Translate
Sunday, October 7, 2012
Body Alphabetically
Nhiếp ảnh gia John Kane đã sáng tạo ra một bộ chữ cái tiếng anh bằng cơ thể người trong tư thế tập yoga. Anh cho biết, trong quá trình chụp bộ ảnh, có hai chữ cái khó tạo hình nhất là chữ C và R, nhưng anh sẽ không tiết lộ tỉ mỉ cách chụp và tạo dáng như thế nào. Anh cũng khẳng định rằng, toàn bộ bảng chữ cái này không hề sử dụng Photoshop.
Nợ em
Nợ em một mảnh
đời thường
Nợ em – ta mãi
nợ – thương nhớ người
Nợ em – nên mãi
bùi ngùi
Nợ em – nên chẳng
có vui bao giờ ...
Phi Vũ
10/07/12
Việt Nam Tuần Qua
RFA 06.10.2012
Kỳ họp lần thứ 6 của Ban chấp hành trung ương đảng CSVN diễn ra từ đầu tuần này trong bối cảnh cả nền kinh tế và chính trị Việt Nam đang có nhiều dấu hiệu xáo trộn đã khiến cho dư luận đưa ra nhiều nhận định, đồn đoán khác nhau về những gì đang xảy ra trong nội bộ ban lãnh đạo đảng, nhất là vị thế của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
AFP photo
Các ông Nguyễn Phú Trọng (trên, trái), Nguyễn Tấn Dũng (trên, phải), Trương Tấn Sang (dưới, trái) và Nguyễn Sinh Hùng(dưới, phải)
Tranh dành quyền lực
Theo thông báo chính thức, tại kỳ họp này “Ban chấp hành trung ương đảng CSVN sẽ bàn thảo quy hoạch thành phần nhân sự lãnh đạo chủ chốt của đảng cho thời gian tới”.
Saturday, October 6, 2012
Nhờ đâu không mất nước?
Theo NguoiViet Online
Mấy ngày nay, tôi cứ nghĩ đến anh Nguyễn Chí Thiện. Cứ quên đi một lúc lại nhớ; lại nghĩ: Anh Nguyễn Chí Thiện đã đi rồi. Sáng nay, khi nghĩ về anh, tôi chợt nhớ một câu thơ cổ, “Il est mort, le vieux orgeuil chêne de la forêt.”
Ðã chết rồi, cây sồi già kiêu hãnh trong rừng sâu. Tôi không còn nhớ thi sĩ nào là tác giả vì chả bao giờ được học văn chương Pháp. Câu thơ này tôi nghe từ hồi học lớp đệ tứ, đệ tam, khi một thầy giáo Pháp văn lấy làm thí dụ cho một bài dạy văn phạm. Hoặc có thể do một thầy giáo dạy Việt Văn cho thí dụ khi dạy về cách viết văn cho hay. Anh Nguyễn Chí Thiện có lẽ lại biết, vì anh đã học nhiều tiếng Pháp hơn tôi. Nhưng anh đã mất rồi. Nếu thời nhỏ học trường Pháp chắc nhiều bạn phải biết thi sĩ nào là tác giả câu thơ này.
Ngô Nhân Dụng
Mấy ngày nay, tôi cứ nghĩ đến anh Nguyễn Chí Thiện. Cứ quên đi một lúc lại nhớ; lại nghĩ: Anh Nguyễn Chí Thiện đã đi rồi. Sáng nay, khi nghĩ về anh, tôi chợt nhớ một câu thơ cổ, “Il est mort, le vieux orgeuil chêne de la forêt.”
Ðã chết rồi, cây sồi già kiêu hãnh trong rừng sâu. Tôi không còn nhớ thi sĩ nào là tác giả vì chả bao giờ được học văn chương Pháp. Câu thơ này tôi nghe từ hồi học lớp đệ tứ, đệ tam, khi một thầy giáo Pháp văn lấy làm thí dụ cho một bài dạy văn phạm. Hoặc có thể do một thầy giáo dạy Việt Văn cho thí dụ khi dạy về cách viết văn cho hay. Anh Nguyễn Chí Thiện có lẽ lại biết, vì anh đã học nhiều tiếng Pháp hơn tôi. Nhưng anh đã mất rồi. Nếu thời nhỏ học trường Pháp chắc nhiều bạn phải biết thi sĩ nào là tác giả câu thơ này.
