Translate

Monday, May 18, 2015

Mấy chuyện tào lao.



Hôm nay nghe bản tin là có một tổ chức quốc tế làm một cuộc khảo sát và có kết quả là khả năng học của học sinh tại Việt Nam hơn hẳn cả học sinh của các nước Châu Âu cũng như học sinh của Mỹ. Thật ra thì điều này cũng đúng chứ không phải là sai nhưng xét về mặt thực dụng thì học sinh của các nước Châu Âu cũng như học sinh Mỹ lại có khả năng nhiều hơn. Ở tại Việt Nam hiện nay, khi có một cuộc khảo sát nào đó, học sinh thường được thầy cô giáo tập luyện trước để khi bước vào khảo sát thì học sinh tại Việt Nam đã có sự chuẩn bị sẵn sàng trong khi học sinh tại các nước Âu Mỹ, nhà trường sẽ bốc bất kỳ bất cứ học sinh nào để khảo sát cho nên có thể là kết quả có khác đi. Bên cạnh đó, cái chính là khi đã tốt nghiệp và ra đời, người đó có đóng góp gì nhiều cho xã hội cũng như là cho nhân loại thì mới là quan trọng. Tại Việt Nam có nhiều học sinh không đủ khả năng để lên lớp nhưng thầy cô giáo vẫn cho lên lớp để khỏi mất đi thành tích giảng dạy, thành tích thi đua, mất đi những phần thưởng nên cho học sinh lên lớp 100% kết quả là có những học sinh tuy học lớp cao nhưng về trình độ vẫn rất là thấp kém. Cho nên cái chính là phải xét về mặt kết quả thực tế, về những thành quả mà học sinh sẽ làm được sau khi bước chân ra đời mới là chính xác.

Tuesday, May 12, 2015

Chế độ côn đồ.



Chỉ trong thời gian không xa nhau lắm, hai người thanh niên Hà Nội là những người thường xuyên tham gia các cuộc biểu tình chống Tàu Cộng, tham dự những buổi lễ tưởng niệm tử sĩ Hoàng Sa, tử sĩ Trường Sa, tử sĩ cuộc chiến tranh với Tàu Cộng tại biên giới phía Bắc cũng như biểu tình trong phong trào chống chặt phá cây xanh tại Hà Nội đã bị lũ côn đồ đánh một cách tàn bạo và dã man. Bên cạnh đó, cả hai thanh niên Gió Lang Thang và Nguyễn Chí Tuyền cũng là những người tham gia trang mạng xã hội Facebook . Những bạn bè của cả hai thanh niên này trên Facebook cũng như ở ngoài đời đều quý mến cả hai. Vậy thì tại sao cả hai đều bị côn đồ hành hung dã man như vậy? Côn đồ tại sao lại thù hằn cả hai thanh niên dễ mến và có lòng yêu nước nồng nàn này?

Monday, May 11, 2015

Người nông dân.



Khi Karl Marx viết quyển "Tư  bản luận", ông ta cho rằng do sự mâu thuẫn gay gắt giữa nhà tư bản và những người công nhân nên sẽ phát sinh ra cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa mà đứng đầu là những người thuộc giai cấp công nhân. Thế nhưng luận điểm này đã bị sai một cách trầm trọng bởi vì trên thực tế, ở những nước tư bản lớn thời bấy giờ như Anh, Pháp đã không có những cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa xảy ra. Cái nôi của Cộng Sản lại ở nước Nga là một nước nửa nông nghiệp nửa kỹ nghệ. Lenin đã "đẻ" ra thêm luận điểm có sự kết hợp giữa hai giai cấp công nhân và nông dân để làm nên cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa. Và ở những nước Á Châu như Tàu và Việt Nam thì đảng Cộng Sản chỉ dựa vào những người nông dân để làm nên chế độ Cộng Sản ở những nước này. Có thể nói một cách khẳng định là nếu không c những người nông dân làm nòng cốt thì không có chế độ Cộng Sản tại các nước Tàu Cộng và Việt Cộng.

