Translate

Monday, November 8, 2010

Hoa Kỳ phản công ngoại giao tại châu Á - Thái Bình Dương

Theo RFI

Từ trái qua phải : Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton, Ngoại trưởng Úc Kevin Rudd, và Bộ trưởng Quốc phòng Úc Stephen Smith tại Melbourne ngày 8/11/2010.
Từ trái qua phải : Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton, Ngoại trưởng Úc Kevin Rudd, và Bộ trưởng Quốc phòng Úc Stephen Smith tại Melbourne ngày 8/11/2010.
EUTERS/Mick Tsikas
Đức Tâm

Washington đang tiếp tục phản công ngoại giao, nhằm tái khẳng định vai trò trong khu vực, qua đó cân bằng ảnh hưởng của Trung Quốc. Ví dụ mang tính thời sự nhất là chuyến công du châu Á của tổng thống Barack Obama diễn ra song song với các cuộc đối thoại hàng năm giữa các bộ trưởng Ngoại giao và Quốc phòng Mỹ-Úc.

Sau một thời gian lơ là do phải tập trung xử lý cuộc chiến tranh Afghanistan và Irak cũng như hồ sơ chống khủng bố quốc tế, giờ đây, Hoa Kỳ đã quan tâm trở lại châu Á-Thái Bình Dương. Theo giới phân tích, Washington đang mở một đợt phản công ngoại giao, nhằm tái khẳng định sự hiện diện của mình trong khu vực, qua đó kiềm chế, cân bằng ảnh hưởng của Trung Quốc. Ví dụ nổi bật, mang tính thời sự nhất là chuyến công du châu Á của tổng thống Barack Obama diễn ra song song với các cuộc đối thoại hàng năm giữa ngoại trưởng và bộ trưởng Quốc phòng Mỹ-Úc.

Sự lựa chọn Ấn Độ là quốc gia đầu tiên trong chuyến viếng thăm châu Á của tổng thống Obama mang đầy ý nghĩa. Sau khi chứng kiến lễ ký kết các hợp đồng kinh tế trị giá 10 tỷ đô la, tại Bombay, cuối tuần qua, hôm nay, tổng thống Mỹ tới thủ đô New Delhi và tại đây, ông tuyên bố : « Ấn Độ không chỉ là một nước đang trỗi dậy và hiện nay, là một cường quốc thế giới ».

Tổng thống Mỹ nhấn mạnh, quan hệ giữa hai nước là một trong những quan hệ đối tác lớn nhất của thế kỷ 21 và ông kêu gọi chia sẻ trách nhiệm giữa hai nền dân chủ lớn nhất thế giới. Chiều nay, tổng thống Mỹ đọc diễn văn tại nghị viện Ấn Độ và một trong những chủ đề mà New Delhi rất mong đợi, đó là được Washington ủng hộ để Ấn Độ có thể trở thành thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.

Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, quan hệ Hoa Kỳ - Ấn Độ không mấy tốt đẹp, thậm chí có lúc căng thẳng. Tuy nhiên, bang giao song phương đã từng bước được cải thiện trong những năm 90 dưới thời tổng thống Bill Clinton và được thúc đẩy mạnh mẽ dưới chính quyền George Bush. Theo AFP, các chuyên gia về chính sách đối ngoại nhận định rằng Washington hỗ trợ New Delhi trong lĩnh vực kinh tế và ngoại giao là nhằm tạo đối trọng với Trung Quốc trong khu vực.

Cuộc phản công ngoại giao của Mỹ được phối hợp với chuyến viếng thăm một số nước châu Á-Thái Bình Dương của các quan chức cấp cao Hoa Kỳ. Từ gần hai tuần qua, ngoại trưởng Hillary Clinton công du nhiều nước châu Á, trong đó có Việt Nam. Bà đã tham dự với tư cách là khách mời đặc biệt của Hội nghị thượng đỉnh Đông Á được tổ chức tại Hà Nội vào cuối tháng 10. Trong những ngày qua, tại Melbourne, ngoại trưởng và bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đã có những cuộc đối thoại thường niên với các đồng nhiệm Úc.

Trong cuộc họp báo ngày hôm nay, bà Clinton đã kêu gọi Trung Quốc hãy đóng vai trò một đối tác có trách nhiệm và tuyên bố, xin trích, « Hoa Kỳ đã có một sự hiện diện từ lâu tại châu Á-Thái Bình Dương, chúng tôi đã từng có mặt ở đây từ 100 năm nay. Chúng tôi đã, đang và sẽ có mặt tại đây. ». Ngoại trưởng Mỹ cũng cho biết là Úc và Hoa Kỳ quan ngại về những tranh chấp chủ quyền giữa Trung Quốc và Nhật Bản và kêu gọi xây dựng bộ quy tắc ứng xử tại Biển Đông.

Hải quân Mỹ tiếp tục hoạt động tại tất cả những nơi được coi là vùng biển quốc tế

Về phần mình, bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates và đô đốc Mike Mullen nhấn mạnh rằng hải quân Hoa Kỳ sẽ tiếp tục hoạt động ở Hoàng Hải và tại những nơi mà Mỹ coi là vùng biển quốc tế, bất chấp sự phản đối của Trung Quốc.

Hôm qua, bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates còn tuyên bố là Hoa Kỳ muốn tăng cường sự hiện diện quân sự tại châu Á, củng cố quan hệ quân sự với Úc. Nhân dịp này, hai nước đã ký thỏa thuận hợp tác theo dõi không gian. Xin nhắc lại là vào 2007, Trung Quốc đã thành công trong việc bắn tên lửa đạn đạo phá hủy vệ tinh cũ, làm dấy lên lo ngại là Bắc Kinh tiến hành một cuộc chạy đua vũ trang trong không gian.

Các hoạt động ngoại giao của Mỹ tại châu Á-Thái Bình Dương diễn ra vào lúc Trung Quốc ngày càng thể hiện lập trường độc đoán, trong khu vực, với Nhật Bản, với các nước láng giềng Đông Nam Á, hiện đang có tranh chấp về chủ quyền lãnh thổ với Bắc Kinh.

Trong nhãn quan của Washington và các chiến lược gia Hoa Kỳ thì sự phát triển kinh tế và quân sự của Trung Quốc là một mối đe dọa tiềm tạng đối với ưu thế truyền thống của Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương.

Theo giới phân tích, trong bối cảnh đó, mọi động thái, phát biểu của tổng thống, ngoại trưởng, bộ trưởng Quốc phòng Mỹ trong các chuyến công du châu Á-Thái Bình Dương sẽ được Bắc Kinh chăm chú theo dõi, phân tích, và điều này sẽ tác động đến nội dung cuộc gặp giữa tổng thống Mỹ Barack Obama và chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào, nhân Hội nghị thượng đỉnh G20, sẽ diễn ra tại Seoul, Hàn Quốc trong tuần này.

Sunday, November 7, 2010

Cù Huy Hà Vũ - 'sex' với A38

Theo NguoiViet Online

Tác giả: A Ba Chín/Người Việt

Ông Vũ và bà Q. đang trong khách sạn quận 6, Sài Gòn, lúc nửa đêm. Công an vào “khám xét hiện trường,” trong đó có laptop, tư trang, lập biên bản, giải về công an phường, nơi khách sạn thuộc phạm vi. Và “tạm giữ hành chính” ông này.

Trước đó, do có phản ứng, ông Vũ bị xem là có hành vi chống lại. Chiều cùng ngày, công an khám xét nhà của ông tại Hà Nội.

Ðó là vắn tắt show diễn mới nhất của an ninh Việt Nam qua truyền thông bằng việc “bẫy,” thành công, Cù Huy Hà Vũ.




Bắt người trong khách sạn là kế mà an ninh Việt Nam muốn ‘hạ nhục thanh danh’ ông Cù Huy Hà Vũ. (Hình: BVN)



Blogger nổi tiếng Truong Thái Du, trong một bình luận trên facebook, đã chỉ ra sơ đồ trình diễn này:

1. Sinh hoạt tình dục ngoài hôn nhân. 2. Kiểm tra hành chính. 3. Chống người thi hành công vụ. 4. Kiểm tra đồ dùng tùy thân, laptop. 5. phát hiện tài liệu phản động, và 6. Khám nhà!

Nếu công dân Vũ là người bình thường, thì cùng lắm ông có thể bị khép tội vi phạm luật hôn nhân và gia đình với một vợ một chồng. Ðây là việc ở Việt Nam hiếm khi có tòa mở, trừ khi có tranh chấp liên quan đến con/tài sản, vì đến nay, theo thông lệ, và theo điều tra, có hơn 40% đàn ông đô thị Việt Nam... ngoại tình.

Hoặc “chống người thi hành công vụ,” quá lắm cũng giữ 24 tiếng, rồi tại ngoại, và không đến độ khám xét nhà.

Chỉ vì công dân Cù Huy Hà Vũ không phải là người bình thường, và vì ông là người nổi tiếng phản biện.

Ông từng kiện Ủy Ban Tỉnh Thừa Thiên-Huế để bảo vệ đồi Vọng Cảnh, ông ra ứng cử bộ trưởng Văn Hóa. Hơn nữa, kiện Thủ Tướng Dũng về “vụ bô xít.” “Ghê gớm” hơn, ông đòi xóa bỏ điều 4 của Hiến Pháp, nghĩa là đòi tước bỏ độc quyền của đảng đang cầm quyền hiện tại - một đảng từ lâu đồng hóa với khái niệm nhà nước.

Do lịch sử, người Việt Nam hiểu chuyện mà còn sống đến hôm nay vừa e lại vừa ngán ngại chữ “phản.” “Phản biện” với người trong nước, giờ đây được hiểu gần hơn với “phản động.”

Khai thác tâm lý xã hội này, từ hai năm nay, hành tung của vị tiến sĩ họ Cù đã được các “trinh sát” Cục Bảo Vệ Chính Trị 4 chuyên “chống phản động” - A38 - của Hà Nội cập nhật và thuộc lòng - Họ “cú” ông đã lâu nay.

Và giờ đây là cước đầu.

* * *

Một phần của các thủ đoạn phản gián đã được các vị A38 Việt Nam hóa thuần thục thời gian qua trong “đấu tranh” bằng các cách để tạo cớ:

- Khích động và câu nhử. (trường hợp Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Ðịnh và đồng chí).

- Tai nạn - câu lưu, tạm giữ hành chính (thường xuyên, nhiều “đối tượng”).

- Khiêu khích hay vu cáo - khủng bố thể chất (nhà văn Trần Khải Thanh Thủy).

- Ðồn thổi và ly gián - hồ nghi gây chia rẽ. (Tạ Phong Tần, LS Lê Trần Luật và đồng bạn).

- Cô lập sinh kế - khủng bố tinh thần (gia đình các bloggers Ðiếu Cày, nhà báo Tạ Phong Tần, LS Lê Trần Luật, LS Lê Thị Công Nhân).

- Quan hệ nam nữ - hạ nhục thanh danh (LS Lê Trần Luật, giờ đây bổ sung thêm Tiến Sĩ Vũ).

Với “đối tượng” loại nào, họ sẽ dùng kiểu và cách tương ứng.

Với Tiến Sĩ Vũ, là người sống với chế độ Hà Nội, ông có nhạy cảm chính trị và cảnh giác với các mối an nguy bản thân. Nhưng đã chưa đủ.

An ninh Việt Nam đã phân tích hoàn cảnh và tình huống của vị tiến sĩ này, để có được “đấu pháp”: ông có học vị, địa vị, gia phả uy tín. Tính cách mạnh, có phần cực đoan,... Có tiếng nói độc lập, là nhân tố tạo hiệu ứng cộng đồng mạnh. (Cần nhớ, ông Cù Huy Hà Vũ là con trai thi sĩ Huy Cận, và là con nuôi thi sĩ Xuân Diệu).

