Phải không em từ năm nảo năm nào?
Anh vẫn nghe tiếng lòng mình réo gọi
Từ nơi thẳm sâu của đáy lòng nặng trĩu
Bao nỗi u buồn thế cuộc chia ly
Phải không em bao hoang tàn phế lạnh?
Bao điêu linh bao thống khổ đau thương
Ta phải sống mang kiếp đời vong quốc
Ôi Việt Nam! Sao nước mất nhà tan...
Phi Vũ
Translate
Monday, September 2, 2013
Tín hiệu mới.
Thời gian gần đây
Cộng Sản Việt Nam có những động thái mới. Những “tín hiệu” này là
“mới” nhưng chúng ta cần phải có thời gian để chờ xem đây có phải là
“tín hiệu đáng mừng” hay là không.
Sau vụ việc đáp
ứng những yêu cầu của blogger Điếu Cày khi ông đang tuyệt thực ở trong
tù là phiên tòa xử Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha với bản án 3
năm tù treo và được thả liền sau khi chấm dứt phiên tòa của Nguyễn Phương
Uyên cùng với việc giảm án cho Đinh Nguyên Kha.
Sunday, September 1, 2013
Nắng Cali
Nắng Cali lại
nhớ nắng Việt Nam
Nhớ ôi sao mà
nhớ quá!
Nhớ những trưa
hè oi ả
Đi ra biển hóng
gió đại dương
Nhớ những chiều
dọc bờ sông Hàn
Con sông chảy
ngang qua Đà Nẵng
Bao nhiêu người ra
bờ sông hóng gió
Gió thơm mùi
biển từ bãi Mỹ Khê
Ôi quê hương nắng
vẫn vàng rực rỡ
Nắng Cali lại
nhớ nắng quê hương
Biển Orange County
lại nhớ biển Mỹ Khê
Quê hương ơi bao
giờ ta trở lại
Đà Nẵng thân
thương nhớ nắng nóng quê mình
Nhớ Mỹ Khê, nhớ
Sơn Trà gió lộng
Nhớ Việt Nam, ôi
nhớ lắm, người ơi!
Phi Vũ
Nhu nhược và đớn hèn.
Theo tin từ BBC,
tối ngày 30 tháng 8 năm 2013, đại sứ Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Văn Thơ tại
Bắc Kinh tổ chức chiêu đãi để “chào mừng” ngày 2 tháng 9 là ngày
quốc khánh của CSVN. Tham dự buổi chiêu đãi này có bộ trưởng ngoại
giao của Trung Cộng cũng như phái đoàn ngoại giao CSVN do bộ trưởng
ngoại giao Phạm Bình Minh cầm đầu. Trong buổi tiệc chiêu đãi này,
ngoại giao đoàn của CSVN “ca ngợi” tình “đoàn kết hữu nghị” giữa Trung
Cộng và Cộng Sản Việt Nam. Giữa hai bên chỉ còn “vướng “ một chút
về chuyện “tranh chấp biển Đông” mà thôi. “Vướng” cái gì mà vướng,
biên giới biển của chúng từ xa xưa chỉ đến hải phận của đảo Hải Nam
mà thôi, nay chúng đã ăn cướp Hoàng Sa và một phần Trường Sa của
Việt Nam, rõ ràng là những tên cướp lưu manh, sao lại có “tình hữu
nghị” nào ở đây.
Saturday, August 31, 2013
We have a Dream...
Mục Sư Martin Luther King, người đấu tranh cho nhân quyền nổi
tiếng của Hoa Kỳ đã có một câu nói nổi tiếng không những tại Hoa Kỳ mà còn ở khắp
nơi trên thế giới: "I have a dream" - Tôi có một giấc mơ. Vâng, ước mơ của nhà đấu tranh cho nhân quyền của
Hoa Kỳ nay đã trở thành hiện thực. Có thể rằng vấn đề nhân quyền
tại Hoa Kỳ đối với nhiều người dân Mỹ vẫn còn nhiều điểm mà họ
chưa hài lòng, nhưng chỉ riêng với bản thân tôi là một người Việt tỵ
nạn Cộng Sản đã từng chịu nhiều cảnh đọa đày khi còn sống trong
nước với Cộng Sản Việt Nam, sang đến Hoa Kỳ được hít thở không khí
tự do, được hưởng nhiều nhiều quyền mà khi còn ở trong nước hoàn
toàn không được hưởng, và đã được nhập tịch Hoa Kỳ đã mười mấy năm
nay, được bầu cử một cách công bằng và dân chủ, tôi cảm thấy là đã
quá thừa thãi đối với tôi, một người Việt tỵ nạn Cộng Sản. Cũng
từ điểm này, nhìn về quê hương yêu dấu mà đồng bào ruột thịt của
tôi vẫn còn nhiều đọa đày, vẫn còn nhiều bất công, tôi cũng có một
giấc mơ – I have a dream.