Saturday, May 9, 2015

Kỳ thị Bắc Nam.



Trong thời Pháp thuộc, thực dân Pháp thành lập Liên Bang Đông Dương. Liên bang Đông Dương bao gồm (theo cách gọi của Pháp) Bắc Kỳ, Trung Kỳ, Nam Kỳ, Lào và Cam Bốt. Cũng từ thời điểm ấy mà người Việt Nam cũng đã bắt đầu có sự kỳ thị của ba miền Bắc, Trung và Nam.

Đến thời chiến tranh Quốc Cộng và sau thời kỳ này, sự chia rẽ và kỳ thị lại càng sâu  đậm hơn, nhất là sau ngày 30 tháng tư năm 1975, khi Việt Cộng đã thiết lập chế độ toàn trị l
ên toàn thể đất nước Việt Nam thì sự kỳ thị Bắc Nam lại càng nhiều hơn. Có nhiều lúc đọc trên internet có những bài viết với nội dung mang nặng sự kỳ thị, tự dưng tôi bỗng thấy buồn trong lòng. Trong thời điểm hiện nay, toàn dân tộc Việt Nam chỉ có một kẻ thù chung là nhà cầm quyền Việt Cộng. Chính nhà cầm quyền Việt Cộng là nguyên nhân chính tạo nên những bất công xã hội, sự tha hoá đạo đức, làm cho những người nông dân nghèo trở nên trắng tay, trở nên những người dân oan mất nhà, mất đất, sống cuộc sống lầm than, cơ cực. Chưa bao giờ trong lịch sử dân tộc Việt Nam lại xuất hiện từ ngữ mới toanh là "dân oan". Chính nhà cầm quyền Việt Cộng là những tay tham tàn, đã vơ vét xương máu của người dân để làm giàu. Đây là nguyên ủy của những đau thương tang tóc cho người dân Việt từ Bắc xuống Nam. Thời điểm này cần phải có sự đoàn kết dân tộc để chống lại sự độc tài, tàn ác màn rợ của nhà cầm quyền Việt Cộng. Sự đoàn kết này phải là  của toàn thể người dân Việt không phân biệt Bắc Nam, hải ngoại hay quốc nội. Phải có sự đoàn kết tuyệt đối của người dân Việt ở mọi miền, mọi tầng lớp, gạt bỏ một bên những tỵ hiềm thì mới có cơ may thắng kẻ thù hung hiểm của dân tộc là nhà cầm quyền gian ác Việt Cộng. Bao giờ mà không có sự đoàn kết, vẫn còn sự chia rẽ thì vẫn còn rất khó khăn trong việc giải trừ một chế độ thối nát, tham tàn đã bu bám trên đất nước và dân tộc Việt Nam cũng đã quá lâu rồi.


Phi Vũ

Tuesday, May 5, 2015

Đôi lời tâm huyết.



Trước khi đi sâu vào vấn đề tôi sắp trình bày, tôi xin minh định lập trường và quan điểm của tôi. Tôi là người chống Cộng và Việt Cộng là kẻ thù không đội trời chung của tôi. Từ khi sang Hoa Kỳ đến nay, tôi chưa bao giờ về lại Việt Nam với lời thề chỉ về lại Việt Nam khi kẻ thù Việt Cộng không còn hiện diện trên quê hương dù rằng tôi nhớ thương quê hương da diết.

