sự phân định đó?
LS Lê Trần Luật: Trong điều kiện Việt Nam, chỉ có một cách thức là cho đa nguyên, đa đảng thì khi đó mới có thể thực hiện được sự phân quyền một cách rõ rệt. Khi khoa học về pháp lý người ta nghĩ ra được cách phân quyền, đó là lập pháp, hành pháp và tư pháp.
Sở dĩ người ta phân quyền như thế là vì quyền lực được tách ra làm 3 nhóm. Ba nhóm quyền lực này đối trọng và hạn chế lẫn nhau để tránh dẫn đến một chế độ độc tài. Còn ở Việt Nam, nói là có phân quyền nhưng phân quyền một cách tập trung, có nghĩa là 3 quyền này vẫn nằm trong một thế lực lãnh đạo. Nhà nước bảo rằng có lập pháp, hành pháp và tư pháp nhưng cả 3 quyền này chỉ được phân trên mặt hình thức thôi còn nội dung thì vẫn nằm trong tay đảng cộng sản.
Vấn đề đặt ra là nhà cầm quyền có thực sự muốn phân bố quyền lực của mình theo cách của khoa học pháp lý phương tây đã làm hay không? Tôi cho rằng, ở ViệtNam, đảng cộng sản không muốn phân chia quyền lực, bằng cách họ đã ghi hẳn trong điều 4 hiến pháp rằng đảng cộng sản là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước.
Điều đó có nghĩa là quyền lập pháp, quyền hành pháp và quyền tư pháp đều nằm trong tay đảng cộng sản. Như thế thì không có sự phân quyền ở đây. Còn làm thế nào để có sự phân quyền thì theo tôi chỉ có một giải pháp duy nhất là cho đa đảng
Hiền Vy: Làm sao để xây dựng một nhà nước pháp quyền cho ViệtNam ?
LS Lê Trần Luật: Trước hết cần phải hiểu tư tưởng nhà nước pháp quyền ViệtNam. Về mặt nội dung, pháp luật phải tôn trọng những qui luật khách quan, hay nói đúng hơn là trong tư tưởng của các nhà lãnh đạo phải nghĩ rằng pháp luật là một nhu cầu khách quan. Pháp luật không có mục đích tự thân của mình mà pháp luật phải tương thích và phù hợp với những nhu cầu khách quan, chứ pháp luật không thể là ý chí của giai cấp cầm quyền được.
Nhà cầm quyền Việt Nam hay nói là làm sao để cho chính sách của đảng, pháp luật của nhà nước đi vào đời sống. Tôi cho rằng, tư duy như thế là phản khoa học. Chúng ta cần phải tư duy ngược lại, là làm sao cho đời sống xã hội đi vào trong chính sách của đảng và đi vào trong pháp luật của nhà nước, chứ không phải là luật pháp đi vào trong đời sống. Khi có tư duy phù hợp với khoa học như thế thì họ mới xây dựng được nhà nước pháp quyền ở mặt nội dung.
Về mặt hình thức, nhà nước pháp quyền phải bảo vệ tính tối cao của pháp luật, tính thượng tôn của pháp luật. Tính thượng tôn của pháp luật chỉ có thể được bảo đảm khi mà không còn một đảng lãnh đạo.
Một đảng lãnh đạo thì sẽ không tôn trọng những qui định của pháp luật nên cần phải có một chế độ đa nguyên, đa đảng để làm đối trọng quyền lực. Sự đối trọng quyền lực bắt buộc những người lãnh đạo phải tuân theo pháp luật. Tất nhiên là còn nhiều vấn đề khác nhưng trong lần này tôi chỉ có thể nói đến 2 vấn đề lớn đó.
Hiền Vy: Xin cảm ơn luật sư Lê Trần Luật.
(Nguồn: RFA, ngày 2.2.2009)
Tại hội nghị trung ương 9: Nhân sự luẩn quẩn loanh quanh
Hội nghị trung ương 9 đảng Cộng sản không tránh khỏi phải bàn đến việc chấn chỉnh và bổ sung nhân sự. Dù cho hầu hết 14 vị uỷ viên bộ chính trị đều muốn giữ nguyên như cũ (“Vũ Như Cẫn”) để yên ổn tại vị hơn 2 năm nữa.
Nhưng Hội nghị 9 này phải đóng vai trò Mini Đại hội - Đại hội nửa nhiệm kỳ, nên nó buộc phải bàn đến chuyện thay đổi nhân sự, nghĩa là thay đổi, bổ sung Ban chấp hành trung ương và bộ chính trị.
Theo tin tức tiết lộ ra câu lạc bộ Thăng Long, Hội nghị trung ương đã để đến 4 ngày bàn về thay đổi nhân sự. Và nhiều cuộc to tiếng sát phạt nhau đã vọng ra bên ngoài.
Việc ông Mạnh về nghỉ đã thành chuyện thật, vì ông đã sang tuổi 69, vượt tuổi nghỉ hưu 65 đến 4 tuổi, và theo đúng lời ông từng hẹn hơn 2 năm trước là chỉ ở thêm nửa nhiệm kỳ. Kỳ này ông vẫn còn nài để mặc cả, xin cho cậu con trai Nông Quốc Tuấn vào Trung ương trong danh sách bổ sung trung ương, điều mà ông đã thất bại hơn 2 năm trước. Thì ra vị số 1 của chế độ vẫn có thể không biết trơ trẽn là gì. Ai cũng biết còn ông Mạnh tại vị thì vụ án PMU18 và vụ án PCI quan hệ với nước Nhật sẽ còn tắc tị dài dài, vì ông Mạnh đã bảo kê cho những kẻ tội phạm, từng là ân nhân của con cái ông trong ngành Giao thông vận tải, ngành nổi tiếng là lắm "màu", cờ bạc và ăn chơi vung vít.
Ai sẽ thay ông Mạnh ? Ông Triết thèm vị trí này, kiêm nhiệm chức Chủ tịch nước, nhưng bệnh ung thư không cho ông hy vọng. Ông Nguyễn Tấn Dũng cũng muốn chức này, nhàn hơn chức thủ tướng, nhưng ông không còn đủ uy tín, sau khi làm nông dân đồng bằng sông Cửu Long mất đứt 2 tỉ đôla xuất khẩu hụt lúa, mà không có một lời xin lỗi. Ông Trương Tấn Sang thì thèm chức vị này ra mặt, nhưng ông mang nhiều tiếng không đẹp: "công tử Bạc Liêu", "play boy", nhiều bê bối, từng dính sâu vụ Năm Cam, "ưa ăn nhậu và mát mẻ", "thích hiếu hỉ" hơn là làm việc...
Để xem mặt mũi tổng bí thư mới của đảng sẽ là ai, trong 2 ngày nữa.
Hay là sẽ để treo, với nguyên trạng, kiểu đèn cù. Loanh quanh để... về chỗ cũ.
Còn bổ sung bộ chính trị? Người ta được biết ông Tô Huy Rứa, trưởng ban tuyên giáo, ông Nguyễn Thiện Nhân, phó thủ tướng, bộ trưởng giáo dục và đào tạo, bà Tòng Thị Phóng trưởng ban Dân vận (hay Dân giận vì bị mất đất?), là những người được nhắc đến, đều là những nhân vật trung bình, mờ nhạt.
Còn những người trong bộ chính trị bị chê bai, "mổ xẻ" trong hội nghị được tiết lộ là có ông Lê Thanh Hải, bí thư thành uỷ, nguyên chủ tịch Sài Gòn, trong tội ăn quá nhiều đất cát và bất động sản, còn đồng mưu với bị cáo Huỳnh Ngọc Sỹ trong vụ án lớn PCI đang tắc nghẽn, cũng là thông gia của ông Hải; ông Phạm Quang Nghị với vụ án tham nhũng lưu cữu khi còn làm bộ trưởng văn hoá, ăn bớt hàng triệu frăng trong vụ chính phủ Pháp viện trợ tân trang Nhà Hát Lớn Hà Nội, gần đây mắng mỏ dân thủ đô "chuyên ỷ lại chính quyền", lại còn xuyên tạc một cách thấp hèn lời tâm huyết của Ngài Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt. Có ý kiến nên cho ông Nghị về nghỉ sớm vì kỷ niệm Ngàn năm Thăng Long với bí thư thành uỷ bê bối thì rất khó coi.
Cũng có tin ông Trương Vĩnh Trọng phó thủ tướng chuyên trách chống tham nhũng có thể bị mất chức uỷ viên bộ chính trị, vì quá ư bất lực và bất động trong việc chống tham nhũng - giặc nội xâm, được coi là nhiệm vụ ưu tiên số 1 của chế độ.
Cũng có tin ở Bộ Nội vụ, cuộc xung đột ngầm giữa ông bộ trưởng Lê Hồng Anh và ông Thứ trưởng thường trực Nguyễn Khánh Toàn - một nhân vật nhiều mưu đồ và tham vọng đã được giải quyết, với việc chỉnh đốn, sắp xếp lại ở bộ nội vụ, cho ông Nguyễn Khánh Toàn về nghỉ và đưa ông Lê Hồng Anh về làm bí thư thành uỷ Sài Gòn, thay ông Hải về nghỉ.
Xin thông báo vài tin vắn hiếm hoi tiết lộ từ Hà Nội dể các bạn tham khảo, với những thận trọng cần thiết.
Quý mến chào các bạn.
Paris 13-1-2009 - Bùi Tín
14 Uỷ viên Bộ Chính trị Đảng Công sản Việt Nam không ai mất ghế
Những đồn đại là tại Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 9 sẽ có sự xáo trộn trong hàng ngũ lãnh đạo chóp bu là có thể một số người trong Bộ Chính trị hiện nay có thể bị mất ghế. Nhưng rốt cuộc mọi việc vẫn như cũ, chẳng có ai phải rời bỏ cái ghế đầy quyền uy này.
Trước hội nghị người ta nghĩ ông Lê Thanh Hải, Bí thư Thành uỷ thành phố Hồ Chí Minh sẽ bị lung lay cái ghế Uỷ viên Bộ Chính trị vì bị tai tiếng trong vụ bê bối PCI khiến cho Nhật Bản quyêt định tạm ngưng cung câp vốn ODA cho Việt Nam. Có người còn đoán là ngay đến cái ghế Tổng bí thư của ông Nông Đức Mạnh cũng bị lung lay vì đức chẳng có, mà tài thì nông cạn. Nhưng đến khi hội nghị kết thúc vào chiều 13/1/2009, mọi sự dàn xếp, chia sẻ quyền lực đã được ổn thoả giữa phe bảo thủ và cấp tiến. Hai phe tuy có mâu thuẫn, nhưng vì quyền lợi sống còn của mỗi phe nên tạm thời phải dàn hoà để bảo toàn đươc cái ghế của phe mình trong Bộ Chính trị.
