Translate

Tuesday, January 25, 2011

Lê Minh Khôi: Những Nhà “Lão Thành Cách Mạng” hay “Thủ Phạm Của Mọi Tội Ác”

Theo NguoiViet Boston

cachmang

Đất nước ta còn tồn tại hay sẽ trở thành một quận huyện của Trung Cộng? Câu hỏi đặt ra buộc chính chúng ta phải trả lời chứ không phải một ai khác. Trung Cộng thì đang bành trướng mộng bá quyền còn Đảng Cộng Sản Việt Nam đã lộ nguyên hình là một đảng cướp và những người cầm đầu chế độ tại Hà Nội thì chỉ biết hống hách với người dân trong nước nhưng lại vô cùng hèn nhát khiếp nhược trước ngoại bang.

Thật ra không đợi đến ngày hôm nay mà chỉ một vài năm sau biến cố 1975, trên các luồng thông tin người ta đã thấy phơi bầy mỗi ngày một rõ ràng những nghịch lý, những tội ác, những bất công, những thủ đoạn tàn độc, những trò xảo trá lường gạt bỉ ổi của cái gọi là Nhà Nước Xã Hội Chủ Nghĩa. Trước đây người ta đổ lỗi cho chiến tranh vì không thể bao biện và kiểm soát nổi nhưng bây giờ hòa bình đã gần bốn chục năm rồi thì đổ lỗi cho ai đây?

Chưa nói tới những tuyên cáo, những bài viết của những người không chấp nhận chế độ và của những tổ chức hay đảng phái chống đối, vì có thể bị gán ghép là bôi nhọ hay suy diễn một chiều. Ở đây, trong một phạm vi ngắn gọn, chúng ta chỉ cần lướt qua tư duy của chính những người trong cuộc. Những người này cứ tạm gọi là những nhà “lão thành cách mạng” vì họ đã “phục vụ cách mạng” gần hết cuộc đời. Họ thuộc lớp người tiên khởi nồng cốt của chế độ, là công thần của chế độ, và nhất là đã hoặc đang nắm giữ những chức vụ đầu não quan trọng, cho nên họ biết rất rõ mặt thật và việc làm của chế độ.

Họ đã nói và viết những gì?

- Nguyễn Hộ người có 55 tuổi đảng, Chủ Tịch Đoàn Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương, thủ lãnh của Nhóm Truyền Thống Kháng Chiến, viết trong tập hồi ký Quan Điểm Và Cuộc Sống: Ngày 21/3/1990 tôi rời khỏi Saigòn cũng là ngày tôi rời khỏi Đảng CSVN. Tôi làm cách mạng đã 56 năm, gia đình tôi có 2 liệt sĩ, Nguyễn Văn Đào, anh ruột, Đại Tá QĐNDVN, hy sinh ngày 9/1/1966 tại Củ Chi, và vợ tôi Trần Thị Thiệt bị bắt và chết tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài gòn vào tết Mậu Thân 1968, nhưng phải thú nhận rằng tôi đã chọn sai lý tưởng: Cộng Sản Chủ Nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng ấy nhân dân Việt Nam đã chịu hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẵng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sĩ nhục (nguồn: Wikipedia) “.

- Ông Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội, nguyên Đại Sứ Cộng Sản Hà Nội tại Liên Sô, ghi lại tính tàn độc và lưu manh của Đảng Cộng Sản trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956: Giết oan hàng trăm ngàn người, đầy ải hàng triệu người, làm cho đạo lý suy đồi luân thường đảo ngược. Tại cuộc mít tinh tối 29.10.1956, ông Võ Nguyên Giáp chỉ cho biết con số 12 nghìn cán bộ và đảng viên đã được trả tự do mà thôi! Con số đó đúng hay không, ai mà biết được! Tóm lại, những con số về người bị thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác định được. Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời. Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại (Nguyễn Minh Cần, Xin Đừng Quên Bài Học Cải Cách Ruộng Đất Nửa Thế Kỷ Trước)

- Trung Tướng Trần Độ, Cựu Phó Chủ Tịch Quốc Hội, viết: Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã. Nhưng lại xây dựng nên một xã hội nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, một chế độ độc đảng và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là trong chế độ cũ…” Và trong một lần nói chuyện, khi được hỏi về chế độ lao tù, ông nói “Nếu nhà tù Pháp thời xưa mà giống nhà tù cộng sản bây giờ thì chúng tôi chết lâu rồi, làm gì còn có người vượt ngục. Cuối cùng, để biện minh cho những đóng góp của mình vào chế độ, ông Trần Độ làm bốn câu thơ

Những mơ xoá ác ở trên đời,

Ta phó thân ta với đất trời

Ác xoá đi, thay bằng cực thiện

Tháng ngày biến hoá, ác luân hồi. (Nguồn: Trần Độ- Nhật Ký Rồng Rắn)

- Ông Hoàng Minh Chính gia nhập đảng từ năm 1939, Phó Viện Trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc kiêm Viện Trưởng Viện Triết học Mác-Lênin trong một bài phát biểu đã than thở rằng “Người dân dưới chế độ cộng sản đã bị áp bức tệ hại hơn cả thời còn mồ ma thực dân đế quốc. Ngay cả thời kỳ nô lệ, người dân ai muốn ra báo cũng chỉ cần nộp một giấy xin phép và bản lưu chiểu. Điển hình là cụ Huỳnh Thúc Kháng bị thực dân Pháp xử 13 năm tù về tội chống Pháp và bị đầy ra Côn Đảo từ năm 1908 đến năm 1921 mới được trả tự do. Khi mãn hạn tù cụ được thả về Huế, tại đây, cụ đắc cử dân biểu năm 1926, rồi được cử làm Viện trưởng Viện Dân Biểu Trung Kỳ và đứng ra xuất bản tờ báo Tiếng Dân. Một người bị tù vì tội chống thực dân còn được thực dân cho ra báo trong khi đó một người từng nắm giữ chức Phó Chủ Tịch Quốc Hội của chế độ mà xin phép ra một tờ báo cũng không được. (nguồn: Wikipedia)

Cũng nên biết rằng năm 1946 cụ Huỳnh Thúc Kháng đã giữ chức Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ trong Nội Các Chính Phủ Liên Hiệp và giữ chức Quyền Chủ Tịch Nước trong khi Hồ Chí Minh đi Pháp tham dự Hội Nghị Fontainebleau. Như vậy không thể gán ghép cụ Huỳnh là Việt Gian hay nói cụ Huỳnh vì thỏa hiệp với Pháp nên đã được Pháp cho ra báo

- Ông Trần Lâm sinh năm1925 vào đảng năm 1947, Vụ phó Ủy Ban Kế Hoạch Nhà nước, thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, đã viết trong bài “Những dòng suy nghĩ từ Đại hội đến Quốc hội” số tháng 9/2007: Đảng thì luôn nói Quốc hội là của dân, do dân, vì dân. Người hiểu biết trong dân thì coi Quốc hội là bù nhìn. Đảng và Nhà nước tổ chức bầu cử, biết đây là kiểu dàn dựng, nhưng cứ làm.

- Ông Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc Hội CSVN, trả lời phỏng vấn của báo Thanh Niên:

“Cơ chế hiện nay tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của của nhà nước… Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là tiền dù số tiền bị mất lên đến hằng trăm tỷ, mà cái lớn nhất bị mất là đạo đức. Chúng ta hiện sống trong một xã hội mà chúng ta phải nói dối với nhau để sống. Nói dối hằng ngày trở thành thói quen, rồi thói quen đó lặp lại nhiều lần thành đạo đức, mà cái đạo đức đó rất mất đạo đức”.

- Nguyễn Khải, nhà văn mang quân hàm Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn CS, đã viết trong “Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất”: “Ngôn từ là mặt yếu nhất trong các lãnh vực thượng tầng cấu trúc tại các nước xã hội chủ nghĩa, vì lãnh đạo các nước đó dùng ngôn từ để che đậy … Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ . Người dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo”.

- Ông Nguyễn Văn Trấn, con hùm xám Chợ Đệm Mỹ Tho, Phụ Tá Bí Thư Đảng Ủy Nam Bộ (1944), Chỉ Huy Trưởng Kiêm Bí Thư Quân Ủy Quân Khu 9 (1947), Chủ Nhiệm Văn Phòng Phó Thủ Tướng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Thống Nhất Toàn Quốc (1962-1974). thì nói huỵch tẹt theo lối nói Miền Nam: Tội ác của chế độ này, từ 40 năm nay, thật nói không hết. (Viết Cho Mẹ và Quốc Hội trang 345, nhà xuất bản Văn Nghệ, 1995)

- Ông Nguyễn Văn An, cựu ủy viên Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng và là chủ tịch Quốc Hội từ 2001 đến 2006, có lúc đã hy vọng lên làm Tổng Bí Thư, trong một bài phỏng vấn mới xuất hiện trên mạng lưới Tuần Việt Nam xuất bản trong nước đã nói “Đảng đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng”.Ông giải thích: “Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình.” (Nguồn: NgườiViệt Online)

Và còn rất nhiều, rất nhiều nữa những trăn trở phản tỉnh của các ông Lê Hồng Hà Cục Trưởng Cục An Ninh Bộ Công An, Lê Liêm Cục Nội Chính, Nguyễn Trung Thành Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Đảng, Nguyễn Văn Hiếu Ủy Viên Thường Trực Mặt Trận Tổ Quốc, Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nguyên Đại Sứ Hà Nội tại Trung Cộng, Đại Tá Bùi Tín Phó Tổng Biên Tâp tờ Nhân Dân, Đại Tá Phạm Quế Dương Viện Quân Sử Hà Nội, Trung Tá Trần Anh Kim người anh hùng chống cuộc xâm lăng từ phương Bắc năm 1979, Sứ Thần Dương Danh Dy đại diện Hà Nội tại Trung Cộng, và các ông Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Vàng Sao cùng những tuổi trẻ được sinh ra và trưởng thành trong chế độ như Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Hồng Sơn, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Mẹ Nấm, Người Buôn Gió …… Nhiều lắm, nhiều lắm, biết kể sao cho hết.

Đứng trước sự phẫn nộ của người dân và một số người ý thức trong đảng, Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh trong một lần nói chuyện tại Hội Các Nhà Văn đành phải hô hào cởi trói cho văn nghệ (có nghĩa là Đảng coi giới văn nghệ sĩ như loài cầm thú) và cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt thì hô hào: “Đổi mới hay là chết”. Mà đổi mới là gì? Là cóp nhặt và làm theo những gì Miền Nam đã làm từ mấy chục năm về trước. Cũng chính nhờ biết “đổi mới” nên người dân Việt Nam mới có gạo ăn, thay vì cho mãi đến những năm 1989-1990, suốt mấy chục năm trong thời bao cấp, ngoại trừ đảng viên cán bộ và công an là được ăn cơm, còn tuyệt đại đa số nhân dân phải ăn bo bo là loại đồ ăn dành cho bò cho ngựa, và mỗi chén cơm có tới hai phần là ngô khoai sắn độn.

Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba giòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình của Miền Nam. Theo bản công bố của Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội phổ biến ngày 14-12-1998 trên đài Hà Nội thì phía Cộng Sản Bắc Việt đã chết trên 3 triệu người. Quảng Nam, Quảng Bình bị thiệt hại nặng nhất, trung bình mỗi gia đình một người. Miền Nam có 300,000 quân nhân tử trận. Theo ông Nguyễn Hộ trong Quan Điểm và Cuộc Sống thì cả hai miền Nam Bắc đã chết trên 11 triệu người. Cái giá phải trả quá đắt!

Đúng nghĩa, cách mạng không phải là đập phá mà là để kiến tạo những gì tốt đẹp hơn. Người ta đã lợi dụng hai chữ “cách mạng” để lừa gạt lòng yêu nước của toàn dân cho mưu đồ quyền lợi phe đảng. Nhìn lại, cuộc cách mạng mà quý vị đã góp phần qua cuộc chiến 30 năm cộng với xương máu của hơn 4 triệu người đã đưa đất nước chúng ta về đâu:

- Độc lập ư? Lảnh thổ và lảnh hải của đất nước ta, ải Nam Quan, thác Bản Giốc, quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, nay đã bị mất về tay người “đồng chí” Trung Cộng. Hình thức cho thuê rừng hay cho thuê đất thực chất chỉ là cắt đất và dâng đất. Tàu Trung Cộng ngang nhiên vào hải phận nước ta đâm chìm tàu thuyền của ngư dân thì khúm núm gọi là tàu lạ. Sinh viên học sinh biểu tình phản đối, dù chỉ mặc một chiếc áo khoác mang mấy chữ HS-TS-VN, cũng bị đuổi học, bị đưa đi cải tạo, bị bắt nhốt, bị tù đầy…….

Đặt câu hỏi: Trực tiếp hay gián tiếp, quý vị có đóng góp công sức tạo nên cái Đảng Cộng Sản Bán Nước này không?