Hai “chiến dịch” tung tin, quyết tạo dư luận về tư duy hoang tưởng của TS Vũ ở các dịp ông ứng cử bộ trưởng Văn Hóa, và vụ kiện Thủ Tướng Dũng, đã không thành công, thậm chí hiệu ứng ngược - TS Vũ gia tăng uy tín.

Hôm qua, “bài” cuối đã có được thành công đầu. Dù hơi lộ: khám xét mại dâm bằng An Ninh Bộ, chứ không phải là đội 7 của công an Sài Gòn (đội chống mại dâm).

Là kẻ có danh, thì hạ nhục thanh danh. Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ đã dính chưởng.

* * *

Ở khách sạn, hai thứ có giá trị sau khám xét: laptop và condom.

Mong mỏi có được của A38, cố nhiên, không phải là 2 condom đấy.

Condom để hợp lý hóa việc khám phòng ở khách sạn. Laptop là để khám nhà ở thủ đô.

Tiếng nói phản biện có tính tráng sĩ, phong cách thủ lĩnh mạnh mẽ, chút ‘cowboy’ Bắc kỳ, hình ảnh đại diện cho thái độ chính trị phản biện gây chú ý nhất qua truyền thông Internet trong 3 năm gần đây, đã bị khóa miệng.

Làm hài lòng Ban Bí Thư và Bộ Chính Trị trước đại hội đảng đầu năm, A38 sẽ tìm ra tội để buộc theo cách quen thuộc - chuyện nhỏ. Chương 2 của A38 show sẽ bắt đầu vào tuần tới. Hãy đợi!


Saturday, November 6, 2010

John Pomfret: Lịch sử đổi chiều, Việt Nam xem Trung Quốc là địch thủ (Trần Bình Nam lược dịch)

Theo NguoiViet Boston

AiNamQuan- b4Cách đây 3 tuần có một cuộc triển lãm tại Viện Bảo Tàng Quân sự Việt Nam. Trong một hành lang dài một bên trưng bày các chứng tích của hai cuộc chiến với Hoa Kỳ và Pháp như thư đầu hàng (TBN: của Pháp), các khẩu hiệu của Hồ Chí Minh, lựu đạn, súng AK-47 như người xem đã thấy tại nhiều cuộc triển lãm khác, không có gì mới lạ.
Mới lạ là phía bên kia hành lang triển lãm. Dọc tường hành lang là các tranh minh họa, gíáo mác, các khẩu hiệu của vua chúa và tướng lãnh Việt Nam với rất nhiều chi tiết của cuộc đấu tranh dài với Trung quốc qua nhiều niên biểu như các trận đánh năm 1077, 1258, và những trận thư hùng trong thế kỷ 14, 18.
Cung cách trưng bày – đặt một bên là “những kẻ xâm lăng Tây phương”, một bên là “thiên triều Trung quốc” cho thấy một sự thay đổi tâm lý lớn trong giới lãnh đạo Việt Nam và là một cái gai đối với Trung quốc.
Trung quốc từng cố gắng siết chặt quan hệ thân hữu với chính quyền cộng sản Việt Nam, một quốc gia có 90 triệu dân. Nhưng Trung quốc càng mạnh càng có thái độ uy hiếp Việt Nam, nên các nhà lãnh đạo Việt Nam trở nên cảnh giác ý đồ của ông bạn lớn phương Bắc. Đối với Việt Nam Trung quốc đang mất dần tư cách bạn bè thân hữu và trở thành một lân bang đáng ngại như Việt Nam vẫn thường xem từ ngàn xưa .
Thay đổi cách nhìn về Trung quốc, Việt Nam tìm bạn trên thế giới để phòng chống Trung quốc, quan trọng nhất là Hoa Kỳ, một nước lớn cũng đang tìm đồng minh để đối phó với quyết tâm trở thành siêu cường của Trung quốc.
Thứ trưởng bộ quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh trong một cuộc phỏng vấn mới đây nói: “Có thêm một người bạn là tốt, nhất là khi người bạn đó là một cựu thù.”
Dấu hiệu xích lại gần nhau giữa Hoa Kỳ và Việt Nam thể hiện rõ qua chuyến viếng thăm Hà Nội của bà Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ Hillary Cllinton tuần này. Đây là chuyến viếng thăm Việt Nam lần thứ hai của bà Clinton trong vòng 4 tháng. Ba tuần trước ông Bộ trưởng Quốc phòng Robert Gates cũng đã đến Hà Nội. Trong tháng 8 một viên chức cao cấp của bộ quốc phòng Mỹ đã có mặt tại Hà Nội để thảo luận với các viên chức quốc phòng Việt Nam về an ninh chung. Trong 3 năm qua các chiến hạm Hoa Kỳ đã 3 lần viếng Việt Nam và hiện có 30 sĩ quan quân đội cộng sản Việt Nam đang học tại các học viện quân sự của Hoa Kỳ.
Một viên chức cao cấp Việt Nam – không nêu danh – nói: “Hoa Kỳ đã chiến đấu tại Việt Nam để ngăn chận Trung quốc, thì nay Hoa Kỳ kết bạn với Việt Nam cũng để ngăn chận ảnh hưởng của Trung quốc thôi.”
Việt Nam và Hoa Kỳ đang thảo luận một thỏa thuận để Việt Nam có thể dùng khả năng kỹ thuật khai phá năng lượng nguyên tử của Hoa Kỳ. Theo một viên chức Việt Nam việc này gíúp Việt Nam không bị lệ thuộc điện năng của Trung quốc. Việt Nam cũng đang vận động tranh thủ kỹ thuật quân sự tối tân của Hoa Kỳ, đặc biệt máy dò dưới nước (Sonar) để theo dõi sự hoạt động của tàu ngầm Trung quốc trong Biển Đông. Hà Nội cũng đang dạm mua phụ tùng cho các máy bay trực thăng, loại UH-1 của Hoa Kỳ, để lại tại miền Nam sau khi chiến tranh chấm dứt. Và bất chấp áp lực của Trung quốc 3 hãng dầu của Hoa Kỳ đã bắt đầu dò tìm dầu khí trong vùng biển của Việt Nam.
Cuộc viếng thăm 2 ngày của ngoại trưởng Hillary Clinton vừa qua là để – lần đầu tiên – Hoa Kỳ tham dự hội nghị hằng năm của Thượng đỉnh Đông Á (East Asia Summit) do sự vận động của Việt Nam.
Nói chuyện với sử gia Michael Beschloss, bà Clinton nói: “Việt Nam rất muốn thắt chặt quan hệ với chúng tôi. Trước đây chiến tranh đã làm thiệt mạng hàng trăm ngàn binh sĩ Việt cả hai bên và Mỹ chưa kể số binh sĩ thương tật và đã tạo ra một ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội Hoa Kỳ và Việt Nam. Giờ đây hai nước chúng tôi lại chung sức làm việc với nhau, ngoại giao với nhau vì hai nước có cùng một quan tâm chung về các vấn nạn trong vùng.”
Bảo Ninh, một binh nhì trong quân đội Bắc việt từng đánh nhau với lính Mỹ trong Nam, và sau chiến tranh đã viết cuốn tiểu thuyết nổi danh “Nỗi buồn chiến tranh” nói: “Hãy để cuộc chiến tranh đã qua cho các nhà văn. Thế hệ chúng tôi không có gì để oán trách Hoa Kỳ. Nếu hỏi ý kiến của các quân nhân, quý vị sẽ thấy đa số có cảm tình với Hoa Kỳ.”
Mục tiêu chung của Việt Nam và Hoa Kỳ là không để cho Trung quốc chiếm cứ Biển Đông làm sở hữu chủ. Trung quốc đã tuyên bố chủ quyền trên một triệu dặm vuông của Biển Đông, và đã gởi một đoàn tàu tuần tra duyên hải hùng hậu vào Biển Đông sách nhiễu ngư dân Việt Nam không cho đánh cá và hăm dọa các công ty nước ngoài có giao kèo dò tìm dầu khí ngoài khơi bờ biển Việt Nam.
Tháng 7 vừa qua, sau khi trao đổi với Việt Nam, bà Clinton đưa vấn đề này ra công khai trong hội nghị các nước Asean mở rộng tại Hà Nội, tuyên bố rằng Hoa Kỳ không chấp nhận ý đồ của Trung quốc lấy đại dương làm của riêng và đề nghị các nước trong vùng thương thuyết đa phương để gỉải quyết với nhau. Mười một nước (11 nước) tham dự hội nghị công khai tán thành ý kiến của Hoa Kỳ làm cho ông Bộ trưởng Ngọai giao Trung quốc Dương Thiết Trì tức giận bỏ phòng họp. Sau đó ông trở lại và nói – có tính đe dọa – rằng quý vị đừng quên Trung quốc là một nước lớn.
Một trong những mục tiêu chung khác bà Clinton làm nổi bật lên là hôm Thứ Bảy 30/10 vừa qua bà triệu tập và chủ tọa một buổi họp của Ủy ban Sông Cửu Long (một Ủy ban được thành lập do sáng kiến của Hoa Kỳ) nhằm áp lực Trung quốc giảm thiểu số đập xây trên thượng nguồn sông Cửu long. Tuần vừa qua mực nước sông Cửu Long chảy vào Việt Nam thấp nhất từ trước đến nay. Các chuyên viên trị thủy Việt Nam nói rằng việc giảm lưu lượng nước vào Việt Nam do các đập nước để sản xuất điện hay dẫn thủy nhập điền của Trung quốc trên thượng nguồn.
Ngoài Hoa Kỳ, Việt Nam còn tìm cách đồng minh với Liên bang Nga. Năm 2009 Việt Nam mua 5 tàu ngầm loại Kilo của Nga. Việt Nam kết thân với Ấn độ và nhờ Ấn giúp tối tân hóa các không đội Mig-21. Pháp cũng đang có kế hoạch bán chiến hạm cho Việt Nam. Việt Nam còn kết thân với Nhật và Nam Hàn. Năm năm trước Việt Nam đã cho phép công dân hai nước này vào Việt Nam không cần xin chếu khán nhập cảnh trước.
Nhà báo Nayan Chanda, tác giả cuốn “Brother Enemy” (Anh em trở thành thù địch), một cuốn sách miêu tả quan hệ giữ Việt Nam với Trung quốc, nói “Việt Nam đang đánh một nước cờ tế nhị khi muốn nói với Trung quốc rằng chúng tôi cũng đang có những người bạn cường quốc.”
Dù sao trên thực tế ảnh hưởng của Trung quốc đối với Việt Nam còn rất nặng nề. Chính sách “đổi mới” kinh tế và tổ chức an ninh để duy trì quyền lực của đảng là theo mẫu Trung quốc. Và Việt Nam biết không ích lợi gì nếu chọc giận Trung quốc. Tại Bảo tàng viện Quân sự Việt Nam cẩn thận không trưng bày gì liên quan đến cuộc chiến biên giới năm 1979.
Chính quyền Việt Nam thường kiểm duyệt các bài viết hay thông tin bài bác Trung quốc. Mới đây bộ máy kiểm duyệt Việt Nam đã buộc Vietnamnet, một tờ báo điện tử của chính quyền rút đi một bài chủ trương rằng các nước Đông Nam Á châu nên có một thái độ chung cứng rắn đối với Trung quốc về vấn đề Biển Đông cũng như trên nhiều vấn đề khác có liên hệ đến Trung quốc.
Tuy nhiên chính phủ Việt Nam cũng để cho những bài khác như bản thỉnh nguyện do bà Nguyễn Thị Bình đứng đầu danh sách ký kêu gọi Đảng ngưng chương trình khai thác quặng Bauxít trên cao nguyên miền Trung do Trung quốc đấu thầu. Bà nguyễn Thị Bình nguyên Phó Chủ tịch nước và là đại diện Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam tại cuộc hòa đàm Paris.
Bà Phạm Chi Lan, một nhà kinh tế, một trong những người cùng bà Bình ký tên trong bản thỉnh nguyện nói: “Chúng tôi ở cạnh Trung quốc đã 4000 năm. Chúng tôi không thể chia tay nhau một sớm một chiều được. Tuy nhiên chúng tôi cần thêm bạn năm châu.”

