Vi Anh
Rất nhiều dư luận báo chí về việc VNCS mua máy bay, tàu lặn "hiện đại" của Nga. Thủ Tướng VNCS đi Nga. Tin của thông tấn Nga Ria Novosti, VN đã mua 8 chiếc phản lực cơ loại tiêm kích Sukhoi SU 30MK2, dự đỊnh mua thêm 12 chiếc nữa. Tin cũng của Nga từ hãng tin Interfax, VN đã mua 6 chiếc tiềm thủy đỉnh loại Kilo, chạy bằng động cơ diesel, loại chạy êm nhất thế giới, chuyên chống chiến hạm và chống tàu ngầm tại những vùng biển nông. Sơ sơ mất ngót trên 3 tỷ Đô la.
Chưa hết đâu, tin AFP của Pháp, Tướng Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Quốc Phòng của VNCS đi Mỹ và Pháp. Sau chuyến công du Mỹ và đã có cuộc hội đàm với bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates, Ong bay sang Pháp, bàn bạc "chương trình mua bán máy bay trực thăng, máy bay vận tải và một số loại trang thiết bị khác thuộc lĩnh vực công nghệ quốc phòng." Bộ trưởng hai nước Pháp và Việt đã ký thỏa thuận về hợp tác quốc phòng Pháp - Việt.
Theo giới phân tích Tây Phương duy lý, Hà nội buộc phải đầu tư, mua các thiết bị quân sự hiện đại để đối phó với những âm mưu bành trướng của Trung Quốc tại biển Đông.
Nhưng không thể loại bỏ lối suy nghĩ, hành động mắc nghéo của người Đông Phương như trong truyện Tàu Tam Quốc Chí. Vấn đề đặt ra, là liệu việc mua sắm vũ khí hàng tỷ Đô la đó có phải là cách Đảng CSVN "đánh gió", dùng "hư chiêu" để giảm sự bất mãn của dân chúng VN đối với Đảng Nhà Nước bị dân xem là nhu nhược, mãi quốc cầu vinh và để giảm bớt áp lực của Quân Đội Nhân Dân bị Đảng Nhà Nước bó tay bất động khiến người dân chê Quân Đội một thời được phong là "anh hùng" nay thành "anh hèn" trong nhiệm vụ bảo vệ bờ cõi nước non.
Tin đài RFA của Mỹ ngày 22.12.2009, báo Tuổi Trẻ số phát hành lớn nhứt ở VN cho biết VN sẽ "tìm mọi cách để giải quyết vấn đề biển Đông", qua lời tuyên bố của Đại tướng Lê Văn Dũng, Ủy viên thường vụ Quân ủy Trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân nhơn kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân VN. Thách thức lớn hiện nay của quân đội VN là "xây dựng quân đội chính quy, có trình độ hiện đại...", không phải cho mục tiêu chiến tranh mà "để đánh bại quân xâm lược, để bảo vệ tổ quốc". Khi đề cập tới vấn đề biển Đông có liên quan VN và Trung Quốc, tướng Lê Văn Dũng cho biết phía VN "tìm mọi cách để giải quyết", và trong thời gian sắp tới, hai bên "cùng bàn bạc, đàm phán, phân định biên giới trên biển".
Tin phân tích đài BBC của Anh ngày 23-12-2009, Diễn đàn Trung Hoa võng (China.com) ở Trung Cộng ngày 11/12/2009. Rằng "Việt Nam điều chỉnh gấp chính sách - chuẩn bị dùng vũ lực chiếm Nam Hải. Bài viết trên báo điện tử này liệt kê những chuẩn bị của VN: công bố Sách Trắng quốc phòng, trong đó nêu bật trọng tâm vấn đề chủ quyền ở Nam Hải; thông qua Luật dân quân tự vệ, quy định 86 triệu dân toàn quốc, nam từ 18-45 tuổi, nữ từ 18-40 tuổi phải tham gia nghĩa vụ dân quân; vùng 2 hải quân Việt Nam và 7 tỉnh thành phía Nam ký hiệp ước bảo vệ biển đảo và khu vực phụ cận Nam Sa; truyền thông Việt Nam gần đây cho biết, Việt Nam đã động viên toàn dân tham gia xây dựng quốc phòng, phát huy tính tích cực của vùng biển rộng lớn đặc biệt là của dân chúng vùng phụ cận Tây Sa và Nam Sa (Hoàng Sa và Trường Sa); VN mua của Nga 12 chiếc SU-30MK2 và 6 chiếc tàu ngầm lớp Kilo, xây sân bay ở Nam Sa và bố trí thêm 1 trung đoàn tăng cường, đồng thời điều 4 binh đoàn chiến lược tới biên giới Trung-Việt. Bài báo còn nhận định nhân dân Việt Nam, kinh qua mấy chục năm chiến tranh, là "một lực lượng không thể xem thường". Trong thời gian ngắn VN có thể động viên được 40 triệu dân quân và nhân viên dự bị chiến đấu, đồng thời có thể tổ chức được 1 triệu bộ đội tác chiến chính quy và 500 nghìn quân dã chiến. VN luôn theo đường lối quốc phòng toàn dân. Các đảo ở Nam Hải của TQ, đối với TQ "dễ công, khó giữ". VN được địa lợi có thể liên tục quấy rối "quân ta". Bài báo này chủ trương TQ "chỉ có tiến hành cuộc chiến tranh đồng thời trên cả đất liền và trên biển, thì mới có thể chiếm giữ vĩnh viễn toàn bộ Nam Hải và khống chế được Việt Nam."
Khi có Chiến tranh Việt Hoa trên Biển Đông, bài báo này quan niệm "Thương lái chiến tranh sẽ dây máu ăn phần". "Mỹ, Ấn Độ, thậm chí Nga đều ngầm ủng hộ VN phát động chiến tranh trên Nam Hải. Và một số nước phương Tây như Anh, Pháp cũng muốn được chia phần ở Nam Hải." "Thậm chí, Việt Nam và Mỹ còn câu kết với nhau, mỗi nước dựa vào nhu cầu của mình mà tuyên chiến với Trung Quốc." "Trung Quốc đã ở vào ranh giới chiến tranh, đánh hay không đánh đều có khả năng. Vấn đề là đã lâu Trung Quốc không có chiến tranh. "Kết luận trên trang mạng bán chính thức của Trung Quốc là: "Việt Nam điều chỉnh gấp chính sách, Trung Quốc phải đối phó".
Báo Thái Lan lo việc Việt Nam mua thêm nhiều vũ khí và trang thiết bị quốc phòng, nhất là tàu ngầm và chiến đấu cơ hiện đại từ Nga, có thể kích dộng cuộc chạy đua võ trang trong vùng của khối ASEAN. Báo tiếng Anh Bangkok Post xã luận kêu gọi VN tựa đề "Hãy nghĩ lại việc tăng cường vũ khí (Rethink this arms buildup)". Than phiền vì muốn nhấn mạnh chủ quyền ở các vùng biển và hải đảo đang tranh chấp. Báo này nhận định VN "Không có lý do gì cho Việt Nam bắt đầu một chương trình tái vũ trang, cả về mặt kinh tế lẫn chính trị."