Friday, August 30, 2013
Khi người Việt cùng chung tiếng nói
Trong
một thời gian quá dài của lịch sử Việt Nam, sự ngăn cách và chia rẽ giữa người
Việt ba miền Nam Trung Bắc tồn tại và kéo dài quá lâu. Đây là hậu quả của việc phân chia ba miền
từ thời nước ta còn chịu sự cai trị của thực dân Pháp. Thế nhưng sau
khi Hiệp định Genève ra đời năm 1954, việc phân chia ra
hai miền: miền Bắc thuộc khối Cộng Sản và miền Nam thuộc khối tự do đã đưa việc
phân biệt Bắc Nam vào một bước ngoặt mới. Nếu trước đây vấn đề phân
biệt ba miền của thực dân Pháp cố tình áp đặt nhưng người dân Việt
Nam ở cả ba miền vẫn không bị ảnh hưởng, vẫn là tình dân tộc nghĩa
đồng bào thì đến giai đoạn phân chia hai miền Bắc Nam với lằn ranh
Quốc Cộng thì hậu quả vẫn còn cứ kéo dài triền miên. Sau này, vào
ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi Cộng Sản đã chiếm hoàn toàn miền Nam,
khi mà một bộ phận không nhỏ người Việt phải rời bỏ quê hương để
lánh nạn Cộng Sản thì sự phân chia lại có thêm một cái mới nữa:
người Việt hải ngoại và người Việt trong nước.
Thế nhưng may mắn thay, điều này đã tồn tại trong
một thời gian không lâu lắm. Hiện nay, những người Việt trong nước và
người Việt hải ngoại đã đều có chung một điểm: cùng đấu tranh cho
dân chủ, tự do và cho nhân quyền của người dân Việt. Chính điều này
đã làm cho người Việt ở trong nước và người Việt ở hải ngoại xích
lại gần nhau hơn. Sự liên kết của những blogger trong nước, những
facebooker đã tạo nên một khối đoàn kết đáng quý. Những blogger
ở trong nước khi vào tòa đại sứ Úc, tòa đại sứ Đức...đều có đủ
cả ba miền Bắc Trung Nam. Điều này làm cho bản thân tôi cảm động đến
rơi nước mắt. Những hố sâu ngăn cách lòng người giữa ba miền giờ này
đã xóa bỏ rồi. Những người con yêu Tổ Quốc ở ba miền đất nước giờ
này đã có một tiếng nói chung, một ước muốn chung, một hoài bão
chung là làm thế nào cho người dân Việt đang sống trên mảnh đất hình
chữ S được có nhân quyền và được hưởng dân chủ và tự do. Chúng ta,
những người Việt Nam yêu Tổ Quốc Việt Nam tin chắc rằng điều này sẽ
đến trong một ngày không xa lắm.
Cầu mong hồn thiêng sông núi hãy phù trợ cho con
dân Việt của chúng con.
Phi Vũ
Ngày 30 tháng 8 năm 2013
Thursday, August 29, 2013
Nhân quyền không là cái bánh vẽ.
Nói về “bánh
vẽ” thì chúng ta không thể nào không nghĩ đến chiếc “bánh vẽ” to tổ
bố mà ông tổ Cộng Sản là Karl Marx cũng như Lenine đã vẽ nên. Đó
chính là “thiên đường Cộng Sản”, cái thiên đường mộng tưởng đã đẩy
biết bao nhiêu thế hệ của loài người vào con đường cụt. Chính vì
sớm nhận ra đây là điều không tưởng mà người sinh viên Mikhaiin
Gorbachov của Liên Xô khi đang du học ở ngoại quốc đã ấp ủ một hoài
bão: sau khi trở về nước bằng mọi cách phải tạo nên vây cánh, phải
leo lên đến nấc thang quyền lực cao nhất của đảng Cộng Sản Liên Xô để
từ đó Mikhaiin Gorbachov có thể làm tan rả đảng Cộng Sản Liên Xô.