- Tự do ư? Tự do sao lại có chế độ cư trú, hộ khẩu. Tự do sao lại có đủ thứ công an: công an khu vực, công an phường, công an xã, công an huyện, công an tỉnh, công an nội chính, công an tư tưởng, công an văn hóa…….. Những tên công an này muốn bắt ai thì bắt, muốn giết ai thì giết, chỉ cần dàn dựng một vụ đụng xe hay một màn vu cáo. Quân đội thì khiếp nhựợc hèn nhát, công an thì có mặt khắp chỗ khắp nơi, rình rập dò xét đời sống người dân. So với thời phong kiến đế quốc thì đảng cộng sản của quý vị tàn bạo độc ác gấp trăm ngàn lần hơn. Bao nhiêu người đã chết trong các cuộc đấu tố thanh trừng? Bao nhiêu người đã bỏ mạng trong các nhà giam trại tù cải tạo và trên các vùng kinh tế mới? Bao nhiêu người đã chết trên đường vượt biên vượt biển? Xin quý vị cho biết là ai đã gây ra những thảm cảnh đó?

Đặt câu hỏi: Trực tiếp hay gián tiếp, quý vị có trách nhiệm trong việc xây dựng nên chế độ tàn bạo này không?

- Công bằng hạnh phúc ư? Công bằng hạnh phúc tại sao lại có chế độ y tế bệnh viện tiêu chuẩn khác biệt, tại sao có cảnh người dân nghèo phải chui rúc sống dưới những túp lều chắp vá bằng thùng giấy và những mảnh ván ép được dựng lên trong các bải tha ma. Lớp tuổi thanh niên thì con gái thì phải bán mình cho Ba Tàu và Đại Hàn, con trai thì chích choác nghiện ngập hoặc xuất khẩu đi làm cu li lao động. Trước cửa bệnh viện từng hàng người nối đuôi nhau chờ đến lượt bán máu. Theo các báo trong nước “Ngày 19 tháng 5 năm 2003 tại bến đò Cà Tang trên giòng sông Thu Bồn, ông lão Võ Nghĩnh hơn 70 tuổi phải làm nghề chèo đò kiếm sống, nhưng vì quá già yếu nên đã làm đò chìm gây ra cái chết cho 19 người. Ngày 7 tháng 10 năm 2006 tại bến đò Chôm Lôm, huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An một em trai chưa đến tuổi thành niên chở học sinh qua sông đến Trường THCS Lạng Khê làm chìm một con đò khác khiến cho 25 em học sinh thiệt mạng. Ngày 19 tháng 12 năm 2010, báo chí lại đồng loạt đăng tin Cụ Đặng Huyền 98 tuổi vẫn ngày ngày vẫn đạp xích lô chở khách kiếm sống. Trong hội thi diễu hành xích lô ở Festival làng nghề truyền thống Huế 2007, cụ được “vinh danh là người lái xích lô có tuổi nghề nhiều nhất tại Huế.”. Ngoài chuyện kiếm tiền nuôi bản thân, cụ Huyền còn phải nuôi vợ là cụ bà Trần Thị Lặc, 86 tuổi, thường xuyên đau ốm.”

Ngoài cụ Đăng Huyền gần 100 tuổi vẫn phải đạp xích lô thì mẫu tin trên Tuổi Trẻ Online ngày 31/01/2010 cho biết “cụ Phạm Thị Đờn, 76 tuổi, thôn Quảng Hội, xã Vạn Thắng, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa, cơ thể chỉ như da bọc xương, thức dậy từ 1 giờ khuya, lọ mọ xuống ngâm mình dưới biển mò cua bắt ốc kiếm gạo ăn qua ngày… Từ 1 giờ sáng đến gần 11 giờ trưa trong bụng không có hột cơm, ngâm mình trong giá rét… nhưng chỉ bán được 17.000 đồng. Giá trị cả ngày lam lũ chỉ thu được 10.000-20.000 đồng, gặp lúc sóng to gió lớn chỉ được 5.000-7.000 đồng.” (Nguồn: Tưởng Năng Tiến, Chuyện Từ Những Con Đò- Cuối Năm Nói Chuyện Cuối Đời). Trong khi đó “ đầy tớ nhân dân” cùng vợ con hay thân nhân của họ lại thừa tiền mua xe Roll Royce, sắm máy bay riêng, sống vương giả trong những biệt thự lộng lẫy nghỉ mát ở Cát Bà, Hạ Long, Tuần Châu, Chapa, Vũng Tàu. Một tô phở ăn sáng của “đầy tớ nhân dân” ở đường Láng Hạ Hà Nội giá 37.5 đôla tương đương $700,000.00 (bảy trăm ngàn đồng) nhiều hơn số tiền cụ bà Phạm Thị Đờn đi mò cua bắt ốc trong một tháng. (Nguồn: báo Tin Nhanh- Hà Nội).

Đây là chưa nói tới những vụ công an bắt người rồi đánh chết trong khi tạm giữ, vụ Hiệu Trưởng Sầm Đức Xương, vụ Bí Thư Tỉnh Ủy Hà Giang Nguyễn Tường Tô mua dâm nữ sinh, và biết bao vụ khác nữa bị chìm xuồng hay chưa phát hiện).

Đặt câu hỏi: Trực tiếp hay gián tiếp, quý vị có trách nhiệm trong những bất công xã hội này không?

Trên đây là một vài thành tích cách mạng của cuộc cách mạng long trời lở đất mà quý vị đã theo đuổi. Quý vị là những bậc “lão thành cách mạng”, tất nhiên phải được trui luyện, phải sống, phải làm việc, phải có đạo đức và thành tích cách mạng. Nói trắng ra là dù muốn dù không, trực tiếp hay gián tiếp, chức vụ cao hay thấp, quý vị cũng đã là những nhân tố tích cực của chế độ, bàn tay của quý vị cũng đã góp phần gây nên thống khổ cho biết bao nhiêu người và đã đưa đất nước đến khổ trạng ngày nay.

Vậy thì, không lẽ những kẻ tự khoác danh hiệu “lão thành cách mạng” luôn miệng vì dân vì nước lại chính là những tên hại dân hại nước. Các ông Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn, Tô Hải, Trần Độ, Bùi Tín, Hoàng Minh Chính và nhiều vị Lão Thành Cách Mạng khác thì không thế. Khi biết sai, các vị ấy tự nhận là mình sai. Các vị ấy đã nói lên sự thật

Ông Nguyễn Hộ đã ghi lại trong Quan Điểm và Cuộc Sống:

Bằng lực lượng võ trang nắm trong tay, Đảng cộng sản Việt Nam đã tiến hành những cuộc tảo thanh Cao đài, Hòa Hảo tức tấn công, giết hại hàng loạt tín đồ và hàng giáo phẩm của hai đạo này trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống đế quốc Pháp xâm lược (1945,46,47,48,49). Đối tượng tảo thanh lúc bấy giờ ở Miền Đông Nam bộ bao gồm các tỉnh: Tây Ninh, Gia Định (nay là TP Hồ Chí Minh), Thủ dầu một (Sông Bé), Biên Hoà (Đồng Nai), Bà Rịa (Bà Rịa-Vũng tàu), Chợ Lớn (Long An) là đồng bào tín đồ Cao Đài. Còn đối tượng tảo thanh ở Miền tây Nam Bộ bao gồm các tỉnh: Long Xuyên, Châu Đốc (nay là tỉnh An Giang), Rạch Giá (Kiên Giang), Bạc Liêu (Minh Hải), Cần Thơ,…là đồng bào tín đồ Hòa hảo. Bằng cách tập hợp đồng bào đi phá hoại đường để bảo vệ vùng giải phóng thuộc Củ Chi – gọi là “khu 5″ – Ban chỉ huy ra lịnh: ai có đạo đứng một bên, ai không có đạo đứng một bên; ai có đạo ở lại, ai không có đạo đi phá đường. Do vậy, hàng trăm người có đạo – toàn là tín đồ Cao Đài gồm nam, nữ, ông già, bà cả, thanh niên, trung niên – được điều động đến mé rừng rậm. Sau đó nhiều loạt súng liên thanh nổ liên tiếp với tiếng người kêu la gào thét kinh khủng. Thế là số phận bi thảm của đồng bào Cao Đài nói trên đã kết liễu. Thi hài của họ được vùi dập xuống các hầm đào sẵn ở rừng Làng và Sở cao su Me-sắc (thuộc xã Phú Mỹ Hưng, Củ Chi). Vào năm 1950, người ta đã phát hiện ở rừng Bời Lời (Trảng Bàng – Tây Ninh) có 5-7 hầm toàn sọ người. Hay như ở xã Vĩnh Lộc (thuộc Gò Vấp, Gia Định cũ), về sau này, hàng năm đều có ngày giỗ thống nhứt – giỗ những đồng bào tín đồ Cao Đài trong xã, ấp bị giết hàng loạt cùng một ngày bới các cuộc tảo thanh tàn bạo nói trên của Đảng cộng sản Việt Nam.

Không có một ai chê trách ông mà cả nước quý trọng ông vì ông có dũng khí viết ra sự thật. Trước khi chết ông đã viết bằng tim bằng máu. Những người như Nguyễn Hộ mới xứng đáng gọi là lão thành cách mạng. Tiếp nối ông Nguyễn Hộ là Bùi Tín trong Mặt Thật, Hoa Xuyên Tuyết, Nguyễn Mạnh Tường trong Kẻ Bị Rút Phép Thông Công, Hà Sĩ Phu trong Chia Tay Ý Thức Hệ, Dắt Nhau Đi Dưới Bảng Đường Trí Tuệ, Tô Hải trong Hồi Ký Một Thằng Hèn, Dương Thu Hương trong Những Thiên Đường Mù, Các Vĩ Nhân Tỉnh Lẻ, Bùi Ngọc Tấn trong Chuyện Kể Năm 2000, Nói Với Bè Bạn, Bùi Minh Quốc trong Thơ Vụt Hiện Trong Phòng Thẩm Vấn, Võ Văn Trực trong Quê Tôi Ngày Ấy, Trần Huy Quang trong Linh Nghiệm, Phùng Gia Lộc trong Cái Đêm Hôm Ấy Đêm Gì…………..

Tiếc thay những tên tuổi kể trên dù muốn nói cũng chỉ nói được những gì họ biết. Đất nước này còn cần biết nhiều hơn nữa. Cần phải nói ra cho đồng bào cả nước biết và cả thế giới biết, nhất là để cho các thế hệ con cháu chúng ta biết được hết sự thật. Đất nước này rất cần những người có thiện tâm như các ông Nguyễn Hộ, Trần Độ và của quý vị. Không ai đòi hỏi quý vị phải kể ra những sai trái tội lỗi của mình mà chỉ mong là quý vị có đủ dũng khí ghi lại những sự việc tai hại cho đất nước mà chính quý vị đươc chứng kiến hoặc nghe kể lại. Tên nào ra lệnh phá đường đốt chợ? Tên nào ra lệnh thủ tiêu chôn sống người vô tội? Lệnh lạc hay tài liệu nào đã làm đất nước băng hoại như ngày nay? Nếu không tiện đưa ra bây giờ thì cứ ghi lại để lại cho con cháu đưa ra ngày mai, như Chế Lan Viên, như Nguyễn Đình Thi…. Ghi lại rõ ràng nơi chốn, thời gian và tình tiết để cho các nhà viết sử có tài liệu, nhưng cần nhất là không nên thêm bớt hay cường điệu. Trách nhiệm không thuộc về quý vị bởi vì quý vị cũng chỉ là những người thừa hành, hay nói một cách đúng hơn, quý vị cũng chỉ là nạn nhân: Nạn nhân của một chủ nghĩa ảo tưởng, nạn nhân của lòng yêu nước cuồng tín, nạn nhân của sự lừa bịp tinh vi mà đầu xỏ là tên Việt gian lưu manh bán nước Hồ Chí Minh cùng những tên ma đầu ác quỷ Trường Chinh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng Võ, Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ.

Ở đây không có chuyện mắt trả mắt răng trả răng hay chuyện đấu tố bôi nhọ lẫn nhau mà chỉ là ghi lại những sự kiện lịch sử để tìm ra sự thật và tìm hướng đi cho dân tộc. Các vị phải cứu lấy con cháu của quý vị và chuộc lại lỗi lầm trước đây, bởi vì nếu đất nước này mỗi ngày một băng hoại để rồi bị lọt vào tay Trung Cộng thì con cháu của quý vị trước sau sớm muộn cũng sẽ phải chịu chung một số phận bi thảm như tất cả những người dân Việt khác mà thôi.

Sức khỏe cùng với tuổi đời không cho phép quý vị đóng góp được nhiều hơn thì đây là công việc hợp lý nhất, dể dàng nhất và thiết thực nhất cho những người thực tâm có lòng yêu nước, thực tâm đi làm cách mạng. Đây là công việc và trách nhiệm mà quý vị có thể đóng góp cho đất nước để trước khi nhắm mắt quý vị có thể thanh thỏa với chính mình. Làm được những điều lợi dân ích nước như trên mới đáng gọi là “Lão Thành Cách Mạng”.