Hãng thông tấn của Pháp AFP (Agence France-Presse), trong bài bình luận phát đi từ Hà Nội, nhận xét các hợp đồng này là nhằm "củng cố tuyên bố chủ quyền chống lại Trung Quốc trong vùng Biển Đông". Trích dẫn ý kiến của nhiều nhà phân tích nói rằng, phần lớn trang thiết bị quốc phòng của Việt Nam đã quá cũ kỹ nên nước này quyết định bỏ ra ngân sách lớn để phát triển hạm đội ngầm của mình, trong khi quan ngại gia tăng về căng thẳng với nước láng giềng khổng lồ trong khu vực có Hoàng Sa và Trường Sa.
Tờ nhật báo tiếng Anh có uy tín nhận xét: "Với việc mua sáu tàu ngầm hạng Kilo, Việt Nam còn kiến thiết quan hệ quân sự mới với Moscow, đồng minh chính thời kỳ Chiến tranh lạnh".
Chủ trương đa phương hóa quan hệ quốc phòng của Việt Nam cũng được thể hiện trong kế hoạch hình thành quan hệ quốc phòng giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, quốc gia đang tăng cường hiện diện hải quân tại Biển Đông.
Tướng Xu của TC cho rằng cạnh tranh ở đâu cũng có, nhưng không nên thổi phồng tầm mức cạnh tranh. "Hải quân Trung Quốc đang được hiện đại hóa nhanh chóng. Các nước láng giềng không đe dọa được chúng tôi."
Cuối cùng có lẽ lấy kinh nghiệm chống CS ở VN ra để suy đoán, thì hợp tình hợp lý VN hơn. "Đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn những gì CS làm". Hiện tình cho thấy thời gian đang đứng về phía TC. Đất, biển, đảo của VN, TC đã chiếm được nhiều rồi. TC quanh co, âm thầm gậm nhấm, đâu cần phải đánh đấm VN làm chi cho quốc tế nhảy vào. Cứ nhờ "sinh tử phù" của TC đã cấy vào một số lãnh đạo chóp bu của CS Hà nội thân TC phát tác để gậm nhấm thêm nữa. Còn CS Hà nội thành phần thân Tây Phương cố gắng âm thầm năn nỉ ỉ ôi TC để cái gì mất cho mất luôn, cái gì còn rán giữ để dân chúng VN bớt bất mãn hầu tiếp tực cầm quyền "thu vén cuối đời". Những việc mua máy bay, tàu lặn, lăn xăn lít xít đi Nga, đi Mỹ, đi Pháp có giá trị "đánh gió, hư chiêu" trên phương diện công luận còn trên phương diện riêng tư có thể kiếm chát tiền cò khi hợp đồng mua bán và hưởng lạc khi công du nữa.
Translate
Monday, January 4, 2010
CSVN Mua Phi Cơ, Tàu Lặn
Sunday, January 3, 2010
Tin nóng hổi: Vạn lý địa đạo của Trung Quốc
Nguyễn Hoàng Hà
Trên các trang báo Pháp ngày 19 tháng 12 và nhiều báo châu Âu, châu Mỹ hiện nay thì sự kiện Hội nghị Copenhagen về biến đổi khí hậu đang không còn hấp dẫn người ta nữa, tin trên trang nhất của các tờ báo đập mạnh vào mắt của độc giả là «Trung Quốc đã đào một con đường hầm dài 5 ngàn cây số để giấu vũ khí hạt nhân».
Theo thông tín viên của Le Figaro tại Bắc Kinh, các lãnh đạo Trung Quốc đã cho xây xong một Vạn Lý Trường Thành khác nhưng lại nằm sâu đến 1 km dưới lòng đất, được gọi tên là “Vạn lý địa đạo”. Người nước ngoài chưa ai được đặt chân đến đó để nhìn thấy cái vĩ đại của nó, mà chính báo chí Trung Quốc đã loan tin này.
Một tờ báo Hồng Kông cho rằng sự kiện báo chí Trung Quốc tiết lộ một địa điểm khổng lồ để cất giấu vũ khí là dấu hiệu cho thấy quyết tâm của Bắc Kinh muốn khẳng định sức mạnh quân sự của Trung Quốc. Chính tờ báo này cũng đã nêu lên khái niệm khá táo bạo về «một Vạn lý Trường Thành dưới mặt đất hay gọi là Vạn Lý Địa Đạo», vì nếu đem so sánh hai công trình này thì chiều dài của chúng gần bằng nhau, nhưng chắc chắn Vạn Lý Địa Đạo vĩ đại hơn rất trăm ngàn lần Vạn Lý Trường Thành.
Dư luận các báo quốc tế lại nhắc lại những sai lầm chết người của Mỹ từ sau cuộc chiến tranh tại Việt nam năm 1975, nước Mỹ lúc đó vì quá sân hận và cay cú sau sự thua trận nên đã ra lệnh cấm vận Việt nam trong một thời gian quá dài, khiến người có thể kìm chân Trung quốc này kinh tế không phát triển lên được, công nghiệp hầu như bị kiệt quệ, trong khi đó Mỹ lại liên kết với Trung quốc qua chuyến đi thăm của tổng thống Nixon, đã ký với Trung Quốc thông cáo chung Thượng Hải để sau đó, Trung Quốc kích động Polpot tấn công phía Tây Nam Việt Nam, còn mình thì trực tiếp tấn công biên giới phía Bắc, đổi lại Mỹ đã dành cho Trung Quốc quyền ưu đãi buôn bán vào Mỹ.
Cả một thời gian dài sau đó, từ một nước nông nghiệp lạc hậu, công nghiệp hạn chế, Trung Quốc đã nhanh chóng phát triển kinh tế như “diều gặp gió”, thực hiện được sự đại nhẩy vọt - khẩu hiệu mà ông Mao đề ra bao năm không làm được. Trong khi Mỹ ngập chân vào Afghanistan, Iraq, Trung đông và các nước cộng hòa của thời hậu Xô viết v.v… thì đây là thời gian vàng để Trung Quốc vươn lên vị trí nước mạnh có tiềm năng lớn chẳng những về kinh tế và nhất là về quân sự.
Người ta nghĩ lại, khi đem quân đánh Việt Nam, Trung Quốc quân sự lúc đó không đủ sức buộc Việt Nam phải đầu đầu hàng mình mà trái lại Việt Nam với vũ khí được Liên xô ủng hộ và một phần lấy được qua chiến tranh với Mỹ đã đánh bại người tự cho mình có nhiệm vụ dạy cho Việt Nam một bài học. Kết quả, người anh lớn đã phải ngậm ngùi rút quân. Ngay sau đó Trung quốc tập trung vào phát triển kinh tế như vũ bão và Vạn Lý Địa Đạo đã được khởi công năm 1995 sau rất nhiều năm chuẩn bị công phu về các loại bom hạt nhân và các tên lửa đạn đạo tầm xa thành công.