Cách đây mấy năm, tôi có viết một bài viết với tựa đề “ Chụp mũ”. Trong bài viết này, tôi có đề cập đến một vấn đề cũng thường xuyên xảy ra trong cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở khắp nơi trên thế giới. Điều này có nghĩa là dù cùng là người Việt tỵ nạn Cộng Sản với nhau, dù rằng cùng căm thù Cộng Sản như nhau nhưng hễ có một sự không đồng thuận nào đó là dùng “chiếc mũ Cộng Sản” chụp lên đầu nhau. Mọi người cứ “chụp mũ” nhau thoải mái khiến cho có một số người trên đầu đội đến mấy “chiếc mũ Cộng Sản”. Sau năm 1975, khi Việt Cộng vào miền Nam, chúng nhìn thấy người dân Việt Nam Cộng Hòa đội những chiếc mũ nỉ, mũ lưỡi trai đẹp mê hồn rồi nhìn vào nhau, chúng nhận thấy rằng những chiếc mũ cối mà chúng đang đội trên đầu trông có vẻ cù lần và...ngu ngu làm sao đó. Vậy là Việt Cộng đồng loạt bỏ hết mũ cối nhà quê của chúng để đội lên đầu những chiếc mũ mà người dân Việt Nam Cộng Hòa đang đội. Thế nhưng chúng không đem vất những chiếc mũ cối của chúng vào sọt rác. Chúng gom tất cả và bỏ vào những containers đem ... xuất cảng sang những nước có người Việt tỵ nạn Cộng Sản đang sinh sống. Vậy là đồng bào người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại có “vũ khí” để sử dụng. Hễ cứ ghét ai là đem “mũ cối Việt Cộng” chụp lên đầu nhau làm mất đi tình đoàn kết của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản. Chúng ta đã quên mất rằng chúng ta đang có kẻ thù chung là lũ Việt gian Cộng Sản đang cai trị trên toàn đất nước Việt Nam, đang bán dần từng phần đất của Tổ Quốc Việt Nam cho giặc thù Tàu Cộng.  Lũ Việt Cộng nhìn thấy cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản hải ngoại chụp “mũ cối Việt Cộng” cho nhau là chúng đã thấy hả hê rồi. Cho nên trong thời điểm hiện nay, cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản trên toàn thế giới hãy dẹp bỏ những tỵ hiềm, cùng bắt tay nhau đoàn kết để hỗ trợ cho đồng bào trong nước vùng lên chống lại giặc thù Việt Cộng.

Friday, May 1, 2015

Mấy chuyện tào lao.



Nhân kỷ niệm ngày mà Việt Cộng gọi là “ngày chiến thắng giải phóng và thống nhất đất nước”, thủ tướng Việt Cộng Nguyễn Tấn Dũng đã đọc một bài diễn văn dài tại Dinh Độc Lập cũ ở thành phố Sài Gòn. Trong bài diễn văn này, Nguyễn Tấn Dũng đã “lên án” mạnh mẽ chính phủ Hoa Kỳ là đã “mở cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam”. Y cũng đã giở lại luận điệu cũ của tập đoàn Việt Cộng thường huênh hoang về cái chiến thắng của đảng Việt Cộng vào ngày 30 tháng tư năm 1975 là “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”. Y cũng đã có lời “cám ơn” đến Liên Xô và Tàu Cộng đã giúp đỡ Việt Cộng làm nên chiến thắng này.

Sau khi nói huyên thuyên như vậy, Nguyễn Tấn Dũng lại giở ra luận điệu cũ “hòa hợp hòa giải” với người Việt ở hải ngoại. Hình như là y đã quên rằng y vừa mới lớn lối về “chiến thắng với Ngụy” và đã “trở giọng” hòa hợp hòa giải. Đứng đầu một nhà cầm quyền mà ăn nói trước sau bất nhất như vậy thì kể cũng nực cười cho tên thủ tướng của đám thổ phỉ Việt Cộng này.

Monday, April 27, 2015

30 tháng 4: bài học đắng cay hòa hợp hòa giải với Cộng Sản.



Trước thời điểm 30 tháng 4 năm 1975. rất nhiều thành phần dân chúng ở miền Nam Việt Nam có ý nghĩ và quan điểm hòa hợp hòa giải với Cộng Sản Việt Nam để chấm dứt chiến tranh, hàn gắn những vết thương mưng mủ trên đất mẹ Việt Nam để tiến đến hòa bình lâu dài cho đất nước và cho dân tộc. Những người có ý nghĩ hòa hợp hòa giải với Cộng Sản Việt Nam bao gồm nhiều thành phần kể cả một số người là những trí thức của miền Nam.