Ngược lại, chỉ là “Hèn Hạ Ngu Xuẩn” và “Thủ Phạm Của Mọi Tội Ác”

LÊ MINH KHÔI

Monday, January 24, 2011

Vịnh Giòng Sông Rửa Tội

Vịnh Giòng Sông Rửa Tội

Kính tặng nữ luật sư Lê thị Công Nhân và các sĩ phu đất Việt

"Tay dơ lấy nước mà rửa, nhưng Nước dơ lấy gì mà rửa ?" Khuyết Danh

Tội Hồ dù cả nước sông Hồng
Rửa chẳng thể nào hết đục trong
Cấu kết ngoại bang danh bán nước
Cúi lòn cẩu trệ tiếng buôn sông
Tội ngu rước Mác dày tiên đế
Tội xuẩn cõng Mao đạp tổ tông
Tội đẩy giang sơn vào tử huyệt
Sông Hồng khô cạn tội nào xong!

Từ Đà Thành
(01/24/11)

Dòng sông rửa tội

Lấy một nắm đất

trét lên mặt mình

ở đất nước tôi mọi người đều làm / phải làm như thế

để ca ngợi Hồ Chí Minh

Trong nấm mồ như thể

khó mà lạnh lẽo được hơn

xác ướp nghĩ gì?

hỡi ông !

Khi linh hồn còn lang thang khắp nơi trong vũ trụ mông lung,

chờ ngày phán xét cuối cùng

thì ông đã trót được bọn chúng phong thánh mất rồi

còn đâu,

Hãy từ chối đi, nếu còn có thể

Vì sự sám hối sẽ cứu rỗi được ông

dù ông không còn cơ hội để sám hối trước chúng tôi

nữa rồi,

Tôi nhìn nấm mồ của ông,

và tôi khóc

vì tôi, và cả dân tộc này, cùng với cái đảng cộng sản chết tiệt của ông

đã bị chôn vùi vào đó cả rồi

bằng nhiều cách khác nhau

nhưng thời gian thì có thực

đó là tuổi thơ của tôi,

đó là tương lai của đảng cộng sản

và hiện tại của đất nước này

đã được

nhuộm đỏ nhuộm hồng, nhuộm bằng máu của nhau

Tôi thường đi tìm một dòng sông

chảy ra từ những con suối

khởi thủy trong tận rừng sâu

Tôi ước ao được tắm mình vào đó

được úp mặt xuống dòng nước mát trong tinh sạch đó

để gột rửa bùn đất

và máu

và lửa

trên cơ thể tôi, trên khắp dân tộc tôi

và ở mọi chốn cùng của quê hương Việt Nam

Yêu dấu thương đau !

Nhưng mọi dòng sông đều ô nhiễm cả rồi

vì than bùn bô xít

vì nước thải độc hại

vì sự phát triển

vì thuốc trừ sâu

và vì những chiến công

lẫy lừng năm châu bốn biển

(cứ tạm thời vu cho là thế !)

Anh phải giết em thôi em yêu dấu

Con phải đấu tố cha thôi cha kính yêu

Còn mẹ ư, mẹ để làm gì?

Hàng xóm và bạn hữu ư

Xin hãy quên đi

Tất cả vì lý tưởng cộng sản vì chủ nghĩa xã hội

Vì Mác Lê nin vì Mao Trạch Đông

Và Xtalin nữa

Mà máu dân mình đã nhuộm đỏ những dòng sông

Tôi tìm mãi dù đã rất cố công

Với đôi tay và bàn chân nhỏ bé

Xước máu đỏ hồng

Chẳng có gì ngoài một cõi mênh mông

Của tham tàn cùng cực

Dối trá bất công

Tôi muốn trút bỏ tất cả

Mọi y phục và những suy nghĩ ở trong lòng

Để được tắm mình trong một dòng sông

Chảy ra từ đại ngàn u tịch

Là tình yêu, thứ tha

Công lý và lẽ thật

Khởi đầu, sau cùng và duy nhất.

Một lần

cho tất cả

hồi sinh

Này hỡi Hồ Chí Minh

và sư phụ là Mao Trạch Đông

các người còn sám hối được nữa không ?

e rằng

Không !

Lê-thị-Công-Nhân.

Từ trong tù, ông Cù Huy Hà Vũ kêu gọi đa đảng và dân chủ cho Việt Nam

Theo RFI

DR
Đức Tâm

Trong bài viết ông Cù Huy Hà Vũ khẳng định : « đa đảng là con đường duy nhất để thực hiện một nước Việt Nam thực sự dân chủ, toàn vẹn lãnh thổ, giàu mạnh, công bằng và văn minh ». Theo ông : « dân chủ đồng nhất với thể chế đa đảng » và có dân chủ, đa đảng thì sẽ thực hiện được các mục tiêu nói trên.

Ngày 22/01/11 trên internet đã xuất hiện bài viết « Quan điểm của tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ gửi tới báo chí trong và ngoài nước », đề ngày 18/01/2011, gửi tới Ban biên tập Bauxite Việt Nam, các phương tiện thông tin đại chúng, các trang thông tin điện tử trong nước và ngoài nước.

Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, người bào chữa cho ông Cù Huy Hà Vũ, nói với RFI là bà cho công bố bài viết này theo đề nghị của đương sự.

Ông Cù Huy Hà Vũ bị bắt ngày 05/11/2010 và sau đó bị khỏi tố với tội danh tuyên truyền chống nhà nước, theo điều 88 bộ Luật Hình sự. Bài viết gửi báo chí của ông Vũ bao gồm ba điểm và đây cũng là ba nội dung chính trong bản Cáo trạng của Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Hà Nội.

Trước hết, ông Cù Huy Hà Vũ khẳng định « mọi người Việt Nam chỉ có một Tổ Quốc là Việt Nam, chủ nghĩa xã hội không phải là tổ quốc của người Việt Nam ». Ông nhấn mạnh, Tổ quốc là do tổ tiên tạo lập, còn chủ nghĩa xã hội là một học thuyết chính trị, không phải là quốc gia, và không thể là quốc gia do các vua Hùng lập ra.

Đây là cơ sở để ông đưa ra kiến nghị với Quốc hội Việt Nam, ngày 30/08/2010, lấy Việt Nam là quốc hiệu, để thực hiện hòa giải dân tộc, đoàn kết mọi người Việt Nam, trong và ngoài nước, bất luận chính kiến, nỗ lực xây dựng và bảo vệ « tổ quốc Việt Nam ngang tầm thời đại ».

Trong nội dung thứ hai của bài viết, ông Cù Huy Hà Vũ khẳng định « đa đảng là con đường duy nhất để thực hiện một nước Việt Nam thực sự dân chủ, toàn vẹn lãnh thổ, giàu mạnh, công bằng và văn minh ». Theo ông, « dân chủ đồng nhất với thể chế đa đảng » và có dân chủ, đa đảng thì sẽ thực hiện được các mục tiêu nói trên.

Cuối cùng, ông Cù Huy Hà Vũ cho rằng liên minh quân sự với Hoa Kỳ là cấp thiết và quyết định trong việc giữ vững chủ quyền, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, thu hồi lãnh thổ bị nước ngoài xâm chiếm tại Biển Đông, trong đó có quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

Kết thúc bài viết, ông Cù Huy Hà Vũ nhắc lại rằng ông quyết giữ vững những quan điểm này « trong bất cứ hoàn cảnh nào vì lợi ích tối cao của tổ quốc Việt Nam ».

Sunday, January 23, 2011

Hồ Chí Minh Có Phải Gián Điệp Trung Quốc?

Theo Báo Tổ Quốc

Trong lịch sử chiến tranh của thế giới, dân tộc này giết dân tộc kia là chuyện thường tình. Ví như, Hitler người Đức tàn sát hàng triệu dân người Do Thái một cách không thương tiếc. Ví như Trung uý William Calley đã ra lệnh cho Lính Mỹ tàn sát thường dân vô tội ở Mỹ Lai. Ví như bọn quân Mông Cổ xâm lăng 3 lần tàn sát dân ta… Vì khác chủng tộc, khác về ngôn ngữ, tạp quán, họ không có cảm thông, không có tình thương, nên ác độc là chuyện có thể hiểu được. Còn Hồ Chí Minh, tại sao ông ta lại đi giết chính người Việt Nam, giết với con số lên đến hàng triệu người, vậy ông ta là ai? Bản chất của người dân Việt Nam nhân hậu, hiền hòa vì đã trải qua trên 4000 năm văn hiến, tại sao đất nước Việt Nam của chúng ta lại có một HCM qúa ác độc như vậy? Có hàng chục dữ liệu cho thấy HCM là một gián điệp Tàu.

1) Xin được bắt đầu câu chuyện bằng cuộc Cách Mạng Mùa Thu, xảy ra vào ngày 19 tháng 8 năm 1945, HCM cướp chính quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim, đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập vào 2 tháng 9 năm 1945, và lá cờ đỏ sao vàng mập của Tỉnh Phúc Kiến bên Trung Quốc, được treo lên trên Quảng Trường Ba Đình. Đây, bắt đầu cho một chuỗi dài nghi vấn, cho rằng HCM là một tên gián điệp Tàu, được Mao Trạch Đông dựng lên. HCM đã từng sống bên tàu rất nhiều năm, chẳng lẽ ông ta lại không biết đó là lá cờ của tỉnh Phúc Kiến (#1) từ năm 1933? Có 3 gỉa thuyết về lá cờ đỏ sao vàng mập:

a) Nguyễn Hữu Tiến (http://vietbao. vn/Phong- su/Nguyen- Huu-Tien- hay-Le-Quang- So/40173772/ 263/) là người đã vẽ lá cờ đỏ sao vàng mập vào tháng 4/1940. Nhưng trong công văn số 1393/VHTT-BTCM do Thứ trưởng Bộ Văn hóa – thông tin Lưu Trần Tiêu ký ngày 18-4-2001 có ghi: “Tất cả các nguồn tài liệu hiện có tại Cục Lưu trữ Trung ương Đảng, tại Viện Lịch sử Đảng trực thuộc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, tại Bảo tàng Cách mạng Việt Nam, Bảo tàng Hồ Chí Minh đều không có tài liệu nào chứng minh đồng chí Nguyễn Hữu Tiến là người vẽ lá cờ.

b) Lê Quang Sô (http://sites. google.com/ site/cotoquoc/ viet-ve-quoc- ky/nghien- cuu-quoc- ky/chatoidhavequ ocky, người đã vẽ lá cờ đỏ sao vàng mập vào tháng 8/1939, với nhân chứng là người con đã kể lại. Nói cho ngay, gỉa thuyết này cũng chẳng đáng tin. Một biểu tượng của quốc gia chẳng biết ai là tác gỉa, nên việc nhận bừa cũng rất dễ hiểu. Thêm một dấu hỏi, chuyện hệ trọng như thế mà tại sao giữ bí mật đến năm 2002 mới đưa ra?.

c) Hồ Chí Minh là gián điệp Tàu, quyền hạn số 1, muốn dùng lá cờ nào lại chẳng được, nên chọn ngay lá cờ của tỉnh Phúc Kiến, để về sau, dễ dàng hợp thức hóa Việt Nam là một tỉnh bang của Trung Quốc. Nếu có tác gỉa, chắc chắn sẽ được nói đến rồi, chứ đâu phải đợi đến thập niên 2000, mới bắt đầu đặt câu hỏi, ai là tác gỉa. Gỉa thuyết này đứng rất vững, vì nó nằm trong tiến trình thôn tín Việt Nam của Trung Quốc.

2) HCM ký ngay Hiệp Định Sơ Bộ ngày 6 tháng 3 năm 1946 với pháp để hợp thức hóa việc trở lại chiếm đóng của quân đội Pháp, rồi thừa cơ, tiêu diệt tất cả những người Việt Nam yêu nước nằm trong Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt Quốc Dân Đảng, 2 đảng phái lớn nhất thời bấy giờ. Điều dễ hiểu, chỉ có một tên gián điệp Tàu mới hành xử việc tiêu diệt tất cả những người yêu nước Việt Nam.

3) Tại sao quyển sách “Những mẫu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch” của Trần Dân Tiên, bốc thơm HCM tận mây xanh. Trong nhiều tài liệu, kể cả tài liệu viết từ ĐCSVN đều công nhận Trần Dân Tiên chính là bút hiệu của HCM. Cuốn sácnh này, được xuất bản lần đầu tiên tại Trung Quốc vào năm 1948, trong có một đoạn được viết như sau: “Nhiều nhà văn, nhà báo Việt nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị chủ tịch nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng mãi đến nay, chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: chủ tịch Hồ chí Minh không muốn nhắc lại thân thế của mình…” Một người, đến lúc công danh được chức chủ tịch nước, lại không muốn người ta nhắc lại thân thế, qủa là có điều gì muốn giấu giếm. Rồi đến năm 1950, lại có thêm một cuốn sách cũng được in bên Trung Quốc, với tựa đề: “Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện” của T Lan. Có phải mục đích anh Trung Quốc là tiếp tục bốc thơm tên gián điệp HCM?