Tuy nhiên phe bảo thủ có phần lấn lướt hơn, bởi cái ghế Bộ Chính trị còn khuyết không bầu được ở Hội nghị Trung ương lần thứ nhất đến chiều ngày 13/1/2009, đã được trao cho Tô Huy Rứa, Bí thư Trung ương Đảng, người của phe bảo thủ. Hiện nay Tô Huy Rứa giữ Ban Tuyên giáo Trung ương và Hội đồng lý luận Trung ương. Hai nhân vật khác của phe bảo thủ là Ngô Văn Dụ, năm giữ chức Chánh văn phòng Trung ương Đảng và Hà Thị Khiết nắm giữ Trưởng ban Dân vận Trung ương được bầu bổ sung vào Ban Bí thư Trung ương Đảng…
Thế là màn kịch về nhân sự ở Hội nghị Trung ương 9 đã kết thúc. Bộ máy cầm đầu chóp bu Đảng Cộng sản Việt Nam tạm thời chưa có gì thay đổi. Với khuôn mặt 15 Uỷ viên Bộ Chính trị người ta thấy rõ triễn vọng đen tối của đất nước Việt Nam những ngày sắp tới: Tham nhũng tiếp tục hoành hành trắng trợn hơn. Tư do, dân chủ sẽ càng bị bóp nghẹt nhiều hơn. Khoảng cách giữa kẻ giầu sang trên sự bóc lột, đục khoét, tham nhũng và người nghèo sẽ có khoảng cách ngày càng xa hơn.
Lê Phương Nga
Cái chết của một dòng sông
Cái chết của một dòng sông
Đỗ Thái NhiênTừ hơn một thập niên qua, tại Việt Nam, dư luận quần chúng cũng như báo chí đã có những tranh cãi ồn ào về sự việc công ty Vedan ra đời năm 1991, chuyên sản xuất bột ngọt, tinh bột và các hóa chất khác… Vedan là công ty với vốn 100% của Đài Loan đã gây ô nhiễm môi trường, làm cho tôm, cá chết hàng loạt trên sông Thị Vải. Năm 1995, một cách gián tiếp nhận lỗi về phần mình, công ty Vedan chấp nhận tự nguyện đóng góp 15 tỷ đồng Việt Nam để trợ giúp những nơi xảy ra tai nạn cá tôm chết hàng loạt.
Ngày 12 tháng 09 năm 2008, công ty Vedan bị bắt quả tang là đã xả nước hóa chất phế thải chảy trực tiếp xuống sông Thị Vải. Bề ngoài công ty Vedan cho xây dựng một hệ thống giả xử lý nước thải. Dung tích của hồ chúa nước dành cho sản xuất là 60.000 thước khối. Tuy nhiên, đàng sau hệ thống giải quyết nước thải giả kia, Vedan lại bí mật thiết kế một hệ thống ngầm rất tinh vi (1) để xả thẳng nước thải độc hại xuống đáy sông Thị Vải. Trong trường hợp bị thanh tra, nhân viên Vedan chỉ cần một động tác gọn nhẹ là có thể làm cho hệ thống xử lý nước thải giả vận hành rầm rộ để dễ dàng qua mặt đoàn thanh tra. Công việc giải quyết chất thải theo đúng luật bảo vệ môi sinh rất tốn kém. Đó là lý do giải thích tại sao Vedan đã gian dối buộc sông Thị Vải mỗi ngày phải nhận khoảng 50 ngàn thước khối nước thải độc hại. Mười bốn năm qua sông Thị Vải hứng chịu hàng chục triệu thước khối chất độc. Ngày nay, hai bên bờ sông Thị Vải bốc mùi hôi thối, nước sông đen ngòm, tôm cá hoàn toàn vắng bóng. Sông Thị Vải đã chết. Tiến sĩ môi trường Nguyễn Hữu Ninh từ Hà Nội cho rằng khi xây dựng nhà máy, công ty Vedan đã khai gian ở phần đánh giá tác động của nhà máy đối với môi trường chung quanh. Đó là cốt lỏi của câu chuyện Vedan giết chết Thị Vải.
| Ts. Lâm Minh Triết Nguồn: thuonghieuviet.com |
Ngày 02/11/2008, phóng viên Đỗ Hiếu của đài Á Châu Tự Do cho biết: Bộ Tài Nguyên và Môi Trường đã ra quyết định tạm đình chỉ hoạt động sản xuất của Vedan cho đến khi hoàn thành biện pháp xử lý nước thải theo đúng tiêu chuẩn bảo đảm an toàn về môi sinh. Thế nhưng mãi cho đến ngày 30/10/2008 Vedan vẫn chưa chấp hành nghiêm chỉnh các yêu cầu cấp thiết của Bộ Tài Nguyên Môi Trường.
Ngày 07/11/2008, Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CHXHCNVN nhấn mạnh cần phải duy trì việc sản xuất kinh doanh của Vedan để giải quyết việc làm, bảo đảm quyền lợi cho công nhân.
Ngày 19/12/2008, báo Người Lao Động ở Hà Nôi loan báo:
Sự thiệt hại do Vedan gây ra cho sông Thị Vải và cho cư dân tỉnh Đồng Nai là hiển nhiên và vô cùng trầm trọng. Thế nhưng phản ứng của Hà Nội chỉ có tính chiếu lệ. Ngay cả số tiền phạt chỉ là 17.000 Mỹ kim, Vedan cũng lờ đi không nộp phạt. Những hành động bao che của CSVN dành cho Vedan được dựa vào hai lý lẽ căn bản một là Hà Nội cho rằng “ Vụ việc Vedan không có bằng chứng cấu thành để khởi tố hình sự”. Hai là Hà Nội yêu cầu người dân phải tự mình đi kiện Vedan, nhà nước CSVN không thể kiện giùm.Người dân phải tự đi kiện để đòi công ty Vedan bồi thường thiệt hại chứ nhà nước không thể dứng ra kiện giùm. Người Lao Động còn nhấn mạnh: ai có quyền lợi bị xâm hại, chính người đó mới có quyền khởi kiện. Cơ quan nhà nước tức tỉnh Đồng Nai kiện giùm là sự việc bất bình thường.
Mỗi quốc gia có hệ thống luật pháp riêng. Tuy nhiên thế giới có những nguyên tắc chung về luật pháp, gọi tắt là nguyên tắc pháp căn quốc tế. Đến chừng mực nào thì hành động của một người bị xem là có tính hình sự? Nguyên tắc pháp căn trả lời rằng tính hình sự được xác định bởi hai thành tố.
Thứ nhất: hành động của bị can có tính gian trá. Vedan thiết lập hai hệ thống thoát nước. Hệ thống giả chỉ dùng để dối gạt giới chức kiểm tra môi sinh. Hệ thống bí mật dùng để thường xuyên thải hóa chất độc hai vào lòng sông Thị Vải. Như vậy hành động của Vedan là một gian dối lớn. Một mưu tính rất hiểm ác.
| Máy vận hành hệ thống xả nước thải lén của Công ty Vedan VN; Một đường ống xả chất thải không qua xử lý Nguồn: baovietnam.vn/Ảnh: Cục CSMT |
Có thể nói được rằng trên thế giới này, ngoài trừ CSVN, không ai không nhận ra tính hình sự trong vụ Vedan. Đối với những vụ án hình sự, cơ quan công tố (Viện Kiểm Sát) phải đứng khởi tố. Người bị thiệt hại chỉ đứng dân sự nguyên cáo để đòi bồi thường thiệt hại. Do đó lý luận cho rằng nhà nước CSVN không thể đi kiện Vedan giùm cho người dân hẳn nhiên là lý luận của nhà cầm quyền thiếu hẳn những hiểu biết sơ đẳng về luật pháp.
Vedan vi phạm luật hình sự, CSVN không dám truy tố. Ngược lại CSVN nhanh chóng giam tù tất cả những ngừoi đòi hỏi tự do dân chủ, tự do tín ngưỡng, tự do báo chí... Mặc dầu những người này hành động ôn hòa, không hề gian dối, không hề gây thiệt hại cho xã hội. Tại sao CSVN có thái độ bên bảo vệ, bên đàn áp như vừa kể? Câu trả lời như sau.
Đài Loan là quốc gia gốc của công ty Vedan. Vedan chuyên sản xuất: bột ngọt, tinh bột nước đường, acid glutamic, hóa chất lysine (α-amino acid - DCVOnline) và các loại hóa chất khác. Sản phẩm do Vedan sản xuất được thị trường thế giới tiêu thụ rất mạnh. Tuy nhiên luật lệ bảo vệ môi sinh đòi hỏi công ty biến chế ra những sản phẩm kia phải trả một phí tổn rất cao. Nhằm giảm thiểu tối đa phí tổn bảo vệ môi sinh trên lãnh thổ Đài Loan năm 1991 Vedan khởi công xây dựng nhà máy trên khu đất diện tích 120 hecta, tại xã Phước Thái, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai, Đông Nam Saigon. Website của Vedan Đài Loan (www.vedan.com) xác nhận:
“Hiện nay qui mô sản xuất bột ngọt và acid glutamic của công ty Vedan Việt Nam đã có thể thay thế cho Vedan Đài Loan, trở thành nhà máy sản xuất lớn nhất thế giới”.
Nhìn vào diễn trình bành trướng Vedan tại Việt Nam: Từ Đồng Nai qua Gia Lai đến Bình Phước, giới quan sát hiểu ngay rằng: CSVN và Vedan đang gắn bó với nhau thông qua trao đổi quyền lợi.
Một đàng là tư bản Đài Loan. Vedan có tiền vốn, có máy móc, có chuyên viên chế tạo ra sản phẩm. Vedan cần tiêu hủy rác hòa chất, nhưng không muốn trả chi phí bảo vệ môi sinh.
Đàng kia là tư bản đỏ Việt Nam. Nhờ vào bản chất của chế độ độc tài khắc nghiệt, tư bản đỏ Việt Nam có khả năng cung cấp cho Đài Loan giá lao động rẽ mạt và nhất là cung cấp cho Đài Loan quyền được tùy nghi sử dụng lãnh thổ Việt Nam làm bãi rác chứa hóa chất độc hại của Vedan. Dĩ nhiên bãi rác kiểu CSVN chỉ biết chứa rác, mọi kỹ thuật bảo vệ môi sinh đều bị CSVN dẹp bỏ. CSVN chỉ cần tiền cho thuê bãi rác.
So chiếu những cái có và những cái cần của hai đàng mọi người hiểu ngay là tại sao Đài Loan Vedan và CSVN gắn bó với nhau, tai sao CSVN chỉ phạt 17000 Mỹ Kim nhưng Đài Loan lại lờ đi, không nộp phạt, tại sao CSVN khúm núm trước Vedan , và sau cùng, tại sao dòng sông Thị Vải bị cưởng bách đi vào cõi chết.
