Translate
Sunday, May 16, 2010
Chuyện tình Hồ Chí Minh
Saturday, May 15, 2010
THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 13.5.2010 Thông điệp Phật Đản 2554 của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ
Xử lý Thường vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo,
Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
PARIS, ngày 13.5.2010 (PTTPGQT) - Viện Hóa Đạo trong nước vừa chuyển đến Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế để phổ biến Thông điệp Phật Đản Phật lịch 2554, Tây lịch 2010, của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Xử lý Thường vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.
Nội dung bức Thông Điệp nhắc nhở tới thời đại đạo Phật mang lại sự an lạc, bao dung, hòa bình cho tất cả những giống dân tại Ấn Độ được thống nhất lần đầu dưới triểu đại A Dục vương, lan truyền đến các nước Đông Á, Trung Á, cũng như trên nghỉn đảo Nam Dương mà ngày nay dấu vết còn lưu nhiều Phật tích huy hoàng tại Ấn Độ, cùng khắp các nước Á châu, như Borobudur (Phật Trên Núi) ở đảo Java hay nền thành Phật thệ trên đảo Sumatra, v.v…
Đặc biệt bước chân Alexandre Đại đế sang đến Ấn Độ hà (sông Indus) vào năm 325 trước Tây lịch gặp gỡ nền Đông phương Phật giáo làm phát sinh nền văn minh tổng hợp của sự bao dung và hòa bình Gandhara. Thời ấy, những nhà điêu khắc Hy lạp đến từ phương Tây chan hòa dưới Ánh Đạo Vàng Phật giáo do A Dục vương Đại đế khai thị, họ trở thành những người nắn Tượng Phật đầu tiên hay đúc hình Phật trên tiền bằng vàng, bạc, đồng của Hy Lạp.
Sự khắc họa vào tim người niềm hoan lạc vô biên với đời sống hòa bình, huynh đệ trải dài tám thế kỷ đầu Tây lịch tại Trung Đông và Á châu. Cho đến khi, theo lời Thông điệp của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ : “Ngày một tôn giáo dùng bạo lực truyền đạo từ thế kỷ thứ 9 trở đi hoành hành dưới vó ngựa cuồng chinh, đạo bao dung, hòa bình của Phật giáo mới tiêu điều, mà tiếng mìn nổ cuối cùng còn nhắc nhở người Phật tử năm 2001 khi những người Talibans phá hủy hai tượng Phật kỳ vĩ ở Bamiyan, A Phú Hãn”.
Vì vậy Hòa thượng kêu gọi : “Từ hình ảnh điêu linh trải dài mười một thế kỷ qua, tôi kêu gọi người Phật tử hải ngoại hãy cùng với các nhân sĩ thế giới tái lập đạo bao dung, an lạc của Phật giáo giữa thời đại bạo động và khủng bố ngày nay. Điều mà ba mươi lăm năm qua người Phật tử trong nước không được quyền thực hiện”.
Ba mươi lăm năm qua người Phật tử trong nước không thể tự do sống đạo và hành đạo, nhưng bức Thông điệp cho biết, 35 năm qua ấy : “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã đứng lên thể hiện nguyện vọng chính đáng, thiết tha của người dân Việt. Không phải là nguyện vọng chính trị đơn thuần, mà là những nguyện vọng sống còn và thiết yếu của quần chúng Việt Nam trong việc cải thiện cơ bản trên các lĩnh vực văn hóa, đạo đức, kinh tế, xã hội, chính trị. Ngày nay còn thêm nạn ngoại xâm uy hiếp lấn biển, lấn đảo, lấn đất, lấn rừng. Phật giáo không chủ trương chống đối cá nhân, tập đoàn, mà chỉ đối kháng sự độc đoán, bất lực, hủ hóa, phi đạo lý, cùng những chính sách sai lầm đang đẩy dân tộc vào con đường nô lệ, diệt vong”.
Xin quý độc giả đọc toàn văn bức Thông điệp Phật Đản Phật lịch 2554 sau đây :
GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM THỐNG NHẤT
VIỆN TĂNG THỐNG
Thanh Minh Thiền viện, 90 Trần Huy Liệu, Phường 15, Quận Phú Nhuận, TP. Sài gòn
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Phật lịch 2554 TĐPĐ/VTT
THÔNG ĐIỆP PHẬT ĐẢN PHẬT LỊCH 2554
của Đại lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ,
Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống
kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN
Kính gửi:
- Chư tôn Trưởng Lão Hội Đồng Lưỡng Viện, chư Hòa Thượng, Thượng Tọa, Đại Đức Tăng ni.
- Cùng toàn thể Phật tử các giới trong và ngoài nước.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính bạch chư Tôn Đại đức,
Thưa toàn thể Đồng bào Phật tử,
Phật Đản, ngày trần gian chào đón Đức Thế Tôn đem An lạc, Giải thoát xuống trần gian khổ lụy. Thay mặt chư Tôn đức Trưởng lão Hội Đồng Lưỡng Viện, tôi trân trọng kính gửi đến chư tôn Hoà Thượng, chư Thượng Toạ, Đại Đức, Tăng Ni cùng đồng bào Phật tử trong và ngoài nước lời chúc mừng nồng nhiệt và bày tỏ niềm tin bất thoái vào Chánh pháp, nỗ lực phát huy sự nghiệp hoằng pháp lợi sinh, vượt thoát ma chướng, hoàn mãn sứ mệnh Như Lai sứ giả.
Nhìn vào tấm gương lịch sử xưa nay, những cuộc va chạm văn hóa bằng bạo lực chỉ đưa tới sự phá sản tan tành các dân tộc bị trị, từ các cuộc cướp phá thành La Mã, thập tự chinh, khám phá Châu Mỹ cho đến những cuộc xâm thực Châu Phi. Thế nhưng khi gót giày Alexandre Đại đế tiến công đến bờ Ấn độ hà (Indus) năm 325 trước Tây lịch, thì sự tiếp cận với phương Đông Phật giáo thông qua A Dục vương Đại đế đã làm nên một nền văn hóa tổng hợp Gandhara của bao dung và hòa bình. Những nghệ sĩ và điêu khắc gia Hy lạp đến từ phương Tây thời ấy đã tìm ra chân dung hoan lạc của Đấng Từ Bi thay thế cho vô số thần linh phức tạp trong thần thoại của họ, khi từ dải đất Đông phương này, A Dục vương giới thiệu với họ chân lý đạo Phật. Tượng Phật ra đời từ đây, trên mặt tiền bằng vàng, bạc hay đồng cho đến tượng đá, lan truyền khắp vùng Đông Á, Trung quốc, Triều Tiên, Nhật bản, Việt Nam… Tượng chỉ là kỳ công của người điêu khắc đá, nhưng dưới đôi mắt đắc pháp, tượng trở thành Người Giác ngộ soi sáng cõi vô minh.
Suốt tám thế kỷ, lý tưởng chung sống an lạc giữa các giống dân dọc biên địa A Phú Hãn và Pakistan ngày nay, kéo dài từ Kaboul đến Peshawar, Islamabad, bao trùm Trung Á và hàng nghìn quần đảo Nam Dương, đạo Phật đã theo tám đoàn truyền giáo của A Dục vương đem an lạc, hạnh phúc cho toàn cõi Ấn Độ thống nhất lần đầu, và vượt biên cương qua đến Tích Lan, Miến Điện, Mã Lai, Cam Bốt, Việt Nam, Hy Lạp. Cho đến ngày một tôn giáo dùng bạo lực truyền đạo từ thế kỷ thứ 9 trở đi hoành hành dưới vó ngựa cuồng chinh, đạo bao dung, hòa bình của Phật giáo mới tiêu điều, mà tiếng mìn nổ cuối cùng còn nhắc nhở người Phật tử năm 2001 khi những người Talibans phá hủy hai tượng Phật kỳ vĩ ở Bamiyan, A Phú Hãn.
Bạo lực bắt nguồn từ mìn nổ, chiến tranh, nhưng bạo lực còn là những chế độ hung tàn không nhân tính, hủy triệt con người tự do và đạo lý.
Từ hình ảnh điêu linh trải dài mười một thế kỷ qua, tôi kêu gọi người Phật tử hải ngoại hãy cùng với các nhân sĩ thế giới tái lập đạo bao dung, an lạc của Phật giáo giữa thời đại bạo động và khủng bố ngày nay. Điều mà ba mươi lăm năm qua người Phật tử trong nước không được quyền thực hiện.