Việt Nam - nơi thập niên 70 trở thành lịch sử cổ xưa
Max Boot
L.V. chuyển ngữ
L.V. chuyển ngữ
Thanh niên Việt Nam xếp hàng mua cà phê Mỹ chứ không vào xem nhà trưng bày “tội ác” của Mỹ.
Tôi vừa đến thăm Việt Nam, chủ yếu là vì tôi quan tâm đến lịch sử của nước này - và đặc biệt là hai cuộc chiến của Việt Nam trong thế kỷ 20, cuộc chiến đầu giữa phe Việt Minh chống lại người Pháp và đồng minh bản xứ, cuộc chiến thứ hai giữa phe Bắc Việt cùng Việt Cộng chống lại Hoa Kỳ và Nam Việt Nam. Trong quá trình du hành trên khắp nước, từ Hà Nội miền bắc, Huế miền Trung, đến Thành phố Hồ Chí Minh (Sài Gòn) miền Nam, tôi cũng đã tìm hiểu được vài thành tựu cũng như thử thách hiện tại của đất nước này.
Có vô số điều gợi lại những kỷ nguyên của Pháp và Mỹ, từ khách sạn Metropole thanh nhã thời thuộc địa ở Hà Nội cho đến những đường địa đạo ở Củ Chi gần Sài Gòn, nơi từng được Việt Cộng sử dụng, hiện là một khu du lịch. Bất chấp những cải cách kinh tế bắt đầu từ thập niên 80, Việt Nam vẫn còn là một chính thể Cộng sản vô cùng độc tài, và chính quyền đang tìm cách củng cố tính chính danh bằng cách kéo dài vai trò của mình trong việc đánh đổ những thiết kế của Pháp và Mỹ.
“Hoa địa ngục” và Đảng, Bác, Mác-Lê
Theo Dân Làm Báo
Hoa địa ngục đương nhiên phải chia tay trần thế nhưng chắc chắn không bao giờ phải đi về địa ngục...
Phạm Hồng Sơn (pro&contra) - Ông Nguyễn Chí Thiện, sinh năm 1939 tại Hà Nội, tác giả của tập thơ nổi tiếng Hoa địa ngục vừa qua đời ngày 02/10/2012 tại nước Mỹ. Những dòng sau đây xin được thay cho lời cầu nguyện tốt đẹp nhất tới linh hồn người quá cố và những bạn hữu, thân nhân và những người yêu quí ông.
Kể cả sau này khi thời thế đã thay đổi và Hoa địa ngục được xuất bản chính thức ở Việt Nam thì có thể vẫn có nhiều độc giả không thiện cảm với những từ ngữ thường quá bộc trực, cay đắng hay mang tính chửi thẳng của tác phẩm này. Nhưng nếu đặt những cảm xúc hoặc những hình thức thể hiện sang một bên thì không thể không thừa nhận Hoa địa ngục đã dám phê phán ba yếu tố – ba vấn đề – mà cho đến tận bây giờ không phải ai cũng nhận ra hoặc dám đụng đến, đó là: Đảng Cộng sản Việt Nam, lãnh tụ Hồ Chí Minh thường được gọi là “Bác” và chủ nghĩa Marx-Lenin.
Tưởng nhớ thi sĩ đấu tranh Nguyễn Chí Thiện
|
Friday, October 5, 2012
Nguyễn Chí Thiện: Tự Do Ngôn Luận là Linh Hồn của Mọi Thứ Tự Do!
Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, tác giả hồi ký Hoả Lò và tập thơ
Tiếng Vọng Từ Đáy Vực, với khoảng 700 bài thơ nổi danh viết
từ nhà tù cộng sản tàn bạo giam cầm ông suốt 27 năm. Thơ
ông được dịch ra nhiều thứ tiếng. (bấm nghe âm thanh)
Tiếng Vọng Từ Đáy Vực, với khoảng 700 bài thơ nổi danh viết
từ nhà tù cộng sản tàn bạo giam cầm ông suốt 27 năm. Thơ
ông được dịch ra nhiều thứ tiếng. (bấm nghe âm thanh)
Tự Do Ngôn Luận
là Linh Hồn của Mọi Thứ Tự Do
Hôm nay tôi xin trình bày một đề tài rất là quen thuộc và cũng rất là quan trọng, đó là vấn đề Tự Do Ngôn Luận. Sự thực, thì quyền tự do ngôn luận từ lâu lắm rồi, hằng bao nhiêu thế kỷ trước, cổ nhân đánh giá nó rất quan trọng, có thể nói là quan trọng bậc nhất. Tôi nêu thí dụ: văn hào triết gia Pháp Voltaire thế kỷ 18 nói rằng "Tự Do Ngôn Luận là linh hồn của mọi thứ Tự Do". Tại sao mà nó lại quan trọng như vậy ?
Thị trường Việt Nam sẽ là “bãi phế thải” của Trung Quốc?
Vũ Hoàng, phóng viên RFA
2012-10-05
Ngoài thâm hụt thương mại với Trung Quốc ngày càng bị nới rộng, thì chất lượng hàng hóa nhập khẩu từ nước này bấy lâu vẫn bị xem là không đạt tiêu chuẩn và ngầm ý phá hoại nền sản xuất nội địa Việt Nam, thế nhưng vì sao hiện tượng này vẫn dai dẳng diễn ra và hệ lụy của nó là gì?
RFA file/tuanvietnam.net
Hàng Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam
Mặc dù trong 9 tháng đầu năm, tính trung bình, Việt Nam xuất siêu được hơn 30 triệu đô la, nhưng việc nhập siêu chỉ với riêng thị trường Trung Quốc lại lên tới 11,3 tỷ đô la. Nếu tính riêng lượng hàng từ Trung Quốc, Việt Nam đã nhập gần 21 tỷ đô la, chiếm xấp xỉ 1/4 tổng kim ngạch nhập khẩu cả nước, vượt cả mục tiêu của năm 2015.
Thursday, October 4, 2012
Đào Tuấn - Hài kịch vừa ăn cắp vừa la làng
Đào Tuấn
Nói người dân cần tin vào lương tâm, vào trách nhiệm của cán bộ, thật ra giống với việc bảo người dân tin vào sự dối trá
Chương mới nhất của Vở hài kịch này, nếu đặt đúng tên, sẽ là “vừa ăn cắp vừa la làng”. Bởi dù được ngụy trang dưới lớp vỏ ngôn ngữ là “tham khảo”, “tổng hợp”, “trích dẫn”, hay “xào nấu”, “cóp nhặt”, “cắt dán”, theo cách gọi của báo chí, thì sự thật không đổi là “tài liệu hội thảo” đã được biến thành “nghiên cứu khoa học”. Và đó là nghiên cứu khoa học liên quan đến động đất, có nghĩa là liên quan đến tính mạng và tài sản của hàng chục vạn người dân sống dưới quả bom nước mang tên thủy điện.
Thật đau cho EVN, cho Bộ Công thương, và thật thương cho chúng ta khi bản thân người được trích dẫn trong “nghiên cứu khoa học”, TS Lê Trần Chấn tròn mắt kinh ngạc: “EVN liều thật. Họ đã hợp pháp hóa tài liệu của hội thảo thành nghiên cứu khoa học…. Họ liều đến mức còn ‘bịa” rằng trong báo cáo phân tích của tôi đánh giá về Thủy điện Sông Tranh 2”.
Khoảng cách từ “Tài liệu hội thảo” đến “nghiên cứu khoa học” bảo lớn, thì lớn như nguy cơ từ các đợt rung chấn liên tục từ Bắc Trà My đến những rung chấn trong lòng người, nói nhỏ, chắc cũng không nhỏ trách nhiệm của những nhà khoa học
Wednesday, October 3, 2012
thăm bầu trời xưa
nửa đêm nghe tiếng một người
trong tôi đà nẵng đây rồi huế ơi
đà nẵng nay đã xa vời
huế nay cũng đã ngập trời đắng cay
còn đâu nữa những đêm say
say tình bao nhớ men cay men sầu
chỉ mong một chút nhiệm mầu
ta về trở lại thăm bầu trời xưa…
trong tôi đà nẵng đây rồi huế ơi
đà nẵng nay đã xa vời
huế nay cũng đã ngập trời đắng cay
còn đâu nữa những đêm say
say tình bao nhớ men cay men sầu
chỉ mong một chút nhiệm mầu
ta về trở lại thăm bầu trời xưa…
Phi Vũ
Ngọn lửa tâm can Nguyễn Chí Thiện
Theo NguoiViet Onlien
Ngô Nhân Dụng
Nguyễn Chí Thiện đã nhìn thấy Cái Ác. Và anh đã gọi thẳng tên nó ra. Có lẽ vì tên anh là Chí Thiện, cho nên suốt đời anh lo vạch mặt Cái Ác.