Viết về cái chết của Thị Vải, bài viết này muốn nêu bật thực tế rằng tại Việt Nam ngày nay có rất nhiều dòng sông, rất nhiều miền đất đã chết hay sẽ chết như Thị Vải đã chết. Trên quê hương Việt Nam mỗi lần một phần lãnh thổ, một vùng biển bị mang đi triều cống Bắc Phương, hoăc một dòng sông, một vùng đất gục chết trong môi sinh khắc nghiệt là mỗi lần CSVN có cơ hội chiếm giữ thêm lợi lộc tài chánh và quyền hành. Đó là nội dung tội ác phản quốc của CSVN.
Đường dây buôn lậu
Việt Nam hiện nay có một đường dây buôn lậu quốc tế. Đọc bài sau đây được trích từ BBCVietnamese.com để thấy rõ ràng hơn.
Báo Nhật nói về đường dây buôn lậu ở VNA
| | |
| Báo Nhật nói có cả đường dây buôn lậu hàng từ Việt Nam sang Nhật |
Báo Nhật tờ Yomiuri Shimbun công bố các chi tiết về đường dây buôn lậu của cựu phi công Hàng không Quốc gia Việt Nam, ông Đặng Xuân Hợp vào Nhật Bản.
Theo bài trên báo ngày 3/02/2009, đường dây chuyển lậu hàng từ Việt Nam vào Nhật là một phần của hệ thống mua hàng ăn cắp từ Nhật để đem ra khỏi nước này.
Bài báo nói điều tra từ 14 địa phương của Nhật cho thấy ít nhất 10 cửa tiệm tại Gunma và Hyogo mua hàng của đường dây mà ông Hợp chỉ là một mắt xích.
Cảnh sát Nhật từ năm 2006 đã điều tra những người Việt mua bán hàng ăn cắp từ các siêu thị và tiệm bán đồ của Nhật.
Nhưng nối hai đoạn của đường dây này là dịch vụ như báo Yomiuri Shimbun gọi là 'ngân hàng ngầm', để tạo điều kiện cho cả việc thu mua hàng nhập lậu và tiêu thụ hàng đánh cắp.
Bắt giữ
Nhà chức trách Nhật đã bắt 84 người liên quan.
Nhưng vụ nổi bật nhất là việc bắt phi công Vietnam Airlines Đặng Xuân Hợp, 33 tuổi và hai người khác ở Tokyo, một nam, một nữ.
Người thứ tư mà cảnh sát Nhật tin là trưởng nhóm là một phụ nữ 34 tuổi ở TP Hồ Chí Minh.
Bài báo nói Nhật Bản đã có được trát bắt người này.
Người ta cũng cho hay ông Hợp trong khi bị bắt đã khai với cảnh sát Nhật Bản về vai trò của 'người thủ trưởng' của ông ta.
Theo đó, chính người lãnh đạo ông Hợp (his boss) đã giới thiệu ông cho người phụ nữ nọ ở TPHCM.
Cựu phi công Hợp cũng khai rằng ông nhận lời chuyển hàng để 'nhận thưởng'.
Nhưng báo Nhật không nêu tên người chỉ đạo ông Hợp là ai và có phải là một quan chức của chính Vietnam Airlines hay không.
Chệnh lệch giá
Bài báo cũng giải mã việc làm ăn của đường dây phi pháp mà phi công Hợp chỉ đóng vai trò vận chuyển.
Nhờ chênh lệch giá cả hàng hóa giữa Việt Nam và Nhật Bản, nhóm làm ăn đã đưa vào Nhật các mặt hàng, như gia vị phở, thức ăn từ Việt Nam, và chuyển ngược lại mỹ phẩm, đồ video v.v.
Họ dùng phi công Vietnam Airlines vì không phải khai báo hải quan chặt chẽ mà nói là chuyển 'quà' cho ai đó.
Nhưng việc làm ăn lớn tới mức từ 2006 đã lên tới nhiều triệu yên Nhật tính theo trị giá hàng đánh cắp tại Nhật để mang về Việt Nam tiêu thụ.
Phi công Hợp đã bị bắt giữ vào tháng 12/2008 do bị nghi ngờ tiếp tay chuyển hàng ăn cắp của các nhóm tội phạm người Việt hoạt động tại Nhật Bản. Phi công này sau đó đã nhận được cáo buộc chính thức vì hành vi phạm pháp vào hôm 7/01/2009.
Theo cơ quan điều tra Nhật Bản, các phi công và các tiếp viên của Vietnam Airlines thường vận chuyển các khối lượng lớn bất thường hành lý mỗi khi tới Nhật Bản.
Maida, Hoa Kỳ
Đề nghị VTV 1 và báo Hà Nội Mới (đại diện truyền thông VN, vì vừa nhận giải thưởng cao quí về truyền thông năm 2008) nên đưa tin là đường dây buôn hàng ăn cắp nầy cũng chỉ là "cá nhân" chứ không liên quan gì đến bộ mặt VN Airline và đặc biệt hơn là việc "xấu hổ cầm hộ chiếu VN khi đi ra nước ngoài"! Đây là cơ hội rất cao để quí vị nhận tiếp giải trong năm 2009!
Bad
Phi công Hợp là trường hợp xui xẻo trong ngàn trường hợp bê bối nên bị tóm. Đường dây ăn cắp buôn lậu đã hình thành từ rất lâu trong ngành hàng không dân dụng VN. Bê bối trong ngành này nổi tiếng đến nỗi người ta bảo "Ai trong ngành này mà không buôn lậu mới là lạ!".
Không những mang tiếng về những tệ nạn đáng xấu hổ trên, mà ngành này từ lâu còn mang tiếng "chúa kỳ thị"! (Không phải là người miền Bắc, hay ít ra nói giọng Bắc thì đố ai cho anh vào. Đó là sự thật 100%, không dám nói ngoa, cứ vào các sân bay thì thấy hoặc hỏi ai đã từng đi thi vào ngành này thì rõ thôi!). Ngoài ra, muốn vào ngành này còn phải có kèm "bao thư" dày hay mỏng tùy theo chức vụ béo bở nhiều hay ít (?).
Có điều người ta thắc mắc hệ thống camera giám sát ở các cửa hàng bách hóa hay siêu thị bên Nhật sao "kém" quá vậy? Bị mất cắp "ồ ạt" như thế mà bây giờ mới biết kể cũng lạ? Hay là hiện tượng ăn cắp trong siêu thị là điều quá mới mẻ và lạ lùng "được" du nhập vào Nhật mà đối với một nước văn minh như họ không hề mảy may nghĩ đến? Làm đến nơi đến chốn, truy ra cho hết bọn ăn cắp buôn lậu trong ngành hàng không là một việc rất gay go, dễ đụng
Thamnhung everywhere
Có ai đã từng chứng kiến cảnh này tại Kobe chưa: 2 người Việt nói chuyện với nhau, khi biết là người VN, tất cả hành khách Nhật đều xuống xe tại trạm gần nhất, họ sợ Vietnamese mình lắm, vì họ biết người mình ăn trộm nhưng họ lịch sự không nói ra, nhục không?
Kha, Sài Gòn
Xấu hổ, đó là từ duy nhất để nói về hành vi trộm cắp này. Việc trộm cắp của các thành phần có thế lực đã trở thành "chuyện thường ngày ở huyện" đối với quan chức có quyền tại Việt Nam. Cảnh sát điều tra Nhật Bản nếu có tên của người chỉ đạo ông Hợp, thì cũng nên nêu lên mặt báo. Vì chắc chắn rằng, nếu ở Việt Nam thì sự việc sẽ chìm xuồng.
Monday, February 2, 2009
Phái toàn lưng
Như vậy Việt Nam cũng "tiến bộ" có khi còn 'hơn" những nước láng giềng nữa. Không biết là "đáng mừng" hay là "đáng hổ thẹn".
San Francisco với khu Little Saigon
Câu vè dân gian
Đánh tan địa chủ, phú nông, cường hào
Ngày nay con Đảng lên cao,
Thi nhau chấm mút xâu hào thỏa thuê!
Mạng lưới tuổi trẻ Việt Nam lên đườngchính thức vào IYDU, vươn đến tuổi trẻ quốc nội
Hình bên: Anh Phan Ðình Quốc (phải), tổng thư ký Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Ðường, bên cạnh ông John Key, thủ tướng New Zealand, tại đại hội IYDU, diễn ra từ 14 đến 18 Tháng Giêng vừa qua. (Hình: MLTTVNLÐ cung cấp)
Trung Ðỗ/Người Việt
WESTMINSTER, California (NV) - Trong chuyến công du về Nam California, anh Phan Ðình Quốc, tổng thư ký Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Ðường, cho báo Người Việt hay tổ chức này đã chính thức gia nhập Hội Ðồng Tổng Hội Thanh Niên Dân Chủ Quốc Tế (IYDU) và sẽ cùng tổ chức nổi tiếng này thúc đẩy chiến dịch tự do cho Việt Nam.
IYDU là tập hợp, mạng lưới, bao gồm 82 tổ chức khác nhau khắp thế giới. Kể từ 15 Tháng Giêng vừa qua, họ đã có thêm Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Ðường là thành viên thứ 81.
Thành lập năm 1983, IYDU là tổ chức quốc tế quy tụ những người trẻ từ nhiều tổ chức, hội đoàn khác nhau, với chủ trương đấu tranh cho tự do, nhân quyền.
Anh Phan Ðình Quốc cho biết: “Tại đại hội IYDU vừa mới đây, từ 14 đến 18 Tháng Giêng ở New Zealand, các thành viên đại diện thuộc các tổ chức, thành phần trẻ của 12 nước khắp thế giới, đa phần là Âu Châu, đã nghe tôi trình bày những sinh hoạt và chủ trương của Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Ðường, nêu lên thực trạng đàn áp và thiếu tự do tại Việt Nam.”
Trước nay IYDU chưa có lịch trình đấu tranh nào dành cho người dân Việt
Ngoài ra, trong lịch trình hoạt động năm 2009, tổng thư ký Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Ðường liệt kê rằng tổ chức này sẽ tiếp tục đưa thông tin về Việt Nam, chú trọng nhất là làm sao trao tận tay giới trẻ Việt Nam những thông tin bổ ích.
“Một trong những phương cách làm việc của chúng tôi là tìm các kỹ thuật, ứng dụng mới giúp các bạn trẻ Việt Nam vượt qua được tường lửa ngăn chặn Internet của Cộng Sản Việt Nam, để thông tin giữa hải ngoại và trong nước luôn thông suốt, kịp thời,” anh Phan Ðình Quốc tiết lộ.
Năm qua, Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Ðường đã cung cấp, chia sẻ thông tin liên quan đến các vụ Thái Hà, Trường Sa-Hoàng Sa giữa các nhóm trẻ trong nước và các bạn đồng hành trên toàn thế giới, nhất là Úc Châu. Bên cạnh việc cung cấp thông tin liên tục về trong nước, MLTTVNLD cũng có tổ chức một số đợt gây quỹ giúp các nhân vật trẻ đấu tranh tại quê hương.