Dù vậy, ba mươi lăm Mùa Phật Đản đã qua, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đã đứng lên thể hiện nguyện vọng chính đáng, thiết tha của người dân Việt. Không phải là nguyện vọng chính trị đơn thuần, mà là những nguyện vọng sống còn và thiết yếu của quần chúng Việt Nam trong việc cải thiện cơ bản trên các lĩnh vực văn hóa, đạo đức, kinh tế, xã hội, chính trị. Ngày nay còn thêm nạn ngoại xâm uy hiếp lấn biển, lấn đảo, lấn đất, lấn rừng. Phật giáo không chủ trương chống đối cá nhân, tập đoàn, mà chỉ đối kháng sự độc đoán, bất lực, hủ hóa, phi đạo lý, cùng những chính sách sai lầm đang đẩy dân tộc vào con đường nô lệ, diệt vong.
Đạo giác ngộ khó phát triển trong một thân thể bệnh hoạn, ung thư. Giáo lý từ bi không thể nẩy nở trong một đất nước bạo tàn, chuyên chế. Cho nên thân thể phải cường tráng mới dễ chở đạo qua bến bờ giải thoát ; đất nước tự do, dân chủ mới thuận duyên cho công cuộc hoằng pháp lợi sinh.
Ngôi nhà Việt Nam sau một trăm năm bị ngoại xâm chiếm đóng, sáu mươi lăm năm huynh đệ tương tàn, rồi độc tài toàn trị. Đã đến lúc người Phật tử không thể khoanh tay đứng ngó hay than thân trách phận, chờ đợi kiếp sau, mà phải đứng lên noi gương Ngài A Dục trải xuống cõi Diêm Phù Đề con đường siêu bạo lực, mở rộng từ bi, khai thông trí tuệ, nối tiếp Con Đường Phật 2554 năm trước.
Có như thế, chúng ta mới thành kính Nhớ Phật, trả ơn Phật trong Mùa Phật đản năm nay.
Nam mô Bổn sư Thích ca Mâu ni Phật.
Thanh Minh Thiền Viện, ngày Phật Đản 2554, Tây lịch 2010
Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống
kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo
(ấn ký)
Sa Môn Thích Quảng Độ
Friday, May 14, 2010
Hãy Lấy Lại Sự Thật!
Biển Đông có phải biển Tàu đâu?
Ỷ mạnh tiếm danh chộp chỉa ngầu!
Chiếm đất lân bang trò đỉa máu
Lấn quyền thế giới kiểu tằm dâu
Manh tâm cướp đảo Hoàng – Trường: Mác!
Tà đạo đoạt quyền Tây Tạng: Mao!
Sự Thật trước sau là Sự Thật
Biển Đông tên thật trả cho mau!
Từ Đà Thành
(5/13/10)
Bản án cho dân chủ
Trần Khải
Hôm Thứ Ba 11-5-2010, nhà nước CSVN lại khẳng định quyền lực trấn áp qua phiên tòa phúc thẩm 4 nhà hoạt động dân chủ Việt Nam. Một vở tuồng tư pháp có vẻ như trình diễn có xét xử, nhưng thực ra là đã sẵn bản án và qua đó đã hiển lộ bản chất chế độ chuyên chính, không xa lạ gì với người dân Việt Nam, những người đã sống nhiều thập niên dưới một chế độ -- đã chuyển biến từ chuyên chính vô sản sang chuyên chính tư bản đỏ này.
Bản tin đài RFI ghi nhận:
Sử dụng Internet để lật đổ chế độ bằng phương tiện bất bạo động? Nghe thực là tức cười. Bởi vì họ đồng nhất thể chế với đảng cầm quyền. Tại Hoa Kỳ, Đảng Dân Chủ và Đảng Cộng Hòa thay phiên nhau để lật đổ lẫn nhau, nhưng là bằng phương pháp bất bạo động, bằng lá phiếu; dù vậy chế độ dân chủ Hoa Kỳ vẫn trường tồn, bất kể người cầm quyền là ai, thuộc đảng nào.“Trong phiên xử phúc thẩm hôm nay, 11/05/2010, Tòa án Thành Phố Hồ Chí Minh đã giữ nguyên bản án 5 năm tù đối với luật sư Lê Công Định, người được quốc tế biết đến qua những lần biện hộ cho các đồng nghiệp tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam. Đồng thời, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức cũng bị y án 16 năm tù. Người thứ ba là ông Lê Thăng Long được giảm án từ 5 năm xuống 3 năm rưỡi.
Theo AFP, phiên tòa diễn ra trong một ngày, phóng viên và các nhà ngoại giao quốc tế không được phép tham dự.Theo luật sư Nguyễn Minh Tâm biện hộ cho ông Lê Thăng Long, thì ông Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức không đưa ra “những yếu tố mới” để xin giảm án. Còn ông Lê Thăng Long thì sau khi chỉ trích bản án trong phiên xử sơ thẩm là “bất công” đã thừa nhân có “vi phạm“ luật và xin khoan hồng.
Freedom is NOT free
Nguồn: flickr.com
Trong phiên tòa sơ thẩm hồi tháng giêng, ngoài ba nhân vật kể trên còn có thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung bị án 7 năm tù nhưng anh không kháng án.
Chính quyền Việt Nam quy cho 4 thanh niên này tội “vi phạm an ninh quốc gia”, hợp tác với các tổ chức “phản động” là đảng Việt Tân và đảng Dân Chủ Việt Nam, sử dụng công nghệ thông tin điện tử internet âm mưu lật đổ chế độ bằng biện pháp “bất bạo động”.
Trước khi mở ra phiên tòa phúc thẩm, Tổ chức nhân quyền Hoa Kỳ Human Rights Watch đã kêu gọi trả tự do cho 4 tù nhân. Ông Brad Adams, đặc trách vùng Á châu của HRW nhận định là “tiến trình pháp lý dành cho tù nhân chính trị tại Việt Nam là ngõ cụt” , và “bản án tù nặng nề chứng tỏ Việt Nam thiếu bao dung đối với các công dân phát biểu ý kiến một cách ôn hòa”.
Theo AFP, giới ngoại giao tại Hà Nội và các nhà bảo vệ nhân quyền tố giác tình trạng suy thoái về nhân quyền tại Việt Nam trong những tháng qua. Họ không loại trừ tình trạng này có liên quan đến việc chuẩn bị đại hội Đảng Cộng Sản vào năm tới.”
Đài RFA hôm Thứ Ba đã phỏng vấn hai bà mẹ -- bà Lê Thị Minh Tâm, mẹ của người bất đồng chính kiến Nguyễn Tiến Trung (đã bị án tù 7 năm), và bà Lê Thị Mai, mẹ của LS Lê Công Định:
(hết trích)“Bà Lê thị Minh Tâm: Phiên phúc thẩm thì gia đình chúng tôi không được tham dự nên không biết. Nhưng vừa rồi chị Ngọc Khánh, vợ LS Lê Công Định, có nhắm tin, cho biết diễn biến trong phiên tòa cũng vẫn câu hỏi cũ, cũng vẫn những vấn đề như cũ, không có gì thay đổi cả. Nên không thể có hy vọng được.
Trong khi đó mẹ của LS Lê Công Định, bà Nguyễn thị Mai, bày tỏ nỗi niềm của mình:
Bà Nguyễn thị Mai: Ngày hôm qua tôi mới đi thăm con Lê Công Định, đi thăm thì tôi cũng không dám nói gì hết, vì khi mình thăm cũng có “tụi nó” ngồi đó nên không dám nói gì hết. Nhưng thấy Định cũng vui vẻ, phấn khởi. Định nói mẹ đừng có buồn, đừng lo, con sẽ về với mẹ. Nó nói thì tôi hay vậy thôi, chứ tôi biết nó an ủi tôi vậy thôi. Nhưng tới đâu hay đó chớ bây giờ biết làm sao ? Thì bây giờ tôi cũng mong cái ngày của nó...Chớ bây giờ tôi chỉ còn một mình nó (khóc).”
Cũng cần ghi rằng, trước đó một cơ quan taị Hoa Kỳ bày tỏ ý muốn bảo trợ cho 2 người hoạt động dân chủ VN, theo lời Đài VOA. Đài này loan tin hôm Thứ Hai:
(hết trích)“Trước phiên phúc thẩm xét kháng cáo của 3 nhà dân chủ trẻ Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, và Lê Thăng Long vào ngày 11/5 tại TPHCM, người đứng đầu Trung tâm Dân chủ Lập Hiến tại Hoa Kỳ (gọi tắt là CCD) đã gửi thỉnh nguyện thư đến giới lãnh đạo cấp cao Việt Nam xin được bảo trợ cho Tiến Trung và Công Định sang học tại Trường Luật Maurer của Đại học Indiana. Giáo sư David C. Williams là người sáng lập và điều hành Trung tâm CCD, một cơ quan chuyên nghiên cứu về tình hình Miến Điện, Liberia, và Việt Nam, với sứ mạng chính là đào tạo các nhà lãnh đạo cải cách về các khía cạnh hiến pháp của tiến trình cải cách dân chủ, tạo điều kiện cho các xã hội đa nguyên mang lại quyền tự trị cho mọi công dân một cách ôn hòa.