Trần Bình Nam lược dịch từ “In historic turn, Vietnam casts China as opponent” của ký gỉa John Pomfret đăng trên tờ washingtonpost số ngày 30/10/2010 .

Nov. 2, 2010
binhnam@sbcglobal.net
www.tranbinhnam.com

Friday, November 5, 2010

Ông Cù Huy Hà Vũ bị bắt tạm giam tại Sài Gòn

Theo RFI

Luật sư Cù Hà Huy Vũ (Ảnh do luật sư cung cấp)
Luật sư Cù Hà Huy Vũ (Ảnh do luật sư cung cấp)
Thanh Phương

Theo nguồn tin từ gia đình, ông Cù Huy Hà Vũ vừa bị bắt đêm hôm qua, 04/11/2010, tại Sài Gòn và hôm nay công an đã có lệnh tạm giam ông. Công an cũng đã khám xét máy vi tính và điện thoại di động của ông Hà Vũ. Hiện ông đang bị giam giữ trong một phòng điều tra của Bộ Công an. Nhà của ông Hà Vũ ở Hà Nội cũng bị khám xét và vợ của ông, Nguyễn Thị Dương Hà cũng đang phải làm việc với công an Hà Nội.

Trả lời RFI hôm nay, ông Cù Huy Chữ, chú ruột của ông Cù Huy Hà Vũ đã cho biết là, ban đầu công an nói ông Hà Vũ bị bắt vì có quan hệ với gái mãi dâm. Ông Cù Huy Chữ cho biết thêm chi tiết:


Ông Cù Huy Chữ tại Hà Nội
05/11/2010
by Thanh Phương

Tuy nhiên, lý do bắt giam ông Cù Huy Hà Vũ cho tới nay vẫn chưa rõ ràng, bởi vì theo tin của VietnamNet, ông Cù Huy Hà Vũ có khả năng bị điều tra, xử lý về hành vi " hành hung người thi hành công vụ" và người bị "phát hiện" chung phòng với ông Hà Vũ là một luật sư thuộc Hội Luật gia Thành phố Hồ Chí Minh, có tên viết tắt là H.L.N.Q. VietnamNet còn đăng một bức ảnh ông Cù Huy Hà Vũ đang ngồi trên giường, đứng chắn đằng trước là một phụ nữ, gương mặt bị làm mờ đi. Bức ảnh do Cơ quan An ninh Điều tra cung cấp. Còn theo VnExpress.net, ông Cù Huy Hà Vũ bị tạm giữ với lý do " vi phạm quy định hành chính", nhưng không nói rõ đó là vi phạm gì.

Ông Cù Huy Hà Vũ là con trai của nhà thơ Huy Cận, con nuôi thi sĩ Xuân Diệu, tốt nghiệp tiến sĩ Luật tại Pháp. Trong thời gian qua, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ đã được nhiều người biết đến, đặc biệt kể từ khi ông kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về quyết định khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Vào tháng trước, ông Hà Vũ lại đưa đơn kiện thủ tướng Dũng về quy định cấm khiếu kiện tập thể.

Gần đây, các luật sư của văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ cũng đã nhận bào chữa cho các giáo dân Cồn Dầu trong phiên xử sơ thẩm ngày 27/10 vừa qua, nhưng tòa án đã không cấp giấy chứng nhận bào chữa cho các luật sư này.

Thursday, November 4, 2010

Tq Tập Trận Biển Đông

Việt Báo Thứ Năm, 11/4/2010, 12:00:00 AM

TQ tập Trận Biển Đông

Quân đội Trung Quốc vừa tổ chức một cuộc thao diễn quân sự dọc bờ biển đảo Hải Nam, huy động gần 2000 lính thủy quân lục chiến, theo bản tin đài RFI.
Cuộc tập trận được trình bày như một hoạt động bình thường của quân đội Trung Quốc, nhưng Bắc Kinh không che giấu mục tiêu thị uy với các nước Đông Nam Á đang tranh chấp chủ quyền với họ tại vùng Trường Sa và Hoàng Sa.
Theo tờ Global Times (Hoàn cầu Thời báo) số ra hôm Thứ Tư 3/11/2010 được AFP trích dẫn, cuộc tập trận mang tên Giao Long 2010 khởi sự từ hôm Thứ Ba, do binh chủng Thủy quân lục chiến Trung Quốc thực hiện. Huy động một lực lượng bao gồm ít nhất 100 chiến hạm, tầu ngầm, phi cơ các loại và khoảng 1800 quân nhân.
Đài RFI cũng thêm, “Mục tiêu phô trương uy lực qua cuộc tập trận này đã được giới chức quân sự Trung Quốc xác nhận. Một sĩ quan chỉ huy cuộc thao diễn xin giấu tên đã cho rằng cuộc thao diễn quân sự này nhằm nêu bật trước thế giới một binh chủng Thủy quân lục chiến Trung Quốc hiện đại.”


Wednesday, November 3, 2010

Cam Ranh sẵn sàng đón chào tàu hải quân ngoại quốc

DCVOnlineTin AP


Cam Ranh sẵn sàng đón chào tàu hải quân ngoại quốc


Hà Nội - Việt Nam sẽ mở cơ sở sửa chữa cho tàu hải quân ngoại quốc cũng như tàu ngầm ở một nơi đã từng là căn cứ của hải quân Hoa Kỳ trước đây ở Vịnh Cam Ranh, theo báo chí nhà nước đưa tin hôm nay thứ Ba ngày 2 tháng Mười Một, giữa lúc đang có những quan tâm trong vùng vì sức mạnh hải quân của Trung Quốc ngày càng gia tăng.

Báo Tuổi Trẻ trích dẫn lời của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam tướng Phùng Quang Thanh nói rằng cảng Cam Ranh cũng có thể là nơi lấy nhiên liệu cho hàng không mẫu hạm.

Tướng Phùng Quang Thanh nói với các phóng viên trong nước qua cuộc tiếp xúc bên lề phiên họp của Quốc Hội là các cơ sở sửa chữa này chủ yếu là để sửa tàu hải quân Việt Nam nhưng nếu cung cấp những dịch vụ sửa chữa này cho tàu hải quân ngoại quốc thì có thể bù đắp lại phí tổn hoạt động. Điều tướng Thanh nói tương tự như điều Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu hôm cuối tuần rồi trước khi bế mạc buổi họp thượng đỉnh của ASEAN ở Hà Nội rằng các dịch vụ sửa chữa này sẽ mở rộng cho tàu của bất kỳ nước nào theo giá thị trường.


Vịnh Cam Ranh
Nguồn: OntheNet
Sự chào hàng của Việt Nam ra đời trong lúc các nước trong vùng Đông Nam Á châu đang có mối quan tâm đối với một loạt hành động hung hăng của Trung Quốc ở vùng biển Nam Hải và những tranh chấp lãnh hải có từ lâu đời – bao gồm một chuyện xích mới mới xảy ra gần đây với Việt Nam khi Trung Quốc bắt giam chín ngư dân Việt Nam gần quần đảo đang còn trong vòng tranh chấp ở Biển Nam Hải. Cuối cùng, Trung Quốc cũng đã thả các ngư dân này về lại nguyên quán.

Cam Ranh nằm ở một vị trí mang tính chiến lược gần các thủy lộ tàu buôn qua lại ở vùng Biển Nam Hải và gần những quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa có tiềm năng chứa nhiều dầu và khí đốt. Việt Nam, Trung Quốc, Mã Lai Á, Phi Luật Tân, Brunei và Đài Loan đều cho mình có chủ quyền trên quần đảo Trường Sa. Riêng Hoàng Sa, Việt Nam và Trung Quốc đều cho mình có chủ quyền.

Phái đoàn đại diện Cam Ranh Shipyard lên thăm tàu USNS Richard E. Byrd (của hải quân Hoa Kỳ) đang được thuyền trưởng đưa đi tham quan tàu ở Vịnh Vân Phong hôm tháng Ba năm nay. Nguồn hình: DCVOnline
Hoa Kỳ đã làm Trung Quốc khó chịu khi lên tiếng bày tỏ mối quan tâm cho rằng sự tranh chấp lãnh hải có thể làm khó khăn, ảnh hưởng xấu đến những thủy lộ hàng hải quốc tế, và gần đây đã thúc đẩy mối quan hệ với một Việt Nam đã từng là cựu thù bao gồm việc viếng thăm Việt Nam của chiến hạm Hải quân Hoa Kỳ và đưa viên chức cao cấp Việt Nam ra thăm một hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ đang hoạt động ở ngoài khơi miền trung Việt Nam. Cam Ranh đã từng là một căn cứ hải và không quân của quân đội Hoa Kỳ trong cuộc Chiến tranh Việt Nam. Sau đó được Nga, lúc đó còn là Liên bang Xô-viết ký hợp đồng thuê trong 25 năm kể từ năm 1979, nhưng rồi Nga trả lại cho Hà Nội vào tháng Hai năm 2002. Việt Nam đã từng cho hay là sẽ không cho phép Cam Ranh trở thành một căn cứ quân sự ngoại quốc một lần nữa, nhưng thay vào đó sẽ phát triển Cam Ranh thành một cơ sở kinh tế và phòng thủ quốc gia.

Báo Thanh Niên đăng tải lời tuyên bố của tướng Thanh là Việt Nam sẽ thuê cố vấn Nga và mua kỹ thuật của Nga cho những cơ sở sửa chữa mới sẽ được thành lập này, và sẽ mất khoảng ba năm để xây dựng. Ông nói thêm là những cơ sở này sẽ nằm tách rời căn cứ hải quân của Việt Nam hiện nay, gạt bỏ sự lo âu về chuyện bí mật quân sự sẽ bị tiết lộ khi tàu hải quân ngoại quốc thả neo ở cảng Cam Ranh.


© DCVOnline

Tuesday, November 2, 2010

Công an VN khởi tố blogger ‘Cô gái Ðồ Long’

Theo NguoiViet Online

Tạm giam hai tháng

SÀI GÒN - Gần mười ngày, sau khi bắt khẩn cấp blogger Cô Gái Ðồ Long hay nhà báo Hương Trà, sáng 1 tháng 11 công an Việt Nam đã chính thức truy tố blogger này về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” thuộc điều 258 Bộ Luật Hình Sự.

Nhà báo Hương Trà, tức blogger Cô Gái Ðồ Long. (Hình: Blog Cô Gái Ðồ Long)

Báo CAND cho biết nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà 35 tuổi, là chủ nhân trang blog Cô Gái Ðồ Long, thường trú tại quận Tân Bình, Sài Gòn cũng bị tạm giam hai tháng để điều tra các bài viết có tính chất mạ lỵ và vu khống...

Theo cách báo chí Việt Nam loan tin, tại cơ quan điều tra, Lê Nguyễn Hương Trà đã thừa nhận những hành vi sai phạm trên trang blog cá nhân của mình và cũng thừa nhận bài viết không dựa vào chứng cứ thực tế.

Phát biểu với giới báo chí về vụ án này, một cán bộ lãnh đạo Bộ Công An khẳng định việc bắt giữ bà Lê Nguyễn Hương Trà là khách quan, đúng trình tự pháp luật, có chứng cứ cụ thể.

