Translate

Wednesday, November 12, 2008

Sức mạnh của dân chủ

Ở các nước tự do, người dân được làm chủ vận mệnh của mình. Đây cũng là động lực chính để đất nước phát triển. Trái ngược với những đất nước dân chủ, chế độ Cộng Sản bó buộc người dân vào một khuôn mẫu định sẵn. Tất cả phải đươc sự lèo lái của Đảng, nếu đi chệch hướng sẽ bị chụp mũ và chắc chắn là bị ở tù. Ngoài ra, sự thay đổi cũng tối cần thiết. Nước Mỹ luôn thay đổi là minh chứng hùng hồn cho ta thấy tại sao bây giờ dù kinh tế suy thóai, Hoa Kỳ vẫn là cường quốc hàng đầu trên thế giới.

Tuesday, November 11, 2008

Chuyện phiếm

Câu lạc bộ nhà báo tự do ở trong nước có bài báo Nhà Bác Hồ cháy: điềm dữ hay điềm lành của nhà báo Văn Đạt là một câu chuyện khá thú vị. Đọc xong bài báo, chúng ta thấy rằng ở trong nước vẫn còn nhiều nhà báo quả cảm, dám đương đầu với cường quyền.

Cậu chuyện đi trễ.

Người Việt chúng ta thường nổi tiếng "đi trễ" (giờ cao su?).Tại sao người Việt chúng ta đi trễ là một phiếm luận văn hóa, lịch sử đáng để chúng ta suy ngẫm

ở factory coffee nhắc Qua Sông Mùa Mận Chín

cũng mấy mươi năm từ khi “qua sông mùa mận chín”
ngồi quán có đứa nhắc về, tháng năm, xỉn lại chưa
không phải thuốc đâu mà củi nan mồi lửa
em cho thuở nào
để chợt vang vang nụ cười nơi quán nọ tháng năm
nhớ lại thời đánh đấm
thuở qua sông mùa mận chín xa xăm./.
NNA
12 tháng 5, 2008

Saturday, November 8, 2008

Hà Nội sau cơn bão dữ


Hà nội sau cơn bão dữ, vẫn còn những cảnh vượt ngập bi hài. Điều đáng buồn là chủ tịch của thành phố Hà Nội kêu gọi người dân hãy "cố gắng tự khắc phục" thật đáng buồn thay!

Utah

có một ngày lên Utah ngó đá

của chốn xa, Rocky Mountain xa

ai đâu biết như trời xanh thấp quá

mây thật gần đời như ngát bao la

ta xin việc, chuyện này như lẻ tẻ

phỏng vấn xong kéo hơi thuốc nhìn trời

tuyết trên núi nhưng đời tươi vui mới

như ta cười chào vội đó xa xôi


lên Utah là như lên trên núi

luyên võ công chờ cất buớc xa người

suy nghĩ tới ta hồi luôn job mới

không quên người, bỏ mẹ việc, về xuôi

Utah đó trong thời ta lui tới

áo cơm ơi ngươi làm núi sao bằng

kéo ta khựng ở và đi lúng túng

bởi núi rừng sừng sững ước mơ lăn


29 tháng 8, 08

nna

Friday, November 7, 2008

Phải chăng 2

Mến tặng "Sư Phụ"

Phải chăng em là mùa xuân tuyệt đỉnh,

Làm cho anh ngơ ngẩn, ngẩn ngơ

Đôi mắt biếc là trời thơ lồng lộng

Đôi môi hé cười là tiếng nhạc reo vui


Ở bên em thời gian như ngừng lại

Tiếng tơ lòng như thoáng vọng tình anh.

Không gian ấy pha sương mờ hư ảo

Phải chăng em mang đến bóng thiên đường ?

PHP

11/07/08

Hạnh phúc


Chúng ta sống ở Hoa Kỳ, đã là công dân của United States of America, cứ đến mùa bầu cử là chúng ta đi bầu, xem đó là điều tự nhiên. Nhưng mà có những xứ sở độc tài, vấn đề này là niềm mơ ước không bao giờ được thực hiện. Hạnh phúc là bầu cử đối với người dân của những xứ sở độc tài là thiên đường hoang tưởng. Cho nên những gì rất là bình thường ở xứ sở tự do lại là niềm hạnh phúc to lớn ở những xứ sở độc tài mọi rợ như Việt Nam, Trung Cộng, Cu Ba, Bắc Hàn và Miến Điện.

