(HNPD) 37 năm trước mỗ tôi đi tù, ngay tuần lễ đầu tiên mỗ tôi đươc gặp ông, và hân hạnh được ông lên lớp, dạy cho những hiểu biết vỡ lòng về cách mạng vô sản, cái cách mạng đã làm đời của chính mỗ tôi cùng người dân,
Cái câu nói đó phải nói là thật khó chịu, cho bất cứ ai phải nghe ông nói với cái miệng trề trề, và cái mặt hất đầu nhìn trời, trong tôi lúc đó ước thầm, phải chi mỗ tôi được tay đôi cùng ông ngay giữa trận tuyến, thì mỗ tôi sẽ cho ông biết thế nào là mất với được. Xin lỗi! cho tới tận hôm nay, mỗ tôi vẫn chưa biết tên ông ấy là gì? Nhớ lại ngày vừa trình diện đi tù, những ngày đầu còn rảnh rỗi chỉ có khai báo lý lịch trích ngang, cùng chờ gọi lấy cung tức là cũng là khai báo lý lịch - Lúc ấy ông xuất hiện, ông đến cùng lũ tù chúng tôi cứ đôi ba bữa một lần, ông luôn đeo chiếc saccote bên vai trái thả chéo ra đằng sau lưng, và cũng luôn áo sơ mi cộc tay bỏ ngoài quần, đầu nón cối chân dép râu.