Trong cuộc trao đổi với Trà Mi của Ban Việt Ngữ VOA, giáo sư Williams cho biết trước khi gửi thư đến giới chức Hà Nội, ông đã đệ đơn này lên Tổng thống Mỹ, Barack Obama. Và trong thư phản hồi hôm 26/4, chính quyền Obama đã đề nghị ông viết thư trực tiếp đề xuất với Đại sứ quán Việt Nam.
Giám đốc Trung tâm Dân chủ Lập Hiến thuộc Đại học Indiana, David Williams, cho biết thêm về nguyên nhân của bức thư:
Giáo sư David Williams: Chúng tôi biết Định và Trung là những người tốt. Cho nên, chúng tôi hy vọng là chính quyền Việt Nam sẽ có khuynh hướng tỏ ra khoan hồng đối với trường hợp của họ và cho họ ra nước ngoài để được học hỏi, đào tạo và giúp xây dựng đất nước vì tôi biết rằng đó là khát khao của cả hai nhà dân chủ này. Việc làm của tôi vừa xuất phát từ mối liên hệ cá nhân với họ, nhưng cũng vừa là một hy vọng cho tương lai của Việt Nam, cũng như cách thức mà họ có thể đóng góp cho tương lai ấy. Đề nghị bảo trợ của tôi mang những ý nghĩa như sau. Thứ nhất, dĩ nhiên chúng tôi sẽ bảo trợ họ vì các mục đích ngoại giao của Hoa Kỳ, chúng tôi sẽ nêu rõ trong thư mời. Thứ hai, chúng tôi bảo trợ họ tới đại học này. Đôi khi một giảng viên của trường sẽ đứng ra cam kết cho một sinh viên nào đó, bảo đảm rằng sinh viên ấy sẽ thành công trong chương trình giáo dục tại đây. Khi đó, luôn luôn có sự viện trợ cho sinh viên ấy được nhập học tại trường và điều này bảo đảm rằng đương sự sẽ được nhập học...”
Cũng cần nhắc rằng, mới hai tuần trước, Đại Sứ Mỹ Michael Michalak nói với một số người Mỹ gốc Việt tại Hoa Thịnh Đốn rằng ông tin là CSVN sẽ giảm án LS Lê Công Định. Như thế, Hà Nội không làm đúng như ý ông dự đoán. Có phải ông Michalak đoán mò, hay là dựa trên thông tin riêng nào ở Hà Nội? Không ai rõ hoàn toàn. Chắc chắn là không ai hiểu tận nguồn ngạch, kể cả ông thẩm phán phiên tòa.
Trong khi đó, nhiều người trẻ Sài Gòn đã quan tâm bằng cách riêng của họ, trên trang http://freelecongdinh.wordpress.com, bài viết nhan đề “Tường thuật bên ngoài phiên tòa yêu nước” đề ngày 11-5-2010, ký tên của Blogger Ngược Dòng Lịch Sử đã kể, trích:
(hết trích)“Nhật ký Cafe Nam Kỳ Khởi Nghĩa ngày ngày 11 tháng 5 năm 2010
Hôm nay, trời Sài Gòn nắng cháy da từ 6 giờ sáng, chứ không mưa rả rích cả ngày như đợt tháng 1 nọ, có kẻ tự cho rằng là người nhà anh Định lang thang hàng rào phiên tòa.
Hồi tháng 1, có 3 kẻ xưng là người nhà anh Định, nhưng đợt này 2 người không đi được, chỉ còn 1 kẻ, 2 người còn lại dặn dò kẻ đi cẩn thận, kẻ đi phớ lớ “em xông vào xem luôn, có gì thì báo ba mẹ em…”
Hàng rào tháng 5 có gì mới không nhỉ?
Quả là mới, mới là vì đợt này trời nóng quá nên thiên hạ trốn ở nhà cả, không có xôm tụ, đông đảo như đợt sơ thẩm tháng 1, đợt này chỉ có nhiều bác xe ôm cần mẫn hút thuốc ngóng trời ngay khu vực tòa mà thôi, còn có thêm vài chàng trai trẻ trẻ có máy bộ đàm hẳn hòi, gọi điện nói chuyện trông có vẻ gay gắt lắm…
Quán cafe đối diện tòa cũng không đông đảo như dạo nọ, quán lác đác người, nhưng người uống cafe lần này, dường như quen, dường như gặp hồi tháng 1 rồi….
Trước cổng tòa thì sao, ngay chốt ngã 4 có nhiều bác cảnh sát giao thông, còn ngay cổng chính tòa thì nhiều anh thanh niên xung phong đứng nói chuyện rôm rả…
Khác với hồi tháng 1, tháng 5 này, có nhiều người dân thứ thiệt ra ra vô vô tòa một cách bình thản… điều đó làm mình tưởng rằng, mình có thể đương nhiên tham dự phiên tòa.. hic nhưng ứ phải.
Người nhà của ai ngóng hàng rào?
Mỗi bị cáo chỉ có 2 người nhà được vào tham dự phiên tòa, còn lại thì đứng hàng rào,
Người nhà anh Long, có vài người, nhìn thấy quen quen…
Người nhà Mr. Trần (Trần Huỳnh Duy Thức) thì có ai, có cô chị già nua, ngồi nhìn đối diện cổng tòa… hic chị đó là chị kế Mr. Trần, chị ấy so với lần trước nhìn già đi 10 tuổi, mắt cứ hóng nhìn tòa, trông tội gì đâu… thảm lắm, nếu ai có thời gian, bây giờ vòng xe ngay tòa án thì biết ngời nhà Mr. Trần liền, người nhà ấy, ai cũng giống ai, một nét mặt nên nhìn là biết.
Người nhà thì ít, mà xe ôm thì nhiều, nghịch cảnh…
Hôm qua, lên mạng lướt nét, thấy nhiều diễn đàn nói nhiều bloggers sẽ ra tòa uống cafe, hờ hờ có ai đâu nhỉ? hay là mình không thấy nhỉ? tự nhiên nghĩ đến điều đó, nghĩ đến blogger nào nói đến phiên tòa hoặc đến hàng rào phiên tòa mà không đến…
Tự nhiên nghĩ buâng quơ, đành rằng thì đến đó có gì hay ho đâu, nhưng nếu đã hứa thì nên đến, chứ kêu la đến đó làm gì rồi lại không đến… dĩ nhiên, mình đến đó mình chả làm gì, mình lang thang, mình ngó ngó cũng chả ai làm gì mình đâu… ..tự nhiên nghĩ đến câu ca dao rằng “ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau”… dĩ nhiên câu ca này chẳng ăn nhập gì so với hoàn cảnh này, nhưng nó làm mình đặt câu hỏi “ai cũng muốn lội nước theo sau.. vậy ai là người đi lội nước trước đây…?”
Lịch sử sẽ nhìn lại phiên tòa này như thế nào? Chắc chắn, sẽ không phải như đảng cầm quyền hiện nay mong muốn, bất kể họ có bóp méo, sửa đổi lịch sử thế nào đi nữa.
Những người trẻ đứng trước thẩm phán phiên tòa hôm Thứ Ba đã có một chỗ riêng trong lịch sử, và cả dân tộc trân trọng với những hy sinh như thế.
Wednesday, May 12, 2010
Cả Bộ lẫn Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam không dám chỉ trích Trung Cộng
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam từ chối không chỉ trích Trung Quốc
Hà Nội - Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam Tướng Phùng Quang Thanh hôm nay thứ Ba ngày 11 tháng Năm nói rằng Việt Nam không nên để cho “những lực lượng thù địch” tạo nên vết rạn nứt trong mối quan hệ với Trung Quốc.
Việt Nam và Trung Quốc có mối xung đột ngày càng tăng về chủ quyền lãnh hải ở vùng biển Nam Hải, đặc biệt là hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Lực lượng tuần duyên của hải quân Trung Quốc đã bắt giữ hằng tá tàu đánh cá Việt Nam trong 18 tháng vừa qua, đưa đến chuyện phản đối lập đi lập lại từ phía ngoại giao Việt Nam.