Tuy nhiên giới bogger thì lại cho rằng việc bắt giữ khẩn cấp và mãi đến hôm nay mới có giấy truy tố blogger Cô Gái Ðồ Long là vi phạm pháp luật vì theo định nghĩa của nhiều nước thì trang blog cá nhân là lĩnh vực riêng tư của người viết và họ không chịu trách nhiệm gì về cái gọi là vu không hay mạ lỵ người khác.

Monday, November 1, 2010

Việt Nam làm bạn với thế giới (và Mỹ) để đối phó với Trung Quốc

Theo RFI

Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết đón chào Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đến dự Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á tai Hà Nội ngày 30/10/2010
Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết đón chào Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đến dự Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á tai Hà Nội ngày 30/10/2010
REUTERS/Damir Sagolj
Trọng Nghĩa

Bị Trung Quốc thúc ép quá đáng, Việt Nam đã củng cố quan hệ với các cường quốc có trọng lượng, đặc biệt là với Hoa Kỳ. Mục tiêu là để tìm đồng minh đối phó với đà bành trướng của Bắc Kinh, bảo vệ chủ quyền của mình. Trong bài "Trong một bước ngoặt lịch sử, Việt Nam liệt Trung Quốc vào diện đối thủ" (In historic turn, Vietnam casts China as opponent), nhà báo John Pomfret của nhật báo Mỹ The Washington Post ngày 30/10/2010 đã phân tích chuyển hướng ngoại giao của Việt Nam trong thời gian gần đây.

Cách đây ba tuần, một cuộc triển lãm đã mở ra tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Dọc theo một bên tường của một căn phòng dài là vật kỷ niệm 25 năm cuộc chiến chống Mỹ và Pháp của Việt Nam. Các bức thư xin đầu hàng, các câu nói của chủ tịch Hồ Chí Minh, lựu đạn và súng AK-47 chạy dài dọc theo một bên tường. Phần này hoàn toàn không có gì mới lạ.

Thế nhưng ở phía tường bên kia, Viện Bảo tàng Lịch sử đã thực sự làm nên lịch sử. Trên tường, người ta đã treo dao găm, tranh vẽ và những câu trích dẫn liên quan đến cuộc đấu tranh của Việt Nam với một đối thủ khác : đế quốc Trung Hoa. Các trận đánh vào những năm 1077, 1258, và thế kỷ 14 và 18 đã được minh họa một cách chi li.

Thông tin đáng phiền cho Bắc Kinh

Đưa Trung Quốc lên ngang hàng với "kẻ xâm lược phương Tây" đánh dấu một bước đột phá tâm lý đối với quân đội Việt Nam, đồng thời là một thông tin đáng phiền cho Bắc Kinh.

Trong nhiều năm trời, Trung Quốc đã cố gắng gầy dựng một mối quan hệ đặc biệt với chính quyền Cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên sự vươn lên của Trung Quốc - và thái độ ngày càng hung hăng đối với Việt Nam - đã gióng lên tiếng chuông báo động nơi giới lãnh đạo của đất nước 90 triệu dân này, thúc đẩy họ nhìn người láng giềng một cách khác đi. Bắc Kinh có nguy cơ bị mất đi tư thế một đối tác cộng sản anh em đối với Việt Nam, để bị đẩy trở lại vị trí lâu năm trước đây của họ : đế chế phương Bắc đã từng nhào nặn và dày vò Việt Nam trong nhiều thế kỷ.

Thay đổi về nhận thức nói trên đã chuyển Việt Nam vào một hướng đi khác thường : đó là làm bạn với thế giới để có hàng rào chống lại Trung Quốc. Và nổi bật trong số bạn tri kỷ mới của Việt Nam lại là Hoa Kỳ, vốn cũng rất muốn tìm đối tác giúp mình đối phó với Bắc Kinh.

"Có thêm một người bạn mới luôn luôn là điều tốt", Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam Nguyễn Chí Vịnh đã cho biết như trên trong một cuộc phỏng vấn. "Thậm chí lại còn tốt hơn khi người bạn đó từng là kẻ thù của mình."

Biểu hiện về mối quan hệ thân hữu Mỹ-Việt đã được phô bày hôm 29/10/2010 khi Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Rodham Clinton đến Hà Nội trong chuyến công du Việt Nam thứ hai của bà trong vòng bốn tháng. Không đầy ba tuần trước đó, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert M. Gates cũng đã có mặt ở đây.

Vào tháng 08/2010, Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ đã tham gia cuộc đối thoại an ninh đầu tiên của họ với đối tác Việt Nam tại Hà Nội. Ba chiếc tàu Hải quân Hoa Kỳ cũng đã đến Việt Nam trong năm qua. Hơn 30 sĩ quan Việt Nam đang theo học tại các học viện quân sự Mỹ.

« Mỹ đã tham chiến tại Việt Nam để kềm chế đà bành trướng của Trung Quốc » và « bây giờ họ phát huy quan hệ hữu nghị với Việt Nam... cũng để kềm hãm sự vươn lên của Trung Quốc ». Đây là nhận định của một cựu quan chức cao cấp Việt Nam không được quyền nói chuyện với phóng viên báo chí.

Việt Nam và Hoa Kỳ đang hoàn chỉnh một thỏa thuận cho phép Việt Nam thủ đắc công nghệ năng lượng hạt nhân của Mỹ. Theo các quan chức Việt Nam, điều đó có thể giúp Hà Nội chấm dứt sự lệ thuộc vào nguồn điện từ Trung Quốc. Cùng lúc, các quan chức quốc phòng Việt Nam cho biết họ rất muốn mua công nghệ quân sự Mỹ, trong đó có thiết bị sonar để theo dõi các tàu ngầm của Trung Quốc. Hà Nội cũng tham gia các cuộc đàm phán để có phụ tùng cho kho máy bay trực thăng Mỹ UH-1 Iroquois, một biểu tượng của cuộc chiến tranh Việt Nam. Và bất chấp áp lực từ Trung Quốc, ba công ty dầu của Mỹ đang tiến hành thăm dò ngoài khơi trong vùng biển của Việt Nam.

Lợi ích chiến lược chung

Chuyên công du Việt Nam trong hai ngày của bà Clinton đánh dấu sự kiện lần đầu tiên Hoa Kỳ tham gia Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á - một diễn đàn hàng năm của các nước lớn trong khu vực. Trong thực tế, chính Việt Nam đã mở cửa cho Hoa Kỳ gia nhập.

« Người Việt Nam rất phấn khởi trong việc thắt chặt quan hệ đối tác với chúng ta » Bà Clinton đã nhận xét như trên vào tuần trước trong một cuộc trò chuyện với nhà sử học Michael Beschloss. " Việt Nam là địa bàn xẩy ra một cuộc chiến tranh làm cho hàng chục ngàn người Mỹ và người Việt bị thiệt mạng, bị tàn phế và bị thương. Tác động cuộc chiến đó được cảm nhận rất sâu đậm ở Mỹ và ở Việt Nam. Thế mà người Việt và người Mỹ hiện đang làm ăn với nhau, đang làm ngoại giao với nhau, đang cùng chung quan điểm trong một số vấn đề khu vực, toàn cầu mà hai bên cùng quan tâm ».

« Chúng ta cần để chiến tranh lại cho các nhà văn », Bảo Ninh, tác giả một cuốn tiểu thuyết ray rứt về cuộc chiến tranh Việt Nam mang tựa đề "Nỗi buồn chiến tranh", đã nói như trên. Bên cạnh đó, theo Bảo Ninh, một người từng là bộ đội trong thời chiến tranh, thì Mỹ rất được người Việt ưa chuộng : « Ngay cả thế hệ của tôi cũng thích người Mỹ hơn. Nếu tổ chức bầu phiếu trong quân đội, thì họ vẫn sẽ bỏ phiếu cho Mỹ ».

Đảm bảo sao cho Trung Quốc không thống trị Biển Đông

Một trong những quan điểm chung giữa hai nước là đảm bảo sao cho Trung Quốc không thống trị Biển Đông. Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền trên toàn bộ vùng biển rông 1 triệu dặm vuông bao gồm cả khu vực bao la của đại dương cách vùng cực nam của Trung Quốc đến 1.000 dặm. Trung Quốc đã phái tàu tuần tra hàng hải lớn nhất thế giới xuống khu vực để xách nhiễu ngư dân và các toán thăm dò dầu khí của Việt Nam.

Vào tháng bảy vừa qua, sau khi tham vấn với phía Việt Nam, bà Clinton đề cập đến vấn đề này tại một cuộc họp của các quốc gia Đông Nam Á tại Hà Nội, bác bỏ đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc trên vùng biển và kêu gọi mở đàm phán đa phương. 11 quốc gia khác đã theo gương của Hoa Kỳ. Bộ trưởng ngoại giao của Trung Quốc, Dương Khiết Trì, đã rời cuộc họp với thái độ rõ ràng là bị chấn động, để rồi sau đó quay lại, chỉ để nhắc nhở các quốc gia khác rằng họ là nước nhỏ còn Trung Quốc là nước lớn.

Một lợi ích chung khác sẽ được nêu bật ngày 30/10/2010 khi bà Clinton chủ trì một cuộc họp của nhóm Sáng kiến Hạ nguồn sông Mêkông (Loower Mekong Initiative) do Mỹ thành lập. Mục tiêu một phần là để thúc đẩy Bắc Kinh giới hạn số lượng đập nước xây dựng trên thượng nguồn sông Mêkông trên lãnh thổ Trung Quốc.

Vào tuần trước, mực nước sông Mêkông đã xuống mức thấp nhất trong lịch sử, và các nhà phân tích tại Việt Nam đổ lỗi cho các con đập, các công trình thủy lợi, các dự án thủy điện tại Trung Quốc.

Quan hệ tỏa rộng

Chiến dịch quyến rũ ngoại giao của Việt Nam không chỉ giới hạn vào Hoa Kỳ. Hà Nội cũng đã tăng cường quan hệ với Maxkơva, người bảo trợ cũ của mình, và vào năm ngoái đã ký hợp đồng mua sáu chiếc tàu ngầm hạng Kilo.

Một đối thủ khác của Trung Quốc là Ấn Độ, cũng đang đàm phán để giúp Việt Nam nâng cấp đội chiến đấu cơ MiG-21 của mình. Pháp, nước từng đô hộ Việt Nam, đang xem xét việc bán tàu chiến cho Hà Nội. Việt Nam cũng đã tìm đến các cường quốc châu Á, như Hàn Quốc và Nhật Bản, và đã bỏ yêu cầu visa nhập cảnh cho công dân các nước này cách đây 5 năm.

« Việt Nam đang cố tìm cách nói với Trung Quốc rằng "Chúng tôi đã có những người bạn hùng mạnh".» Nayan Chanda, tác giả quyển "Anh em thù địch" (Brother Enemy), công trình nghiên cứu kinh điển về quan hệ Việt-Trung, đã nói như trên. « Thế nhưng đó là một trò chơi rất tế nhị ».

Vẫn tránh không nói đến cuộc xung đột Việt-Trung đẫm máu năm 1979

Thật vậy, ảnh hưởng của Trung Quốc ở Việt Nam vẫn mạnh mẽ. Cải cách kinh tế của Việt Nam - được gọi là đổi mới - đã lấy cảm hứng từ Trung Quốc, và các lực lượng an ninh Việt Nam đã học được rất nhiều từ đối tác Trung Quốc về cách duy trì chế độ độc đảng. Như vậy, Hà Nội cẩn thận tránh làm phiền Bắc Kinh, hoặc không làm phiền quá nhiều. Tại Viện Bảo tàng Quân đội Việt Nam chẳng hạn, có một cuộc chiến không hề được nhắc đến : đó là cuộc xung đột biên giới đẫm máu Việt Nam - Trung Quốc vào năm 1979.