Xét về mặt tổng thể, hòa bình và chấm dứt chiến tranh là mơ ước cháy bỏng của toàn dân Việt Nam. Không có ai muốn chiến tranh cứ kéo dài triền miên trên quê hương đã có quá nhiều điêu linh vì khói lửa. Lợi dụng điều này, Cộng Sản Việt Nam đã cho một số tên Cộng Sản nằm vùng dùng chiêu bài “hòa hợp hòa giải” như là một giải pháp để chấm dứt chiến tranh và đem lại hòa bình cho Tổ Quốc. Mà chúng ta còn lạ gì bản chất của bè lũ Cộng Sản Việt Nam. Hòa bình theo quan điểm của Cộng Sản Việt Nam là toàn thể đất nước Việt Nam phải nằm dưới sự cai trị và khống chế của đảng Cộng Sản Việt Nam. Từ thuở năm 1945, phong trào Việt Minh bao gồm nhiều đảng phái làm nên Cách Mạng Tháng Tám của dân tộc nhưng chính tên Hồ Chí Minh đã dần dần tiêu diệt và loại bỏ các đảng phái khác để độc chiếm quyền lãnh đạo đã là một bài học nhớ đời của dân tộc.

Friday, April 24, 2015

Luật S – 219 và “Ngày hành trình tìm tự do”.



Quốc hội Canada vừa thông qua luật S – 219 xem “ngày 30 tháng 4 là  Ngày hành trình tìm tự do”.

Cộng Sản Việt Nam ồn ào la lối là chính phủ Canada đã xuyên tạc lịch sử. Nhà cầm quyền Việt Cộng đã phản đối với đại sứ Canada tại Hà Nội.

Thử hỏi “xuyên tạc” ở chỗ nào khi mà đám Việt Cộng vừa vào miền Nam là người dân miền Nam chạy trốn như là chạy trốn loại cùi, phung, hủi, như chạy trốn lũ bệnh ôn dịch. Biết bao nhiêu triệu người phải bỏ mình giữa đại dương, làm mồi cho cá. Biết bao nhiêu phụ nữ bị hải tặc làm nhục trên con đường đi trốn chạy một chế độ khốn nạn, bất lương và bạo tàn mà bây giờ trong tâm khảm những phụ nữ này vẫn chưa nguôi ngoai. Vết thương này chưa bao giờ lành miệng cả. Chỉ có bè lũ Việt Cộng chúng mày mới là lũ bất nhân đốn mạt mà thôi. Mặt đã dơ không biết lo rửa mà còn trét thêm đồ dơ lên mặt cho bẩn thêm.

Và cũng cám ơn Thượng nghị sĩ  Ngô Thanh Hải ở quốc hội Canada, tác giả của luật S – 219 xem “ngày 30 tháng 4 là Ngày hành trình tìm tự do”. Luật S – 219 sẽ là điều nhắc nhở mọi người Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản trên toàn thế giới – ngoại trừ loại Việt gian, Vịt Kiều – luôn luôn nhớ đến “căn cước tỵ nạn Cộng Sản” của mình.

PV



Thursday, April 23, 2015

Bốn mươi năm nhìn lại.




Cũng đã bốn mươi năm trôi qua, thời gian cũng đã rất là dài so với một đời người. Trong thời gian gần đây, Cộng Sản Việt Nam cũng đã hô hào quên đi quá khứ để hướng về tương lai, nhưng có mấy ai có thể quên được khi hàng ngày vẫn nhìn thấy đồng bào trong nước vẫn còn chìm ngập trong bao nỗi oan khiên. Hoà hợp hoà giải làm sao được khi chính người dân trong nước Việt vẫn phải chịu bao cảnh đọa đày, bao niềm cay đắng!