Nhưng ở hội nghị cấp bộ trưởng của hiệp hội các nước Đông Nam Á châu (ASEAN) được tổ chức ở Hà Nội hôm nay, tướng Thanh nói mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc là “rất tốt đẹp với tinh thần hợp tác hữu nghị và hợp tác mang tính chiến lược toàn diện.”
| Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng hết thảy bận đi làm kinh tế rồi chăng? Sao để "người lạ" ăn hiếp dân ta như thế này? Nguồn: Onthenet |
Nhiều tổ chức Việt Nam lưu vong ủng hộ dân chủ đã đưa chuyện tranh chấp này lên các websites để lồng vào đó là những tranh luận chính trị. Hôm tháng Ba năm nay, một tổ chức người Mỹ gốc Việt đã gởi người tình nguyện về Hà Nội để phân phát áo thun và nón có hàng chữ Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam.
Bộ trưởng Phùng Quang Thanh phủ nhận sự chỉ trích Trung Quốc của những tổ chức này. “Chúng ta phải gắng hết sức để kiềm chế lấy mình, không cho phép các lực lượng thù địch bên ngoài gây chia rẽ mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc hay gây nên sự chia rẽ giữa đảng, nhà nước và nhân dân,” ông Thanh nói.
| Cả bộ trưởng lẫn thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam bỏ lỡ một cơ hội lên tiếng bảo vệ chủ quyền của Việt Nam trưóc hội đồng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng khối ASEAN. Nguồn: DCVOnline tổng hợp |
Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Tướng Nguyễn Chí Vịnh cũng từ chối không chỉ trích những động thái của người Trung Hoa trên biển. “Khó phân biệt biên giới cho rõ ràng khi đánh cá ở vùng biển Nam Hải, cho nên chuyện bắt giam ngư phủ đã xảy ra,” ông Vịnh nói. “Điều mà chúng tôi yêu cầu các nước khác là đối xử nhân đạo đối với các ngư phủ này.”
© DCVOnline
Nguồn:
(1) Vietnam minister declines to criticize China over South China Sea. DPA, 11 November 2010
Tuesday, May 11, 2010
Tòa án...thổ tả
Hình: ASSOCIATED PRESS
Từ trái sang phải: Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long và Lê Công Định nghe bản án tại một tòa án ở TP Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày Thứ Tư 20 Tháng Giêng, 2010
Chia sẻ
Tin liên hệ
Một tòa án phúc thẩm ở TP HCM đã giữ nguyên bản án đối với hai nhà hoạt động dân chủ bị kết án hồi tháng Giêng vừa qua vì tội gọi là ‘Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’.
Truyền thông trong nước và nước ngoài đưa tin, luật sư Lê Công Định vẫn phải chịu mức án 5 năm tù giam như phán quyết của tòa sơ thẩm đưa ra, trong khi doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức chịu mức 16 năm tù giam.
Một doanh nhân khác là Lê Thăng Long đã được giảm án từ 5 xuống 3 năm 6 tháng tù giam. Một nhà dân chủ khác bị tuyên án 7 năm tù giam trong vụ này là Nguyễn Tiến Trung không kháng cáo.
Hãng tin DPA nói, luật sư Lê Công Định, người từng tốt nghiệp thạc sĩ luật ở Hoa Kỳ, bị kết án một phần vì tham gia khóa tập huấn đấu tranh bất bạo động ở Thái Lan, do một tổ chức thúc đẩy dân chủ tổ chức. Còn Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long tổ chức các nhóm thảo luận chính trị về đa đảng.
Được biết, phóng viên báo chí nước ngoài và các nhà ngoại giao không được tham dự phiên phúc thẩm.
Báo chí trong nước đưa tin, tòa án Việt Nam nhận định ‘đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng, xâm hại đến an ninh quốc gia’.
Kể từ khi bị bắt cho tới khi bị kết án, các tổ chức nhân quyền quốc tế và các chính phủ nước ngoài đã kêu gọi thả tự do cho các nhà hoạt động.
Hôm thứ Ba, tổ chức Human Rights Watch đã kêu gọi tòa phúc thẩm đảo ngược bản án sơ thẩm đối với các ông Định, Thức và Long.
Theo hãng tin AFP, các nhà phân tích, các tổ chức nhân quyền và các nhà ngoại giao nhận định rằng tình trạng nhân quyền xấu đi ở Việt Nam thời gian qua với ít nhất 20 nhà hoạt động đã bị kết án tù kể từ tháng 10 năm ngoái.
Hồi cuối tháng Tư, một tòa án phúc thẩm cũng đã y án 5 năm rưỡi tù giam đối với ông Trần Anh Kim, người cũng bị kết án vì tội gọi là ‘âm mưu lật đổ chính quyền’.
Monday, May 10, 2010
Sunday, May 9, 2010
Tổng thống Nga Dmitry Medvedev vạch ra tội ác của tên đồ tể Iosif Vissarionovich Stalin trước công luận thế giới
Tố Hữu được mệnh danh là thiên tài thơ phú và được đảng trọng dụng như một „văn nô“ bén nhạy trong công tác văn nghệ tuyên truyền. Đôi lúc trở thành thái quá vì tôn thờ những tên đồ tể thế kỷ như Stalin hoặc Mao Trạch Đông lên bậc cha mẹ. Một hiểu biết ngớ ngẩn hoặc ngu muội về sự sùng bái cá nhân? Hôm nay độc giả đọc lại các vần thơ của Tố Hữu qua bài „Đời đời nhớ ông" (Stalin) có thể uất hận và kinh khiếp về tội trạng của tên đồ tể giết người mà Tố Hữu đã tôn thờ hơn cha đẻ của mình.
Ngày 5 tháng 3 năm 1953 Iosif Vissarionovich Stalin qua đời và Tố Hữu vẽ ra một bộ mặt nhân hậu như một „tiên ông“ trên cõi thế như sau:
Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
Áo ông trắng giữa mây hồng
Mắt ông hiền hậu, miệng ông mỉm cười
Trên đồng xanh mênh mông
Ông đứng với em nhỏ
Cổ em quàng khăn đỏ
Hướng tương lai
Hai ông cháu cùng nhìn
Sta-lin! Sta-lin!
Yêu biết mấy nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Sta-lin!
Mồm con thơm sữa xinh xinh
Như con chim của hoà bình trắng trong
Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao!
Làng trên xóm dưới xôn xao
Làm sao, ông đã làm sao, mất rồi!
Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi!
Hỡi ơi Ông mất, đất trời biết không ?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một thương Ông thương mười
Yêu con yêu nước yêu nòi
Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu...
Ngày xưa khô héo quạnh hiu
Có người mới có ít nhiều vui tươi
Ngày xưa đói rách tơi bời
Có người mới có được nồi cơm no
Ngày xưa cùm kẹp dày vò
Có Người mới có tự do tháng ngày
Ngày mai dân có ruộng cày
Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai?
Ơn này, nhớ để hai vai
Một vai ơn Bác, một vai ơn Người
Con còn bé dại con ơi
Mai sau con nhé, trọn đời nhớ Ông
Thương Ông, mẹ nguyện trong lòng
Yêu làng yêu nước yêu chồng yêu con
Ông dù đã khuất không còn
Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
Trên đường quê sáng tinh sương
Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
Ngàn tay trắng những băng tang
Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.
Một nhà chính trị Phương Tây đã nói: „Người ta không thể xóa hẳn quá khứ của lịch sử.“ Có lẽ đúng như thế! Sau bức màn sắt của cs Đông Âu đã che dấu thật tài tình tất cả trại tù, thủ tiêu kẻ đối kháng, khủng bố, đày đọa hành hạ dân chúng, bóp chẹt tôn giáo, người dân nghèo đói, v.v… Những đảng cs Đông Âu đã hoàn thành quá xuất sắc việc che dấu này. Nếu không có biến cố giật sập bức tường Berlin và từ đó đánh sập toàn bộ cs Đông Âu cho đến tận bờ cõi Liên Xô thì các bí mật về tội ác cs vẫn còn bị che dấu và có thể tại VN vẫn còn phải gào to lên: „Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi! Hỡi ơi Ông mất, đất trời biết không? Thương cha, thương mẹ, thương chồng. Thương mình thương một thương Ông thương mười. Yêu con yêu nước yêu nòi. Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu...“
Ngày 09/5/2010 nước Nga tổ chức cuộc diễu hành đồng loạt trên toàn quốc để kỷ niệm 65 năm chiến thắng phát xít Đức trong Chiến tranh thế giới II. Vào tháng 6/1941 Hitler ra lệnh xua quân tiến vào xâm chiếm nước Nga. Hậu quả của 4 năm chiến tranh đã làm ít nhất 27 triệu người Nga thiệt mạng, trong đó có 8,67 triệu lính Hồng quân. Ngày 9/5/1945 phát xít Đức ký văn bản đầu hàng vô điều kiện trước quân đội Đồng minh. Chiến tranh chấm dứt ở Châu Âu.