4) HCM, ra đi với 2 cái tên cúng cơm Nguyễn Tất Thành và Nguyễn Sinh Cung, khi công thành danh toại, đương nhiên phải trở về cái tên thật của mình là điều dễ hiểu, đằng này lại dùng tên Hồ Chí Minh. Qủa thật, có một điều gì bí ẩn hay gian dối. Cũng vì điều bí ẩn này, mới đẻ ra nhiều gỉa thuyết cho rằng HCM là cháu nội của Hồ Sĩ Tạo. Gỉa thuyết như thế này hoàn toàn không đứng vững, vì người cần đổi họ Hồ trước tiên phải là cha của HCM, tức Nguyễn Sinh Sắc. Đơn giản, Nguyễn Tất Thành, hay Nguyễn Sinh Cung đã chết rồi, chỉ còn lại gián điệp HCM.

5) Theo tài liệu của Lịch Sử Kinh Tế Việt Nam 1945-2000” gồm 3 tập, đã ra được 2 tập, tập I (1945-1954), tập II (1955-1975), do Viện Kinh tế Việt Nam xuất bản tại Hà Nội, trong thời Cải Cách Ruộng Đất, có tổng cộng 172.008 người dân bị giết hại, trong đó có 123.266 người được coi như bị hàm oan, dựa theo tài liệu của ông Nguyễn Minh Cần (#2). Theo nhiều tài liệu, con số bị giết hại bởi CCRĐ lên đến 500.000. Chỉ có một tên gián điệp Tàu mới tàn sát người dân Việt Nam như thế. Việt Nam có trên 4000 năm văn hiến, bản chất của người Việt Nam rất nhân hậu, hiếu hòa, hiếu học, tôn trọng tinh thần theo thứ tự “sĩ nông công thương“. Sĩ là người có học được đứng đầu danh sách. Cớ sao, HCM lại phát động “trí phú địa hào, đào tận gốc, tróc tận rễ“. Trí cũng là Sĩ lại bị tiêu diệt hàng đầu. Thử hỏi, thành phần trí thức bị tận diệt thì tương lai nước VN sẽ ra sao? Nước VN sẽ không còn nhân tài, và lúc đó Trung Quốc dễ dàng thôn tính VN.

6) Trong lúc HCM làm Chủ Tịch Nước, lại chỉ thị cho văn nô Tố Hữu viết ra những vần thơ bắt học sinh sinh viên phải học thuộc mà chúng ta không thể tưởng tượng được:

- Thương biết mấy khi con tập nói,
Tiếng đầu lòng con gọi Xi’t Ta Lin.

- Thương cha thương mẹ thương chồng,
Thương mình thương một thương ông thương mười.

- Giết giết nữa bàn tay không ngút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu rập bước chung lòng
Thờ Mao chủ tịch thờ Xít Ta Lin bất diệt

Những bài thơ như thế này làm băng hoại tinh thần tự tin, tự chủ, tinh thần kính mến tiền nhân. Rất xấu hổ cho dân tộc Việt Nam, đi thờ những tên ngoại bang giết người không gớm tay. Bảo đảm Tố Hữu không khi nào tự động dám làm những vần thơ như thế, mà phải làm theo chỉ thị của một tên gián điệp Tàu. Vì nó người Tàu, nó bắt toàn dân Việt Nam phải tôn sùng Mao Trạch Đông, không được tôn sùng tiền nhân.

7) Sau thế chiến thứ 2, các quốc gia Anh, Pháp, Tây Ban Nha… trong khối Liên Hiệp Quốc đã đồng ý trao trả lại quyền độc lập tự do cho các quốc gia như Mã Lai Á, Indonesia, Phillipine, Ấn Độ, cũng như các quốc quốc gia Phi Châu, Nam Mỹ … Trong khi đó HCM lại phát động cuộc chiến tranh chống Pháp. Tuy rằng có đánh thắng Pháp tại Điện Biên Phủ vào tháng 5 năm 1954, nhưng đó là một cuộc chiến tranh không cần thiết. Cuộc chiến tranh này có sự trợ giúp của quân đội Trung Hoa. Đây cũng là một mưu đồ đen tối của Trung Hoa, để chia đôi đất nước Việt Nam sau này. Nói HCM là gián điệp qủa thật không sai.

8) Miệng của HCM vừa nói: “Nước Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.” Vừa nói xong câu nói ấy, ông đã đặt bút ký ngay vào Hiệp Định Geneve, ngày 20 tháng 7 năm 1954, chia 2 lãnh thổ của Việt Nam ở vĩ tuyến 17. HCM có trưng cầu ý kiến của toàn dân chưa, mà tự động ký chia 2 đất nước. Bất luận, kẻ nào ký chia 2 đất nước, kẻ đó mang tội phản quốc, hay bán nước. Đây là việc làm rất hợp ý với thằng Tàu. Nó lúc nào cũng muốn Việt Nam mình chia đôi, mất đi sự đoàn kết, để nó dễ dàng thôn tính về sau. Không một người Việt Nam nào đủ can đảm ký vào văn kiện chia 2 lãnh thổ, ngoại trừ tên gián điệp Tàu HCM. Bác sĩ Trần Văn Đỗ, cựu Bộ Trưởng Ngoại Giao của Việt Nam, lúc đó làm trưởng phái đoàn đại diện Quốc Gia Việt Nam ở Geneve, ông nhất định không ký vào Hiệp Định Geneve, ông bật khóc, và đưa ra một tuyên bố: “… chính phủ Việt Nam yêu cầu Hội nghị ghi nhận một cách chính thức rằng Việt Nam long trọng phản đối cách ký kết Hiệp định cùng những điều khoản không tôn trọng nguyện vọng sâu xa của dân Việt. Chính phủ Việt Nam yêu cầu Hội nghị ghi nhận rằng Chính phủ tự dành cho mình quyền hoàn toàn tự do hành động để bảo vệ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam trong công cuộc thực hiện Thống nhất, Độc lập, và Tự do cho xứ sở.”

9) Chia đôi đất nước vừa xong, HCM lại phát động: “Dù có đốt cả dải Trường Sơn cũng phải giải phóng miền Nam”. Thay vì như Đông Đức, Tây Đức, họ biết yêu dân yêu nước, ngày nay họ thống nhất thành một nước Đức hùng mạnh mà không phải trả một giọt máu. HongKong và Trung Hoa cũng vậy, họ cũng thống nhất với nhau mà không đổ một giọt máu. Trong khi đó, HCM thực hiện Con Đường Mòn HCM vào năm 1959 để đem quân vào miền Nam, và thành lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam năm 1960, cố tình vi phạm Hiệp Định Geneve, trong lúc đó chưa có một người lính Mỹ nào hiện diện ở miền Nam. Trong khi đó, người miền Nam, vì tấm lòng yêu nước, không tấn công ra Bắc, và chỉ lo tự vệ. Chỉ có tên gián điệp HCM mới làm tổn phí đi sinh mạng của từ 3 đến 5 triệu dân trong cuộc chiến tranh.

10) Chỉ có gián điệp Tàu HCM mới dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc qua việc Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước ngày 14 tháng 9 năm 1958. HS và TS ngay hông VN, nó là vị trí chiến lược vô cùng quan trọng trong việc giữ gìn bờ cõi. Hiện tại, Trung Quốc có những hỏa tiễn xuyên lục địa, chỉ cần đặt ở Hoàng Sa là có thể nã vào Việt Nam. Máy bay Trung Quốc cũng có thể cất cánh từ HS đến VN trong ít tiếng đồng hồ.

11) Tết là ngày truyền thống xum họp của mọi gia đình Việt Nam. 3 ngày Tết, mùng 1, mùng 2, mùng 3 là những ngày thiêng liêng nhất trong một năm của dân tộc Việt. Ấy thế, HCM đã ra lệnh tổng tấn công vào đồng bào miền Nam vào Tết Mậu Thân. Rồi còn bắt người lính phải xích chân vào xe tăng, vào đại pháo. Muốn chôn sống trên 6000 thường dân vô tội trong những hầm tập thể tại Huế, phải có lệnh từ HCM, chứ không một cá nhân nào dám làm chuyện vô luân ấy. Tên gián điệp Tàu HCM đâu có thương tiếc gì sinh mạng của người Việt Nam.

12) HCM tự nhận mình là tác gỉa của những bài thơ tiếng Hán nằm trong cuốn Ngục Trung Nhật Ký (Nhật Ký Trong Tù) chắc chẳng sai, vì chính HCM là người Hán (Tàu). Vì qua những bài thơ này chúng ta thấy HCM rất giỏi tiếng Hán. Thật ra, trong suốt cuộc đời của HCM, chẳng mấy khi ông làm thơ để lại hậu thế. Ấy thế mà ông đã để lại 134 bài thơ trong NTNK. Chính giáo sư Lê Hữu Mục đã vạch ra để chứng minh NTNK là của một người Hán, không phải của HCM:

Trung thành, ta vốn lòng không thẹn
Lại bị hàm nghi làm Hán gian
Vốn biết là đời không dễ xử
Đến nay càng khó xử muôn vàn

Ngủ thì người Hán nào cũng lương thiện (Hà Nội dịch: Ngủ thì ai cũng lương thiện)
Tỉnh dậy phân ra kẻ dữ hiền
Hiền dữ phải đâu là tính dữ
Phần nhiều do giáo dục mà nên

Trong bài thơ, HCM bị hàm nghi là người Hán Gian. Khi ông ta viết như thế, có ý nghĩa ông ta là một người Hán tốt, không phải Hán gian. Chỉ có những kẽ tự nhận mình là người Hán mới viết câu: “Ngủ thì người Hán nào cũng lương thiện”, trong khi đó, Hà Nội lại cố tình dịch sai:” Ngủ thì ai cũng lương thiện” để che dấu cái gốc Hán của HCM. Vậy, đích thật HCM là một người Hán, một gián điệp Tàu, cũng là tác gỉa của NTNK.

13) Qúy vị để ý cho, sau những lần in tiền, bọn VC vẫn cứ tiếp tục in chỉ một mình HCM trên những đồng tiền. Bộ đất nước mình chỉ có một tên HCM? Còn biết bao tiền nhân anh hùng trong dòng lịch sử của dân tộc Việt Nam như Đức Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Lý Thường Kiệt, Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Quang Trung… Làm như thế chẳng khác nào xóa bỏ hết tất cả dòng đóng góp lịch sử của tiền nhân, chỉ vì nó liên quan đến 1000 năm nô lệ giặc Tàu. Việc in bất cứ đồng tiền nào cũng là hình ảnh HCM, để toàn dân ta mãi tôn thờ một tên gián điệp Tàu mà quên hết công lao của tiền nhân.

14) Qúy vị nhìn vào Lời Nói Đầu của Bản Hiến Pháp 1992, cũng chẳng một lời nào nói đến giòng sử hào hùng của dân tộc Việt Nam. Họ phủ nhận những gía trị đóng góp của tiền nhân. Họ xem như đất nước ta chỉ mới thành lập từ năm 1930, khi Đảng CSVN ra đời. Bằng chứng là đại sứ Lê Công Phụng tại Mỹ đã từng tuyên bố rằng đất nước Việt Nam chỉ mới có vài chục năm, còn qúa trẻ so sánh với Hoa Kỳ. Coi như đất nước Việt Nam này không phải là một Việt Nam khi xưa nữa, chắc đó cũng là ý của tên gián điệp Tàu.

15) Từ lúc HCM làm chủ tịch nước cho tới lúc chết đi, chưa một lần ông ta bận quốc phục Việt Nam với áo dài khăn đóng, như cụ TT Ngô Đình Diệm, hay cụ TT Nguyễn Văn Thiệu. HCM toàn bận đồ Tàu, vậy HCM là ai?

16) Khi giữ chức Chủ Tịch Nước, HCM vẫn chưa từng một lần về thăm lại quê hương ở đất Nghệ An, nơi mà có bà con cô bác, giòng tộc của mình, vậy HCM là ai?

17) Khi HCM làm Chủ Tịch Nước, Chị của HCM là Nguyễn Thị Thanh có đến phủ chủ tịch để thăm hỏi thì HCM không cho gặp mặt. Rốt cuộc chị Thanh đã bị giết chết một cách rất mờ ám. Vậy HCM là ai?

18) Trước khi chết, HCM có yêu cầu được nghe bài dân ca Tàu và ông ta có vẻ thích thú mỉm cười, đó là nụ cười sau cùng trước khi chết. Vậy HCM là ai?