Trong thời gian vừa qua, Cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại cũng đã nỗ lực đấu tranh rất là nhiều. Chúng ta cũng đã có những thành tựu nhất định, nhưng những thành tựu đó vẫn còn rất khiêm tốn. Chúng ta cũng thường hay đi biểu tình chống Cộng Sản khi có phái đoàn Cộng Sản tử trong nước ra hải ngoại. Chúng ta cũng đã nỗ lực trong việc sử dụng lá phiếu của mình để làm áp lực những vị dân cử địa phương ủng hộ chúng ta trong những nghị quyết về cờ vàng, về vấn đề công nhận ngày ba mươi tháng tư hàng năm là ngày tưởng niệm chính thức nơi địa phương của chúng ta cư ngụ. Nhưng những việc làm này cũng chưa đủ, giặc thù Cộng Sản vẫn còn ngồi xổm lên trên luật pháp của chính chúng đặt ra để chà đạp lên quyền làm người, chà đạp lên nhân phẩm của người dân ở trong nước. Chúng ta hô hào đả đảo Cộng Sản, chúng ta chửi Cộng Sản cho sướng miệng của chúng ta nhưng kết quả là chúng ta chỉ mỏi miệng mà lũ giặc thù Cộng Sản vẫn ung dung tàn phá quê hương, ung dung hút máu hút mủ đồng bào của chúng ta ở trong nước. Vẫn những cảnh công an côn đồ cưỡng chế ăn cướp đất của người nông dân vẫn thường xuyên xảy ra. Vẫn những cảnh lũ công an giao thông công khai ăn tiền của những người lái xe mà thường xuyên được quay lại thành những video clip và được tung  lên trên internet. Nhìn thấy bao nhiêu cảnh xót xa đau lòng mà chúng ta bất lực.

Sunday, April 19, 2015

Câu chuyện lá cờ.



Mấy hôm nay tôi không ngủ được. Có nhiều việc làm cho tôi phải suy nghĩ nhiều . Hôm nay, khi viết   status  này, tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều, có thể rằng có một số bạn của tôi sẽ không đồng ý với tôi, thậm chí sẽ có một số bạn chửi tôi hoặc một số bạn sẽ  gạt tôi qua một bên, nhưng đây là suy nghĩ chân thành nhất của tôi.

Trong thời gian gần đây, tình hình trong nước có những biến động đã xảy ra. Tôi nghĩ rằng những biến động này đang là khúc dạo đầu để mở màn cho một điều trọng đại nhất. Chắc hẳn rằng người dân Việt ở trong nước đã hiểu được mình đang làm gì và mình đang muốn gì. Những cuộc biểu tình của đồng bào ở Sài Gòn, ở Hà Nội, và nhất là hiện tại ở Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận đang diễn ra như là một thực tập bước đầu cho tiến trình dân chủ. Mà tiến trình dân chủ chắc chắn rằng sẽ phải xảy ra, không có gì có thể đảo ngược. Và mong ước một đất nước Việt Nam dân chủ, tự do, không Cộng Sản là một ước muốn của tất cả mọi người dân Việt từ trong nước ra đến hải ngoại.

Thursday, April 16, 2015

Chuyện bi hài.



Trong mối quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và nước Tàu, chưa có giai đoạn nào mà mối quan hệ  tồi tệ như trong giai đoạn quan hệ ngoại giao giữa  Việt Cộng và Tàu Cộng. Và trong mối quan hệ ngoại giao giữa Việt Cộng và Tàu Cộng, chưa có thời điểm nào bi thảm nhất, tồi tệ nhất, nhục nhã nhất, đê tiện nhất và khốn nạn nhất như trong thời kỳ Nguyễn Phú Trọng có quan hệ ngoại giao với Tập Cận Bình.