Thursday, November 6, 2008

Việt Nam Suối Nguồn Văn Minh Phương Đông


Lâu nay, những sách lịch sử của Trung Hoa (ngay cả những sách sử của Việt Nam) đều cho rằng Trung Hoa là cái nôi văn hoá của phương Đông. Gần đây, nhà báo Du Miên với những chứng cớ tương đối chính xác đã viết tác phẩm "Việt Nam suối nguồn văn minh phương Đông" là cuốn sách biên khảo rất công phu. Tất cả những gia đình Việt Nam nên có cuốn sách này trong tủ sách gia đình để sau nàu lưu truyền cho con cháu về lòng tự hào dân tộc: Việt Nam là một cái nôi của văn hóa phương Đông.

Hãy nhớ vote McCain

Hãy Nhớ Vote McCain!

Kính xin như nén hương lòng dâng hương linh em tôi là Nguyễn Quang Trung
vừa tạ thế ngày 19 tháng 9 năm 2008.

Khi biết mình không còn bao lâu nữa
Phải từ bỏ trần gian để về cõi vĩnh hằng
Em trai tôi đã nhắn nhủ ân cần:
“Anh hãy vote ông McCain anh nhé!”

Chắc chắn rồi em! Chắc chắn là anh sẽ
Vote cho McCain! chớ chẳng lẽ Obama ?
Người Việt mình khó thể quên quá khứ hôm qua
Oán có thể bỏ nhưng ân thì phải trả

Quá khứ đó quê hương mình tơi tả
Dưới gông cùm dưới xiềng xích Mác Lê
Dưới mọi đau thương khốn khổ trăm bề
Dưới đày đọa dập vùi trong bàn tay quỷ đỏ

Hơn ba mươi năm triệu triệu đời tan vỡ
Mất nước – Lưu vong – Chẳng lối quay về!
Lá Cờ Đỏ Sao Vàng vay nợ máu ê chề
Tà thuyết Cộng sản dìm non sông trong vũng lầy Mác Mao tăm tối

May mắn thay đất Mỹ trời Tây cho ta thêm cơ hội
Thoát cảnh tù lao – Thoát đời súc vật – Được tiếp tục làm người
Được tự do vạch trần những tội ác ngập trời
Của lũ vô thần mang mặt nạ “giai cấp công nông” mị dân mị nước
Lũ bán nước buôn dân chuyên làm điều bạo ngược
Lũ khát máu hung tàn thâm độc nhất nhân gian
Chúng đày đọa nhân dân cùng tận cảnh bần hàn
Chúng tàn phá giang san làm điêu linh xã tắc
Bọn đồ tể này tráo trở, lọc lừa, gian hùng, muôn mặt
Mọi thủ đoạn đều là phương tiện biện minh cho cứu cánh đê hèn
Đất nước cuộc đời chùng chập đêm đen
Chính bởi lũ Tam vô: Vô thần – Vô gia đình – Vô tổ quốc

Nay quê hương thứ hai xuất hiện Obama nhiều vòi như bạch tuột
Vòi gian hùng, vòi khủng bố, vòi chủ nghĩa Xã hội Mác xít u mê
Chằng chịt bao quanh bởi một đám cuồng tín chống Mỹ bộn bề:
Ayers, Wright, Khadili, ACORN, Rezko, New Socialist Party…
…..ôi thôi nhiều không kể xiết!

Kinh nghiệm máu xương anh em mình đã biết
Tin đám này thì đời tất tối đen
Tin đám này sẽ như lái xe trên xa lộ không đèn
Không chết thảm thiết cũng thân tàn ma dại

Chuyện em lo chính là điều anh ái ngại
Rất nhiều người sẽ đi lầm vào vết xe đổ hôm qua
Thiếu suy nghĩ một giây gây hại đến muôn nhà
Sẽ đưa đất nước này vào một trang sử tối

Đã biết mà lặng thinh chính mình có tội
Tội âm thầm đồng lõa với tội phạm sát nhân
Em yên tâm anh sẽ chẳng ngại ngần
Sẽ Vote cho McCain, Defeat Obama như lời em trăn trối

Đêm nay nhớ em yêu anh âm thầm viết vội
Những vần thơ này như nén hương lòng anh gởi hương linh em
Thế giới bên kia em có về xem
Ngày 4 tháng 11 năm 2008 sẽ là ngày McCain thắng cử!