Ðại Hội Sinh Thanh Niên Sinh Viên Thế Giới kỳ 5 do MLTTVNLD chủ trì hồi Tháng Giêng năm qua tại Malaysia, lần đầu tiên có nhiều đại biểu từ trong nước tìm mọi cách qua dự bằng con đường du lịch. Có 10-15% đại diện tham dự đại hội tại đó là các bạn trẻ đang đấu tranh ngay dưới gọng kềm của chế độ.
Nói về điểm nổi bật của đại hội nói trên, đại diện MLTTVNLD tổng kết, “Tại đại hội 2008, giới trẻ hải ngoại lẫn trong nước đều có hoài bão chung là xây dựng một đất nước Việt Nam có tự do, nhân quyền. Hơn 30 năm xa cách nhau nhưng giữa người trong nước và đồng bào ở ngoại quốc vẫn thấy gần gũi nhau trong đường hướng đấu tranh. Ai nấy đều mong sẽ có những đại hội tiếp theo như đại hội kỳ 5 vừa qua, là kỳ họp mặt hữu ích cho đất nước lẫn giới trẻ Việt Nam.”
Anh Phan Ðình Quốc chia sẻ cảm nghĩ riêng với nhật báo Người Việt, “Rất vui vì đại hội kỳ 5 chứng tỏ giới trẻ gốc Việt ở ngoại quốc và người trẻ trong nước không có gì khác biệt. Sau đại hội nhiều bạn trẻ thuộc cả hai nhóm cho biết rất mong đến kỳ đại hội kỳ 6 để cùng gặp gỡ bàn bạc những phương cách đấu tranh mới cho quê hương.”
MLTTVNLD tổ chức đại hội toàn thế giới hai năm một lần. Năm 2003, nhật báo Người Việt là một trong các điểm dừng chân, tập trung sinh hoạt chính của đại hội tại Hoa Kỳ. (T.Ð.)
Trích Người Việt Online
Sunday, February 1, 2009
Mùa xuân và cô bé
Tan nhanh trong nắng ấm
Xuân như đang vẫy gọi
Lời chào mừng thiết tha
Cô bé tuổi trăng tròn
Ngây thơ và trong trắng
Tung tăng trong vườn hoa
Muôn sắc màu tươi thắm
Nụ hoa thầm thì bảo
Này cô bé kia ơi!
Hãy giữ lấy tuổi xuân
Đừng phí hoài năm tháng
Đôi bướm vàng ghé tai
Ôi cô bé xinh xinh!
Hãy cố gắng giữ lòng
Sợi tơ vương khắp lối
Cô bé vẫn ngây thơ
Hồn nhiên và trong sáng
Mùa xuân nhìn trìu mến
Sợi tơ nào vương mang?
PHP
02/01/09
Nguyễn Thanh Ty: Năm Sửu cà kê dê ngỗng về trâu!
Trích Người Việt Boston
Tết Kỷ Sửu năm nay, ngày Mồng Một Tết lại nhằm ngày thứ Hai, 26 tháng 01 năm 2009, vì là trâu ở xứ người nên phải đi cầy như thường chứ đâu có được như trâu ở xứ mình nằm nhà thảnh thơi nhơi cỏ ba ngày Tết như cái “thuở thanh bình” ba mươi lăm năm trước còn ở quê nhà, một quê hương miền Nam muôn ngàn yêu dấu.
Hóa ra cái kiếp trâu đi đâu, ở đâu cứ vẫn phải khổ. Có đấu tranh cách mấy cũng vẫn bị đánh trâu! Buồn thật! Sầu đời thật!
Dục phá thành sầu chi dụng tửu!
Thôi thì để phá nỗi buồn của ba ngày Tết tha phương, chúng ta hãy cùng nhau “ngày Xuân nâng chén” rồi đem cái năm Kỷ Sửu này ra tán chuyện trâu cho đỡ buồn. Biết đâu cũng có đôi điều thú vị!
Trước tiên là cái tuổi Sửu “di động”. Ngày mới qua Mỹ, bỗng dưng ai cũng tự mình đổi qua tuổi Sửu hết trơn, dù cho mình trước đó là tuổi Tý hay tuổi Dần, Ngọ, Mùi… Đi làm hùng hục một ngày 2 job, 16 tiếng đồng hồ liên tục, về đến nhà là lăn ra ngủ như chết không biết trời đất là gì. Thức dậy, ăn vội ba hột cơm, hay gói mì rồi lại hối hả đi làm. Chẳng khác gì con trâu đi cày. Được ngày nghỉ, hỏi muốn gì? - Muốn ngủ! Câu trả lời ngắn gọn, dứt khoát. Quả thật, cái xã hội thực dụng làm cho con người buộc phải quay cuồng theo nó để mà thích nghi và sinh tồn. Nếu không thì cái lũ giặc “bill” hè nhau đánh tới tấp, tối tăm mặt mũi, từ chết đến bị thương, không trốn tránh đi đâu được. Vậy chẳng phải “ô tô ma tích” đổi thành tuổi Sửu là gì?
Thế rồi chừng năm, bảy năm sau, thi đậu vào quốc tịch, trở thành công dân Mỹ, đã tậu được nhà, tậu được xe mới, trong “băng” có tí tiền “xe vin” thì lại đổi tuổi một lần nữa thành tuổi Dậu, làm con gà trống có cái đuôi cong vòng ngũ sắc, gáy vang trời.
Lúc này hăm hăm hở hở xênh xang áo gấm chuẩn bị về làng.
Cầu trời cho mấy con gà trống này đừng có dại mà nghe lời con cáo trong truyện ngụ ngôn của ông Tây Cà lồ Lã phụng Tiên, nhắm mắt lại mà gáy.
Con cáo của ông Lã phụng Tiện đem miếng phó mát ra dụ xem ra ít nguy hiểm. Còn con cáo của ông Hồ thì đem chùm khế ngọt với “em bé chân dài” ra dụ thì đáng sợ hơn nhiều. Nó rất “ép phê” đối với mấy con gà trống mới mọc lông đuôi, gọi là giầu nẫy, xưa nay chưa hưởng mùi đời, nên khi nghe con cáo Hồ ca bài ca con cá ngọt như đường phèn thì hai mắt cứ nhắm tít lại mà gáy. Lúc con cáo Hồ nhảy lên nhe hai hàm răng chơm chởm, nhọn hoắc ngoặm vào cổ, lúc đó mới mở mắt ra thì ô hô! ai tai! việc đã rồi.
Đó là chuyện giả tỉ thôi. Thực ra người Việt tị nạn cộng sản đã bỏ của chạy lấy người, mười phần cầm chắc chết hết chín thì không ai dại mậu gì mà nghe lời dụ dỗ của bầy cáo đã thành hồ ly tinh mà bị mắc bẫy một lần nữa.
Có chăng là chỉ mấy anh chị “Vịt kìu” yêu nước ham danh, ham lợi, kéo nhau về nhận bằng khen, nhận khăn quàng đỏ để rồi bị ngoạm cổ không kêu lên được một tiếng.
Cũng là đáng đời và đáng với cái giá phải trả cho sự tham lam và ngờ nghệch.
Bây giờ chúng ta hãy cùng nhau cà kê dê ngỗng về chuyện trâu để uống rượu thưởng Xuân chơi, cho nó dzui dzẻ cái cuộc đời!
Địa danh Trâu
Từ cái thời Đông Chu, ông Khổng Khâu người nước Lỗ, tức Đức Vạn thế sư biểu Khổng tử còn dẫn học trò đi lang thang khắp nơi để truyền bá tư tưởng thì đã đi qua nhiều nước trong đó có nước Trâu, nước Quắc, nước Đồ…
Ngày nay tra cứu không còn biết các nước đó nằm ở đâu trên cái xứ Trung Hoa rộng mênh mông.
Trong binh thư của Tôn Vũ tử có ghi chép mưu kế “Dĩ Đồ diệt Quắc” nghĩa là giả vờ mượn đường của nước Đồ để diệt nước Quắc. Khi quân binh lọt được vào nước Đồ rồi thì trở mặt cướp luôn nước Đồ. Tích này nhắc lại hai địa danh Quắc và Đồ, không thấy sách nào nhắc đến nước Trâu cả.
Đất nước Trung Hoa rộng vậy mà bọn vua chúa Tàu vẫn cứ còn tham, luôn có ý đồ xâm chiếm nước khác. Chúng đã chiếm một phần đất, mười mấy ngàn thước vuông sát biên giới và mấy quần đảo ngoài khơi của Việt Nam rồi, mà cái bọn cầm quyền Việt Nam hiện tại cứ ngậm miệng êm ru bà rù, lại còn cấm cản và bắt bớ tất cả những ai lên tiếng hay biểu tình chống đối sự xâm chiếm ấy. Người dân trong nước có ý ngờ rằng hình như bọn cầm quyền đã có ý đồng lõa bán, nhượng lãnh thổ cho giặc.
Ở Việt Nam, Hồ Tây, một thắng cảnh của Hà Nội, trước khi mang tên Dâm Đàm (hồ mù sương) ở thời Lý, Đoái hồ, Tây hồ dưới thời Lê, đã từng mang tên là hồ Trâu, hồ Trâu vàng. Một câu thơ cổ còn nhắc nhở:
Ngưu hồ dĩ biến tam triều cục
Long đỗ nhưng lưu bách chiến thành
(Hồ Trâu đã trãi ba triều đại
Thành (bách) chiến còn lưu đất Rốn Rồng)
Họ Trâu
Cái họ Trâu này người Việt chắc không ai có. Ngày xưa ở bên Tàu, cũng thời Đông Chu, chỉ có một người duy nhất. Đó là Trâu Kỵ. Ngoài ra xưa nay chưa nghe nói tới người thứ hai. Con cháu ông này cũng không thấy sách vở Tàu nói tới. Chuyện ông Trâu Kỵ này cũng lý thú lắm. Xin chép lại đây để làm mồi uống thêm đôi ba ly nữa cũng đậm đà. Truyện như sau:
“ Tề Uy vương từ khi lên làm vua, say đắm tửu sắc, lại ham mê âm nhạc, không nghĩ gì đế quốc chánh. Trong khoảng 9 năm, các nước Hàn, Ngụy, Lỗ, Triệu đều đem quân đến đánh. Quân Tề thua luôn. Một hôm có người thư sinh, xin vào yết kiến tự xưng họ là Trâu tên Kỵ, có biết gẩy đàn cầm, nghe nói vua Tề thích âm nhạc nên tìm đến. Tề Uy vương cho mời đến và đưa cho cây đàn cầm. Trâu Kỵ lên dây đàn mà không gẩy.
Uy vương hỏi:
- Tiên sinh đã là người khéo gẩy đàn cầm thì nên cho ta nghe một bài. Nay tiên sinh lên dây mà không gẩy dễ thường cây đàn không được tốt hay là chê ta không biết nghe đàn chăng?