Dịp mừng 65 năm chiến thắng có sự tham dự lần đầu tiên của các nhà lãnh đạo Tây Phương như nữ thủ tướng Đức Angela Merkel. Đặc biệt, cuộc diễu hành có sự tham gia của quân đội từ Anh, Pháp, Mỹ và Ba Lan tại quảng trường Đỏ ở Matxcơva và theo dự kiến có khoảng 10.500 binh lính hiện diện. Toàn nước Nga có khoảng 70 thành phố cùng tổ chức duyệt binh mừng lễ chiến thắng.
Từ Việt Nam, chủ tịch Nguyễn Minh Triết tham dự lễ kỷ niệm 65 năm chiến thắng theo lời mời của tổng thống Dmitry Medvedev.
Vạch ra tội ác của tên đồ tể Iosif Vissarionovich Stalin trước công luận thế giới
Hai ngày trước dịp kỷ niệm 65 năm mừng chiến thắng phát xít Đức Tổng thống Nga Dmitry Medvedev đã lên án nhà độc tài Iosif Vissarionovich Stalin một cách bất ngờ và mạnh mẽ. Theo báo "Izvestia", ông Medvedev cho biết: „Liên Xô (lúc ấy) có một cấu trúc rất phức tạp. Người ta có thể miêu tả chính quyền Stalin như là một chế độ toàn trị. Các quyền cơ bản và quyền tự do đã bị đàn áp. Stalin đã giết dân mình hàng loạt, tội ác này không tha thứ được.“
Giới báo chí thật ngạc nhiên về lời tố cáo tội ác của Stalin từ tổng thống Dmitri Medvedev, ông ta hoàn toàn không bị sức ép công luận để phải nói ra lời khó nói này, hay nói đúng hơn là TT Medvedev đang nói sự thật về đồ tể Stalin.
Nhà độc tài Joseph Stalin là một tên "tội phạm với số lượng lớn" đã gây ra cho dân tộc Nga. Mặc dù đã có những thành công dưới sự cai trị của ông, nhưng "những gì đã hành hạ trên người dân của mình, không thể tha thứ được cho ông ta."
TT Medvedev cũng chỉ trích các tổ chức cộng sản vẫn còn tôn thờ Stalin muốn treo áp phích tại các thành phố khác nhau của Nga vào dịp kỷ niệm 65 năm chiến thắng. „Điện Kremlin sẽ không sử dụng các biểu tượng như vậy. Sự trở lại chủ nghĩa Stalin đã hoàn toàn bị loại trừ“, TT Medvedev nói.
"Cho lời tuyên bố này, chúng tôi đã phải chờ đợi quá lâu", nhà hoạt động nhân quyền, ông Lev Ponomarev phát biểu với báo chí. "Sau khi có nhiều tín hiệu trái ngược nhau, nhưng những từ ngữ tố cáo này chuyển tải một đường hướng rõ ràng về chiến lược." Nhà khoa học chính trị, ông Alexei Makarkin nói đến điều "rất rõ ràng" về lời phát biểu của ông chủ điện Kremlin: "Điều này có nghĩa rằng chính quyền Nga không cho phép phong thánh cho một kẻ đã giết người hàng loạt."
Đây là lần đầu tiên trong 2 năm cầm quyền mà tổng thống Medvedev đã tố cáo tội trạng rõ ràng nhất về khối Liên Bang Xô Viết ngày xưa dưới triều đại của Stalin. Người tiền nhiệm của Medvedev, hiện là thủ tướng và là cựu điệp viên KGB, ông Vladimir Putin đã cho biết vào năm 2005 trong một bài phát biểu quốc gia về sự sụp đổ của Liên Xô là một "thảm họa chính trị vĩ đại nhất" của Thế kỷ 20.
Việc đánh giá cũng như tố cáo tội ác tày trời của Stalin gây ra tranh cãi trong công chúng Nga. Vì, trong khi có một số nhìn thấy công lao của Stalin chiến thắng Đức Quốc xã, thì theo các sử gia và các tổ chức nhân quyền đưa ra những bằng chứng cho thấy sự tiêu diệt hàng triệu người Nga của hệ thống bá đạo Stalin trong 3 thập niên cầm quyền. Thông tin về những nỗi kinh hoàng của những trại tù được thiết lập bởi hệ thống khắc nghiệt Gulag, các cuộc trục xuất dân cư và nạn đói lớn 1932-1933 đã gây thiệt mạng cho 6 triệu người chết, điều này giới học sinh Nga biết rất ít. Cho đến nay không có đài tưởng niệm quốc gia cho các nạn nhân của khủng bố Stalin. Các sử gia và báo chí luôn gặp khó khăn để truy cập được kho lưu trữ tài liệu về tội ác Stalin.
Tuy nhiên, ngày càng có thêm những tài liệu được xuất bản tại Moscow để tố cáo tội ác của Stalin, như quyết định vừa qua của tổng thống Dmitri Medvedev cho mở tài liệu về cuộc tàn sát người Ba Lan tại Katyn. Mới nhất, thí dụ tờ báo "Novaya Gazeta" và các đài phát thanh Echo Moskvy đưa ra tài liệu về mật lệnh của Stalin, mà ngay cả trẻ em từ 12 tuổi có thể bị bắn tử hình. Ai cũng cho rằng đó là một đại ác của Stalin không thể tha thứ được.
Tổng thống Medvedev, một người chưa đầy 45 tuổi sống trong một thế hệ mới, mặc dù lúc còn trẻ còn được giáo dục theo cộng sản một chiều, nhưng chỉ sau 20 năm tiếp cận với thế giới Tây Phương ông đã ra nhìn được cái tổng thể tàn ác của Liên Bang Xô Viết ngày xưa dưới thời bạo chúa Stalin. Người Nga đang viết lại lịch sử với một nhãn quang rõ ràng và cùng xác nhận tội ác của Stalin đã làm cho dân Nga không thể tha thứ được.
Lời kết tội của Tổng thống Medvedev ngày 07/5/2010 cho Stalin chẳng khác gì công bố cho toàn thế giới biết rằng Stalin chính là tên tội đồ dân tộc, cho dù hắn ta đã chết từ năm 1953. Lịch sử Nga đang lần dỡ ra nhưng trang sử đen tối nhất của mình dưới thời Stalin.
Các tội ác của Stalin đã lan rộng trên thế giới từ những tên đồ tể khát máu khác như Nicolae Ceauşescu của Rumania, Erich Honnecker của Đông Đức, Enver Hoxha của Albania, Mátyás Rákosi (học trò của Stalin) của Ungaria, Kim Nhật Thành và Kim Jong-Il của Bắc Hàn, Fidel Castro của Cuba, Mao Trạch Đông của Tàu, Hồ Chí Minh của Việt Nam.
Ngoại trừ tội ác của Hitler thì trong thế kỷ vừa qua cũng như hiện tại toàn xuất hiện những tên đồ tể giết người đến từ các nước cộng sản đã kể trên.
Nếu nói đến Việt Nam chúng ta không thể nào quên được những tên tội đồ về cuộc dập tắt phong trào Nhân Văn–Giai Phẩm do Tố Hữu cầm đầu. Cải cách Ruộng Đất với tên đồ tể ác độc Trường Trinh. Thảm sát hàng ngàn người vô tội tại Huế dịp Tết Mậu Thân 1968 dưới sự cầm quyền của Hồ Chí Minh. Cải tạo và đày đọa sau 1975 hàng trăm ngàn quân nhân của VNCH trong ngục tù của Lê Duẫn. Dâng biển đảo cho giặc Phương Bắc của Phạm Văn Đồng, v.v…
Nước Nga đã phải chờ đến 65 năm mới có lời tố cáo mạnh mẽ về tội ác của Stalin, Ban Lan phải chờ đến 70 năm mới công khai biết rõ ai đã giết hơn 22 ngàn người ưu tú của họ tại Katyn, Việt Nam cần kiên nhẫn phải chờ thêm để biết sự thật về các tội ác của csVN với niềm hy vọng „người ta không thể xóa hẳn quá khứ của lịch sử.“
Cuối cùng lời thơ văn nô của Tố Hữu đang là lời phỉ báng đến dân tộc Nga, đến những ai yêu chuộng công lý và sự thật.
Ông Sta-lin ơi! Ông Sta-lin ơi!
Hỡi ơi Ông mất, đất trời biết không?
Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một thương Ông thương mười
Một lỗi lo xa, chỉ sợ chủ tịch Nguyễn Minh Triết chẳng biết gì lại buộc miệng hùa theo Tố Hữu hoan hô „Stalin muôn năm“ trong buổi lễ tại quảng trường Đỏ, thủ đô Matxcơva!