Sau khi nghe “lệnh triệu tập” của Tập Cận Bình, Nguyễn Phú Trọng lập tức kéo một phái đoàn quan chức sang Bắc Kinh ngay lập tức. Theo thông lệ ngoại giao quốc tế, trước khi hai quan chức của hai nước gặp nhau phải có sự gặp gỡ trước của những người dưới quyền để ấn định ngày giờ và địa điểm để hai người cấp cao gặp nhau. Đằng này, đùng một cái, sau khi nghe tin Nguyễn Phú Trọng sẽ sang thăm Hoa Kỳ, Tập Cận Bình lập tức cho người sang vời Nguyễn Phú Trọng sang thăm Bắc Kinh. Việc làm này là một hành động trịch thượng, đi ngược lại nguyên tắc ngoại giao quốc tế và là một việc mà nếu Nguyễn Phú Trọng và đám thuộc hạ dưới quyền của y có lòng tự trọng sẽ phải suy nghĩ và sẽ phản đối. Đàng này, Nguyễn Phú Trọng đã ngoan ngoãn sang Bắc Kinh để chầu Tập Cận Bình mà không hề suy nghĩ trước sau. Đây là một mối nhục vô cùng to lớn của đám Việt Cộng đang cầm quyền trên đất nước Việt Nam. Xin đừng đánh đồng đây là mối nhục của Việt Nam. Đây chỉ là việc làm của nhà cầm quyền Việt Cộng, của đảng Việt Cộng mà thôi. Đảng Việt Cộng và nhà cầm quyền Việt Cộng không phải là người đại diện chính thức cho đất nước và cho dân tộc Việt Nam.

Tuesday, April 14, 2015

Chuyện hai cái túi.



Bài đăng lại.

Hôm nay, đọc trên báo Tuần Việt Nam, có bài viết "Túi tiền và túi văn hóa", thấy đề tài cũng khá lý thú, tôi muốn tóm tắt bài viết đồng thời góp thêm một đôi điều về vấn đề này.

Trong xã hội bây giờ, người có "túi tiền" kha khá cũng khá nhiều. Đồng tiền mà họ kiếm được cũng có thể do nhiều nguồn khác nhau. Một số người đồng tiền họ có là nhờ chắt chiu, cố gắng làm việc, tích lũy tiền đẻ ra tiền.

Một số khác kiếm được tiền là do tài giỏi, có kiến thức, biết vận dụng những kiến thức đó vào công việc để làm giàu cho bản thân gia đình cũng như là đóng góp cho xã hội.

Thursday, April 9, 2015

Nước mất nhà tan.



Nước đã mất nhà đã tan
Khi Nguyễn Phú Trọng đến đất Bắc Kinh
Hai mươi mốt phát đại bác đón chào
Là tiếng loa báo rằng Việt Nam đã mất
Nguyễn Phú Trọng và lũ bán nước Cộng nô
Từ Hồ Chí Minh đến một bầy nham nhở
Đã dâng nước cho lũ giặc thù Tàu Cộng
Đau thương này xé ruột tím bầm gan
Sau khi bán một cái Biển Đông
Chúng đã bán cả giang sơn Đại Việt
Tội ác này nhân dân Việt Nam sẽ muôn đời nguyền rủa
Bè lũ Cộng nô một lũ sài lang.



Phi Vũ

Wednesday, April 8, 2015

Hàng xóm.



Tí và Tèo là hai người hàng xóm, láng giềng với nhau. Vì nhà họ ở quê nên hàng rào cũng chỉ là một dãy cọc đơn sơ, giản dị. Một hôm Tí mang chuối về trồng trên lằn ranh của hai vườn, Tèo thấy vậy cũng chẳng nói gì cả. Nhưng chuối là loại cây sau khi có buồng thì cây con mọc lên nhảy tứ tung, nhảy sang cả vườn của Tèo. Vợ con của Tèo thấy vậy tức lắm muốn nói chuyện với Tí nhưng Tèo cản ngăn. Y nói:

-Bà con xa không bằng xóm láng giềng gần, thôi đừng nói làm chi.

Nhưng Tí là một thằng hàng xóm tham lam. Chuối lan tới đâu thì y cắm cọc hàng rào theo tới đó, chẳng mấy chốc cọc hàng rào đã vào sát bên hè nhà của Tèo. Vợ con của Tèo muốn nói chuyện với thằng hàng xóm tham lam, nhưng Tèo ngăn:

-Bà con xa không bằng xóm láng giềng gần, thôi đừng nói làm chi.