Trâu Kỵ đặt cây đàn xuống rồi nghiêm nét mặt, đáp rằng:
- Tôi biết là biết cầm lý, còn như tiếng chỉ, đường tơ là của bọn nhạc công, tôi dẫu biết cũng không đáng gẩy hầu đại vương làm gì.
Uy vương nói:
- Cầm lý thế nào? Xin tiên sinh cho nghe!
Trâu Kỵ nói:
- Cầm tức là cấm, tức là cấm chỉ những sự dâm tà thì mới giữ được chính đạo. Vua Phục Hi đời xưa chế ra đàn cầm có năm dây. Dây lớn là vua, dây nhỏ là bề tôi. Đến đời Văn vương, Vũ vương mỗi ngài lại thêm một dây nữa, để hợp cái tình ý vua tôi. Xem thế đủ biết rằng vua tôi có tương đắc nhau thì chính lệnh mới hòa hợp, cái đạo trị nước chẳng qua như thế mà thôi.
Uy vương nói:
- Tiên sinh nói phải lắm! Nhưng tiên sinh đã biết cầm lý thì tất biết cầm âm, xin tiên sinh hãy gẩy chơi một khúc
Trâu Kỵ nói:
- Tôi học nghề đàn thì phải biết cái phép chơi đàn. Đại vương lo việc nước, há lại không biết cái đạo trị nước hay sao? Nay đại vương bỏ nước mà không trị có khác gì tôi ôm đàn mà không gẩy hay không? Tôi ôm đàn mà không gẩy thì đại vương không được thỏa lòng, thế thì đại vương bỏ nước mà không trị, chắc là muôn dân không được thỏa lòng vậy.
Uy vương ngạc nhiên nói rằng:
- Thế là tiên sinh mượn cây đàn cầm để can ta đó. Ta hiểu rồi.
Uy vương mời Trâu Kỵ lưu lại ở hữu thất. Ngày hôm sau, Tề Uy vương tắm gội sạch sẽ rồi triệu Trâu Kỵ vào bàn việc nước. Trâu Kỵ khuyên Tề Uy vương tiết bớt những sự tửu sắc, tin dùng người trung lương, trừ bỏ đứa gian nịnh, sai luyện tập binh mã. Tề Uy vương bằng lòng lắm. Tức khắc cho Trâu Kỵ làm tướng quốc. (Thủ tướng). Nhờ có tài của Trâu Kỵ mà nước Tề trở nên bá chủ. Các nước Sở, Ngụy, Hàn, Triệu, Yên đều chịu kém và hàng phục không còn dám đem quân xâm chiếm bờ cõi nữa.
Con trâu với nhà nông.
Việt Nam là nước nông nghiệp. Chín chục phần trăm người dân sống nhờ ruộng đồng. Con trâu là bạn thân thiết của nông dân. Thuở nhỏ học tiểu học, ai ai mà chẳng thuộc lòng bài học thuộc lòng: Trâu ơi!
Trâu ơi ta bảo trâu này
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta
Cấy cày vốn nghiệp nông gia
Ta đây, trâu đấy ai mà quản công
Bao giờ ngọn lúa còn bông
Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn
Hoặc là:
Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cày, vợ cấy con trâu đi bừa
Hay gần gủi, thân thương như trai với gái như một câu thành ngữ của người Thái:
Nhinh chăm trai, quai nhăm cả
(Gái gần trai, trâu gần mạ)
Trâu đen ăn cỏ, trâu đỏ ăn gà.
Thuở xưa cái cảnh êm đềm giữa người và trâu giúp đỡ nhau trong công việc đồng án là vậy. Nhưng kể từ ngày “Bác Hồ” cõng rắn Cộng sản vào cắn gà nhà với chính sách “Cải cách ruộng đất” rồi tiến tới Hợp tác xã thì nhân dân miền Bắc đói khổ triền miên. Cái cảnh cha chung không ai khóc, gọi là “làm chủ tập thể”, người dân trắng tay, ruộng tư hữu của mình bỗng dưng bị trưng thu làm của chung nên chẳng ai tha thiết gì công việc một nắng hai sương trên đồng ruộng. Do đó, hồi xưa ruộng tư hữu, trồng lau ra lúa, bây giờ Hợp tác xã, trồng lúa lại ra lau, là do chẳng ai buồn làm cỏ lúa.
Vừa mất mùa do thiên tai, vừa mất mùa trên sân phơi. Người dân đói quá bèn làm ca dao để lâu lâu nhai lưỡi nuốt nước miếng cho đỡ đói:
Hợp tác rồi lại hợp te,
Không còn miếng vải để che “Bác Hồ”
Khi cưỡng chiếm được miền Nam, việc đầu tiên của kẻ thắng trận là cướp lấy hết máy cầy của dân chúng đồng bằng sông Cửu Long chở về Bắc, tuyên truyền rằng “dùng chiến lợi phẩm của địch để công nghiệp hóa nông thôn ta”. Rồi đặt tên cho máy cầy miền Nam là “Trâu đỏ” có lẽ vì màu sơn đỏ hay cái gì vào tay cộng sản phải đỏ như máu mới gọi là cách mạng chăng?
Khổ nỗi, máy cầy thì chất đống ở ngoài trời thi gan cùng mưa nắng ngày này qua tháng nọ, không ai biết xử dụng con trâu đỏ cày bừa ra làm sao. Phải năn nỉ mấy ông nông dân “ngụy” dạy cho biết cách điều khiển. Học xong rồi, cán bộ ta về Bắc lái máy cầy cứ vênh mặt lên trời, trổ mòi “cách mạng chuyên chính”. Hợp tác xã nào chịu đút lót thì mới chịu đến cầy, nơi nào không của đút thì đồng ruộng ta cứ nằm đó … chờ cho đến hết thời vụ.
Nông thôn miền Bắc lại xãy ra cảnh: Trâu đen ăn cỏ, trâu đỏ ăn gà”.
Khi nào trâu đỏ được ăn gà thì máy mới chạy được. Dầu cặn, dầu nhớt trâu đỏ ăn thiếu dinh dưỡng máy không chịu chạy.
Chỉ mấy năm sau, máy móc hỏng hóc, không ai biết sửa, không có phụ tùng thay thế, trâu đỏ biến thành đống sắt vụn bán đồng nát. Cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ. Hợp tác xã thành tan tác xã. Nhà nước ta xấu hổ nhưng không dám công nhận đành len lén nhắm mắt cho “khoán chui”, tức là cho nông dân làm ruộng lại y như cũ. Rõ là “mèo lại hoàn mèo”.
Huyền thoại Trâu vàng và nguồn gốc dùng trâu cầy ruộng.
Hồ Trâu và dòng sông Kim Ngưu, một nhánh sông Tô chảy bao quanh phía Nam Hà Nội, từ Tây sang Đông, còn gợi lại một huyền tích của thời kỳ thần thoại Việt Nam:
Ở vùng đầm lầy chân núi Tiên Du (Bắc Ninh) có con trâu vàng náu mình. Một pháp sư dùng tích trượng yểm lên trán trâu. Trâu lồng chạy xuống phía nam, quần nát cả một vùng Khoái Châu lầy lội, vùng ấy sau gọi là Vũng trâu đầm. Chưa hết cơn giận giữ, trâu lại bơi qua sông Cái rồi chạy ngược lên phía bắc, đường do vết chân trâu dẫm lún thành sông Kim Ngưu. Rồi trâu chạy vòng vo làm sụt cả một vùng thành đầm hồ và ẩn kín dưới nơi ấy. Đó là hồ Trâu Vàng.
Những chỗ trâu quậy nát mọc lên một loài lúa dại. Người dân hái lúa dại để làm thực phẩm rồi dần tiến tới việc trồng lúa. Ban đầu, người dân chưa biết cách cầy bừa. Mãi đến khi thái thú Sĩ Nhiếp đem kỹ thuật làm cày, bừa và cách dùng trâu để vỡ đất, cày ruông dạy cho dân, lúc đó việc canh tác mới phát triễn rộng rãi.
Lúc đầu người dân sử dụng trâu vào việc dẫm nát cỏ, sục bùn trong ruộng để sửa soạn đất đai trồng lúa. Lề lối canh tác này sách cổ gọi là “thủy nậu”. Lối làm ruộng này kéo dài cho đến trước và sau cái gọi là Cách mạng mùa Thu vẫn còn phổ biến trong các thung lũng Thái, Mường miền Tây Bắc.
Chuyện ngụ ngôn: Cái khôn mày để ở đâu?
Câu chuyện này, người viết học từ cái thời còn để chỏm, lớp ba trường làng, cách đây hơn 60 năm nên quên gần hết nguyên bản, chỉ nhớ lỏm bỏm đại ý câu chuyện, vậy xin được kể theo cách viết hình sự của báo Công An Nhân Dân trong nước, như sau:
Cái thuở đất trời còn nguyên thủy cộng sản, người và vật sống chung hài hòa với nhau trong thế giới đại đồng, làm tùy sức, ăn tiêu tùy cầu, chẳng ai có máu lạnh hay khát máu. Duy chỉ trong cánh rừng kia có con cọp ỷ mình mạnh bạo, thường hay hiếp đáp kẻ yếu, làm điều xằng bậy, nên tự xưng là Hổ Mạnh Đại Vương, thỉnh thoảng mò ra làng trộm chó, bắt trâu ăn thịt, dân làng đã kịch liệt phản đối nhiều lần. Đại Vương Hổ Mạnh lần nào cũng đem luật rừng xanh có 4 điều ghi chép ra thề thốt, hứa hưu, hứa nai, xin khắc phục, nghiêm khắc kiểm điểm và rút kinh nghiệm. Nhưng chứng nào vẫn tật ấy.
Cạnh bìa rừng có một lực điền trai trẻ tên là Tấn Lực sống cùng với con trâu khoẻ mạnh, dễ bảo. Anh Lực đặt tên nó là Doãn. Mỗi lần đánh trâu ra ruộng, anh chỉ vỗ nhẹ lên đầu nó và nói: “Doãn ơi! Ta bảo Doãn này!” là trâu vâng lời anh Lực một cách ngoan ngoãn nên anh Lực chẳng cần dùng đến roi mây bao giờ. Trâu Doãn có đặc tính là luôn luôn đi lề bên phải. Có lúc anh Lực lơ đảng ngó lên trời xanh, lắng tai nghe chim họa mi hót trên đầu, quên bẵng việc lái lưỡi cày mà trâu Doãn cũng cứ theo quán tính “lề bên phải” mà đi đúng luật, nên đường cầy cứ thẳng băng y như ông sĩ phu họ Hà nhắm mắt “dắt tay nhau đi dưới tấm bảng chỉ đường…” vậy.