Điều mà ông ta ấp ủ đã thực hiện được. Liên Xô và cả những nước
Cộng Sản Đông Âu đã không còn Cộng Sản cai trị và trở nên những quốc
gia dân chủ tự do và Mikhaiin Gorbachov đã trở thành vĩ nhân của nhân
loại.
Wednesday, August 28, 2013
Hiểm họa khôn lường.
Nhiều lúc ngồi ngẩm nghĩ về nhà cầm quyền Trung
Cộng lại thấy sao mà lòng tham lam của chúng nó vô cùng tận hầu như
là không có đáy. Này nhé, cứ thử nhìn quanh bốn phương tám hướng
của cái nước Trung Cộng, nhìn từ đất liền ra đến đại dương ta không
khỏi giật mình khi chúng giương đông kích tây, chỗ nào chúng cũng
muốn tranh giành lãnh thổ, chỗ nào chúng cũng muốn bành trướng,
cũng muốn thò bàn tay bẩn thỉu của chúng vào cả.
Tuesday, August 27, 2013
Chúng ta không thể khoanh tay ngồi nhìn.
Sau một thời gian
dài bao cấp, đất nước Việt Nam Cộng Sản trở nên kiệt quệ, đời sống
của người dân càng ngày càng trở nên khốn khổ. Cuộc cách mạng tại
Liên Xô và các nước Cộng Sản Đông Âu bùng nổ làm tan rã thành trì
Cộng Sản. Một mảng lớn Cộng Sản thế giới đã rả bành tô. Để cứu
vãn tình hình, Trung Cộng và Cộng Sản Việt Nam đã xóa bỏ bao cấp,
đưa nền kinh tế thị trường vào trong vấn đề sản xuất và kinh doanh.
Từ dạo ấy đến nay, đời sống người dân của Trung Cộng và Cộng Sản
Việt Nam đã có tăng trưởng rõ rệt. Cùng với sự tăng trưởng đó,
những kỹ thuật mới cũng được du nhập. Người dân được tiếp cận với
internet, cell phone cùng những kỹ thuật tân kỳ nhất. Những trang mạng
xã hội, những blog đã trở nên quen thuộc hơn. Những blogger, facebooker
ở tại Việt Nam cũng càng ngày càng xuất hiện nhiều hơn. Những vấn
đầ mà lâu nay Cộng Sản Việt Nam đã bưng bít nay đã dần dần hé lộ
một cách rõ ràng và minh bạch. Người dân Việt đã dần dần nhận ra
những điều mới lạ mà trước đây khi bị khép kín trong bức màn tre họ
đã hoàn toàn mù tịt. Và sau khi nhìn ra thế giới bên ngoài, những
sự thật cũng như bộ mặt thật của nhà cầm quyền hiện ra rõ mồn
một.
Monday, August 26, 2013
Ân tình.
Người dân miền
Nam Việt Nam không thể nào và không bao giờ quên những ân tình mà
người lính Việt Nam Cộng Hòa đã mang đến khi đất nước đang trong cơn
nghiêng ngửa, khi lửa đạn giặc thù mỗi ngày mỗi tàn phá mảnh đất
của tự do. Biết bao nhiêu người con
yêu nước Việt phải hy sinh mạng sống của mình, bỏ một phần thân thể
nơi chiến trường để bảo vệ tự do, chống lại giặc thù Cộng Sản càng
ngày càng tăng cường sức ép lên chiến trường miền Nam hòng nhuộm đỏ
miền Nam và Đông Nam Á để tiến tới thế giới đại đồng như lời của
tên cán bộ quốc tế Cộng Sản Hồ
Chí Minh từng tuyên bố.
Sunday, August 25, 2013
Khúc ruột (thừa) ngàn dặm.
Hiện tại, vào
thời điểm này cũng như trước đây, tôi rất “ghét” chữ “Việt kiều”. Xin
lỗi những ai cùng cảnh ngộ, nghĩa là đang sống ở nước ngoài đang
thích gọi mình là “Việt kiều” hay kêu hơn một chút “khúc ruột (thừa ) ngàn dặm”. Tôi thì chẳng ưa gì những chữ này, cứ
gọi tôi là “người Mỹ gốc Việt” tôi lại thích hơn. Nếu bạn đang sống
ở nước Anh và có quốc tịch Anh, bạn là người Anh gốc Việt. Nếu bạn
đang sống ở Pháp và có quốc tịch Pháp, bạn là người Pháp gốc
Việt. Nếu bạn đang sống ở Úc và có quốc tịch Úc, bạn là người Úc
gốc Việt. Nếu bạn đang sống ở nước X nào đó và có quốc tịch X thì
bạn là người X gốc Việt. Chỉ vậy thôi. Bạn và tôi chẳng thể nào là
“Việt kiều” hay là “khúc ruột (thừa) ngàn dặm” của Cộng Sản Việt Nam.