Trung Quốc đã đào một con đường hầm dài 5 ngàn cây số để giấu vũ khí hạt nhân tại vùng núi ở phía bắc, đường hầm được xây cất với sức huy động của mấy chục ngàn binh lính. Mục tiêu của con đường hầm vĩ đại này là để duy trì khả năng "tấn công lần thứ nhì" nếu như Trung Quốc có cuộc va chạm về một cuộc tấn công hạt nhân.
Ngoài Vạn Lý Địa Đạo kể trên người ta cho rằng nay Trung quốc đang tiến hành cho liên hoàn nối kết tới một thành phố quân sự hải quân khổng lồ nằm tại đảo Hải Nam nơi có các chiến hạn tàu ngầm và các tàu khu trục, các hạm đội hùng mạnh trên biển. Sự kiện hôm Chủ nhật xảy ra tại hải phận quốc tế thuộc khu vực mà Việt Nam gọi là biển Đông cách đảo Hải Nam 75 dặm (120 km). Hải Nam là nơi Trung Quốc đặt căn cứ hải quân lớn nhất của họ hiện nay với cả các khu trục hạm và tàu ngầm hiện đại nhất. Giới quan sát nói động thái mới nhất của Trung Quốc cho thấy Bắc Kinh đang muốn tái khẳng định quyền được quyết định có cho tàu nước ngoài vào bên trong khu vực kinh tế (EEZ) 200 hải lý của mình hay không.Người ta cho rằng Mỹ không thể đủ sức lập lại một sự kiện Vịnh Bắc bộ như đối với Việt Nam xưa để lấy cái cớ phát động một cuộc chiến tranh.
Các nguồn tin cho hay Hoa Kỳ quyết định điều tàu chiến có trang bị vũ khí tới hộ tống tàu thăm dò của nước này tại khu vực biển Đông sau khi có sự cố với tàu Trung Quốc hồi cuối tuần, và Tổng thống Obama đã không chịu được sự trịch thượng của Trung Quốc khi họ coi gần như toàn bộ khu vực biển Đông là chủ quyền của riêng họ.
Phóng viên của tờ Times có mặt tại Washington nói trong ngày (thứ Năm 12/3 tại Mỹ) ông Obama đã có cuộc gặp Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì, nhưng cả phía Bắc Kinh cũng không tỏ vẻ nhún nhường.
Người ta cho rằng dù quân đội Trung Quốc đã được trang bị hiện đại, đặc biệt là hải quân, dù việc đầu tư tiền của là rất lớn, nhưng với tốc độ này phải 5 đến 10 năm tới họ mới có thể ngang bằng với Mỹ về tiềm năng quân sự. Hiện họ liên tục hung hăng coi biển Đông là của mình, thường xuyên truy bắt tàu thuyền đánh các của ngư dân Việt Nam ngay tại khu vực thuộc chủ quyền biển Việt Nam, bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của Bộ Ngoại giao Việt Nam. Tình trạng này càng ngày càng trầm trọng thêm và đang gây lo ngại cho không chỉ Việt Nam mà cả các quốc gia trong khu vực. Đây là biểu hiện rõ nét nhất về việc Trung Quốc quyết tâm tỏ rõ ý chí biển Đông thành biển nhà mình, bất chấp công ước quốc tế.
Theo nhận định của báo chí Trung Quốc, mục tiêu của con đường hầm vĩ đại này là để duy trì khả năng «tấn công lần thứ nhì» nếu như Trung Quốc là nạn nhân của một cuộc tấn công hạt nhân.
Tờ Le Figaro đưa tin: cho đến nay luận điểm của Trung Quốc về vũ khí hạt nhân là không sử dụng một kho vũ khí, vừa đủ để phòng vệ, để tấn công trước tiên. Đồng thời Bắc Kinh cũng cam kết là sẽ không sử dụng hay đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân chống lại các nước không có loại vũ khí này. Tuy nhiên, trong ngân sách quốc phòng của Trung Quốc, nhiều phương tiện tài chính đã được dành cho «binh chủng pháo binh thứ nhì». Và Trung Quốc đã chế tạo nhiều tàu ngầm hạt nhân phóng hoả tiễn để tiến hành những cuộc tuần tra răn đe, cho dù các tàu ngầm này chưa đi vào hoạt động. Chắc chắn tin này đang gây choáng váng cho Washington và NATO khi họ đã quá lâu lao sâu vào chiến tranh vùng Vịnh và Trung Đông và nay lại kẹt ở Iraq và Afghanistan trong khi kinh tế đang bị suy thoái, lại phải chi phí khoản tài chính khổng lồ vào cuộc chiến tranh mà phần thắng sẽ không bao giờ thuộc về mình. Giờ phải làm gì? Đó là câu trả lời đang dành cho vị Tổng thống trẻ Obama và các nhà quân sự NATO.
Ngày 19 tháng 12 năm 2009
N.H.H
Friday, January 1, 2010
Việt Nam, 10 sự kiện nổi bật trong năm 2009
Thursday, December 31, 2009
Wednesday, December 30, 2009
Giáng sinh năm nay ở Saigon có phần nhạt hơn.
Sau đêm 24, nhiều nhận xét từ người dân cũng như từ báo chí, cho thấy dù vẫn ồn ào như mọi khi nhưng Giáng sinh năm nay ở Saigon có phần nhạt hơn.
Nền kinh tế khó khăn, thất nghiệp tràn lan, thiên tai còn để lại nhiều nỗi cơ cực ở khắp nơi nên Giáng sinh Việt Nam mất đi phần ngọt ngào trong cảm giác của mọi người.
Ngay trên bài chính luận nhận định của báo Thanh Niên, cũng có viết rằng “Cũng phải nói thật là Giáng sinh năm nay không thật vui với các tỉnh miền Trung vừa chịu bão lụt. Vẫn có các hoạt động mừng đón Giáng sinh, nhưng không khí ngoài đường, trong lòng người dân vẫn hơi trầm lắng”.
Từ lâu, lễ Giáng sinh là ngày hội mà chính quyền CSVN không mấy ưa chuộng, vì nói một cách nào đó, lễ Giáng Sinh tập hợp được một đám đông khổng lồ, nhưng hoàn toàn không chịu sự điều khiển của ý thức hệ Cộng sản.
Vào thập niên 90, sau 12g đêm lễ Giáng sinh, người dân đã từng chứng kiến các toán công an, xe tuần tiểu đi dẹp dân chúng đang vui chơi trên đường phố, ngăn không cho tụ tập đông người.
Nhưng dần dần số đông của người hưởng ứng ngày lễ này đã là một áp lực ôn hòa khiến việc giải tán dân chúng phải chấm dứt.