Friday, May 7, 2010
Âm mưu thâm độc của chính quyền Đà Nẵng trong vụ đàn áp đẫm máu giáo dân Cồn Dầu
Trong mấy ngày qua, tin tức quốc ngoại đã nóng lên với việc chính quyền ĐN đàn áp một cách dã man đối với người dân Cồn Dầu qua đám tang bà Hồ Nhu nhũ danh Maria Đặng thị Tân.Để thực hiện việc cướp quan tài cụ bà, chính quyền đã huy động một lực lượng CA,CSCĐ hùng hậu hơn 500 người với khiên chắn.dùi cui,súng ống,roi điện đối phó với những người dân hiền lành,không tấc sắt tự vệ.Kết quả đúng như sự mong đợi của chính quyền.Chiếc quan tài đã bị cướp đi và được thiêu chôn trên nghĩa trang Hòa Sơn ngay sau đó,sau khi đã bắt ép một người cháu gia đình tang gia ký giấy đồng ý;hàng trăm người giáo dân Cồn Dầu bị thương tích nặng nề,mấy chục người bị bắt, bị đánh đập man rợ và bị giam giữ tại quận Cẩm Lệ.
Có phải mục đích của cuộc đàn áp dã man này là chỉ có cướp quan tài cụ bà Nhu để đưa đến nơi chôn cất mà chính quyền muốn không?
Câu trả lời chắc chắn là không vì những lý do sau:
1 Việc huy động một lực lượng lớn như vậy nghe nói điều động từ Tây Nguyên về mà chỉ cướp được một cái quan tài và gây nên một trận thương tích cho giáo dân thì không đáng.Cái mục đích sâu xa của chính quyền là muốn đánh gục ý chí của người giáo dân CD trong việc tranh đấu đòi công bằng,công lý,đòi quyền sống, quyền ăn, quyền nói,quyền sỡ hữu tài sản của mình.Đây là câu trả lời cho giáo dân CD trong việc giải tỏa đất đai đang xảy ra.Nến còn tiếp tục chống đối thì sẽ bị những hậu quả còn nghiêm trọng hơn bây giờ và chính quyền, tạm thời, đã đạt được mục đích.
-Giáo dân CD hiện đang bị tê liệt hoàn toàn về tinh thần lẫn thể chất.Một không khí sợ hãi,hoang mang, lo lắng đang bao trùm toàn giáo xứ.Lời kinh kệ không còn được cất lên trên nghĩa địa thân thương hằng đêm nữa.Ai nấy cũng nơm nớp lo sợ không biết chuyện gì sẽ xảy ra cho mình nếu như CA đến viếng nhà bắt người.Điện thoại reo không dám bắt,có bắt cũng không dám nói gì,Thực hiện chính sách ba không để tránh sự sách nhiễu của CA nổi, chìm.KHÔNG NGHE, KHÔNG THẤY, KHÔNG BIẾT.Cho nên không lạ gì mà đài RFA phỏng vấn về những người bị bắt có bị đánh đập không thì nhận được câu trả lời là không. Thực sự là khi bị bắt họ bị đánh rất tàn nhẫn mỗi khi bị khảo cung.Chính những người bị bắt không dám trả lời là có khi được hỏi dù trên người, trên đầu đầy những vết tím bầm, sưng húp.Họ cũng đã bị ngăm đe là không được nói, không được tiếp xúc với bất cứ người nào và không được đi ra khỏi nhà. Nếu có thì họ phải trình báo với chính quyền ngay lập tức.Hiện gìờ chính quyền đang mời từng hộ lên làm việc bắt ép họ phải đồng ý ký giấy cho kiểm định.
2 Đây cũng là lời cảnh báo cho các dân thôn làng khác biết rằng, chống cự lại việc giải tỏa là sự vô ích vì chính quyền sẽ dùng bất cứ phương tiện nào miễn là đạt được mục đích.Hãy coi gương Cồn Dầu đó mà liệu hồn!Họ đã thực hiện câu nói của tổ tiên ngườiTàu:Sát nhất nhân,vạn nhân cụ.Giết một người, vạn người sợ.Tất cả những dân làng Trung Lương, Lỗ Giáng,Cẩm Chánh đều xanh máu mặt khi nhìn thấy cảnh CA đánh giáo dân Cồn Dầu một cách man rợ.Họ nói, từ xưa đến giờ chưa từng thấy trong đời.Thật là mỉa mai, cách đây hơn một tuần, ông bí thư thành ủy Trần Văn Minh dạy cho cán bộ,công nhân viên, thuộc hạ cấp dưới quyền rằng:Phải đối xử lịch sự,hòa nhã với người dân.Lời nói chưa kịp khô nước miếng thì chính bản thân ông đã điều động CA, CSCCĐ đến đàn áp giáo dân Cồn Dầu một cách dã man.Thực là không tin nổi những lời nói từ các miệng quan CS.Luật lệ,lời khuyên xưa nay là dành cho những kẻ thấp cổ, bé họng nhưng không dành cho các quan.
3 Đừng mong có một sự đối thoại,một sự thỏa hiệp nào trên bất cứ phương diện nào.Chỉ có chính quyền là người duy nhất có quyền ăn, quyền nói, quyền làm, quyền sinh sát trên mọi vấn đề kể cả vấn đề tôn giáo.Người dân chỉ có chấp nhận và cúi đầu làm theo những gì Đảng và nhà nước chỉ thị.Mọi quyền công dân đều bị tước đoạt.Ông tỉnh ủy NBT từng trong cuộc họp với giáo dân CD trước đây:Ai muốn kiện cáo đến trung ương Hà nội trong vụ đất đai này thì cứ xuống nhà riêng của ông ta,ổng sẽ bấm số cho nói chuyện với bất cứ ai ở Bắc bộ phủ và sau đó nói một câu chắc nịch.Có kiện cáo thì cũng vậy thôi.Vô ích! Hành động đàn áp,khủng bố giáo dân Cồn Dầu vừa rồi đã minh chứng cho lời nói này.Rõ ràng là luật pháp không dành cho các quan mà là dành cho dân!!!!
4 Đây là sự thách thức cho những con người yêu chuộng công lý,tự do,hòa bình trên thế giới.Người CS không bao gìờ từ bỏ việc sử dụng bạo lực để đạt đến những mục tiêu họ muốn.Vi phạm về nhân quyền của chính quyền CS tại giáo xứ CD đã rõ ràng nhưng mới đây bà Nguyễn phương Nga phát ngôn viên của bộ Ngoại giao CS vẫn chối bay, chối biến là không có chuyện này.Thiệt là đáng xấu hổ!!!Một ngày gần đây những thước phim CA đánh đập người giáo dân CD được tung lên mạng khi đó bà còn chối được nữa hay không?Chắc chắn là bà sẽ chối. ..một cách gian dối!!!
Hiện nay giáo dân CD bị thương tổn về tinh thần lẫn thể xác rất nặng nề.Mọi người đều biết rằng thà đốt lên một ngọn lửa còn hơn là ngồi quyền rủa bóng đêm.Người giáo dân CD đã can đảm thắp lên một ngọn lửa trong đêm tối của sợ hãi, của bạo lực,mong mọi người hãy cùng giữ ánh lửa này không phai tàn và xin cúi đầu nguyện cầu với Trời cao đem ơn an bình,can đảm đến những giáo dân CD nhỏ bé đang cam chịu những roi đòn bất công cũng như làm những gì có thể để cứu giúp giáo dân nghèo đang bị cướp miếng cơm manh áo, nhà cửa của kẻ sống cũng như kẻ qua đời.
Wednesday, May 5, 2010
Nguyễn Cao Kỳ/Quên hết anh em chốn đọa đầy
Ông Nguyễn Cao Kỳ, đã được ông Triết đưa ra như là một minh chứng về sự thành công của Đảng và nhà nước Việt Nam trong việc tăng cường và phát triển đại đoàn kết dân tộc, hướng tới một nước Việt Nam giàu mạnh, văn minh … Trong lời đáp từ ngắn của mình, cựu Phó Tổng Thống nước Việt Nam Cộng Hòa, người hùng chống Cộng ngày nào đã cám ơn, lập lại và khẳng định lời nói của ông Chủ tịch nhà nước Cộng sản Việt Nam Nguyễn Minh Triết.
Ông Kỳ cũng nhận được vài tràng pháo tay của thính giả.
Buổi dạ tiệc kết thúc vào khoảng 11 giờ đêm với lới cám ơn của Tổng Lãnh sự Trần Tuấn Anh.
Phóng viên Đàn Chim Việt cũng cho biết, hàng ngàn người, Mỹ và Việt, đã biểu tình phản đối ngay trước cổng chính vào khu nghỉ mát, với cờ vàng ba sọc đỏ, cờ sao và gạch, cũng như các băng rôn, khẩu hiệu đòi thả tù nhân chính trị, đòi tự do, dân chủ cho Việt nam.