Không bao giờ nghỉ. Anh là người chững chạc. Một người thành thật, hồn nhiên, có tư cách, đáng kính trọng. Anh luôn luôn khích lệ, góp ý kiến, không chờ được hỏi, không khách sáo.
Gặp nhau hôm hội Bắc Ninh ở đây, anh chỉ cho mấy chỗ sai chính tả trong bài tôi viết về quá trình “Hán hóa miền Nam Trung Quốc.” Tôi nói với anh đó là một bài trong cuốn sách đang viết giở về thời Bắc thuộc; với câu hỏi chính là vì sao dân Việt Nam bị đô hộ một ngàn năm vẫn không mất nước; anh đề nghị ngay: Nếu vậy thì anh phải đề cập đến những thắc mắc như thế này, thế này...
Mặc cờ đỏ sao vàng đi đòi đất, đẹp lắm chứ!
Theo Bauxite VietNam
Dư luận đang ồn lên vì câu nói của ông Chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Thế Thảo trong cuộc họp Hội đồng Nhân dân thành phố ngày 27/9/2012 khi đề cập hiện tượng nông dân ngoại thành biểu tình đòi xử lý những vụ chiếm đất trái pháp luật của các cấp chính quyền: "Việc làm của bà con là bày tỏ nguyện vọng của mình, nhưng mặc áo màu Quốc kỳ, mang theo khẩu hiệu đòi đất đã làm xấu hình ảnh thủ đô, ảnh hưởng đến ngoại giao".
Mặc cờ đỏ sao vàng đi đòi đất, đẹp lắm chứ!
Hoàng Hưng
Tuesday, October 2, 2012
Nhà thơ "ngục sĩ" Nguyễn Chí Thiện từ trần
RFA
2012-10-02
Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, được mệnh danh “Ngục sĩ”, nhà thơ phản kháng nổi tiếng nhất của Việt Nam, vừa từ trần tại Santa Ana, California, Hoa Kỳ lúc 7 giờ 17 phút sáng ngày 2/10/2012, hưởng thọ 73 tuổi.
Courtesy VietAmReview
Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và tác phẩm "Hoa Địa Ngục".
Ông sinh ngày 27 tháng 2 năm 1939 tại Hà Nội, học hành và sinh sống ở Hà Nội, Hà Nam, Hải phòng với song thân phụ mẫu và một người chị.
Ông từng bị chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà bắt giam từ năm 1961, vì tội “phản tuyên truyền” bằng những bài thơ phê phán chế độ. Được trả tự do vào tháng 11 năm 1964, đến tháng 2-1966 ông lại bị tống giam đến tháng 7-1977. Ông viết lại bằng tay tập thơ “Hoa địa ngục” sáng tác và ghi nhớ trong tù.
Monday, October 1, 2012
Cảm nghĩ khi đọc lại bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà” của anh hùng dân tộc Lý Thường Kiệt.