Từ Đà Thành
(ngày 2 tháng 11 năm 2008
)





Wednesday, November 5, 2008

Thù này quyết phải trả cho xong

Kiếm sĩ ơi ! Hãy mài thanh gươm sắc
Nhảy lên yên thúc ngựa phi nhanh
Vung tay kiếm tung hoành ngang dọc
Cứu giúp lê dân đang cay đắng trăm bề

Đây đâu phải lúc ngồi dưới trăng uống rượu
Vận nước đang hồi nguy biến, ngửa nghiêng
Kẻ nội thù đang xẻ đất nước của cha ông
Đem dâng cho quân ngoại thù phương Bắc

Giờ là lúc sơn hà đang nguy biến
Hưng Đạo Vương, Lê Lợi, Quang Trung đang hối thúc chúng ta
Bạch Đằng Giang, Ải Chi Lăng, Gò Đống Da mãi mãi là mồ chôn quân cướp nước
Hận thù này quyết phải trả cho xong.

PHP
11/05/08

Đáng khâm phục


Ông John McCain mặc dầu thất cử, nhưng ông đã đọc bài diễn văn"
rất đáng nể phục. Điều này đã nói lên tinh thần yêu nước cao độ của vị Thượng Nghị Sĩ tiểu bang Arizona. Nói chung , sau các cuộc bầu cử Tổng Thống tại Hoa Kỳ, dù trước đó đã tranh cãi nhau kịch liệt, nhưng sau khi có kết quả chung cuộc, người ứng cử viên thất cử nào cũng có lời chúc mừng người đắc cử và co lời hứa hợp tác chặt chẽ cùng vị tân Tổng thống. Đây có phải là "nét đẹp" duy nhất mà chỉ ở Hoa Kỳ mới có?

Tuesday, November 4, 2008

Màu đỏ và màu xanh.


Màu đỏ tượng trưng cho Ông John McCain, màu xanh tượng trưng cho Ông Barack Obama. Nhìn lên bản đồ, màu xanh đang lấn dần màu đỏ.
Tự nhiên thấy buồn vì mình luôn ủng hộ Đảng Cộng Hòa. Một blogger thân hữu ví "change" như là "chán". Quả thật bây giờ mới thật là chán!

Nhìn thấy mà buồn.

Đọc bài báo "Phụ nữ Việt tiếp tục xếp hàng cho đàn ông Nam Hàn lựa chọn", tôi thấy buồn quá. Đã biết bao nhiêu lần rồi mà những người phụ nữ trong nước không hiểu rõ hay là sao? Sang Nam Hàn hay là sang Đài Loan cũng chỉ làm tôi mọi, chắc là những người phụ nữ này vẫn biết, nhưng họ vì hoàn cảnh gia đình, muốn kiếm tiền giúp đỡ gia đình nên đành nhắm mắt, mặc cho số phận đưa đẩy. Biết bao giờ những thảm trạng này mới chấm dứt? Nghĩ tới chỉ thêm buồn!

Utah tuyết trông mây đầu núi


MP &LHTC

đây Utah tuyết trông mây đầu núi
như bạn ta trông cố xứ vui buồn
ngàn dặm xuống đón con rồi trở ngược
ngàn dặm lên lại thanh thản trời xanh
dù đã xếp mà như xưa tung cánh

đây Utah ba mươi năm tình gánh
một đầu con một đầu vợ lên non
tỉnh bơ tiếp, cười như thời mới biết
Trưng Vương [nào là] khung cửa [xanh] thu
[vì khung cửa mùa thu buồn muốn chết]

đây Utah cuối tuần nay còn kịp
mở rượu nghe cụng một cái đôi miền
rồi hát tiếp "đi...theo em xuống núi"

nna

Sunday, November 2, 2008

Ao ước.


Hôm nay sực nhớ tới bài thơ "Ao ước" của nhà thơ Tế Hanh.

Anh là kẻ say mê nhưng nhút nhát
Không hiểu giùm em lại nỡ cho anh
Là không yêu, là một kẻ vô tình
Anh tức quá đem lòng ao ước tệ

Nếu em chết chắc là anh có thể
Tỏ nỗi tình lặng lẽ quá sâu thâm
Anh tìm nơi em nghỉ giấc ngàn năm
Ngồi điên dại sầu như cây liễu rủ

Anh không uống, không ăn, không ngủ
Anh khóc than, than khóc đến bao giờ
Nước mắt anh lầy lội cả nấm mồ
Nhỏ từng giọt xuống thân em lạnh lẽo

Rồi anh chết, chết sầu, chết héo
Linh hồn anh thất thểu dõi hồn em
Và ở đâu đây bên cõi đời đêm
Chắc em chẳng nghi ngờ tình anh nữa

Tế Hanh

Phải chăng



Phải chăng mùa thu là mùa héo úa
Khi có ngày cách mạng tháng tám mùa thu
Ngày mà nhân dân phải sống kiếp sống lầm than
Ngày mà đất nước bị lũ "người vượn" làm điêu linh thống khổ

Phải chăng sau đông tàn thì xuân đến
Phải chăng sau đêm tối phải ló dạng ánh bình minh
Phải chăng muốn đất nước được phồn vinh
Lũ Cộng nô phải chìm xuống mười tầng sâu địa ngục.