Vào ngày 3 tháng 2 năm 1930 Nguyễn Ái Quốc triệu tập khi thành lập ĐCSVN các đại biểu cộng sản VN để thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam. Lúc đó, NAQ được coi như một người lãnh đạo của ĐCSVN. Vậy tại sao NAQ chưa từng giữ chức Tổng Bí Thư? Qúy vị có thể vào link (http://vi.wikipedia .org/wiki/ %C4%90%E1% BA%A3ng_C% E1%BB%99ng_ s%E1%BA%A3n_ Vi%E1%BB% 87t_Nam) để thấy rằng từ năm 1930 đến 1945, HCM chưa từng giữ bất cứ chức vụ nào cho đến khi làm Chủ tịch nước năm 1945. Có thể HCM đã chết vào năm 1932 như ông giáo sư Hồ Tuấn Hùng bên Đài Loan viết sách. Rồi Nguyễn Ái Quốc được thay thế bằng một gián điệp Tàu tên Hồ Chí Minh, trở lại hoạt động vào thập niên 1940.

Ngày 4 tháng 3 năm 2010
Mylinhng@aol. com

http://mylinhng. multiply. com
Yêu cầu phổ biến tự do

PS:

(#1) http://mylinhng. multiply. com/journal/ item/201 (Lá cờ đỏ sao vàng mập của tỉnh Phúc Kiến năm 1933)

(#2) http://mylinhng. multiply. com/journal/ item/572 (Theo tài liệu của Nguyễn Minh Cần, nạn nhân CCRĐ)

Việt Nam không nhỏ bé và lạc lõng bên cạnh Trung Quốc

“Việt Nam may mắn có rất nhiều nước cùng chia sẻ lợi ích và mối quan tâm đến Việt Nam. Vì thế, nếu Việt Nam tận dụng được những mối quan hệ tốt đó, Việt Nam không việc gì phải lo lắng cho dù nước láng giềng của Việt Nam là một siêu cường như Trung Quốc.” GS Stephen Walt bình luận trong buổi bàn tròn trực tuyến trên VietNamNet chiều 17/01.

Tổng biên tập VietNamNet Nguyễn Anh Tuấn: Xin kính chào bạn đọc VietNamNet, hôm nay GS Stephen Walt, học giả hàng đầu về quan hệ quốc tế của Đại học Harvard đã có mặt tại trường quay của VietNamNet.

Có lẽ bây giờ chủ đề báo chí nước Mỹ và mọi người dân trên thế giới đều quan tâm đó là cuộc gặp cấp cao của hai nước có vai trò quan trọng nhất trên thế giới đó là Mỹ và Trung Quốc, hội đàm giữa tổng thống Obama và chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào trong mấy ngày tới.

Ông có bình luận gì, nhìn nhận gì về cuộc gặp này?

GS Stephen Walt: Cuộc gặp sắp tới giữa tổng thống Obama và chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào chắc chắn là một cuộc gặp vô cùng quan trọng nhưng tôi muốn nhấn mạnh rằng đó không phải cuộc gặp duy nhất có thể quyết định được tương lai quan hệ Trung Mỹ cũng như tương lai của bối cảnh chính trị ở châu Á. Vì thế tôi cũng không muốn làm quá lên, hay cường điệu hóa tầm quan trọng của cuộc gặp này.

Tôi muốn nhấn mạnh một điểm đáng chú ý liên quan đến cuộc gặp này. Điều thứ nhất, chúng ta phải theo dõi động thái của cuộc gặp này với một thái độ rất khách quan. Chúng ta biết rằng cho dù giữa Tổng thống Obama và Chủ tịch Hồ Cẩm Đào có không ít điểm mâu thuẫn và khác biệt nhau, họ vẫn sẽ cố gắng làm sao thể hiện trước công chúng rằng cuộc gặp này diễn ra thân thiện, hòa bình.

Nhân cuộc gặp này, chắc chắn hai vị lãnh đạo của hai nước cũng sẽ cố gắng tìm cách đạt được hai mục tiêu.

Thứ nhất, họ sẽ cùng nhau làm rõ để cả hai bên hiểu rằng bên kia không coi bên còn lại như đối thủ hay thậm chí là kẻ thù của nhau.

Ảnh: Lê Anh Dũng

Cùng lúc với việc làm cho bên kia yên tâm rằng chúng ta không phải kẻ thù, họ cũng phải làm cho đối tác hiểu rõ về những quan ngại, những mối quan tâm và lợi ích quan trọng nhất của từng nước. Kể cả làm rõ những việc mà nước này không bao giờ để cho nước kia làm vi phạm lợi ích của mình.

Cuộc gặp này chắc chắn cũng là cơ hội để Tổng thống Obama một lần nữa nhấn mạnh với lãnh đạo Trung Quốc rằng nước Mỹ có lợi ích và mối quan tâm rất lớn dành cho châu Á, rằng chắc chắn nước Mỹ sẽ còn cam kết và gắn bó với châu Á lâu dài trong nhiều năm nữa.

Tôi cũng muốn nhấn mạnh rằng, bên cạnh những gì chúng ta sẽ được nghe họ trao đổi một cách công khai thẳng thắn, cũng cần phải chú ý đến những điều họ sẽ không nói hoặc nói nhưng không để cho chúng ta nghe được.

Như tôi đã nói ngay từ đầu, chúng ta không nên quan trọng hóa quá mức cuộc gặp sắp tới đây. Bời vì những gì sẽ diễn ra có ảnh hưởng đến thế giới không phải những gì sắp diễn ra trong tuần tới, mà là những gì sẽ diễn ra trong một thập kỷ tới, hai thập kỷ tới khi Trung Quốc ngày càng phát triển mạnh về kinh tế và ngày càng có vị thế lớn hơn trên thế giới.

Tôi tin chắc nước Mỹ sẽ đi theo một xu hướng không thể thay đổi đó là bớt chú ý đến những khu vực khác trên thế giới và tập trung sự chú ý vào châu Á, để có thể tăng cường ảnh hưởng của mình, củng cố vị thế của mình và giúp đỡ các nước châu Á khác phát triển mạnh để kiềm chế khả năng Trung Quốc trở thành một siêu cường thống trị ở châu Á.

Mỹ không việc gì phải bắt tay với Trung Quốc

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Vậy, có khả năng quay trở lại đề xuất của Trung Quốc là có G2 và phân chia quyền lực lãnh đạo giữa hai quốc gia lớn nhất hiện nay là Mỹ và Trung Quốc hay không ?

GS Stephen Walt: Tôi nghĩ rằng ý tưởng G2 là không khả thi lắm và thế giới ngày càng nhìn nhận ra tính bất khả thi của nó. Trong lịch sử thế giới, tôi chưa bao giờ thấy có bối cảnh nào mà hai siêu cường lớn nhất trên thế giới lại có thể bắt tay và gắn chặt với nhau. Lý do rất đơn giản và rõ ràng, đó là khi hai nước là hai siêu cường duy nhất trên thế giới thì giữa họ luôn luôn có sự cạnh tranh, nghi kỵ và sợ hãi lẫn nhau.

Kể cả họ cố tình muốn liên kết với nhau thì điều này cũng khó xảy ra được bởi một nước luôn luôn là mối đe dọa tiềm năng đối với nước còn lại và không nước nào muốn nước còn lại vượt lên trên mình.

Tôi nghĩ rằng, khả năng Mỹ và Trung Quốc cùng bắt tay nhau để đồng thống trị thế giới là rất khó xảy ra mà khả năng nhiều hơn cả đó là họ luôn ở trong thế đối đầu. Cũng phải nhấn mạnh một điều, mức độ quyền lực giữa hai siêu cường này cũng không hề cân bằng, nếu không muốn nói là quá chênh lệch. Xét theo mọi tiêu chí đề ra, Mỹ vẫn đang ở vị thế cao hơn so với Trung Quốc. Vì thế Mỹ không việc gì phải bắt tay với Trung Quốc để chia sẻ quyền lực trên thế giới. Đối với Mỹ thì đó cũng không phải ý tưởng hay ho.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Nhưng trước cuộc gặp giữa Tổng thống Obama và Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, Trung Quốc cũng đã phô trương sức mạnh quân sự, đã đưa ra thử nghiệm, công bố những vũ khí mới. Liệu sức mạnh quân sự Trung Quốc có thể là thách thức đến sức mạnh quân sự của Mỹ hay không?

GS Stephen Walt: Câu trả lời chắc chắn là không. Trong thời gian gần đây, quân sự của Trung Quốc đã phát triển một cách vượt bậc nhưng nó vẫn ở một khoảng cách khá xa so với tiềm lực quân sự của Mỹ. Nó thể hiện ở những khía cạnh như đầu tư cho quân sự của Trung Quốc chưa thể nào bằng Mỹ, lực lượng hải quân của Trung Quốc chưa thể lớn mạnh bằng Mỹ, trang thiết bị của quân đội cũng như là công nghệ quân sự của Trung Quốc cũng chưa tiến bộ như Mỹ hiện nay.

Điều quan trọng đó chính là khả năng triển khai quân trên toàn thế giới của Trung Quốc không thể nào bằng của Mỹ. Một điểm nữa để chứng minh đó chính là những con số rất cụ thể, hằng năm Mỹ đầu tư khoảng 700 tỷ đôla cho quốc phòng trong khi Trung Quốc đầu tư khoảng 150 tỷ đôla. Mỗi năm Mỹ đầu tư cho quốc phòng với một con số gấp 5 lần so với Trung Quốc.

Những con số trên dẫn đến một khẳng định chắc chắn là quân sự của Mỹ bao giờ cũng mạnh hơn Trung Quốc. Tôi tin chắc rằng, quân sự của Trung Quốc sẽ con phát triển nhanh và mạnh nữa. Nhưng khả năng họ đạt đến tầm cỡ như của Mỹ hiện nay thì chừng nào tôi còn sống thì điều này vẫn chưa xảy ra được và tôi chắc chắn sẽ sống rất lâu.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Vậy thì theo ông, ông nhìn nhận kết quả cuộc gặp sắp tới sẽ đi đến những kết quả thỏa thuận nào? Họ sẽ công bố những gì, họ sẽ đưa ra những tuyên bố chung gì trong cuộc gặp sắp tới ?

GS Stephen Walt: Tôi không thể đưa ra một dự đoán gì về những tuyên bố cụ thể mà hai nhà lãnh đạo sẽ đưa ra nhưng do có quá nhiều sự bất đồng giữa hai nước trong các vấn đề như vấn đề thương mại hay biến đổi khí hậu toàn cầu..... chắc chắn những tuyên bố mà họ đưa ra sẽ là một nỗ lực sắp xếp từ ngữ, câu chữ sao cho thể hiện cho thế giới thấy rằng cuộc gặp đã diễn ra một cách rất thân thiện và hóa bình nhưng cũng ẩn chứa những dấu hiệu cho thấy hai nước vẫn còn những điểm bất đồng với nhau.

Vì thế, nếu buộc phải đưa ra một dự đoán gì thì tôi dự đoán rằng những tuyên bố họ đưa ra sẽ rất "long lanh" về mặt câu chữ cũng như cho thấy hai nước dường như rất hòa hợp với nhau. Nhưng đằng sau những câu chữ đó sẽ hiện lên rất nhiều vấn đề mà hai nước còn đang bất đồng và vẫn còn đau đầu. Vì thế, khi theo dõi những phát ngôn của hai lãnh đạo thì rất cần phải nhìn vào những tầng lớp sâu hơn của câu chữ.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Nhìn vào tầng lớp sâu hơn của câu chữ thì người nghiên cứu lo ngại rằng những phát biểu của Tổng thống Obama hoặc của Hillarin Clinton gần đây có ẩn chứa một thông điệp rằng " Nếu Trung Quốc không thách thức đến nước Mỹ thì nước Mỹ cũng không quan tâm, không quan ngại đến Trung Quốc nữa" và hai nước gần như có sự thỏa hiệp nào đó qua những thông điệp phát biểu trong những ngày gần đây?

GS Stephen Walt: Một trong những thách thức lớn nhất trong việc giải quyết mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc đó là nước Mỹ luôn tỏ ra một lập trường rõ ràng về những điểm mà Mỹ không đồng ý với Trung Quốc nhưng cũng không bao giờ muốn đẩy vấn đề tới mức dứt dây động rừng khiến Trung Quốc có những phản ứng tiêu cực.

Vì thế nước Mỹ cũng tỏ thái độ rõ ràng là luôn để cho Trung Quốc có đường lùi. Nếu Trung Quốc cư xử đúng đắn, không đe dọa đến các nước láng giềng, không đe dọa đến vị thế của Mỹ ở châu Á, cũng như bắt tay và đồng thuận với Mỹ trong một loạt các vấn đề toàn cầu nóng bỏng mà hai bên cùng quan tâm hiện nay như vấn đề khủng hoảng kinh tế hay biến đổi khí hậu toàn cầu, Mỹ cũng không gây những áp lực quá lớn và cũng không đối đầu với Trung Quốc.