Giới kiểm duyệt Việt Nam cũng thường xuyên cấm loan tin tức chống Trung Quốc. Hôm 28/10, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã ra lệnh cho Vietnamnet, tờ báo trên mạng hàng đầu của Việt Nam, là phải rút một bài viết dự đoán rằng các nước Đông Nam Á sẽ có lập trường cứng rắn với Trung Quốc trên vấn đề tranh chấp vùng biển và những vấn đề khác.

Tuy nhiên, một số tin khác lại được cho qua, như các bài báo tuần này nói về phong trào kiến nghị có bà Nguyễn Thị Bình dẫn đầu. Bà Bình là cựu phó chủ tịch nước Việt Nam và đại diện cho Việt Cộng tại hòa đàm Paris. Kiến nghị chống lại một đề án đầu tư lớn của Trung Quốc khai thác mỏ bauxite trên vùng cao nguyên Việt Nam.

« Chúng tôi đã phải sống bên cạnh Trung Quốc trong 4.000 năm. Chúng tôi không thể nhổ cọc, chuyển đi nơi khác ». Bà Phạm Chi Lan, một nhà kinh tế cấp cao có ký kiến nghị, đã nói như vậy. "Để tồn tại, tuy nhiên, chúng tôi cần bạn bè."

Sunday, October 31, 2010

Ngoại trưởng Mỹ nêu vấn đề nhân quyền với Trung Quốc và Việt Nam

Theo VOA News
Thứ Bảy, 30 tháng 10 2010U.S. Secretary of State Hillary Rodham Clinton gestures during a news conference with Vietnamese Foreign Minister Pham Gia Khiem at the ASEAN summit in Hanoi, 30 Oct 2010

Hình: AP

Các nhà lập pháp Mỹ cùng với các nhân vật hoạt động tích cực cho nhân quyền đã hối thúc bà Clinton lên tiếng mạnh mẽ hơn về nhân quyền.

Hoa Kỳ cho biết hôm thứ 6 là họ sẽ nêu lên mối quan tâm về nhân quyền với Trung Quốc và Việt Nam, kể cả trường hợp của khôi nguyên giải Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba, khi Ngoại trưởng Hillary Clinton đến thăm hai nước này.

Theo tin của hãng thông tấn Pháp, các nhà lập pháp Mỹ cùng với các nhân vật hoạt động tích cực cho nhân quyền đã hối thúc bà Clinton lên tiếng mạnh mẽ hơn về nhân quyền trong lúc chính phủ của Tổng thống Barack Obama ra sức vun bồi tình thân hữu với Việt Nam và cải thiện các mối quan hệ với Trung Quốc.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Philip Crowley cho hay Ngoại trưởng Clinton đã đến Việt Nam hôm thứ 6 để tham dự một hộïi nghị thượng đỉnh khu vực, và bà đã thảo luận với phía Việt Nam về nhiều vấn đề khác nhau kể cả vấn đề nhân quyền.

Ông Crowley cho báo chí biết rằng hồi gần đây đã xảy ra những trường hợp bắt giữ các nhà báo, các blogger và những nhân vật tranh đấu ở Việt Nam, và chính phủ Hoa Kỳ cho rằng điều này đi ngược với cam kết của Việt Nam đối với các tiêu chuẩn về quyền con người được quốc tế công nhận, trong đó có quyền tự do ngôn luận.

Ông Crowley không cho biết là bà Clinton có đề cập tới vấn đề nhân quyền với Trung Quốc khi đến thăm đảo Hải Nam trong tuần này hay không. Nhưng ông nói rằng những mối quan tâm về nhân quyền chắc chắn sẽ được nêu lên trong chuyến viếng thăm sắp tới của Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào đến Hoa Kỳ. Ông nói rằng Hoa Kỳ đã bày tỏ sự ủng hộ đối với việc trao tặng giải Nobel cho ông Lưu Hiểu Ba và điều này chắc chắn sẽ được đề cập tới trong các cuộc thảo luận với phía Trung Quốc.

Trước đó trong ngày thứ 6, Hội Ký Giả Không Biên Giới, RSF đã gửi thư cho Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton nhân chuyến đi Việt Nam, kêu gọi bà hối thúc nhà chức trách Việt Nam trả tự do cho các nhà báo và các blogger đang bị cầm tù; đồng thời gợi ý bà can thiệp các trường hợp cụ thể của các ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Phạm Minh Hoàng.

Thông cáo báo chí của RSF cho hay luật sư Lê Công Định, một người có bài viết trên mạng đang lãnh án tù 5 năm.
Nguyễn Tiến Trung, một blogger hoạt động dân chủ đang thọ án tù 7 năm. Cả hai sẽ bị quản chế 3 năm sau khi mãn án.

Phạm Minh Hoàng, một blogger mang song tịch Pháp Việt đã bị chính thức khởi tố ngày 29 tháng 9 sau khi bị giam 6 tuần. Vợ của ông Hoàng nói rằng lý do chính khiến chồng bà bị bắt là vì ông phản đối công ty Trung Quốc khai thác mỏ bô-xít ở cao nguyên, gây nguy hại cho môi trường.

Các nhà báo và blogger khác nói về đề tài này cũng bị giam, trong đó có ông Bùi Thanh Hiếu.

RSF nói rằng trong bài diễn văn lịch sử hồi tháng giêng vừa qua, bà Clinton xác định rõ ràng Hoa Kỳ ủng hộ quyền tự do phát biểu ý kiến online; và Hoa Kỳ có nghĩa vụ bảo vệ công cụ này để phát triển kinh tế và xã hội.

RSF kêu gọi bà hãy bênh vực các nguyên tắc này trong khi tiếp xúc với nhà chức trách Việt Nam, quốc gia đang là nhà tù lớn thứ nhì về giam cầm cư dân mạng với tổng cộng 16 người viết bài trên mạng và 3 nhà báo đang bị giam cầm.

Saturday, October 30, 2010

Mỹ khẳng định sự trở lại ASEAN trong vai trò lãnh đạo

Bên cạnh vai trò chủ trì cuộc họp với những ngoại trưởng trong vùng để bàn thảo về các ý tưởng phát triển và hợp tác hạ vùng Mê Kông, Ngoại trưởng Hillary Clinton còn có các hoạt động khẳng định sự trở lại của Hoa Kỳ đối với ASEAN trong vai trò lãnh đạo.

Trong lịch trình làm việc, bà Cliton sẽ có các cuộc gặp với các lãnh đạo Thái Lan, Việt Nam, Lào và Campuchia để thảo luận về hợp tác khu vực xây dựng năng lực trong các lĩnh vực y tế, môi trường, giáo dục và cơ sở hạ tầng.

Về vấn đề Biển Đông, một lần nữa Ngoại trưởng Hoa Kỳ xác nhận sự quan tâm sâu sắc của Mỹ đối với sự an toàn hàng hải và an ninh khu vực. Hãng tin Reuters ghi lại rằng bà Ngoại trưởng đã khẳng định sự ủng hộ của Hoa Kỳ và đề nghị các nước giải quyết vấn đề trong tinh thần hợp tác. Bà nhấn mạnh các giải pháp lâu dài trước hết phải chấp hành nghiêm túc Tuyên bố chung về ứng xử giữa các bên trong vấn đề Biển Đông.

Friday, October 29, 2010

Gốc rễ của vụ Cồn Dầu?

Theo BBC News

Tin cho biết vào cuối giờ chiều hôm nay, phiên xử của tòa án quận Cẩm Lệ, thành phố Đà Nẵng, đã kết thúc với mức án tù giam 12 tháng cho ông Nguyễn Hữu Minh, 9 tháng cho bà Phan Thị Nhẫn.

Ba người khác - Lê Thanh Lâm, Trần Thanh Việt, Nguyễn Thị Thế, bị án 9 tháng nhưng hưởng án treo. Ông Nguyễn Hữu Liêm nhận 12 tháng tù treo.

Được biết đề nghị của một số thân nhân bị cáo muốn mời Văn phòng Luật sư Cù Huy Hà Vũ đại diện cho họ trước tòa đã bị bác. Ngay sau phiên tòa, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ nói với BBC rằng theo ông, nguyên nhân sâu xa của vụ việc là vấn đề đất đai.


Thursday, October 28, 2010

Chữ Trinh

Theo NguoiViet Boston

Nguyễn Thanh Ty

Giờ đã là thế kỷ thứ 21 rồi mà còn nói đến “chữ trinh” không khéo có người lại ôm bụng cười ngất và bảo rằng “Xưa rồi Diễm!”.

Vâng! Quả đúng như thế! Nhất là ở cái xã hội Cộng Hoà Xã Nghĩa Việt Nam thì cái “chữ trinh đáng giá ngàn vàng” chẳng còn một chút giá trị đạo đức nào cả.

Bọn lãnh đạo Hà Nội theo lời dặn dò của lão Hồ: “Con người là (cái) vốn quí”, (tức một thứ hàng quí mà không cần vốn) đã đem “trôn” của các cô gái quê, một thứ của không vốn, bán cho bọn Đài Loan, Singapore, Tàu Cộng, Mã Lai mấy năm nay… để lấy tiền làm giàu. Giàu sụ. Tên nào cũng có cả tỷ đô la trong nhà băng ngoại quốc. Dinh cơ đồ sộ năm bảy cái tọa lạc khắp các đô thị. Còn chuyện các cô gái khốn khổ ấy theo chồng ra nước ngoài, có được hạnh phúc hay sống chết ra sao thì “mặc bây” tiền thầy đã bỏ túi. Đảng ta phủi đít cái phạch là xong.

Chưa có lúc nào mà đạo đức xã hội Việt Nam suy đồi đến tận cùng đất đen như vậy. Hàng trăm tổ chức nhân danh là “Công ty Môi giới hôn nhân” hợp tác với Nhà nước và bọn buôn phụ nữ để làm ăn một cách hợp pháp. Chúng về các vùng quê, chiêu dụ các cô gái trong những gia đình nghèo, nói là để giới thiệu việc làm tại thành phố, nhưng thật sự là đem bán cho bọn đàn ông nước ngoài làm vợ. Tiếng là làm dâu kỳ thực là làm nô lệ tình dục.

Theo báo chí trong nước đưa tin, riêng mỗi một xã Tân Lộc ở Thốt Nốt tỉnh Cần Thơ, từ năm 2000-2006 đã có đến 2.744 cô gái bị đem đi bán cho Đài Loan. Xã Tân Lộc là một đảo nhỏ giữa sông, giờ có cái tên mới là “Đảo lấy chồng Đài Loan”. Báo VnEpress cho biết từ tháng 1/1987 đến 3/2008 có 87 ngàn cô gái Việt sang làm dâu Đài Loan

Theo số liệu của Cục Thống kê Hàn Quốc (Đại Hàn) thì đến nay đã có 50.000 cô gái Việt Nam làm dâu xứ này.

Nhưng bài viết này không bàn về chuyện “Gái Việt lấy chồng ngoại” nên không đi sâu vào chi tiết mà chỉ nhân chuyện đảng cộng sản Việt Nam bán trinh tiết của các cô gái Việt Nam để làm giàu cho cá nhân và cái đảng của mình mà tản mạn vài ý về chữ trinh của người Việt lưu vong và sự tha hóa của một số trí thức hải ngoại mà thôi.

Chữ trinh này nằm trong 4 chữ “trung trinh tiết tháo”.

Tình cảnh tháng 4/75, cộng sản Bắc Việt với sự giúp sức của cả một khối Cộng Sản khổng lồ đã ào ạt đưa xe tăng vào xâm lược miền Nam cướp đất, cướp của, tàn phá tan hoang đất nước miền Nam, lăng nhục người miền Nam so với tình cảnh nàng Kiều trong Đoạn trường Tân Thanh của cụ Nguyễn Du thấy có mấy phần giống nhau.