PHP
11/01/08

Saturday, November 1, 2008

Ngày một tháng mười một


Hôm nay là ngày một tháng mười một. Cũng ngày này, vào năm 1963, nền Đệ Nhất Cộng Hòa bị sụp đổ, Tổng Thống Ngô Đình Diệm cùng bào đệ là Ông Ngô Đình Nhu đã bị cái gọi là "Hội đồng quân nhân cách mạng" giết một cách đau đớn. Nhớ lại ngày ấy, tuy rằng mình chỉ mới có 7 tuổi nhưng đã hằn sâu vào ký ức với những biến động tiếp theo. Phật Giáo hầu như làm mưa làm gió tại Đà Nẵng. Nhất là vào năm 1964, ngày nào cắp sách đến trường cũng nghe thông báo nghỉ học vì toàn thành phố "đình công bãi thị". Tuổi nhỏ nghe được nghỉ học thì vui, nhưng đến khi trưởng thành, suy nghĩ lại thì thấy buồn, bởi vì sau ngày 1-11-1963, tình hình miền Nam càng ngày càng xấu đi. Việt Cộng hầu như hoạt động công khai để đến năm 1975 thì Việt Nam Cộng Hòa đã không còn nữa, chỉ còn lại trong tâm khảm của những người Việt còn nặng lòng yêu nước khi nhìn thấy đất nước bị một lũ người "đười ươi" ngu xuẩn tàn phá.
Nghĩ lại chỉ thấy thêm đau lòng và buồn !

Friday, October 31, 2008

Rồi có một lúc



Rồi có một lúc ta nhìn lại chính ta
Phải chăng ta sinh lầm thế kỷ?
Hay ta lầm lạc giữa chốn bụi trần
Để lòng ta vương mang nhiều cay đắng

Ta cảm thấy lòng mình như chùng lại
Bao đau buồn như chực muốn trào ra
Phải chăng đời chỉ là niềm khổ ải?
Phủ xuống trần gian bao nỗi muộn phiền

Nhìn về quá khứ chỉ là niềm đau làm lòng ta tê tái
Nhìn về tương lai là khoảng trống mông lung
Đã mang làm kiếp con người
Thôi đành chịu vậy, trông vời niềm đau

PHP
10/31/08

Thursday, October 30, 2008

Ta chỉ mong có một ngày



Ta ngồi đây nhớ về quê cũ
Nhớ Đà Nẵng thương yêu với những con đường
Nhớ những hàng cây che mát rượi bước chân ta
Nhớ những bạn bè thân quen bao nhiêu năm chưa gặp lại

Ôi nhớ lắm! Nhớ nhiều khôn xiết kể
Biết bao nhiêu những kỷ niệm buồn vui
Từ thuở ấu thơ cho đến lúc trưởng thành
Đã in đậm trong ta không thể nào phai nhạt

Nhưng nhớ nhất những tháng ngày sau cơn binh lửa
Giặc kéo về gây tang tóc đau thương
Bao nhiêu gia đình phải tan cửa nát nhà
Vộ xa chồng, cha xa con trong ngút ngàn cay đắng

Biết bao nhiêu gia đình phải rời xa thành phố
Để lên vùng Kinh Tế Mới khai hoang
Rừng thiêng nước độc với muỗi, vắt và sên
Nói sao cho hết những trường thiên thống khổ

Chúng còn dùng chính sách cướp của những gia đình giàu có
Làm biết bao người phải lâm cảnh trắng tay
Tội ác của chúng chất chồng cao như núi
Sách vở nào có thể ghi hết những tai ương

Ta chỉ mong có một ngày mai tươi sáng
Là ngày giặc thù phải đền trả nợ trước nhân dân
Là ngày lá cờ vàng ba sọc đỏ thân yêu
Sẽ phất phới tung bay trên mọi nẻo đường quê hương đất nước.

PHP
10/29/08