Tin sốt dẻo mà mọi người truyền tai nhau trong Giáng Sinh năm nay là chuyện Đức Giáo Hoàng bị một người lạ mặt xô ngã khi đang làm lễ Misa. Hầu như ngay trong ngày Giáng Sinh, rất nhiều người Công giáo nói với nhau câu chuyện này như những điềm báo chuyện chẳng lành sắp tới.
Ngay sau ngày lễ Giáng Sinh, nỗi lo đời sống khó khăn lại ập đến. Điều mỉa mai nhất là trong cùng một ngày, người ta tìm thấy thông tin lượng người thất nghiệp tại Việt Nam tăng vọt, trong khi công nhân Trung Quốc thì tràn ngập Việt Nam, đặc biệt là không giống như mọi năm, lễ Giáng Sinh năm nay họ xuất hiện vui chơi ở nhiều nơi một cách công khai, không còn giấu mặt như mọi năm.
Tình trạng thất nghiệp của người Việt tràn lan đến mức ngay tại Saigon, chính quyền đã phải mở 5 điểm tiếp nhận, ghi danh người thất nghiệp. Đây là chuyện hết sức bất thường chưa từng có. Cũng theo thống kê nói trên báo Tuổi Trẻ, thì trong năm 2010 này sẽ có khoảng 240.000 người thất nghiệp nhưng ngay tại Saigon, cơ quan có trách nhiệm chỉ mới đủ sức trợ cấp thất nghiệp cho 20.000 người.
Trong khi đó, dù Nhà nước VN có gắng bao che, nhưng sự thật lại phơi bày một cách tàn nhẫn trên tờ New York Times hôm 21-12-2009. Tờ báo dẫn lời cảnh báo của bà Phạm Chi Lan, cựu Phó Giám Đốc Phòng Thương Mại và Kỹ Nghệ VN thì, tình hình công nhân Trung Quốc tại Việt Nam đã tới mức đáng ngại: có nhiều làng bây giờ toàn là công nhân Trung Quốc cư ngụ. Báo New York Times còn kể lời ông Nguyễn Thái Bằng, một thợ điện Việt Nam 29 tuổi, nói rằng “Công nhân Trung Quốc đông tràn ngập so với công nhân VN ở đây”.
Và như vậy, sau Giáng Sinh, người dân VN đang đối mặt với những gì, câu trà lời có lẽ không mấy đẹp đẽ và vui mừng như hình ảnh lễ Giáng Sinh vừa mới đi qua trên đất nước mình.
Monday, December 28, 2009
Ông Trần Anh Kim lãnh án tù 5 năm rưỡi
Ông Trần Anh Kim là cựu trung tá quân đội Việt Nam
Cựu chiến binh Trần Anh Kim vừa bị tòa sơ thẩm tại Thái Bình khép án 5 năm 6 tháng tù giam vì tội hoạt động nhằm Lật đổ chính quyền nhân dân theo Điều 79 Bộ Luật Hình sự.
Ông Kim cũng lãnh thêm 3 năm quản chế tại phiên tòa diễn ra trong buổi sáng thứ Hai 28/12.
Được chỉ định bào chữa cho ông Kim là luật sư Đặng Ngọc Phúc thuộc đoàn Luật sư tỉnh Thái Bình.
Phát biểu với BBC sau vụ xử, bà Nguyễn Thị Thơm, vợ ông nói bà "cực lực phản đối bản án nặng nề, vô lý" và đòi phải trả tự do cho ông "ngay lập tức".
Bà nói: "Chồng tôi chỉ đấu tranh vì nước vì dân một cách hòa bình, chứ không nhằm mục đích lật đổ chính quyền".
Hiện chưa rõ bị cáo có quyết định kháng án hay không.
Phiên tòa xử cựu trung tá Trần Anh Kim và phiên sắp tới xử các nhân vật bất đồng chính kiến khác là Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long ngày 20/01-21/01/2010 được giới quan sát nhìn nhận như hành động cứng rắn của chính quyền trong nước trước phe chống đối trong thời kỳ chỉ còn một năm nữa là Đại hội Đảng Cộng sản.
Cáo trạng của phe công tố nói ông Trần Anh Kim đã tham gia Đảng Dân chủ Việt Nam, phát tán tài liệu trên mạng internet và tham gia Khối 8406, một phong trào đấu tranh dân chủ ở trong nước.
Chánh án Trần Văn Loan khi tuyên án nói rằng ông Kim đã đóng vai trò chủ chốt trong hoạt động tội phạm có tổ chức nhằm chống lại Nhà nước, "hợp tác với các tổ chức phản động ở nước ngoài" và "vi phạm nghiêm trọng an ninh quốc gia".
Án phạt cao nhất cho tội danh theo khoản 1, Điều 79 là tử hình, nhưng ông Trần Anh Kim chỉ chịu 5 năm rưỡi tù vì đã có quá khứ phục vụ trong quân đội và có "thái độ hợp tác" trong quá trình điều tra và tố tụng.
'Không có tội'
Tuy nhiên, ông Kim phát biểu trước tòa rằng ông không làm điều gì sai:
"Tôi tham gia Đảng Dân chủ Việt Nam và Khối 8406 để đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền thông qua đối thoại hòa bình và hình thức bất bạo động."
Tôi tham gia Đảng Dân chủ Việt Nam và Khối 8406 để đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền thông qua đối thoại hòa bình và hình thức bất bạo động.
Ông Trần Anh Kim
Ông cũng nói ông đã đấu tranh chống tham nhũng.
Ông Trần Anh Kim bị bắt hôm 07/07, cùng đợt với thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung ở TP Hồ Chí Minh.
Cũng như các vị khác, thoạt tiên ông bị khởi tố tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN theo Điều 88 Bộ Luật hình sự,.
Ngoại giao đoàn và các nhà báo nước ngoài được theo dõi phiên tòa qua màn ảnh truyền hình tại phòng bên cạnh.
Sinh năm 1949, ông Trần Anh Kim từng mang quân hàm trung tá, giữ chức Bí thư Đảng ủy quân sự, phó chỉ huy chính trị Ban quân sự Thị xã Thái Bình.
Ông là thương binh, đã được tặng thưởng nhiều huân huy chương.
Cùng năm người khác, ông được tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch (HRW) trao giải thưởng Hellman/Hammett năm nay.
Liên minh châu Âu và Hoa Kỳ đều đã từng bày tỏ quan ngại về trường hợp của ông cũng như của một số nhân vật bất đồng chính kiến khác bị bắt mùa hè vừa rồi.
Friday, December 25, 2009
Trần Giang V: Lê Công Định, Người Tù Yêu Nước
Trích NguoiViet Boston
Từ năm 17 tuổi Lê Công Định bắt đầu đọc sử. Lớn lên theo năm tháng, anh không còn là một sinh viên chỉ say mê với những vui buồn lẫn lộn từ những biến cố vừa hào hùng vừa bi thương của lịch sử dân tộc, như anh đã từng chia sẻ trong một bài viết. Cùng với nhiều bạn bè, anh đã mang theo âm vang của tiếng bom Sa Điện, mang theo tiếng gọi Việt Nam muôn năm của ngày tang Yên Bái lên đường đi làm lịch sử.