Gia đình của Vương viên ngoại đang sống êm ấm, chan hoà hạnh phúc trong cảnh thanh bình:

Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh,
Bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng.

thì bỗng nhiên cha con, chồng vợ bị phân ly, nhà tan cửa nát, Kiều phải bán mình chuộc cha chỉ vì thằng bán tơ bá vơ nào đó bị bắt vì tội bán tơ lậu, bị quan nha “làm việc” rồi khai đại cho nhà Vương viên ngoại. Thế là:

Sai nha bỗng thấy bốn bề xôn xao.
Người nách thước, kẻ tay đao;
Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi….
Hỏi ra sau mới biết rằng:
Phải tên xưng xuất là thằng bán tơ.

Tình cảnh chúng ta, nhân dân miền Nam còn thê thảm, tồi tệ gấp mấy ngàn lần tình cảnh của nhà Vương viên ngoại.

Bọn quan nha ngày xưa bắt oan người dân chỉ cốt làm tiền:

Một ngày lạ thói sai nha
Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền

Cho nên Kiều đành theo lời “cò” ở trong quan phủ nộp tiền đút lót để đỡ tội cho cha bằng cách bán mình để trả hiếu:

Tính bài lót đó luồn đây
Có ba trăm lạng việc này mới xuôi

Quyết tình nàng mới hạ tình:
“Dẽ cho để thiếp bán mình chuộc cha!”

Còn chúng ta? Nhân dân miền Nam đang sống trong cảnh thanh bình từ năm 1954 khi Ngô Đình Diệm về nước chấp chánh, mãi đến cuối năm 1963, đời sống ấm no, câu hò tiếng hát nông thôn vang vang trên ruộng đồng. Dài theo miền duyên hải, tiếng hò dô ta kéo lưới của ngư dân rộn ràng lúc mặt trời lên. Đời sống của người dân thật an nhàn, hạnh phúc.

Thế mà, bỗng dưng, thằng bán tơ Hồ chí Minh hô hoán lên “Đế quốc Mỹ xâm lược miền Nam. Mỹ Diệm kềm kẹp nhân dân miền Nam” phải giải phóng miền Nam.

Thế là suốt 20 năm, thằng bán tơ Hồ chí Minh cõng quan thầy Nga sô, Trung cộng đem súng đạn vào hiếp miền Nam. Bắt đầu từ đó bọn chúng gây cảnh máu chảy, đầu rơi không ngừng suốt từ bến Hải đến Cà Mau..

Sau khi bọn Bắc Việt Cộng vào cướp miền Nam thì có tới nửa triệu nàng Kiều, Quân Cán Chính, bị đẩy vào chốn lao tù làm khổ sai, một triệu người trốn chạy bị chết dưới biển, trên rừng, ba triệu người bị đày lên kinh tế mới.

Trong những giờ phút đen tối đó, trước cảnh nước mất nhà tan vào tay loài quĩ đỏ, có những nàng Kiều với hào khí ngút trời, đã tuẫn tiết để quyết giữ chữ trinh, trung trinh tiết liệt của người tướng, thành mất phải mất theo thành, nước mất phải mất theo nước chứ nhất định không hàng giặc. Đó là: Nguyễn Khoa Nam, Lê nguyên Vỹ, Lê văn Hưng, Hồ ngọc Cẩn, Nguyễn văn Long v.v… Còn nhiều, rất nhiều nàng Kiều vô danh khác trong hàng ngũ Quân lực VNCH đã quyết gìn giữ chữ trinh của mình trong chốn lao tù của bọn cộng sản, quyết không làm ô danh màu cờ sắc áo của người chiến binh Cộng hòa. Đáng khen thay! Đáng kính phục lắm!

Nhưng bọn cướp cạn Cộng sản đâu chỉ cướp ba trăm lạng bạc là xong, mà chúng cướp tất cả: Của cải, vàng bạc châu báu, nhà cửa, đất đai ruộng vườn, kể cả vợ con viên chức miền Nam chúng cũng cướp để làm nô lệ tình dục cho chúng..

Ngày trước, giặc Tầu hay thực dân Pháp cướp nước, đô hộ dân ta một ngàn năm, một trăm, đã tàn ác là vậy, song so với sự tàn ác của bọn Cộng sản Bắc Việt hiện nay đối với người anh em cùng một bọc trứng sinh ra, chúng còn dã man hơn nhiều

Nàng Kiều bị bán vào thanh lâu năm lần, bảy lượt, tấm thân bầm dập, liễu chán hoa chê, nhưng cũng chỉ có 15 năm đoạn trường. Kết cuộc Kiều cũng được giải thoát và đoàn viên với gia đình. Lại được vui vầy hạnh phúc.

Còn chúng ta, đã 35 năm vẫn còn bị Cộng nô đày đọa, còn phải lưu lạc quê người để tìm đường sống.

Kiều trước khi bán mình chuộc cha cho tròn chữ hiếu đã cùng Kim Trọng thề nguyền giao ước đính hôn có vầng trăng chứng giám:

Vầng trăng vằng vặc giữa trời,
Đinh ninh hai miệng một lời song song.

Đạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầu

Trong lúc đó, bọn cộng sản Hà Nội cũng cho bộ phận đặc công len lỏi vào hàng ngũ Quốc gia tuyên truyền dụ dỗ, mua chuộc người lính Việt Nam Cộng Hòa đi theo cái gọi là Mặt trận giải phóng miền Nam, nhưng người chiến binh Cộng Hòa luôn lấy chữ trinh thề trên đầu rằng: vì Danh dự – Tổ Quốc – Trách nhiệm mà luôn luôn “Cư An Tư nguy” quyết trung trinh với nước, thề hy sinh tánh mạng để bảo vệ giang sơn đất nước, không để cho bọn cộng nô lừa bịp.

Thế nhưng cũng vẫn có những kẻ mê muội, không phân rõ được trắng đen, chính tà, đã “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản” đã đem chữ trinh của mình dâng cho bọn Việt công lợi dụng. Để rồi sau ngày 30/4, cái bọn thờ ma cộng sản này hý hửng ùa nhau ra đường “hồ hởi phấn khởi” đón rước thằng Sở Khanh Việt cộng, tưởng rằng nó sẽ ôm ấp yêu dấu mình. Ngờ đâu, chưa đầy ba bảy hăm một ngày, đã bị nó văng ra khỏi cửa một cách tàn nhẫn. Lúc đó mới “sáng mắt sáng lòng” nhận ra được sự thực quá phủ phàng, ân hận thì quá muộn:

“Thôi đà mắc lận thì thôi !
“Đi đâu chẳng biết con người Sở Khanh?
“Bạc tình nổi tiếng lầu xanh,
“Một tay chôn biết mấy cành phù dung!

Lúc đó chỉ còn cắn lưỡi kêu trời, len lén xuống thuyển vượt biển còn tấm thân “trong như ngọc, trắng như ngà” thì giờ đây đã:

Tíếc thay một đóa trà mi,
Con ong đã tỏ đường đi lối về.

Chuyện đã qua 35 năm rồi, người Việt tị nạn giặc cộng những tưởng được yên thân nơi quê người, đất lành chim đậu, ngờ đâu bọn cộng sản gian ác vẫn không buông tha… Lòng tham không đáy, chúng vẫn thò những cánh tay bạch tuột ra tận hải ngoại để ve vãn, vuốt ve người Việt hải ngoại bằng Nghị quyết 36. Chúng bày đủ mưu mô xảo trả để dụ dỗ những kẻ đã từng bỏ cả gia sản, bỏ cả quê hương, thân nhân ruột thịt mà trốn chạy loài quĩ dữ.

Ngày xưa Kiều cũng bị Sở Khanh mưu với Mụ Tú bà dùng Nghị quyết 36 này để gài bẫy Kiều phải chấp nhận làm gái:

Cách tường, nghe có tiếng đâu họa vần.
Một chàng vừa trạc thanh xuân,
Hình dung chải chuốt, áo khăn dịu dàng.

đã ngon ngọt dụ dỗ:

“Thuyền quyên ví biết anh hùng,
“Ra tay tháo cũi, sổ lồng như chơi !”

Nghị quyết 36 của giặc Cộng, cũng giống như thế. Ở điều thứ 2 của Nghị quyết dụ khị:

“Đảng và Nhà nước ta luôn luôn coi cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài là một bộ phận không tách rời của cộng đồng dân tộc Việt Nam, đã đề ra nhiều chủ trương, chính sách rộng mở và biện pháp cụ thể nhằm tạo điều kiện ngày càng thuận lợi hơn cho đồng bào về thăm đất nước, người thân, đầu tư, kinh doanh, hợp tác khoa học – công nghệ, hoạt động văn hóa – nghệ thuật. Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài đã được đổi mới và đạt được những kết quả đáng kể cả ở trong và ngoài nước. Công tác thông tin, văn hóa phục vụ cộng đồng từng bước được tăng cường, nhất là trong lĩnh vực phát thanh, truyền hình và qua mạng Internet. Sự phối hợp giữa các cơ quan chức năng, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, chính quyền địa phương và các cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài đã có chuyển biến tích cực.”

Cụ thể là chúng đã gửi ra hải ngoại băng dĩa nhạc, kịch, cải lương, video quay cảnh sông nước quê hương. Những đoàn ca múa như Duyên dáng Việt Nam, những lần trình diễn ca nhạc kêu gọi tình tự dân tộc, đề cao hình ảnh “quê hương là chùm khế ngọt” để cho người Việt hải ngoại mềm lòng mà móc hầu bao gửi tiền đô cả chục tỷ mỗi năm nuôi chúng ngày càng mập, càng mạnh.

Để thấy rõ hơn cái mưu mô thâm độc của cái gọi là Nghị quyết 36 trong lãnh vực văn nghệ, chúng ta hãy nghe một đọan phỏng vấn của tạp chí Quê Mẹ với một Biên tập viên Đài tiếng nói Việt Nam vừa tị nạn:

Lê Thành Trung ở trại tị nạn Spandaw Tây Berlin vào đầu tháng bẩy. Anh vừa từ Tiệp Khắc chạy qua Đức xin tị nạn chính trị, nhân chuyến đi do Đài Tiếng Nói Việt Nam cử sang tìm hiểu tình hình người Việt ở Đông Âu. Tốt nghiệp đại học Tổng hợp và đại học Báo chí Hà nội, Lê Thành Trung hành nghề phóng viên ở Đài Tiếng nói Việt Nam. Anh đã phụ trách các chương trình phát thanh thời sự, Văn nghệ, Khoa học và đời sống, Tiếp chuyện bạn nghe đài, Chương trình dành cho đồng bào Việt Nam ở xa tổ quốc v.v…

Quê Mẹ: Anh có thể cho biết kỹ hơn về khía cạnh này. Chương trình dành cho đồng bào Việt Nam ở xa tổ quốc có những đặc điểm gì so với các chương trình phát thanh trong nước?
L.T.T.:
Đặc điểm chính là ở sự cóp nhặt, cắt xén đó. Mọi chương trình phát trên sóng trong nước đã được gọt tỉa kỹ càng so với thực tế đời sống. Sang phòng Việt kiều lại được gọt tỉa tắm gội một lần nữa. Trên tinh thần: đem chuông đi đấm nước người, tốt đẹp phô ra, xấu xa che lại.
Chẳng hạn không bao giờ trên sóng phát ra nước ngoài đưa tin về các tệ nạn xã hội, về tham nhũng, hối lộ, ăn xin, cướp bóc… Trái lại, những tin chung chung như tiềm năng dầu khí ở Việt Nam, triển vọng phát triển ngành du lịch, đất nước Việt Nam giàu đẹp, tiền rừng, bạc bể, các gương mặt tài năng trẻ, các phát minh sáng chế v.v… được triệt để khai thác, bất kể có giá trị thực tế hay không. Để làm gì? Để cho đồng bào ở xa quê hương luôn có một hình ảnh lạc quan về Việt Nam. Để gợi nhớ, gợi thương, gợi lên tình tự dân tộc ray rứt trong lòng những người con dân Việt đang sống tha hương nơi những chân trời xa lạ. Phải khơi nhói vào chỗ này. Làm cho ý thức đối kháng của Việt kiều phôi pha theo thời gian. Thời gian của những lần nghe liên tục.
Theo đấy, cái sâu xa, cái đầu tiên, cái còn lại và cái sau cùng vẫn là tình tự dân tộc. Vả lại, có thông tin phiến diện, tô hồng thì người ở xa nước làm sao biết được, lấy gì mà kiểm chứng? Không tin rồi cũng tin, nghe mãi cũng chịu ảnh hưởng. Từ tin đến yêu. Đài độc quyền tiếng nói Việt. Một Việt Nam của sự dối trá và lừa đảo