Phi Vũ
Nam Quốc Sơn Hà
Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khang thủ bại hư
Lý Thường Kiệt
Mặc dầu bài thơ này ra đời cũng đã gần thiên niên kỷ, thế nhưng lời thơ vẫn hào hùng, tỏ rõ ý chí sắt đá của ông cha ta quyết lòng chống giặc giữ nước. Trong tuần vừa qua, Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam dẫn đầu phái đoàn sang thăm Bắc Kinh. Tại đây, Nguyễn Phú Trong đã ký những văn bản thần phục Trung Cộng, làm mất đi nhuệ khí quốc gia. Việc Nguyễn Phú Trọng ký những văn bản này, nếu xét về khía cạnh luật pháp (dù đó là luật rừng của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam) cũng hoàn toàn vô giá trị, bởi lẽ đảng Cộng Sản Việt Nam không phải là chủ nhân ông của đất nước Việt Nam. Đất đai, giang sơn Tổ Quốc Việt Nam là do công của tiền nhân bao đời đổ biết bao mồ hôi, xương máu tạo dựng và để lại cho toàn dân Việt Nam. Đảng Cộng Sản Việt Nam không có quyền đem đất nước của tiền nhân để lại dâng cho giặc. Vừa rồi, việc đài truyền hình VTV ờ Hà Nội cho trình chiếu lá cờ Trung Cộng có 6 ngôi sao vối dụng ý như thế nào? Đảng Cộng Sản Việt Nam đừng làm kẻ phản quốc, đem dâng đất nước cho giặc. Hành động này sẽ bị muôn đời nguyền rủa, là vết nhơ không thể nào gột rửa sạch giống như vết nhơ của Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống ngày xưa.
Lê Công Định - Trả lại hào khí Diên Hồng
Luật sư Lê Công Định, TP. HCM
Luật sư Lê Công Định, đang làm việc ở TP. HCM, là người đã viết bài Tại sao không nên sợ 'đa nguyên', đăng tại trang web BBC giữa tháng Hai năm nay. Trong bài viết mới nhất, tác giả đặt vấn đề cần rũ bỏ sự nhu nhược và đừng hài lòng với những gì đang có:
Lê Công Định: 'Vì nhu nhược, chúng ta không dám phản kháng thói hạch sách'
Lịch sử Việt Nam là lịch sử thăng trầm của một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây.
Những khoảng khắc hòa bình hầu như ngắn ngủi. Sau 1975 niềm vui độc lập và thống nhất, với biết bao máu và nước mắt vô tội đổ xuống, đã không kéo dài bao lâu. Đất nước triền miên rơi vào khủng hoảng, hết khủng hoảng kinh tế, đến khủng hoảng đạo lý và bây giờ khủng hoảng niềm tin. Điều đó suy cho cùng có nguyên nhân nội tại từ chính sự nhu nhược của mỗi con người chúng ta.
Bốn ngàn năm lịch sử đã kết nối từng cá nhân thành một dân tộc, hun đúc nên khát vọng Đại Việt, đưa chúng ta đi hết chiến thắng này đến thắng lợi khác, giành lại độc lập tự chủ và thống nhất giang sơn về một mối. Thành tựu ấy có được là do sự quật khởi của hào khí Diên Hồng qua các thời đại.
CỒN DẦU VỚI TÔI
Theo Blog Huỳnh Ngọc Chênh
Cái làng Cồn Dầu nhỏ bé ngày xưa, đầy ắp kỷ niệm, rất thân thương mà cũng rất đáng ghét đối với tôi thuở ấu thơ, nay nổi tiếng ra toàn thế giới, tôi cũng nên ăn theo một chút chứ nhỉ.
![]() |
| Ảnh tư chụp trước nhà thờ Cồn Dầu tháng 5.2012 |
Cái làng Cồn Dầu nhỏ bé ngày xưa, đầy ắp kỷ niệm, rất thân thương mà cũng rất đáng ghét đối với tôi thuở ấu thơ, nay nổi tiếng ra toàn thế giới, tôi cũng nên ăn theo một chút chứ nhỉ.
Qua cửa ngỏ Hội An, người Quảng Nam tiếp xúc rất sớm với Tây Phương trong đó sớm nhất có lẽ là các cha đạo. Thế nhưng người Quảng Nam rất bảo thủ nên đạo Thiên Chúa rất khó thâm nhập vào vùng đất nầy. Cả tỉnh Quảng Nam Đà Nẵng rộng lớn chỉ có ba làng đạo. Đó là Hòa Sơn, Trà Kiệu và Cồn Dầu. Dường như làng Cồn Dầu là từ làng Trung Lương của tôi tách ra vì ở cả hai làng, họ Huỳnh Ngọc đều chiếm đa số và bà con thân thuộc với nhau. Hơn nữa ranh giới giữa hai làng chỉ là lũy tre hàng rào của các nhà dân. Chui hàng rào từ nhà nầy qua nhà hàng xóm là đã đi từ làng nầy qua làng nọ.
Subscribe to:
Posts (Atom)