Saturday, August 24, 2013
Nghị định 72 và cư dân mạng Việt Nam.
Đầu tháng 8 năm
2013, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam ra nghị định 72. Nghị định 72
này của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam ban hành nhằm kiểm soát
người dân trong việc sử dụng internet cũng như những trang blog cá nhân,
các trang facebook. Sau khi nghị định 72 này ban hành, những người sử
dụng internet ở Việt Nam đã đồng loạt phản đối. Bản tuyên bố chung
của những người sử dụng internet ở Việt Nam mang tên: “Tuyên bố nghị định số 72/2013/NĐ-CP vi phạm hiến
pháp, pháp luật Việt Nam và các công ước Quốc tế mà Việt Nam tham gia .” Hiện tại đã có hàng trăm người ký tên vào bản
phản đối này.
Theo bản tuyên bố này,
nghị định 72 chứa đựng những nội dung sai trái cũng như những việc
làm một cách tùy tiện, đi ngược lại hiến pháp của Cộng Sản Việt
Nam đã ban hành. Theo tiến sĩ Nguyễn Quang A, một người thường xuyên
sử dụng internet, hiện đang sống ở Hà Nội và có ký tên vào bản
phản đối này:
Friday, August 23, 2013
Cấm chụp hình cảnh sát giao thông.
Mới đây, bộ công
an Cộng Sản Việt Nam vừa ra nghị định cấm mọi người từ người dân cho
đến phóng viên trong nước không được quay phim hoặc chụp hình những
người cảnh sát giao thông đang làm phận sự ở ngoài đường phố. Sở dĩ
có nghị định này là cũng bởi vì khi làm công tác ngoài đường phố,
những người cảnh sát giao thông này đã có những việc làm nhũng lạm,
ăn tiền đút lót của những người lái xe vi phạm hoặc vô cớ chận bắt
đòi tiền “mãi lộ”. Để giữ “bộ mặt” của mình và để tránh những
hình ảnh bẩn thỉu này bị phát tán cho nên bộ công an Cộng Sản Việt
Nam mới ra quy định này. Xét về mặt hiến pháp và luật pháp của Cộng
Sản Việt Nam thì rõ ràng cái nghị định quái gỡ này của bộ công an
Cộng Sản Việt Nam là vi hiến.
Thursday, August 22, 2013
Tùy tiện đánh người.
Những ngày gần
đây, facebooker Bùi Thị Minh Hằng liên tục đưa ra những hình ảnh chị
đã bị những tên côn đồ theo dõi và thậm chí tìm cách hành hung ở
Sài Gòn, Vũng Tàu và Bà Rịa. Khoan hãy vội nói lũ côn đồ này
thuộc thành phần nào như là công an...nhưng chỉ nghĩ đến việc một
người công dân Việt Nam bị hành hung mà không có sự bảo vệ của luật
pháp, như vậy luật pháp của cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa
Việt Nam để ở đâu? Chưa bao giờ có chuyện một công dân của một quốc
gia bị hành hung mà không có sự bảo vệ của luật pháp của quốc gia
ấy. Chuyện này chỉ riêng duy nhất có ở cái xứ sở của Cộng Sản
Việt Nam mà thôi.
Wednesday, August 21, 2013
Cần phải xóa bỏ sự nhập nhằng.