Quê Mẹ: Ngoài việc đưa tin cắt xén, loan lin thất thiệt ra, chương trình dành cho đồng bào VN ở xa tổ quốc còn có những đặc điểm tuyên truyền gì đáng chú ý không?
L.T.T.:
Ở phần văn nghệ. Văn nghệ đây bao gồm cả thơ, văn, âm nhạc, sân khấu, hội họa, kiến trúc chùa chiền…
Trong đó bộ môn nhạc dân tộc, cải lương, dân ca, ngâm thơ được chú trọng. Vì sao? Vì cái mục đích gợi thương gợi nhớ ấy. Mà ở điểm này các bộ môn nghệ thuật cổ có sức lay động gọi về ghê gớm. Gọi người trở về ư? Không phải đâu. Nhà đông con, đuổi đi không hết, về mà làm gì. Gọi đây là gọi gửi tiền về, gọi nhớ, gọi thương mà quên đi các nguyên nhân dẫn đến thảm kịch hôm nay của đất nước. Tôi xin được hát cho các anh nghe bài Quê Hương, nhạc Giáp Văn Thạch, thơ Đỗ Trung Quân, một bài hát được phòng Việt kiều triệt để khai thác, phát trên sóng cả ngàn lần trong bảy, tám năm qua..
(Hát bài Quê hương)
Đẹp không? Đẹp lắm chứ. Có phải quê hương Việt Nam thân yêu của ta đó không? Phải lắm chứ. Có phải là chùm khế, cánh diều, bướm vàng, khúc sông, con đò, là chiếc cầu tre nhỏ, là vành nón lá nghiêng che của mẹ ta, trong lòng ta nhớ thương đó không? phải lắm chứ. Chẳng kể gì đồng bào ở xa. Vâng, chính tôi và các bạn bè tôi khi đang sống trên quê hương Việt Nam bằng xương bằng thịt hẳn hoi mà chợt nghe bài hát ấy cũng rưng rưng muốn khóc… Bài hát được sử dụng tinh vi, nguy hiểm là ở chỗ đó. Lấy cái quê hương trong nhớ thương, trong ước mơ để thay thế cái quê hương hiện tại tiêu điều. Làm trỗi dậy cái quê hương Việt Nam ngân nga, ngất say trong lòng người, trong hồn người, để che đậy và làm quên đi cái quê hương Việt Nam hiện tại của đói nghèo và nhà tù, của chắp vá, hỗn loạn, của những ông cụ non, những “thần đồng” dao búa tuổi 15 và những đứa trẻ “hoàn đồng” tuổi 60 bơ vơ, bám sống ở vỉa hè, bám sống tình thương, miếng ăn, bám sống vào sự tử tế của những khúc ruột mình!

Trong sự mơ màng rên rỉ ấy, đảng độc quyền, đảng củng cố và đảng thủ lợi.

Giờ đây đa số người Việt hải ngoại đều đã quá rõ bộ mặt lưu manh, gian hiểm của chúng nên không dễ mắc lừa, đã thẳng tay chỉ mặt, vạch trán chúng, tố cáo cái âm mưu xảo trá của loài chồn cáo Hồ Chí Minh.

Nhưng cũng buồn thay, trong số 3 triệu người Việt lưu vong rải rác trên khắp thế giới vẫn có một số kẻ mang danh là trí thức, bằng cấp đầy mình, lại mau quên quá khứ, hoặc chưa nếm mùi cộng sản, hoặc bị chúng đem tiền tài mua chuộc làm cho tối mắt, mờ lương tri, hoặc bị gài bẫy gái gú, buôn lậu… để rồi tình nguyện hay bị uy hiếp phải theo lệnh sai khiến của chúng mà phản bội lại đồng hương, mặt dù trên thực tế những kẻ này vẫn cứ bám lấy mãnh đất lành, tự do này để sống, không chịu bồng bế vợ con về sống với bọn Việt cộng để ăn chùm khế ngọt phỉnh phờ.

Chúng ta đặt câu hỏi: Tại sao đến giờ này cũng vẫn có người ngây thơ nhẹ dạ đến thế nhỉ? Họ có bị tâm thần chăng, nói trắng ra là họ có khùng không?

Có phải chăng đây là một hiện tượng nghịch lý khó hiểu?

Để thử giải thích hiện tượng này, người viết xin trích một đoạn văn trong truyện “Xóm gái hoang” của tác giả Nguyễn quang Lập, một nhà văn hiện đang còn trong nước, nhưng ngòi bút chống cộng của ông ta còn sâu sắc hơn những nhà văn hải ngoại nhiều lắm. Hy vọng sẽ soi sáng được phần cái hiện tượng nghịch lý trên chút nào chăng!

“Mụ Cà lấy chồng lúc 16 tuổi nhưng mãi không có con, chồng mụ chán đời uống rượu say, té xuống ao, chết. Khi đó vào năm 1953, mụ mới 21 tuổi, tham gia đội du kích rất tích cực. Đội trưởng du kích khi đó là cu Miễn, rất khen ngợi mụ, họp đội du kích nói đồng chí Cà nợ nước thù nhà, chiến đấu rất hăng say.

Mụ Cà đứng lên nói bá cáo tui chỉ nợ nước thôi, không có thù nhà. Cu Miễn nói Đế quốc Pháp lừa bịp dân ta, cho uống rượu say, nhiều người chết, trong đó có chồng đồng chí Cà, thù nhà của đồng chí Cà là ở chỗ đó đo. Mụ Cà tròn mắt há miệng nói oa rứa a, oa rứa a.

Cuối năm 1953 Pháp từ Ba Đồn (một thị trấn của huyện Quãng Trạch-Quãng Bình, có nghề làm nón nổi tiếng. Chú thích NV) càn lên làng Đông, dân làng bỏ chạy chỉ còn đội dân quân vẫn ở lại giữ làng. Mụ Cà mải bắn địch một hướng, không biết Pháp vào làng theo hướng khác, anh em du kích bỏ chạy cả mụ vẫn không biết, bị một thằng Pháp xông đến đè cổ mụ trên cát, hiếp.

Mụ Cà chống cự quyết liệt, liên tục hô đả đảo đế quốc Pháp, đả đảo đế quốc pháp. Thằng Pháp khoẻ hơn, đè riết không cho mụ động cựa. Mụ vẫn không sợ, miệng vẫn hô vang đả đảo đế quốc Pháp. Lúc đầu mụ còn hô to, đầy đủ cả câu đả đảo đế quốc Pháp, sau nhỏ dần hụt hơi dần, đã đảo đế quốc… rồi đả đảo đế… rồi đả đảo… Cuối cùng chỉ còn mỗi đả ả ả ả… Xong om.

Chuyện mụ Cà bị một lính Tây hiếp cả làng ai cũng biết, bàn tán xôn xao. Cu Miễn họp đội du kích phát động căm thù. Cu Miễn nói đồng chí Cà kể lại cho anh em nghe. Mụ Cà nói kể cái chi? Cu Miễn nói kể việc đồng chí bị giặc Pháp hiếp ra răng. Mụ Cà nói thì cũng giống như lẹo chắc, nhưng đây là hiếp rứa thôi, chi mà kể. Đồng chí Cu Miễn không biết lẹo chắc à?

Cu Miễn nói đồng chí Cà nghiêm túc vào, hiếp khác với lẹo chắc. Mụ Cà nói nhưng tui không biết kể chi hết. Cu Miễn nói ví dụ giặc Pháp đè đồng chí xuống, xé áo quần đồng chí rất dã man. Mụ Cà nói đúng rồi rất dã man. Tui chống cự rất quyết liệt, vừa chống cự vừa hô đả đảo đế quốc Pháp.

Cu Miễn mừng rỡ nói rứa đo rứa đo, đồng chí kể tiếp đi. Mụ Cà nói chỉ rứa thôi, biết kể chi nữa. Cu Miễn nói lúc đầu răng, cuối cùng ra răng cứ rứa mà kể. Mụ Cà hỏi kể thiệt a? Cu Miễn nói có răng đồng chí cứ kể rứa.

Mụ Cà nói bá cáo các đồng chí lúc đầu hắn đâm một phát tui chửi rất hăng, sau hắn đâm nhiều quá, sướng rồi hết chửi. Mọi người cười, vỗ tay ầm ầm, nói ua chầu chầu hay hè hay hè. Cu Miễn tức, đập bàn chỉ tay mụ Cà quát phản động, bắt mụ ni trói lại cho tui. Mọi người ngơ ngác không hiểu sao…”

Đấy cái hiện tượng của những kẻ bị Cộng sản dụ dỗ “hiếp dâm” cũng giống như mụ Cà trong truyện “Xóm gái hoang” của nhà văn Nguyễn quang Lập, miệng ở đây thì hô “đả đảo cộng sản” rất hăng, nhưng lại âm thầm lẻn về VN, cộng tác làm ăn với chúng.

Như năm vừa qua, cả ngàn thằng và con “Việt kiều yêu nước” xun xoe áo mũ về dự Đại hội Viêt kiều, nhăn nhăn, nhở nhở lên sân khấu vỗ tay “hồ hởi phấn khởi” đồng ca “Như có Bác Hù…”. Rồi về Mỹ khoe rằng: đi dự lễ có xe còi hụ dẫn đường và cảm thấy sự bình an sướng khoái chạy từ xương khu lên tới đỉnh đầu.

Cái đau lòng là ở chổ đó. Khi ăn phải bả của Nghị quyết 36 rồi, chúng sướng rên lên:

- Giờ này mà chống cộng gì nữa? Cộng sản bây giờ đã đổi mới rồi! Cởi mở lắm! Thoáng lắm! Về làm ăn tự do, thoải mái! Du lịch, du hí, ăn chơi vô tư! Miễn là đừng có bàn chính trị!

Phải! Đúng thế! Chủ trương, mục đích của Nghị quyết 36 là ru ngủ thanh thiếu niên trong nước để dễ cai trị, dễ đè đầu, đè cổ và ngọt ngào với người hải ngoại để những con bò sữa sẵn sàng giơ vú ra cho chúng thò bàn tay lông lá vắt sữa dưới nhiều hình thức tinh vi.

Cho nên, kẻ nào đã nói lên câu này, thì ta biết ngay là kẻ ấy đã bị cộng sản cấy sinh tử phù rồi.

Khi nàng Kiều thoát khỏi lầu xanh, cả nhà được đoàn viên, vì muốn chiều lòng cha mẹ và chiều lòng Kim Trọng nên nàng phải nhận lời kết hôn với Kim Trọng, nhưng thâm tâm nàng không muốn. Khi hai người vào phòng tân hôn, Kim Trọng tỏ ý muốn ân ái thì Kiều từ chối. Kiều nói:

- Kiều nay như một cánh hoa tàn, xin chàng hãy tôn trọng để Kiều còn chút tự hào với mọi người..