Tuy nhiên thông điệp đó cũng có hai mặt. Mặt khác của thông điệp đó là nếu như Trung Quốc không cư xử đúng đắn và làm tổn hại đến lợi ích của Mỹ ở châu Á thì chắc chắn họ sẽ phải đối mặt với cái gọi là quyền lực của nước Mỹ, quyền lực của siêu cường lớn nhất trên thế giới. Vì thế nên tôi muốn nhấn mạnh rằng nước Mỹ luôn dành cho Trung Quốc sự lựa chọn và sự lựa chọn của Trung Quốc sẽ rất có ý nghĩa trong mối quan hệ giữa hai nước.

Việt Nam vẫn có "lợi thế" trong thế "long hổ tương tranh" ở Châu Á

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Vậy thì vị trí của Việt Nam đứng ở đâu trong mối quan hệ phức tạp giữa Mỹ và Trung Quốc như thế này?

GS Stephen Walt: Việt Nam thực sự đang ở trong một vị thế đầy thách thức. Thế nhưng, nếu Việt Nam nhìn rộng ra thì có thể thấy rằng có rất nhiều nước cũng đang chia sẻ tình huống gần giống như Việt Nam. Đó là một loạt những nước cùng chung biên giới với Trung Quốc. Đó là một trong những lợi thế.

Lợi thế thứ hai đó là nước Mỹ đang ngày càng quan tâm hơn đến cán cân quyền lực ở châu Á, và chắc chắn Mỹ sẽ có những tác động của mình vào châu Á. Vì thế nếu như Việt Nam chủ động đưa đất nước phát triển mạnh về kinh tế và thành công hơn nữa trong sự phát triển đất nước của mình, chắc chắn Việt Nam sẽ có nhiều lợi thế hơn nữa.

Cũng như tất cả các quốc gia khác, Việt Nam cũng có sự lựa chọn của mình, đó là câu hỏi đặt ra, liệu Việt Nam có muốn bị Trung Quốc kiểm soát hay không? Nếu như Việt Nam đưa ra sự lựa chọn của mình, và tôi khá tin tưởng rằng Việt Nam sẽ không nữa chọn trở nên phụ thuộc vào Trung Quốc. Vì thế, Việt Nam phải tự mình chuẩn bị một cách đầy đủ và sẵn sàng để bất cứ lúc nào cũng có thể tự tin đưa ra sự lựa chọn của mình.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Học giả đồng thời cũng là một nhà cựu ngoại giao của Việt Nam có nói rằng "Việt Nam không thể chọn được láng giềng nhưng Việt Nam có thể chọn được thế giới". Có nghĩa rằng Việt Nam có thể gắn cùng thế giới. Vậy theo ông Việt Nam cần làm gì để Việt Nam có thể chọn được thế giới?

GS Stephen Walt: Có rất nhiều nước trên thế giới cũng ở hoàn cảnh như Việt Nam, đó là phải sống bên cạnh một láng giềng là siêu cường và để có thể đảm bảo được chủ quyền độc lập và sự an toàn của mình đối với láng giềng siêu cường đó, rất nhiều nước đã làm theo cách là họ kết bạn với các nước có cùng chung hoàn cảnh như mình.

Và khi càng có nhiều bạn, khi đất nước đó gặp rắc rối họ sẽ nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ từ rất nhiều phía. Một nước nhỏ mà còn bị cô lập hoặc tự cô lập mình nữa thì chắc chắn nước đó sớm hay muộn cũng sẽ gặp rắc rối. Thế nhưng trong trường hợp của Việt Nam, Việt Nam may mắn có rất nhiều nước cùng chia sẻ lợi ích và mối quan tâm đến Việt Nam. Vì thế, nếu Việt Nam tận dụng được những mối quan hệ tốt đó, Việt Nam không việc gì phải lo lắng cho dù nước láng giềng của Việt Nam là một siêu cường như Trung Quốc.

Một điểm nữa tôi muốn nhấn mạnh đó là Việt Nam chắc chắn không phải là một đất nước nhỏ bé. Việt Nam có một dân số lớn, nếu như chúng ta nhớ lại những gì đã diễn ra trong các cuộc kháng chiến của Việt Nam, người dân Việt Nam có tinh thần tự cường và bất khuất rất cao. Thế nên tôi rất tin tưởng vào tương lai sáng lạn của Việt Nam trong bối cảnh của châu Á.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Tôi nghĩ thách thức như vậy nhưng cũng là cơ hội để Việt Nam vươn lên. Vậy theo ông Việt Nam phải làm gì để tận dụng vận hội này nhằm phát triển đất nước trong ít nhất 5 năm tới ?

GS Stephen Walt: Có rất nhiều việc Việt Nam có thể làm, thứ nhất, trong bối cảnh thế giới hiện đại ngày nay, mỗi nước đều phải thúc đẩy và tăng cường trình độ dân trí và hệ thống giáo dục của nước mình. Bởi giáo dục và dân trí là nền tảng để đảm bảo cho một nền kinh tế phát triển mạnh. Kinh tế phát triển mạnh đồng nghĩa với việc đất nước sẽ có nhiều lợi thế và lựa chọn hơn trong tất cả các vấn đề khác.

Điều thứ hai, Việt Nam đã xác định cho mình cái mục tiêu muốn làm bạn với tất cả các nước trên thế giới. Tôi cũng nhấn mạnh rằng để làm được điều này không chỉ là nhiệm vụ của ngành ngoại giao, các cán bộ ngoại giao, đó là việc mà mỗi người Việt Nam đều phải chung tay chung sức vào làm.

Ví dụ như sinh viên Việt Nam hãy cố gắng chủ động tìm các cơ hội để đi ra nước ngoài, đi ra nước ngoài không những học được rất nhiều những điều hay, điều mới từ các nước khác mà cũng là cơ hội giúp cho bạn bè quốc tế hiểu hơn về đất nước Việt Nam.

Điều thứ ba tôi muốn nhấn mạnh là Việt Nam nên cố gắng chủ động và tích cực tham gia vào việc thiết lập một cấu trúc an ninh mới ở châu Á dựa trên những thể chế có sẵn. Ví dụ như ASEAN mà Việt Nam là một thành viên.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Có những nước đi lên và có vai trò lớn nhờ sức mạnh kinh tế hoặc sức mạnh quân sự, nhưng cũng có những nước lớn lên nhờ vị thế địa chính trị. Việt Nam ngày hôm nay đang có một vị thế địa chính trị tốt, Việt Nam phải làm gì để tận dụng sức mạnh đó của mình để trở thành một nước có vai trò lớn hơn và mạnh hơn?

GS Stephen Walt: Quả thật trên thế giới có rất nhiều nước có được ảnh hưởng lớn đối với thế giới bởi vì họ tình cờ có được một vị trí địa lý mà người ta gọi là vị trí địa chiến lược về mặt quốc phòng, an ninh hay kinh tế. Singapore là một ví dụ, quốc gia này hiện nay đang có một vị thế cực kỳ lớn trong khu vực, không phải chỉ bởi vì nền kinh tế của họ rất mạnh mà còn bởi vị trí cực kỳ đắc địa của họ, ở ngay eo biển Malacca.

Còn Việt Nam, lợi thế địa chính trị của Việt Nam nhìn thấy rõ nhất đó chính là đường bờ biển dài quay mặt sang biển Đông mà biển Đông là một trong những tuyến đường hàng hải quan trọng nhất trên thế giới. Với vị thế của mình, Việt Nam cũng ở vào vị trí mà bất cứ quyết định nào của Việt Nam ứng xử đối với biển Đông cũng đều có tác động và ảnh hưởng đến những nước khác trong khu vực.

Nếu nước Mỹ muốn kiềm chế Trung Quốc và muốn giữ được cán cân quyền lực ở châu Á vẫn nghiêng về phía mình, Hoa Kỳ buộc phải quan tâm đến Việt Nam và Việt Nam có thêm nhiều cơ hội để được lợi từ nước Mỹ.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Nhưng dường như sự giúp đỡ đó cũng chưa thấy rõ nét ngoài chuyện có hàng Việt Nam xuất khẩu vào Mỹ, đầu tư của Mỹ vào Việt Nam vẫn chưa phải hàng đầu, rồi hỗ trợ về tái cấu trúc, rồi hiện đại hóa về công nghệ của Mỹ cho Việt Nam vẫn chưa mạnh?

GS Stephen Walt: Cái này chúng ta nên nhìn từ góc độ chiến lược của nước Mỹ. Một sự thật không thể chối cãi là trong khoảng 10 năm gần đây, nước Mỹ đã sao nhãng và chưa để tâm đúng mức đến khu vực châu Á.

Sắp tới đây, trong tương lai, gần chắc chắn sự quan tâm của Mỹ ở châu Á sẽ tăng lên nhiều. Vấn đề thứ hai, nếu nói cụ thể về vấn đề đầu tư thì đó e rằng lại không phải vấn đề của chính quyền Mỹ mà là vấn đề của các doanh nghiệp Mỹ. Liệu các doanh nghiệp Mỹ có nhìn thấy cơ hội đầu tư, cơ hội làm ăn và cơ hội kiếm lời ở Việt Nam hay không? Đó mới là câu hỏi chính.

Vấn đề cuối cùng, nói về việc xuất khẩu từ Việt Nam sang Mỹ, rõ ràng vẫn còn những khó khăn nhất định đối với các doanh nghiệp Việt Nam. Vì thế Việt Nam cần phải tiếp tục đặt ra những câu hỏi về vấn đề này cho nước Mỹ. Nếu nước Mỹ muốn có mối quan hệ thương mại được nâng tầm hơn giữa Việt Nam và Mỹ, Hoa Kỳ cần phải giải đáp những câu hỏi này.

TBT Nguyễn Anh Tuấn: Vậy bây giờ, giữa Mỹ và Việt Nam, hai quốc gia nên làm gì để củng cố lòng tin lẫn nhau. hai nước có một quá khứ chiến tranh, cũng có những khác biệt về thể chế chính trị. Bây giờ đi đến với nhau để cùng có lợi và trở thành đối tác, phải làm gì để hai nước thực sự tin cậy lẫn nhau?

GS Stephen Walt: Điều đầu tiên đó là ở góc độ chính phủ, chính phủ Việt Nam và chính phủ Mỹ cần có thêm nhiều cuộc trao đổi thẳng thắn để cùng hiểu thế giới quan và cách nhìn của mỗi nước về bối cảnh châu Á cũng như bối cảnh quan hệ giữa hai nước. Cũng vì hai nước chúng ta có một quá khứ không dễ chịu gì nên việc chúng ta cần làm bây giờ là làm sao tạo thêm nhiều cơ hội để công dân hai nước dễ dàng qua lại, đặc biệt là những công dân trẻ tuổi. Họ chính là tương lai của mỗi nước.

Đó chính là lý do tại sao tôi rất hào hứng đến Việt Nam, tôi muốn tận mắt nhìn thấy những gì đang diễn ra ở Việt Nam.

Về vấn đề mối quan hệ hậu chiến, nước Mỹ đã từng có kinh nghiệm đối với Nhật và Đức sau chiến tranh thế giới thứ hai. Sau khi cuộc chiến tranh kết thúc, Mỹ và hai quốc gia trên đã có thể bắt tay và cùng nhau hợp tác. Trong câu chuyện đối với Việt Nam, tôi tin chắc rằng cũng không có gì khó khăn cả và chúng ta có thể làm được.

Saturday, January 22, 2011

Lấy lại Hoàng Sa Trường Sa

Thông điệp gửi báo “Thanh Niên”: Giấy rách phải giữ lấy lề!