Với những người bạn chí thiết, Định không ngần ngại chia sẻ về sứ mạng mà anh tự đặt ra cho chính mình. Đi làm lịch sử. Theo anh đó là trách nhiệm của mỗi công dân Việt Nam đối với tiền đồ của đất nước.
Đối với nhiều người, anh viết “vấn đề quan trọng nhất suy cho cùng là làm sao có được vị thuyền trưởng và đội ngũ chuyên viên đủ đẳng cấp để lèo lái con tàu trong chuyến hải hành xuyên đại dương này. Nói cách khác, cần phải có một thuyền trưởng, tức Chính phủ, đủ tầm vóc để lãnh đạo con tàu đất nước…” (1). Tuy nhiên, đối với bạn bè thân cận cùng chí hướng, Định không ngần ngại tự đặt cho mình và anh em trách nhiệm cùng nhau tự xây dựng khả năng, bản lãnh, trí tuệ để trở thành người thuyền trưởng và đội ngũ chuyên viên mà đất nước đang mong đợi. Với ý hướng đó anh nỗ lực thăng tiến, thông thạo hai ngoại ngữ, chọn ngành luật vì cho đó là nền tảng của một xã hội văn minh pháp trị, đi du học, thăm viếng nhiều nơi trên thế giới, tiếp xúc mọi tầng lớp, lắng nghe, thu thập và đọc nhiều.
Tuy vậy anh cũng hiểu rõ tự thân lãnh đạo cũng không thể đứng trên hết. “Trong mọi trường hợp, tầm vóc của nhà lãnh đạo cũng không thể thay thế được tầm vóc của một dân tộc. Việt Nam là dân tộc có tầm vóc, điều này hiển nhiên đã được minh chứng bởi lịch sử. Đối với vận hội lớn lao như thế của đất nước, cần lắng nghe tiếng nói của cộng đồng dân tộc….” (2). Khi đọc những hàng chữ này, cảm nhận chung là anh viết cho những nhà lãnh đạo hiện nay. Tuy nhiên, gần gũi với Định sẽ hiểu anh cũng viết cho chính anh. Trong những lần trao đổi, Định là người nghe nhiều hơn nói. Khi đề cập đến những vấn đề đất nước, Định thường nói nhiều về những quan điểm của những người khác, từ Linh mục Nguyễn Văn Lý, Hòa thượng Thích Quảng Độ… cho đến những người nhỏ tuổi hơn Định như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân… trước khi chia sẻ những cái nhìn của riêng anh.
Hiểu rõ thực tế xã hội, nắm vững tâm lý quần chúng và lắng nghe tiếng nói đa nguyên là nền tảng cho mọi suy tư và hành động của Định. Anh biết rõ những đồng nghiệp luật sư của anh mong đợi gì, điều gì họ làm được, điều gì họ không thể làm, hay không muốn làm để từ đó anh không lên án những khía cạnh tiêu cực của họ mà nỗ lực nhìn vào những tích cực nhằm khai dụng những đóng góp cho công cuộc chung. Anh nắm bắt nhu cầu thực tế của những người dân oan mất đất, giới công nhân bị chèn ép, nhưng không vì thế để mù mờ mơ tưởng gấp gáp về một tầng lớp cách mạng ngay lập tức. Anh nhận thức tính thiết yếu của những nỗ lực đòi hỏi tự do tôn giáo và vì thế đã tìm mọi cách hỗ trợ, nhưng anh cũng biết rõ cần phải có sự phối hợp đứng lên đồng loạt của nhiều thành phần quần chúng khác nhau mới tạo nên sức mạnh dân chủ. Anh nhìn xuyên suốt nội tình của đảng cầm quyền và anh đi tìm những đảng viên cấp tiến, đang bức xúc trước tình trạng đen tối của quốc gia, để mong mỏi kết hợp cho khát vọng cải thiện đất nước. Trước những phẫn nộ Trường Sa và Hoàng Sa, anh không theo chân xuống đường biểu tình chống Trung Quốc, nhưng chọn vị trí hữu hiệu nhất mà anh đang có để chấp bút thảo ra bản Tuyên bố về Vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa của Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh với hơn 3000 chữ ký của luật sư hội viên đồng lòng ký tên khẳng định chủ quyền quốc gia. Đây là một đóng góp giá trị không những về khía cạnh luật pháp trước dư luận quốc tế mà còn thể hiện sự sáng suốt của Định khi chọn phương thức hành động vì lòng yêu nước cao độ. Anh đã không ra đứng trước tòa nhà Quốc hội để bày tỏ lòng yêu nước nhưng đã viết tâm tư của mình gửi đến với thế hệ dấn thân: “Điều may mắn cho dân tộc là khi lòng tự trọng quốc gia bị xâm phạm chúng ta tìm thấy được một thế hệ biết dấn thân, không sợ hãi. Dấn thân để làm việc nghĩa, không sợ hãi vì biết đang làm việc nghĩa. Thế hệ dấn thân ấy cần chi đến sự sát cánh vướng víu của một tổ chức lỗi thời? Thế hệ đó cũng không quá ngây thơ để tin vào lời xúi giục như được cảnh báo, trái lại họ có đủ tri thức để nhận diện động cơ của những ai rêu rao sáo ngữ “vì dân vì nước”.(3)
Trong một lần cùng nhau trở lại thăm trường đại học cũ, đi bộ dọc đại lộ St. Charles, Định kể lại những buổi chiều lang thang dọc theo con đường san sát hàng cây cổ thụ chung quanh khuôn viên đại học, nơi chiếc xe đạp của anh bị đánh cắp ngay ngày đầu mới mua, anh đã ôm ấp giấc mơ vươn ra biển lớn của đất nước. Buổi tối hôm đó anh và bạn bè đi lạc khi tìm kiếm một quán ăn của người bản xứ. Chỉ có giấc mơ và đích đến là rõ ràng một con đường không thể lạc. Giấc mơ đã nổi trôi theo anh từ Sài Gòn, đến Paris, ghé bến New Orleans, về đến Hà Nội, sang đến những lần hội nghị quốc tế khi dừng lại trong một tiệm ăn tối ở Singapore, khu vườn nhỏ Bangkok, quán kem vỉa hè tại Manila…