Được biết là, như thường lệ, xe của ông Triết đã không vào khu nghỉ mát bằng cổng chính. Tuy nhiên, ông Triết cho biết là ông có thấy những người biểu tình và ông ước ao là có thể mời họ vào dự tiêc, nếu còn chỗ!
Quang cảnh nói trên sẽ vẫn còn tiếp tục vào sáng nay, ngày 23 tháng Sáu năm 2007 khi các hợp đồng kinh tế sẽ được ký kết.
Phóng viên Đàn Chim Việt tường trình tại chỗ.
Phát biểu của Nguyễn Cao Kỳ (23/06/2007, Dana Point)
Kính thưa ông chủ tịch nước, kính thưa quí vị đại biểu , kính thưa quí đồng hương có mặt ngày hôm nay . Tôi là Nguyễn Cao Kỳ ... đại diện cho cộng đồng người Việi tại Nam Cali xin hân hạnh được phát biểu những lời chân thành nhất của tôi ...
Tôi trước đây đã từng đứng ở bên kia đấu trường với Chủ tịch. Những gì tôi được nghe hôm nay được xuất phát từ tình cảm, trái tim của một người dân Việt. Điều đó làm tôi rất ngạc nhiên và có thể nói rất cảm động. Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã nói về dân tộc, về đất nước.
Tôi nghĩ, tôi không thể nói thêm gì hơn là tôi hoàn toàn chấp nhận tiếng nói của một dân tộc, một người Việt Nam. Dù muốn dù không, đối với thế giới bên ngoài, đặc biệt đối với người Mỹ, tôi là một thứ biểu tượng của một bộ phận khác bên này của người Việt. Vì vậy, sự hiện diện của tôi ngày hôm nay, sau khi trở về Việt Nam, tôi muốn nói với đồng bào Việt Nam, đặc biệt những người từng dưới sự chỉ huy của tôi là: Ngày hôm nay, mọi bất hòa đã chấm dứt. Ngày hôm nay, chúng ta kỷ niệm sự kiện này nhân dịp Chủ tịch nước đến Mỹ, cùng nhìn về tương lai. Ở đây không có vấn đề Quốc - Cộng.
Ở đây chỉ có vấn đề Việt Nam và dân tộc Việt. Tôi muốn nhắn lời cảm ơn chân thành đến anh em trong nước 3 năm nay đã đón tiếp tôi. Tôi biết ơn những lời nói từ tâm hồn một người lãnh đạo của đất nước Việt Nam, một sự nâng niu gắn bó dân tộc. Xin cám ơn mọi người và xin cám ơn Chủ tịch, một người yêu nước...
Tuesday, May 4, 2010
Phóng sự Sài Gòn: Ði “thăm” một vị tướng anh hùng QLVNCH
Ðã 5 năm qua, năm nào cũng vậy, cứ mỗi cuối tháng 4, sau khi đã như chết rồi trong tiếng reo hò chiến thắng, tiếng pháo mừng đì đùng của giặc, tôi lui cui chuẩn bị ra khỏi nhà vào buổi chiều, đi lên phía Gò Vấp, trên đường Lê Quang Ðịnh, một trong số những con đường may mắn chưa bị đổi tên suốt 35 năm nhục nhằn của thành phố Sài Gòn từ sau ngày 30 tháng 4, 1975 tang thương cũ.
Chùa Già Lam, một cái tên dễ gọi nhưng thật khó. Năm năm về trước, tôi mày mò trên mạng, vào một trang web, một ai đó ghi hàng thông tin “...theo nguồn tin của gia đình tướng Nguyễn Khoa Nam, hài cốt ông được đưa về ‘chùa Gia-Lâm’ đường Lê Quang Ðịnh, Gò Vấp.” Tôi bỏ ra 3 ngày đi nát con đường nầy, Lê Quang Ðịnh không dài, chỉ là con đường cũ từ trước cửa chợ Bà Chiểu thẳng một mạch lên Gò Vấp và kết thúc tại khu nổi tiếng là ngã năm chuồng chó. Vậy mà tôi đi miết 3 ngày, hỏi cả trăm người cái “chùa Già Lâm” ai cũng lắc đầu chẳng biết nó ở đâu. Buổi chiều cuối cùng, với thất vọng và mệt mỏi, tôi ghé vào trạm xăng bên đường, định đổ đầy một bình rồi lên xe về.
Chiều xuống thành phố chật chội bụi xe, người ngựa dân đi làm từ các công sở ùa ra đường phố, đường nào cũng chật, cũng kẹt xe, tôi cố mà không băng qua được bên kia đường cho đúng chiều. Chán nản, tôi dắt con ngựa sắt phong trần, bung bửng, mất vè, đi dọc về phía chợ Bà Chiểu. Ngừng ở một ngã ba, châm điếu thuốc, tự thưởng chuyến hành hương bất thành.
Tôi ngước lên phà khói, bất thần tôi nhìn thấy ba chữ “chùa Già Lam.” Tôi chợt hiểu, cái trang mạng mắc dịch nào đó, một đương sự, không biết tiếng Việt nào đó, một cu cậu không cài phần mềm bỏ dấu tiếng mẹ đẻ nào đó, đã lỡ tay gõ trên thông tin hai chữ “Gia-Lam,” rồi một ông cốt đột nào đó (chắc chắn không phải là cư dân Gò Vấp) đã quá tay dịch từ tiếng Việt sang... tiếng Việt là “Gia-Lâm” báo hại tôi lội 3 ngày trên con đường không hơn 5 cây số này.
Tôi thở ra một cái, tự thưởng cho cái thông minh quá muộn màng của mình, sau khi đã đẫm mồ hôi tới 3 cái áo. Tôi lên xe đi theo hướng mũi tên trên biển báo, lại một phen ngất ngư vì hẻm Sài Gòn. Từ mặt lộ, vào chưa tới 50 mét, con hẻm chia ra hai hẻm nhỏ, mỗi con hẻm có tới hai ngôi chùa tên nghe lạ hoắc, tôi phải lộn ngược ra ngoài hỏi thăm thật cặn kẽ rồi mới an tâm vào bên trong.
Già Lam là một ngôi cổ tự, nằm tận cùng trong con hẻm, ngôi chùa rộng, có khoảng sân ngoài lát đá thật khang trang, qua khỏi cổng là cái sân trồng hoa, một số cội mai lớn sắp hàng trên lối vào chánh điện.
Bên trái là địa tạng đường, xây đơn giản, gồm hai tầng với một cầu thang bằng xi măng vừa đủ cho một người đi lên. Tôi hỏi thăm người giữ xe ở cổng, một cảnh sát trước năm 1975, vóc dáng gầy gò, nhưng nhiệt tình. Khi biết tôi muốn thăm và thắp nhang cho tướng Nguyễn Khoa Nam, ông nắm tay tôi kéo lên cầu thang và giới thiệu tôi với một tăng nhân trạc hơn 30 tuổi có nhiệm vụ trông coi địa tạng đường.
Quả thật, cũng khó mà tìm ra nơi đặt hài cốt, nếu không có người hướng dẫn và sơ đồ chỉ rõ. Trong địa tạng đường, nếu tôi không nhầm, có gần mấy ngàn tro cốt chứa trong các lọ nhỏ lớn đủ kiểu, đủ dáng, đặt trong những tủ kính nằm dọc và dài bằng bức tường phòng.
Có bốn hàng tủ như vậy với hai lối đi nhỏ dọc theo chiều dài, mỗi tủ cao bằng trần nhà nên luôn có một cái ghế gỗ cao cho thân nhân dùng leo lên đối với những hài cốt nằm phía trên cùng.
Hũ tro cốt của thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam có lẽ do một duyên may nào đó hoặc do vị trụ trì chùa này, một thượng toạ đã viên tịch sau lần cầu siêu cho tướng Nam vào ngày bốc cốt và gởi vào chùa, là người có giao tình với gia đình của thiếu tướng. Hũ tro cốt của tướng Nam được đặt vào ngăn thứ 5 trong tủ kính nhỏ kê sát bức tượng Ðịa Tạng Vương trên bàn thờ giữa phòng.
Khác những năm trước, chiều nay tôi vào thăm ông từ lúc 1 giờ trưa, địa tạng đường khóa ngoài, người trông coi vắng mặt. Tôi trở ra quán cà phê Dương Cầm nằm trên con đường nhỏ gối đầu Lê Quang Ðịnh, tôi không chờ, không đợi ai, và tôi biết ngày hôm nay tôi chỉ có một việc: Bước vào địa tạng đường, thắp một nén hương cho một vị anh hùng đã tuẫn tiết theo thành khi nước mất nhà tan, bằng khí tiết của một tướng tư lệnh.