Một hôm, anh Lực cùng trâu Doãn đang mãi mê cầy ruộng nên không để ý đến Đại vương Hổ Mạnh đã ngồi rình trên bờ ruộng từ lâu. Khi cầy ngang qua chổ Đại vương Hổ Mạnh ngồi, trâu Doãn nhe răng ra cười cầu tài với Hổ Mạnh. Hổ Mạnh cất tiếng hỏi:
- Này đồng chí Doãn! Đồng chí to xác khoẻ mạnh như thế kia cớ sao lại cứ sợ thằng người nhỏ bé như thế? Tại sao cứ để cho nó bóc lột sức lao động của mình mà không chịu vùng lên theo cách mạng để cướp lại quyền làm chủ tập thể của mình hử?
Trâu Doãn lại nhe hàm răng trắng nhỡn lớn quá khổ ra cười cười trả lời rằng:
- Báo cáo đồng chí Đại vương nắm! Thằng người tuy nhỏ mà nó có trí khôn!
- Trí khôn là cái gì vậy, đồng chí Doãn!
- Hãy hỏi thằng người thì khắc biết.
Đại vương Hổ Mạnh tò mò muốn biết trí khôn là cái củ gì mà thằng người lại có thể sai khiến được con vật to lớn hơn nó đến mấy lần mà không cần đến điều 4 luật rừng xanh và móng vuốt sắc bén của mình nên quay sang hỏi nông dân Tấn Lực:
- Này thằng nông dân kia! Cái khôn của mày để ở đâu đưa cho tao coi thử!
- Thưa Đại vương, trí khôn tôi để ở nhà! Anh Lực trả lời.
- Vậy hãy về nhà lấy ra đây cho ta xem mau!
- Tôi về, ở đây Đại vương ăn thịt con trâu của tôi sao?
- Ta xin thề trên điều 4 là không ăn thịt con trâu của ngươi!
- Xin lỗi Đại vương nghe! Đại vượng thề nhiều lần quá nên lời thề hết linh rồi!
- Vậy, mày muốn ta làm sao để cho mầy tin?
- Nếu Đại vương chịu để cho tôi trói vào gốc cây kia tôi mới yên tâm về nhà.
- Được! Mầy cứ trói ta lại.
Sau khi trói chắc Hổ Mạnh vào gốc cây trên bờ ruộng xong, Tấn Lực xuống ruộng tháo quải ra cho trâu Doãn đi ăn cỏ, anh lấy cái bắp cầy đến quất túi bụi vào lưng Hổ Mạnh. Vừa quất, anh vừa quát:
- Trí khôn của tao đây này!
Đại vương Hổ Mạnh đau đớn vô cùng, vừa khóc vừa van xin tha mạng rối rít.
Người viết không nhớ đoạn kết anh Lực này đánh chết Hổ Mạnh hay vì lòng nhân đạo mà tha cho Hổ Mạnh về rừng. Nhưng sau gần một thế kỷ, người viết đoán chừng rằng, có lẽ anh Lực vì lòng nhân (đàn bà) đã tha cho Hổ Mạnh nên con cháu đời sau mới bị cái hậu quả khôn lường “thả hổ về rừng”, khiến cho 80 triệu dân phải điêu linh đồ thán vì nạn hổ vồ.
Công lao của trâu.
Trong truyện “Lục súc tranh công” của tác giả “Vô danh”, trâu đã kể công như sau:
Trâu mỏi nhọc trâu liền năn nỉ
“Một mình trâu ghe nỗi gian nan
Lóng canh gà vừa mới gáy tan
Chủ đã gọi thằng chăn vội vã
Dạy rằng: đuổi trâu ra thảo dã
Cho nó ăn ba miếng đỡ lòng
Chưa bao lâu thoắt đã rạng đông
Vừa đến buổi cày bừa bua việc
Trước cổ đã mang hai cái niệt
Sau đuôi thêm kéo một cái cầy
Miệng đã dàm, mũi lại dòng dây
Trên lưng ruồi bâu, dưới chân đĩa cắn…
…
Làm không kịp thở
Ăn không kịp nhai
Tắm mưa trãi gió chi nài
Đạp tuyết dày sương chi sá…
Từ đồng cạn đến đồng sâu, trâu bao thầu hết mọi việc cày bừa. Đến mùa gặt, xe trâu lại lo chuyên chở lúa về nhà. Hết vụ mùa, trâu lên rừng kéo gỗ, kéo củi, kéo tranh tre lá về cất nhà, cất trại…Quả thật thân trâu vất vả một đời chẳng có lúc nghỉ ngơi, làm quần quật cho đến ngày sức tàn, lực mỏi. Rồi bị đem đi xẻ thịt.
Về công trận, trâu ngày xưa được xử dụng như đoàn chiến xa bây giờ. Trâu được buộc gươm nhọn trên sừng và cho uống rượu say sau đó lùa xô vào húc, chém phá đội hình quân địch. Trâu cũng dùng trong trận hỏa công bằng cách buộc mồi lửa sau đuôi rồi lùa vào dinh trại của giặc.
Trong thời Chiến quốc bên Tàu, quân Yên đã hạ hơn 70 thành của Tề, chỉ còn sót lại mỗi thành Cừ Tức Mặc. Tướng nước Yên là Điền Đan dùng mưu bắt 1000 con trâu đực khỏe mạnh, mình khoác áo đỏ vẻ nhiều màu sặc sỡ, sừng buộc gươm nhọn sắc. Đuôi buộc sẵn một bó cỏ khô tẩm dầu. Khi xuất trận quân Tề xua đàn trâu đi trước rồi đốt những bó cỏ khô buộc đuôi. Trâu bị nóng cuống cuồng chạy xông vào trận địch, khiến quân Yên hoảng sợ, rối loạn hàng ngũ, hoảng loạn xéo lên nhau mà chạy, chết rất nhiều. Thừa thắng Điền Đan chiếm lại được những thành trì đã mất.
Tác giả Khuyết danh có làm bài thơ nhắc đến tích này:
Con trâu già
Một nắm xương khô một nắm da
Bao nhiêu cái ách đã từng qua
Đuôi kia biếng vẫy Điền Đan hỏa
Tai nọ buồn nghe Ninh tử ca
Sớm thả đồng đào ăn đủng đỉnh
Tối về chuồng quế thở nghi nga
Có người đem dắt tô chuông mới
Ơn đức vua Tề lại được tha.
Bài thơ có nhắc thêm mấy sự tích như Ninh tử tức Ninh Thích lúc chưa gặp thời, đi chăn trâu thường nghêu ngao gõ sừng trâu mà ca lên chí lớn của mình. Sau gặp được vua Tề Hoàn công biết đến và trọng dụng. Sự tích tô chuông, ngày xưa khi đúc xong một quả chuông thì phải giết một con trâu làm lễ Hấn Chung tức Bôi Chuông. Lấy máu trâu bôi vào chuông, tiếng chuông đánh lên mới ngân nga và vang xa. Bài thơ trên nhắc đến việc vua Tề Tuyên công thấy người ta dắt trâu đi để giết lấy máu tô chuông, liền tỏ lòng thương và ra lệnh tha cho con trâu này khỏi bị giết.
Trong Việt sử có ghi chép chuyện Đinh Bộ Lĩnh cùng trẻ mục đồng cưỡi trâu tập trận trong thung lũng Hoa Lư. Lê Đại Hành lùa trâu cùng quân sĩ dàn dày đặc ở bờ sông Hoàng Long để chào đón và dọa dẫm tinh thần sứ thần nhà Tống.
Công dụng của trâu
Trâu là con vật rất quí đối với nhà nông nên ít ai đem ngã thịt để làm thức ăn, trừ khi trâu đã già yếu, mắt mờ, chân chậm, chưa ra sức đã “thở hồng hộc như… trâu” thì mới đành lòng đem đi mổ.
Thịt trâu màu hơi tái, không thơm ngon bằng thịt bò nhưng có vị mát rất tốt cho những người vượng hỏa. Da trâu dùng bịt trống. Bong bóng trâu sau khi tẩy mùi dùng làm bình đựng nước hay rượu rất tốt trong việc đi xa. Xương trâu dùng để nấu…xì dầu.
Sừng trâu có thể làm tù và và các vật trang sức như lược, hoa tai, tiện con cờ, mõ, cái hộp, tỉa cán quạt, cán dao.
Sừng trâu cũng có thể thay sừng tê giác làm thuốc. Hiện nay tê giác là loài động vật quí hiếm đang có nguy cơ tuyệt chủng, đã đưa vào danh sách đỏ và cấm săn bắt. Y học hiện đại đã có nhiều công trình nghiên cứu về tác dụng chữa bệnh của sừng trâu và kết quả cho thấy sừng trâu và sừng tê giác thành phần các chất hữu cơ và vô cơ tương đồng. Theo Đông y, sừng trâu vị đắng có tính hàn, có tác dụng thanh nhiệt, giải độc lương huyết dùng chữa ôn bệnh sốt cao, hôn mê nói nhảm, kinh phong điên cuồng, các chứng xuất huyết như thổ huyết, nục huyết, ban xuất huyết…
Cũng vì sự quí hiếm của sừng tê giác nhất là đặc tính kỳ lạ của nó, người ta đồn nhau rằng con tê giác có khả năng giao cấu từ 2 đến 4 giờ đồng hồ và khả năng ấy đều dồn lên cái sừng của nó. Một ít bột mài từ sừng của nó cũng đủ khiến cho người nhược dương trở thành người đàn ông phi trường trong việc “phòng sự”, Viagra phải chào thua!
Giá một ký sừng tê giác giao động từ 50.000USD đến 20.000USD.
Các đại gia kháo nhau “ lúc trẻ bỏ sức kiếm tiền về già dùng tiền mua sức”, để vớt vát lại tuổi thanh xuân, các đại gia đua nhau lùng mua “thần dược” này để dùng cho bản thân và dành để chiêu đãi các quan lớn trong triều.
Chính vì vậy mà các ông bà trong các tòa đại sứ của Nhà nước ta ở Nam Phi ham làm giàu mau chóng bằng cách buôn lậu sừng tê giác mang về nước bán cho các quan lớn. Vừa mới đây, bà Vũ mộc Anh, Bí thư Thứ Nhất tại Nam phi bị bắt quả tang lúc mua bán sừng tê giác ngay trước Tòa đại sứ mới gọi là gan cóc tía coi pháp luật Nam Phi không ra cái thá gì. Khi bị giới truyền thông Nam Phi lên tiếng chỉ trích, bà Mộc Anh liền thi thố ngón võ gia truyền của bà Thúy Thanh và ông Lê Dũng là dài lưỡi ra chối lia, chối lịa rằng thì là em chả. Và luôn thề rằng: “Em mà có buôn lậu thì cho Bác Nông vật ngữa em ra đi! Mỗi tháng em bị hộc máu một lần!”. Cả một đống người trong tòa đại sứ cũng hùa nhau chối phăng, chối phắt rằng nhân viên chúng tôi đã được học tập rất kỹ đạo đức của “Bác” là thật thà, dũng cảm, không bao giờ làm chuyện xấu hổ nhục nhã như thế đâu. Đề nghị các ông chớ hồ đồ loan tin “trước khi mọi việc được điều tra rõ” mà làm mất đi sự hợp tác thân thiện đẹp đẽ của hai nước.