Lê Diễn Đức - RFA
Ảnh biếm hoạ trên Facebook về báo chí đi theo lề phải
Ngày 6/1, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã gửi kháng thư tới Bộ Ngoại giao Việt Nam, đồng thời cũng đã triệu tập Đại sứ Việt Nam tại Washington Lê Công Phụng để phản đối việc công an thành phố Huế hành hung ông Christian Marchant, tùy viên chính trị của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội.
Im lặng và giả thiết
Trong cuộc họp báo chiều 6/1 tại Hà Nội, bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Việt Nam nói sẽ “xem xét sự việc” và “Việt Nam sẵn sàng tạo điều kiện cho ngoại giao đoàn hoạt động, nhưng các viên chức ngoại giao nước ngoài cũng cần phải tuân thủ pháp luật nước sở tại”.
Đã hơn hai tuần trôi qua, với một sự vụ không có gì phức tạp, xảy ra giữa thanh niên bạch nhật, trước mắt nhiều nhân chứng, sự “xem xét” của Bộ Ngoại giao Việt Nam có lẽ đã kết thúc.
Có thể đặt ra hai giả thiết.
Một. Tôi ngờ rằng, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã có những nỗ lực dàn xếp hậu trường với phía Hoa Kỳ, xin lỗi và lấy làm tiếc về sự việc xảy ra, hứa hẹn kỷ luật những nhân viên an ninh thừa hành công vụ sai và muốn phía Hoa kỳ không làm ầm ĩ gì thêm nữa. Một sự thoả thuận kiểu này không phải đã không có tiền lệ trong sinh hoạt ngoại giao giữa các nước.
Nhưng nếu hai bên đã thoả thuận ngầm mà không thông báo gì cho công luận, chứng tỏ Hà Nội cảm thấy bẽ bàng vì đã chót phản ứng làm như vô can, thông qua phát biểu của bà Nguyễn Phương Nga và cách đưa tin của báo chí lề phải.
Hai. Bộ Công an và Bộ Ngoại giao Việt Nam vẫn còn suy tính. Tạo ra nhân chứng để đổ lỗi cho ông Christian Marchant? Thế còn các nhân chứng khác không chịu áp lực thì sao? Những người công an xúm lại, xô đẩy, lôi ông Christian Marchant ra xe, khó có thể dựng kịch bản biến thành thường dân và giải thích rằng họ đã mạnh tay vì còn căm thù “đế quốc Mỹ”! Hơn nữa, bối cảnh xung đột có khả năng đã được quay phim, ví dụ bằng điện thoại di động, và không nằm ở trong tay công an, nếu bị tung ra phản bác lại mưu toan đổi trắng thay đen, hậu quả sẽ còn bi kịch hơn cả chuyện đã xảy ra!
Cần phải tìm ra lỗi hợp lý, dù nhỏ nhất, chứng minh ông Christian Marchant sai phạm thì mới tạo được thế đối thoại với phía Hoa Kỳ, cho nên tôi đồ rằng, phía Việt Nam sử dụng biện pháp câu giờ, vừa để sự việc nguôi ngoai, vừa nghĩ mưu và chọn thời điểm thích ứng, ví dụ, trong buổi tiếp xã giao tân đại sứ Hoa Kỳ David Shear qua Việt Nam thay ông Michael Michalak. Những buổi tiếp “tống cựu nghinh tân” thường là cơ hội có thể chia sẻ dễ dàng hơn.
Cần chú ý thêm rằng, vào thời gian trước khi đại sứ Micheal Marine mãn nhiệm, cũng đã xảy ra việc đụng độ giữa công an và vợ của nhà bất đồng chính kiến Phạm Hồng Sơn trong sự chứng kiến của bà dân biểu Loretta Sanchez. Vì thế, có thể hoài nghi vụ này với vụ công an Huế không trùng hợp ngẫu nhiên mà có chủ ý: Hà Nội muốn gửi thông điệp cứng rắn về sự hợp tác trong tương lai tới tân đại sứ David Shear!
Nhưng bất luận từ góc độ quan sát nào, các giả thiết trên đây đúng hay sai, gộp luôn cả trường hợp ông Christian Marchant đã làm gì đó thất thố mà phía Việt Nam cho là “không tuân thủ luật của nước sở tại” đi nữa, lực lượng công an Huế - được xem là những người đại diện cho pháp luật - sử dụng bạo lực, gây chấn thương cho người mang Thẻ ngoại giao đang làm việc tại Việt Nam, là điều không thể chấp nhận được.
Dân biểu Ed Royce của Hạ viện Hoa Kỳ đã tố cáo Việt Nam “vi phạm các quy định của công ước quốc tế trong việc bảo vệ an ninh cho các nhân viên ngoại giao”. [1]
Đưa tin theo lề phải?
Nhiều hãng tin quốc tế như AP, AFP, BBC, RFI, RFA, VOA và các nhật báo lớn như “New York Times”, “Wall Street Journal”, “Washington Post”, và ngay cả Tân Hoa Xã của Trung Quốc, đều nhất loại đưa tin nhà ngoại giao Hoa Kỳ bị công an cộng sản Viêt Nam tấn công. [2]
Riêng tờ “Thanh Niên”, một mình một ngựa, múa gậy vườn hoang, đăng tin ngược 180 độ với tất cả các cơ quan thông tấn, báo chí thế giới và nội dung công hàm phản đối chính thức của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.
Bài “Một nhân viên Đại sứ quán Mỹ gây rối trật tự” đăng trên Thanh Niên Online, ngày 07/01/2011 viết như sau:
“… Có một người đàn ông ngoại quốc, tay xách cặp tự xưng là nhân viên ngoại giao tòa Đại sứ Mỹ tại Hà Nội quát tháo ầm ĩ bằng cả tiếng Mỹ và tiếng Việt với một số người VN bằng những ngôn từ rất tục tĩu. (…) Tiếp đó, ông này còn gạt người nhân viên (Sở Ngoại vụ Huế) ngã dúi dụi, sau đó đấm vào mặt một người dân đứng gần đó, xô đẩy cả một số người đang đứng xem, khiến nhiều người dân phẫn nộ và nghi ngờ đây hẳn là mạo danh chứ một viên chức ngoại giao không thể hành xử như vậy”(…) “Theo nguồn tin Thanh Niên, tại Sở Ngoại vụ Thừa Thiên - Huế, người đàn ông ngoại quốc xuất trình thẻ chứng nhận nhân viên ngoại giao là Christian Marchant, viên chức chính trị Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội. Các cán bộ ngoại vụ giải thích các quy định pháp luật VN nhưng ông Marchant vẫn tỏ thái độ bất hợp tác, sau đó tự ý bỏ về…”. [3]
Nhiều bạn đọc trên Facebook hài hước nói rằng, con người mà tờ “Thanh Niên” mô tả ắt hẳn phải là một gã điên thì mới hành xử như vậy. Và, có lẽ Hoa Kỳ thiếu nhân sự nên mới chọn người điên làm nhà ngoại giao!
Thế nhưng, “người điên” này, ông Christian Marchant, là người trong năm nay được Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton trao giải thưởng “Human Rights and Democracy Award” về hoạt động bảo vệ nhân quyền. Ông Christian Marchant đã có lần từng lấy thân mình che chắn công an Việt Nam cho những phụ nữ khiếu kiện bị đàn áp, theo tờ “Richmond Register” của tiểu bang Kentucky.
Ngoài cách hành văn rất “lá cải”, còn một số điểm khác rất đáng phê phán từ bài báo của tờ “Thanh Niên”.
Thứ nhất. Các nguồn nhân chứng khác, đặc biệt của Linh mục Nguyễn Văn Lý [4], cho thấy tờ “Thanh Niên” đã tường thuật sai với sự thật.
Một nhà báo không có mặt tại hiện trường, hấp tấp đưa tin chưa được xác minh kỹ lưỡng, không cho biết nguồn tin hay nhân chứng cung cấp, là đồng nghĩa với sự vu khống, bịa đặt. Điều này không gì khác hơn là thái độ vô trách nhiệm, ngớ ngẩn về kiến thức nghiệp vụ, vi phạm đạo đức nghề nghiệp.
Thứ hai. Có gì đó khuất tất, thiếu lương thiện ở chỗ, trong một bài viết đụng đến sinh hoạt ngoại giao giữa hai nước, đăng trên một tờ báo chính thống, mà tác giả lại sử dụng bút danh viết tắt “N.T.”.
Trao đổi với tôi, ký giả Trần Đông Đức thấy cần khám phá cho ra lẽ, nên đã tìm hầu hết các tên tuổi phóng viên của báo “Thanh Niên” theo phương pháp dò đề mục và kết quả cho thấy “N.T.” chỉ có thể rơi vào ông Trần Ngọc Thọ, người phụ trách phần Chính Trị - Xã Hội, chuyên viết các mảng tin về công an, ký tên Ngọc Thọ.
Anh Trần Đông Đức lưu ý rằng, báo “Thanh Niên” còn có các đề mục khác như Du Lịch, Giáo Dục, với các tên Như Thảo, Nguyễn Thắng… cũng có thể viết tắt thành “N.T.”. Thế nhưng, thông thường ký giả “Thanh Niên" phụ trách theo chuyên mục và mỗi chuyên mục thường có đến vài chục bút hiệu khác nhau và các bút hiệu đều chuyên trách và không đi ngoài chuyên mục.
Tìm hiểu sâu thêm về nhân vật Ngọc Thọ, mới hay ông Trần Ngọc Thọ đã từng bị côn đồ doạ giết, đã 5 lần đuổi bắt cướp. Với nghiệp vụ "bổ sung" này, phải chăng ông Ngọc Thọ là công an–nhà báo hoặc là đặc phái viên của công an trong toà soạn? [4]
Ở đây tôi muốn cắt nghĩa thái độ của tờ “Thanh Niên”. Nếu đưa thông tin sai, thì vì sao cho tới nay vẫn bài viết của “N.T” vẫn truy cập được và chưa thấy có cải chính nào? Phải chăng bài báo phản ánh quan điểm của nhà nước Việt Nam? Nhưng chả lẽ nhà nước Việt Nam lại thể hiện quan điểm qua một bài viết tệ hại như thế? Nếu đúng vậy, nhận định của luật sư Lê Thị Công Nhân rằng, “nhà nước này quả thực rất mờ ám và hành xử rất côn đồ[5] có thêm bằng chứng!
Song song, sự im lặng của Bộ Ngoại giao Việt Nam trước công luận sẽ tiếp tục góp thêm vào chuỗi các sự kiện dối trá, thiếu lương thiện, mà báo chí trong nước đã phạm phải liên tục trong thời gian mới đây:
- Loan tải như một tin nóng về “hai bao cao su” và “gái mại dâm” trong vụ bắt giữ tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, nhiều tờ báo lề phải đã ác độc tấn công anh Cù Huy Hà Vũ với những lời miệt thị và bôi nhọ. Còn báo “An ninh Thế Giới” khi viết về gia thế anh Cù Huy Hà Vũ cho thông tin không đúng với thực tế, xúc phạm đến “nhân phẩm, danh dự, tình cảm của anh Cù Huy Hà Vũ và gia đình” (theo kháng thư gửi Tổng biên tập Nguyễn Hữu Ước ngày 12/12/2010 của bà Cù Thị Xuân Bích).
- Dẫn nguồn từ “nhật báo Đức Firmenpress”, báo “Pháp Luật Việt Nam” đã bóp méo thông tin, làm bạn đọc ngộ nhận qua bài “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng xuất sắc nhất châu Á”, bởi vì “Firmenpress” không phải là nhật báo mà chỉ là trang web đăng quảng cáo dịch vụ của Công ty xử lý rác của Đức RES-Resources, Ecology, Services GmbH.
- Trong khi đó Vietnamplus của Thông tấn xã Việt Nam với bài “Tác giả Đức ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng” lấy cùng nguồn trên, nhưng lại nhào nặn tác giả Olaf Jüttner “thuộc tổ chức RES (Resources, Ecology, Services GmbH)”! và không hề biết ngượng khi viết rằng, “các website như business-presse.de, onlinepresse.info… đăng nguyên văn bài viết trong đó nhấn mạnh rằng Thủ tướng Dũng đã thành công trong nhiệm kỳ 5 năm vừa qua, khi đưa ra những chính sách “nhìn xa trông rộng” không chỉ giúp Việt Nam đạt được những thành quả to lớn mà bản thân ông cũng được đánh giá cao trên trường quốc tế”. [6]
Bài này đã bị gỡ xuống không còn truy cập được nữa
Khi bị tố giác đăng tin sai sự thật, tự gỡ bài xuống, không hề đính chính, không một lời xin lỗi – xin lỗi là việc làm bình thường, trọng thị, hướng thiện, được dư luận ghi nhận và thông cảm - các tờ báo lề phải đã thể hiện thái độ trịch thượng, coi thường bạn đọc, chà đạp lên nguyên tắc và tập quán lương thiện của báo chí, truyền thông.
Giấy rách hãy giữ lấy lề!
Có lẽ bức xúc về những vấn đề đã nêu, trong một bài phân tích sâu sắc với tựa đề "Truyền thông Việt Nam năm 2010: Tấm gương phản ánh xã hội”, nhà báo Đoan Trang viết:
Một trong các nguyên tắc mà bất kỳ nhà báo nào cũng phải thấu triệt và thực hiện nghiêm ngặt là: trung thực, công bằng, khách quan.
“Trung thực” có nghĩa là viết đúng sự thật. “Công bằng, khách quan” nghĩa là phản ánh đầy đủ ý kiến các bên (nhà báo thực hiện “đúng sự thật” bằng cách sử dụng nguyên vẹn, chính xác thông tin từ một bên nào đó, là chưa đủ, vì như thế vẫn là đưa tin một chiều, không khách quan”).
“Trung thực, công bằng, khách quan còn đòi hỏi nhà báo tuân thủ luật pháp: chừng nào chưa có phán quyết cuối cùng của một tòa án hợp lệ, chừng đó không thể coi ai đó là có tội. Mọi thông tin do cơ quan điều tra cung cấp theo hướng bất lợi, hay nhằm chống lại “đối tượng” đều chỉ có tính tham khảo”. [7]
Tôi thông cảm và hiểu tường tận điều kiện tác nghiệp khó khăn của các đồng nghiệp và bạn hữu của làng báo trong nước, được bộc bạch qua tâm sự của nhà báo Trương Duy Nhất:
Trong nhiều năm liền, với chức phận là một nhà báo ăn lương, tôi luôn phải viết cả những điều không muốn viết. Ừ thì cũng như muôn vàn nhà báo khác thế thôi. Đó là những bài báo viết không cần suy nghĩ, không động não, không tư duy, viết khoán cho đủ chỉ tiêu bài vở nhận lương hàng tháng. Những bài báo vô thưởng vô phạt mà tự thân mình phải xấu hổ khi núp dưới bút danh khác”. [8]
Nhưng, chia sẻ nhận định trên không có nghĩa vơ đũa cả nắm, đánh giá thấp những việc làm của báo chí trong nước trên bình diện đấu tranh chống các hiện tượng tiêu cực của xã hội Việt Nam hiện nay. Đã có rất nhiều nhà báo can đảm, chấp nhận mạo hiểm, tiên phong trên mặt trận này.
Tuy nhiên, kể cả khi phải làm việc với chức phận-thân phận lệ thuộc của người làm công ăn lương, chịu sự quản lý của nhà nước, một người cầm bút chân chính phải cương quyết nói không!với dối trá, vu khống và không được phép cho mình quyền xúc phạm người khác! Phải giữ lấy lương tri, nhân cách và lòng tự trọng tối thiểu của kẻ cầm bút, những con người mà trong xã hội hay thể chế nào cũng được dân chúng quý mến và gửi gắm lòng tin. Giấy rách, xin hãy giữ lấy lề!
Lời nhắn
Nghị định của Chính phủ do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 6/1/2011, có hiệu lực kể từ ngày 25/2/2011, quy định xử phạt các nhà báo và blogger, trong đó các hành vi như không viện dẫn nguồn tin, không ghi rõ tên họ thật hay bút danh tác giả; hoặc sử dụng tin bài nhưng không biết rõ tên thật, địa chỉ của tác giả... có thể bị phạt từ 1 triệu đến 3 triệu đồng.
Tôi không nghĩ Thủ tướng Dũng ký nghị định chỉ để nhắm riêng vào báo chí lề trái!
Khi dư luận đòi được biết quan điểm của ban biên tập và đề nghị công khai tên tác giả của bài viết nói về một sự việc nghiêm trọng, xúc phạm tới tư cách đạo đức của một nhà ngoại giao cụ thể, thiết nghĩ một tờ báo tử tế không thể khước từ.
Tôi tin rằng, đã từng được bạn đọc yêu mến qua nhiều bài chống tiêu cực xuất sắc, qua người phóng viên đầy bản lĩnh Nguyễn Việt Chiến trong vụ án PMU18, và cũng đúng với tinh thần của nghị định của Chính phủ, tờ “Thanh Niên” sẽ có động thái thích ứng nhằm giải toả thắc mắc của bạn đọc, bảo vệ uy tín của mình.■
----------------------------------------
[1]: Phát biểu của dân biểu Ed Royce, RFA 6/01/2011:
[2] : “Báo chí đưa tin gì về vụ ông Christian Marchant”, BBC 7/01/2011:
[3]: Một nhân viên Đại sứ quán Mỹ gây rối trật tự”, “N.T.”:
[4]: Phóng viên báo Thanh Niên bắt cướp”:
http://www.tin247.com/phong_vien_bao_thanh_nien_bat_cuop-6-40713.html và Ký giả Ngọc Thọ từng bị côn đồ doạ giết:
[5]: Công an đối xử thô bạo với luật sư Lê Thị Công Nhân”, RFA, 20/01/2011:
[6]: Tác giả Đức ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”, Vietnamplus:
[7]: "Truyền thông Việt Nam năm 2010: Tấm gương phản ánh xã hội”, Đoan Trang: http://trangridiculous.blogspot.com
[8]: Trương Duy Nhất: Nghỉ báo viết Blog”: http://www.truongduynhat.vn/2011/01/nghi-bao-viet-blog.html
© 2011 Radio Free Asia