Đối với Định, ai cũng có thể có một giấc mơ, nhưng làm thế nào để nuôi dưỡng giấc mơ, để biến giấc mơ thành sự thật mới là khó. Có lần Định nói càng khó khăn hơn nếu đó là giấc mơ chung mà cá nhân lại có quá nhiều thứ riêng tư để mất. Hơn ai hết, Định biết rõ Định có rất nhiều để mất mát trong đời sống cá nhân khi lao đầu vào giấc mơ chung đang ấp ủ. Lòng can đảm là sức sống, là nhiên liệu cho con tàu ước mơ tiếp tục tiến tới và sự nhu nhược là kẻ thù chặn đứng mọi giấc mơ. Có lẽ vì thế mà Định hay kể về mẫu chuyện lúc Định gặp Lê Thị Công Nhân trong tù. Lòng kiên cường và tinh thần bất khuất của người thiếu nữ trẻ ấy đã ghi trong tâm khảm Định nhiều ấn tượng. Định hứa sẽ viết kể lại chi tiết và cảm xúc của Định về lần gặp mặt với người nữ luật sư đấu tranh can trường ấy. Có thể vì thế mà Định đã viết “vì nhu nhược, chúng ta không dám phản kháng thói hạch sách, nhũng nhiễu của lớp quan lại mới, chấp nhận dùng tiền vượt qua trở ngại. Đến khi nhìn lại, quốc nạn tham nhũng và quan liêu đã lan tràn, bất trị. Vì nhu nhược, chúng ta che tai không dám nghe lời nói ngay thẳng, mặc nhiên dung túng sự dối trá và xu nịnh. Đến khi bừng dậy, đạo đức đã suy đồi, khó sửa. Vì nhu nhược, chúng ta hài lòng với những gì đang có, cố tin vào sự ổn định giả tạo, đắm mình vào những lễ hội vô nghĩa liên miên. Đến khi nghĩ lại, xung quanh đã đầy dẫy ung nhọt, không còn thuốc chữa. Vì nhu nhược, chúng ta bịt mắt trước những bước đi vũ bão của các dân tộc láng giềng. Đến khi tỉnh ngộ, sự tụt hậu quá rõ ràng, không còn cơ may rút ngắn khoảng cách.”.(4)
Vượt qua tính nhu nhược nhưng không vì thế mà hành động liều lĩnh. Tiếp xúc và làm việc với Định lâu ngày, bạn bè thấy anh phân biệt rõ ràng giữa sự can đảm và liều lĩnh, giữa cẩn thận và nhút nhát, giữa kết quả trước mắt và mục tiêu dài hạn, giữa kỳ vọng của đám đông và nhu cầu chiến lược. Nhiều người mong đợi anh xuống đường biểu tình Hoàng Sa, Trường Sa, có người cho là anh sợ hãi khi không tham gia. Anh không phân trần, chỉ im lặng để sau đó có những đóng góp tích cực trong vai trò phó chủ nhiệm đoàn luật sư của thành phố Hồ Chí Minh; một luật sư đoàn lớn nhất của đất nước. Trong khi dư luận trong đảng lẫn ngoài đảng, lên án ông Võ Văn Kiệt thì Lê Công Định viết “Những người Cộng Sản cấp tiến quy tụ chung quanh ông và tiếp bước ông chắc chắn sẽ là lực lượng không kém quan trọng thúc đẩy sự phát triển tiếp theo của đất nước. Di sản hòa giải và dân chủ của ông sẽ được họ thực thi và biến thành hiện thực, bởi lẽ chưa bao giờ lòng dân lại đồng thuận cho một sự thay đổi mạnh mẽ hơn lúc này, đặc biệt khi lòng người vẫn còn quyến luyến những chiến công hào hùng năm xưa” (5) vì anh nhận thức được vai trò của những người cộng sản cấp tiến trong công cuộc chung. Nhà cầm quyền đưa ra nhiều lý do bắt giam anh, nhưng một lý do lớn họ không thể đề cập đến là quan hệ và khả năng vận động của anh đối với hàng ngũ cộng sản cấp tiến trước vấn nạn bành trướng của Trung Quốc. Khi sự trấn áp dã man của công an đối với thanh niên, sinh viên, giáo dân, các nhà dân chủ leo thang, anh viết “Bạo lực chỉ chuốc lấy oán hận. Oán hận chồng chất sẽ tạo nên những cơn địa chấn cách mạng không lường trước, có thể làm sụp đổ bất kỳ vương triều nào, dù thoạt trông có vẻ vững chắc nhất… (6). Mỗi bài viết của anh đều có những chủ ý nhắm vào những đối tượng cần thiết, dọn đường ý thức cho kế hoạch tương lai, chuẩn bị cho những công việc anh sắp sửa làm. Anh có đức tính và khả năng của một chiến lược gia.
Là một luật sư, Định biết rõ hơn ai hết về hệ thống luật pháp hiện tại, về những quan tòa đảng viên cộng sản, về những bản án đã được viết sẵn, nhưng anh vẫn bào chữa cho các nhà dân chủ. Anh coi đó là nghĩa vụ tranh đấu cho công lý trong tiến trình xây dựng dân chủ. Anh biết trước có lúc anh đóng vai trò luật sư biện hộ cho lẽ phải nhưng sẽ có ngày anh khoác áo tù nhân của chế độ cũng vì lẽ phải. Nhiều người ngạc nhiên khi nghe tin Định bị bắt giam nhưng đối với Định và bạn bè thì đây là thực tế không thể tránh khỏi. Đã nhiều lần Định và anh em cùng chia sẻ về Mahatma Gandhi, Martin Luther King, Nelson Mandela, Aung San Suu Kyi và thường nói với nhau vào tù là một chặng đường phải qua của mỗi nhà cách mạng. Bạn bè cũng thường hỏi Định là bạn làm luật sư bào chữa cho anh Điếu Cày, cho Công Nhân, cho Đài rồi đến lúc bạn vào tù thì ai sẽ là người bào chữa cho bạn. Anh cười, nói thì tự mình bào chữa và anh nói tiếp rằng trước anh đã có những luật sư lương tâm, sau anh sẽ có nhiều luật sư lương tâm khác; công lý có thể bị chà đạp, lương tâm có thể bị trù dập nhưng công lý và lương tâm không bao giờ chết.
Ngày hôm nay, nhiều người cho là anh đã mất tất cả. Chỉ có anh, những người thân yêu và bạn bè cùng chí hướng với anh mới biết rõ là anh luôn có một thứ mà nhiều người đã mất hoặc không bao giờ có, một thứ mà cường quyền không thể cướp đoạt, lao tù không thể giam hãm. Đó là giấc mơ vươn ra biển lớn của anh dành cho đất nước, dân tộc này. Một người bạn thân của Định trong bài “Lê Công Định và Những Tiếng Hót của Loài Chim” đã viết “Ai hiểu được tiếng hót của loài chim cô đơn ấy đang muốn nói gì ? Nào ai có thể hiểu ngôn từ của chúng? Thế sao chúng vẫn cất tiếng hót? Bởi vì chuỗi thanh âm ấy của chúng là một bài ca!. Cho dù chúng ta có thể vẫn không hiểu nổi thông điệp chúng muốn chuyển tải, loài chim vẫn hót chỉ vì chúng có một bản nhạc dấy lên tự lòng không thể không cất lên”. Lê Công Định vẫn đang hót bài ca tự do trong chốn lao lung như nhiều tù nhân Việt Nam yêu nước khác. Những con chim vẫn tự do hót như tiếng hót ngày xa xưa của Phạm Hồng Thái, Nguyễn Thái Học, Cô Giang. Những tiếng hót ấy vẫn miệt mài theo năm tháng, dù cô đơn, dù lạnh lẽo, dù khốn cùng. Bởi vì, nếu không có những tiếng hót miệt mài ấy, lịch sử làm sao có được những thiên hùng ca bất diệt cho thế hệ mai sau.