Chữ trinh còn một chút này,
Chẳng cầm cho vững lại giày cho tan!

Tâm trạng người Việt lưu vong của chúng ta cũng chẳng khác gì nàng Kiều thuở xưa.

Khi trốn chạy bọn cộng sản vô thần thì cầm bằng mình đi vào con đường thập tử nhất sinh. Khi sang được bến bờ tự do, hú hồn hú vía, ngày ngày hướng về phương Nam mà khóc ròng, lòng nhủ thầm ra đi lần này biết có còn được trở về quê cha đất tổ hay không?

Cho đến lúc bọn cộng ngu dốt đành phải từ bỏ cái chế độ “xuống hố cả nước” rất ngu xuẩn để chạy theo chế độ tư bản mà chúng mắc cỡ gọi chệch đi là “đổi mới”, tức là trở lại như cũ, trở lại con đường mà Miiền Nam đã đi trước chúng cả hai chục năm, buộc phải mở cửa cho thế giới tự do vào cứu nguy cho chúng, một con bệnh trầm kha đang ngáp ngáp sắp chết, người tị nạn mới có cơ hội trở về.

Nhờ vậy mà người Việt lưu vong mới có thể đường đường chính chính trở về thăm quê hương, sum họp với gia đình giống như nàng Kiều đoàn viên.

Nhưng người Việt lưu vong hơn Kiều ở chổ là chỉ về thăm quê hương để thỏa lòng thương nhớ ngọn rau tất đất, họ hàng bà con, xóm giềng mươi ngày nửa tháng, cho tiền, giúp đỡ gia đình rồi lại ra đi chứ nhất quyết không ở lại để yêu và sống với cái Xã hội Chủ nghĩa của loài dã thú.

Mặc dù, hôm nay bọn cộng sản đã trở lưỡi, muối mặt, ra sức xun xoe bợ đỡ người Việt hải ngoại để kiếm đô la. Người dân trong nước đã nhạo báng hành vi của chúng một cách khinh miệt:

Ngày đi đảng gọi Việt gian
Ngày về thì đảng đổi sang Việt Kiều
Chưa đi phản động trăm điều
Đi rồi thành khúc ruột yêu ngàn trùng.

Người Việt lưu vong từ chối cái gọi là “quê hương chùm khế ngọt, con diều biếc, con bướm vàng bay” ma mãnh của Nghị quyết 36 để khỏi bị một lần nữa ép duyên, hãm hiếp người Việt tị nạn, một loại Kiều thời đại.

Sự từ chối đó giống như Kiều từ chối đòi hỏi ái ân của Kim Trọng.

Đó chính là lập trường, là nhân cách của người Việt Quốc gia lưu vong đã giữ chữ trinh cho mình.

Chữ trinh của người Việt lưu vong đã được gìn giữ trang trọng, đã thể hiện một cách kiêu hãnh rõ ràng bằng hình ảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ thiêng liêng vẫn tung bay ngạo nghễ trên bầu trời tự do, nơi mà lá cờ máu của bọn Việt cộng tuy chúng đã bắt tay với Mỹ hơn 15 năm nay, vẫn không thể nào được cái vinh dự có mặt ở đây.

Hiện nay, bọn Bắc Bộ phủ đang trông đợi gì ở cái thế hệ thứ nhất ở hải ngoại, một thế hệ đã từng một thời gian dài hai mươi năm mặt đối mặt với chúng ở cửa tử sinh?

Chắc chắn là chúng đang đợi những lão già “thất thập” như chúng ta chết đi rồi chúng sẽ tha hồ thao túng, ăn gian, nói dối lừa gạt lớp trẻ, thế hệ thứ hai, thứ ba lớn lên ở hải ngoại không biết chút gì hoặc mơ hồ về về giai đoạn lịch sử oan nghiệt vừa qua, để tha hồ sự vo tròn bóp méo, đổi trắng thay đen lịch sử theo ý đồ lưu manh của chúng.

Nhưng chúng đã lầm, lầm to.

Ngày nay tuổi trẻ trong nước mặc dù dưới sự o ép, kềm kẹp khủng bố nghiệt ngã của mạng lưới công an dày đặc như mạng nhện mà vẫn bùng lên khắp nơi, tỏ thái độ chống đối mãnh liệt bằng chiến dịch viết khẩu hiệu: “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”. Đâu đâu cũng có, từ phố thị đông đúc dân cư cho chí địa đầu đất nước xa xôi, bản làng heo hút, khiến cho bọn Thái thú An Nam run sợ từng ngày.

Chúng ra sức bắt giam hết lớp này thì có lớp khác đứng lên tiếp tục tranh đấu. Làn sóng “phản động” trong dân chúng đã bùng lên mạnh mẽ như ngọn lửa thiêng cháy khắp nơi. Bọn Bắc Bộ phủ phải co cụm lại để phòng thủ. Thậm chí chúng còn cầu cứu cả bọn côn đồ, lưu manh, xã hội đen tiếp tay với lực lượng công an đông như kiến cỏ giúp chúng bảo vệ chế độ và đánh giết dân lành ở những nơi có biểu tình “tự phát”.

Riêng tuổi trẻ hải ngoại không như chúng ảo tưởng và mơ ước. Thế hệ thứ hai hiện nay đã thay thế cha anh, xông lên hàng đầu, phất cao ngọn cờ chính nghĩa, đấu tranh mạnh mẽ hào hùng, khí thế cao ngất trời, cao hơn cả sự kỳ vọng của cha anh lớp trước của chúng.

Hãy nhìn vào hình ảnh những ngày hội biểu dương tinh thần đấu tranh chống bọn lãnh đạo cộng sản Việt Nam mỗi khi xuất ngoại đi ăn mày thế giới, những cuộc biểu tình rầm rộ xuống đường chống bọn giặc bành trướng Bắc kinh thì sẽ thấy thành phần đó đa số đều là thanh niên tuổi trẻ cả. Tuổi trẻ với trình độ kiến thức cao hơn, bầu nhiệt huyết nóng bỏng hơn, khí thế còn ngất trời hơn cả cha ông chúng.

Còn riêng chúng ta, những ông bà già, tuổi đời đã “cổ lai hy” rồi, đang cùng nhau sắp hàng lần lượt chuẩn bị trở về với cát bụi, chúng ta sẽ phải làm gì đây?

QuyetChien-05Dĩ nhiên theo qui luật đất trời, tre tàn thì măng mọc. Những gốc tre già chúng ta, trước khi về cõi để nhường chổ cho măng non vươn lên, chúng ta hãy chuyển giao lại cho tuổi trẻ những kinh nghiệm xương máu mà chúng ta đã vấp phải trong quá khứ, của thời trai trẻ quá thơ ngây đã bị phỉnh lừa và hướng dẫn chúng đi đúng đường ngay nẽo thẳng, để chúng có thể đâm chồi mạnh, vươn thẳng mình trên bầu trời tự do, độc lập.

Với kinh nghiệm được trang bị đó, sẽ là một vũ khí sắc bén cho chúng trên con đường xông pha tranh đấu, sẽ không bị bọn cộng sản gian manh lừa bịp được

Đối với những người cầm bút, chúng ta có một nhiệm vụ thiêng liêng là phải viết lại sự thật của lịch sữ và vạch rõ những thủ đoạn gian manh của lũ cộng sản vô thần để lưu lại cho con cháu, những thế hệ về sau để chúng có thể tìm đọc, tham khảo và nhất là hiểu rõ ràng sự thật vì sao ông cha chúng thế kỷ trước phải bỏ nước ra đi, sống đời lưu vong nơi đất khách quê người.

Đó là những trang sử chép bằng văn, thơ, nhạc, họa về những đau thương nghiệt ngã nhưng không kém hào hùng, oanh liệt của một miền Nam một thời anh dũng, kiêu hùng đã bị giặc Việt công phương Bắc cùng khối Cộng sản Nga Tàu xâm lăng ăn cướp.

Nhưng muốn được như thế, điều trước hết, chúng ta phải cố giữ lấy cho được toàn vẹn cái nhân cách của người Việt Quốc gia tự do cho đến hơi thở cuối cùng. Dù có nhìn thấy được hay không cái ngày quang phục quê hương, cờ vàng bay phấp phới trên bầu trời xanh với tiếng hò reo chiến thắng khải hoàn.

Đó là sự trung trinh tiết liệt của tấm lòng.

Cuối cùng, người viết muốn mượn hai câu Kiều nói với Kim Trọng:

Chữ trinh còn một chút này
Chẳng cầm cho vững lại giày cho tan.

Và xin phép được đổi hai chữ để cho phù hợp với hiện trạng chúng ta: Những nàng Kiều thời đại của miền Nam Việt Nam, những người Việt Quốc gia, chứng nhân lịch sử, đã lưu vong ba mươi lăm năm, vẫn kiêu hãnh, ngẫng cao mặt nhìn đời mà lòng không vấn vương một chút hổ thẹn.

Chữ trinh còn một chút này,
Hãy cầm cho vững đừng giày cho tan.

Mong lắm thay!

Nguyễn Thanh Ty

Boston, 10/10/2010

Wednesday, October 27, 2010

Intel sẽ mở nhà máy lắp ráp chip trị giá một tỷ đôla tại VN

Theo VOA News

Trụ sở chính của Intel ở Santa Clara, California
Hình: Wikipedia Commons

Trụ sở chính của Intel ở Santa Clara, California

Vào thứ Sáu tới đây, hãng sản xuất chip lớn nhất thế giới, Intel, sẽ khánh thành một nhà máy lắp ráp và thử nghiệm trị giá 1 tỷ đôla được cho là một trong những nhà máy lớn nhất của công ty trên thế giới.

Một bài viết của hãng thông tấn Pháp nhận định việc khai trương nhà máy công nghệ cao này diễn ra vào lúc các phân tích gia cho rằng Việt Nam có nguy cơ thua kém cả những nước nghèo hơn và những nước giàu hơn có lực lượng lao động chất lượng cao hơn và sáng tạo hơn.

Bài viết trích dẫn một báo cáo hồi tháng 8 của Ngân hàng Thế giới và Viện Khoa học Xã hội Việt Nam cho rằng nền kinh tế Việt Nam phụ thuộc quá nhiều vào việc khai thác tài nguyên thiên nhiên, ngành công nghiệp trong nước thiếu năng động và thường do các tập đoàn lớn của nhà nước thống lĩnh.

Việt Nam là nước xuất khẩu gạo và càfe lớn thứ hai trên thế giới. Trong khi hải sản, giầy dép và hàng may mặc cũng là những lĩnh vực xuất khẩu chủ đạo.

Tuy nhiên, theo ông Adam Sitkoff, giám đốc điều hành Phòng Thương mại Mỹ tại Việt Nam thì việc khai trương nhà máy của Intel là dấu hiệu cho thấy Việt Nam đang tiến tới lĩnh vực sản xuất những mặt hàng ngày càng tinh vi hơn.

Intel cho biết họ là nhà đầu tư nước ngoài lớn đầu tiên trong lĩnh vực công nghệ cao tại Việt Nam và nhà máy này là nhà máy sản xuất thiết bị máy tính lớn nhất ở Việt Nam.

Cũng theo ông Sitkoff thì việc khai trương nhà máy của Intel sẽ thu hút các công ty công nghệ cao khác đầu tư vào Việt Nam.

Tuy nhiên, một số phân tích gia cho rằng một số những trở ngại ở Việt Nam gồm có cơ sở hậu cần kém phát triển và khả năng tiếng Anh của lực lượng lao động kém hơn so với các nước khác như Malaysia hay thậm chí cả Thái Lan và Trung Quốc, sự thiếu chuyên môn hóa, thiếu tính cạnh tranh cũng như đội ngũ công nhân có tay nghề cao.

Nguồn: AFP, Intel