Hôm qua, nhà Tí có đám giỗ, Tí mời Tèo sang ăn cỗ. Cả hai gặp nhau bắt tay nhau cười hỉ hả. Khi đã ngà ngà say, Tí nói với Tèo:

-Chúng ta là bạn bè, hàng xóm láng giềng tốt và vui vẻ nhất trên đời này.

Tèo gật gù nói với Tí:

-Đúng vậy. Chúng ta là bạn bè tốt nhất trên đời này.



PV

Tuesday, April 7, 2015

Loài nghiệt chủng.



Kể từ khi miền Nam Việt Nam bị rơi vào bàn tay của loài quỷ đỏ Cộng Sản, cả nước Việt Nam bị nhấn chìm trong lá cờ máu với ngôi sao vàng ở giữa của Cộng Sản Việt Nam, nền giáo dục Việt Nam đã bước chân vào những vũng lầy.

Trước khi nói chuyện về chuyện giáo dục ở Việt Nam, chúng ta hãy nói về học đường hay là nhà trường ở Việt Nam trước. Trong thời gian gần đây, rất nhiều video clip quay cảnh học sinh ở Việt Nam, đặc biệt phần lớn là học sinh nữ đánh nhau dã man, thậm tệ trưức sự chứng kiến có khi là cổ vũ của những học sinh bạn cùng trường, cùng lớp. Khi xem những video clip này, người xem không khỏi cảm thấy đau lòng khi chứng kiến thực trạng đạo đức suy đồi trong trường học ở Việt Nam. Trường học được xem là nơi đào tạo những nhân tài tương lai cho đất nước, những con người có đầy đủ đức, trí, thể lực để phụng sự Tổ Quốc sau này. Cớ sao lại có tình trạng đạo đức suy đồi ngay ở môi trường học đường như trong thời điểm hiện nay?

Monday, April 6, 2015

Đôi điều suy nghĩ.



Những nhà đấu tranh cho dân chủ ở trong nước là những người rất đáng được trân trọng. Chính những người này và chỉ những người này đang trực diện với nhà cầm quyền Việt Cộng để tranh đấu và đòi hỏi dân chủ, tự do và nhân quyền cho người Việt Nam ở trong nước. Cục diện chính trị ở trong nước có thay đổi hay không cũng chính là nhờ những nhà đấu tranh này.

Những người đang ở hải ngoại phải tích cực ủng hộ những nhà đấu tranh dân chủ ở trong nước. Ở hải ngoại chống Cộng thì tốt, nhưng chống Cộng mà chống phá luôn cả những nhà đấu tranh cho dân chủ ở trong nước là điều hết hức sai lầm, tai hại và nguy hiểm. Nên nhớ rằng chỉ những nhà đấu tranh cho dân chủ ở trong nước và duy nhất những người này mới có thể làm xoay chuyển tình hình mọi mặt ở trong nước mà thôi. Người hải ngoại là những người ủng hộ, đấu tranh ngoại vi và làm áp lực lên những người dân cử sở tại bằng lá phiếu của mình để các vị dân cử này ủng hộ những nhà đấu tranh cho dân chủ ở trong nước.

PV

Sunday, April 5, 2015

Có sợ thật sự không?



Đài BBC Tiếng Việt có bài báo: “Trung Quốc lo sợ chuyến thăm Mỹ của ông Trọng” cho rằng Tàu Cộng lo sợ Nguyễn Phú Trọng sang thăm Hoa Kỳ sẽ có những quan hệ nồng thắm hơn nên Tàu Cộng cho mời Nguyễn Phú Trọng sang Bắc Kinh để dụ dỗ và chèn ép Trọng trước khi y sang Hoa Kỳ.