Nhà cầm quyền đang chuẩn bị đưa Lê Công Định ra tòa xét xử. Lệnh lạc chạy hàng dọc từ Bắc Kinh xuống Hà Nội xuống Sài Gòn theo đúng hệ thống chỉ huy. Tội danh được nâng cấp từ “Tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” lên đến “Âm mưu lật đổ chính quyền Nhân Dân”. Tòa án của đảng sẽ hợp thức hóa bản án bằng con dấu made in China. Nhưng tự thâm tâm của mỗi cá nhân lãnh đạo đang cầm quyền, ai cũng ngầm biết rõ Lê Công Định là một người yêu nước !!!. Họ đều biết rõ số phận của những người như Điếu Cày, Nguyễn Xuân Nghĩa, Phạm Thanh Nghiên, Lê Công Định… đã được định đoạt trước đó bởi một chỉ thị bằng tiếng Hoa. Họ đều hiểu rõ hàm ý của câu văn Định từng viết “Trong lần đọc lại sử sách nước nhà năm nay, không hiểu vì sao tôi lại quan tâm nhiều đến các nhân vật “thân bại danh liệt” như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống và Hoàng Cao Khải, rồi tự hỏi không biết 30 năm nữa, nếu còn sống, tôi sẽ biết thêm những cái tên nào tương tự như vậy trong lịch sử hiện đại của dân tộc…” (7) . Họ cũng biết trong tương lai sẽ có một phiên tòa lịch sử xảy ra, nhưng họ vẫn ngầm biết rằng những tội nhân ấy sẽ là những người lãnh đạo một ngày thay thế họ, như nhiều người lãnh đạo trước họ đã từng nghĩ thế. Mang cùng não trạng này bởi vì họ không bao giờ đọc sử. Những gì họ đọc vốn chỉ là những bài viết bóp méo của một hệ thống toàn trị. Mai sau, con cháu họ sẽ được đọc những trang sử thơm trong đó nhắc đến tên người thanh niên Lê Công Định – người tù yêu nước hôm nay. Con cháu của họ cũng sẽ dừng lại ở những trang sử hoen ố trong đó có những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, Hoàng Cao Khải – VÀ tên tuổi những kẻ thống trị hiện thời. Đó là quy luật và tính trung thực tất yếu của dòng lịch sử dân tộc.
Trần Giang V
(1) Lê Công Định, Vươn ra biển lớn: Tầm vóc thuyền trưởng, tầm vóc dân tộc
(2) Lê Công Định, Vươn ra biển lớn: Tầm vóc thuyền trưởng, tầm vóc dân tộc
(3) Lê Công Định, Một thế hệ dấn thân
(4) Lê Công Định, Trả lại hào khí Diên Hồng
(5) Lê Công Định, Thủ lĩnh phe cộng sản cấp tiến
(6) Lê Công Định, Bài học Miến Điện
(7) Lê Công Định, Đọc sử để nhìn nhận hôm nayân
Thursday, December 24, 2009
Hiện đại hóa quân đội không đơn giản
Trân Văn, phóng viên FRA
2009-12-23
Việt Nam đang tổ chức kỷ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2009). Vào dịp này, vấn đề hiện hóa quân đội Việt Nam đã trở thành một chủ đề được cả dư luận trong và ngoài nước quan tâm.
Photo courtesy Wikipedia
Chiến đấu cơ Su-30MK2 và tàu ngầm "Kilo" 636 của Nga.
Không thể không đầu tư cho quốc phòng
Tại Việt Nam, hiện đại hóa quân đội là vấn đề đã được đặt ra từ hàng chục năm nay song vấn đề này chỉ xuất hiện như một đề nghị và ngừng ở đó. Những tin tức liên quan đến việc hiện đại hóa quân đội không được công khai hóa.
Trên thực tế có nhiều biểu hiện cho thấy năng lực của cả không quân lẫn hải quân Việt Nam đều rất yếu.
Trong nhiều năm qua, năm nào cũng có vài vụ tai nạn xảy ra với máy bay quân sự, khi phi công Việt Nam đang tập luyện. Theo báo chí Việt Nam, riêng trong năm nay, ít nhất đã có hai vụ tai nạn liên quan đến máy bay quân sự.
Vụ thứ nhất xảy ra hôm 9 tháng 6.
Hôm đó, trong khi đang thực hiện bài bay huấn luyện, một chiếc SU-22 đã lao xuống xã Cẩm Phú, huyện Cẩm Thủy, cách thành phố Thanh Hóa khoảng 60 cây số khiến một đại úy phi công thiệt mạng. Vụ thứ hai diễn ra hồi tháng trước. Ngày 22 tháng 11, trong một đợt huấn luyện, một chiếc MIG-21 đã lao xuống khu vực phường Yên Ninh, thành phố Yên Bái khiến một thượng tá là Trung đoàn trưởng Trung đoàn Không quân 31 và một thượng úy cùng tử nạn.
Đối với hải quân, tuy Việt Nam có khoảng 3.000 cây số bờ biển song giới nghiên cứu quốc phòng cho biết, tàu chiến Việt Nam vừa thiếu, vừa cũ kỹ. Đây cũng là lý do khiến nhiều ngư dân cũng như thân nhân của họ cùng than, như vợ của thuyền trưởng một tàu đánh cá, ngụ ở Đà Nẵng: “Ở ngoài biển phần ai nấy biết chứ có ai bảo vệ mô. Bảo vệ là hồi bão tố, biên phòng ở trong bờ điện ra nhắc chừng, bảo là đài báo bão, bảo phải cập bến thì họ kêu gọi mình vô bờ thôi chứ ngoài đó làm chi có ai bảo vệ. Làm ăn ngoài biển mạnh anh mô lo anh nấy. Lo làm ăn thế thôi chứ không có ai bảo vệ hết!”
Đối với hải quân, tuy Việt Nam có khoảng 3.000 cây số bờ biển song giới nghiên cứu quốc phòng cho biết, tàu chiến Việt Nam vừa thiếu, vừa cũ kỹ.
Mãi đến gần đây, hiện đại hóa quân đội nói chung và hiện đại hóa hải quân nói riêng mới được Quốc hội, các viên chức lãnh đạo nhà nước, chính quyền, cũng như quân đội loan báo rộng rãi. Đặc biệt là trong một vài tuần qua, Việt Nam liên tục chứng minh mình đang nỗ lực biến mong muốn hiện đại hoá quân đội thành hiện thực.