Friday, January 21, 2011

Báo chí quốc tế bàn về lãnh tụ mới ở Việt Nam

Theo NguoiViet Online

HÀ NỘI (NV) - Báo chí quốc tế không mấy hào hứng khi thấy ông Nguyễn Phú Trọng được đưa lên làm tổng bí thư của đảng CSVN. Chuyện này đã được tiết lộ và gần như cả thế giới đều biết từ một tháng trước.

Người bán hàng rong đi ngang tấm bảng quảng cáo lãi suất của một chi nhánh ngân hàng, trung tâm thành phố Hà Nội. Việt Nam đối diện với các khó khăn kinh tế vào lúc chế độ Hà Nội thay đổi lãnh tụ. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

Cho nên, họ đều chú ý tới những khó khăn kinh tế tài chính mà chế độ Hà Nội đang đối diện.

Hai báo tài chính của Hoa Kỳ, Wall Street Journal và Bloomber chẳng để ý gì tới ông tân tổng bí thư mà đều chỉ chú ý tới việc, nhiều phần, Nguyễn Tấn Dũng vẫn là thủ tướng.

Khi Nguyễn Tấn Dũng không nắm được cái ghế tổng bí thư, điều này “cho thấy Việt nam tiếp tục chính sách chú trọng tăng trưởng kinh tế,” WSJ viết. “Những năm gần đây, Việt Nam đổ hàng tỉ đô la vào các chương trình tài trợ tín dụng và các chương trình chi tiêu khác của nhà nước để duy trì tăng trưởng nhanh chóng dù xảy ra những kỳ lạm phát cao.”

Tờ WSJ cũng nhận thấy kết quả bầu bán lãnh tụ chóp bu của đảng CSVN “phần lớn đã được sắp đặt sẵn từ trước.” Vẫn những người đó trong bộ chính trị sẽ nắm thực quyền, sẽ không có gì thay đổi về đường lối và chính sách của đảng CSVN.

Hiện mới chỉ thấy xuất hiện tổng bí thư đảng là Nguyễn Phú Trọng, còn Trương Tấn Sang (dự trù lên làm chủ tịch nước), Nguyễn tấn Dũng (dự trù vẫn là thủ tướng) và Nguyễn Sinh Hùng (dự trù sẽ là chủ tịch Quốc Hội) sẽ còn phải đợi có khóa họp Quốc Hội vào tháng 5 tới, Bộ Chính Trị “giới thiệu” để Quốc Hội biểu quyết thông qua.

“Sự thách đố cho các lãnh tụ cộng sản Việt Nam là phải điều chỉnh chính sách để kềm chế lạm phát đang làm suy nhược nền kinh tế, trong khi giá nhiên liệu và giá thực phẩm (tăng cao) trên thị trường thế giới đe dọa tăng áp lực lên giá cả hàng hóa ở trong nước.” WSJ viết.

Theo WSJ, nhiều kinh tế gia cho rằng Nguyễn tấn Dũng sẽ phải lựa chọn hoặc cắt bớt tham vọng tăng trưởng để đối phó với lạm phát, siết chặt chính sách tiền tệ hay phải đối diện với khủng hoảng kinh tế nặng hơn.

Tương tự như WSJ, tờ Bloomberg dẫn lời Jonathan Pincus, người cầm đầu chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright thuộc Ðại Học Harvard Kennedy School cho rằng chế độ Hà Nội phải có chính sách quyết liệt mới đối phó nổi với khó khăn kinh tế.

“Họ cần có hành động quyết liệt đối phó với lạm phát chứ không thể cho rằng vấn đề tự nó sẽ giải quyết, bởi vì nó sẽ không xảy ra.” Ông Pincus nói.

Theo một bản phân tích của ngân hàng đầu tư ANZ chi nhánh Singapore được Bloomberg dẫn lời, trong những ngày tới đây, chế độ Hà Nội khó tránh việc phải phá giá đồng bạc thêm lần nữa đồng thời với việc tăng lãi suất nếu muốn chận đà lạm phát.

Trong một bản tin khác, hãng tin Bloomberg dẫn lời chuyên viên của tổ chức lượng giá đầu tư Moody's nhận định rằng Việt Nam phải xóa bỏ thâm thủng cán cân chi trả ngoại quốc, tăng dự trữ ngoại tệ tới một mức tương đối đủ thì mới hy vọng được đánh giá cao hơn.

Bị đánh giá thấp, vừa khó vay nợ, khó bán công trái vừa phải gánh các lệ phí và lãi suất nặng hơn.


Thursday, January 20, 2011

Hải chiến Hoàng Sa 1974 trong ký ức một người lính biển

Theo RFI
Tú Anh

Vào ngày 19/01/1974 tại quần đảo Hoàng Sa đã diễn ra một trận chiến đẫm máu giữa hải quân Việt Nam Cộng Hòa và hạm đội Nam Hải của Trung Quốc. Theo tài liệu của bộ ngoại giao VNCH công bố cùng ngày này, thì 8 ngày trước, ngày 11/01/1974 Bắc Kinh đột nhiên lên tiếng đòi chủ quyền tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, mà Trung Quốc (văn kiện của Sài Gòn gọi là Trung Cộng) gọi là Tây Sa và Nam Sa.

Tình hình quần đâo Hoàng Sa bắt đầu nóng lên kể từ ngày 16/01/1974. Được Hoa Kỳ báo động là hải quân và không quân Trung Quốc xuất phát từ đảo Hải Nam tiến chiếm Hoàng Sa, Sài Gòn yêu cầu hạm đội 7 của Mỹ trợ sức nhưng hải quân Mỹ từ chối.

Theo tuyên cáo của bộ ngoại giao Việt Nam Cộng Hòa ngày 19/01/1974 thì Hải quân Việt Nam Cộng Hòa đưa 4 tàu quân sự đương đầu với 11 chiến hạm của Trung Quốc.

Thoạt đầu, hải quân Việt Nam kêu gọi tàu Trung Quốc rút khỏi hải phận của Việt Nam. Với một lực lượng đông gấp ba lần, Trung Quốc cho đổ quân lên các đảo Cam Tuyền, Quang Hòa và Duy Mộng và liên tục khiêu khích quay mũi tàu đâm vào chiến đỉnh Việt Nam.

Sáng ngày 19/01/1974, một hộ tống hạm của Trung Quốc loại Kronstadt bắn vào khu trục hạm Trần Khánh Dư mang số HQ-04. Để tự vệ, các chiến hạm Việt Nam phản pháo gây hư hại cho hộ tống hạm Trung Quốc. Cuộc giao tranh tiếp diễn gây thiệt hại cho cả đôi bên.

Tuyên cáo của bộ ngoại giao chính quyền Việt Nam Cộng hòa so sánh hành động xâm phạm này của Bắc Kinh với những vụ thôn tín Tây Tạng, tấn công Ấn Độ và xâm chiếm Triều Tiên đe dọa hòa bình Đông Nam Á và thế giới.

Còn theo hồi ký « Can trường trong chiến bại » của phó đô đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, tư lệnh vùng I duyên hải thì diễn biến tại mặt trận có hơi khác một chút.

Đích thân Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh bằng giấy trắng mực đen với tư lệnh hải quân vùng I của miền Nam Việt Nam « bằng mọi cách » không để một tấc đất của tổ tiên mất vào tay giặc.

Giai đoạn đầu, chỉ huy chiến trường là đại tá Hà Văn Ngạc kêu gọi Trung Quốc rời khỏi hải phận Việt Nam nhưng hải quân Bắc phương vẫn tiếp tục áp sát vào đội hình của phía Việt Nam. Trong thế yếu, đánh thì chắc chắn là thua mà không đánh không được, vị chỉ huy Việt Nam đã quyết định ra tay trước bắn vào đài chỉ huy của soái hạm Trung Quốc. Trong trận đánh chớp nhoáng và không cân xứng này, hộ tống hạm Nhật Tảo bị đánh đắm, hạm trưởng là Hải quân Thiếu tá Ngụy Văn Thà tử trận. Tổng cộng 58 quân nhân, gồm thủy thủ và lực lượng Biệt hải hy sinh tại Hoàng Sa.

Nhân kỷ niệm 37 năm trận Hoàng sa, mời quý thính giả nghe lại lời kể của một người lính biển xạ thủ trọng pháo Vương Văn Hà trên hộ tống hạm Nhật Tảo. Ông là pháo thủ bắn phát đạn đầu tiên vào đài chỉ huy của khu trục hạm Trung Quốc. Hiện ông định cư tại Paris. Bài phỏng vấn được phát lần đầu vào ngày 19/01/2010.

Kỷ niệm của xạ thủ Vương Văn Hà được ghi lại trong bài « Kẻ sống sót trong trận chiến Hoàng Sa » đăng trên tạp chí Lướt Sóng của Hội Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, California năm 2001.

Mất Hoàng Sa mất là bước đầu dẫn đến một mất mát to lớn khác : ngày 14/03/1988 Trung Quốc chiếm Trường Sa cũng qua một trận đánh không cân xứng. 74 chiến sĩ của Quân đội Việt Nam đã hy sinh (theo nguồn báo Nhân dân ngày 28/03/1988).

Kể từ đó đến nay, ngư dân Việt Nam thường bị biến thành mồi ngon cho các vụ bắn giết, hà hiếp, bắc cóc đòi tiền chuộc mạng tại vùng biển xanh ngàn đời của Việt Nam.