Ông tự kết liễu đời mình vào ngày + N, sau khi đã vào thăm các binh sĩ của mình trên con đường giữ nước không may thương tật đang được nằm điều trị trong bệnh viện Phan Thanh Giản. Ông vô cùng can đảm khi phó tướng của ông, chuẩn tướng Lê Văn Hưng đã đi trước ông một bước. Tướng Hưng đã tự sát bằng chính cây súng lệnh của mình khi giặc tràn vào bộ tư lệnh và khi kế hoạch phản công của tướng Nam cùng ông với những đặc lệnh truyền tin đủ chuẩn bị cho cuộc kháng cự “cố thủ miền Tây” dù Sài Gòn đã thực sự buông súng để rơi vào tay Bắc quân.
Một kế hoạch dựa vào kinh nghiệm chiến đấu trên sông rạch của hai ông bị một đại tá có nhiệm vụ thi hành đã nhẫn tâm ném nó vào sọt rác và ra đi theo đoàn người di tản, để lại một hậu quả tang thương cho vùng IV sông ngòi.
Ly cà phê nhỏ những giọt chậm, buồn hơn mọi ngày. Trong cái sánh đen của màu cà phê, tôi còn như thấy được hạt máu những anh hùng bất tử đã đổ xuống cho quê hương nầy như năm tướng Lê Nguyên Vỹ, Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai, Lê Văn Hưng và Nguyễn Khoa Nam.
Uống ly cà phê tôi còn nghe vẳng đâu đó một bản nhạc buồn “Anh hỡi anh ở lại Charlie, anh hỡi anh giã từ vũ khí.” Tôi nghĩ tôi phải tội nghiệp cho ông tướng mà chiều nay tôi sẽ đốt một nén nhang tưởng niệm ông. Ông chết chi vào cái ngày mắc dịch đó để không có ai làm cho ông một bài hát đại khái như vầy cũng được:
“Tôi thương ông, người chiến sĩ không bán mình cho giặc, biết chết và chết oai hùng, ngay trên đống tro tàn còn bốc khói...”
Tôi trở lại chùa Già Lam lúc 6 giờ chiều, và đúng chiều nay sau khi uống ly cà phê suốt 4 giờ chết tiệt.
Người giữ cửa vẫn chưa tới. Tôi bước thẳng vào trong khi thấy lấp ló một tăng nhân trong đó, tôi trình bày ngắn gọn và được giúp đỡ tận tình. Ông đưa cho tôi xâu chìa khoá, chỉ cho tôi cái chìa để mở cửa phòng chứa tro cốt của tướng Nguyễn Khoa Nam. “Ông biết chỗ rồi phải không? Hay để tôi chỉ cho ông?” Tôi cám ơn vị tăng nhân và cầm chìa khoá đi thẳng lên tầng trên.
Ðịa tạng đường tối âm u, cái u uất thường cảm nhận ở những nơi như vầy. Chiều đã hết, bây giờ là thời gian của âm khí, cái âm khí rợn dọc sống lưng, giống như một bãi tha ma. Theo lời chỉ dẫn của tăng nhân khi nãy, tôi kéo cầu dao bật điện, mở cửa bước vào phòng.
Bức tượng Ðịa Tạng Vương bồ tát to lớn đặt giữa phòng, cái lư hương trống trơn không một que nhang tàn trong đó. Tôi thật sự xúc động. Hôm nay ngày giỗ của ông, thì tại nơi này, nơi đặt lọ tro cốt của ông, chút thân xác hóa tro đó, anh linh của một thời hiển hách đó, nhang tàn khói lạnh. Không ai, quả thực không ai buồn thắp nén nhang cho ấm lòng.
Tôi lấy cái quẹt ga để sẵn trên bàn thờ và lựa ba nén nhang, loại nhang thường nhất, nhỏ nhất và ngắn nhất thắp lên bàn thờ bồ tát. Tôi đứng nghiêm trước di ảnh tướng Nam, chụm chân chào ông theo kiểu nhà binh mà tôi học lóm được trong bộ đồ dân sự, trong tính cách một thường dân Nam Bộ. Tôi chào viên tư lệnh vùng IV đã tuẫn tiết theo thành vào lúc 7 giờ 30 sáng ngày 1 tháng 5 của 35 năm về trước với tất cả lòng kính trọng và một chút ngậm ngùi. Khi nhìn quanh, chỉ có mình tôi trong chiều xuống giữa địa tạng đường âm u với duy nhất 3 nén nhang thường.
Tôi nhớ trong lòng, 5 năm qua, những lần tôi đến đây, hôm nay ngày tôi buồn nhất. Trước khi ra về, tôi nói nhỏ với di ảnh của người, tôi xin ông cho tôi ghi lại bức ảnh của một tư lệnh, trong chân dung người lính ngày mới ra trường, dù nó không đánh dấu tính oai nghiêm của một danh tướng, nhưng nó là tất cả cái cao thượng, thanh liêm và chất phác của một người đã nằm xuống thực sự hiến dâng cho đất nước.
Bước xuống trả xâu chìa khoá trên bàn vị tăng nhân đã cho tôi mượn, sau khi kéo cầu dao trả lại bóng tối cho những người đã chết, tôi bước ra sân ghé cái quán lá của người lính cũ giữ xe ngoài cổng, tôi mua bao thuốc. Chưa kịp chào, ông đã nhận ra tôi với nhiều lần lui tới, ông trầm giọng cho vừa đủ nghe: “Ba năm nay, ngày này sao không thấy ai đến đốt nhang cho thiếu tướng, chỉ có mình ông thôi hả?” Tôi cười như mếu quay mặt bước đi, tôi lẩm bẩm một mình: “Hôm nay ngày 1 tháng 5, ba mươi lăm năm rồi. Và ba năm qua chưa có ai nhớ mà về đốt cho tướng Nguyễn Khoa Nam một nén nhang!” (N.T.K.)
Monday, May 3, 2010
VN: 1 trong 5 nước xâm phạm quyền tự do báo chí tệ hại nhất tại Đông Á
Hình: AP
Một sạp báo ở Hà Nội
Tin liên hệ
5 quốc gia Đông Á nằm trong danh sách mà tổ chức hội Ký Giả Không Biên Giới gọi là những nước xâm phạm quyền tự do báo chí nhiều nhất.
Đó là Trung Quốc với Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, Miến Điện với Tướng Than Shwe, Bắc Triều Tiên với lãnh tụ tối cao Kim Jong Il, Lào với Chủ tịch Choummaly Sayasone, và Việt Nam với Chủ tịch nước Nông Đức Mạnh.
Phúc trình đưa ra hôm thứ Hai cho biết Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam Nông Đức Mạnh đã mở chiến dịch truy quét các nhà báo độc lập, các blogger và những người viết bài không cùng ý kiến với đảng, để chuẩn bị cho đại hội đảng năm tới.
Phúc trình tố giác ông Mạnh ra lệnh bỏ tù dài ngày những ai phê phán chính quyền.
Danh sách của hội Ký Giả Không Biên Giới còn liệt kê một tổ chức tranh đấu ở Philippines. Tổ chức này bị đứng đầu danh sách thế giới sau khi họ giết chết 30 nhà báo đi theo một đoàn xe của một chính trị gia ở miền Nam Philippines hồi tháng 11 năm ngoái.
Ký Giả Không Biên Giới nói rằng vụ này là vụ tàn sát các nhà báo lớn nhất thế giới từ truớc đến nay. Các phần tử tranh đấu Philippines thường được thuê mướn để loại trừ các nhà báo hay phê phán các người có tên tuổi trong xã hội.
Sunday, May 2, 2010
Ba mươi lăm năm
Hơn một tháng Đà Nẵng rơi vào tay giặc
Trời Đà Nẵng lại càng thêm xám xịt
Khi Sài Gòn cũng lệ đổ châu sa
Người dân Việt cũng bàng hoàng chua xót
Bao cảnh chia ly cay đắng đoạn trường
Bao gia đinh phải tan nát đau thương
Núi thẳm rừng sâu, đèo heo hút gió
Từng đoàn người vượt sóng ra khơi
Mong tìm được bến bờ dung nạp
Bao nhiêu người phải chết ở biển khơi?
Bao nhiêu người phải chịu nhiều khổ nhục?
Ba mươi tháng tư là ngày oan nghiệt
Ba mươi lăm năm cay đắng ngậm ngùi
Ba mươi lăm năm nước mất nhà tan
Ba mươi lăm năm hận sầu sâu thẳm...
Phi Vũ
04/30/10