Theo thiển ý của tôi, bài báo này cũng có phần nào “đánh bóng” tên tuổi của Nguyễn Phú Trọng lên mà thôi. Thật tế mà nói, từ khi lên làm đảng trưởng đảng Việt Cộng cho tới nay thì Nguyễn Phú Trọng chưa bao giờ và chưa hề có một ý kiến gì mới lạ, một suy nghĩ gì mới lạ. Y chỉ men theo những giáo điều cũ rích, lạc hậu của chủ thuyết Marx Lenin đã bị vất vào sọt rác của lịch sử. Những phát biểu của y chỉ là những lời nói ngớ ngẩn, những lời nói mà mọi người khi nghe y nói chỉ mỉm cười xem như là lời nói của một kẻ trí óc không được bình thường. Cho nên như có sự dự đoán của nhiều người thì chuyến đi Mỹ của Nguyễn Phú Trọng cũng chẳng có điều gì mới làm thay đổi quan hệ của hai nước Việt Mỹ.

Thursday, April 2, 2015

Không có ai tin đâu.




Khi vụ đình công của công nhân Pouyuen nổ ra sang đến ngày thứ ba, Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Việt Cộng đã lên tiếng là sẽ báo sang quốc hội Việt Cộng sẽ sửa đổi lại luật về bảo hiểm xã hội của công nhân viên chức. Khi nghe thấy lời nói của Nguyễn Tấn Dũng, tôi lại liên tưởng đến lời nói của y khi nổ ra vụ anh em Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý đã dùng súng hoa cải để chống trả lại lực lượng công an Việt Cộng đến cưỡng chế và ăn cướp những thành quả lao động của anh em nhà này. Sau khi vụ việc xảy ra, Nguyễn Tấn Dũng với tư cách là thủ tướng Việt Cộng đã nhận định là thủ tục thu hồi đất và cưỡng chế đất của huyện Tiên Lãng là không đúng luật. Y cũng đã hứa là sẽ điều tra vụ này và sẽ có những biện pháp cần thiết điều chỉnh đền bù cho những thiệt hại của anh em nhà Đoàn Văn Vươn.

Monday, March 30, 2015

Cái bắt tay định mệnh.



Hiện nay, Pháp, Đức, Ý đã theo chân Anh gia nhập vào ngân hàng thế giới của Tàu Cộng viết tắt là AAIB. Một số nước khác như Nga cũng đã quyết định tham gia vào AAIB. Từ khi thành lập AAIB đến nay, cánh tay của nó đã càng ngày càng vươn xa hơn, thu hút nhiều nước gia nhập và còn có nhiều nước khác nữa cũng đang chuẩn bị gia nhập ngân hàng này. Đây rõ ràng là một ngón đòn khá nặng vỗ vào mặt của Mỹ, thế nhưng nếu nhìn từ nguyên nhân sâu xa thì đây cũng chính là “gậy ông đập lưng ông” mà thôi.

Quay trở về năm 1972, khi tổng thống Mỹ là Richard Nixon sang thăm chính thức Bắc Kinh, khi Richard Nixon bắt tay Mao Trạch Đông, cái “bắt tay định mệnh” này đã chính thức bức tử chính phủ Việt Nam Cộng Hòa. Chính Hoa Kỳ cũng muốn rút khỏi Việt Nam, nhưng trên hết là Mỹ muốn rảnh tay để đối phó với Liên Xô. Lúc bấy giờ Liên Xô là nước luôn luôn tranh giành ảnh hưởng với Mỹ. Và khi Nixon bắt tay Mao Trạch Đông thì ngày 27 tháng 1 năm 1973 hiệp định Paris ký kết, Mỹ đã “phủi tay” với Việt Nam. Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa rơi vào tay Cộng Sản vào năm 1975 . Năm 1989 thì bắt đầu Ba Lan sụp đổ dẫn theo các nước Cộng Sản Đông Âu cũng sụp đổ theo. Đến năm 1991 thì số phận của Liên Xô cũng đã an bài. Hoa Kỳ xem như là đã trút đi được gánh nặng.