Đến khi truyền hình Nam phi chiếu trên ti vi cái mặt bèn bẹt của bà Mộc Anh hai năm rõ mười thì, theo tờ Tuổi Trẻ tường thuật, Ông đại sứ CSViệt Nam mới “lấy làm hối tiếc” dù “đã nhắc nhở nhiều lần” nhưng “vẫn xãy ra” và cho rằng hành vi của bà Mộc Anh là “hám lợi”. Về phần bà Mộc Anh thì cứ cương quyết không chịu nhận mình là buôn lậu và không chịu viết bản kiểm điểm nhận tội, cứ một mực nói là chỉ cầm dùm cho “người khác” thôi. Đến đây thì báo Tuổi Trẻ không dám nói rõ “người khác” đó là ai mà có quyền to có thể sai khiến bà Mộc Anh Bí thư Thứ nhất của Tòa đại sứ cầm dùm?
Cái gương bị mất chức và đi tù của PV Chiến cứ lù lù trước mặt.
Đây không phải là lần đầu nhân viên toà đại sứ CSVN bị bắt. Hai năm trước một nhân viên thương mại của toà đại sứ CSVN tên là Khánh Toàn cũng bị bắt về vụ buôn lậu sừng tê giác và bị “xử lý”.
Hiện nay bà Mộc Anh đã bị triệu hồi về nước để điều tra làm rõ để tìm cách… ngừa đẻ.
Thật là đẹp mặt cho cái chế độ ưu việt.
Con trâu trong ca dao tục ngữ
Trong hàng gia súc, có lẽ con trâu là được người nông dân thương yêu trìu mến nhất, ngay cả loài chó vốn được yêu quí vì đức tính trung thành cũng chưa được bằng. Trâu được nhắc nhở nhiều qua ca dao, thành ngữ.
Trong cách chọn lựa mua trâu phải chọn loại: Sừng cánh ná, dạ bình vôi, mắt ốc nhồi, Mồm gàu dai, tai lá mít, đít lồng bàn.
Và nên tránh những con: Xa rừng mắt lại nhỏ con, Vụng đàn chậm chạp ai còn mua chi
Áp dụng trong đời sống hàng ngày: Mua trâu xem vó, lấy vợ xem nòi - Muốn giàu nuôi trâu cái, muốn lụn bại nuôi chim bồ câu – Trâu năm sáu tuổi còn nhanh, Bò năm sáu tuổi đã tranh cõi già. – Trâu quá sá (quá tuổi) mạ quá thì – Trâu trắng đi đâu, mất mùa đến đấy. – Trâu he (gầy) cũng bằng bò khỏe. - Con trâu là đầu cơ nghiệp - Tậu trâu, lấy vợ cất nhà, trong ba việc ấy thật là khó thay…
Có những thành ngữ dùng trâu để ám chỉ về người như: Trâu chậm uống nước đục dùng để chế diễu những người chậm chạp nên thường bị thiệt thòi. Những người hiềm khích hay ghen ghét nhau thì có câu trâu cột ghét trâu ăn. Câu trâu lấm vấy quanh dành để chỉ những người làm sai nhưng hay đổ lỗi cho người khác. Những ai hay mơ làm chuyện hảo thì bị chế diễu là dắt trâu qua ống. Ngày xưa mấy anh lái trâu ưa có thói lường gạt theo kiểu mua trâu vẻ bóng. Vì vậy, cảnh mẹ chồng nàng dâu luôn xích mích thì câu thật thà như thể lái trâu, thương nhau như thể nàng dâu mẹ chồng thiệt thích hợp.
Ca dao tục ngữ về con trâu rất nhiều kể không xuể. Chừng nào hết cảnh trâu tìm cột chứ có bao giờ cột lại tìm trâu thì lúc ấy họa may dân gian mới hết nói về trâu.
Một chuyện tiếu lâm về trâu
Để độc giả xả hơi, thư giãn đôi chút vì từ nãy tới giờ theo dõi ba cái chuyện khô khan nhức đầu, người viết xin kể một chuyện tiếu lâm dân gian nơi chốn đồng quê có con trâu đi cầy để quí vị nghe chơi cho vui tí chút.
Một hôm nọ, anh sui trai góa vợ băng đồng sang làng kế cạnh để thăm đứa con gái đang làm dâu cho bà sui cũng đang góa chồng. Nhằm lúc hai vợ chồng đứa con còn đang ở ngoài đồng cấy lúa chưa về, bà sui đem rượu ra mời anh sui vừa nhâm nhi vừa nói chuyện để chờ bọn trẻ về rồi ăn cơm luôn thể.
Hai anh chị sui nói chuyện râm ran hồi lâu, tâm tình coi bộ vui vẻ lắm. Bỗng chị sui cao hứng đố anh sui:
- Nè anh sui! Đang lúc vui tui đố anh một câu để anh đoán thử nó là cái gì nghen!
- Ừa! Chị cứ đố để tui ráng đoán để trả lời chị. Anh sui cũng vui vẻ đáp lại.
- Vậy chớ đố anh, cái gì bằng bàn tay, xung quanh có lông, chính giữa có cái lỗ. Chị sui vừa nói vừa ra điệu bộ, dơ bàn tay khum khum, dứ dứ trước mặt anh sui. Anh sui nghe thấy vậy mới miệng cười chúm chím, trong bụng nghĩ thầm:
- Chà! Đố cái điệu này chắc chị sui có ý thả câu thòng mở đường sẵn cho mình trổ mòi “dê” đây.
Nghĩ xong, anh sui tằng hắng một cái để lấy giọng, rồi nói:
- Tui biết ý chị muốn đố cái gì rùi. Nhưng trước khi trả lời câu đố của chị, tui đố lại một câu trước đã, chị chịu hôn?
- Cũng được, anh đố đại đi.
- Ừa hén, chị nghe đây. Đố chị cái gì bằng cườm tay, nằm ngay cái của chị.
Anh sui cũng vừa đố vừa ra điệu bộ như chị sui lúc nãy. Anh đưa cánh tay mặt lên rồi co lại hình thước thợ, dứ dứ về phía chị sui. Miệng thì cười cười ra vẻ đắc ý. Không ngờ nghe xong, chị sui nổi giận đùng đùng, mắng như tát nước vô mặt:
- Nè anh sui! Tui tưởng anh là người đứng đắn đàng hoàng tui mới đố giởn với anh cho vui. Dè đâu anh là người mất nết, ba trợn, anh lại ăn nói bậy bạ với tui như vậy. Anh có muốn ăn chổi chà lên đầu không?
Anh sui đang hí hửng trong bụng dè đâu bị bà sui trở mặt mắng nhiếc tàn tê như vậy, đưa tay bợ miệng không kịp, mặt mày xụi lơ, cố chống chế mà không biết nói năng ra sao. Đúng lúc ông Lý trưởng trong làng đi ngang qua nghe hai người đang lớn tiếng bèn ghe vô coi thử chuyện gì. Được dịp, bà sui nhờ ông Lý phân xử dùm ai phải, ai quấy. Hai người theo ông Lý trưởng về đình làng để xử kiện.
Khi yên vị, Lý trưởng kêu bà sui kể lại đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, ông Lý cũng tức cười, bèn hỏi:
- Vậy chớ cái mà bà đố ông ấy là cái gì?
- Dạ thưa nó là cái lỗ tai trâu!
- À há! Phải! Bằng cái bàn tay, xung quanh có lông, chính giữa có lỗ. Đúng là cái lỗ tai trâu. Ông Lý gật gù thích chí, quay sang hỏi anh sui:
- Còn anh kia! Cái anh đố nó là cái gì?
- Dạ thưa ông Lý, cái tui đố là cái sừng trâu ạ.
- Phải! Phải! Bằng cái cườm tay, nằm ngay cái của chị! Đúng là cái sừng trâu rồi chứ là cái gì nữa mà chị lại đi thưa ảnh? Thôi, tui xử huề. Hai người làm hòa với nhau, về nhà đi. Lấy câu “dĩ hoà vi quí” cho nó vui vẻ , đừng để mất tình sui gia.
Chi sui có vẻ chưa bằng lòng, vùng vằng bỏ đi te te một nước. Anh sui lật đật chạy theo, vừa thở hổn hển vừa gọi với:
- Chị sui ơi! Chờ tui với! Cám ơn chị nghen! Cám ơn chị lắm lắm!
Chị sui quay lại sắc mặt hãy còn giận, nói lẫy:
- Anh ngon rùi mà! Còn bày đặt nói mỉa, cám ơn tui làm chi cho má nó khi.
- Không phải như vậy đâu chị sui ơi! Tui cám ơn thiệt lòng mà. Hồi nãy mà chị nói cái lỗ tai ngựa thì chết tiá tui rùi!!!
Đầu trâu mặt ngựa
Cái loài thú có cái đầu trâu mà cái mặt lại giống ngựa này chúng ta chỉ nghe nói trong chuyện Mục Kiền Liên đi tìm mẹ ở dưới chín tầng địa ngục Âm phủ. Đó là thứ ngạ quĩ, lính của Diêm Vương, chuyên canh gác hỏa ngục và tra tấn trừng phạt những kẻ làm ác, làm bậy hại người lương thiện, ăn hiền ở lành lúc còn sống ở trần gian.
Mặt mày lũ đầu trâu mặt ngựa đều lộ vẻ hung quang, tay cầm đủ thứ binh khí nào là chỉa ba, cào cỏ, gươm giáo…
Thực tế, từ xưa đến giờ, chưa có một ai thấy chúng.
Nhưng kể từ ngày “Bác Hồ” đem cái “bàng môn tả đạo” của mấy lão phù thủy bên Nga La Sát về thì cái đám âm binh đầu trâu mặt ngựa này “ăn theo” kéo về đông đảo. Nhờ môi trường “máu và đầu lâu” của mấy trăm ngàn người vô tội chết oan ức trong vụ “Bác” thi triển đạo bùa “Cải cách ruộng đất”, sái đậu thành binh, để cào bằng xã hội theo phép bá đạo của hai lão đạo sĩ Giáo Mác và Ăn Ghen mà chỉ trong có mấy chục năm đã sinh sôi nẫy nở lên đông đảo vô cùng. Thường thường, bọn âm binh đầu trâu mặt ngựa này sống lén lút trong bóng tối vì chúng rất sợ ánh sáng mặt trời. Nhưng dạo sau này, chúng ngang nhiên xuất hiện nghênh ngang khắp nơi, tha hồ tác yêu tác quái, nhũng nhiễu dân lành, coi phép nước như cái củ thìu biu của chúng. Đó là do chúng được nuôi dưỡng và đặc biệt o bế của cái Tổng cục 2 hay 3 gì đó, có quyền “tiền trảm hậu tấu” rất ghê gớm. Nhà nước cộng sản Việt Nam sở dĩ còn tồn tại đến ngày hôm nay đều do cái đám âm bình này phò (độ) và hộ (trì).