Mua đủ thứ, ở khắp nơi
Hồi giữa tháng này, ông Nguyễn Tấn Dũng-Thủ tướng Việt Nam, đến Nga rồi xác nhận với báo giới Nga rằng Việt Nam đã ký các hợp đồng mua tàu ngầm, máy bay và các trang thiết bị quốc phòng khác của Nga. Báo chí Nga tiết lộ thêm, Nga sẽ chế tạo cho Việt Nam 6 tàu ngầm hạng Kilo, sẽ giao cho Việt Nam 8 chiến đấu cơ loại SU-30MK2 và Việt Nam dự định mua thêm 12 chiến đấu cơ loại này, cùng với một lượng lớn trực thăng MI-17,...
Đúng thời điểm đó, truyền thông Nga loan báo thêm, một xưởng đóng tàu ở Tatarstan tiết lộ vừa hoàn tất việc đóng một tuần dương hạm loại Gepart-3.9 cho Việt Nam và đang thực hiện tuần dương hạm thứ hai.
Cũng vào giữa tháng 12, tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam đến Hoa Kỳ. Tướng Thanh cho biết ông đã đề nghị Hoa Kỳ dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Sau đó, Hoa Kỳ loan báo đang cân nhắc việc bán cho Việt Nam các phương tiện quân sự không sát thương như hệ thống radar hay máy bay tuần tra. Trong tương lai, có thể Hoa Kỳ sẽ hỗ trợ Việt Nam rà gỡ bom mìn, tham gia các lĩnh vực gìn giữ hoà bình, tìm kiếm cứu nạn, hỗ trợ nhân đạo, cứu trợ thiên tai.
Ngay sau khi rời Hoa Kỳ, tướng Phùng Quang Thanh tới Pháp, chính thức bày tỏ mong muốn mua từ Pháp các loại máy bay vận tải và trực thăng, đề nghị hỗ trợ huấn luyện quân y, hợp tác quốc phòng song phương.
Đó là chưa kể, ở thời điểm giữa tháng 12 còn có sự kiện tướng Nguyễn Huy Hiệu-Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam, đi thăm Hàn Quốc để phát triển quan hệ đối tác chiến lược. Tại Hàn Quốc, tướng Hiệu đã đến thăm một tập đoàn đóng tàu, một tập đoàn thiết bị quốc phòng, chuyên sản xuất các hệ thống điện tử chính xác cho hỏa tiễn, radar,...
Hiện đại hóa không đơn giản
Tuy những hoạt động ngoại giao liên quan đến việc hiện đại hóa quân đội diễn ra trong vài tuần qua, gieo hy vọng cho nhiều người Việt ở trong nước về viễn cảnh năng lực quốc phòng của Việt Nam sẽ tốt hơn trước, song hình như những hoạt động đó đang gây lo ngại cho một số quốc gia ở khu vực Đông Nam Á.
Cách nay vài ngày, tờ Bangkok Post của Thái Lan cho biết, các quốc gia ở khu vực này đang theo dõi kế hoạch hiện đại hóa quân đội của Việt Nam một cách chặt chẽ, bởi điều đó sẽ mang lại “các hậu quả khôn lường, phần lớn không có gì tích cực”. Bangkok Post khuyên Việt Nam nên suy nghĩ lại về kế hoạch mà tờ báo này cho là “tái khởi động cuộc chạy đua vũ trang ở khu vực ASEAN”. Thậm chí Bangkok Post còn khuyến cáo Tổng thư ký đương nhiệm của ASEAN nên trực tiếp thảo luận với Việt Nam về việc tăng cường vũ trang nghiêm trọng đó.
Thế còn các chuyên gia quốc tế đánh giá kế hoạch hiện đại hóa quân đội của Việt Nam thế nào? Trả lời Ban Việt ngữ Đài Á châu Tự do, ông Carl Thayer, giáo sư Học viện Quốc phòng Hoàng gia Úc, chuyên nghiên cứu về Việt Nam, nhận định: “ Kể từ sau khi Liên bang Xô viết sụp đổ hồi năm 1991, quân đội Việt Nam đã có sự suy yếu đáng kể vì họ không thể tự bảo dưỡng những loại vũ khí và thiết bị quân sự trị giá hàng tỷ đô la của Liên Xô. Đây là lý do họ phải thay đổi.”
Các quốc gia ở khu vực này đang theo dõi kế hoạch hiện đại hóa quân đội của Việt Nam một cách chặt chẽ, bởi điều đó sẽ mang lại “các hậu quả khôn lường, phần lớn không có gì tích cực”.
Bangkok Post
Ông Ernest Bower, Giám đốc Chương trình Đông Nam Á của Trung tâm Nghiên cứu chiến lược và Quốc tế của Hoa Kỳ thì cho rằng: “Việc quân đội Việt Nam hiện đại hóa là nhằm duy trì khả năng để bảo vệ quyền lợi của mình. Giúp họ ngang tầm với các quốc gia khác trong khu vực Đông Nam Á và châu Á nói chung, bao gồm cả Trung Quốc.”
Tuy nhiên, cả ông Carl Thayer và ông Ernest Bower cùng tin rằng kế hoạch hiện đại hóa quân đội của Việt Nam có khá nhiều rủi ro mà rủi ro đầu tiên là chi phí quá lớn. Ngoài chi phí để mua, còn phải có tiền để chi cho huấn luyện và đầu tư hạ tầng phục vụ việc sử dụng chúng. Rủi ro thứ hai là khi mua nhiều loại vũ khí, thiết bị quân sự khác nhau của nhiều quốc gia, cả việc bảo dưỡng lẫn phối hợp sử dụng sẽ hết sức phức tạp, tốn kém. Chưa kể Việt Nam có thể sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của một cuộc chạy đua vũ trang trong khu vực.
Ông Bower dự đoán: “Tôi nghĩ thách thức mà các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á đối mặt là giữ cho quân đội của họ hiện đại nhưng nó đắt đỏ. Đó là một thách thức về tài chính. Tiếp đến là việc giữ cân bằng với Trung Quốc và các quốc gia khác trong khu vực, nên các quốc gia không chỉ hiện đại hóa mà còn sẽ có những hợp tác chặt chẽ hơn về quân sự. Chúng ta sẽ nhìn thấy điều này qua cuộc họp bộ trưởng quốc phòng được tổ chức ở Hà Nội vào năm tới.”
Mới đây, trong diễn văn đọc vào sáng 21 tháng 12, tại lễ kỷ niệm 65 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam và 20 năm Ngày hội Quốc phòng toàn dân, ông Nguyễn Minh Triết-Chủ tịch Nhà nước Việt Nam, tiếp tục yêu cầu quân đội phải nhanh chóng phát triển công nghiệp quốc phòng, nâng cấp cơ sở vật chất, thiết bị kỹ thuật.
Tuy nhiên cho đến nay, giải thích về nhu cầu hiện đại hóa quân đội, cả giới lãnh đạo chính quyền cũng như quân đội chỉ nhấn mạnh mục tiêu chính yếu, đó là “làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động diễn biến hòa bình, bạo loạn lật đổ của các thế lực thù địch chống phá cách mạng nước ta”.