Từ sau năm 1954
đến nay, Cộng Sản Việt Nam đã ra sức tuyên truyền, nhồi sọ cũng như
“đánh đồng” giữa Tổ Quốc Việt Nam
và xã hội chủ nghĩa. Những câu khẩu hiệu như: Tổ Quốc Việt Nam xã hội
chủ nghĩa; yêu Tổ Quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa thường được ra rả
trong mọi thời điểm. Sự gắn liền Tổ Quốc Việt Nam với xã hội chủ
nghĩa hoặc yêu Tổ Quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa là sự nhập nhằng
đánh lận con đen bởi lẽ giữa Tổ Quốc Việt Nam và xã hội chủ nghĩa
là thuộc hai phạm trù hoàn toàn khác biệt nhau. Người Việt Nam có
bổn phận phải yêu Tổ Quốc, có bổn phận phải trung thành với Tổ
Quốc Việt Nam bởi nếu không yêu Tổ Quốc, phản bội Tổ Quốc thì đây
rõ ràng là kẻ phản quốc. Thế nhưng yêu Tổ Quốc Việt Nam không có
nghĩa là phải yêu chủ nghĩa xã hội. Trước năm 1945, Tổ Quốc Việt Nam
đâu có chủ nghĩa xã hội vẫn phát triển bình thường, không có chủ
nghĩa xã hội mỗi lần giặc Tàu tràn sang xâm chiếm Tổ Quốc thì mọi
người dân Việt nhất tề đứng lên họp cùng nhau gìn giữ bờ cõi giang
sơn, đánh cho giặc tan tác. Biết bao nhiêu vị anh hùng dân tộc đã viết
nên những trang sử vẻ vang cho dân tộc như Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt,
Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung...đâu có phải là người Cộng Sản.
Mà người dân Việt thuở đó cũng không phải là người Cộng Sản, sau khi
đánh tan giặc thì lại trở về với mảnh ruộng, mảnh vườn cày sâu
cuốc bẫm. Vậy thì hà cớ gì phải gán ghép Tổ Quốc Việt Nam với xã
hội chủ nghĩa. Sự gán ghép này thực chất hết sức khiên cưỡng, không
đúng đắn và đi ngược lại truyền thống của dân tộc Việt Nam.
Tuesday, August 20, 2013
Thanh trừng nội bộ.
Lịch sử của
nước Trung Cộng hay nước Liên Xô cũ là lịch sử hết sức kinh hoàng về
chuyện thanh trừng nội bộ. Những người mới ngày hôm qua cùng dòng
giống với nhau, cùng ôm hôn nhau thắm thiết, cùng luôn mồm gọi nhau là
“đồng chí” thiết thân thì ngày hôm sau đã bị loại ra khỏi “cuộc chơi”
và bị lãnh những bản án nặng nề và vô số cái chết không thể nào
đếm xuể. Ngay tại thời điểm này, tại Trung Cộng đang sắp sửa diễn lại
“vở tuồng thanh trừng” này. Vụ án Cốc Khai Lai sắp sửa mở ra cùng
lúc với vụ án Bạc Hy Lai sẽ mở ra vào ngày 22 tháng 8 tới đây.
Monday, August 19, 2013
“Phá xiềng” và “đảng dân chủ xã hội cuội”.
Những ai đã từng
sống ở miền Nam Việt Nam trước năm 1975 hẳn đều biết được “hai khuôn
mặt khả ố” của Hồ Ngọc Nhuận và Lê Hiếu Đằng. Khỏi cần nói dông
dài, Hồ Ngọc Nhuận là một dân biểu thời Việt Nam Cộng Hòa và Lê
Hiếu Đằng là thuộc nhóm sinh viên Sài Gòn hoạt động nằm vùng cho
Cộng Sản Việt Nam cùng với những tên sinh viên như Huỳnh Tấn Mẫm, Tôn
Thất Lập…
đã phá nát hậu phương yên bình để dẫn đến việc đất nước Việt Nam
Cộng Hòa rơi vào tay Cộng Sản vào ngày đen tối 30 tháng 4 năm 1975.
Phải nói thẳng đây là những tên “ăn cơm quốc gia, thờ ma Cộng Sản”.
Sunday, August 18, 2013
Ngày Vu Lan và Mạ.
Vào mỗi năm sắp
đến ngày Vu Lan
Lòng của con lại
dạt dào thương Mạ
Bao nhiêu năm từ
tuổi thơ bé dại
Mãi đến bây giờ
Mạ vẫn cứ mãi lo toan
Con dẫu rằng trên
đầu hai thứ tóc
Cũng sắp bước
qua đến tuổi lục tuần
Mạ vẫn một lòng
thương yêu chăm sóc
Thương vô bờ Mạ
yêu quý của con
Vu Lan năm nay con
xin dâng tặng Mạ
Đôi vần thơ tự đáy lòng con
Thương Mạ nhiều
với vô vàn yêu kính
Cầu mong Người
sống trăm tuổi, Mạ ơi!
Phi Vũ
Subscribe to:
Posts (Atom)