Đặc điểm của loài đầu trâu mặt ngựa này là cái đầu không có óc để suy nghĩ phân biệt đúng sai, tốt xấu. Chúng chỉ biết nhắm mắt, cúi đầu triệt để thi hành mệnh lệnh của chủ. Loài này còn có đặc điếm nữa là trước mặt chủ thì đi bốn chân. Khi ra ngoài thì đi bằng hai chân, mặt thì cứ nghếch lên trời.
Quí độc giả muốn biết rõ mặt mũi và hành động của đám âm binh đầu trâu mặt ngựa này ra sao cứ xem mấy đoạn phim quay cảnh Nhà nước cộng sản Việt Nam dàn binh bố trận đánh cướp đất đai của ấp Thái Hà và Tòa Khâm Sứ Hà Nội trong mấy tháng vừa qua, hoặc cảnh dàn chào thanh niên, học sinh, sinh viên đi biểu tình chống giặc Tàu ô cướp nước hay cảnh dân oan kéo nhau đi khiếu kiện đất đai, sẽ được mãn nhãn.
Sấm ký của Học Lạc
Chúng ta thường nghe nói tới Sấm Trạng Trình lưu truyền trong dân gian. Lời sấm tiên đoán nhiều biến cố lịch sử mà có khi cả chục năm, trăm năm sau người dân mới thấy ứng nghiệm.
Chẳng hạn như câu:
Bao giờ lúa mọc trên chì, voi đi trên giấy tây thì về tây.
Lúc đương thời không một ai có thể hiểu và lý giải được vì sao lúa lại có thể mọc được trên chì và voi đi trên giấy. Còn tây về tây là nghĩa gì. Câu sấm này ám chỉ việc gì? Thật là bí ẩn.
Sau khi nước ta bị thực dân Pháp đô hộ suốt gần 100 năm, nhiều phong trào yêu nước nổi lên khắp nơi để đánh đuổi giặc Pháp, trường kỳ kháng chiến, mãi cho đến năm 1945 (?) Ngân hàng Đông dương chung của ba nước Việt, Miên, Lào cho phát hành đồng bạc bằng chì, mẫu tròn, một mặt có in hình nổi bụi lúa và tờ giấy bạc mệnh giá một trăm đồng, trên in hình con voi thì Pháp thua trận Điện Biên phủ, buộc phải rút quân về nước.
Lúc đó người ta mới vỡ ra cái ý nghĩa của câu sấm Trạng Trình.
Nhắc qua câu sấm của Trạng Trình, người viết muốn giới thiệu với quí độc giả một người khác cũng có tài tiên tri mà lâu nay ít người lưu ý. Người này cũng có sấm ký lưu lại gần cả trăm năm, tiên đoán rằng nước ta sẽ dần dà suy thoái về mọi mặt chính trị, quân sự, kinh tế nhất là về văn hóa bị biến thành một nền văn hóa nhai lại, giống như trâu, nhai 70 năm một chủ thuyết lỗi thời bị vất bỏ vào giỏ rác lịch sử, không biết mệt và chán, kéo lùi cả dân tộc trở về thời sơ khai.
Đó là Học Lạc. Học Lạc là ai vậy?
Học Lạc tên thật là Nguyễn văn Lạc (1842-1915) biệt hiệu là Sầm Giang, người làng Mỹ Chánh, thuộc tỉnh Mỹ Tho, nay là tỉnh Tiền Giang. Học Lạc tuy nhà nghèo, nhưng nhờ có trí thông minh nên được tuyển thẳng vào ngạch học sinh, ngạch do triều đình nhà Nguyễn đặt ra, được cấp lương và được học tại trường của quan đốc học địa phương. Do đó, người ta mới gọi là “học sinh Lạc”, dần dần bỏ mất chữ “sinh”, còn lại hai chữ “Học Lạc”. Học Lạc học giỏi nhưng thi mãi vẫn không đậu, sau đó triều đình Huế phải ký hòa ước 1862 nhường đứt ba tỉnh miền Đông cho Pháp, nên Học Lạc bỏ thi luôn, bỏ làng Mỹ Chánh, dời nhà về chợ Thuộc Nhiêu (Mỹ Tho) chọn nghề dạy học và bốc thuốc để sinh sống cho hết đời.
Ông thường làm thơ trào phúng, châm biếm như Chu Mạnh Trinh, Trần Tế Xương, Nguyễn Khuyến..
Ví dụ như bài “Thằng Lạc”, khi bị các quan viên đình làng bắt phạt chỉ vì không có danh thiếp gắn trên các phẩm vật của mình mang tới cúng đình. Ai ai cũng có tấm danh thiếp đề tên như: Đại Hương Cả, Hương Trưởng, Hương Chủ, Hương Thân… còn trên mâm xôi của ông chỉ có mảnh giấy ghi hai chữ “Thằng Lạc”. Làng bắt vạ, phải làm bài thơ tạ lỗi, lấy ngay hai chữ “Thằng Lạc” làm đề tài. Ông ứng khẩu đọc ngay:
Vành mâm xôi tên đề Thằng Lạc
Nghĩ mình ti tiểu không đài các
Văn chương chẳng phải bọn mèo quào
Danh phận không ra cái cốc rác
Đã chẳng bơ phờ thẹn núi sông
Dám đâu vút vắt ngạo cô bác
Sự tình ai có thấu cùng chăng
Trong có ông Thần, ngoài cặp hạc.
Hội đồng Hương ai cũng chịu là bài thơ hay lại gieo vần trắc rất ác nên bằng lòng tha tội.
Hiện nay ở Sài Gòn vẫn còn có con đường mang tên ông: Học Lạc.
Trở lại với tài tiên tri của Học Lạc, người viết xin đan cử ba bài sấm ký sau đây để làm đề tài “Đố vui có thưởng” gửi đến quí vị ngẫm chơi trong ba ngày Tết tha phương, nhớ nhà buồn thúi cái “khúc ruột ngàn dặm”.
Bài 1.
Con Tôm
Chẳng phải vương công chẳng phải hầu
Học đòi đái kiếm lại mang râu
Khoe khoang mắt đỏ trong dòng bích
Chẳng biết mình va cứt lộn đầu…
Bài 2.
Chó chết trôi
Sống thời bắt thỏ, thỏ kêu rêu
Thác thả dòng sông xác nổi phều
Vằn vện sắc còn phơi lẩn dẩn
Thốt tha danh hỡi nổi lêu bêu
Tới lui bịn rin bầy tôm tép
Đưa đón lao xao, lũ quạ diều
Một trận sóng dồi cùng gió dập
Tan tành xương thịt biết bao nhiêu!
Bài 3.
Con trâu
Mài sừng cho lắm cũng là Trâu
Ngẫm lại mà coi thật lớn đầu
Trong bụng lam nham ba lá sách
Ngoài cằm lém đém một chòm râu
Mắc mưu đốt đít tơi bời chạy
Làm lễ bôi chuông nhớn nhác sầu
Nghé ngọ già đời quen nghé ngọ
Năm dây đàn gẩy biết chi đâu.
Câu đố là: Ba bài sấm ký trên nhà tiên tri Học Lạc đã tiên đoán về giai đoạn lịch sử nào? Ba con vật được nhân cách hóa ám chỉ ai?
Ai đoán và giải tương đối trúng nhất sẽ được thưởng một cái sừng tê giác “o ri gin” vừa mới đem từ Nam Phi về và sẽ do bà Vũ Mộc Anh Bí thư Thứ nhất của Tòa đại sứ Nam Phi trao tặng với sự chứng kiến của toàn bộ ban bệ Bắc Bộ phủ. Buổi lễ trao giải sẽ được tổ chức long trọng y như lễ trao huy hiệu “60 năm tuổi đảng” cho bà Nguyễn thị Bình vậy.
Tử vi Kỷ Sửu
Cuối cùng cuộc cà kê dê ngỗng về con trâu mà không có mục coi bói, xem tử vi tuổi Kỷ Sửu thì cũng kém phần vui nhộn. Người viết xin lượt chép lại vài hàng tử vi sưu tầm được cho những ai thuộc tuổi con trâu:
1.- Nam mạng:
Tuổi Kỷ Sửu thuộc mạng Hỏa. Tánh nóng nảy hay có những hờn dỗi vô lý làm cho cuộc sống thiếu cả tình cảm bạn bè. Lúc còn nhỏ không được may mắn lắm nhưng về sau có tương lai đẹp. Số có phú quí nhưng lại đau khổ về tình duyên, gia đạo.
Tình duyên:
Tuổi Kỷ Sửu có số đào hoa nhưng có nhiều lúc thăng trầm. Tình duyên long đong ở tuổi 21, 22, 23. Nếu ai sanh trong những tháng 2, 3 và 9 Âm lịch sẽ có đến đời vợ thứ ba mới có hạnh phúc.
Gia đạo và công danh:
Công danh và cơ hội phát triển lên cao vào những năm 20 đến 25 tuổi. Hy vọng sẽ hoàn toàn thành công ở tuổi 27. 28. Về gia đạo, số phải sống cô độc nhiều hơn là sống êm ấm trong gia đình.
Sự nghiệp tiền tài.
Tuổi Kỷ Sửu hoàn thành sự nghiệp vào tuổi 29, 30 nhưng qua 31 và 33 lại bị đổ võ hoàn toàn vì quá tin bạn nhất là thất bại vì đàn bà.
Những tuổi hạp cho làm ăn: Canh Dần. Quý Tỵ,Giáp Ngọ, Bính Thân, Mậu Tý, Đinh Hợi giúp bạn thành công hơn.
Những tuổi đại kỵ: Tân Mão, Đinh Dậu, Mậu Tuất, Quý Mão, Bính Tuất, Ất Dậu.
2.- Nữ mạng:
Cuộc đời: Cuộc đời nhiều cay đắng lúc nhỏ nhưng cuộc sống có nhiều triễn vọng tốt đẹp ở hậu vận. Cuộc sống lên cao bắt đầu từ 24 trở đi.
Tình duyên: Tuổi Kỷ Sử tình duyên đối với nữ mạng là vấn đề nan giải, gặp rất nhiều trở lực trong cuộc đời. Những ai sinh trong tháng 3,6,8 và 10 Âm lịch phải ba lần thay đổi mới có hạnh phúc. Sanh vào những tháng 2,4,7,9 và 11 Âm lịch thay đổi 2 lần. Nếu may mắn sanh trong tháng 1, 5 và 12 Âm lịch thì cuộc đời hoàn toàn hạnh phúc.
Gia đạo công danh:Gia đạo được đầy đủ và nhiều thương yêu. Công danh có nhiều tốt đẹp trong tương lai. Rất hạp với sự buôn bán./.
Nguyễn Thanh Ty
Trích Người Việt Boston